We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 133: Đêm Say Hỗn Loạn và Những Bí Mật Bị Phơi Bày
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hát xong ba đứa nó tự cười với nhau còn chúng tôi đã cười bò ra đất từ lúc nào. Ôi mẹ ơi, mặt thằng Phum hề quá, đêm nay mày quẩy nhiệt quá đấy Phum, hahaha. Thằng Beer cười chảy cả nước mắt, chắc nó vẫn chưa tiêu hóa được vẻ mặt này của bạn yêu. Nói thật, đến tôi còn chẳng thể tin nổi nữa là. Tôi quay clip lại rồi, mày không thoát được đâu Phum ạ, ngày mai khi mày tỉnh giấc, mày sẽ phải chịu sự sai bảo của tao nếu không muốn chiếc video này được đăng lên Youtube, hahaha, cơ hội đến rồi Peem ơi.
"Dạ vâng... sau khi chúng ta được nghe phần thể hiện vô cùng xuất sắc đến từ Peck - Oaf - Ice." - Thằng Pun tham gia vào thật là hài hước: "Tiếp theo đây xin mời các vị thưởng thức công thức pha rượu mới mà anh Taechathat đã từng nếm thử. Không biết là anh cảm thấy như thế nào khi lần này được chọn làm chuột thí nghiệm ạ." - Thằng Pun nói rồi chìa cái cốc làm mic về phía thằng Mick.
"Mick cảm thấy ổn ạ, hự, từ lúc cha sinh, hự, mẹ đẻ đến giờ đây là lần đầu tiên được thưởng thức hương vị như thế này, phải cảm ơn anh Punyapan rất nhiều, anh Jintharaphat có muốn thử không ạ?" - Thằng Mick nói không ra hơi nữa, nó cố gắng nuốt ngược cơn buồn nôn xuống mấy lần rồi vậy mà thằng Pun còn đưa tay quàng cổ kéo nó đứng dậy, nhìn đi nhìn lại thấy khổ thân nó quá.
"Giữ về cho bố mày uống đi." - Thằng Fang từ chối thẳng thừng. Cũng đúng thôi, ai mà dám uống chứ, nó trộn cái gì ở trong đó ai mà biết được, tôi còn thấy cả mấy miếng chanh.
"Ê chúng mày, thằng Chen đi cũng lâu phết rồi đấy, Matt mày đi tìm thầy mày đi, đừng nói là tâm sự với gái xong quên cả lối về ở xó nào rồi đấy nhé." - Thằng Q dùng chân chọc thằng Matt đang nốc rượu để bảo nó đi tìm thằng Chen.
"Tìm cái gì thế thằng Q?" - Thằng Matt còn chưa kịp dịch chuyển thì thằng Chen đã thò đầu ra.
"Ma Prang, anh phải tắt máy rồi, bạn bè đang đợi anh... Ma Prang cũng ngủ sớm đi nha, mai anh sẽ đi xem điểm thi với em... chắc chắn là đỗ rồi, Ma Prang của anh giỏi thế cơ mà... ừ... chúc em ngủ ngon, bye." - Các bạn đã thấy quen với cảnh này chưa, nếu chưa thấy quen thì mau làm quen đi nhé vì chúng tôi quen cả rồi. Trước thì Mami giờ thì Ma Prang, nhớ tên cho chính xác vào không là tàu hỏa đâm nhau đấy.
"Tao tưởng mày chết cứng ở xó nào rồi chứ thằng Nha sĩ, à mà mày tán gái cấp ba à thằng khốn." - Nghe thằng Q cằn nhằn vậy thằng Chen chỉ cười đoạn ngồi xuống bên cạnh thằng Beer.
"Quan hệ với trẻ vị thành niên là phạm luật đó mày." - Thằng Phum vừa nói vừa cười.
"Tao mà quan hệ với trẻ vị thành niên thì thằng Beer gọi là gì, nghe nói nửa kia mới học lớp 11 mà, phải không?" - Yeahhh, đây chính là thời khắc mà tôi mong đợi, thằng Beer, mày chết chắc rồi. Dù mày có sặc rượu đỏ bừng cả tai thì hôm nay tao cũng không khoan nhượng với mày đâu, tới lúc lôi bí mật ra ánh sáng rồi.
