We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Gặp lại giữa cơn mưa
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay tôi không có lớp, nhưng vẫn phải lên trường từ sáng vì thằng Q nhờ tôi đến đón rồi cùng lên thư viện trung tâm tìm sách hộ nó. Nó còn kéo cả thằng Toey đi cùng nữa. Chẳng trách hôm nay trời âm u, mây đen giăng kín như thể sắp mưa, hóa ra là vì thằng Q chó chết không những dậy sớm mà còn rủ tôi lên thư viện.
Vậy nhưng khi đến thư viện rồi, sách còn chưa tìm được cuốn nào thì thằng Q đã ngủ gục trên bàn, bên cạnh là thằng Toey đang tựa đầu vào người nó. Tôi ngồi nhìn hai đứa nó, đột nhiên cảm thấy thật ghen tị. Giá như gia đình Phum cũng thấu hiểu và chấp nhận như gia đình thằng Q và thằng Toey thì hay biết mấy. Dường như cảm nhận được ánh mắt tôi, thằng Toey ngẩng đầu lên và cất tiếng hỏi:
"Anh Peem nhìn gì P'Q của em đó." – Thằng Toey nói khá to, nhưng may mắn là buổi sáng thư viện không có nhiều người nên cũng chẳng làm phiền ai.
"Hơ, sao mà không được nhìn, tao đến trước mày cơ nhé nhóc Sữa Lắc ạ."
"Hứ, em sẽ mách chuyện của anh Peem để anh Phum không... ưm, em... em xin lỗi." – Thằng Toey ngay lập tức xin lỗi với vẻ mặt ăn năn vì sợ tôi giận. Tôi không giận gì cả, chỉ cảm thấy nhói lên mỗi khi nghe thấy tên Phum. Tôi nhướn mày với thằng Toey, ra hiệu là tôi không giận, nhưng mặt nó vẫn cứ xịu đi.
"Anh đừng làm mặt buồn nữa mà, em thích anh Peem lắm, thích nhất lúc cười, anh Peem cười đáng yêu cực kì, cười đi nào, em sẽ cho anh mượn P'Q một ngày." – Nó cười tít mắt, hai má căng phồng đến mức gần như muốn nứt ra.
"Hờ, cảm ơn sự hào phóng của chú em, nhưng thôi chú em giữ lại đi, trông vậy chứ anh mày kén chọn lắm đấy." – Tôi cười với thằng Toey như nó yêu cầu. Nó thấy vậy cũng cười toe toét, và phải mấy phút sau mới nhận ra tôi đang mỉa mai. Nó vùng vằng bĩu môi đến mức thằng Q phát cáu, phải ngồi dậy kẹp miệng người yêu lại.
"Thằng Toey, bao giờ năng lượng của mày mới cạn vậy? Mày làm ơn im lặng khoảng hai phút cho tai tao được yên tĩnh một chút được không? Cả đêm qua mày đã lèm bèm khiến tao không ngủ được rồi. Này, tao thực sự rất muốn biết hồi bé bố mẹ cho mày ăn cám gì hay mày đã được lập trình sẵn như vậy rồi."
Thằng Q cứ kêu ca còn thằng Toey chẳng bận tâm, nó nhổm dậy hít hít đầu tóc thằng Q như một chú cún con. Và chẳng bao lâu sau, thằng Toey đã bị lôi đi vì muốn chơi trốn tìm trong thư viện. Thằng Q phải xách nó ra ngoài vì sợ mấy cô thủ thư sẽ cho ăn đòn.
Tôi mỉm cười nhìn theo chúng nó, kết cục là chỉ còn lại mình tôi ở lại tìm sách. Tôi đi dọc theo các dãy sách để tìm, thấy bất cứ cuốn nào hay hay, tôi đều mở ra xem dù có thể nó chẳng liên quan gì đến môn học. Tôi chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng người nói chuyện ở kệ sách bên cạnh. Nội dung cuộc trò chuyện khiến cơ thể tôi tê dại, không dám nhúc nhích.
