We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nếu cậu thật lòng thích tôi, vậy thì hãy tán đổ tôi đi." – Từ lúc sinh ra đến giờ, số lượng cô gái mà tôi phải theo đuổi chắc chắn không quá ba người, bởi vì một người như tôi thường được người khác chủ động tìm đến. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải đi tán tỉnh một chàng trai, chưa kể người cần tán lại còn là người hầu của tôi nữa chứ. Nhưng biết làm sao bây giờ, tôi đã quá thích Lùn rồi, đành phải theo đuổi theo yêu cầu của cậu ấy vậy.
Lùn rất khác biệt so với những người tôi từng tìm hiểu, từng hẹn hò. Mỗi lần gọi điện thoại cho cậu ấy, mỗi lần rủ cậu ấy đi chơi, đi ăn, tôi đều có cảm giác như đang rủ một người bạn, chẳng cần chuẩn bị những lời hoa mỹ. Tôi không cần cố gắng để trở thành người dẫn dắt, không cần phải tạo dựng hình tượng đàn ông lịch lãm; tôi chỉ cần là chính mình. Và chính vì lẽ đó, cứ lần nào ở cạnh Peem, tôi đều cảm thấy vô cùng thoải mái.
Lùn khiến một ngày bình thường của tôi điểm thêm nhiều nụ cười. Chỉ với một chiếc kem ốc quế vài baht cậu ấy mời tôi, chưa kể còn giành ăn với tôi nữa, hành động ấy chẳng lãng mạn chút nào nhưng lại khiến tôi cảm thấy từ nay về sau, mỗi ngày của tôi đều là một ngày đặc biệt nếu tôi vẫn có Lùn ở bên cạnh.
Peem là kiểu người muốn làm gì là sẽ làm, cậu ấy thể hiện và phản ứng theo cách của riêng mình. Mặc dù cậu ấy lớn tiếng thông báo rằng nếu thích thì hãy tán cậu ấy, nhưng cậu ấy chẳng tỏ vẻ gì để khiến tôi yêu cậu ấy cả. Cậu ấy vẫn làm trò cười, vẫn độc miệng chửi bới như trước, vì đó là tính cách nguyên sơ của Peem. Peem luôn thể hiện những gì tự nhiên nhất, và chính những nét tự nhiên đó đã khiến tôi rung động.
Ngày tôi được hôn Peem lần đầu tiên, cảm xúc ấy vẫn còn vẹn nguyên như thể chuyện chỉ mới xảy ra hôm qua. Nụ hôn đầu của hai chúng tôi, nụ hôn đầu của Peem. Các bạn biết không, Lùn đáng yêu lắm, hehe, đôi môi hồng hồng cam cam thường ngày chỉ dùng để mắng người đó, vậy mà khi chạm vào lại cho cảm giác mềm mại như đang nhấp nháp một ngụm sữa. Cậu ấy thực sự rất mềm mại, thơm ngọt và nguyên thủy, mang đến một cảm giác hạnh phúc khiến tôi chẳng nỡ rời.
Cuộc đời tôi đã từng làm nhiều chuyện không hay, mấy vụ đánh nhau thì càng khỏi phải nói, chúng gắn liền với tôi như cuộc sống thường nhật. Nhưng tôi chưa bao giờ là đứa kiếm chuyện trước, trừ khi gặp những kẻ thích khiêu khích thì tôi chẳng ngại gì mà không phản kháng, bởi vì cuộc đời của tôi phải do tôi quyết định, sống hay chết cũng chỉ có mình tôi có quyền quyết định. Cho đến một hôm, có bàn tay nhỏ bé níu vạt áo tôi lại, đồng thời giương đôi mắt to tròn nhìn tôi như thể đang muốn cầu xin.
“Hôm nay chỉ là đánh nhau, cậu có thể chỉ bị rách miệng, nhưng lỡ có một ngày câu chuyện nghiêm trọng hơn, nếu chúng nó kéo bè kéo cánh đến để trả thù tới mức ảnh hưởng đến tính mạng thì cậu định xử lý như thế nào, thử nghĩ xem... tôi cũng chỉ lo cho cậu thôi.”
