We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Câu Lạc Bộ Tình Nguyện Và Sự Đổ Bộ Của Băng Nhóm 'Xinh Lung Linh'
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Như mọi người đều biết, chúng tôi đã đăng ký tham gia tình nguyện và đã tích cực hoạt động như những thành viên gương mẫu được một thời gian rồi. Nghe có vẻ hay ho, nhưng thực tế là chúng tôi đã quá quen thuộc với câu lạc bộ này từ những ngày đầu mới vào trường, vì thằng Pun đã ép chúng tôi tham gia, y hệt như cách nó ép chúng tôi đi tình nguyện lần này.
Tuy nhiên, chúng tôi không phải là những thành viên thường xuyên tham gia hoạt động của câu lạc bộ, chỉ thỉnh thoảng mới ghé thôi, ví dụ như những đợt tình nguyện lớn như lần này. Vậy nên chuyện thành viên mới không phải là vấn đề gì lớn, vì chúng tôi đều quen biết nhau cả. Phần lớn thành viên của câu lạc bộ bây giờ vẫn là những gương mặt cũ, chỉ có thêm vài em mới thôi.
Các thành viên trong câu lạc bộ đều là những người rất thân thiện, có cả các bạn ở khoa thằng Phum nữa. À, cũng phải thôi, đi tình nguyện phải xây phòng học, xây nhà nên cần dùng nhiều sức và tận dụng nguồn tri thức từ khoa Kỹ thuật. Chính điều này đã cho tôi biết thêm một thông tin mới về đám Kỹ thuật: bọn họ thật sự rất giỏi.
Nói cho dễ hiểu thì là bọn họ rất hay tụ tập làm việc nhóm, nam nữ gì cũng bình đẳng hết vì trong Kỹ thuật, phái nào cũng rất "men lì", haha. Thằng Phum có vẻ là trung tâm của các bạn và lúc nào cũng là tâm điểm, vì tôi thấy các bạn trêu chọc nó suốt. Cơ mà toàn trêu chuyện gái gú thì tôi chẳng thèm để ý đâu, hehe. Còn Phum, mỗi lúc bị trêu thì chỉ cười mỉm hoặc cười thành tiếng, đóng vai một người lắng nghe theo kiểu con trai hiền lành ít nói, trái ngược hoàn toàn với thằng Mick, kẻ chẳng bao giờ ngậm miệng lại được.
Lý do khiến trong một thời gian ngắn mà chúng tôi cùng tất cả các thành viên tham gia tình nguyện năm nay trở nên nhanh chóng thân thiết chính là nhờ những bữa nhậu. Quen biết nhau rồi thì bắt đầu lập hội tụ tập năm ba đứa với nhau. Ban đầu còn anh anh em em vì chưa quen chưa biết, chứ tình hình lúc này là bọn họ sẵn sàng trêu chọc, cà khịa nhau không ngừng, mỗi ngày lại tìm ra một lý do để nhậu. Hôm qua, P'Tong, trưởng ban tư vấn cấp cao của câu lạc bộ (đừng hoang mang nhé, chính tôi cũng đang rối đây, P'Tong là người tư vấn còn thằng Pun là chủ tịch, ha, thôi thì cứ gọi theo cách mọi người vẫn gọi đi) vừa cãi nhau với vợ nên gọi cả đám đến nhậu ở câu lạc bộ. Hờ hờ, anh ấy đúng là số một!
Giờ thì tôi đã tin là sinh viên khoa Khoa học Chính trị thực sự có thể làm được tất cả rồi. Ngay khi chúng tôi bắt đầu ngà ngà say, P'Dao thủ quỹ bước vào. Chúng tôi ngồi nghe chị mắng phải đến mười phút, cứ tưởng có chuyện gì, ai dè chị chửi vì uống rượu mà không rủ mấy cô gái bên khoa Kỹ thuật.
