138. Khởi Hành Đến Mae Chem: Ga Tàu Náo Nhiệt và Trò Đùa Bất Tận

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Khởi Hành Đến Mae Chem: Ga Tàu Náo Nhiệt và Trò Đùa Bất Tận

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng thì ngày này cũng đã đến, chúng tôi sắp chính thức lên đường đến Mae Chem! La lá la lá, giọng tôi hay không chứ? Nếu nhắm mắt nghe, khéo lại tưởng tôi là P'Bi ấy chứ. Thôi được rồi, trước khi tôi tiếp tục khai phá những khả năng tiềm ẩn dưới vẻ ngoài đẹp trai này, và trước khi có ai đó sắp nôn thốc nôn tháo vì không thể chấp nhận được sự thật trên, chúng ta hãy tập trung vào tình hình hiện tại đã.
Khoảng tám giờ tối, một nhóm người đang hối hả đổ về ga Hua Lampong, mang theo nào hành lý lỉnh kỉnh, nào những thùng đồ quyên góp chất đống chờ được đưa lên tàu. Không khí chờ tàu náo nhiệt chẳng khác nào bầy chim Angry Bird đang lăm le phá trại lợn (vì tôi đang chơi game này). Đám con gái thì tụm năm tụm ba buôn chuyện rôm rả, và tất nhiên không thể thiếu màn tranh thủ chụp ảnh. Ừm, tôi tự hỏi liệu ga Hua Lampong có phải một công trình kiến trúc tráng lệ, hay đống đường ray kia là vật liệu quý giá lắm không mà các bạn cứ chụp lia lịa vậy, ha ha. Còn đám con trai, đứa thì ra chỗ khác hút thuốc, đứa thì đứng tán gẫu, một số khác lại đang đá bóng (trời ơi, ai lại mang cả bóng đi tình nguyện thế này).
Nhóm tôi cũng tản ra, mỗi đứa một việc theo sở thích. Thằng Mick đang trêu chọc đám cái Gi, Friendly, tôi nghe thấy tiếng cười ré lên như ngựa hí từ xa ba trăm trặm, không biết chúng nó ăn phải cái gì mà cười đáng sợ thế không biết; thằng Chen thì đi điểm danh xem ai đã đến, ai chưa; thằng Beer, thằng Matt, thằng Phum đang giúp thằng Aim vận chuyển nốt mấy thùng hàng cuối cùng từ nhà P'Paew ra; còn thằng Thaen với thằng Fang thì ra 7-Eleven mua đồ, bảo là quên mang dầu gội đầu. Để xem, lên đến bản lạnh cóng như thế kia thì chúng mày gội được mấy lần? Hay là tôi với các bạn thử đánh cược xem chúng nó có tắm không, ha ha.
Còn tôi đây thì có nhiệm vụ trông coi đồ đạc cho mọi người. Trong lúc chờ đợi, để thời gian được sử dụng một cách có ích và giá trị, tôi xin phép chơi Angry Bird trên điện thoại của thằng Phum, hê hê, vui lắm, tôi cày màn hình điện thoại đến xước cả tay. Riêng thằng Q với thằng Toey – cặp đôi kỳ lạ – thì vẫn chưa thấy đâu, dù đã muộn hơn giờ hẹn cả ba mươi phút rồi. Ôi dào, nói có thiêng thật, vừa mới nghĩ tới cái là chúng nó đến ngay.
Thằng Q đang kéo lê một chiếc vali cỡ lớn, trên vai còn đeo thêm một cây đàn guitar. Nó mặc chiếc quần jean rách cùng áo phông xanh đậm, là áo tình nguyện cho chuyến đi lần này. Hôm nay ai cũng mặc đồng phục như vậy, nên tôi mới thoát được cái vụ mặc áo nhóm mà thằng Q hay bày ra, xin chân thành cảm ơn ngài chủ tịch câu lạc bộ.
