141. Chương 141: Khi Quỷ Lùn phải tỏ tình

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 141: Khi Quỷ Lùn phải tỏ tình

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi chiều tà buông xuống, không khí dịu mát hơn hẳn, tạo nên khoảng thời gian nghỉ ngơi lý tưởng. Thế nhưng, nhiều huynh đệ tỷ muội lại không nghỉ ngơi mà tỏa đi khắp nơi thăm hỏi các gia đình địa phương, vun đắp tình cảm. Hôm qua tôi với đám quỷ kia đã đi rồi nên hôm nay ở lại trong trường.
Đây là khoảng thời gian mà ai thích làm gì thì làm, ai thích đá bóng thì đá. Ban nãy tôi cũng tham gia đá bóng nhưng chỉ được một lúc thì chịu không nổi, chết tiệt, đám này chơi hăng quá, suýt chút nữa thì gãy cả chân tôi. Tiền bối và hậu bối chia làm hai phe mà đá, sân bóng nằm ngay trên núi, phải nói là đá cực kỳ sướng (mặc dù cũng chỉ là một mặt đất bằng phẳng như bao cái sân thể thao khác thôi, hahahahaha).
Ai thích đi ngắm núi rừng thì đi, hoặc ai thích ngồi lại chải đầu chải tóc cho nhau như thằng Fang thằng Thaen thì làm. Trời ạ, hai đứa nó cứ ngồi tình tứ như đôi tình nhân mới yêu vậy. Chưa hết, chỗ hai đứa nó ngồi lúc này là một mỏm đá cao, từ đó có thể ngắm trọn khung cảnh bên dưới, và không khí chiều muộn thế này lại càng thêm lãng mạn. Thực sự nhìn chỉ muốn đạp cả hai đứa nó xuống cho rồi, không phải tôi ghen tị gì đâu, chỉ là thấy chướng mắt thôi.
"Ê này, hai đứa mày đang làm cái gì vậy, vặt cỏ đút cho nhau ăn à?" – Trong lúc nghỉ giữa hiệp để uống nước, chắc là không chịu được hình ảnh nổi da gà này của anh trai nên Phum nói lớn trêu. Chúng tôi nghe xong thì cười phá lên, cặp đôi của năm chỉ quay lại nhìn một cái rồi lại quay đi, tỏ vẻ chẳng mảy may để ý.
"Tao thấy sau bếp vẫn còn mấy đống rơm đó, hai đứa mày lôi ra mà gặm đi." – Thằng Mick tiếp lời, mồm mày cũng chẳng vừa gì.
"Mang cho bố mày ăn ấy thằng chó." – Thằng Fang ném cành cây về phía bọn tôi còn thằng Thaen chỉ cười nhếch mép, tay vẫn ôm lấy vai người yêu. Sau đó cả hai đứa lại quay về tiếp tục ngắm mặt trời lặn, ngắm hoa dã quỳ nở khắp núi đồi, bầu trời, dòng suối, cơn gió, chim bay cá lội.
"Mày lại làm sao, dỗi cái quái gì hả Toey?" – Thôi được rồi, chuyển sang cặp đôi khác đi. Trời ơi, hôm nay được xem "truyền hình trực tiếp" mấy cặp đôi liền, mỗi tội mỗi cặp một kiểu, haha, rồi hai đứa này lại làm sao nữa đây.
"Dỗi cái quái gì thì em không biết, nhưng nếu P'Q biết mình thuộc giống loài nào thì nói cho em với." – Ồ, đỉnh! Một từ thôi, quá đỉnh!!! Thằng Toey mắng một cách thâm sâu, em tôi hôm nay lại làm bạn tôi cứng họng luôn.
