We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Nỗi Đau Không Dứt
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi thứ kết thúc rồi, chính tay tôi đã kết thúc nó. Những ngày sau đó trôi qua thật chậm, mỗi khi nhận ra mình còn thở tôi lại tự đưa tay lên trái tim và tự hỏi sao mình vẫn còn thở được, tôi vẫn chưa chết sao, tim vẫn đập ư? Tôi vẫn sống, mặc dù đó chỉ là một sự tồn tại, như thể chỉ đơn giản là còn thở. Dù có rất nhiều bạn bè bên cạnh nhưng tôi vẫn cảm thấy như chẳng có ai, như thể chỉ có mình tôi bơ vơ giữa thế giới này và tôi chưa từng quen với cảm giác đó chút nào. Lúc ăn, lúc vẽ, xem tivi, đi đâu hay làm gì tôi cũng nhớ Phum, nhưng tôi phải trấn an bản thân là hãy cố gắng chịu đựng.
Ngày ngày tôi vẫn đi học, bận bịu với các dự án phải nộp. Tôi nghe thấy tiếng giảng viên, nghe thấy tất cả các âm thanh khác, nhưng đầu óc tôi chẳng thể xử lý được những thông tin ấy, cứ như thể nó trôi vào tai tôi rồi lại trôi tuột ra.
Thậm chí ngay cả khi ngồi cùng đám bạn nghe chúng nó nói chuyện, thấy chúng nó cười tôi cũng cười, thấy chúng nó cười phá lên tôi cũng cười phá lên, mặc dù tôi không hiểu chúng nó đang nói về vấn đề gì. Tôi cứ như một con robot, bảo gì làm nấy, ai nói gì thì tôi làm theo vậy. Khi chẳng còn ai nói, chẳng còn ai ra lệnh nữa thì tôi sẽ ngồi yên, không phản ứng với môi trường xung quanh, vì cơ thể vẫn còn đang thở này dường như không còn cảm xúc cảm nhận gì nữa.
Thực ra nói là không còn cảm xúc cũng không đúng lắm, vì tôi vẫn cảm thấy khó thở mỗi khi nhớ tới việc tôi chẳng còn Phum ở bên cạnh nữa. Không còn ai nắm tay, không còn nụ cười mà tôi yêu thích đến nhường ấy, tất cả chẳng còn gì nữa ngoài sự cô đơn.
Hôm qua, lúc từ khoa đi ra, tôi chẳng biết nên đi đâu, tôi thậm chí còn không biết bản thân đang làm gì. Cho đến tận khi bị một chị khóa trên mắng vì chắn ngang trước đầu xe chị, tôi mới sực tỉnh và nhận ra mình đang đi giữa đường.
Giờ tôi mới biết, dù con người có mạnh mẽ đến đâu, có cái nhìn tích cực về cuộc sống đến mấy, thì vào những lúc buồn lòng, yếu đuối, sẽ luôn có một khoảnh khắc ta muốn tự hành hạ bản thân. Vài giây ngắn ngủi đó đã khiến tôi nhận ra dù tôi có đau đến không thể thở nổi thì tôi vẫn muốn tiếp tục sống.
Sống để được dõi theo Phum.
Tôi đi tới sân bóng gần khoa Kỹ thuật, đây là nơi tôi và Phum lần đầu gặp nhau, và từ sâu thẳm trong lòng, một hy vọng nhỏ nhen nhóm rằng tôi sẽ có thể thấy Phum một lần nữa ở đây. Dù chỉ là nhìn từ xa cũng tốt lắm rồi.
Tôi muốn biết Phum thế nào, có ổn không, có hay cười như trước không, và nếu như có cơ hội đối diện liệu Phum có chào tôi hay giận dữ, ghét bỏ. Phum liệu có muốn nhớ đến một người con trai đã yêu Phum bằng cả trái tim, nhưng cũng chính là người làm tổn thương nó không?
Thế nhưng chưa một lần tôi được gặp lại Phum.
Có đôi khi tôi cũng chẳng hiểu nổi cảm xúc của chính bản thân mình. Dù không muốn đi, không muốn thấy những nơi mà tôi và Phum từng đến, vì tôi biết càng nhìn những nơi lưu giữ kỷ niệm của hai đứa, tôi lại càng đau lòng. Vậy nhưng tôi vẫn đi. Tôi đi đến trung tâm thương mại, đi Siam, đi ăn ở quán hai đứa thích, và đúng là nỗi đau y hệt như tôi đã nghĩ.
