Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 83: Búa Gõ Định Mệnh
Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phiên đấu giá mùa thu của Giai Sĩ Bỉ tại thành phố J được chia làm hai giai đoạn. Giai đoạn một do bộ phận Kim thạch Ngọc khí của Khương Tư Ý phụ trách. Một tuần sau, hai mảng trọng yếu nhất – Thư họa và Tranh sơn dầu – mới chính thức lên sàn.
Những năm trước, giai đoạn một chỉ là màn dạo đầu. Năm nay thì khác. Bộ phận do Khương Tư Ý dẫn dắt được chú ý đặc biệt, và buổi đấu giá cá nhân của cô được đặt ngay giữa hai "ông lớn", như một điểm nhấn đối trọng.
Ngày quyết định.
Sáng sớm, Khương Tư Ý và Lâm Gai cùng chạy bộ ba cây số. Về đến nơi, tắm rửa xong, Lâm Gai giúp em mặc sườn xám.
Chiếc sườn xám màu ánh trăng là phiên bản giới hạn do Lâm Tuyết Bạc đặt riêng cho cô. Nó toát lên vẻ đẹp vừa thanh tao, vừa quyến rũ – như người con gái chớm độ chín muồi.
Nhìn mình trong gương, Khương Tư Ý khẽ nuốt nước bọt.
Lâm Gai đang cài nút cho em.
"Căng thẳng à?"
"Dạ, hơi hơi thôi ạ."
Xong việc, Lâm Gai vòng tay ôm eo, hôn lên đôi môi lạnh giá của em.
"Chỉ là một cuộc chơi thôi, em à. Thoải mái lên, đừng áp lực."
Nụ hôn ấm nóng và dịu dàng của Lâm Gai, cùng với từ "chơi" ấy, đã xoa dịu nhịp tim rối loạn trong lồng ngực Khương Tư Ý.
Đúng, đây chỉ là một cuộc chơi.
Sân chơi của cuộc đời.
Chọn trò mình yêu thích, dù là mạo hiểm hay nhẹ nhàng, cũng chỉ là một trải nghiệm.
Sàn đấu giá.
Lâm Gai, Lâm Tuyết Bạc, Khương Tư Linh, Glenda (cái cổ đã đỡ hơn nhiều), Nghiêm Du, Sầm Lộc, Kiều Cẩn, Khổng Úc Sâm… Cả đội xuất hiện như thể đi dự tiệc cưới.
Theo dặn dò của Khương Tư Ý, Lâm Gai đã nhắn trước: tất cả chỉ đến cổ vũ, chứng kiến khoảnh khắc quan trọng của em, cấm tuyệt đối trả giá. Lâm Tuyết Bạc hơi tiếc. Thực ra bà định "bao trọn cả sàn" để con dâu cưng của mình trở thành ngôi sao rực rỡ nhất.
Hậu trường và hành lang ngập tràn hoa, khí thế ngút trời. Nhưng lẵng hoa của Lâm Gai vẫn nổi bật và lộng lẫy nhất.
Trên lẵng hoa, như thường lệ, là một tấm thiệp viết tay:
"Gửi Tư Ý của chị, chúc em tỏa sáng giữa vườn nghệ thuật, búa gõ thành công và tình yêu này không bao giờ phụ em. Chúc phiên đấu giá mùa thu của em viên mãn. – Vợ em, Lâm Gai."
Nét chữ thanh tú, từng câu từng chữ khiến Khương Tư Ý mê mẩn. Cô lén chụp một tấm, rồi nhờ Đoạn Ngưng chụp cho vài kiểu cùng dàn hoa.
Đoạn Ngưng chuyên nghiệp lia máy xong, vừa định cho cô xem, thì có người vỗ nhẹ vào vai từ phía sau. Cô quay lại, đối diện một quý bà lộng lẫy, khí chất rạng ngời.