Tôi đã có thể lờ mờ nhìn thấy hình ảnh bản thân ở những buổi tình nguyện sắp tới, kiểu gì cũng có những buổi trốn đi nhậu say bí tỉ cho mà xem. Đã chơi là chơi hết mình, đã nhậu là nhậu cả hội. Cái này cũng hay, cái kia cũng muốn, thôi thì đừng bận tâm đến tôi làm gì. Đây là kết quả của việc nhậu nhẹt say sưa đôi ba hôm vừa rồi. Trời ạ, gần như ngày nào chúng tôi cũng ăn mừng kỳ thi cuối kỳ vừa qua, đồng thời ăn mừng những ngày tháng cuối cùng của quãng đời sinh viên năm ba.
Hết học kỳ rồi chúng tôi vẫn đến trường không phải vì phấn đấu sinh viên năm tốt hay muốn giúp đỡ gì cho câu lạc bộ đâu. Tôi đến đây vì chẳng có chỗ nào khác để đi cả. Nghe buồn cười nhỉ, nhưng đó là sự thật T^T. Tôi bị ép tới, đó là yêu cầu từ cái người mà các bạn cũng biết là ai đấy. Tại vì khoa nó chưa thi xong, Trai Đẹp lắm chuyện lắm, nó bảo tôi đến trường để "cung cấp oxy", giúp nó có động lực làm bài thi +_+ Trời đất ơi, đúng là điên không thể tả nổi.
Bầu không khí trong câu lạc bộ lúc nào cũng rất vui nhộn và thân thiện. Mấy ngày gần đây chúng tôi bắt đầu nhận và phân loại đồ quyên góp. Thực tế trường tôi cũng đóng góp một phần quỹ nhưng nó chưa đủ. Để đi thiện nguyện thì cần nhiều tiền hơn, với cả nếu không có quyên góp thì còn gọi gì là đi tình nguyện đúng không? Chúng tôi cũng không chỉ xin quyên góp từ các cá nhân mà còn xin tài trợ từ các công ty, tổ chức. Trong đó, tập đoàn Chareonkiatphanit đã ủng hộ rất nhiều, hehe. Không phải vì trong câu lạc bộ có người thừa kế của họ đâu nhé, mà tập đoàn vốn đã có sẵn một quỹ riêng để tham gia các chương trình vì xã hội như thế này rồi.
Ban đầu thằng Phum còn tính đi xin bố cho nhiều hơn nhưng may là tôi chửi và kìm nó kịp. Tôi biết nó là con nhà khá giả nên muốn được đóng góp thật nhiều cho những người khó khăn. Nhưng tình nguyện là công việc cần sự chung tay của tất cả mọi người để giúp đỡ người khác, chứ không phải ai có nhiều nhất thì lấy tất từ người đó. Nếu làm như vậy, mọi người sẽ không thể hiểu được việc kiếm tiền hay mua sắm đồ dùng khó khăn đến mức nào. Gửi đơn xin tài trợ cho mười nơi mà chỉ có ba nơi phản hồi là chuyện bình thường. Ý nghĩa của hai chữ "tình nguyện" bắt đầu từ việc chúng tôi chuẩn bị cho chuyến đi này thế nào, lên kế hoạch ra sao và việc gây quỹ phải làm từ lúc này, chứ không phải đến nơi rồi mới làm ^^.
Những vật phẩm mà chúng tôi muốn nhận quyên góp bao gồm tài liệu và thiết bị giảng dạy cho học sinh tiểu học. Ngoài ra còn có các loại thuốc thông thường và cả những vật dụng như quần áo, chăn màn cho người dân. Còn gạch, đá, đất sét và xi măng dùng để xây trường thì đến Chiang Mai sẽ liên hệ để vận chuyển sau vì chúng tôi đi tàu hỏa, không thể mang theo được.