Tôi đi xem lại bộ phim Phum từng đưa tôi đi xem hồi đầu tháng. Tôi đã nắm rõ toàn bộ nội dung bộ phim, nhưng sự chú ý của tôi lại dành hết cho chiếc ghế trống bên cạnh. Tôi nhớ về lúc Phum nắm tay tôi, nhớ về lúc Phum kéo tôi lại để ngả đầu lên vai nó, và lúc này tôi cũng đang tưởng tượng rằng mình được Phum nắm tay. Hừ, thật ngu ngốc, chẳng ai ngu ngốc hơn tôi được nữa.
Mỗi lần nhìn gấu bông lại nhớ đến Phum. Thấy ghen tị khi nhìn họ yêu nhau nắm tay nhau. Thấy sữa gấu là lại mua ngay, dù mua xong tôi chỉ biết vừa nhìn vừa lặng lẽ khóc. Thấy bất cứ ai cao cao đi ngang qua tôi đều tưởng đó là Phum, và thậm chí khi về nhà, hình ảnh Phum vẫn choán ngợp tâm trí. Còn Phum thì sao nhỉ? Nó vẫn ở căn hộ đó chứ? Nếu vẫn ở trong căn phòng đầy kỷ niệm đó, liệu nó có chịu nổi không?
Có những lúc tôi rất muốn trốn đi, trốn đi thật xa, chẳng muốn thấy chẳng muốn biết bất cứ chuyện gì nữa, nhưng trong tim này vẫn có Phum, tôi chẳng thể trốn đi đâu được.
Điều duy nhất tôi có thể làm đó là lừa dối bản thân.
Tôi cứ như một kẻ vô hồn, một kẻ chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống. Ban ngày chỉ biết đi loanh quanh không đích đến, ban đêm thì chỉ biết khóc. Nhưng tôi còn có thể làm gì khác đây? Không phải tôi muốn yếu đuối, mà dù bất cứ nơi nào, dù tôi làm gì, nhìn đi đâu cũng chỉ thấy hình bóng của Phum. Phum là cuộc đời, là tình yêu, là trái tim, vậy nên giờ chẳng còn nó nữa thì sao tôi có thể sống một cuộc sống như trước được.
Đám bạn sợ tôi phát điên nên rất thường xuyên rủ tôi đi đây đó. Thằng Thaen thỉnh thoảng lại đến kể cho tôi một vài tin tức về gia đình Phum, chỉ riêng tình trạng của Phum là nó cứ úp úp mở mở. Có lẽ nó sợ tôi nghe rồi sẽ càng đau buồn hơn nên không nói. Nó suy nghĩ cho tôi ngay cả khi những vấn đề khiến nó phải suy nghĩ cũng chẳng ít hơn tôi là bao.
Thằng Thaen kể bố tha thứ cho Phum rồi, giờ Phum về nhà ở cùng với gia đình. Tôi cố rặn ra một nụ cười khi nghe thằng Thaen kể chuyện. Cũng từ thằng Thaen tôi biết được rằng mối quan hệ giữa Phum và bố đã bình thường trở lại. Cũng đúng thôi, cậu con trai út là cả trái tim của gia đình mà, vậy nên ai cũng sẵn lòng tha thứ cho Phum, và tôi nên thấy mừng vì điều này đúng không?
Phum về nhà ở, bố cũng gọi cả Fang về, và điều đó đồng nghĩa với việc Thaen và Fang phải xa nhau. Nhưng Fang vẫn chưa biết chuyện đã xảy ra vì nó đi tham gia hoạt động ngoại khóa với khoa ở tỉnh ngoài mấy ngày. Tôi cũng không rõ nếu Fang biết chuyện tôi và Phum chia tay thì nó sẽ nói gì.
Kể từ lúc xảy ra chuyện, đám bạn cứ hễ có thời gian rảnh là lại tới tận khoa tìm tôi. Chúng nó ngồi quây lại nhìn tôi chằm chằm, còn tôi chỉ biết cúi đầu. Mà nghĩ tới cũng thấy giống một tình huống ngày trước, ngày mà tôi còn làm người hầu của Phum, chúng nó cũng ngồi quây lại thế này để hỏi tôi xem Phum có làm gì tôi không. Còn bây giờ... chắc hẳn chúng nó chỉ muốn biết tôi định sống thế nào đây.
Thằng Chen học nặng đến mức không có thời gian mà thở, vẫn tận tâm đến ngồi thở dài cạnh tôi mỗi ngày. Ngày nào nó cũng ôm lấy cổ tôi như mọi khi. Thằng Pun bận bù đầu với trại tình nguyện, vẫn tranh thủ thời gian đến cười với tôi cùng những câu đùa mà người thường không thể nào nghĩ ra nổi. Thằng Q thì khỏi phải nói, nó gần như đi cùng tôi mọi lúc mọi nơi.
