We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Đến Vùng Đất Tình Nguyện
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này là tầm hai giờ sáng, tàu đi đến đâu rồi tôi cũng không rõ. Nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, một số chuyển sang khoang khác nằm, còn một số thì trải áo ra nằm dưới sàn. Đám nhậu nhẹt say sưa cứ hai người một ôm nhau ngủ lăn lóc.
“Fang, Kaofang ơi.”
“Ừm.”
"Đau người không, có muốn xuống sàn ngủ không để tao trải áo cho." - Tiếng Thaen thì thầm với Fang. Tôi muốn xoay người hóng chuyện nhưng không thể vì Phum đang dựa đầu vào vai tôi.
“Không sao, tao vẫn chưa buồn ngủ.”
"Gì mà không buồn ngủ, mắt díu cả rồi kìa. Nhấc đầu lên để tao đi tìm áo cho." - Tôi nghe thấy tiếng lạo xạo như Thaen đang lục lọi gì đó để trải ra cho Fang nằm. Bạn tôi cũng tốt nhỉ, dù nó cũng uống rượu, cũng say nhưng có thế nào thì nó vẫn chăm sóc người yêu từng li từng tí.
“Thaen, đi đâu đấy.”
“Đi lấy chăn, cái túi đựng chăn của mình để đâu thế Kaofang.”
"Chắc trên đầu thằng Q, không thì chắc gần chỗ túi thằng Matt ấy." - Tôi thấy Thaen đi tìm túi chỗ thằng Q, thằng Toey ngủ, nhưng có lẽ vì tối và vì nó cũng đang say nên vô tình đá phải chân thằng Q.
“Gì mày?”
"Tao tìm chăn ấy mà, xin lỗi nhé tao không thấy chân mày." - Thằng Q ậm ừ đáp rồi lại dựa vào Toey ngủ tiếp.
Giờ thì mọi người ai nấy đều ngủ cả rồi, chỉ trừ có tôi và... anh chủ tịch câu lạc bộ. Nó đang lén lút gọi điện, chắc nghĩ là không ai biết vì thằng Chen thì ngủ say như chết còn thằng Beer thì đi kiểm tra quân số và đồ đạc với đám anh Tum. Thằng Mick chuyển qua chỗ thiếu gia nằm. Tôi với thằng Mick lén nhìn nhau cười ngay khi Pun cất tiếng "Alo".
“Vẫn chưa ngủ à... không say đâu, uống có tí mà... uống thuốc chưa... vất vả lắm, Ngun chịu được sao... ừ, vậy thì để lần sau... hihi.”
Đ*ch m*!!! Tôi không nghe nhầm đúng không? Thằng chó Pun nói chuyện với P'Ngun làm thằng Mick không chịu nổi, đang yên lặng tự nhiên nó gào lên hát một bài làm thằng Phum giật mình tỉnh giấc, đánh rơi cả Tiểu Hổ đang ôm chặt.
"Trước lúc chia xa, chỉ còn lời hứa trên sân ga
Đưa em lên chuyến tàu đi Hatyai
Tình anh vẫn đong đầy, gửi đến em cùng lời hứa
Dẫu mai cách xa, nước mắt anh hòa vào quá khứ
Nhớ em trong từng hơi thở, nhưng hôm nay tình yêu phải rời đi rồi
Tiếng còi tàu ngân vang, bỏ lại tôi với hai hàng nước mắt."
Haha. Pun chuồn đi chỗ khác nói chuyện rồi, trước khi đi còn lấy tay chỉ mặt tôi và Mick.
“Ngủ được rồi đấy Peem, cả mày nữa Mick, mày đang làm gì đấy hả?”
"Có gì đâu, tao nghe thằng Mick hát thôi mà, haha.'
"Tao hát hay nhỉ." - Mick tự hào khiến Trai Đẹp chỉ biết lắc đầu, rồi đuổi nó về chỗ cũ, sau đó vòng tay ôm lấy tôi.
"Ngủ đi thôi, đừng để tao phải hôn ngay trên tàu nhé Lùn." - Đ*ch m*!!! Thôi được, ngủ thì ngủ.
Và sau khi chúng tôi ngồi tàu chạy xuyên ngày xuyên đêm, vượt núi băng rừng hơn mười tiếng đồng hồ thì cuối cùng cũng đã tới Chiang Mai!!!