"Thằng Beer, tao muốn làm rõ chuyện Tokyo với mày lâu lắm rồi. Cái hôm mày gọi tao lúc bốn giờ sáng mày lấy số Tokyo gọi, thế là sao đây?" - Tôi không chần chừ một giây nào, tranh thủ cơ hội nhảy vào đặt câu hỏi ngay lúc mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía thằng Beer, chỉ trừ thằng Toey và thằng Mick rủ nhau chơi trốn tìm rồi nằm say khướt trong vườn.
"Chúng mày đừng nhìn như thể tao làm gì sai vậy, tao lấy số Tokyo gọi vì mày chặn hết số của bọn tao còn gì, vì gọi mày không được nên tao nghĩ lấy số Tokyo gọi có thể mày sẽ nghe." - Nghe rất hợp lý nhưng mà…
“Giọng mày nghe còn mệt mỏi nữa.”
"Đm Peem, mày nghĩ cái quái gì vậy, tao chăm sóc thằng Phum đến mức không ngủ được, lúc ấy nghĩ ra cách đó nên vội vàng chạy xe qua nhà Tokyo, vậy giọng mới nghe có vẻ mệt mỏi, chỉ thế thôi." - Thằng Beer vẫn cứng đầu cứng cổ khẳng định là nó và nhóc em tôi không có gì với nhau.
"Hai đứa mày thân đến mức mà mày có thể vào nhà em nó lúc đêm hôm vậy hả?" - Thằng Fang tiếp tục chất vấn.
"Tao gọi trước cho em ấy là tao sẽ đến rồi, lúc tao đến nơi em ấy xuống mở cửa cho tao, tao cũng không vào hẳn trong nhà, chúng mày nghĩ đi đâu thế." - Sao thiếu gia nói không vấp váp chút nào thế, hay là nó thực sự không có gì với nhóc Tokyo. Nhưng theo như tôi quan sát thì chắc chắn hai đứa nó phải có gì đó.
“Ờ ờ, nếu không thích không yêu thì đừng gieo hy vọng cho em nó... tao không muốn Tokyo tổn thương.”
"Ai bảo là tao không thích, ha." - Ái chà chà, ôi trời ơiiiiiiiiiiiiii.
"Thằng công tử, rốt cuộc là ý mày thế nào?" - Thằng Q hỏi.
"Bao giờ rõ ràng mọi chuyện tao sẽ nói." - Thằng Beer cười mỉm, thằng Phum nhanh chóng đưa tay xoa đầu bạn.
“Thế chuyện mày nói với tao là thật đúng không?”
"Thì cũng đang cân nhắc." - Mẹ kiếp, hai đứa này nói gì thế, không hiểu gì cả, tôi cố gắng chen vào nhưng toàn bị thằng Phum đẩy ra.
“Điều 319 bộ Luật Hình sự quy định, bất cứ ai có hành vi tách trẻ vị thành niên trên mười lăm tuổi nhưng chưa đến mười tám tuổi ra khỏi gia đình, người giám hộ để thực hiện hành vi đồi bại sẽ bị phạt tù từ 12 đến 15 năm và phạt hành chính từ 4000 đến 20000 baht.”
Thằng Pun không biết chui từ đâu ra, chen vào giữa thằng Beer và thằng Chen kể lại câu chuyện "Ngày xửa ngày xưa mày từng được học điều này đó Beer" làm thiếu gia cười phá lên.
“Tao sẽ không vào tù như mày nói đâu Pun vì tao không dắt Tokyo đi thực hiện hành vi đồi bại hay phạm pháp gì cả, tao chỉ đưa em ấy đi ăn, đi xem phim và cái này không tính là vi phạm pháp luật, nếu có cũng chỉ là hơi ngược lại truyền thống và lỗi này không bị xử phạt hình sự.”
Hai đứa nó lôi luật ra đấu nhau quý vị ạ. Thằng Beer vẫn nở nụ cười ngọt ngào mà không nhận ra mình vừa lỡ lời. Ái chà chà, đi ăn xem phim cơ mà. Đm mày đưa em tao đi đến bước nào rồi, thằng chó Phum ít nhiều cũng biết.
"Ờ ờ, bao giờ rõ ràng mọi chuyện thì nhớ báo các bạn, dù sao các bạn cũng có vợ có người yêu cả rồi, à Q mày còn nhớ P'Sun không?" - Thằng Chen hỏi, ừm, Sun à, tên nghe quen quen nhưng tôi mãi không nhớ ra là ai.