"Peem, tao nghĩ là mày thay đổi quyết định cũng chưa muộn, mày thử suy xét lại xem. Mày có biết giờ trông mày như thế nào không?" – Thằng Chen vẫn lặp lại câu nói ấy như mọi lần, và tôi chỉ biết cúi mặt thay lời từ chối. Tôi biết chúng nó lo và có ý tốt. Chúng nó cũng đã cố gắng rất nhiều lần để tôi và Phum quay lại như trước, dù trong lòng biết rõ là không thể, vậy nên cuối cùng tất cả lại chỉ biết ngồi thở dài với nhau.
"Nếu mày không biết vậy thì để tao nói cho mày biết, xác chết còn trông khá hơn mày. Peem, mày có cần tao ra tay không? Tao đưa mày đến trước nhà nó quậy một trận để phản đối bố nó được không, phản đối phản đối phản đối." – Tôi bật cười khi thằng Pun đứng dậy giơ nắm đấm hét lớn và bị thằng Q cho một cái cốc đầu như mọi khi.
"Tao phản đối mày ấy thằng chó ạ. Ờ, mà tao cũng rất muốn biết bố thằng Phum có hạnh phúc không khi nhìn con trai như cái xác không hồn thế này. Mà nếu người ta biết được thằng Phum có người yêu là con trai thì gia đình nó sẽ phá sản hay sao? Mẹ kiếp, đúng là thần kinh! Thời buổi này còn ai rảnh rỗi mà quan tâm đến ba cái chuyện này nữa chứ, công việc là công việc. Bố tao thậm chí còn từng khoe ảnh Toey với mấy chú trong ban giám đốc, giới thiệu là con dâu hẳn hoi. Tao chẳng thấy ai thở dài than ngắn hay vội vã xin nghỉ việc cả." – Thằng Q tuôn một tràng. Tôi bắt đầu thấy quen với những lời kêu ca thế này của nó rồi.
"Chó Q, mỗi người mỗi suy nghĩ. Với cả nhà thằng Phum lo cho thằng con trai út thế nào, mày cũng biết mà." – Cánh tay đang khoác vai tôi của thằng Chen vỗ đầu tôi nhè nhẹ.
"Mẹ kiếp, bạn tao chuẩn bị chết cả đôi đến nơi rồi đây này." – Thằng Q thở dài một hơi rồi quay đầu đi nhìn hướng khác. Nó miệng độc thế thôi chứ tôi biết là nó đang rất lo cho tôi.
"Để tao bảo bố đệ trình lên Quốc hội để thông qua dự luật cho con trai với con trai yêu nhau, ai phản đối bắt nhốt lại hết, ha." – Thằng Pun vừa nêu ý kiến liền bị thằng Q cho thêm một cái cốc đầu.
"Mày định tính thế nào tiếp hả Peem?" – Thằng Chen vừa nhìn thằng Q thằng Pun mà lắc đầu vừa quay sang hỏi tôi.
"Tao cũng không biết nữa Chen ạ, tao chẳng nghĩ được gì cả. Cho tao chút thời gian nhé, chúng mày không cần lo cho tao như thế đâu, tao... sẽ cố gắng mạnh mẽ hơn." – Tôi mỉm cười để chúng nó an lòng, nhưng đáp lại nụ cười của tôi là những cái thở dài và những ánh mắt đổ dồn về phía tôi khiến tôi lại cúi đầu lần nữa.
"Tao nghĩ mình không nên nói chuyện này nữa. Này Q, vào học thôi, sắp một giờ rồi, chúng mày cũng về học đi thôi." – Tôi đuổi đám thằng Chen thằng Pun về rồi cầm giấy cầm khung đứng dậy chuẩn bị vào lớp.
Tôi vừa quay người lại thì có cảm giác như thế giới nghiêng ngả khi bị một vật gì đó va chạm vào mặt, lực mạnh đến nỗi khiến tôi loạng choạng lùi lại và suýt ngã. May mắn có chiếc bàn đỡ lấy tôi kịp thời.
Tôi lắc đầu cho hết choáng váng và lấy lại sự tỉnh táo để nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Vừa ngẩng đầu lên thì thấy thằng Fang đứng đó với ánh mắt sắc lẹm, thể hiện rõ sự tức giận. Chắc là nó biết chuyện của tôi với Phum rồi, và ban nãy có lẽ nắm đấm của Fang đã đánh vào má trái của tôi.