Mông tôi tê cứng cả rồi nhưng dù có mệt mỏi vì di chuyển thì mọi người vẫn phải giúp nhau khuân đồ xuống. Nhóm hậu cần lại bắt tay vào nhiệm vụ với việc phân phát khăn lạnh, nước, và bữa sáng đơn giản với xôi thịt nướng, những món ăn tìm được gần ga tàu Chiang Mai.
Ăn sáng xong thì nhóm anh Tong tới đón chúng tôi lên Mae Chem. Vừa trông thấy anh ấy là cả bọn chỉ biết thốt lên: "Trời đất ơi, mới năm ngày không gặp mà anh đã biến thành thợ xây thực thụ rồi.". Chúng tôi chào anh, hỏi thăm đôi ba câu, vì nếu không đi nhanh thì có lẽ sẽ tối muộn mới tới Mae Chem.
Tất cả chúng tôi sẽ lên đồi bằng chiếc xe bán tải và hai chiếc xe tải trông như xe quân dụng. Trước khi lên xe tôi có gọi mẹ báo là đã tới Chiang Mai rồi và đang chuẩn bị đi Mae Chem. Mẹ chúc tôi thượng lộ bình an và có một chuyến đi tình nguyện thật vui vẻ.
Nhóm tôi cùng lên một chiếc xe, ngồi ở phía sau, trên chiếc xe cuối cùng. Chiếc xe phía trước chở nhóm P'Joke, P'Tong đang hát hò vui vẻ, còn xe chúng tôi thì…
"Oẹeeeeeeee" - Là Pun ạ, nó đang móc họng nôn thốc nôn tháo, còn đâu hình tượng chủ tịch câu lạc bộ nữa.
"Chúng mày ơi, tao choáng quá." - Mày choáng nhưng bọn tao chỉ thấy buồn cười thôi, Pun ạ, haha.
Thằng Toey thì chỉ trỏ khắp nơi, hết ồ rồi á, phấn khích với mọi thứ nó nhìn thấy. Chiếc xe đưa chúng tôi đi qua những bản làng vô cùng xinh đẹp. Từ đây chẳng thể nhìn thấy nhà của tôi, tôi sẽ hoàn thành chuyến này rồi về với mẹ và Ngài Đại tá dễ thương vậy, hehe.
Mặt trời bắt đầu lặn sau những rặng núi cũng là lúc xe chúng tôi đi vào một con đường quanh co đầy sỏi đá, có những đoạn xe bị lún bùn không thể đi được, chắc vì hôm qua trời mưa, nên chúng tôi phải xuống đẩy xe.
"Ôiiii, bao giờ mới tới vậy, tao rã rời cả người rồi." - Thằng Mick há họng la toáng lên. Lúc chúng tôi lên xe để tới Mae Chem là tầm hơn bốn giờ chiều mà giờ đã hơn bảy giờ tối rồi, cả đám đang trên con đường nhỏ vắt ngang sườn núi. Biết là đường đèo nhưng mà sao nó xa quá vậy.
"Này có khi nào chúng ta đi qua cả Myanmar rồi không, xa gì xa quá thể, ai mà chịu đến đây phục vụ dân chứ." - Thằng Mick lại tiếp tục há họng kêu ca. Thực sự thì kêu cho vui vậy thôi chứ chúng tôi cũng không thực sự nghĩ như vậy.
"Có tao đây." - Pun lảo đảo chống tay ngồi dậy và đáp.
Lúc này trời đã tối hẳn, có cảm giác se lạnh. Phum ngồi dịch sát lại chỗ tôi, vòng tay ôm lấy tôi. Đương nhiên không thể thiếu những tiếng ồ ạt trêu chọc của đám quỷ sứ kia rồi. Thằng Q, mày ôm Toey đi.
Đi đến gần tấm biển có dòng chữ: "Chào mừng đến với đồi Inthanon". Thời tiết ở đây lạnh theo một kiểu khó tả. Nhiệt độ giảm sâu kèm theo gió khiến Thaen và Fang co ro ôm lấy nhau. Mick quay sang ôm Beer liền bị thiếu gia đá cho một cái về chỗ. Matt và Chen thì ngủ, ngủ suốt cả hành trình.
Để lên được ngọn đồi này tôi không đếm xuể chúng tôi đã vượt qua bao nhiêu ngọn đồi khác. Ngay khi cơ thể tôi bắt đầu rã rời thì chiếc xe có dấu hiệu giảm dần tốc độ, tôi rướn cổ lên nhìn.
Tới rồi, tới điểm trường nơi chúng tôi làm tình nguyện rồi!!!