"Mày ơi, tao nghe nói anh Phum thất tình đấy."
"Phum nào cơ?"
"P'Phum ngôi sao khoa Kỹ thuật, bạn của P'Beer ngôi sao khoa mình đó, P'Phum siêu đẹp trai của bọn mình ấy."
"À à, mà P'Phum thất tình á? Không đời nào, tin của mày có phải tin vịt không đấy? Cỡ anh ấy mà thất tình thì thế giới này chẳng có ai được như ý cả."
"Ôi dào ôi, thật đấy mày! Nghe kể là anh ấy tổn thương lắm. Lúc đầu tao cũng không tin, nhưng hôm qua tao sang khoa Kỹ thuật tìm bạn, tình cờ thế nào lại gặp anh ấy. Ôi trời, nhìn thấy anh ấy tao giật cả mình. Ngày trước anh ấy đẹp trai bao nhiêu thì giờ nhìn hốc hác như người ốm vậy."
"Thật á? Mày không nhìn nhầm người chứ?"
"Trời ơi, làm sao mà nhận nhầm được! Đẹp trai như thế, nhìn thoáng qua tao cũng đổ cái rầm rồi."
"Không muốn tin chút nào! Cỡ P'Phum mà còn bị như vậy, tao muốn nhìn mặt người yêu anh ấy quá. Sao mà dám đá P'Phum nhỉ? Tao nghĩ con bé đó điên chắc rồi."
"Thì thế đấy! Cơ mà không sao, giàu đẹp như P'Phum thì sớm thôi sẽ có người đến vỗ về trái tim anh ấy." – Dòng chữ trên cuốn sách tôi đang đọc bỗng nhòe đi, nước mắt trào ra, rơi thành từng hạt trên trang giấy. Tôi đứng lùi lại nấp sau kệ sách để hai bạn nữ đó đi qua. Tôi không cảm thấy gì cả, cũng không thấy giận khi mình bị đem ra xì xào như vậy. Nó chỉ giống như trái tim tôi vỡ vụn trên mặt đất, rồi các bạn ấy vô tình đi qua và dẫm lên, chỉ vậy thôi.
Lúc này, thông tin duy nhất còn đọng lại trong đầu tôi là Phum ốm, Phum không khỏe. Tôi muốn đi tìm cậu ấy, nếu tôi lén đi tìm nó thì có sao không nhỉ? Tôi muốn gặp Phum, muốn được thấy mặt cậu ấy, muốn được nghe cậu ấy gọi “Lùn ơi.”
Tôi lắc đầu, lau nước mắt rồi đặt cuốn sách về chỗ cũ và đi ra ngoài. Bước ra bên ngoài thấy trời đang mưa như trút nước. Tôi thở dài, rồi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xám xịt đang đổ xuống từng đợt nước lớn. Tôi đưa tay hứng những giọt nước mưa nhưng nhanh chóng rụt tay lại và lùi bước vì gió quá to thổi nước mưa bắn tung tóe. Dường như tôi đã va phải ai đó.
"Ôi, xin..." – Tôi đang quay người định xin lỗi, khi ngước lên nhìn người đứng sau, bỗng toàn thân tôi như bị đóng băng, tê cứng lại và trái tim bị bóp nghẹn đến mức không tài nào thở nổi. Cái lạnh thấu xương xuyên qua trái tim tôi, như thể tôi đang đứng giữa một trận bão tuyết lạnh giá, bởi vì người đứng trước mặt tôi lúc này chính là người tôi hằng nhung nhớ suốt bao ngày qua – là Phum, và cậu ấy dường như cũng ngạc nhiên chẳng kém gì tôi.