Tôi cảm nhận được vị máu trong miệng, có lẽ do răng va đập mạnh vào má đã tạo nên vết thương. Tôi đưa lưỡi chạm lên vết thương rồi nuốt nước bọt mang vị máu tanh và dùng mu bàn tay lau đi vết máu ở khóe miệng.
"Cú đấm này là dành cho việc mày làm em tao đau." – Thằng Fang nghiến răng nói, giọng nó sắc lạnh và đáng sợ vô cùng. Đáng sợ đến mức tôi sợ rằng nó sẽ ghét tôi vì tôi đã làm em trai nó đau.
"Chó Fang, mày làm cái đ** gì vậy? Em mày đau thì bạn tao thì sao? Thằng Peem không biết đau hay gì, hả!!!" – Thằng Q giận dữ hét lớn đồng thời đi tới đẩy ngực thằng Fang.
"Q, đừng." – Dù biết hai chúng nó sẽ không làm to chuyện, nhưng tôi cũng không muốn các bạn cãi nhau vì tôi. Thằng Chen đi tới giữ thằng Fang lại nhưng bị giật ra. Tôi nhìn thằng Fang một lần nữa và nó vẫn đang đứng nguyên tư thế cũ nhìn tôi.
"Chen, bỏ nó ra đi." – Vừa dứt câu, một cú đấm nữa của thằng Fang lại đến, mẹ kiếp, nặng tay quá.
"Còn cái này là dành cho việc mày đã không tham khảo ý kiến của tao. Mày còn biết đánh vần hai chữ "bạn bè" nữa không?" – Ánh mắt Fang đã dịu đi dù vẫn ánh lên ngọn lửa giận dữ, nhưng tôi thấy mừng vì trong ánh mắt ấy không có sự ghét bỏ. Nếu bị đấm mà đổi lại bằng việc không bị bạn bè ghét bỏ, tôi chấp nhận.
"Tao xin lỗi." – Tôi cúi mặt và thốt lên lời xin lỗi với Fang. Nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Tôi không chỉ làm tổn thương Phum, làm tổn thương chính mình mà còn làm tổn thương những người bạn. Mày yếu đuối quá rồi Peem ạ, giờ với mày khóc đã trở thành chuyện bình thường rồi ư? Tôi giật mình khi đột nhiên nhận được cái ôm của người vừa tặng tôi hai cú đấm ban nãy, là cái ôm của Fang.
"Cảm ơn mày vì đã hy sinh để bảo vệ tình yêu của tao. Xin lỗi mày vì tao đã không thể làm gì giúp mày. Xin lỗi vì đã không thể ở bên giúp đỡ cho tình yêu của chúng mày. Tao xin lỗi thay bố nữa." – Âm thanh run rẩy vang lên bên tai tôi. Tôi vỗ lưng an ủi nó rồi dịch người ra.
"Mày đừng nói như thế mà Fang... tao không sao, không... không sao đâu." – Qua vai Fang tôi thấy thằng Chen đang quay mặt đi, thằng Q lẩm bẩm chửi rủa gì đó, còn thằng Pun ngồi ngây người nhìn về phía chúng tôi.
"Peem." – Fang nhẹ gọi tôi thật khẽ, giọng nó nghe thật mệt mỏi. Giờ tôi mới để ý, nó trông tiều tụy như người mất ngủ.
"Ừm, sao thế?" – Tim tôi đập nhanh, vừa đau đớn vừa mừng rỡ cùng lúc. Tôi biết Fang sẽ nói về chuyện của Phum. Một phần trong tôi rất muốn nghe, nhưng phần khác thì lại không muốn. Tôi không muốn nghe nó khổ sở ra sao. Suốt mấy ngày vừa rồi, đám thằng Chen không hé răng nửa lời về tình trạng của Phum với tôi, chắc hẳn chúng nó không muốn tôi cảm thấy tồi tệ hơn nữa. Nhưng dù chúng nó không nói, tôi cũng đoán được phần nào.
Phum chắc cũng đau không kém tôi là bao.
"Mày với Phum chia tay thì tao không cấm, cũng không cầu xin chúng mày quay lại vì tao không có quyền can thiệp. Tao cũng muốn giúp lắm nhưng không biết giúp bằng cách nào. Xin lỗi vì tao chẳng làm được gì cho mày cả." – Fang lại xin lỗi thêm một lần nữa, và trông nó có vẻ yếu đuối đi nhiều. Trong mắt tôi, Fang luôn là đứa mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác, nó giải quyết vấn đề rất tốt, nhưng Fang của lúc này lại chẳng khác tôi mấy, một người cứ đau là lại khóc. Tôi nắn vai nó đồng thời mỉm cười.
