Chương 11: Góc nhìn của Phum

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 11: Góc nhìn của Phum

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cái thằng lùn chết tiệt, đồ chó!" - Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa có ai dám chửi tôi như thế cả. Thằng lùn này là ai chứ? Tôi nắm chặt cổ áo nó, cơn tức giận đang dâng lên trong lòng khiến tôi rất muốn đấm cho mấy cú vào mặt. Tôi dùng ánh mắt sắc lạnh đầy uy lực khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải run sợ để nhìn thẳng vào mắt nó. Ấy thế nhưng thằng này chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả, thậm chí mắt nó còn trợn ngược lên nhìn tôi.
Đột nhiên tôi nảy ra một ý tưởng hay ho, mới chỉ gọi nó là lùn thôi mà nó đã bực đến thế này, nếu như...
"Hừ, cứng miệng nhỉ, đừng nghĩ là con gái thì tao sẽ không dám làm gì mày nhé." - Ngay lập tức, đôi mắt nó càng trợn to hơn. Tôi biết nó là con trai chứ, dù thằng cu này có dáng dấp lùn hơn đám con trai cùng lứa, dù thằng cu này sở hữu đôi mắt to tròn với đôi môi chúm chím nhưng tôi cũng không ngu đến mức không phân biệt được giới tính của một người. Tôi trả cho nó một nụ cười ghẹo gan và ngay khi tôi còn chưa kịp làm gì, thằng lùn đã đá một cú thật mạnh vào chỗ hiểm của tôi.
Tôi đã phải nghỉ học đúng hai ngày để ở nhà dưỡng thương cho đến khi cơ thể hoàn toàn bình phục. Chỉ cần nghĩ đến cái mặt thằng lùn đó là tôi muốn lao đến xé xác nó ra ngay lập tức.
Tôi bắt Thaen phải đưa tôi đi tìm thằng lùn đó nhưng nó không chịu, vẫn cố chấp bảo vệ bạn mình. Thế tao không phải bạn mày à? Tôi đành lấy anh trai tôi ra làm điều kiện trao đổi, chính là Kaofang đó. Nếu Thaen không đưa tôi đi gặp thằng lùn thì đừng hòng mơ tưởng đến chuyện lại gần anh tôi nữa. Hừ, đến nước này, Thaen còn đường nào mà lui chứ.
Tôi cũng không vẽ ra kế hoạch gì to tát để trả thù nó đâu. Giống như khi bị chó cắn mình không thể quay lại cắn con chó nhưng vẫn nên làm gì đó để hả giận ấy. Cái hôm tôi kéo nó đến khu nhà kho ở Samut Prakan, thực ra tôi đến đó để xem đàn em của bố đã dọn dẹp xong xuôi chưa. Trước đó tôi mới xử một tên ở chỗ này, thằng khốn đó dám hỗn xược, chắc giờ này nó vẫn đang nằm nhà húp cháo.
Nhưng khi thằng lùn thấy tôi đưa nó đến khu nhà kho, mặt nó hoảng loạn thấy rõ. Chắc nó nghĩ tôi định thật sự thủ tiêu nó hay gì. Lúc đầu nó giãy nảy, nhất quyết không chịu đi vào trong cùng tôi. Tôi thấy vậy mới quát lại mấy câu, cái đầu nóng nảy đó lập tức im bặt. Haha.
Vào đến bên trong nhà kho, tôi bỗng nảy ra ý tưởng mới. Muốn trả nợ đúng không, vậy trả nợ bằng cách đến làm chân tay cho tao đi. Lúc ấy à, mặt thằng lùn trông buồn cười vô cùng. Tôi bảo nó nói gì làm gì nó cũng làm. Tôi hả hê lắm. Chắc nó sợ tôi lắm. Hừ, đúng thôi, đấy là cái giá phải trả cho những ai muốn đối đầu với Phum tôi đây.
Cơ mà thằng lùn cũng không phải loại hèn nhát đâu, chỉ là nó không thích làm lớn chuyện thôi. Nếu đổi lại là tôi ấy à, mơ đi, tự dưng phải làm nô bộc cho một kẻ xa lạ. Nhưng thằng lùn làm được, không phải nó sợ mất lòng ai hay dễ dãi gì, mà chỉ là nó không biết cách từ chối người khác. Kể cả với tôi - người trêu chọc nó đủ thứ.