Tất cả những vật dụng đó chúng tôi đều gửi đơn xin tài trợ đến các công ty và các cửa hàng. Còn việc đi quyên góp cá nhân sẽ tập trung vào quyên góp tiền hơn. Cả nhóm cũng không chia lịch xem hôm nay thì ai đi, hễ ai rảnh hôm nào thì tham gia hôm đó, thay phiên nhau. Phải nói là đi cũng rất vui nhưng không thể đi cả đám vì không phải ai cũng có lịch rảnh giống nhau.
Đa phần tôi sẽ đi cùng thằng Q, thằng Toey, thằng Fang và các huynh đệ tỷ muội khác trong câu lạc bộ, bao gồm cả chủ tịch câu lạc bộ như thằng Pun. Giờ bạn tôi không còn là Phó chủ tịch hội sinh viên nữa vì hết nhiệm kỳ rồi, giờ việc điều hành sẽ chuyển giao cho hội đồng mới. Nhưng tôi vẫn thấy thằng Pun chạy đôn chạy đáo làm đủ mọi việc, cứ như thể nó có rất nhiều chức vụ vậy.
Càng đến gần ngày đi tình nguyện, tần suất ra vào câu lạc bộ của chúng tôi càng tăng vì phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Hôm nay P'Tong gọi mọi người đến họp để phân chia nhiệm vụ nghiêm túc, nên tôi, thằng Q và thằng Beer đã đến từ sớm. Nhưng giờ thì thằng Beer đã biến mất tăm, hóa ra đi đón "em yêu" ở lớp học thêm rồi.
Ngày trước, thiếu gia này luôn thể hiện mình là người bình thường, giản dị, chưa bao giờ thấy nó lái xe đến trường. Nó bảo đi xe buýt, đi BTS là được rồi, ấy vậy mà giờ nhìn xem, bảy ngày thay bảy kiểu xe khác nhau. Trước khi thằng Beer đi làm nhiệm vụ "anh trai mưa", nó còn bị thằng Q chọc cho suýt phát điên.
“Trưa rồi, anh trai định đưa bé Tokyo đi dùng bữa ở tòa lâu đài nào đây ạ?”
“Mày ơi, hình như dạo này bạn tao không học Luật nữa hay sao ấy, tao thấy nó toàn đi đến các lớp học thêm học nếm thôi. Mày định thi đại học lại hay gì hả bạn?”
“Xời, bạn tao nhắm mắt cũng làm gia sư được, haha.”
Haha, thôi để nó đi đi. Dù nó vẫn chưa rõ ràng với tình cảm của mình nhưng thấy bạn hạnh phúc tôi cũng hạnh phúc lây. Đám còn lại chúng tôi đây thì phải nói là rảnh ngày nào, câu lạc bộ ăn nằm ngày đấy. Giờ trong câu lạc bộ lúc nào cũng có ít nhất mười người, cuộc sống của tôi những ngày vừa rồi là như vậy đó.
Chúng tôi cũng không làm gì quá nhiều, đến giúp mấy đứa Nim, M phân loại sách vở, dụng cụ học tập được quyên góp. À đúng rồi, tôi có chuyện muốn kể đây. Mấy đứa con gái điển hình như cái M mê thằng Fang lắm, đổ anh ngay từ năm nhất luôn. Khi chúng nó biết được thằng Thaen và thằng Fang là người yêu, thay vì cảm thấy tiếc nuối thì mấy đứa chúng nó lại càng mê mẩn hơn. Ngày nào cũng như ngày nào, cô em M chẳng làm gì ngoài việc đoán xem P'Thaen và P'Fang gặp nhau ở đâu, yêu nhau như thế nào, ai trên ai dưới. Tình trạng càng ngày càng nặng hơn nữa khi cô nhóc còn lập hẳn page cho ThaenFang, nhóc bảo là nó rất vui.
Tôi cũng không biết cô nhóc đó bị gì nhưng cái M rất thích nói mỗi khi thằng Thaen và thằng Fang ở gần nhau. Mỗi lúc như vậy là cô nhóc lại lao tới, đấm đá người ở gần, lắm hôm còn cắn áo cắn khăn để ngăn bản thân mình rú lên. À, đã từng có lần nó hét lên là: "Tao mê quá mày ơi!!! Mê ThaenFang quá!!!" – kiểu kiểu vậy đó. Hờ, cái câu lạc bộ này đúng điên từ chủ tịch đến thành viên.