"Tiểu Đoạn," quý bà mỉm cười, "Cuối cùng cũng gặp được em."
Đoạn Ngưng: Ai đây trời?
Quý bà nắm tay cô, ngắm nghía: "Ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh."
Đoạn Ngưng – người luôn tự tin vào nhan sắc – cũng đứng hình. Có gì vậy trời, hôm nay trang điểm đỉnh thế à? Ở đâu ra nhân vật chất lượng cao thế này?
Khương Tư Ý nhớ ngay danh sách VIC trong công ty, ghé tai nhắc: "Bà Vương đấy."
What?
Bà khách chuyên đạp deadline, cái gai trong mắt mà Đoạn Ngưng từng ước được đưa lên sàn bán giảm giá?
Hai người chỉ làm việc qua email, phần lớn là qua trợ lý. Đây là lần đầu gặp mặt.
"Góa phụ ăn chơi" quyền lực, khét tiếng của thành phố J – ngoài đời trẻ trung và quyến rũ hơn cô tưởng rất nhiều.
Đoạn Ngưng cứng họng, không biết nói gì.
Đúng lúc đó, Phàn Thanh từ góc hành lang bước tới, tay xách hai lẵng hoa. Một tặng Khương Tư Ý – cảm ơn bà chủ giúp mình tăng 20% lương. Một tặng Đoạn Ngưng.
Một tay bị bà Vương nắm, một tay bị Phàn Thanh cầm.
Phàn Thanh chân thành cảm ơn: "Thời gian qua cảm ơn Tiểu Đoạn đã giúp đỡ, chúc Tiểu Đoạn mùa thu đấu giá thuận buồm xuôi gió!"
Đoạn Ngưng ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt. Cô giúp bà này khi nào nhỉ? Sao chẳng nhớ gì cả?
Đang đứng hình, một tiếng ho khan vang lên.
"Đoạn Ngưng." Ngô Nhất Lộ đứng ở cửa phòng nghỉ, giọng lạnh như băng.
"Làm gì đấy? Tiểu Khương, vào vị trí đi." Cô liếc sắc lẻm về phía Phàn Thanh, nở nụ cười cứng nhắc với bà Vương.
"Tới liền, tới liền." Đoạn Ngưng vội rút tay khỏi hai người, khoác tay Khương Tư Ý, vội vàng nói "cảm ơn" rồi kéo nhau vào phòng nghỉ.
Cái drama gì vậy trời! Mà sao Ngô Nhất Lộ gắt thế? Còn không vui nữa. Nhìn tấm lưng im lìm của giám đốc Ngô, trong đầu Đoạn Ngưng đã hiện ra cả trăm cách dỗ dành.
.
Tám giờ tối, đúng giờ.
Sân khấu lên đèn. Trong lúc nhân viên rót sâm panh cho khách, một giọng nữ vang lên:
"Kính thưa quý vị, chào mừng đến với phiên đấu giá mùa thu của Giai Sĩ Bỉ…"
Giọng nói vang khắp khán phòng, trong trẻo, nhịp điệu vững vàng, không cao nhưng có sức xuyên thấu kỳ lạ.
Cả khán phòng ồn ào bỗng chốc im bặt.
Lâm Gai nhớ lại mùa xuân năm đó, quy mô còn nhỏ, Khương Tư Ý đã căng thẳng đến toát mồ hôi. Còn đêm nay, trước hàng trăm ánh mắt và ống kính livestream toàn cầu, em không chỉ giới thiệu chương đầu một cách điềm nhiên, mà còn quay sang trao cho cô một ánh nhìn, một nụ cười.
Đúng là thần thái "chơi" đầy bản lĩnh.
Người từng là giám khảo mùa xuân, giờ đã trở thành khán giả.
Lâm Tuyết Bạc nhận nhiệm vụ quay phim chụp ảnh, để Lâm Gai có thể toàn tâm toàn ý ngắm nhìn nét đẹp vô song của vợ mình đêm nay.