Hôm đi trung tâm thương mại thực tình tôi không cố ý bỏ nó lại đâu. Chỉ là hôm đó tôi với Mew có tâm sự hơi lâu, đến khi tôi giật mình nhớ ra, hình ảnh thằng lùn choán lấy tâm trí tôi. Tôi vội vàng lái xe quay lại nhưng nhận ra chẳng kịp nữa vì lúc đó đã hơn 10 giờ tối, chắc chắn trung tâm thương mại cũng đã đóng cửa rồi. Lúc ấy tôi đã rất hy vọng thằng lùn sẽ không thực sự đợi như tôi đã dặn trước khi chở Mew đi.
Ngay hôm sau đó tôi biết được, rằng nó đã ngồi đợi tôi hơn 4 tiếng đồng hồ thật.
***
Tôi chở nó đến chỗ tập Muay. Tôi thích tập Muay vì không mấy hứng thú với các môn thể thao khác. Hơn nữa có rất nhiều chuyện buộc tôi phải dùng nắm đấm, vậy nên lúc nào tôi cũng phải ở trong tư thế sẵn sàng. Thật ra tôi cũng học Karate, Taekwondo, Judo nhưng như tôi đã nói bên trên đấy, mấy môn đó chán lắm.
Thằng lùn trông có vẻ khá phấn khích khi lần đầu tiên đến đây. Trong lúc tập thỉnh thoảng tôi vẫn đánh mắt qua nhìn nó đang ngồi nghịch điện thoại. Thằng lùn là đứa có cái gì nó đều thể hiện hết lên mặt, lúc thì nó cười mỉm, lúc thì lại nhăn mặt, lúc lại cười phá lên như xem được cái gì hay ho lắm.
Chắc nó nghĩ tôi không để ý đến nó nên mới hí hửng thò tay ra định cầm điện thoại của tôi nhưng rất nhanh nó đã trả điện thoại lại cho tôi với vẻ mặt hờn dỗi, quay sang phía sân tập lầm bầm gì đó, như thể đang chửi rủa tôi. Những lúc nó đang bực bội hay bị tôi làm cho mất hứng là vẻ mặt nó trông buồn cười vô cùng.
Tập xong trên đường về nó kêu đói nên chúng tôi ghé vào một quán mì ven đường. Thực lòng, tôi không phải là công tử chỉ sống trong nhung lụa hay gì cả đâu. Tôi thích cuộc sống bình thường giản dị, món gì cũng có thể ăn được. Nhưng có đôi khi một việc bình thường với người khác thì với tôi lại là chuyện lạ lẫm. Những lần đi ăn thế này Kaofang hay Beer sẽ là người gọi đồ.
Thằng lùn chắc hẳn muốn cười vào mặt tôi lắm, tôi biết điều đó. Sao chứ, chưa từng làm việc đó thì có gì sai? Chưa từng tự gọi mì thì có gì không đúng? Lúc mì được bê ra, thằng lùn cho rất nhiều thứ vào, còn tôi thì vụng về, thấy nó làm gì thì làm theo cái nấy. Nhưng vừa đưa vào mồm miếng đầu tiên thì... Ôi trời đất ơi, nó cay muốn xé lưỡi!!! Mà tôi có cho nhiều ớt lắm đâu.
Tôi sợ thằng lùn mà biết tôi không ăn được cay, chắc chắn nó sẽ chẳng kiêng dè gì nữa mà cười vào mặt tôi. Thế nhưng nó chỉ mỉm cười, và một chuyện tôi chẳng thể ngờ tới đã xảy ra. Nó nhúng tay vào cốc nước đá rồi đặt lên môi tôi, giúp tôi bớt cay.
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, đôi mắt to tròn đen láy, thật sự rất trong trẻo.
Nó là người nhận ra tình huống có chút sai trái trước nên nhanh chóng rụt tay lại một cách lóng ngóng. Còn về phần mình, tôi cảm thấy cái cay nồng vẫn chưa thuyên giảm chút nào, nhưng dư vị của đá lạnh đã len lỏi vào tâm trí, khiến tôi cảm nhận được sự ấm áp và tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
***
Thằng lùn trông rõ vẻ hờn dỗi khi thấy tôi trong quán bar. Suốt thời gian trò chuyện trong quán, nó không thèm nhìn mặt tôi lấy một lần. Chắc nó sợ tôi sẽ tiết lộ clip bí mật của nó cho mọi người. Ngày hôm đó tôi mới biết thằng lùn là một đứa trong nhóm bạn thân của Thaen. Vì từ lúc quen biết Thaen và thằng Q đến giờ, mỗi lần tụ tập tôi cũng chỉ gặp hai đứa nó cùng Chen, Pun thì lúc đến lúc không, nên tôi cứ mặc định nhóm của Thaen chỉ có bốn người. Suốt bao nhiêu lần nhậu nhẹt chưa bao giờ thấy mặt thằng lùn, chắc nó không thích sự ồn ào chăng?