Các em học sinh và người dân trong bản đã chờ sẵn ở đây để đón và hỗ trợ chúng tôi chuyển đồ. Ôi sao mà mọi người ở đây dễ mến quá vậy, trời thì tối mịt rồi vậy mà mọi người vẫn đứng chờ.
Xong xuôi chúng tôi ăn tối cùng nhau. Dù các món ăn trông có vẻ bình dân, hơi lạ miệng và không hợp khẩu vị lắm, nhưng vì được chuẩn bị bằng tất cả tấm lòng của người dân nơi đây cùng nụ cười ấm áp của họ, món ăn trở nên ngon hơn rất nhiều. Ngon đến mức đánh tan mọi mệt mỏi mà chúng tôi đã trải qua trong chặng đường lên đến đây.
Sau bữa tối là đến tiết mục chào đón từ các em học sinh. Chúng tôi cũng có tiết mục đáp lại từ các cô gái trong câu lạc bộ, và rồi Pun tuyên bố: Khai mạc trại tình nguyện!
Sau tất cả, trại tình nguyện đã chính thức bắt đầu rồi mọi người ơi!!!!!
***
(Chúng ta đi tình nguyện, đề cao lòng nhân ái và tình đoàn kết
Anh em người Thái chung sức chung lòng, cống hiến đời mình
Dẫu xa xôi chẳng hề chùn bước, tiến lên vươn tới đỉnh núi cao vời
Vượt núi băng sông, thử thách những tấm lòng cao cả
Dẫu gió lớn mưa to khiến tay ta lạnh giá
Thì nhiệt huyết ấm áp nơi núi cao xua đi bao khốn khó gian nan)
(Bài ca "Chúng ta làm tình nguyện")
Cảm giác như có tiếng ca hát vang vọng từ nhóm giáo viên, hoặc có thể là mấy anh chị đang dạy các em học sinh hát. Họ đang dạy các em hát vô cùng vui vẻ, khiến đám đứng bếp như chúng tôi cứ ngẩn ngơ lắng tai nghe. Lúc này trong bếp cũng đang bận rộn vì sắp đến trưa, đồng nghĩa với việc sắp đến giờ ăn trưa, vậy nên chúng tôi phải nhanh chóng nấu cho xong. Mặc dù tôi chỉ có việc rót nước vào phích, băm thịt lợn và thịt gà, nhưng đó cũng là một phần trong quy trình nấu ăn mà, phải không? Chúng tôi đã lên Mae Chem tình nguyện được tròn một tuần, có thể nói khoảng thời gian này thực sự rất tuyệt. Bầu không khí ở đây rất dễ chịu, thời tiết cũng thoải mái. Nói không phải khoác lác chứ gần khu này có một con suối nhỏ, chiều chiều chúng tôi sẽ lội xuống đó bắt cá và coi đó như việc tắm rửa luôn.
Một điểm đặc biệt nữa là chúng tôi lên Mae Chem vào đúng thời điểm cuối đông. Đây là thời gian mà hoa dã quỳ nở rộ tràn ngập các thung lũng. Xen giữa sắc vàng là những chấm đỏ của cây trạng nguyên (krismas). Ý là cái cây có lá đỏ mà mình hay trồng trước nhà, chứ không phải cây Chrismas mà mình hay để quà, để gấu bông dưới gốc vào dịp Giáng sinh đâu, hahaha.
Bình thường ngắm cây trạng nguyên ở nhà chuyển từ xanh sang đỏ đã thấy đẹp lắm rồi đúng không? Nhưng cây trạng nguyên ở đây còn tuyệt vời hơn, với những tán lá đỏ cực lớn như thể chúng là cây lâu năm vậy. Đây vốn dĩ là một loại cây cảnh bình thường, gần như nhà nào cũng có, và có lẽ vì thế nên người ta thường không mấy để ý đến nó, coi nó như bao cây xoài, cây dừa bình thường khác. Nhưng những đứa từ miền xuôi lên miền ngược như chúng tôi thì vô cùng phấn khích, quay chụp nhiều đến mức có thể dựng thành phim ngắn. Một điều còn buồn cười hơn là Q và Mick cho rằng cây quý hiếm, chúng nó thi nhau chạy đến gốc cây để xin số đề. Mẹ kiếp, phát chán với cái tư tưởng của chúng nó chưa kìa, cơ mà tôi cũng lén đi xin đấy, haha.