Phàn Thanh tặng hoa xong, lẻn vào khu VIP, thấy Kiều Cẩn đã đổi ra hàng ghế ngoài cùng từ lúc nào, bên cạnh còn một chỗ trống. Chừa cho cô à? Tim Phàn Thanh đập thình thịch, kệ, ngồi xuống đã.
Kiều Cẩn đưa sang ly rượu. Khi Phàn Thanh nói "cảm ơn", Kiều Cẩn thuận thế tựa vào người cô.
Rượu chưa uống mà mặt đã nóng, Phàn Thanh khẽ thẳng lưng, để Kiều Cẩn tựa thoải mái hơn.
Kiều Cẩn ra lệnh: "Tay đâu."
Phàn Thanh: ...
Cô ngoan ngoãn đưa tay còn lại qua. Kiều Cẩn nắm lấy, đặt lên đùi mình.
Phàn Thanh chưa từng yêu đương, phản xạ tình cảm cực kỳ chậm. Những "tài liệu học tập" cô xem toàn kiểu diễn sâu, kỹ thuật xa rời thực tế. May mà có Kiều Cẩn dắt tay chỉ việc. Lúc nào nên làm gì, cô không cần suy nghĩ – Kiều Cẩn luôn sắp đặt đâu vào đấy. Ngay cả trên giường, chị cũng là thầy, dạy cô cách hôn, cách ôm, cách khiến cả hai cùng thăng hoa. Khiến Phàn Thanh tưởng mình đã thành cao thủ.
Ngay trước khi vật phẩm đầu tiên lên sàn, ở hàng ghế cuối cùng, một góc khuất chẳng ai để ý, một người lặng lẽ ngồi xuống.
Bạc Thính chỉnh lại máy trợ thính ở tai phải. Cái cũ đã hỏng. Để nghe trọn vẹn phiên đấu giá của Khương Tư Ý, hôm qua cô vội đi lắp cái mới. Không thoải mái lắm, nhưng nghe được giọng em là đủ.
Bạc Thính chịu được.
Trên sân khấu, Khương Tư Ý bắt đầu giới thiệu vật phẩm mở màn: một bộ ngọc lặc tử đời Tống. Sau khi phân tích giá trị và đặc điểm, cô gõ búa: "Giá khởi điểm hai triệu tám, mỗi lần nhảy năm mươi nghìn."
Sàn đấu giá im phăng phắc. Khởi đầu lạnh lẽo là ác mộng với mọi nhà đấu giá. Những "cáo già" đang ngồi chờ, xem ai sẽ là người đầu tiên ném đá dò đường.
Bạc Thính trong góc khuất khoanh tay quan sát. Xử lý không khéo, cả buổi đấu giá có thể đi tong. Đây là bài kiểm tra đầu tiên cho Khương Tư Ý.
Cô gái trẻ không nao núng. Không lặp lại giá máy móc, cô nâng niu viên ngọc trong tay, giọng tự tin: "Thưa các vị, xin chiêm ngưỡng báu vật còn sót lại từ thời Tống. Lịch sử ngàn năm, chỉ có nghệ nhân đời Tống mới dám phá cách như thế. Thân ngọc không chạm trổ, duy nhất đường vân ngang ở eo – đủ định hình cốt cách. Và mời quý vị nhìn vào lỗ khoan này, thẳng tắp như kẻ chỉ, đến máy móc hiện đại cũng khó tái hiện."
Từng lời, từng chữ như nhát dao khắc sâu giá trị viên ngọc vào tâm trí người nghe. Am hiểu thật, Bạc Thính thầm nghĩ. Không hổ danh thủ khoa Lịch sử nghệ thuật, chuẩn bị kỹ đến thế.
