109. Chương 109

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ ngày tỏ tình với Peem, tôi đã tự hứa với bản thân mình sẽ không để em ấy phải buồn, sẽ khiến em ấy hạnh phúc, sẽ làm cho mỗi ngày của chúng tôi thật trọn vẹn. Vậy mà cuối cùng, chính tôi lại là người khiến em ấy tổn thương. Dù biết chuyện giữa tôi và Mon chỉ là quá khứ, rằng tôi không hề cố ý, nhưng sai lầm đó vẫn khiến tôi căm ghét bản thân mỗi khi nghĩ đến.
Hôm đó, tôi đã không kịp về đón Peem như đã hẹn. Mưa càng xối xả, tôi càng lái xe nhanh hơn. Tôi đã vi phạm rất nhiều quy tắc an toàn giao thông chỉ để đến với Peem nhanh nhất có thể, thậm chí suýt chút nữa đã va chạm với ba chiếc xe khác trên đường. Khi đến trước trung tâm thương mại Paragon, mưa càng trở nên nặng hạt hơn. Tầm nhìn gần như bằng không, một vài cửa hàng vẫn còn mở.
Dù biết khả năng Peem vẫn còn ở bên trong đợi tôi là rất thấp, nhưng tôi vẫn lao vào tìm em ấy. Tôi chạy khắp các tầng trong khoảng thời gian còn lại trước khi trung tâm thương mại đóng cửa. Tôi thậm chí còn bị bảo vệ giữ lại, suýt chút nữa xảy ra xô xát, nhưng lúc đó, ai mà quan tâm chứ? Khi trung tâm đóng cửa, tôi lại chạy ra bên ngoài tìm Peem, vì nhỡ đâu em ấy đang trú mưa ở trạm xe buýt thì sao. Lúc đó, tôi chẳng nghĩ được gì khác ngoài việc phải tìm thấy Peem. Tôi chạy qua Central World, tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy, gọi về căn hộ cũng không có ai nghe máy.
Tôi sợ hãi. Đó là một cảm giác nghẹt thở. Vừa sợ, vừa lo em ấy gặp chuyện gì. Dù Peem lớn lên ở Bangkok, nhưng trên người em ấy không có một đồng nào, điện thoại thì tôi đang giữ. Peem, em đang ở đâu thế? Tôi quyết định sẽ về căn hộ tìm, nhưng làm sao Peem có thể ở đó được khi chìa khóa phòng tôi cũng đang cầm.
Tôi tự mắng nhiếc bản thân mình suốt dọc đường từ căn hộ đến nhà Peem. Tôi bực bội vì giờ này mới nghĩ ra khả năng Peem đã về nhà. Thực sự thì tôi đã quá vô phép khi mò vào nhà người yêu lúc nửa đêm và tự tiện vào phòng khi chưa có sự cho phép. Mở cánh cửa ra, chỉ cần nhìn thấy Peem đang nằm dưới lớp chăn dày, nhìn thấy người mà tôi lo lắng đang say giấc, nhìn thấy em ấy an toàn, thì bao nhiêu nỗi đau trong tôi đều tan biến hết. Tìm thấy rồi. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy em rồi, Peem. Nhưng nỗi đau một lần nữa dội về trong tim khi tôi nghe thấy Peem nói mớ rằng 'đau đầu quá'. Ngay lúc ấy, tôi càng căm ghét bản thân mình hơn.
"Xin lỗi." Đó là câu từ duy nhất có thể diễn tả cảm xúc của tôi lúc bấy giờ. Tôi muốn Peem biết tôi cảm thấy vô cùng có lỗi khi đã khiến em ấy không thoải mái, xin lỗi vì đã bỏ lại em ấy một mình, xin lỗi vì đã khiến em ấy đau đớn đến nhường này. Tôi ôm lấy Peem, tự nhủ sẽ không bao giờ buông em ấy ra lần nữa.