"P'Thaen, P'Fang đâu rồi ạ, sao không đến cùng anh?" – Cái M lại bắt đầu rồi đấy. Mới ban nãy nó còn ngồi yên phận đóng đồ bên cạnh P'New mà thằng Thaen vừa đến cái là con bé vứt hết đồ đạc lại chạy tới hỏi thăm tức thì.
"Ô hay, bọn anh có dính ch...chân với nhau đâu, người có tiết thì nó phải đi học chứ bé M." – Thằng Thaen vừa cười cười vừa trả lời cô nhóc bằng giọng đùa cợt.
"P'Thaen, gọi người yêu là "nó" là không lịch sự đâu nhé." – Chúng tôi cười phì còn thằng Thaen thì im.
“À vâng, P'Thaen xin lỗi vì đã không lịch sự với người yêu. Chuyện là bạn Fang bạn ấy đang học ạ, lát nữa bạn Fang đến sau, bạn bé M đã hài lòng chưa nào?”
"Vô cùng hài lòng luôn ạ." – Rồi cô nhóc cười đến ngơ người.
"Đòi hỏi lắm đấy nhé. Này, ba đứa chúng mày không tới giúp em nó đóng đồ à, sao lại để con gái nhà người ta làm hết thế?" – Tôi với P'Morgan ngẩng đầu lên nhìn thằng Thaen đang bô lô ba la. P'Morgan không nói gì vì anh ấy quá hiền, thằng Thaen thấy thế thì cười lớn rồi giả bộ đưa tay lên chắp xin lỗi P'Morgan, còn cái mắt nó thì nhướng mày nhìn tôi. Ông lại lấy kéo cắt trụi lông đi bây giờ, thằng quần.
"Mày đừng có lắm lời Thaen ạ, tao vừa mới nghỉ thôi." – Thằng Aim quay lại nói.
"Thế cơ àaaaaaaaa?" – Tất cả mọi người đang có mặt trong câu lạc bộ lúc này đồng thanh vì từ lúc tôi đến tới giờ tôi vẫn chưa thấy thằng chó Aim động tay động chân vào bất cứ thứ gì ngoài việc ngồi chơi cờ vua với thằng Top. Thằng Aim học khoa Quản trị kinh doanh nhưng sở hữu một khuôn mặt trông rất tếu. Còn thằng Q bạn tôi thì thành lập hẳn đội bóng chơi trong văn phòng câu lạc bộ, mặc dù bị P'Dao chửi lên chửi xuống vì tội làm ồn nhưng bốn người chúng nó vẫn đang chơi hăng say và sắp có thêm người thứ năm là thằng Thaen.
"Mày vào đội tao đi Thaen." – Là giọng thằng Day, thằng này là thầy giáo tương lai, là người chèo lái đưa mầm non của đất nước đến bến bờ tri thức, nhưng nhìn cái vẻ bề ngoài của nó thì cứ như chuẩn bị đi "giết" học sinh hơn.
"Mày ngứa mồm hả Day, thằng Thaen là bạn tao nó phải về đội tao chứ, mày lại đây, nhanh cái chân lên." – Thằng Q nhanh chóng tiến tới tranh giành nhưng thằng Thaen làm bộ không quan tâm rồi đi lại ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Ơ, P'Thaen không chơi ạ?" – Nhóc Weir học Khoa học Chính trị đang ở đội thằng Q hét lên hỏi.
“Các bạn cứ tự nhiên, tao không có hứng.”
"Hay lắm, thế thì nhanh biến đi, thằng quần." – Thằng Q chửi một câu rồi quay về chơi bóng tiếp.
