Vượt Rào - Ninh Viễn
Chương 89: Dòng Chuyện Giả Định - Thời Thơ Ấu (2)
Vượt Rào - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có Lâm Gai bên cạnh, cô bé ba tuổi không còn khóc lóc gì nữa.
Đêm đến cũng chẳng dậy đi vệ sinh, ngủ một mạch đến sáng.
Hôm sau, Đào Tự phải đưa hai con trở về thành phố J. Chuyến bay vào chiều, sớm hơn một ngày so với mẹ con Lâm Tuyết Bạc.
Sáng ăn xong, Khương Tư Ý và Lâm Gai cùng ngồi xem TV. Ban đầu định xem hoạt hình, nhưng bật nhầm sang kênh dự báo thời tiết.
Hôm nay, trên đảo có mưa bão lớn, việc đi lại khá bất tiện.
Lâm Tuyết Bạc đi ngang qua, thấy bản tin thời tiết, vừa xếp dù vừa nói: "Trời mưa to thế này, không biết có hủy chuyến không. Dù không hủy, bay lúc này cũng thấy hơi rùng mình."
Bà liếc vào trong phòng, thấy Lâm Gai đang bóc nho cho "em vợ" ăn.
Lâm Gai cẩn thận chọn những quả to, màu đậm nhất trong chùm, lột sạch vỏ, dùng dao cắt làm tư, bỏ hết hạt, rồi xiên miếng ngon nhất, mọng nước nhất, đưa đến miệng Khương Tư Ý, bảo em há ra.
"Ngọt không?" Đây là "hàng tuyển đặc biệt của Lâm Gai", cô hồi hộp chờ phản ứng của em gái.
Khương Tư Ý chẳng chút nghi ngờ, há miệng "Á ùm" cắn nguyên miếng.
Nhai nhai nhai...
Gương mặt Khương Tư Ý bỗng cứng đờ, lông mày suýt dựng ngược vì chua. Cô bé run cầm cập nhưng vẫn cố nặn ra một tiếng "Ngọt" yếu ớt.
Lâm Gai: "...Chua thì đừng ăn nữa, nhè ra đi."
Nho chua đến mức mặt mày Khương Tư Ý nhăn nhó, cố kìm nén cơn run. Sợ làm chị thất vọng, cô bé liền nuốt luôn, "Ực" một cái.
"Em nuốt rồi nè."
Lâm Gai: "Ngốc thật."
Khương Tư Ý vui vẻ phụ họa: "Ngốc ạ!"
Chị vợ nói gì thì cũng đúng!
Lâm Tuyết Bạc và Đào Tự nhìn hai đứa con, không nhịn được cười.
Lâm Tuyết Bạc khuyên Đào Tự: "Nếu không có việc gì gấp, hay là chị dời chuyến bay sang ngày mai. Ngày mai trời đẹp, hai nhà mình cùng về, đi đường có bạn cho vui, để hai đứa nhỏ được chơi với nhau thêm một ngày."
Đào Tự vừa ho vừa nói: "Cũng được, để tôi đi đổi lịch."
Việc dời chuyến bay sang ngày hôm sau được quyết định xong. Lâm Tuyết Bạc thấy Đào Tự vẫn ho, liền hỏi lý do.
Đào Tự ho đến đỏ mặt, uống vài ngụm nước cho dịu họng rồi mới nói: "Dạo trước bị cúm, sốt mấy ngày liền, phải nhập viện luôn. Khỏi rồi mà ho vẫn dai dẳng, thỉnh thoảng thấy mệt. Không sao đâu, nghỉ ngơi vài hôm là ổn."
Lâm Tuyết Bạc làm trong lĩnh vực y tế nên khá nhạy cảm với sức khỏe. Bà bảo Đào Tự: "Về thành phố J, tôi sẽ đưa chị đi khám. Bệnh không nên để kéo dài, kiểm tra sớm cho yên tâm."
Đào Tự định từ chối, nhưng lúc đó vô tình nhìn thấy ánh mắt Khương Tư Ý.
Cô bé đang xem hoạt hình, không biết từ lúc nào đã quay sang nhìn mẹ.
Một cảm giác khó tả dâng lên. Bà thấy rõ sự lo lắng trong đôi mắt bé bỏng của con gái.
Bà chợt nghĩ, mình phải giữ gìn sức khỏe thật tốt, vì hai đứa con còn quá nhỏ.
Đào Tự gật đầu: "Vậy khi nào về phiền chị giúp vậy."
Lâm Tuyết Bạc nắm lấy tay bà: "Người một nhà cả, khách sáo làm gì."