Tôi thích trêu Peem rằng tôi sẽ bảo bố mang sính lễ sang nhà em ấy. Nếu em ấy không mắng thì cũng trêu chọc lại tôi bằng cách tự định giá bản thân cỡ trăm triệu, ha. Hôm đi chơi ở Krabi, giữa bầu trời đầy sao và biển cả bao la, có lẽ chính bầu không khí lãng mạn đó đã thúc đẩy tôi cầu hôn Peem. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là mình muốn được chăm sóc em ấy, muốn được sống bên cạnh người này đến cuối đời, nên tôi đã theo dòng cảm xúc mà thốt lên:
"Peem, kết hôn với anh nhé." Em ấy ngẩng mặt lên nhìn tôi, đôi mắt to mở lớn hết cỡ, rồi sau đó kết thúc bằng việc đập đầu tôi một cái thật mạnh.
"Mày say à?" Hết cả cảm xúc rồi, chết tiệt! "Đừng có nói vớ vẩn với tao, đồ ngốc, học còn chưa xong, tao sẽ không lấy giấy đăng ký kết hôn trước khi lấy bằng đâu." Hehe, thấy đấy, Peem của tôi rất biết lấy đại cục làm trọng. Tôi biết em ấy ngại và thích đánh trống lảng, vậy nên tôi mới hỏi em ấy ở bãi biển trước.
Trong suốt thời gian qua, khoảng thời gian có Peem trong cuộc đời tôi là tuyệt vời nhất. Mỗi sáng, tôi thức dậy với nụ cười trên môi, mỉm cười khi thấy Peem má phúng phính đang nằm ngủ bên cạnh với dáng vẻ không thể "dị" hơn. Peem nghĩ em ấy dậy sớm hơn tôi, nhưng em ấy đâu biết rằng lúc em ấy mở mắt thì tôi đã ngắm nhìn em ấy say sưa từ trước đó rồi.
Sáng nào hai đứa cũng tranh nhau nhà vệ sinh dù trong căn hộ có đến hai phòng. Tôi và Peem sẽ cùng nhau đánh răng cả sáng và trước khi đi ngủ. Peem rất thích trò chuyện lúc đánh răng, thích cười đùa. Thỉnh thoảng, Peem sẽ buộc tóc lên như cái vòi phun nước khi đi tắm, đôi lúc sẽ dùng băng đô vì tóc mái quá dài, không buộc lên sẽ bị ướt. Em ấy cũng thích buộc tóc cho cả tôi nữa vì em ấy bảo làm thế là hai đứa "hòa nhau".
“Ằng ủi ô, e e.”
"Đánh răng xong đi đã rồi nói tiếp." Tôi dùng mu bàn tay quệt lớp bọt trắng quanh miệng Peem, em ấy cười toe toét. Tôi để Peem tắm trước, còn mình thì đi làm bữa sáng đơn giản cho hai đứa. Bình thường tôi không thích ăn sáng, nhưng vì biết ăn sáng rất có ích cho sự phát triển của cơ thể nên tôi vẫn phải ăn. Thực tế, tôi chỉ ngồi ăn cùng em ấy cho có bạn thôi.
Có hôm tôi nấu cháo, có hôm làm sandwich hoặc bữa sáng đơn giản với trứng ốp la, thịt nguội, bánh mì, vì tôi cũng không quá giỏi trong chuyện bếp núc này. Với một người chưa từng động tay động chân vào việc bếp núc bao giờ như tôi, lúc tập nấu ăn thực sự rất vất vả. Nhưng dù có vất vả đến mấy, điều đó cũng không thể đánh gục được sự cố gắng để nấu ăn cho người mình yêu.
Và một món không thể thiếu trong bữa sáng đó chính là sữa cho Peem. Tôi không hy vọng nó sẽ khiến Peem lớn hơn, vì có lẽ cơ thể em ấy đã ngừng phát triển từ lớp 10, haha. Nhưng bất cứ cái gì có ích cho sức khỏe thì tôi đều cho Peem ăn hết.
Một món đồ có giá thành cao không có nghĩa là nó sẽ có giá trị tinh thần tương xứng. Những thứ tôi từng sở hữu chính là minh chứng rõ ràng nhất. Vì thế, tôi muốn tự kiếm tiền để có thể tự tin nói với Peem rằng chiếc nhẫn này là món quà tượng trưng cho tình cảm của tôi.