“Các anh ơi, bọn em đi mua đồ ăn, các anh muốn ăn gì không?”
"Mời à?" – Thằng Q dừng đá đồng thời quay lại hỏi cô nhóc M.
"Eo ơi P'Q, anh phải mời bọn em chứ! Hôm trước P'Peem còn mời bọn em ăn bánh đấy, nhờ P'Peem lắm luôn." – Cô bé M quay sang cười tít mắt với tôi còn bạn tôi thì nhìn rồi nhún vai.
"Dào ôi, muốn mời mà không nói một tiếng, thế muốn ăn gì nào, hay ăn chuối hả bé M và mấy cô bé "cò hương"?" – Những tiếng la đau đớn và tiếng kêu ca của đám con gái gần chục mạng khiến cả căn phòng gần như vỡ tung cùng với đó là tiếng cười của đám chúng tôi.
"Thằng Q, mày dám nói em chị thế à." – Không phải ai xa lạ, P'Dao đó ạ.
“Sao nào chị, mới thế này đã giãy nảy lên rồi hay chị muốn ăn cùng không để em đặt luôn thể, đặt hai xe chắc là đủ đấy.”
"Tao nghĩ vẫn chưa đủ đâu Q, hahahahahaha." – Thằng Top tru tréo lên thêm dầu vào lửa, đến cả P'Morgan ngồi bên cạnh tôi còn phải cười.
“Thế em mua cả vườn được không chị?”
“Ôi P'Q/Thằng Q!!!!!!!!!!!!”
"Ôi dào, em yêu em quý em mới trêu, không quý không thèm trêu đâu." – Haha, P'Dao trỏ cây bút vào mặt nó. Tôi với thằng Thaen chỉ biết lắc đầu cười. Ai mà có suy nghĩ đấu võ mồm với thằng Q thì bỏ ngay đi nhé, đấy là suy nghĩ sai nhất cuộc đời đấy: “Cho em một Pepsi, ê này, chúng mày ăn gì, mấy đứa lùn ăn gì không?”
Ít nhất thì nó cũng có lòng với bạn, mà sao tôi thấy có cái gì sai sai vì thằng Q đi tới lấy ví tiền của tôi. Thằng Q cười run người khi thấy tôi trố mắt ra nhìn theo nó đoạn cất túi về chỗ cũ. Trời ạ, ngồi yên mà vẫn bị nó lôi ra trêu cho được. Đám cái M vui sướng nhanh chóng chắp tay tỏ lòng thành kính và rút ra một đóa sen lớn khi thằng Q đưa đồng tiền màu tím ra.
“Cho tao Lipton, bim bim Tasto, xúc xích phô mai. Đi mua chỗ nào mà có bán hoa quả thì mua hộ túi ổi với dưa hấu với nhé.”
“Thằng chó Aim mày tự đi mua mà ăn.”
“Đúng đó, P'Aim đi cùng xách đồ giúp bọn em đi, đòi nhiều quá đấy, không thấy thương mấy em gái nhỏ nhắn như bọn em à.”
“Hử??? Nhỏ hơn tí nữa là thành con hà mã con rồi đấy.”
“P'Q!!!”
"Hahahahaha." – Thế rồi cô nhóc M xụ mặt quay phắt đi với cô nhóc Nim. Thằng Q, đàn bà con gái mà cái mồm nó cũng không tha. Lúc mới quen lúc nào nó cũng nói tử tế cùng nụ cười trên môi nhưng chơi lâu rồi thì bắt đầu ngứa mỏ, lúc nào nó cũng cắn người ta được. Hôm nào mà cái Fai đến thì trận đấu còn dữ dội hơn nữa.