"Sun nào nhỉ?" - Thằng Q hỏi lại.
“Sun khoa mày đó.”
“Sun... P'Sun trong ban nhạc năm bốn á?”
“Ờ, đúng đó.”
"À, P'Sun từng tán Peem hồi năm nhất ấy hả?" - Đm, suýt nữa thì tôi phun soda ra mũi. Thằng Pun, mày nghĩ cái quái gì thế hả. Thằng Phum ngay lập tức quay một góc 45 độ nhìn tôi, thằng Chen, mày chắc đến để làm gì.
"À ờm, ôi trời chuyện xưa như Trái Đất rồi, với cả tao có thích anh ấy đâu." - Phải nhanh chóng lên tiếng giải oan cho bản thân nếu không thì thay vì gặp lại bố mẹ, tôi sẽ nhận được tiền bảo hiểm nhân thọ mất. Mặt thằng Phum lúc này đang dần biến thành quái vật rồi. Lũ bạn khốn kiếp, chỉ thích kiếm chuyện đổ lên đầu tao thôi, nhìn kìa, chúng nó còn đang cười mới tức chứ.
"Thằng Q bảo là anh đó chăm sóc thằng Peem từ a đến z." - Chưa hết đâu, vẫn còn chưa hết đâu, mày thích kiếm chuyện với tao lắm đúng không, Thaen?
"Thật hả Lùn?" - Thằng này sắp nuốt chửng tôi đến nơi rồi anh chị em ơi.
"Chuyện lâu rồi mà mày, tao chẳng nhớ gì nữa." - Dù có nhớ hay không thì cũng phải nói là không, vì chuyện quan trọng bây giờ là sự sống của tôi.
"Thaen, mai đưa tao đi gặp thằng chó đó nhé." - Giọng thằng Phum rất gắt, ôi ôi, đứa khốn nạn nào đã khơi chuyện này ra vậy, biết thừa thằng Phum thế nào rồi, sao số tôi đen đủi đến thế này.
"Phum." - Tôi gọi thằng Phum bằng giọng nhỏ nhẹ van xin đừng để xảy ra chuyện gì chỉ vì cái chuyện vớ vẩn này.
"Tao không làm gì nó đâu, chỉ muốn nhìn mặt người từng tán mày thôi." - Nhưng biểu cảm của mày thì không phải thế Phum ạ.
"Muốn làm quen với người cùng cảnh ngộ chăng." - Thằng Thaen rất biết cách hỗ trợ bạn bè.
"Liệu cái nết của mày đi." - Tôi quay sang chửi thằng Phum nhưng có vẻ nó chẳng bận tâm, vẫn đưa tay chọc má tôi trêu chọc. Mẹ kiếp, nếu nó đến tìm P'Sun thật tôi sẽ... sẽ... sẽ làm được gì chứ, tôi nghĩ không ra.
Đã qua ngày mới được 30 phút rồi, bạn tôi đứa nào đứa nấy trông có vẻ đã đi đến giới hạn chịu đựng, haha. Cả tôi cũng thế nhưng may mà tôi vẫn còn chút tỉnh táo. Để tôi sẽ đưa các bạn đi khám phá tập tính khi say của cái đám quỷ yêu này từng đứa một nhé.
“Vâng, chào mừng các bạn đến với chương trình 'Câu chuyện kỳ bí', tôi là Q, sẽ đi phỏng vấn cùng người bạn đồng hành là Quỷ Lùn. Chúng tôi sẽ dẫn quý vị khán giả đi qua một 'rừng thây ma', đi theo chúng tôi nào... haha... đây là thân xác cựu đội cổ vũ của khoa Kiến trúc, giờ đã thành vợ của cầu thủ bóng đá trường đại học, đẹp trai không quý vị?”
Thằng Q đóng vai MC ạ, hahaha, tôi và thằng Q chụm đầu vào quay clip từng người chúng nó. Vừa quay mà camera vừa rung vì cả hai đứa đều cười, nhân vật đầu tiên của chương trình là thằng Fang, nó ôm xô đá ngủ lăn quay ra rồi nên tôi với thằng Q mới có cơ hội quay cận mặt.