Bọn chúng rất sốc khi biết chuyện của Thaen và Kaofang, nhưng rồi hai chữ 'bạn bè' đã khiến chúng bỏ qua những chuyện nhỏ nhặt và chấp nhận những thay đổi khác biệt.
Lúc mới biết tôi cũng như đám thằng Q. Một đứa là bạn thân, một đứa vừa là bạn vừa là anh trai, hai thằng trước giờ đều nổi danh đào hoa, playboy, thế rồi tự dưng lại quay ra yêu nhau. Tôi còn biết nói gì đây, 1+1=2 nhưng nếu Fang nói là bằng 3 thì nó sẽ là 3.
Ai ai cũng bày tỏ sự ghen tị với tôi, họ nói rằng cuộc đời tôi quá hoàn hảo, muốn gì được nấy, mọi thứ luôn sẵn sàng chỉ cần tôi hé miệng một câu là thứ tôi muốn sẽ xuất hiện trước mặt trong tích tắc. Nhưng có ai biết đâu, rằng tôi cũng chỉ là một cậu trai bình thường, cũng biết đau, cũng biết khóc. Đúng là tôi có được nhiều thứ mà nhiều người mơ ước, nhưng đó cũng chỉ là vật ngoài thân, chúng không thực sự khiến tôi hạnh phúc.
Vậy nên nhiều lúc tôi cảm thấy mình thực ra chẳng có gì.
Còn câu chuyện tình yêu ấy hả? Có vẻ như tôi đã từng có, nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước rồi. Và tôi cũng không biết phải mất bao lâu nữa để tôi có thể lại được cảm nhận điều ấy.
***
Tôi rất thương những đứa trẻ phải đi làm việc đêm khuya như bé trai đó. Các bé vẫn còn nhỏ, ở độ tuổi vẫn đang nằm trong vòng tay bảo vệ và yêu thương của cha mẹ chứ không phải bị vứt ra đường một mình như vậy. Tôi biết cảm giác đấy đau đớn cỡ nào và những cảm xúc ấy vẫn kẹt lại trong tôi đến tận bây giờ. Tôi mua hoa hồng chỗ bé đó và bị bé hiểu nhầm rằng tôi với thằng lùn là một cặp. Nhưng tôi cũng không phủ nhận. Thằng lùn lúc ấy đang đứng đơ ra nhìn tôi, thế là tôi chìa bó hồng về phía nó.
Suốt dọc đường về condo, thằng lùn ôm khư khư bó hoa trong tay, vừa ngắm vừa cười.
Chắc nó không biết đâu, rằng lúc ấy tôi cũng len lén cười.
Và chắc nó cũng không biết rằng... tôi chủ ý mua hoa cho nó đấy.
Tôi thừa nhận mình có rung rinh. Cá nhân tôi không phải kiểu người thích tự lừa dối bản thân. Nghĩ gì, cảm thấy thế nào, tôi đều rất thành thật với chính mình.
Tôi sẽ không dối lòng, không né tránh cảm xúc của chính mình. Có lẽ tôi thật sự thích thằng lùn rồi.
Dù tôi cũng chưa biết là thích kiểu gì.
***
Tối đó tôi chỉ định trêu nó nhưng ai ngờ vấp chân bàn khiến cả người tôi đổ ập lên người nó đang nằm trên ghế sofa. Tôi lại nhìn vào đôi mắt to tròn ấy. Cũng không biết chúng tôi đã nhìn vào mắt nhau bao lâu, chỉ biết nếu không nhờ cái chăn ở giữa, chắc chắn nó sẽ cảm nhận được tim tôi đang đập loạn xạ.
Và cả... nếu nó không đẩy tôi ra, tôi cũng không biết bản thân sẽ làm gì.
Đàn ông con trai gì mà lông mi dài thế không biết. Bình thường mặt thằng lùn trông đã buồn cười rồi, mà lúc ngủ trông nó còn buồn cười hơn nữa. Lúc nó ngủ, miệng há ra kèm theo dòng nước dãi chảy bên mép. Tôi đứng nhìn dáng ngủ của nó một lúc rồi quyết định lấy chân khều dậy. Mà, nhưng nó vẫn nằm im.