Khoan đã, ban nãy tôi vẫn chưa giới thiệu đủ các thành viên trong câu lạc bộ. Câu lạc bộ chúng tôi có tất cả 50 nhân khẩu chứ không chỉ có thế này đâu. Ngoài mấy đứa đang ở đây, câu lạc bộ vẫn còn những thành viên quan trọng mà chúng tôi vô cùng tự hào muốn giới thiệu. Đảm bảo đây là những con người mà các bạn không bao giờ nghĩ tới rằng chúng nó sẽ là một phần của câu lạc bộ tình nguyện…
Và kể từ giờ phút này, quý vị khán giả kính mến sẽ được gặp gỡ với người mang đến niềm vui tuyệt đối và chắc chắn sẽ không làm phí thời gian của quý vị. Tôi xin được nhiệt liệt giới thiệu... băng nhóm xinh lung linh đổ thùng đổ vại!!! Lần này, đến với câu lạc bộ không chỉ có ba người mà nhóm chúng nó còn kéo theo đàn em, đàn cháu và cả đại ca "Friendly".
"Chồng ơiiiiiiiiiiiiiii." – Như thể có tiếng vẹt phá lồng chui ra, tôi vừa quay lại nhìn thì đập vào mắt là một nhóm bê đê đang tay xách nách mang chạy thẳng về hướng này. Cái Green, cái Gigi, cái Kathy và.... Các bạn còn nhớ tôi từng kể nhóm "đẹp gái" này có năm người nhưng có hai đứa học khoa khác nên không thường xuyên gặp mặt, đúng không? Mà tính cách hai đứa còn lại cũng chẳng khác ba đứa này là mấy, thậm chí cá nhân tôi thấy chúng nó còn "dữ dội" hơn.
Chúng nó vừa đến cái là không khí yên bình của câu lạc bộ biến thành địa ngục. Không thể tin được là năm bê đê lại có thể tạo ra thứ âm thanh đinh tai nhức óc đến mức này. Cái Gi ngay lập tức xông tới chỗ tôi, cái Kathy thì uốn éo tìm thằng Thaen, vì thằng Neung không có ở đây. Mà dù nó có ở đây thì tôi nghĩ cái Kathy cũng đã "thay lòng đổi dạ" theo thằng Thaen từ hôm xem đấu bóng rồi.
Còn cái Green thì hôm nay cứ là lạ, mặt nó sưng sỉa lên đi tới ngồi xuống bên cạnh thằng Q một cách vô cùng bất thường. Cái Sweet thì ngồi xuống bên cạnh bên còn lại của tôi và cái Friendly trưởng nhóm thì đang đứng mặt hằm hằm trông vô cùng đáng sợ. Các em trong câu lạc bộ ai ai cũng lớn giọng chào chúng nó.
"Con Gi, đây là mấy thằng con trai mà mày bảo sẽ đưa bọn tao đến "thưởng thức một bữa thật cháy" hả? Con đ* này nữa, đồ thần kinh, tao cứ tưởng mày cho bọn tao ăn cái gì hay ho chứ." – Cái Friend bĩu môi nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vô cùng ghét bỏ. Thằng Thaen thấy vậy đứng dậy nhéo tai nó.
"Chào cưng, lâu lắm không gặp, nhớ quá đi à." – Thằng Thaen nhại giọng lên tiếng chào cái Friend, đồng thời tiến đến ôm và nhéo tai nó. Cái Friend mắt thì lườm nhưng vẫn để cho thằng Thaen ôm, haha. Tình huống như thế này đã diễn ra được một tháng rồi ạ. Ngoài việc cái Friendly là bạn cùng trường cấp ba với bọn tôi, nó còn là họ hàng xa của thằng Q. Mỗi lần hai đứa nó cãi nhau chí chóe thì còn dữ dội hơn cả cái Green, bởi vì đôi lúc cái Green còn chịu thua thằng Q vì tình yêu, hahaha. Chứ cái Friendly thì nó cắn xé đến tận cùng, vì nó chẳng bận tâm giữ hình tượng trước mặt chúng tôi. Một phần chúng tôi quen biết nhau cũng nhiều năm, hơn nữa, chúng tôi không phải gu của cô ả. Gu của cô ả là mấy anh trai thuần Thái da ngăm ngăm, vạm vỡ cơ. Cái Friend cũng là bê đê nhưng không trang điểm lồng lộn như đám cái Green, ai không biết còn thấy nó trông đàn ông hơn chúng tôi ấy chứ.