Giây phút ấy, tôi biết rằng tôi nên tiếp tục cuộc sống này vì ai. Tôi chẳng do dự mà tỏ tình với Peem, dù bầu không khí lúc ấy không được lãng mạn cho lắm, cũng chẳng có món quà nào biểu lộ tâm tình, chỉ có bàn tay cậu ấy đang nắm lấy hai bên vạt áo trên chiếc xe đạp cũ.
"Peem, làm người yêu tôi nhé." – Tôi còn nhớ rõ bản thân đã ngượng ngùng thế nào khi nói câu ấy, tim đập nhanh bao nhiêu khi chờ đợi câu trả lời. Hai chân tôi run đến mức suýt nữa thì không đạp nổi xe. Cũng may là cậu ấy không nhìn thấy mặt tôi, nếu không chắc chắn Lùn sẽ trêu tôi thối mũi.
Và chỉ cần câu "Ừm", chỉ cần một từ ngắn gọn từ miệng Peem đã đủ khiến tôi vui đến mức suýt thì vứt ngang chiếc xe để kéo cậu ấy lại ôm thật chặt.
Chúng tôi đã là người yêu của nhau rồi.
Tôi biết mình không phải kiểu con trai lãng mạn, nhưng tôi cũng muốn làm gì đó để gây ấn tượng với Lùn. Tôi mua chậu nha đam tặng cho cậu ấy, còn cậu ấy thì cười to đến mức tôi thấy cáu. Nhưng khi tôi nói lý do tặng món quà này, cậu ấy đã cảm ơn tôi bằng một nụ hôn ngọt ngào, thôi thì cũng đáng, hehe.
Kể từ ngày đó đến nay cũng đã được hơn một năm. Hơn một năm tôi có một chú Lùn ngày ngày quanh quẩn bên cạnh. Lùn chẳng thay đổi gì so với ngày đầu tiên, vẫn ngốc nghếch thế nào, vẫn độc miệng làm sao, dễ cười và cả hay ngượng nữa, tất cả những nét đó đều vẫn giữ nguyên. Vậy nhưng người thay đổi lại là tôi. Peem khiến tôi hiểu ra nhiều điều, có cái nhìn mới mẻ hơn về cuộc đời, bao gồm cả chuyện gia đình nữa.
Tôi và bố không hề cãi nhau, nhưng có cảm giác không thể thân thiết như các cặp bố con thường thấy, vì lý do gì thì điều này rất khó để giải thích. Đây là cảm xúc mà tôi đã có kể từ khi còn nhỏ. Tôi biết bố rất yêu tôi và tôi cũng rất yêu bố, nhưng những gì mà tôi đã từng gặp phải vẫn còn quá rõ ràng, bao gồm sự cô đơn, cô độc khi phải ở một mình, nỗi đau khi cảm giác như mình là người bị bỏ lại.
Cho đến khi tôi có Lùn, cậu ấy nói với tôi rất nhiều lần rằng tha thứ cũng là một cách yêu. Nếu tôi thực lòng yêu bố, vậy thì hãy tha thứ cho bố. Vòng tay bé nhỏ của Peem gần như chẳng thể ôm trọn người tôi, nhưng nó cũng đủ ấm áp để khiến tôi có thể mở lòng với bố thêm lần nữa. Và từ nay về sau, có bất kỳ chuyện gì xảy ra, tôi biết sẽ luôn có một người ở bên cạnh tôi, đứng về phía tôi.
Tôi từng đi đến khắp ngõ ngách trên thế giới, vậy mà lại chẳng bao giờ nghĩ tới "Hua Hin" sẽ trở thành địa điểm tôi yêu thích nhất. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi trên một chiếc tàu hỏa bình thường, nhưng nó cũng khá đặc biệt vì có Peem đi cùng, vì đây là lần đầu tiên tôi được đi du lịch với người yêu và là lần đầu tiên tôi được "ôm" Peem.
Peem có thể không được mềm mại, eo ót như con gái, nhưng Lùn có một chiều cao khiêm tốn hơn so với chiều cao trung bình của nam giới. So với tôi thì cậu ấy lại càng nhỏ xíu, bàn tay, bàn chân cũng nhỏ. Chính vì sự khác biệt về kích thước này, mỗi lần tôi cặp cổ Peem kéo đi là thế nào mắt cậu ấy cũng ươn ướt. Da Peem trắng như bánh kem, người thơm như ở trong xưởng bánh, một mùi thơm dịu dàng mà tôi thích. Thích đến mức muốn dính mãi không rời.