Chuyến bay trở về cuối cùng được dời chung một ngày. Hai đứa nhỏ lại có thêm thời gian bên nhau.
Máy bay hạ cánh. Hai nhà ở hai đầu thành phố J – một bên tận phía Đông, một bên tận phía Tây, gần như phải băng ngang cả thành phố. Vì vậy, họ đành chia tay ngay tại sân bay.
Khương Tư Ý quyến luyến, nắm chặt tay Lâm Gai không chịu buông.
Lâm Gai sợ em khóc, vội hứa sau này mỗi dịp lễ đều sẽ đến chơi, cuối tuần cố gắng qua thăm.
Cô bé Tư Ý nghe xong reo lên "Oa" sung sướng.
"Chị tốt quá!"
Hôn nhân, vợ chồng, gia đình hay cả đời… những điều ấy còn quá xa vời với một đứa trẻ. Điều khiến Khương Tư Ý thực sự vui sướng chính là niềm mong đợi rõ ràng, sờ thấy được – mỗi cuối tuần, mỗi kỳ nghỉ đều có thể gặp chị.
Người lớn thì nghĩ, trẻ con hay thay đổi. Lâm Gai giờ hứa hẹn thế này, nhưng chưa chắc đã giữ lời. Vì Lâm Gai sắp đi học, phải làm quen môi trường mới, bạn bè mới, lại còn bài vở. Cuối tuần, ngày lễ có khi bận rộn, rồi quên mất lời hứa dỗ dành em gái.
Nhưng cả hai gia đình đều không ngờ, Lâm Gai nói là làm – chưa bao giờ thất hứa.
Trừ những lúc bất khả kháng, còn lại, cuối tuần hay ngày lễ nào, chị bé cũng xuất hiện ở nhà Khương Tư Ý.
Ngược lại, hễ có gì ngon, gì vui là Khương Tư Ý lại chạy lon ton sang nhà Lâm Gai khoe.
Đào Tự hay đùa: "Hai đứa các con thật tài, cứ như đang tập sống chung vậy."
.
Gần đến sinh nhật bảy tuổi của Lâm Gai.
Lâm Tuyết Bạc có việc quan trọng phải đi công tác, và bà không muốn để Khổng Úc Sâm trông con – ông đâu biết cách chăm trẻ.
Bà nội của Lâm Gai muốn cháu gái đến nhà bà đón sinh nhật, nói có một món quà quan trọng muốn trao.
Lâm Tuyết Bạc suy nghĩ một hồi rồi gọi điện cho Đào Tự.
Kể từ lần đổi chuyến bay chung đó, hai bà mẹ đã có dịp trò chuyện nhiều hơn. Sau sự việc, Lâm Tuyết Bạc luôn để ý sức khỏe Đào Tự, đưa bà đi khám chuyên khoa, chụp CT.
Bác sĩ kết luận may mắn phát hiện sớm, bệnh có thể kiểm soát bằng thuốc, sức khỏe sẽ dần ổn định, không ảnh hưởng đến tuổi thọ. Nếu để muộn, hậu quả thật khôn lường.
Đào Tự ngẫm lại mà rùng mình. Với Lâm Tuyết Bạc, ngoài quan hệ "thông gia tương lai", bà còn mang theo lòng biết ơn sâu sắc.
Hai bà rảnh là lại cho con gái tụ tập, ăn uống, nói chuyện. Dần dà, họ trở thành bạn thân.
Lâm Tuyết Bạc thầm nghĩ, sau này nếu hai đứa nhỏ thật sự kết hôn, thì cũng tốt.
Quan trọng hơn cả, Đào Tự biết chăm sóc cục cưng của mình, bà yên tâm biết bao.
Đào Tự nhấc máy, chưa nghe hết lời, Khương Tư Ý đã hớn hở chạy tới, úp mặt vào bụng mẹ, tò mò xem mẹ đang nói chuyện gì với mẹ của chị vợ.
"...Được chứ, không vấn đề gì." Đào Tự vừa nghe điện thoại, vừa xoa mái tóc mềm của con gái, "Gặp được chị vợ, chắc Tư Ý vui lắm, đúng không con?"
Cái đầu tròn xoe của cô bé dụi lia lịa vào bụng mẹ.
Vào đúng sinh nhật bảy tuổi của Lâm Gai, Đào Tự dẫn Khương Tư Ý đến nhà bà nội Lâm Gai.
Khương Tư Ý vẽ một bức tranh tặng bà. Bà nội quý cưng "cô họa sĩ nhí". Không chỉ trao lại bảo vật gia truyền – cặp ngọc bội long phụng – cho cháu gái duy nhất, bà còn lấy ra một cặp vòng phỉ thúy xanh lục cực kỳ quý hiếm, tặng mỗi đứa một chiếc.