“Bớt bớt đi, tôi-không-cần-anh.”
"Ôi, dạ thưa cô, cô xinh đẹp cô có quyền." – Thằng Q đi tới huých vai cái Friendly rồi ngồi xuống bên cạnh P'Morgan. Anh ấy đang vừa xem cuộc chạm trán giữa đám tôi với đám Friendly vừa cười. Chà chà thằng Q, chỗ trống đầy ra đấy mà cứ phải ngồi cạnh anh bác sĩ dễ thương là như nào nhỉ? Thằng Toey mà thấy thì đảm bảo mày phải chạy theo dỗ nó dài dài: “Bê đê gì mà cơ bắp hơn cả tao thế này.”
"Xin lỗi nhé, không chỉ có mỗi cơ bắp của tao to hơn mày đâu." – Thằng Q nghe thấy vậy thì ré lên còn cái Friendly thì cười khẩy. Nó lúc nào cũng tự cho mình là có dòng dõi hoàng tộc dù nó với thằng Q có chung phả hệ.
“Bạn cháy quá bạn ơi, đuổi luôn cái con chó trong mồm chồng tôi đi mất rồi.”
"Đương nhiên, cái loại này nữa này, cỡ nó chỉ đứng đến cổ tao thôi." – Đang yên đang lành tôi cũng bị nó lôi vào chửi xéo.
"Còn mày làm sao đấy Green, ngồi sưng sỉa một góc thế, nay "cúc cu" không dựng nổi à?" – Thằng Aim hỏi làm cả đám bê đê cùng bật cười, cái Sweet còn cười với chất giọng rõ đàn ông. Sweet tên thật là Vit, khuôn mặt cũng trắng trẻo, dễ thương đúng như cái tên của nó. Mà nói gì thì nói, bê đê đẹp thì cũng xuất phát từ một chàng trai thanh tú cả. Tôi từng khen nó rằng nếu nó là con trai thì hẳn phải đẹp trai lắm.
Thế mà các bạn có biết thứ tôi nhận lại được là gì không, tôi suýt bỏ mạng đấy anh chị em ạ. Nó nghe thấy tôi khen thế thì vừa đấm vừa đá vừa bạo hành cơ thể làm tôi phải ê ẩm đến cả tuần trời. Không chỉ bạo lực, nó còn đến tận cửa khoa mà chửi, đến mức tôi phải khen là "mày xinh lắm, mày đẹp lắm, mày dễ thương lắm" nó mới chịu. Thậm chí nó còn định cưa tôi để cạnh tranh với cái Gi, làm tôi sợ chết khiếp.
“Cười cái con mẹ mày ấy, đồ đ* đ**m!”
"Để tao kể cho mà nghe, con Green này trông chán đời vậy là vì bố nó đã xem được clip nó làm gái nhảy." – Cái Kathy vừa cười vừa kể.
"Hahahahaha, vãi đạn, thế bố mày vẫn không biết con mình không phải đàn ông "chân chính" à?" – Thằng Q vừa hỏi vừa xát muối vào lòng "vợ" nó.
“Biết nhưng bố không biết tao còn ăn mặc như con gái, mà tất cả là tại con Pun, con điên đó bảo là muốn làm clip tuyên truyền cho trại tình nguyện, đã vậy còn đăng lên Youtube, xong không biết thằng cha nào lại đưa cho bố tao xem.”
"Hahahahahahahahahaha." – Mấy cô bé trong câu lạc bộ cười ngã ngửa.
“Trông kìa, chúng mày cười vui quá nhỉ, chúng mày có biết tao đã phải đối mặt với hình phạt như thế nào không?”