"Nói thẳng ra, giá khởi điểm này chưa bằng một nửa tác phẩm đương đại," Khương Tư Ý phân tích xong, bắt đầu tung đòn tâm lý. "Và thưa quý vị, tháng sau, tại một nhà đấu giá đối thủ, một vật phẩm tương tự được định giá ước lượng năm triệu."
Cô vừa dứt lời, tấm thẻ số 198 ở khu VIP giơ lên.
Khương Tư Ý: "Hai triệu tám trăm năm mươi nghìn."
Lửa đã bén. Các cuộc gọi ủy thác cũng nhập cuộc. Nhịp độ của cô vẫn vững, mắt không bỏ sót một động tĩnh nào. "…ba triệu không trăm năm mươi nghìn, ba triệu một trăm… ba triệu năm trăm năm mươi nghìn."
Người khách số 198 lại giơ thẻ, hét giá mới: "Bốn triệu."
"Bốn triệu không trăm năm mươi nghìn." Bên ủy thác bám sát không rời.
Không khí nóng rực. Lâm Tuyết Bạc ngồi dưới mà máu dồn lên não, muốn nhảy vào trả giá. Nhưng Lâm Gai đã cấm.
Cuối cùng, khách số 198 chốt giá bốn triệu bảy – cao hơn gần một triệu so với dự kiến. Ở cánh gà, giám đốc Ngô và Đoạn Ngưng thở phào.
"Quá dữ dội."
Người ủy thác xem livestream cũng hả hê, gọi điện thẳng cho Cố tổng, khen Khương Tư Ý không ngớt – cô trẻ mà có phong thái bậc lão làng.
Cố tổng đang ngồi với Yến tổng trong phòng VIP trên lầu. Nghe điện xong, cô vui vẻ quay sang: "Khách hàng toàn khen Tiểu Khương, cực kỳ hài lòng."
Yến tổng – người không ngại đường xa đến – chỉ khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ, nhưng đó đã là sự công nhận cao nhất.
Phiên đấu giá tiếp tục.
Nhân lúc cúi xuống lướt màn hình, Khương Tư Ý mới dám thở phào. Người ngoài thấy cô bản lĩnh, nhưng thực ra tim vẫn đập dữ dội. May mà mọi chuyện đã qua.
Cô ngẩng đầu, chuẩn bị cho vật phẩm thứ hai. Ánh mắt cô tự nhiên tìm về Lâm Gai.
Chị giơ ngón cái.
Siêu đỉnh.
Khương Tư Ý mím môi cười. Có Lâm Gai ở đây, lòng cô vững như bàn thạch.
Cô lấy lại tập trung. Suốt buổi, dù là những màn giằng co căng thẳng, giá cả không như ý, hay những khoảng lặng bất ngờ, Khương Tư Ý đều xử lý khéo léo. Kinh nghiệm tích lũy từ vô số phiên đấu giá và hội thảo, giờ đã được cô vận dụng nhuần nhuyễn.
Màn chốt hạ của bộ phận Kim thạch Ngọc khí năm nay là sợi dây chuyền phỉ thúy Myanmar của bà Vương – cùng loại với kiệt tác từng bán hơn trăm triệu.
Tối nay, cả khán phòng đến vì một thứ: siêu phẩm phỉ thúy mà giới sưu tầm hiếm thấy suốt mấy năm qua. Bà Vương đến để xem báu vật của mình có phá mốc trăm triệu hay không.
Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, Khương Tư Ý điều hành một vật phẩm giá chín con số.
Dưới ánh đèn sân khấu, cô toát lên sự điềm tĩnh vượt tuổi. Dẫn giá, kích thích ham muốn, làm chủ không gian – mọi thứ trôi chảy như dòng nước. Ngay cả khi vài nhà sưu tầm nước ngoài bất ngờ nhập cuộc, cô vẫn ung dung trả lời song ngữ.
Cuối cùng, siêu phẩm phỉ thúy được chốt giá trên trời: một trăm bốn mươi triệu.