Và đương nhiên, một thứ không thể thiếu khi thằng Q xuất hiện, đó là thằng Toey đang chạy vòng quanh nó. Trong tay thằng Toey xách một cái túi lớn, trên lưng đeo một cái ba lô, chưa kể nó còn mặc một chiếc áo dài tay... Trời đất ơi, chúng ta đi Mae Chem thôi mà Toey, có phải Nam Cực hay Bắc Cực gì đâu, làm gì mà phải sợ lạnh đến mức ấy cơ chứ. Thằng Q vừa đi tới thì hất mặt thay cho lời chào, đồng thời bỏ đồ xuống rồi ngồi cạnh tôi, còn thằng nhóc thối kia thì bám sát P'Q của nó. P'Joke đang đứng cách đó không xa, thấy bạn tôi đến liền hét lên:
"Này Q, mày không cần phải vội vàng qua giúp bọn này chuyển đồ đâu." – Nó vừa mới tới mà P'Joke đã bắt đầu 'nhai đầu' nó rồi.
"Ôi P'Joke, anh đừng ngại, em là công dân tốt có tấm lòng cao cả mà anh."
"Cục cức, thằng chó! Bọn tao chuyển xong từ kiếp trước rồi."
"Ha ha, xin lỗi anh nhé, vợ em hôm nay nó hơi giận dỗi một tí." – Nhìn mặt thằng Toey thì có vẻ không phải 'một tí' đâu, cái môi chề ra dài ngoẵng kia cơ mà.
"Ừ, thế thôi, chuyện gì chứ chuyện liên quan đến vợ là quan trọng cấp Quốc gia, phải giải quyết xong trước nhất, tao hiểu mà." – Anh vừa nói vừa cười tủm tỉm, đoạn quay lại tiếp tục tán gẫu với đám P'Gun.
"Sao mày ngồi có một mình thế quỷ lùn, đám quỷ kia đi đâu hết cả rồi?" – Nếu tôi đáp quỷ đang ngồi ngay trước mặt tôi đây thì thằng Q có làm gì tôi không nhỉ? "Thằng Thaen, thằng Fang đi 7-Eleven, thằng Mick đang đứng với đám cái Gi, thằng Chen đi điểm danh, thằng Matt đang đi loanh quanh, thằng Pun đi liên hệ vụ vé tàu với P'Paew, thằng Beer đi bê đồ." – Chi tiết còn hơn cả Bách khoa toàn thư Thái Lan.
"Thế em bé chồng dễ thương của mày đâu?"
"Đ*ch!" – Nếu không phải trong tay tôi đang cầm chiếc iPhone, chắc chắn tôi đã không do dự mà ném thẳng vào đầu mày rồi, Q ạ. Khoảng cách gần thế này thì đầu thằng Q vỡ chắc luôn. Thằng Q "ồ" lên thích chí, rồi dúi đầu tôi xuống, đoạn quay sang em người yêu mặt như dưa thối.
"Im lặng quá, cẩn thận không đủ oxy nuôi cơ thể là sốc rồi tèo trước khi lên đường tình nguyện đấy."
"P'Q đừng có nói chuyện với em."
"Ngứa mồm à? Không nói thì làm sao hiểu nhau được." – Tôi lắc đầu cười nhìn hai đứa điên dở đang giận dỗi nhau, rồi lại cúi xuống tập trung vào chú chim trong điện thoại, kệ hai đứa nó tự giải quyết: "Mày càng ngày càng nhõng nhẽo rồi đấy Toey, dỗi gì mà dỗi suốt ngày. Mấy hôm nữa khéo lại kiếm cái gì nhét ngực như đám cái Gi ấy."
"Toey không có nhõng nhẽo, P'Q dỗ em ngay!" – Chứ người con trai nam tính nào lại bảo là 'dỗ em đi' hả Toey, ha ha.
"Rốt cuộc là mày muốn thế nào đây? Muốn tao dỗ nhưng lại không cho tao nói, hay mày muốn tao dùng thủ ngữ? Được thôi, nào nào."
"Không cần dùng thủ ngữ nhưng P'Q cũng không được nói, P'Q tự nghĩ cách dỗ em đi." – Tôi không thể không ngẩng đầu lên nhìn hai đứa nó. Thằng quỷ Toey này, mày hơi quá rồi đấy. Nó đang khoanh tay trước ngực nhìn thằng Q chòng chọc, trông y như mấy bé cún bé mèo lúc giận dỗi mà không thể làm gì ngoài việc ngồi một chỗ thở phì phì hậm hực.