"Phạt gì thế gái đẹp, chị nghĩ là cùng lắm bố em chỉ chửi thôi chứ không dám giết con mình đâu." – P'Dao tỏ ra an ủi dù thực tế chị ấy cũng đang cười.
“Cũng đúng chị ạ nhưng án phạt mà em phải nhận đáng sợ không khác gì tử thần.”
"Sao thế?" – Tôi hỏi.
“Bố muốn tao đăng ký vào câu lạc bộ bóng đá của tỉnh, ối giời ơi, địa ngục là đây chứ còn gì! Tao chăm sóc da nâng niu như nâng trứng, mất bao nhiêu công sức mày biết không Peem? Vậy mà bắt tao đi đá bóng??? Nếu không phải năm nay vướng thi GAT thì đời "bê đê" của tao coi như xong rồi.”
"Hahahahahaha, tao thấy thương mày Green ạ nhưng buồn cười quá." – Tôi đưa tay ra vỗ vỗ vai cái Green, còn nó thì ngày càng ỉu xìu.
“Sao mày không giải thích với bố đấy chỉ là diễn chơi chơi thôi, ôi mẹ, cười chết tao rồi.”
"Bố tao có ngu như mày đâu Day, tao phiêu cỡ đó cơ mà." – Trông cái Green cực kỳ hận đời.
"Vất vả quá, mày có muốn đi chữa không để tao dắt đến bác sĩ." – Thằng Aim chống cằm nhìn cái Green, haha.
“Bê đê chứ có phải ruột thừa đâu mà cắt là khỏi. Mày tưởng làm "bê đê" mà dễ à? Không được tổ độ thì không làm được đâu, nói cho mà biết.”
"Này Green, tôi nghĩ là bố bà phạt thế cũng chưa hợp lý lắm. Thử nghĩ mà xem, nếu bà vào đội thật thì chẳng phải mười đứa còn lại sẽ biến thành bữa buffet à." – Cái Friendly khoái chí mỉa mai bạn nó.
“Mày nghĩ hay ghê á con đ*.”
"Friend!!!" – Cái Friend vung tay lên chuẩn bị đánh thằng Q nhưng thằng đó né được, nó thậm chí còn cười, nhún vai, nhướng mày với cái Friend nữa.
"Đúng rồi đấy, mày nói mà chẳng biết nghĩ gì Friend ạ. Bạn mình lấy cái gì mà vào đội bóng đá được, đến đi thôi còn vấp lên vấp xuống, ngọn cỏ còn làm nó ngã được nữa là, hahaha." – Cái Kathy vừa nói vừa làm điệu ngón tay giả vờ che miệng.
"Cũng không chắc, biết đâu bóng đá tương lai có sự rung chuyển, biết đâu bạn tôi lại thành cầu thủ thế hệ mới, phải đánh phấn đánh son mới ra sân thì sao, đúng không bạn ơi, hahaha." – Cái Gi lên tiếng.
“Ừ tao còn đi cả tất chân nữa cơ đ* ạ, chúng mày yêu bạn quá nhỉ.”
"Chị Green, đây, có ngay cựu cầu thủ bóng đá trường, để P'Thaen làm huấn luyện viên cho chị." – Đám mấy cô bé nói.
"Không cần đâu bé vì..." – Cái Green ngừng lại rồi đánh mắt qua nhìn thằng Thaen một chút. Dạo này giữa cái Green và thằng Thaen có một khoảng cách lớn, tình yêu đã từng cháy bỏng của cái Green dành cho thằng Thaen giờ hết rồi. Nó nín cười đoạn hát lên một bài hát và có bốn cô nhóc trong câu lạc bộ cùng hòa âm.
“Anh chàng mạnh mẽ.”
“Úi”
“Thích cướp đồ.”
“Gì cơ?”
“Chân eo linh hoạt.”
“Úi”
“Mắt liếc đưa tình.”
Cái Friendly chẳng biết đã đứng lên nhảy từ lúc nào và cũng không biết cái Green đã thôi ỉu xìu từ bao giờ.