Hai đứa nó hậm hực bỏ đi. Thằng Q nắm cổ tay thằng Toey kéo lại, thằng Toey dừng bước, quay xuống nhìn mặt thằng Q chừng vài giây rồi giật tay ra đi tiếp. Cứ đi, rồi nắm, rồi dừng, rồi giật, thằng Q cứ bị giật ra là lại tìm cách nắm lại. Này, tao nghĩ hai đứa mày mà mặc saree* rồi chơi trò trốn tìm sau cái cây to chừng ba bốn bận thì y hệt phim Ấn Độ đấy. Rồi hai đứa nó biến mất sau hậu trường, chỉ còn nghe thấy tiếng cãi vã mà có khi đến tận Myanmar vẫn nghe thấy.
*Đây là trang phục truyền thống của Ấn Độ nha.
"Hai người đó cãi nhau gì vậy anh?" – Tôi nhún vai trước câu hỏi của thằng Matt, tao biết sao được, tao đang ngồi chơi bài với mày mà. Hehe, thế là các bạn biết tôi đang làm gì rồi đúng không, thì ban nãy tôi đã đá bóng cho thỏa mãn cái sự hiếu động rồi, giờ phải tìm hoạt động gì khác có giá trị mà làm chứ, đúng không nào?
Tôi rất thích vận động, chẳng hạn như vận động cổ tay, ngón tay thế này này, hehe. Nhóm chơi bài có tôi, thằng Pun, thằng Matt, thằng Dol, thằng Aim còn thằng Chen, thằng Beer và nam chính thì đi thể hiện sự nam tính và đẹp trai bằng cách đá bóng với mấy anh em bạn bè trong đợt tình nguyện lần này và vẫn chưa có dấu hiệu sẽ ngừng. Cảm ơn mày đã quan tâm tao nhé Phum, hừ, đồ chó.
Tôi tranh thủ nhìn sang Phum trong lúc đợi chia bài, chết tiệt, Phum cởi áo từ lúc nào thế nhỉ. Chết tiệt, tao lo lắm đấy, nhìn mà xem, đám con gái với cái Green, cái Gi đang chảy hết cả nước dãi ra rồi. Đột nhiên Phum cũng nhìn sang phía tôi, nó nhếch mép cười khoe chiếc răng nanh, tôi ngay lập tức giơ ngón cái về phía nó. Trai Đẹp thấy thế thì bật cười rồi tiếp tục quay lại với trận bóng.
"Đồ Mick, ai cho mày nhìn lén bài tao." – Ngắm Phum xong tôi vừa quay đầu lại thì bắt gặp thằng Mick đang rướn người, rướn cổ nhìn bài trong tay tôi.
"Thì ai bảo mày nhìn lén bạn của tao." – Ra việc tôi nhìn Phum là tôi sai à: "Mày lại bảo mày nhìn chồng mày đi, hahaha." – Câu này thì tôi không nói được thật anh chị em ạ, nói ra là dính chưởng ngay, mà thằng Pun thằng Matt ngồi đó không nghĩ tới việc giúp tôi chút nào.
"8-2, tao ăn, nào nào, nôn tiền ra đây, nhà cái Aim có thể lấy giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ra mà trả nhé, hahaha." – Chẳng những bị trêu mà bài còn chưa ăn được ván nào, ôi cái cuộc đời tôi.
"Thằng Pun mày ăn lộc tổ ngành bài bạc đúng không, tay đỏ vãi, tao mất hết rồi đây này." – Thằng Aim mồm vừa kêu ca tay vừa đếm xu để đưa cho thằng Pun và thằng Matt.
"Thôi thôi, vậy thì chơi cái khác đi, không chơi bài ăn tiền nữa. Chơi theo kiểu ai thắng sẽ có quyền yêu cầu người thua làm bất cứ điều gì cũng được." – Đó đó, cái trò này lại tới nữa rồi đó và trước khi bị kéo vào cuộc chơi vô bổ này thì chúng ta nên chuồn sớm.
“Chúng mày ơi, chuyện là tao phải đi...”