Các bạn đã bao giờ trải qua tình huống mình vô cùng nhớ mong một ai đó, khi gặp lại, sẽ muốn ngắm nhìn khuôn mặt ấy nhưng lại không dám, và không thể nhìn thẳng chưa? Tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát bản thân. Tôi hắng giọng, nuốt khan rồi từ từ đối diện với đôi mắt ấy, đôi mắt đã từng nhìn tôi tràn đầy yêu thương và giờ vẫn vậy. Tôi cũng mong Phum nhận ra được cảm xúc ấy từ trong đôi mắt tôi.
Hai đứa cứ đứng lặng lẽ nhìn nhau như vậy, trái tim tôi đập loạn xạ. Đôi lúc nó đập nhanh đến mức như muốn xé toang lồng ngực nhảy ra ngoài, đôi lúc lại đập thật chậm, chậm đến mức tôi tưởng chừng nó sắp ngừng đập.
Gặp lại Phum tôi mới nhận ra bản thân mình yếu đuối đến nhường nào. Phum của tôi mặt mũi xanh xao, hốc hác, râu mọc lún phún như thể chủ nhân của nó chẳng màng đến chuyện cạo đi. Trái tim tôi nhói lên, nhìn Phum của hiện giờ khiến tôi rất muốn kéo cậu ấy lại ôm. Muốn ôm cậu ấy thật chặt cho vơi đi nỗi nhớ, nhưng tất cả những điều đó chỉ dừng lại trong suy nghĩ.
"Ơ Peem, chào, lâu lắm không thấy đến khoa tớ, tớ hỏi thằng Phum thì... ệt ằng ick ày am ái éo ì ậy?" – Lúc này tôi mới để ý đến mấy người bạn đi cùng Phum từ bên trong ra. Thằng Mick xông tới bịt miệng thằng Jack rồi kéo nó lại vào bên trong. Thằng Print hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang thằng Phum. Cậu ấy cười với tôi, vỗ vai Phum rồi cũng đi vào bên trong theo đám thằng Mick.
"Ờ ờm, chào." – Đây hẳn là cách nói ngớ ngẩn, ngu ngốc nhất để bắt đầu một câu chuyện, nhưng thực lòng tôi không nghĩ ra được cách nào khả quan hơn.
"Chào."
"Đến... đến học bài à?"
"Ừm." – Phum đáp ngắn gọn, ánh mắt cậu ấy vẫn nhìn về phía tôi, thậm chí còn không chớp mắt. Tôi liếm đôi môi khô khốc rồi cắn nhẹ, cố gắng tìm cái gì đó để nói. Tôi nên nói gì tiếp đây? Cảm giác nặng nề như có viên đá cứng lại trồi lên đè vào lồng ngực tôi một lần nữa. Cứ tiếp tục đứng đây thế này, chắc tôi chết mất thôi.
"...Ờ, thế tao... đi học trước nhé." – Trước khi chân tôi kịp nhúc nhích thì cánh tay tôi đã bị giữ lại.
"Đừng đi vội, mưa to lắm, kẻo lại ốm." – Chỉ một cái chạm nhẹ của Phum nơi cổ tay cũng đã đủ khiến tôi phải gồng mình hết sức để không quay lại ôm cậu ấy như điều trái tim đang thôi thúc. Tôi muốn ôm cậu ấy thật chặt như điều tôi hằng mơ trong giấc mộng mỗi đêm, tôi muốn nằm trong vòng tay của cậu ấy, muốn ôm, muốn an ủi cậu ấy. Phum xanh xao đến mức tôi chẳng còn nhận ra Phum của ngày xưa nữa rồi.
"À ờm, đến giờ học rồi... tao phải đi."
"Để tao đưa mày đi được không?"
"Không sao đâu."
"Peem, đợi đã." – Phum cởi áo đồng phục khoa của cậu ấy trùm lên cho tôi. Mùi hương quen thuộc ấy dường như đang từ từ đục khoét sự mạnh mẽ mà tôi cố gắng gồng mình: "Cậu cứ lấy áo trùm lên thôi cũng được."