Bà mỉm cười hiền hậu nói với hai đứa: "Nghe nói hai cháu đã đính ước rồi. Cặp vòng này là một đôi, được cắt ra từ cùng một khối phỉ thúy thô, hơn một trăm năm nay chưa từng tách rời. Bà tặng hai cháu, mong sau này mãi mãi bên nhau, không nghi kỵ, yêu thương đến bạc đầu."
Lâm Gai: "Con cảm ơn bà ạ."
Khương Tư Ý không hiểu bà đang nói gì, nhưng hùa theo chị là chắc, liền lí nhí: "Con cảm ơn bà ạ!"
Bà nội vui vẻ xoa đầu hai đứa: "Ngoan quá, hai đứa ngoan quá."
Đào Tự và những người lớn khác nghe vậy, tuy vui nhưng thấy bà lo xa quá.
Con nít mới tí tuổi đầu mà.
Bà nội nhìn hai đứa nhỏ nắm tay nhau, không hiểu sao bỗng dưng nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.
Khổng Úc Sâm hỏi: "Mẹ xưa nay đâu phải người mau nước mắt, hôm nay sao vậy?"
Bà nội: "Thấy hai cháu còn bé tí mà đã có duyên phận, hiếm lắm. Tốt quá, tốt quá rồi con ạ."
Sinh nhật xong, Đào Tự và Khổng Úc Sâm chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ về.
Hôm ấy xe Đào Tự hỏng, phải gọi xe. Bà đang định gọi xe khác thì Khổng Úc Sâm nói: "Thôi, đừng gọi nữa, để tôi chở mọi người về."
Khương Tư Ý và Lâm Gai rúc rích nói chuyện riêng, dáng vẻ quấn quýt chẳng nỡ rời. Đào Tự cười: "Vậy cảm ơn anh nhé."
Khổng Úc Sâm lên xe, liếc đồng hồ xăng – sắp cạn. Nhưng bà sui còn trong xe, cứ đưa về trước, đổ xăng sau cũng không muộn.
Khương Tư Ý ngước lên: "Mẹ ơi, bác ơi, tối nay con ở lại với chị Tiểu Hữu được không ạ? Hôm nay sinh nhật chị, con muốn ngủ với chị."
Trẻ con học nói nhanh thật, mới một năm mà Khương Tư Ý đã biết diễn đạt rõ ràng hơn nhiều.
Đào Tự không phản đối, Khổng Úc Sâm cũng đồng ý. Vì Lâm Tuyết Bạc không ở nhà, Khổng Úc Sâm bàn với Đào Tự để Lâm Gai qua ngủ nhà bà, bên đó toàn con gái, tiện hơn. Đào Tự gật đầu: "Được thôi", thế là Khổng Úc Sâm chở mọi người về.
Đưa xong hết người, Khổng Úc Sâm mới lái xe ra trạm xăng.
Tối sinh nhật bảy tuổi, Lâm Gai ngủ lại nhà Khương Tư Ý. Cô rúc vào chiếc chăn thơm phức của em, gối lên con nấm bông quen thuộc, còn em thì nằm sát bên, nắm chặt tay chị.
"Sao cứ nắm tay chị hoài vậy?" Lâm Gai nằm đối diện, cười hỏi.
Khương Tư Ý ngẫm nghĩ: "Em không biết nữa, tại em... muốn nắm. Tối nay em nắm tay chị ngủ được không? Kiểu là không buông ra luôn ấy."
"Được chứ, kiểu không buông ra."
Hai cô bé nhìn nhau, nở nụ cười ngọt ngào. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua nhau, rồi chìm vào giấc ngủ.
Thời gian lặng lẽ trôi. Đôi bàn tay bé xíu từng nắm chặt nhau ngày nào giờ đây dần dài ra, trở thành đôi tay thiếu nữ thon thả, trắng ngần.
Khương Tư Ý mười ba tuổi tỉnh giấc trong tiếng chuông báo thức inh ỏi. Cô "ưm" một tiếng, không muốn dậy, uể oải lật người.
Buồn ngủ chết được, mắt nhắm nghiền. Tay cô quờ quạng trên tủ đầu giường – sờ trúng đèn ngủ, sờ trúng sách, sờ trúng son dưỡng, sờ trúng dây buộc tóc – mãi không trúng đồng hồ.
Mãi đến khi một bàn tay khác vươn tới từ phía sau, vòng qua vai, tóm gọn chiếc đồng hồ cách đầu ngón tay cô vài cm. Bật tắt ngay lập tức.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Mặt hơi ngưa ngứa vì tóc chạm vào, Khương Tư Ý nheo mắt quay lại.