"Ê thằng lùn, dậy đi." - Tôi lại tiếp tục lấy chân khều nó. Những hình ảnh tối qua dội về khiến tôi bất giác mỉm cười.
"Thằng lùn kia, mày có chịu dậy không thì bảo. Không dậy tao đè mày ra đấy!" - Câu này vô cùng hiệu nghiệm. Nó đứng phắt dậy, mở to mắt nhìn tôi rồi vội vàng chui vào nhà vệ sinh, mặc cho tôi đang cười phá lên vì thấy khuôn mặt đỏ bừng của nó.
Tôi biết tôi thích nó kiểu gì rồi.
Tôi chỉ muốn gây ấn tượng với nó một chút nên lén đi mua quần áo tặng nó. Đến lúc quay lại tôi đứng đơ người khi nghe những điều thằng lùn nói. Nó giận dỗi, vùng vằng, nó sợ tôi sẽ bỏ rơi nó.
Và khoảnh khắc ấy giúp tôi nhận ra, tôi sẽ không bao giờ để nó một mình một lần nào nữa.
Thằng lùn cũng như bao thằng con trai khác: không giỏi nấu nướng. Tôi ăn không phải vì tôi 'lưỡi cá sấu' mà vì tôi nhớ tới khuôn mặt nó lúc cố gắng nấu mấy món này. Cũng loay hoay làm này làm kia dù thực sự nó không biết làm. Nghĩ như thế nên tôi cố nuốt đồ ăn xuống cổ họng. Vị không tệ đến mức đó, nhưng nếu được lựa chọn, tôi sẽ không chọn có lần thứ hai.
***
Hôm trường tổ chức lễ Loy Krathong, nếu không phải bị Fang ép đi thì không đời nào tôi chịu ra khỏi phòng. Tôi không muốn đi, không thích mấy chỗ đông người, hỗn loạn, nóng nực, khó chịu, phiền phức. Tôi dị ứng với mấy thứ đó. Tôi tên Phum có lẽ cũng bởi vì mấy cái tật dị ứng này.
Hồi bé cơ thể tôi vô cùng nhạy cảm. Dị ứng bụi, dị ứng thời tiết, dị ứng tôm, dị ứng ớt, cái này dị ứng, cái kia dị ứng, dị ứng tất thảy mọi thứ. Bà nội đã đổi tên tôi thành Klaed chứ tên cũ của tôi là Kaopun. Mà thôi kệ đi, tôi cũng chỉ dùng cái tên đó vỏn vẹn ba năm.
Hôm đó tôi đưa Mon đi nên để lỡ mất cơ hội dạo quanh lễ hội cùng thằng lùn. Nhưng tôi không hiểu vì sao khi thấy Beer ôm cổ thằng lùn tôi cảm thấy rất khó chịu. Nó là người hầu của tôi, là người của tôi. Dù Beer có là bạn thân thì cũng không có quyền động chạm đến đồ của tôi.
Tôi lôi cổ nó đi chỗ khác khi thấy nó đang đứng nghe Beer hát. Mày thích nó hay gì? Chết tiệt, lúc ấy tôi rất muốn hét to hỏi nó câu này nhưng không được vì nó cứ càm ràm suốt trên xe. Thằng lùn là một đứa đanh đá, nó mà đã chửi thì thật không có từ ngữ nào lọt nổi tai. Đến cả Je – đàn em cùng mã số với tôi còn bị thằng lùn hạ knock out cơ mà. Tôi không biết nên đưa nó đi đâu nên khi thấy chùa, tôi nhanh chóng lái xe vào đó. Thề là tôi cũng không tin được mình lại đưa thằng lùn tới đó.
Con trai mà thích gấu bông thì tôi không lạ vì nhà tôi có rất nhiều - có lý do của nó hết đấy nhé. Nhưng thằng lùn lại thích trâu bông?! Mà trông mặt con trâu bông đó khá giống thằng lùn, nhìn ngơ ngơ như nhau.
Nó rất phấn khích mỗi khi tôi chơi game thắng, vì mỗi lần như thế nó sẽ là người nhận quà. Với mỗi quả bóng nổ tung khi trúng đích, nó đều toe toét cười. Với tôi, nụ cười của thằng lùn lúc nào cũng rất rạng rỡ và chân thật. Vậy nên có đôi khi nhìn nó cười khiến tôi cũng mỉm cười theo. Sao mày lại cười tươi như vậy với người đã đối xử không tốt với mày chứ.