"Cảm ơn nhé." – Tôi trùm áo đồng phục của Phum lên đầu, cười với cậu ấy một lần nữa rồi bước vào trong màn mưa. Đây đã là lần thứ hai tôi bỏ Phum lại, lần thứ hai tôi rời xa Phum. Tôi khóc đến mức khản cả giọng, cứ mặc cho nước mắt rơi vì chắc chẳng ai thấy tôi đang khóc, và để cho mưa rửa trôi đi những nỗi thống khổ trong lòng.
Tôi gọi cho thằng Q và quyết định về nhà. Trên đường về, khi ngồi trong xe taxi tôi ôm chặt chiếc áo của Phum, ôm chặt đến mức khi nằm trên giường rồi, tôi vẫn không buông. Có tiếng gõ cửa khiến tôi nhanh chóng lau nước mắt vào gối vì sợ chú Pui sẽ nhìn thấy.
"Cửa không khóa đâu ạ." – Tôi lên tiếng mời vào nhưng bản thân thì vẫn nằm nguyên tại chỗ, tôi không buồn mở mắt, không buồn làm bất cứ điều gì cả.
"Peem." – Tôi quay người lại về phía phát ra âm thanh khi phát hiện ra đó không phải giọng của chú Pui.
"Thaen ơi..." – Khi thấy người vừa bước vào là ai, tôi lập tức ngồi dậy rồi đi tới ôm Thaen. Thaen cũng ôm lấy tôi.
"Lại khóc nữa rồi, bạn tao khóc giỏi thế này từ bao giờ vậy?" – Đúng nhỉ, từ khi nào mà mọi cảm xúc của tôi đều được thể hiện bằng nước mắt như thế này.
"Tao... tao gặp Phum rồi... cậu ấy gầy đi nhiều quá, Thaen ạ... Trai đẹp của tao... nhìn cậu ấy không khỏe chút nào, Thaen, tao không chịu nổi nữa." – Tôi cứ nức nở trong vòng tay của Thaen. Phải mất một lúc lâu sau tôi mới có thể tỉnh táo trở lại. Thaen đuổi tôi đi tắm và bảo sẽ xuống nhà tìm gì đó ăn. Tôi tắm xong đi ra thì thấy Thaen đang ngồi hút thuốc ở cửa ban công. Cậu ấy quay lại gật đầu với tôi rồi lại quay đi hút tiếp, mắt nhìn vào màn mưa không ngớt. Tôi mặc quần áo xong xuôi rồi cũng đi ra ngồi bên cạnh Thaen.
"Mày vào phòng đi kẻo ốm bây giờ, vào ăn cháo đi, tao mua rồi đấy." – Thaen đứng dậy xoa đầu tôi ý bảo tôi vào phòng. Tôi không thấy đói lắm nhưng cũng không muốn chống đối Thaen. Thaen cũng là vì lo cho tôi nên tôi quyết định vào phòng ăn theo lời cậu ấy. Vậy nhưng tôi cũng chỉ ăn được vài thìa vì nuốt không trôi. Thaen thấy thế cũng không ép tôi nhiều.
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng dài. Tôi ngồi trên đầu giường nhìn Thaen đưa tay qua kiểm tra nhiệt độ trán tôi mấy lần rồi khẽ thở dài. Sau cùng tôi đưa tay lên đẩy đầu Thaen.
"Sao thế, trốn học đến tìm tao mà sao cứ thở dài mãi vậy?"
"Đau lắm không Peem?" – Tôi mím môi rồi gật đầu. Lại nghe thấy Thaen thở dài một lần nữa rồi dịch người lại ôm tôi.
"Fang cũng không ổn, bọn tao phải gặp nhau trong lén lút, mẹ kiếp, khó chịu kinh khủng. Rõ ràng yêu nhau tử tế mà phải gặp nhau lén lút như mấy đứa ngoại tình, như thể tao làm sai, như thế, bọn tao yêu nhau thì hại chết ai vậy?"