Lâm Gai hiện ra trong tầm mắt mơ màng của cô.
Mười sáu tuổi, Lâm Gai đã dậy thì. Gương mặt sắc nét hơn, đôi mắt đào hoa quyến rũ, ngũ quan ngày càng tinh xảo. Chỉ có điều, thiếu nữ ít cười, nhất là lúc mới ngủ dậy – tính tình hơi gắt, càng lúc càng toát lên vẻ lạnh lùng bẩm sinh.
Dù ngày nào cũng gặp, nhưng thỉnh thoảng liếc thấy gương mặt ngày càng "người lớn" của Lâm Gai, chính Khương Tư Ý – người thân nhất với chị – cũng có lúc thoáng ngẩn ngơ, cảm thấy hơi xa lạ.
Thấy em ngơ ngác nhìn mình, Lâm Gai chọc ngón trỏ vào má em: "Hôm qua chị đã bảo đừng xem mà? Nửa đêm không ngủ được, giờ mặt còn ngơ ngác."
Hôm qua là ngày cuối cùng trước khai giảng. Lâm Gai mang quà của Lâm Tuyết Bạc và Khổng Úc Sâm tặng Khương Tư Ý, sang nhà em chơi.
Một người lên lớp sáu, một người nhảy lớp lên lớp mười. Sau này học hành sẽ bận hơn, nên những khoảnh khắc cuối cùng của kỳ nghỉ phải gặp nhau cho bằng được.
Chơi quên trời đất, tối quá, Lâm Gai ngủ lại luôn.
Chiếc giường của Khương Tư Ý – cô nằm từ nhỏ đến giờ – đối với Lâm Gai đã quen thuộc như giường nhà mình.
Hai người biết nhau bao nhiêu năm, đồng hành như đôi bạn thân thiết nhất.
Khương Tư Ý vẫn giữ thói quen gọi "chị vợ" từ hồi nhỏ, chưa bao giờ thấy ngại.
Nhưng cô nhận ra, đã lâu rồi chị không còn gọi mình là "bé vợ".
Tối hôm qua, Khương Tư Ý năn nỉ xin mượn điện thoại Lâm Gai, muốn xem thử bộ phim kinh dị mà cả lớp ai cũng xem, trừ cô – không biết mọi người đang xôn xao cái gì.
Lâm Gai: "Em chắc đó là phim kinh dị à?"
Khương Tư Ý: "Siêu kinh dị luôn, nghe nói ai xem xong cũng sợ chết khiếp."
"Thôi. Gan em nhỏ lắm, em biết không?" Lâm Gai tuy cưng em, nhưng nghiêm túc cực kỳ. Cô không muốn Khương Tư Ý tiếp xúc với mấy thứ "ô nhiễm tinh thần" linh tinh.
Nhưng Khương Tư Ý cứ năn nỉ dai, lì không chịu buông.
Thực ra, Lâm Gai đã bị giọng nỉ non và khuôn mặt đáng yêu của em làm lung lay. Nhưng cô muốn tận hưởng thêm chút màn làm nũng. Miệng vẫn cứng: "Xem xong mà sợ không ngủ được thì sao?"
Khương Tư Ý hừ hừ dạ dạ, cuối cùng còn tung chiêu: "Chị vợ siêu cấp vũ trụ của em, chị đồng ý đi mà", khiến Lâm Gai phải quay mặt đi chỗ khác.
Lâm Gai gằn giọng: "Em đòi xem đấy nhé, sợ thì chị bỏ luôn."
"Có chị ở đây, em sợ gì được."
Khương Tư Ý hớn hở chạy đi đóng cửa phòng, cầm điện thoại Lâm Gai, ngồi lên giường mày mò.
Lâm Gai nằm nghiêng bên cạnh, mắt rủ nhìn em bé.
"Tới luôn bác tài ơi!"
Cô mở video mờ mờ, hiện lên dòng chữ: Căn phòng mùa xuân 1708.
Khương Tư Ý: ?
Nghe đâu là phim kinh dị cơ mà?
Kệ đi, sắp chiếu rồi. Cô dúi điện thoại cho Lâm Gai, còn mình thì trốn ra sau lưng chị, nấp sau vai mà dòm.
Lâm Gai: ...
Thấy sai sai.
Chắc gì là phim kinh dị?
Chưa kịp nghĩ xong, dưới dòng tiêu đề lớn lại hiện ra một dòng phụ đề: Căn phòng mùa xuân 1708 – Sự quyến rũ của chị vợ.\