We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Giữa bộn bề công việc
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe mấy người bên nhóm Kỹ thuật hát, tôi cũng lẩm nhẩm theo. Krapook và Friendly đang tổ chức trò chơi cho các em nhỏ ngoài sân, nghe tiếng hát cũng đứng dậy nhảy múa. Đến bài “Người xây nhà” mà chúng cũng có thể nhảy được, tôi thật sự nể phục.
Từ ngày đầu tiên đến nay, phòng thư viện cho các em đã dần dần hình thành và hoàn thiện. Đó là thành quả của biết bao công sức và tâm huyết từ tất cả chúng tôi. Ngay cả Sweet, dù mặc nguyên bộ đồ lông lá, vẫn xắn tay áo, xắn ống quần ra bê gạch giúp nhóm xây dựng, chỉ có điều bê viên nào cũng kêu oai oái viên đó.
Nhóm dạy học thì bận rộn với lũ học sinh, điển hình như Toey, mấy đứa trẻ con cứ bám riết lấy nó. Hôm qua, nó dắt đám trẻ ra trồng rau ở khu vườn sau bếp. Q ngồi trên mái nhà trông thấy, hét lên trêu chọc khiến Toey thấy phiền, nhức hết cả đầu.
Còn Chen, đúng là nó thuộc nhóm dạy học nhưng nhiệm vụ chính lại là y tế công cộng, chăm sóc sức khỏe cho người dân trong bản. Nó tập hợp được một nhóm nhỏ các bác sĩ tình nguyện đi kiểm tra sức khỏe cho người dân và cả thú nuôi. Hôm qua nó vừa đi tiêm cho lợn, cho chó về đấy, haha.
“Có gì cần tao giúp không, bạn?” Tôi đi loanh quanh tìm việc một lúc thì gặp Fang đang cặm cụi tô vẽ một bức tranh lên tường dãy nhà dành cho học sinh tiểu học. Nó mặc chiếc áo phông màu lính, tóc buộc lên, tay chân lấm lem những vết sơn.
“Giúp tao vẽ chỗ cao lên một chút đi.”
“Đệch.”
“Haha, ra chỗ kia vẽ hộ tao đi, mày vẽ học sinh thì được đó chứ?” – Đm, tao học mỹ thuật đấy, thằng chó Fang!!! Ba năm học toàn B+ đấy nhé!!!
Tôi đi ra bên kia vẽ, Fang lại tiếp tục tô màu. Đột nhiên, câu chuyện tối qua hiện lên trong đầu tôi, hehe. Phải trêu Fang một chút mới được, coi như ăn miếng trả miếng. Nghĩ vậy, tôi quyết định ngồi nhìn nó chằm chằm rồi mỉm cười. Tôi nhìn được một lúc thì Fang mới quay sang nhìn tôi.
“Bố mày chết rồi à, cười cái quái gì.”
“Không, tâm trạng tao đang tốt nên cười thôi.” Tôi nhướng mày nhìn nó. Haha, hôm nay chính là ngày tao trở thành người chiến thắng, ha ha ha. Lần này, Fang quay hẳn người sang nhìn thẳng vào tôi, đồng thời đặt cây cọ trong tay xuống.
“Hẳn là mày đang muốn thăm địa ngục như bạn mày lắm rồi đúng không?” – Ô, nó tiến về chỗ tôi rồi. Ể, lùi bây giờ có kịp không nhỉ? Trước khi Fang kịp tới chỗ tôi, may mắn thay, một nhân vật tốt bụng đã xuất hiện cứu giúp đúng lúc, nhưng tôi không chắc có nên vui mừng với sự cứu trợ này hay không.
“Ê Thaen, Phum, vợ chúng mày lén lút chơi les này.”
Thằng chó Mick!!!
Việc đi tới giúp Fang khiến tôi cảm nhận được cuộc đời này chẳng có gì là an toàn. Lại thêm Mick bôi bác danh tiếng, nên tôi quyết định đi tìm việc khác. Nếu các bạn thắc mắc sao tôi không ra chỗ Phum, thì là vì tôi không dám leo lên mái nhà đó. Trai Đẹp đang sửa mái nhà chỗ kia kìa. Khổ thân những người tốt bụng (và đẹp trai) chẳng có chỗ đứng.
“Ê làm gì đấy?” Tôi đi tới chào hỏi Beer thì thấy nó đang cưa gỗ. Beer ngẩng lên nhìn tôi, nở một nụ cười thân thiện. Ờm, người ta đã đẹp trai thì dù mồ hôi có đầm đìa, mặc áo phông quần đùi vẫn cứ là đẹp trai.
“Đang sửa lại chân ghế, mày đến đúng lúc lắm, giữ hộ tao đi.”
“Giữ chỗ nào?”
“Chỗ trái tim này, ối.” – Không nhé, tôi không phải là đứa vỗ đầu Beer đâu. Dù đúng là khó chịu với câu thả thính của nó thật, nhưng tôi thề là tôi chưa làm gì đâu.
“Liên thiên.” Phum chỉ tay vào mặt bạn rồi cầm búa, cầm đinh rời đi.
“Với tao mà mày cũng ghen cơ à Phum?” Beer hét với theo trêu Phum. Trai Đẹp nghe thấy thế thì dừng lại, quay đầu nhìn.
“Thì người yêu tao mà.”