"Mày khỏi viện lý do đi Peem, mới có thế mà đã co vòi không dám chơi à?" – Thằng chó Dol, tao biết sao mày làm bạn với thằng Thaen được rồi. Dẫu biết rằng danh dự là thứ không thể đánh mất, nhưng đàn ông chúng ta cũng nên giữ gìn và bảo vệ thân thể. Xin lỗi chứ tao không quan tâm lắm đến ba cái danh dự này đâu, nên là chúng mày buông tao ra đi được không. Nhìn vào năm cặp mắt đang hướng về phía tôi lúc này, có lẽ tôi đã có được câu trả lời cho chính mình...
“Thôi được rồi, chơi thì chơi.”
Luật chơi rất đơn giản, chúng tôi sẽ chơi Lật bài*, không biết vô tình hay hữu ý mà lần nào tôi cũng may mắn được vào vai dân thường. Chơi qua chơi lại một hồi thì thiếu gia cũng vào góp vui, nhưng chúng tôi không nói cho nó biết hình phạt của trò chơi này là gì, hehe.
Lạy Phật, ước gì thằng Beer dính chưởng làm nô lệ một lần. Ván này tôi may mắn tiếp tục thoát, nhưng đứa không được may mắn là... thằng Matt, muahahahahaha, giờ chỉ còn chờ xem thằng Dol hay thằng Pun sẽ giành được vị trí King. Haha, cuối cùng ngôi vương đã về tay thằng Pun, thằng Matt thấy thế thì mặt xám ngoét.
"Khà khà, Matt em yêu, em đã sẵn sàng chưa?" – Thằng Pun xoa đầu thằng Matt như thể bác thợ săn chuẩn bị cho con mồi lên thớt. Chúng tôi cũng xứng đáng làm huynh đệ, em nó thì mặt mũi như sắp chết vậy mà đám tôi vẫn bình tĩnh cười, ngồi cầm hoa tang chờ đợi.
"P'Pun ơi, nể tình em là hậu bối của P'Ngun, nương tay với em nhé, chỉ chơi kiểu thơm má thơm trán thôi nha anh." – Hahahahaha, Matt ơi là Matt, anh mày chỉ còn thiếu nước lăn ra cười đến tận chân núi thôi. Mặt thằng Matt lúc này cực kỳ tuyệt vọng, nhưng thằng Pun chẳng để lọt một chữ nào vào tai. Trêu ghẹo là công việc chính không thể thiếu trong cuộc sống của nó mà, mày tiêu rồi đồ con lai ạ.
"Tầm này thì nho (Ngun) hay vải ông cũng chẳng quan tâm, thằng Matt, đứng dậy nhảy bài "Ngứa tai" cho huynh đệ tỷ muội thưởng thức đi." – Hahahahahaha, nếu chuyến này mày nhảy mà không ngại thì cuộc đời không còn cái quái gì phải ngại đâu em trai ạ. Đương nhiên là nó không thể lựa chọn không làm. Thằng Matt vác cái mặt đẹp trai hơi lấc cấc đến đứng trước cột cờ và rồi...
“Ngứa tai không biết bị gì, lấy bông ngoáy rồi mà không hết ngứa.”
"Nàyyyyy, hát cái gì thế, không nghe thấy gì cả! Mà ngứa tai thì gãi đầu gối sao mà hết ngứa, gãi tai đi chứ!" – Sau tiếng thét của thằng Mick cũng là lúc toàn bộ huynh đệ tỷ muội tình nguyện viên đồng loạt hướng ánh mắt về phía thằng Matt. Còn đám đang đá bóng với đám đang tán tỉnh nhau thì quay sang "ồ" một tiếng rõ to rồi cười phá lên vì biết nó đang chịu hình phạt. Thôi thì coi như thêm tí mắm muối cho trại tình nguyện thêm vui nhé em trai yêu.