Đến cả dáng ngủ cũng buồn cười, một tay nó ôm xô đá còn một tay cầm cốc rượu, mày muốn say hay mày muốn ngủ thì chọn một cái thôi bạn ơi, haha.
"Hahaha, thằng Fang chẳng còn chút hình tượng nào luôn." - Tôi cầm hai tay nó bắt chéo lại, cười thích chí.
"Tiếp theo đây chúng tôi sẽ đưa quý vị đi xem một loài động vật hoang dã đang có nguy cơ tuyệt chủng." - Nhân vật tiếp theo là thằng Pun, nó buộc tóc tớn lên, xiên ngang một cây đũa đồng thời miệng lẩm bẩm gọi "Sáo huynh." - Hahahahaha, thần điêu đại hiệp nào lại nuôi chim sáo hả mày, phải là đại bàng khổng lồ chứ. Mà điều quan trọng hơn cả là mắt thằng Pun nhắm tịt nhưng cái mồm vẫn liến thoắng nói một mình.
"Haha, Q, mày thử nói chuyện với nó đi để tao quay lại, cười chết mất thôi." - Tôi nhận điện thoại từ tay Q, cố gắng hết sức để quay sao cho không rung.
“Pun, thằng Pun.”
"Hờ, ái, ái, ái đó?" - Phải nó đang hát bài gì của Palmy không?
“Tiểu Long Nữ đi đâu rồi?”
"Hở, cô ta chạy trốn theo Ravana* rồi, đồ hai lòng chẳng yêu phu quân gì cả." - Hahahahaha, thằng Q phải chạy ra ngoài để cười, vậy nên tôi phải đảm nhiệm việc quay phim và tiếp tục dẫn chương trình.
"Vâng, tiếp theo đây chúng ta sẽ cùng tới xem chàng trai khoa Nha nhé quý vị... P'Chen, nhìn vào máy một chút nào." - Thằng Chen đang ngồi trước hiên nhà, quay lại giơ hai ngón tay hình chữ V về phía camera.
"P'Chen đang làm gì đó ạ?" - Tôi đi tới chỗ nó.
“P'Chen đang nói chuyện điện thoại với người yêu nè.”
"Wow, ai đó, tôi là Peem, bạn của Chen đây, mà P'Chen cả ngày nói chuyện điện thoại chẳng để ý đến bạn bè gì cả... này, điều chỉnh âm thanh ở đâu thế?" - Tôi cất tiếng gọi vào điện thoại để chào người yêu thằng Chen, nó chỉ cười rồi nói với đầu dây bên kia là bạn nó say. Này, tao không hề say nhé! Tôi đang nhờ thằng Chen chỉnh lại đèn thì thằng Q quay lại, tôi đưa điện thoại cho nó để tiếp tục quay.
"Thì bởi vì mày đến uống rượu với bạn nên bị người yêu dỗi, phải gọi điện thoại dỗ đây này." - Thằng Chen nói rồi đi ra chỗ khác tiếp tục 'nấu cháo điện thoại', thôi kệ, để nó đi. Chúng ta sẽ đi khám phá 'xác sống' tiếp theo, nhân vật tiếp theo xuất hiện trong chương trình chính là... thằng Thaen!!!
Xin mời mọi người cùng chiêm ngưỡng bộ dạng thằng Thaen lúc này, nó đang nằm ngủ trong tư thế vô cùng kỳ cục, úp mặt xuống đất, nửa thân trên nằm ngoài tấm thảm chúng tôi trải để ngồi uống rượu, haha, không biết đã ăn được mấy cân đất, cân cỏ rồi.
"Peem Peem, đưa tao cây bút dạ." - Thằng Q bảo tôi đi lấy bút dạ, nghĩ bằng đầu gối cũng biết nó định làm gì, hehe. Thằng Thaen nằm ngủ không mặc áo, hay lắm, tôi cầm máy quay, thằng Q là người có tâm hồn nghệ thuật cao nên tôi để nó ra tay. Thằng Q vẽ một vòng tròn quanh ngực thằng Thaen rồi ghi "Vợ dữ" vào phần bụng. Vẽ vời viết một hồi mà thằng này vẫn bất tỉnh nhân sự, chẳng biết gì, hahaha.
Xử lý thằng Thaen xong là đến thằng Mick vì nó rời khỏi bàn nhậu vào trong nhà được một lúc. Vào lâu đến mức thằng Phum thằng Beer phải vào tìm và đến giờ phút này cả ba đứa vẫn chưa ra.