"Cố chịu nhé." – Tôi vỗ lưng Thaen nhè nhẹ.
"Mày nghĩ bọn tao chia tay thì có khá hơn không?"
"Mày đừng làm thế mà, Thaen. Mày cũng thấy... chia tay xong kết quả sẽ như thế nào mà." – Tôi không muốn bạn mình cũng phải trải qua cảm giác như người sắp chết. Việc phải lén gặp nhau cũng đủ khiến hai đứa họ khó chịu rồi, nhưng vẫn tốt hơn là chia lìa hẳn nhau ra.
"Mày muốn tao hạnh phúc trong khi mày như cái xác không hồn thế này hả?" – Chẳng ai hạnh phúc được đâu, Thaen, không một ai cả.
"Tao không sao mà, à không phải, tao quen rồi, Thaen ạ, tao chẳng còn cảm nhận gì nữa."
"Mẹ nhà nó, mình chỉ yêu nhau thôi mà, có sai ở chỗ nào chứ? Tao chỉ muốn được chăm sóc, được làm những điều tốt đẹp, được ở bên cạnh một người nào đó cả cuộc đời thì là sai ư? Chúng ta sai... lắm hả Peem?" – Thaen gục mặt vào vai tôi. Tôi ôm và an ủi cậu ấy, mà trong lòng thấy trĩu nặng.
Câu chuyện này thật khó để giải thích. Thaen lúc này cũng chẳng kém phần rệu rã hơn tôi là bao. Thaen ngày trước mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ đây lại vô cùng yếu đuối. Tiếng khóc của cậu ấy vang bên tai tôi, nước mắt cậu ấy rơi thấm ướt áo khiến trái tim tôi nhói theo từng hồi.
Tôi chỉ biết cắn môi kìm nén, xoa đầu và ôm lấy người bạn thân của mình. Bản thân tôi cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
"Không sao đâu, Thaen, chúng ta cùng nhau vượt qua nhé."
"Sao bố mẹ lại không hiểu, chúng ta chỉ là yêu một người thôi mà, sao lại tách chúng ta ra chứ?" – Với câu hỏi này, tôi chỉ mỉm cười, bởi vì họ yêu thương chúng ta nhưng lại chẳng hiểu chúng ta.
Bất cứ người cha người mẹ nào trên thế gian này đều muốn nhìn con trai mà mình chăm bẵm nuôi dưỡng từ bé đến lớn trở thành người tốt, có một cuộc sống tốt, học hành tử tế, công việc ổn định, và cuối cùng là việc xây dựng gia đình hạnh phúc, lấy vợ và có những đứa con xinh đẹp.
Và có bao nhiêu bậc cha mẹ sẽ chấp nhận một cuộc sống khác ngoài quy tắc họ đặt ra ngay cả khi cuộc sống ấy được xây dựng dựa trên nền tảng tình yêu như bao cuộc hôn nhân khác? Gia đình Phum lại là một gia đình có địa vị trong xã hội, vậy nên chuyện này không chỉ là một sai lầm, mà còn là một sai lầm nghiêm trọng.
"Tao thấy thương mày, thương Phum, thương Fang, tao nhớ Fang quá." – Tôi cũng thấy thương, thấy nhớ và yêu Phum trong từng hơi thở.
Lúc này Thaen có tôi ôm vỗ về, vậy còn Phum thì sao? Ai sẽ ôm cậu ấy, sẽ an ủi cậu ấy? Người con trai ấy trông có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất lại mỏng manh hơn bất cứ ai. Cậu ấy giống như một tấm kính mỏng, chạm nhẹ là vỡ. Và nếu cậu ấy tan vỡ thật, nếu trái tim của tôi tan vỡ thì bọn họ sẽ chịu trách nhiệm thế nào, sẽ đền bù bằng cách nào đây?