Peem không phải là một đứa quá ngây thơ, nhưng cũng không quá nhanh nhạy về vấn đề này. Peem là một đứa rất hay xấu hổ. Nhiều lúc tưởng chừng như cậu ấy muốn rút lui nhưng bàn tay lại nắm chặt lấy tôi; có đôi khi nhìn cậu ấy rất bạo dạn nhưng lại sợ, vừa đáng thương vừa đáng yêu. Vậy nên chẳng có gì ngạc nhiên khi tôi lại trân trọng, nâng niu Peem nhất.
"S*x" và "Make love" không giống nhau. S*x, tôi làm với ai cũng được vì nó chỉ là thỏa mãn nhu cầu, nhưng với Peem thì không. Dù thời gian trôi qua, tôi vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc khi hai đứa hòa mình cùng nhau, và dù có ôm nhau bao nhiêu lần thì cái ôm của Peem vẫn cho tôi cảm giác như ngày đầu tiên. Việc cậu ấy vẫn thấy ngượng với tôi cũng là một nét quyến rũ khiến tôi say đắm hơn mỗi ngày.
Nếu có cơ hội, tôi hứa sẽ đưa Peem đi Hua Hin mỗi năm một lần, vì nơi đó sẽ luôn ở lại trong ký ức và kỷ niệm của hai chúng tôi.
Tôi là một đứa rất giữ của, đã là đồ của tôi thì không ai có quyền động chạm. Đặc biệt, Peem là người quan trọng nên tôi càng thấy lo lắng. Chính vì lo được lo mất nên nhìn tôi có vẻ đang gò ép Peem, tôi trên cơ Peem, tôi đánh bại Peem, nhưng thực tế không phải vậy. Người chiến thắng mới đúng là Peem. Tôi không cho Peem rời tầm quan sát vì sợ sẽ có người tiếp cận cậu ấy; tôi ích kỷ vì tôi muốn được Peem quan tâm, tôi muốn biết với cậu ấy, tôi vẫn là người quan trọng. Tôi thua Lùn tất cả mọi thứ.
Peem không nhận thức được rằng cậu ấy rất được người khác chú ý. Trông thế thôi chứ có nhiều cô gái thích Peem lắm, mà con gái thời nay lạ thật đấy, sao lại đi thích một chàng trai ngoại hình nhạt nhòa thế kia nhỉ. Không chỉ con gái thích cậu ấy đâu nhé, con trai cũng rất để tâm. Mỗi lần đi chơi đâu đó, tôi đều phải thể hiện ra rằng chú Lùn đi bên cạnh tôi đây đã có chồng rồi. Thế mà mẹ kiếp vẫn có đứa nhìn.
Một phần tôi thấy tự hào khi có người yêu dễ thương đến mức ai ai cũng chú ý, vì đó là bản tính tự nhiên của đàn ông, có cái gì hay ho bên cạnh thì đều muốn khoe khoang cho thiên hạ thấy. Người yêu tôi đáng yêu như thế, tôi đem đi khoe với cả thế giới cũng không có gì lạ, nhưng cái khiến tôi bận tâm không chỉ ánh mắt mà thậm chí còn có suy nghĩ... hừ.
Giống như thằng khốn đó từng rủ rê Peem làm người mẫu. Dù lúc ấy tôi đang được ở bên cạnh món đồ tôi yêu thích, nhưng cũng chẳng có gì khiến tôi thích hơn Peem được, vì lẽ đó Lùn lúc nào cũng ở trong tầm nhìn của tôi. Và tất nhiên, đứa chậm hiểu như cậu ấy không đời nào phát hiện ra đâu.
Tôi phát hiện thằng cha mặt mo đó nhìn Peem ngay từ khi chúng tôi bước vào quán bán máy ảnh. Ngay cả bạn nói chuyện với hắn mà hắn cũng chẳng để ý, chỉ chăm chăm nhìn Peem. Thằng Beer gọi tới nên tôi đi ra ngoài nói chuyện, quay lại cái đã thấy Lùn bị người ta v* v*n. Sao nào, nghĩ tôi sẽ để cậu rời khỏi tầm mắt tôi hả Lùn?