"Nhưng tao xin mày một điều được không Peem? Mày đến gặp nó chút được không... đến tìm Phum một lần thôi được không Peem... tao thương em tao lắm... giúp tao đến gặp em tao nhé, coi như tao cầu xin mày Peem ạ, tao thương Phum lắm..." – Fang lấy tay áo lau nước mắt. Nước mắt là thứ tôi chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy trên khuôn mặt Fang, vậy mà lần này nó lại là đứa phải cúi đầu. Với Fang mà nói, khóc lóc trước mặt bạn bè chắc hẳn là điều mà nó không hề muốn xảy ra nhất. Thằng Q đi tới ôm lấy Fang.
"Nước mắt của mày nên giữ lại cho mình thằng Thaen thấy thôi Fang ạ." – Thằng Fang gục đầu lên vai thằng Q, có thằng Chen và thằng Pun xoa đầu xoa lưng an ủi. Tôi mỉm cười ngắm hình ảnh đó qua hai hàng nước mắt, đau quá.
Vì hai chữ "bạn bè" tôi mới đứng vững được đến giờ phút này.
Tôi quên cả ngày tháng, quên cả thời gian, không muốn nhớ đến việc tôi và Phum đã chia tay, dù tình cảm vẫn còn nguyên vẹn. Mặc dù tôi bị ngăn cấm không được ở cùng Phum, nhưng họ làm sao có thể ngăn cản được tình cảm của tôi, tôi vẫn yêu Phum như thế, trái tim này vẫn luôn dành cho Phum. Chiều nay tôi về nhà sớm hơn mọi ngày, vừa lúc thấy chú Pui đang chuẩn bị ra khỏi nhà.
“Ô kìa, cháu yêu quý nhất của chú về rồi đấy à. Chú đang chuẩn bị sang quán, ông cháu có muốn đi cùng chú không?”
"Chú đi đi ạ, Peem mệt, Peem xin phép đi nằm ạ." – Chú Pui thở dài đi tới xoa đầu tôi.
“Peem ủ rũ thế này chú cũng buồn lắm, có biết không hả? Đừng nghĩ nhiều con ạ. Con cứ cố gắng chịu đựng sự cô đơn và nỗi đau này, nếu Phum và Peem sinh ra thực sự để dành cho nhau thì chú tin một ngày nào đó hai đứa sẽ lại được về bên nhau thôi. Hãy cứ để thời gian trả lời tất cả con nhé.”
"Dạ." – Tôi cười với chú rồi đi lên phòng. Tôi biết mọi người lo và muốn động viên tôi, nhưng liệu mọi người có biết bất kể bao nhiêu lời khuyên, bao nhiêu câu an ủi, bao nhiêu suy nghĩ tích cực đều không giúp được gì trong hoàn cảnh này cả.
Tôi thả mình lên giường như một người không còn chút sức lực nào. Ngày nào cũng như thế, về đến nhà tôi đi cất đồ rồi lên phòng nằm lên giường, để những suy nghĩ trong đầu trôi đi thật xa. Trong bối cảnh đầu óc trống rỗng đó, nước mắt vẫn sẽ tự động chảy như thể đã được cài đặt sẵn là phải như vậy.
Căn phòng chìm dần vào bóng tối, nhưng tôi chẳng nghĩ đến chuyện đứng dậy bật đèn. Tôi gục mặt vào gối để lau đi hai hàng nước mắt rồi cầm điện thoại lên. Hình nền điện thoại vẫn là ảnh tôi với Phum do chính tay tôi chụp bằng chiếc điện thoại này. Tôi đang nhìn vào máy ảnh làm mặt xấu, còn Phum nhìn tôi lè lưỡi.
"Ha." – Tôi cười dù nước mắt vẫn chảy. Tôi không buồn lau nó đi nữa, vì dù có lau bao nhiêu lần thì nó sẽ lại tuôn ra thôi. Tôi bật lên một bài hát, bài hát mà Phum từng bật cho tôi nghe hoặc nó đã từng hát cho tôi nghe. Càng nghe càng cảm thấy chết dần chết mòn. Tôi mở lại những tin nhắn cũ Phum gửi cho tôi, xem lại những bức ảnh chúng tôi chụp cùng nhau và những bức ảnh tôi lén chụp Phum khi nó không để ý. Cứ chảy đi nước mắt ạ, chảy cho thỏa đi, càng xem càng nhớ, càng nhớ lại càng đau.
Nhớ Phum, nhớ vô cùng.