"Ngứa tai không biết bị gì!!! Lấy bông ngoáy rồi mà vẫn không hết ngứa!!! Ngứa thật, ngứa tận sâu bên trong, mỗi lần ngứa là một lần nổi da gà, aaaaaaaaaaaa thôi đủ rồi các anh ơi!" – Hahahahahaha, hài quá, mặt đẹp trai nhưng điệu nhảy thì vô cùng dữ dội. Nhảy xong hát xong thằng Matt trốn ngay vào rừng phía sau trường, đám chúng tôi ngồi cười thỏa thuê, chết tiệt, vấn đề không phải việc ngứa tay mà gãi đầu gối, vấn đề là cái dáng nó nhảy nhìn hài kinh khủng.
"Này, rốt cuộc chúng mày cược cái gì vậy..." – Có vẻ thiếu gia đã bắt đầu nhận thức được sự sai sai, nhưng muộn rồi bạn yêu ạ, hehe.
“Thì như mày thấy đó, nếu thua sẽ làm nô lệ và bị phạt.”
“Vậy tao không chơi nữa, quay lại đá bóng với đám thằng Phum đây.”
"Ơ ơ, cậu chủ ơi, cậu lên lưng hổ rồi mà nghĩ xuống dễ vậy sao, không hết phần thiên hạ à." – Thằng Dol – cựu đội trưởng đội đầu gấu lên tiếng. Đến cuối cùng, thằng Beer không thể chuồn đi đâu được nên đành ở lại chịu chung số phận với tôi. Điều quan trọng hơn cả là ván tiếp theo nó dính. Không uổng công tôi với thằng Mick đã động tay động chân vào bộ bài, haha, tất cả chỉ vì muốn ghẹo thằng Beer và lần này yêu cầu từ King Mick là...
"Cậu Beer nghe đây, tôi yêu cầu cậu hát bài "Khóc tìm bố em à?" của P'Theng cho cái Gi nghe, đồng thời tỏ tình và xin được làm người yêu của cái Gi." – Hahahahahahaha.
Yêu cầu này còn kinh khủng hơn của thằng Matt. Thằng Beer lúc này đang há hốc miệng đồng thời mặt cắt không còn một giọt máu, haha, còn đâu khuôn mặt đẹp trai của bạn tôi ơi.
Lúc phải đi vác gạch, vác xi măng hay cưa ván cũng chưa bao giờ thấy cái mặt nó buồn như thế này, trời ơi thương quá, hahahahaha.
Thằng Beer chỉ tay vào mặt đám tôi rồi từ từ đi đến chỗ cái Green, cái Gi, cái Friendly đang đứng uốn éo cách đó không xa. Khi bước đến nơi, đám kia nhìn nó với vẻ mặt hoang mang. Thằng Beer quay đầu lại nhìn đám không thể nhịn cười nổi là bọn tôi đây, mà mặt mày hài lắm Beer ạ. Nói khung cảnh này như đang quay một bộ phim kinh dị cũng không ngoa. Có vẻ thiếu gia đã bắt đầu hát rồi, vì nhìn mặt của đám cái Green đứa nào đứa nấy đều nghệt cả ra, ấy vậy nhưng chúng tôi chẳng hề nghe thấy giọng thằng Beer.
"Này, hát to lên chút xem nào, bọn tao mà không nghe thấy thì mày không dừng được đâu." – Tôi cũng mạnh mồm lắm cơ.
Nó quay ngoắt đầu lại, lớn tiếng chửi bọn tôi bằng những từ ngữ mang ý nghĩa tương tự ngón tay giữa rồi mới quay lại bắt đầu hát ca khúc mà chúng tôi đang chờ đợi.
"Khóc tìm bố em à
Để bố đến lau nước mắt
Khóc tìm mẹ em à.... Gi, tớ yêu Gi, làm người yêu tớ nhé."