Tất cả những điều tôi vừa kể không phải muốn khoe mẽ hay gì đâu, chỉ đơn giản muốn bày tỏ rằng nơi đây đẹp đẽ vô cùng. Tôi không khoe thật mà, chỉ muốn giới thiệu để mọi người biết Mae Chem có bầu không khí rất trong lành. Thực sự là không khoe gì đâu, chỉ muốn kể cho mọi người biết những buổi bình minh hay hoàng hôn ở đây đẹp không khác gì New Zealand, chỉ kể thế thôi, hehe. Xác nhận 100% là tôi không hề khoe đâu.
Sáng sớm sẽ có lớp sương mỏng phủ giăng. Giữa buổi sẽ thấy hơi nóng rồi đến rất nóng, nhưng cuối chiều thì lại lạnh, lạnh đến mức chúng tôi quên mất buổi trưa đã nóng thế nào. Vậy nên cũng không lạ gì khi công tử Phum dính cảm ngay từ ngày đầu tiên đến đây vì chưa kịp thích ứng.
Điểm trường mà chúng tôi tới làm tình nguyện như thế nào thì để tôi giải thích đại khái tổng quát cho các bạn nghe nhé. Khu vực xây dựng điểm trường cách khá xa so với bản làng. Đây là một vùng đất khá rộng, có rất nhiều cây, các bạn có thể hình dung được mà, phải không? Phóng tầm mắt ra xa sẽ thấy những mái nhà trong bản lấp ló, vì vị trí điểm trường nằm cao hơn so với bản làng của người dân.
Trường có ba dãy nhà, đều là nhà một tầng và không ở gần nhau. Có một dãy dành cho học sinh tiểu học từ lớp 1 đến lớp 3, và dãy đằng sau đó dành cho học sinh lớp 4 đến lớp 6. Các bé ở đây không chia lớp dựa theo số tuổi một cách rõ ràng như học sinh ở miền xuôi, mà gần như sẽ có sự trộn lẫn.
Ở đây có tất cả ba thầy cô giáo. Các bạn không nghe nhầm đâu, cả trường chỉ có đúng ba thầy cô giáo thôi đấy. Thử nghĩ mà xem, chỉ có ba thầy cô mà phải phụ trách tới sáu lớp học, chính vì vậy các thầy cô phải tranh thủ dạy nhiều lớp cùng một lúc. Còn một dãy nhà nữa nằm trên ngọn đồi phía bên kia, dành cho các bé lớp mẫu giáo. Dãy nhà này trông có vẻ chắc chắn hơn hai dãy nhà còn lại.
Các thầy cô kể rằng năm ngoái họ đã phải tự bỏ tiền túi ra mua nguyên vật liệu và kêu gọi dân làng cùng nhau xây sửa lại dãy nhà đó. Ngoài ba dãy nhà trên, còn có khu phòng nghỉ của giáo viên. Chúng tôi đã xin một góc nhỏ trong đó để dựng thành bếp nấu ăn.
Các bạn đã thấy không gian bếp mở bao giờ chưa, hehe? Mỗi lần dầu bắn vào tay là Green lại ré lên vang núi đồi. Cũng may là khu bếp này cách xa khu sinh sống của người dân nên ai có làm gì cũng không ai thấy được. Có một dãy nhà trông có vẻ là nhà văn hóa của người dân, cũng nằm trên đồi gần dãy lớp mầm non. Đó chính là nơi chúng tôi tổ chức các hoạt động giải trí và ăn uống.
Phòng thư viện mà nhóm xây dựng đang sửa chữa nằm ở dãy phòng học thứ nhất. Phòng thư viện mới sẽ nằm ở dãy phòng học thứ hai, sau đó là đến nhà vệ sinh và phòng nghỉ của giáo viên mà chúng tôi đang trưng dụng làm bếp đây. Hẳn các bạn sẽ thắc mắc vậy thì chúng tôi ngủ ở đâu đúng không? Đừng nói các bạn nghĩ chúng tôi ngủ trên cây đấy nhé, haha, tôi có phải chuột chũi đâu nào (mà chuột chũi có ngủ trên cây đâu chứ???).
Đám con gái, bao gồm cả giả và thật, ngủ trong phòng học của các em. Các thầy cô rất tốt bụng đã dọn dẹp hẳn một phòng học cho chúng tôi, nằm sát nhau một chút là ổn. Còn đám con trai thì chia thành ba nhóm: một nhóm ngủ trong phòng thư viện cũ, một nhóm nằm trong phòng để đồ bên cạnh phòng nghỉ cho giáo viên (chính là nhóm tôi đây), và nhóm cuối cùng sẽ ngủ ở phòng nghỉ cho giáo viên.