"Yếu đuối." – Ngay khi bị bạn tôi mắng, thằng quỷ Toey lập tức trợn mắt há hốc mồm, khiến bạn tôi vả ngay vào mồm nó. Hai đứa nó tiếp tục giận dỗi nhau cho đến khi thằng Matt đi tới.
"Chó Toey này, mày làm cái gì mà giờ mới tới, mà mặt mày bị cái gì mà trông méo mó vậy? P'Q làm gì bạn em đó?" – Thằng Matt cười vào mặt bạn nó một cách khoái chí.
"Tao chả làm gì cả, chỉ là bạn này giãy nảy lên đòi mang theo quần bơi với phao đi tình nguyện. Tao ngăn nó thì nó giận. Hừ, chắc Mae Chem có nhiều biển cho nó chơi lắm đấy." (Mae Chem là một huyện thuộc tỉnh Chiang Mai, nằm ở miền núi Thái Lan đó nha các bác.)
"Ha ha ha ha ha ha ha ha." – Tôi với thằng quỷ Matt cười lăn lộn khi biết được lý do cho sự giận dỗi lần này của hai đứa nó. Thằng Toey ném cho tôi một cái nhìn âm u cùng cực, nhưng tôi không thể nào ngừng cười nổi. Mẹ kiếp, nghĩ sao mà tính mang phao bơi đi Mae Chem vậy nhỉ, ha ha ha ha ha ha ha ha.
"Anh Peem sao lại cười em? Mày cũng thế đấy thằng Matt, mày là bạn tao thì phải về phe tao chứ, mày không yêu tao nữa à?" – Thằng Matt dùng hết sức dúi đầu bạn nó, đồng thời lắc đầu chán nản.
"Nếu tao không coi mày là bạn thì tao đã gửi mày vào bệnh viện tâm thần từ lâu rồi. Đi nào, tao dắt đi tìm đồ ăn cho bớt dỗi." – Và chỉ cần có thế, thằng Matt rủ đi kiếm đồ ăn cái là thằng Toey lại cười toe toét, nhanh chóng gật đầu đồng ý, không quên quay sang cười một cái với thằng Q. Ờ... ừm... cảm xúc của em tôi lên xuống còn nhanh hơn cả cổ phiếu PTT.
"P'Q cần gì không để Toey đi 7-Eleven mua?" – Thằng Q cười hừ hừ trong cổ họng, đồng thời bóp mũi thằng Toey. Tôi nghĩ chắc là nó cũng quá quen với tình trạng của thằng Toey rồi, ha ha.
"Đừng mua nhiều quá đấy, đồ trong cái túi mày bắt tao ôm theo ăn đến kiếp sau còn không hết." – Thằng Q mồm thì kêu ca càm ràm, nhưng tay vẫn rút ví lấy tiền đưa cho người yêu đi mua bánh.
"Vânggggggg, đi thôi Matt, người yêu tao cho hẳn 1000 baht luôn!" – Nhận được tiền, thằng Toey còn cười tươi hơn trước. Ừm, cái đứa ban nãy mặt như cái bị biến đi đâu mất rồi nhỉ.
"Thằng Matt, thằng Toey, đi đâu thế?" – Thằng Beer, thằng Phum đi tới hỏi hai thằng quỷ em.
"Đi 7-Eleven ạ, anh cần mua gì không?" – Thấy thằng Beer vung tay từ chối, thằng Toey lại lôi thằng Matt chạy đi tiếp.
"Đến rồi đó à." – Phum chào thằng Q rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Ờ, mày có biết cho đến khi ra khỏi nhà tao phải dằn ý định bóp cổ thằng Toey xuống bao nhiêu lần không, mẹ kiếp." (Thật ra nguyên tác là 'giết với phân xác' cơ, nhưng tôi thấy ghê quá nên thay bằng 'bóp cổ' thôi, ha ha.)
"Ha, sao thế?"