Muahahahahahahahahahahahahaha, gục rồi, thiếu gia đã chính thức gục xuống ôm lấy đầu gối. Bạn tôi ơi, cái danh quý tộc của mày chấm hết rồi. Đám đang đá bóng cũng dừng trận đấu lại mà hò hét huýt sáo một cách vui vẻ. Thằng Phum thậm chí còn quăng áo, chạy tới chỗ thằng Beer làm cả hội tình nguyện cười ồ lên. Beer ơi là Beer, mày của bây giờ hài lắm. Còn cái Gi chắc là sắp sửa ngất đến nơi rồi, đột nhiên được nam thần năm sao đến tỏ tình cơ mà.
"Aaaaaaaaaaaaaa, Beer ơi, cái gì thế này, Gi chưa từng dám mơ có một ngày Beer lại nảy sinh tình cảm với Gi đấy!" – Cái Gi nhảy cẫng lên định ôm thằng Beer nhưng may là nó tránh kịp. Đám chúng tôi cười ra cả nước mắt. Vụ này sẽ trở thành huyền thoại muôn đời đó Beer. Thằng Q chắc là dỗ thằng Toey xong rồi, hai đứa nó lại ôm vai bá cổ tình thân mến thân đi về phía này, vừa đi vừa lớn giọng trêu:
“Cuối cùng chúng mày cũng tìm được nhau rồi, chúc mày sớm đào được mỏ vàng to như cái Gi nhé bạn, hahaha.”
Sau đó lần lượt chúng tôi đều bị lên thớt. Thằng Pun dính một lần và bị thằng Mick sai đi bán bảo hiểm với cây chuối.
“Anh chuối có quan tâm đến bảo hiểm bên em không ạ, em đảm bảo với anh là nó vô cùng xứng đáng, gãy xương bọn em cũng trả, ốm đau tai nạn chết chóc gì bọn em cũng sẵn lòng trả với mức giá tương tự với thế hệ sau. Công ty bọn em sẽ chi trả cho tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống, bất kể là đi học trang điểm, trồng rừng, mai mối, xoa bóp, tẩy lông, bị trộm cướp èn a đơ.... Nếu anh mua bảo hiểm hôm nay mà nhỡ chẳng may mai anh ngỏm thì bọn em cũng sẵn sàng chi trả số tiền tương tự...”
Nó quay lại nhìn đám chúng tôi như thể nhìn vào camera rồi nói slogan: "Bảo hiểm Pun Pun, vì cuộc đời là cuộc đời." Bán xong còn chắp tay vái lạy cây chuối, hahahahaha.
Dù sao đi chăng nữa, tôi cũng may mắn trót lọt được kha khá ván. Cho đến ván bài mà chúng nó bảo rằng đây sẽ là ván cuối cùng thì... aaa thế quái nào tao vẫn dính vậy!
Chết rồi, tôi chết chắc rồi. Tôi chầm chậm nuốt nước bọt rồi từ từ ngẩng đầu lên nhìn đám còn lại. Tôi phải cố gắng tỏ ra đáng thương nhất có thể, dù khuôn mặt này chẳng thể biểu hiện được bao nhiêu. Một phần trong tôi vẫn đang le lói một niềm hy vọng rằng công đức của thằng Beer sẽ chặn đứng sức mạnh ma quỷ của thằng Mick và thằng Pin, nhưng có vẻ kết quả đã an bài...
"Ha." – Thằng Beer.
"Haha." – Thằng Pun.
"Hahaha." – Thằng Mick.
Yêu cầu mà tôi nhận được là đứng bên cạnh sân bóng, hét thật to một câu trước sự chứng kiến của người lớn trong bản và cả triệu tình nguyện viên (hơi quá rồi).
Cái đề nó đưa ra khiến tôi thật sự chỉ muốn vùi mặt ngay xuống đất đá đồi núi, hoặc không thì treo cổ lên cây mà tự vẫn cho xong. Chết tiệt, thế này thì chẳng thà chúng mày giết quách tao đi cho xong.