Tôi biết rõ đám bạn cùng khoa với tôi tính nết như thế nào. Sau khi chính thức hẹn hò, tôi không để Peem đến khu Kỹ thuật, nhưng có đôi khi không thể tránh khỏi một số chuyện. Ví dụ như có những môn tôi phải học đến bảy tám giờ tối; nếu để Peem về trước thì lại sợ Peem cô đơn vì phải ở nhà một mình, nên tôi đành để cậu ấy đến khoa đợi nhưng không được xuống khỏi xe. Cậu ấy cứ cằn nhằn là tôi lo sợ quá đà, hừ, cậu thử là tôi xem, cậu sẽ hiểu ngay thôi Lùn ạ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ Peem là một cô gái cần phải bảo vệ, chăm sóc 24/7. Tôi biết cậu ấy có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng cậu ấy là người tôi yêu nên dù thế nào thì tôi vẫn lo lắng. Dù chẳng có ai đến gây hại, nhưng dẫu sao thì để người mình yêu ở sát bên mình vẫn an toàn hơn đúng không nào, ha.
Nhóm bạn của tôi cứ phàn nàn sao không thấy tôi dắt người yêu đến khoa. Đứa nào cũng nói Peem dễ thương, ha, chí ít thì Lùn cũng có chút danh tiếng ở khoa tôi, có thể vì cậu ấy là người yêu tôi hoặc cũng có thể vì tình huống tôi phạt sinh viên năm hai vì đã dám tán tỉnh cậu ấy, thêm cả mấy đứa sinh viên năm nhất khen Peem đáng yêu hôm Chào Tân đã khiến Peem nổi tiếng nguyên ngày hôm đó. Và thế quái nào thằng c* ấy lại thành cháu cùng mã số với tôi, cứ thấy mặt tôi là hắn lại hỏi thăm bác dâu, cực kỳ thích ghẹo.
Có một lần Peem đến khoa đợi tôi, chắc là đợi lâu quá cậu ấy không chịu được nữa nên quyết định xuống xe đi tìm tôi dù hôm đó thời tiết nắng cháy da cháy thịt. Cậu ấy bắt gặp tôi với đám bạn trong một góc tòa nhà của khoa, và hình ảnh của cậu ấy lúc đó thật không cười không lấy tiền. Hai má cậu ấy đỏ ửng lên vì cháy nắng, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra, và dù cái mặt cậu ấy đang bí xị thì trông vẫn cứ là đáng yêu. Bạn tôi trông thấy Lùn thì mở đủ lời trêu chọc đến mức cậu ấy thấy ngượng, còn tôi chỉ đứng nhìn và cười.
Đúng là không ai dễ thương hơn cậu đâu Lùn ạ.
"Alo, Peem, đang ở đâu?" – Đây có lẽ là mấy câu tôi hay nói nhất. Tôi gọi suốt để kiểm tra xem Peem đang ở đâu, với ai.
(Trước khoa, hahahahhaha, đcm Jo, alo alo Phum ơi, hahaha.) – Tôi đưa điện thoại ra xa tai, có một cảm giác muốn bẻ cổ cái đứa đang cười thích chí kia. Lùn là thế đấy, lúc nào cũng vui cũng cười được như thể Trái Đất này chẳng hề có chuyện buồn. Nhưng tôi rất không thích cái thằng tên Jo đó, dù hắn có là bạn của Lùn thì tôi cũng ghét.
“Ai là Jo?”
(Hả? À à, bạn cùng khoa tôi, không có gì đâu, bé Phum không phải lo, Ok chưa nào.) – Hừ, người có thể khiến tôi vừa cáu vừa cười chỉ có thể là Peem. Tâm trạng cậu ấy lúc nào cũng tốt nhưng hay thích ngây người nên nhiều khi tôi nói cái gì phải nói nhiều lần và phải hỏi lại là cậu hiểu chưa mà sao mặt trông mờ mịt thế thì cậu ấy đáp là:
"Hiểu chứ, tôi có ngu đâu, mặt ngây ra thì thể hiện là tôi chưa hiểu à?" – Ờ, chứ chẳng nhẽ không phải.