"Nó đòi mang quần bơi với phao đi mày ạ, nhắc tới tao lại thấy đau đầu." – Thằng Q kêu ca phàn nàn với thằng Beer, còn thằng Phum thì chẳng bận tâm đến câu chuyện. Nó vẫn đang bận cúi đầu nhìn về chiếc điện thoại đặt trên đùi tôi, như muốn hỏi tôi vừa nói chuyện điện thoại với ai, có ai gọi nó lúc tôi đang cầm điện thoại nó chơi không, mà sao tôi lại không cất điện thoại của nó đi. Ờ mà tôi giỏi quá ta, phiên dịch được cả ngôn ngữ mắt luôn! Tôi nghĩ là tôi còn giỏi hơn cả thằng Q với thằng Toey nữa. Để rảnh rảnh tôi đi đăng ký làm phiên dịch bán thời gian ở sở thú, biết đâu có khách tham quan nào muốn nói chuyện với động vật thì sao, ha ha ha ha ha ha ha ha. Tôi không có ý gì đâu nhé Phum. Trước khi Phum tạo thêm nhiều biểu cảm hơn nữa thì tôi đã lên tiếng:
"Lười cầm." – Nhưng sự thật là ban nãy tôi... nói chuyện với thằng Kleun, hê hê. Vừa nói xong nên tiện thể lười cầm điện thoại, với cả đang bận chơi Angry Bird. Thằng Kleun chỉ gọi tới để chúc tôi đi đường mạnh giỏi, à còn đòi cả quà nữa. Phum gật đầu tỏ vẻ không có gì, cơ mà nếu nó cầm điện thoại lên kiểm tra thì đời tôi tèo rồi anh chị em ạ, từ không có gì thành rất có gì cho xem. Tôi với thằng Kleun chưa từng làm gì lén lút hay mờ ám, hai đứa chỉ nói chuyện qua lại như bạn bè. Chẳng qua là tôi không muốn nghe Phum càm ràm. Tốt xấu gì thì kiểu gì nó cũng gọi lại chửi thằng Kleun, chính vì thế nên không nói là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề rồi.
"Mang đủ đồ chưa Peem?"
"Mày nghĩ sao?" – Miệng tôi đáp nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình xem con chim cuối cùng có giúp tôi thắng ván này không.
"Thế mang đi mấy cái áo dài tay, cái áo dài tay màu bạc tao bảo mày cần đi ở đâu rồi? Sao không mặc vào... dừng chơi đã Lùn." – Nó không chỉ nói mà còn đưa bàn tay chắc khỏe nắm lấy cằm tôi. Này, đừng có nhìn tao cục súc như vậy chứ, tao sợ đấy.
"Ở trong ba lô ấy, tao mang đủ rồi mày không phải lo đâu." – Tôi hất mặt về phía ba lô đang đặt dưới đất cho thằng Phum thấy. Nó nhìn theo rồi búng trán tôi một cái, tuy không dùng sức quá nhiều nhưng cũng hơi nhói. Mà sao có thể không đủ đồ cơ chứ, tôi đã chuẩn bị từ hẳn ba ngày trước cơ mà! Nào là khăn mặt, khăn tắm, áo dài tay, quần lót – mỗi thứ một lố, xà phòng, kem đánh răng. Và một thứ chắc chắn không thể thiếu vì nếu thiếu nó là Phum ngỏm chắc, đó chính là Tiểu Hổ – em gấu bông mà tôi phải dùng hết sức bình sinh nhét vào túi để mang theo. Hừ, thực tình là tôi phát điên lên được, riêng túi hành lý là bốn, chưa kể ba lô trong đó cũng nhiều đồ không kém, vậy mà nó vẫn còn mặt mũi sấn tới hỏi tôi là mang đủ đồ chưa. Cái lúc tao đang còng lưng gấp đồ thì mày còn bận ngủ với bận xem Scoopy Doo, có mảy may nghĩ đến việc giúp tao một tay đâu mà giờ còn hỏi. Ông mà giật cho đứt tai bây giờ... Đoán xem tôi có dám không? Ha ha, đương nhiên là không rồi.
"Lấy ra mặc đi, không có lên tàu ngồi sẽ bị lạnh đấy." – Tầm này thì không có gì quan trọng bằng mấy chú chim trong game.
"Ờ ờ, đợi lên xe rồi mặc, mày không thấy tao đang bận à?"
"Lấy ra mặc đi."
"..." – Víu!!! Chú chim cuối cùng bay một đường đẹp mắt trên màn hình.