Bất kể thế nào thì giờ đây tôi đã mê mẩn nụ cười của nó mất rồi.
"Nhưng cũng có những thứ tao muốn mà chẳng biết liệu có được không." - Nói rồi ánh mắt tôi và nó chạm nhau. Lần này tôi đã rất cố gắng để truyền tải cảm xúc của mình qua ánh mắt. Nhưng cái thằng Peem này đúng là có mắt như mù.
"Cái gì thế?"
"Thì..." - Là mày đó.
Đèn hoa đăng của Peem – ừm, không quen miệng chút nào, thôi cứ gọi là “nó” đi vậy – đèn hoa đăng của nó trông khá thảm hại. Nó cứ chênh vênh trôi theo dòng nước lớn của sông Chao Praya. Nhưng nó chắc chắn không bị lật vì có đèn của tôi ở bên cạnh. Giống như tôi được đứng cạnh Peem lúc đó vậy. Nếu đúng như tôi cảm nhận thì có vẻ Peem cũng có cảm giác với tôi đấy.
Vậy nhưng tôi chẳng dám hỏi thẳng nó. Tôi chưa từng trải qua tình cảnh như này bao giờ. Tôi đã nhắm ai, nhìn trúng ai thì sẽ chẳng mất quá nhiều thời gian để có được người đó, thậm chí có đôi khi tôi chưa kịp làm gì người ta đã tự dâng đến tận cửa. Ấy thế mà với Peem, tôi lại khá e dè.
"Cho tao qua đêm chỗ mày nhé" - Chắc nó không ý thức được bản thân vừa thốt ra câu gì.
Peem chắc không ngủ được nên cứ trở mình liên tục. Tôi cũng vậy, cũng không ngủ được. Mà ngủ sao được khi nó nằm ngay bên cạnh tôi thế này chứ. Thế là tôi nảy ra ý tưởng trêu nó để xóa đi bầu không khí ngượng ngùng. Tôi với nó lấy gối quật qua quật lại cho đến khi cả hai mệt rã rời. Đúng là người như con chó con mà đánh mạnh phết nhé. Thực ra thì tôi cũng chỉ đánh chơi chơi để nó có cơ hội đánh lại tôi thôi, chứ tôi mà dùng hết sức thì Peem chắc chắn sẽ ngỏm. Chẳng biết đánh đấm kiểu gì mà cả hai chúng tôi cùng ngã xuống giường.
Như thể có lực hấp dẫn xuất hiện mỗi khi tôi và nó chạm mắt nhau. Đôi mắt nó trong veo như pha lê, lấp lánh như những ánh sao trên bầu trời đêm. Trái tim tôi đập thình thịch như gà mổ thóc. Phum ơi là Phum, mày run rẩy cái gì thế, Peem chỉ là một thằng con trai có nụ cười đẹp với mùi hương có thể như sữa tươi thôi mà.
Chỉ khi cố gắng tránh né đôi môi hồng chúm chím của nó và thay vào đó ghé sát tai thì thầm mấy lời trêu ghẹo, tôi mới hiểu thế nào là hai chữ “kiềm chế”.
Chẳng hay đêm ấy nó có biết, rằng chính tôi là người đã kéo chăn lên đắp cho nó hay không.
Tôi đã gặp gỡ rất nhiều người, số người yêu nhiều đến mấy bàn tay cũng đếm không xuể và tôi biết rõ nguyên do của nó. Vì tôi ghét sự cô đơn, tôi sợ phải ở một mình nhưng đến cuối cùng, dù có nhiều người vây quanh tôi vẫn thấy bản thân mình thật lạc lõng. Thời điểm duy nhất mà tôi không có cảm giác như vậy là những lúc tôi ở cùng nó. Những lúc có thằng lùn với khuôn mặt khó ở bên cạnh.
Từ lúc quen nó, tôi chẳng còn cảm thấy cô đơn.
Từ lúc quen biết nó, tôi chẳng còn dành thời gian cho bất cứ cô nàng nào nữa.
Ở bên nó tôi được là chính mình, không còn phải là Phum lúc nào cũng trông thật mạnh mẽ nữa.
Ở bên nó tôi mỉm cười nhiều hơn.
Kể từ khi có nó, tôi rất hay phá lên cười dù có đôi khi chuyện chẳng có gì đáng cười.
Peem chỉ là một thằng con trai bình thường. Tôi cũng chỉ là một thằng con trai bình thường.
Vậy nếu chàng trai bình thường này có tình cảm với một chàng trai bình thường như nó, liệu có sai không?