Tôi với thằng Q vừa đi vừa cười như điên vào trong nhà, thằng Phum đang dọn chỗ ngủ cho cả đám trong phòng khách, cố lên nhé, tình yêu.
"P'Phum nhìn máy quay chào một chút nào, đây chính là chàng trai suýt được làm ngôi sao của trường đó quý vị, bạn tôi... ấy, ai để cây chổi lông gà giữa nhà thế này." - Thằng Q gọi thằng Phum lại chào camera, Trai đẹp cũng chịu quay lại cười một cái rồi lẩn đi mất vì nó không thích mấy trò này.
Hình ảnh đập vào mắt lúc này khiến tôi suýt ngã ngửa, thằng Beer và thằng Phum đang giúp nhau đỡ thằng Mick lên vì cái thằng này đang vái lạy bồn cầu một cách vô cùng nghiêm túc.
"Ôi mẹ ơi, lạy thần bồn cầu à, hahaha, Peem, tay tao run quá, mày quay tiếp đi." - Thằng Q không chịu nổi, còn tôi thì nằm lăn ra đất mà cười, Mick ơi là Mick ơi.
"Thánh thần ơiiiii... hự... xin hãy ban cho con ba điều ước, nếu con trúng số con sẽ hậu tạ các ngài gấp ba phần lễ, ọe." - Ôi mẹ ơi, không thể chịu nổi nữa.
"Hahaha, vâng, đây là hình ảnh anh Mick sau khi ra, hahaha, ra khỏi 'mái ấm tình thương'." - Tôi cố gắng giữ tay để quay clip, thằng Phum thằng Beer thì vừa cười vừa khóc: "Haha, P'Beer đang làm gì đó ạ? Này Q, mày nhét cái lá vào tay nó đi. Phum, nhìn camera này!" - Tôi muốn trêu Trai đẹp, hehe. Phum lấy tay che camera còn tay kia vò đầu tôi.
"Này, đừng quay nữa, lại giúp bọn tao đi, Mick, thằng Mick, đứng dậy đi, ra ngoài ngủ." - Thằng Beer ngẩng đầu lên cố gắng nín cười vì nó cũng đang buồn cười với thằng Mick. Nhìn người say trông hài hước thật sự, đặc biệt khi người đó là bạn mình.
"Buông tao, buông tao ra, tao còn phải nói chuyện với các thánh." - Để xách thằng Mick ra nằm bên ngoài cũng sống dở chết dở vì vừa lôi được nó ra khỏi nhà vệ sinh thì gặp ngay thằng Toey đang vào nhà. À không, trong trường hợp này chúng ta không thể dùng động từ 'đi' mà động từ hợp với thằng Toey nhất là 'bò', hahahahahaha. Nó đang bò vào nhà và nhìn có vẻ như đích đến của nó là bò vào bếp. Thằng Q yêu người yêu khủng khiếp, nó ngồi cười từ đầu đến cuối, không hề nghĩ đến việc ra giúp.
“Toey, hahaha, Toey, thằng Toey, mày định đi đâu?”
"..." - Không có tiếng trả lời vì nó vừa gục xuống ngay trước cánh cửa.
"Toey, đừng đùa nữa, đi ra dắt đám ngoài kia vào trong ngủ đi, nhanh lên." - Phum nói rồi đi lấy thêm gối, thêm chăn, chúng tôi cũng dừng chương trình lại. Thằng Q bế thằng Toey vào ngủ, còn tôi thì đi ra vác cái đám bên ngoài vào.
"Chen Chen, giúp tao với, dựng thằng Pun dậy vào ngủ." - Tôi gọi với thằng Chen, nó đang ngồi vừa hút thuốc vừa nói chuyện điện thoại trước nhà để giúp xử lý đám quỷ say bê bết này. Thằng Chen nói với đầu dây bên kia lát gọi lại rồi quay qua nhìn một vòng, chừng như không biết bắt đầu từ đâu.
“Đám thằng Phum đâu, Peem?”
"Trong nhà ấy, đang xử lý thằng Mick, mày vào mà xem, hài lắm." - Thằng Chen bật cười rồi lôi thằng Pun vào nhà.