Những hôm tôi về muộn, tôi sẽ thấy Peem ngủ ngoài sofa. Tôi biết em ấy đợi tôi, biết Peem lo cho tôi, nhưng tôi vẫn phải vững tâm, và kết quả nhận được khiến tôi vô cùng tự hào. Chắc cũng vì sự kiện này nên Peem mới "trả đũa" lại tôi vào hôm sinh nhật.
Sinh nhật năm nay là một dịp mà tôi sẽ không bao giờ quên Peem đã "chơi lớn" đến mức nào. Bình thường, Peem không phải là người hay giận dỗi vô cớ. Mỗi khi có vấn đề gì xảy ra, Peem sẽ luôn nghĩ đến tôi trước hết. Nhưng hôm ấy, tôi có giải thích thế nào em ấy cũng không chịu nghe, chỉ im lặng.
Những ngày không có em ấy, tôi đã rất khổ sở, cũng không thể đi tìm em ấy vì Fang kéo tôi về nhà. Gia đình tổ chức tiệc sinh nhật, nhưng tôi chẳng có tâm trạng nào để tương tác với ai, chỉ nhớ đến khuôn mặt Peem.
Tôi như một cái xác lê bước về căn hộ, nhưng trước khi về, tôi vẫn lén ghé qua nhà Peem. Tuy nhiên, nhà không có một ai. Khi tôi chuẩn bị bước vào phòng ngủ thì tivi sáng lên. Trên màn hình là những hình ảnh, suy nghĩ và cảm xúc mà người quan trọng đó đã dành cho tôi.
Tôi không phải là người dễ rơi nước mắt, nhưng lần này là một ngoại lệ. Tôi ngẩng lên nhìn người đang cầm chiếc bánh có "giao diện" hơi dị đưa đến trước mặt tôi. Tôi nhìn chằm chằm người mà tôi mong nhớ và muốn ôm mỗi đêm, tôi muốn nhìn cho thật rõ vì muốn chắc chắn rằng em ấy đã trở về thật rồi.
Hôm đó, Peem đáng yêu lắm, chiếc áo em ấy mặc khiến tôi bật cười vì ngại ngùng. Em ấy tặng tôi hoa và gấu bông. Nhưng dù cho có cả trăm cả nghìn món quà khác, Peem vẫn là món quà có giá trị nhất dành tặng tôi mỗi năm. Nhưng có một chuyện tôi thắc mắc, đến giờ tôi vẫn còn hoang mang là Peem đã dính bóng bay lên trần nhà kiểu gì, haha.
Kể từ ngày đầu tiên yêu nhau, tôi chưa từng nghĩ cuộc đời này mình có thể yêu ai nhiều hơn thế. Chẳng cần phải hỏi tôi yêu em ấy nhiều đến mức nào. Peem mà tôi yêu vẫn thích làm trò cười, làm mấy trò "hâm hâm" mỗi ngày, vẫn nhìn thế giới như một màu trắng, tốt bụng với tất cả mọi người. Tôi nghĩ, may mắn lớn nhất trong cuộc đời, ngoài việc gia đình và bạn bè luôn ở bên cạnh, thì chính là việc đã gặp được Peem, được ở bên cạnh và được yêu Peem.
Dù em ấy lùn, lắm lúc ngớ ngẩn, cái miệng cay nghiệt không chừa một ngày nào và "xí xớn" đến mức tôi phải đoán xem ngày hôm nay em ấy sẽ hỏi cái vớ vẩn gì, đoán xem em ấy sẽ làm gì, nhưng cuộc đời của tôi đã rực rỡ hơn khi có em ấy quanh quẩn bên cạnh.
Câu chuyện tình yêu của tôi và Peem có lẽ chỉ là một điều gì đó rất nhỏ bé so với những câu chuyện xảy ra trên hành tinh này, có lẽ nó không to lớn đến mức trở thành huyền thoại để người đời ghi nhớ. Nhưng dù sao đi nữa, đây vẫn là câu chuyện tình yêu của riêng tôi và Peem. Chúng tôi cùng nhau tạo nên những kỷ niệm, cùng nhau làm những điều điên rồ, và hai đứa sẽ ở bên nhau thật lâu. Miễn là tôi còn thở... tôi sẽ vẫn yêu Peem này nhất.