"Peem." – Tôi lén đánh mắt nhìn chủ nhân giọng nói trầm lạnh cùng ánh mắt hơi cáu. Tôi đang đấu tranh tư tưởng xem nên dành một hai phút để mặc áo nhằm bảo toàn sinh mạng, hay nên cương quyết chống đối lại lời nó và tự kết liễu đời mình trong vòng một phút. Mẹ kiếp, suốt ngày ra lệnh ép buộc tao, có thấy lạnh lẽo quái gì đâu, không thấy tao vừa giành chiến thắng đây à... Nhưng nếu hỏi tôi rốt cuộc tôi có lấy áo ra mặc không... THÌ CÓ, hê hê.
Thì trông nó như có thể gặm cổ tôi bất cứ lúc nào thế kia, đừng cắn tao nhé, tao không muốn đi tiêm phòng dại đâu, ha ha. Tôi đành bấm bụng mở túi lấy chiếc áo dài tay ra mặc, không quên ném cho nó ánh mắt hình viên đạn. Mà sao... thằng chó Phum lại cười thế nhỉ.
"Có thế thôi, nói nhẹ không thích cứ phải để tao đóng vai ác, hay là mày thích thế hả Lùn, ha ha." – Tôi ban ngay cho kẻ nhiều lời này một án phạt bằng cách đánh vào đầu.
"Ối!!!" – Ấy vậy nhưng âm thanh này lại không phải tiếng kêu đau đớn từ Phum mà là từ tôi. Ai đánh đầu tôi thế nhỉ? Tôi nhanh chóng quay đầu lại thì thấy thằng Fang đang đứng nhếch mép: "Chó Fang, là mày đánh tao đúng không?"
"Mày đánh em tao trước mà, tao chỉ bảo vệ em tao thôi... tao sai chỗ nào?" – Hừ, sai ở chỗ mày đánh tao chứ sao! Thằng chó Phum vẫn còn cười được, tôi đành ngẩng đầu nhìn thằng Thaen hòng truyền tín hiệu trợ giúp để nó trả thù cho tôi.
"Tới đi." – Vậy nhưng thằng chó Fang lắm chuyện lại quay sang nhìn thằng Thaen trước, làm bạn tôi đang chuẩn bị đưa tay lên thì sững lại, rồi chắp tay vái vợ một cách vô cùng nhún nhường. Thằng chóooooo!!!!!!!!!
"Lạy vợ ạ!" – Ha ha ha ha ha ha ha, đám thằng Q cười phá lên khiến người khác cũng phải ngoái nhìn sang bên này. Thằng chó Thaen cũng bật cười thích chí vì trêu được thằng Fang. Thằng chó sợ vợ bỏ bạn! Thằng Fang cười tỏ vẻ với tôi, đoạn ôm cổ thằng Thaen đi tới chỗ P'Joke.
"Chồng thì bỏ, bạn thì kệ, ôi chao, thương quá đi mất, mày thấy thế không Beer, ha ha ha ha ha." – Thằng Q móc mỉa tôi xong thì nhanh chân chạy đi mất trước khi tôi kịp nhét cả cái chai nước vào mõm chó của nó.
"Mày cười cái gì thằng Beer, say Tokyo hay gì?" – Đứa nào ở gần tao tầm này tao đều cho gặp giông bão hết.
"Hơ, cười cũng không được, người yêu mày chắc điên rồi Phum ạ." – Thằng quý tộc cắn tôi một phát tóe máu rồi cũng đứng dậy đi theo thằng Q.
"Đừng làm mặt như thế nữa, kẻo má nứt ra bây giờ." – Phum ôm lấy hai má tôi xoa xoa nhéo nhéo khiến hai má như sắp rơi ra đến nơi. Tôi phải đẩy tay nó ra, đau quá.
"Tại mày chứ tại ai!" – Tôi quay lại tính sổ với kẻ đầu sỏ. Phum không phải là đứa thích đi chọc ghẹo người khác, nhưng không hiểu sao nó rất thích chọc điên tôi đến mức mà việc này đã trở thành thói quen thường nhật của nó. "Tại sao mày cứ trêu tao thế?"
"Thì tao chỉ có một người yêu duy nhất, không trêu mày thì còn trêu ai." – Nghe nó nói vậy, tôi chỉ biết đỏ mặt.