"Fang Fang, đưa thằng Thaen vào nhà ngủ đi." - Tôi chọc chọc thằng Fang một lúc nó mới có dấu hiệu tỉnh rồi mới từ từ bò đến đánh thức thằng Thaen.
“Thaen Thaen, dậy vào nhà, nhanh.”
"Ư ư ư ư." - Thằng Thaen đưa tay quờ quạng đúng kiểu người say: "Fanggg, Fanggg ơi, hự, Fang ơi!!!" - Tôi thấy thằng Fang cúi xuống hôn thằng Thaen rồi cầm tay người yêu kéo nó đứng dậy, dìu nó vào trong nhà. Mất hình tượng cả vợ lẫn chồng, giờ ngoài này chỉ còn thằng khốn Matthew thôi.
"Matt, thằng Matt, thằng Matt, dậy dậy, vào nhà đi." - Ờ, thằng Matt vẫn còn khá tỉnh, dù không mở mắt nhưng nó vẫn tự đi được. Ấy ấy, nó định leo rào đi đâu? Tôi ba chân bốn cẳng chạy theo giữ nó lại: “Đm mày, đi đứng tử tế vào, thôi lại đây tao đỡ vào nhà.”
"Không sao đâu anh, em đi được, em không say đâu, không say đâu anh, ọe, haha, mới có thế này đã nhằm nhò gì, em đi được, đảm bảo... đúng đường." - Đúng lắm luôn em tôi ạ, giờ buông ra để mày về với đất mẹ à? Lúc đầu nó cố gắng đứng trên đôi chân của chính mình nhưng có vẻ như cái đầu hơi nặng, cứ chúi về phía trước, đi nhanh đến mức thành chạy và kết thúc bằng một màn ngã chổng vó đẹp mắt.
Tôi ngồi cười thằng Matt đến đau cả hàm, đồng thời cũng đợi thằng Chen ra giúp một tay dìu nó vào nhà ngủ. Đêm nay tất cả nằm ngủ ở phòng khách, thứ tự nằm là thằng Pun nằm sát tường vì nó ngáy to, sau đó đến Thaen, Fang, Beer, Q, Toey, Matt, Mick, Chen, Phum và tôi. Gối chăn có đủ rồi, đừng có nôn là được. Mọi người đi ngủ hết rồi nhưng thằng Chen vẫn chưa dứt được điện thoại.
"Anh ở nhà bạn... Hả? À con trai chứ, haha... Bam đang làm gì thế, hửm?" - Thằng này rượu vào xong làm nũng người yêu, nó vừa nằm vừa nói chuyện điện thoại vừa cười giữa một bầy 'xác nhậu'. Thằng Pun ngáy to như thế mà thằng Thaen vẫn ôm nó ngủ được, còn gác chân nữa chứ, chắc nó tưởng đó là Fang. Thằng Mick thì nằm sụt sùi như gặp Bụt trong mơ.
"Tối nay cho tao nằm ôm này nhé." - Thằng Phum ôm ghì lấy cả người tôi và bắt đầu dụi dụi vào cổ.
"Thế cái hành động mày đang làm đây mà không gọi là ôm thì là gì?" - Hơn thế này thì ở chỗ tao gọi là 'ăn nhau' rồi đấy.
"Thế hôn nhé." - Này, bạn bè đang ở cả đây mà.
"Thì... hôn đi... úi!" - Thằng Chen đập gối vào hai đứa tôi rồi đứng dậy đi ra ngoài.
"Chen, mày đi đâu? Cấm nhé, cấm lái xe đấy, ngủ ở đây." - Tôi ngồi dậy gọi với theo nó, dù nó không say đến mức bất tỉnh như những đứa khác nhưng cũng không thể để nó lái xe được.
"Ờ ờ, tao không đi đâu cả, ra ngoài nói chuyện điện thoại thôi, ở đây sợ làm phiền, he." - Đệch, đi đi, đi đâu thì đi đi. Thằng Phum cười cái quái gì.
“Ờ Phum, nói gì thì nói đám này cũng khá đấy chứ, say mà không nôn.”
Ọeeeeeeeeeeeeeeeeeeee
Đcm, thằng Mickkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk, chỗ ngủ của taooooooooooooooooo
Đêm nay, đến lúc tắt đèn đi ngủ rồi vẫn hài và mệt.
Không biết mai có dậy đi thực tập được không đây?