Những lúc ở cùng nhau, chúng tôi thích gọi nhau bằng biệt danh tùy theo tâm trạng. Thỉnh thoảng vui, Peem sẽ gọi tôi là củi khô, trai đẹp, gấu, mình, bé. Nhưng lúc nào mà tâm trạng cậu ấy đang đi xuống thì cậu ấy sẽ gọi tôi là Quỷ Phum, haha. Tôi thì chẳng có mấy biệt danh cho Peem, tôi chỉ gọi cậu ấy là ngẫn, ngơ, khỉ, cá vàng vì ngoài việc hay quên giống cá vàng thì vẻ ngoài của cậu ấy cũng rất giống, haha. Má phính phính, mắt to to, giống cực. Peem là một đứa chớp mắt rất chậm, mấy cái lúc mà cậu ấy đang mải nghĩ một vấn đề không ra thì cậu ấy sẽ nhìn chằm chằm vào một vật nào đó lâu thật lâu mới chớp mắt. Lúc giận là mắt Lùn lại càng mở to, hai má phình ra tưởng như sắp vỡ, nhìn hài lắm. Tôi thích người mắt to là thật, nhưng người mắt to mà tôi yêu thì chỉ có Lùn thôi.
Tôi thích màu đen, quần áo, đồ dùng, gần như tất cả mọi thứ đều đen, nhưng Peem lại thích màu trắng. Trắng và đen là hai sắc thái hoàn toàn đối lập, vậy nhưng lúc nào cũng đi với nhau vì có màu đen thì người ta mới biết sự sạch sẽ, tinh khiết của màu trắng đẹp đẽ nhường nào.
Mặc dù sở thích không giống nhau, nhưng tôi rất sẵn lòng làm theo thứ mà Lùn thích. Không phải là tôi thay đổi sở thích của chính mình, Peem chưa từng bước tới để thay đổi bất cứ điều gì trong cuộc sống của tôi; cậu ấy không cố gắng biến tôi thành người mới, tôi vẫn là Phum của ngày xưa. Mặc dù tôi đã dịu dàng hơn, hay cười hơn, nhưng điều đó không đồng nghĩa tôi để ý đến tất cả mọi người trên thế giới như cậu ấy. Sự tử tế của tôi không hề kém cạnh ai, và tôi chỉ dùng nó cho riêng Peem mà thôi.
Tôi trang trí lại phòng bằng cách thay tất cả thành tông màu trắng sáng mắt. Thực sự thì tôi đã nghĩ về chuyện này được một thời gian rồi, chẳng qua chưa tìm được dịp thích hợp. Trùng hợp thay, Peem đi cắm trại nghệ thuật nên tôi đã quyết tâm xắn tay vào làm. Tất cả đồ đạc, tất cả chỗ cây đó đều do chính tay tôi chọn. Có thể tôi không được học bài bản, căn phòng được sắp xếp mới có thể không quá đẹp vì kiến thức của tôi về mảng này gần như không có. Ý tưởng duy nhất trong đầu tôi là trang trí thế nào để Peem thích, và Lùn trông rất hứng thú với căn phòng mới mà tôi tạo bất ngờ cho cậu ấy. Tôi cũng rất thích chiếc "giường" mới này, he.
Ngày trước tôi không thường xuyên cạo râu, nếu râu mọc thì cứ để kệ vậy vì tôi chẳng quan tâm lắm đến chuyện ngoại hình. Tôi không phải thằng Chen để mà lúc nào mặt cũng phải láng o, nhưng kể từ khi hẹn hò với Peem, tôi thích ôm thích thơm cậu ấy. Các bạn đã từng có một con gấu bông yêu thích hay từng ôm cái gì đó mà không muốn rời chưa, cái mà khiến ta cảm thấy nếu không được ôm thì sẽ không ngủ được ấy. Với tôi mà nói, Lùn chính là cái đó.
Nhưng mỗi lần thơm cậu ấy, tôi để ý trên má sẽ xuất hiện những nốt đỏ vì bị râu chọc, hoặc có đôi khi đang chuẩn bị vào cao trào thì cậu ấy bật cười trước.
"Tôi buồn haha, ưm." – Nghe rất ngứa tai đúng không nào.