Từ hôm lên đây, dù có mệt nhưng tôi cảm thấy vui nhiều hơn, vì những mệt mỏi về thể xác ấy được đổi lại bằng nụ cười của các em, của người dân nơi đây. Chỉ cần có thế cũng đủ xóa tan mọi mệt mỏi, và chúng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được cống hiến gì đó cho người khác, được làm việc cùng các bạn, được thử sức với nhiều điều mới mẻ. Tôi nghĩ tất cả mọi thứ đều xứng đáng, nếu không kể tới.........cái thằng chủ tịch câu lạc bộ. Nó suốt ngày lượn ra lượn vào, hết chỗ này đến chỗ kia.
Tôi hiểu là nó phải để ý và kiểm tra tất cả các bên, nhưng thực sự là nó chẳng làm cái quái gì cả. Haha, tôi đùa thôi. Pun làm tất cả mọi thứ vì nó phải chịu trách nhiệm rất nhiều, vậy nên nó mới đi trông nom mỗi bên một ít như thế. Mỗi khi nó đi đến đâu là ai ai cũng cúi chào và gọi là đấng toàn năng cả, ôi bạn tôi.
"Các đầu bếp ơi, thực đơn trưa nay cho các tình nguyện viên là gì thếee?" - Đó, vừa nhắc đến là nó hiện hồn liền. Tôi đang cắt đậu theo yêu cầu của Green, không chịu được cái giọng của Pun nên ném ngay vào đầu nó một khúc.
“Peem kia, sao lại ném tao? Tao cho anh thợ xây đến phạt bây giờ, haha.”
"Ôi sợ quá, sợ quá đi, hừ." - Tôi nhướn mày nhìn cái đứa đang ném cho tôi ánh mắt trêu chọc.
"Peem chỉ ném đậu còn tao là tao táng cả cái dao này vào mặt mày đấy, Pun kia, mày còn không đi là biết tay tao." - Green bếp trưởng đang xách hai can dầu lớn đứng sau lưng Pun.
"Ôi chao, bếp trưởng căng quá vậy, tao chỉ muốn đến hỏi sắp xong chưa để tao còn đi gọi chúng nó về ăn cơm." - Cái mồm Pun liến thoắng, còn tay thì nhón miếng thịt rán P'May vừa vớt từ trong chảo ra: “Đ*ch m* nóng quá, ôi chị May, sao chị không dặn em trước là nóng.”
“Có mắt thì tự trông đi chứ, cho chừa cái thói ăn vụng. Có muốn ăn miếng nữa không, em Pun?”
“Các anh chị dám đối xử với chủ tịch thế à, tôi rút hết cổ phần bây giờ.”
"Haha, chủ tịch này chủ tịch nọ P'Pun ơi." - Mấy cô bé chụm đầu vào trêu Pun. Nó thì lại tiếp tục công cuộc lượn lờ trong bếp, suýt thì bị Green bắt lại nhét vào nồi vì cứ giục giã.
“Sắp xong rồi đây, gì mà giục tao khiếp thế? Nấu thêm một tí nữa thì mày không nhai được hay gì, tao lại bỏ thuốc cho cả hội ăn bây giờ... Peem kiaaaaaaaa, cắt đậu rán thịt cho người ăn chứ không phải cho lợn ăn, mày không thể cắt nhỏ nó ra à? Cắt xong thì xới cơm ra. Park lủi đi đâu mất rồi hả, Parkkkkkkk, mày đừng để tao bắt được không thì tao cạo sạch đầu mày đấy.”
Nhiệm vụ chính của tôi trong bếp là thế này đấy à, làm chủ đề cho Green chửi xả stress trước khi bước vào nấu cơm. Mẹ kiếp, thì tao đã bao giờ làm mấy việc này đâu. Tôi chỉ biết làm theo mẫu mà nó đã làm trước đó. Này chả là cắt bé rồi còn gì, bé hơn nữa thì nhai thế quái nào được, con điên. Pun làm điệu dựng hết lông tóc rồi nhanh chóng trốn đi. Mấy em đang đứng cắt thịt quay sang cười khi thấy tôi làm khẩu hình miệng nói xấu Green. Và đó chính là giai thoại cuối cùng của buổi làm việc trưa ngày hôm nay.