Kết cục là tôi chỉ đành gục đầu bước đi tới trước cột cờ bên cạnh quảng trường mà nay đã thành sân bóng. Đám trên sân đều dừng lại nhìn về phía tôi, đặc biệt là Trai Đẹp – người cũng bị dính líu tới sự đen đủi của tôi.
"Thằng mắt trố, mày đứng yên đó định chào cờ hay gì, nói nhanh lên, bọn tao còn bao nhiêu việc phải làm đây này, haha." – Đám quỷ tha ma bắt, việc quái gì, ngồi chơi bài cả buổi. Thôi được rồi, làm đi Peem, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.
“Phum!!! Chó Phum, tao yêu mày, yêu bằng cả con tim, cả tim gan phèo phổi, tao chưa từng yêu ai như mày đâu tình yêu lớn của tao ạ.”
Woohooooooooooooooooooooooooooooo
"Một tràng pháo tay dành cho Peeranat Ruangsiriwong, bravo bravo quá là bravo Quỷ Lùn ạ!" – Thằng Q, thằng khốn.
"Bạn tôi đó, bạn tôi đó." – Mày cũng khốn nạn lắm Chen ạ.
"Anh Peem điên rồi, anh Peem không tỉnh táo nữa rồi, thương quá đi!" – Thằng bố mày ấy Toey, tao vẫn tỉnh.
Trời ơi, tôi ngại chết đi được ấyyyyy. Mọi người vừa cười vừa trêu vì nghĩ là tôi bị ghẹo, à thì cũng đúng một phần, nhưng phần quan trọng nằm ở việc tôi với Phum là cái gì của nhau kia kìa, haha. Nhóm tình nguyện có thể không biết, nhưng chục thằng quỷ nhóm tôi thì đang bò lăn ra đất mà cười. Phum cũng quay sang nhếch miệng, đồng thời giơ ngón trỏ khen ngợi sự điên rồ của tôi.
“Phum cũng yêu Lùn lắmmmmm.”
Woohooooooooooooooooooooooo
Thằng... thằng... thằng chó Phummmmmmmmmmmmmmm, giờ không phải là lúc để mày hùa theo đâu! Tại sao tôi lại đứng đây cho lũ quỷ kia bạo lực bằng lời nói thế này, chuồn là thượng sách. Ấy vậy nhưng mới đi được vài bước đã lại gặp thêm ma.
"Mày định bố cáo cho toàn bộ cái trại tình nguyện này biết à Peem, bạn tôi đỉnh quá nha!" – Tiếng thằng Thaen vọng tới từ đằng sau. Tôi quay lại thì thấy nó đang đứng đó ôm cổ thằng Fang, cảm giác như mặt tôi đang nóng dần lên, xấu hổ quá, xấu hổ kinh lên được.
“Hờ, chơi lớn đấy mày, chẳng may em tao nóng đầu lên bắt mày ngay tại trận là mày xong đời.”
"Thế mày với bạn tao "xong" được mấy lần rồi?" – Đừng có nghĩ là tao không dám chiến lại nhé.
"Vẫn chưa "xong", mùa này đang mùa động dục nên khó "xong" lắm." – Thằng Fang nhếch mép, nhướn mày với tôi ra điều bảo tôi giỏi thì tiếp đi.
"Kể từ lúc chơi với mày, cái sự ngại của tao mất đi nhiều rồi, Fang ạ." – Tao đang nói kháy mày đấy Fang. Thằng Thaen chỉ đứng đó cười, chắc nó tự hào về người yêu mình lắm, tự hào đến mức không nghĩ đến việc nói đỡ giúp bạn một câu luôn.
“Thế à...thế cái sự đàn ông thì mất chưa hả em dâu, haha.”
Chóoooooooooo Fanggggggggggggg
Tao thua được chưa.