Kết thúc mỗi học kỳ, theo thông lệ tôi sẽ phải sang Italy với ông nội. Trước kia tôi đi rất lâu cũng chẳng cảm thấy có vấn đề gì, nhưng giờ không như thế nữa vì giờ tôi đã có Peem. Việc chúng tôi phải xa nhau trong một thời gian dài là điều gì đó rất khổ sở. Tôi chưa từng rời xa Peem thế này, tôi lo lắng đủ thứ: không biết nên nhờ ai chăm sóc Peem hộ tôi, liệu cậu ấy có ngủ muộn không, đi chơi những đâu, có ai đến làm phiền cậu ấy không, và hơn cả sự lo lắng là nỗi nhớ.
Vậy nhưng tôi phải tỏ ra mạnh mẽ để Peem thấy an lòng, dù sự thật mỗi lần nghe giọng cậu ấy qua điện thoại tôi chỉ muốn phi ngay về để được ôm cậu ấy. Tôi hứa đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mà hai đứa phải xa nhau thế này.
Lùn mỗi khi cô đơn thì thích làm nũng, tôi rất muốn về với cậu ấy nhưng không được. Cho đến cuối cùng, ngày mà tôi mong ngóng cũng đã đến. Trước hôm về một ngày, tôi có gọi cho thằng Beer để nhờ hắn đặt vé máy bay từ Bangkok đi Chiang Mai vì tôi muốn gặp Peem ngay khi chân tôi chạm đất Thái. Nhưng thằng Beer đã ngăn lại, bảo đợi đi xe cùng cả đám vì đằng nào hắn cũng đang tính đi chơi, tôi đành chấp nhận. Không phải vì tôi nghe lời thằng Beer đâu mà tôi không cãi Fang được.
Tôi gom hết nỗi nhớ nhung và tình yêu để đến Chiang Mai tìm Peem, nhưng hình ảnh đầu tiên chào đón tôi lại là người mà tôi không hề nghĩ sẽ nhìn thấy hắn ở đây, ở nhà của người yêu tôi. Khi thấy thằng Kleun ở sát bên cạnh Peem, khỏi phải nói chắc các bạn cũng biết được tôi cảm thấy như thế nào. Tôi không biết giữa đau đớn, thất vọng và giận dữ, cảm xúc nào đã chiếm phần lớn trong tôi lúc ấy. Nhưng có một cảm xúc mà tôi rất rõ ràng: tôi muốn giết một ai đó.
Peem trông rất bất ngờ khi thấy tôi. Không biết cậu ấy bất ngờ vì tôi về mà không báo trước hay bất ngờ khi tôi bắt gặp cậu ấy ở cùng thằng Kleun. Tôi khá chắc chắn rằng nếu lúc ấy không ở nhà Peem thì tôi sẽ bóp nát mặt thằng Kleun, và nếu Peem hé răng nói thằng Kleun đến tìm cậu ấy thì kết cục của cậu ấy cũng sẽ phải "đau đớn".
Tôi không rộng lượng, tốt bụng đến mức chấp nhận để một đứa thích người yêu mình ở gần người yêu mình, và tôi cũng không ghét thằng Kleun. Thực lòng tôi chỉ sợ Peem sẽ động lòng với một người tốt như hắn. Tôi mắt nhắm mắt mở để hắn le ve bên cạnh Peem vì tôi muốn Peem cảm thấy thoải mái. Lùn thuộc kiểu người quan tâm đến người ngoài hơn chính bản thân mình, lúc nào cậu ấy cũng nghĩ đến cảm nhận của người khác.
Tôi biết cậu ấy không muốn giữa tôi và thằng Kleun có vấn đề, cậu ấy không muốn tôi nghĩ nhiều và cũng không muốn làm tổn thương thằng Kleun. Thứ nữa, tôi tin thằng Kleun đủ đàn ông để không làm gì quá phận ngoài việc yêu thầm, vì chẳng có gì quan trọng hơn sự thật rằng người yêu của Peem là tôi.
Nếu thử nghĩ theo một hướng khác, thì thằng Kleun xuất hiện cũng là một điều tốt, vì điều đó cho thấy nhỡ một ngày nào đó tôi phải đi xa thì ít nhất vẫn có người có thể chăm sóc Peem, không để cho đám lấc cấc đến làm phiền Peem.
Lời hứa giữa tôi và thằng Kleun là: Sẽ làm tất cả để Peem thấy thoải mái. Niềm hạnh phúc của Peem là giao kèo giữa tôi và thằng Kleun.