Khoảnh khắc búa gõ xuống, tay cô khẽ run. Nhưng không ai nhận ra.
Không một vật phẩm nào thất bại. Thần thoại "Găng Tay Trắng" vẫn bất bại.
Bà Vương vỗ tay, quay sang nói với trợ lý: năm sau tiếp tục hợp tác với Giai Sĩ Bỉ.
Hậu trường, Đoạn Ngưng gần như xụi lơ, tu một hơi hết ly nước – kiểu như chính cô vừa lên sàn. Ngô Nhất Lộ bóp nhẹ gáy cô: "Á!"
Giám đốc Ngô: "Nạp năng lượng đi, lát nữa đến lượt em rồi."
Sắp phải lên sàn, Đoạn Ngưng hít một hơi thật sâu.
Chiến!
Trong khán phòng, Bạc Thính từ từ ngả lưng ra ghế, cảm thấy cột sống hơi cứng. Cô bị cuốn theo màn trình diễn của Khương Tư Ý. Lâu rồi mới thấy rung động như thế. Cô lặng lẽ quan sát người con gái trẻ trên sân khấu – được vạn người ngưỡng mộ nhưng vẫn khiêm tốn, ánh mắt vẫn trong veo. Đây không chỉ là đấu giá, đây là nghệ thuật. Bạc Thính biết chắc, Khương Tư Ý không phải bình hoa di động được tiền bạc đắp lên.
Tai khó chịu, Bạc Thính định tháo máy trợ thính, thì nghe tiếng xì xào từ ba đồng nghiệp đứng ở cửa:
"Ra oai ghê nhỉ, đúng là đồ hiệu hết mùa, à không, giờ là siêu phẩm rồi."
"Việc gì phải bày vẽ, bán riêng cho nhà họ Lâm là xong, có đáng bao nhiêu đâu."
"Mấy người biết gì. Vì cái danh hiệu 'Nhà đấu giá trẻ toàn cầu' của Giai Sĩ Bỉ năm nay đấy."
"Thế giới người giàu, mình không hiểu nổi."
Ba người vừa uống rượu vừa cười, bỗng cảm thấy luồng khí lạnh quét qua.
Là Bạc Thính.
Cô đứng dậy, đi xuyên giữa ba người. Họ vờ như không có chuyện gì, cúi đầu uống rượu.
Bạc Thính buông một câu lạnh lùng: "Bản lĩnh duy nhất của kẻ vô dụng là nhai lại sau lưng người khác."
Ba người: ...
Cô đi thẳng, không thèm liếc lại bộ dạng tức tối của họ.
Ra khỏi khán phòng, gió lạnh thổi tung mái tóc dài. Bạc Thính đi đi lại, rồi quyết định nhắn tin cho Khương Tư Ý.
Khương Tư Ý vừa về phòng nghỉ, giám đốc Ngô đã đưa ly nước nóng. Điện thoại rung – hàng chục tin chúc mừng, trong đó có một tin từ số lạ:
[Bạc Thính. Nói chuyện một lát? Cửa sau.]
Vài chữ ngắn gọn, nhưng khơi lên trong lòng Khương Tư Ý một tia hy vọng. Duy nhất giữa họ là miếng ngọc bội. Lẽ nào Bạc Thính đã đồng ý?
Cô vội khoác áo, ra cửa sau.
Đúng như cô nghĩ. Trước đây Bạc Thính từ chối vì thành kiến – cho rằng cô là dạng được nâng đỡ. Hôm nay, sau khi chứng kiến trọn vẹn màn trình diễn của cô, Bạc Thính đã bị lay động. Cô thừa nhận, có lẽ đó là đố kỵ, là sự hẹp hòi. Bạc Thính muốn gặp, để kết bạn, để gửi ảnh miếng ngọc bội. Ngoài sàn đấu giá, cô không giỏi nói chuyện. Giúp Khương Tư Ý, coi như lời xin lỗi câm lặng.
Cửa sau vắng tanh, chỉ có gió lạnh từng cơn. Tay Bạc Thính lạnh cóng, cô đút điện thoại vào túi áo.
Phía sau có tiếng bước chân. Cô quay lại. Người đến không phải Khương Tư Ý, mà là...
"Chị lén đi xem phiên đấu giá của con đàn bà đó làm gì? Trước đây chị có bao giờ như thế đâu…" Người kia đứng điên dại trong đêm lạnh, từng bước tiến về phía Bạc Thính, "Đến cuối cùng vẫn muốn bỏ rơi em."
Nhìn gương mặt đẫm nước mắt, Bạc Thính nhắm mắt, giọng bình thản đến lạ: "Về nhà rồi nói."
Người kia lao tới, bất chấp tất cả, cưỡng hôn đôi môi lạnh của Bạc Thính.
Bạc Thính cau mày, nghiêng mặt tránh. Nhưng tóc bị túm giật, khuôn mặt bị ép phải đối diện.
Gò má cô ửng đỏ vì nén đau. Đôi mắt lạnh lùng sau kính long lanh nước: "Đừng làm vậy với chị."
Kẻ bạo hành lại đóng vai nạn nhân. Khuôn mặt người kia méo xệch trong tiếng nức nở: "Chị dám bỏ rơi em à? Đừng mơ! Nếu không phải vì chị, em đâu ra nông nỗi này! Bạc Thính, đời này chị chỉ được phép nhìn một mình em, yêu một mình em! Đến cả cái bộ dạng nhục nhã của chị cũng là của một mình em! Nghe rõ chưa?!"
Trong lúc giằng co, máy trợ thính của Bạc Thính bị giật phăng, kính rơi xuống rồi bị giẫm nát.
Cận nặng nên Bạc Thính không nhìn rõ, cũng không nghe được. Cô mặc cho bàn tay kia siết chặt cổ.
Ngay khi chiếc cổ mảnh khảnh sắp bị bóp nghẹt, một bóng người lao tới, che chắn Bạc Thính.
Giọng nói trong trẻo trên sàn đấu giá ban nãy, xuyên qua lớp ù ã, mơ hồ vọng vào tai trái của Bạc Thính.
Là Khương Tư Ý.
Người đang đứng trước mặt bảo vệ cô – là Khương Tư Ý.
Khương Tư Ý không ngờ sẽ chứng kiến cảnh này. Trong hoảng loạn, cô theo bản năng che chở Bạc Thính – người đang bị bắt nạt.
"Cô Bạc, người này là ai ạ?"
Chưa kịp để Bạc Thính trả lời, ánh mắt độc địa của người đàn bà điên đã khóa chặt Khương Tư Ý, thét lên: "Cấm mày đụng vào vợ tao!"
Màng nhĩ Khương Tư Ý đau nhói.
Vợ? Cô Bạc đã kết hôn? Vậy đây là… bạo hành gia đình…
Người đàn bà điên rút dùi cui điện trong túi, định chích vào người Khương Tư Ý.
Chu Nghê vừa bước lên, nhìn thấy một bóng người lao tới như tia chớp, vội lùi lại.
Người đàn bà điên vừa tiến một bước, thì bị giật tóc kéo mạnh, một lực trời giáng khiến ả ngã ngửa ra sau. Lực kéo mạnh gấp vạn lần lúc ả túm tóc Bạc Thính – cảm giác như mảng da đầu sắp bị lột phăng.
Cổ tay cầm dùi cui điện bị một sức mạnh áp đảo kẹp chặt. Ả hoảng sợ quay đầu, đối diện đôi mắt lạnh đến thấu xương.
"Thứ rác rưởi dám đụng vào vợ tao? Sao mày còn sống được vậy?" Nói xong, Lâm Gai xoay ngược dùi cui điện, dí thẳng vào người con đàn bà điên.