We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Đêm lạnh, trò chơi Sát thủ và vòng tay ấm áp
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn ba ngày nữa là chúng tôi phải rời xa Mae Chem rồi, nghĩ đến cũng thấy khá hụt hẫng. Dù chỉ có hai tuần hơn nhưng tôi vẫn cảm nhận được một sự gắn kết với nơi đây. Mỗi sáng thức dậy, âm thanh đầu tiên nghe được là tiếng cái Green càm ràm. Giữa buổi, tôi chạy sang giúp đội xây dựng. Chiều xuống thì ăn cơm rồi tất cả anh chị em sinh hoạt cùng nhau. Ở đây, tôi được nhận những nụ cười từ tất cả mọi người dân trong bản, được chạy nhảy nô đùa với các em, chẳng biết đến bao giờ có cơ hội như thế một lần nữa. Haiz, thôi thì mình cố gắng tận dụng số thời gian còn lại sao cho xứng đáng nhất đi là hơn.
À quên khoe với mọi người, phòng thư viện chúng tôi xây đã hoàn thành một trăm phần trăm rồi. Thấy Phum bảo là còn một số chi tiết với kiểm tra lại một chút nữa thôi rồi sẽ bàn giao cho nhà trường. Chưa hết, còn có cả những cuộc tranh tài thể thao để nâng cao tình cảm giữa các anh chị tình nguyện viên và các em nhỏ trong bản.
Ăn tối xong, chúng tôi ngồi lại họp với nhau rồi bày trò vui vui như mọi tối vẫn hay làm. Dạo này có thêm cái trò chia đội thi đấu thể thao theo màu, vậy nên lúc ngồi ăn cũng phải ngồi theo màu đội mình. Cả hội chia thành bốn màu: xanh lá, cam, xanh da trời và hồng.
Nhóm tôi không được ở chung một đội mà bị tách ra. May cho tôi là ở đội xanh lá cùng thằng Chen. Đội xanh da trời là tập hợp trái tim của các cô gái vì trai đẹp dường như vào hết đội bên đó, từ P’Gun, thằng c* Fluke (tân sinh viên năm nhất khoa Luật) cho đến người nắm trùm mọi tiếng la hét là thằng Phum, thằng Thaen và cả thiếu gia Beer. Chẳng biết chúng nó có lén xin ban tổ chức cho ở cùng nhau không nữa.
Đội màu cam là một tổ hợp kỳ lạ, có P’Joke, P’Hoi... thực sự thì tên của anh ấy là Nao còn Hoi là biệt danh mà các bạn đặt cho. Tôi cũng không rõ vì sao, chỉ biết là anh ấy cực kỳ vui tính, lại còn làm quả tóc bông xù nữa chứ. Điều quan trọng, điểm nhấn của nhóm này là thằng Pun, thằng Mick, thằng Toey, thằng Aim, thằng c* Park, cái Krapook. Đứa nào đứa nấy tưng tửng như nhau.
Đội cuối cùng là đội màu hồng. Riêng đội này thì tôi rất hân hạnh giới thiệu đến các bạn vì đội này có thằng Fang, thằng Matt và thằng Q. Haha, địa ngục sắp mở cửa rồi, thằng Q với thằng Fang lại chung đội với nhau.
“Mọi người ơi, mọi người dừng lại lắng nghe Friendly nói đã nhé. Hôm nay Friendly với chủ tịch câu lạc bộ có trò chơi cho mọi người đây.” – Cái Friendly vừa dứt lời, cả hội đã nhao nhao hỏi trò gì.
“Có phần thưởng không, người đẹp?” – Thằng Q đang ôm cây đàn yêu quý của nó ngồi giữa đội màu hồng hét lên hỏi cái Friendly. Còn cái Friendly thì đang đứng trên một sân khấu nhỏ do nhóm xây dựng dựng tạm. Chưa hết, chúng nó còn dựng bốn khu dành cho bốn đội, mỗi khu chỉ cao ba tầng nên đương nhiên không đủ chỗ ngồi. Có người phải ngồi dưới sàn, thậm chí có người phải đứng.
Thằng Q vừa cất tiếng, thằng Toey đang cặm cụi ăn món khoai dẻo trứng muối dở (số là cái Green thấy muối bị bỏ phí nên biến món tráng miệng thành đồ ăn mặn) liền ngẩng đầu lên, nhìn về phía người yêu rồi bĩu môi. Tôi thấy được hết trạng thái của thằng Toey vì khu xanh lá ngồi gần khu cam, nhưng thằng Q thì chắc không thấy đâu vì còn đang bận cười trêu ghẹo Friendly.
Thằng Thaen đang thì thầm to nhỏ gì đó với thằng Beer, rồi cả hai cười cười, tay chỉ trỏ sang đội hồng. Thằng Fang cũng nhướng mày nhìn lại. Thằng Thaen đúng là mê mẩn thằng Fang thật sự. Từ góc này, tôi có thể thấy Phum vừa sụt sịt mũi vừa ho không ngừng. Thôi rồi, tối nay chắc chắn có người ốm.
“Cái mặt này đúng là chỉ nghĩ được đến chuyện đó thôi. Đương nhiên là có phần thưởng rồi, nhưng mà phần thưởng là gì thế anh chủ tịch?”
“Xe Toyota bảy chỗ màu đỏ.”
Hahahahahahahaha.
“Thằng bố mày.” – Haha, Toyota cơ đấy.
“Làm gì có Toyota chứ, haha, nếu có thì giờ này tao đã lái Honda March rồi, thằng Punnn.” – P’Joke lớn tiếng ghẹo lại thằng Pun làm nó cũng bật cười trước câu đùa ngớ ngẩn của chính mình.
“Thôi được rồi, đừng chọc cười mọi người nữa. Trò chơi này của chúng ta mang tên “The Killer”.”
Ohhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Các bạn cảm nhận được cách mà mọi người phản ứng sau câu nói của cái Friendly đúng không, cực kỳ đồng đều.
“Chị Friend, không chơi ma sói nữa ạ?”
“Chán rồi, lần nào đi tình nguyện cũng chơi trò đó.”
“Thế trò này chơi như thế nào ạ, P’Friend?”
“Không khó đâu em Fluke, để chị giải thích ngắn gọn cho em nghe nhé.” – Nhìn cái vẻ lạnh lùng nghiêm túc của nó khi em gái hỏi, và cái giọng dẻo quẹo khi em trai hỏi kìa: “Trò “The Killer” này có thể một số bạn đã từng chơi rồi, luật chơi rất đơn giản. Mỗi người bốc một tờ giấy trên đó có ghi tên một người cùng một yêu cầu. Các bạn chỉ cần làm thế nào để người có tên trên giấy làm như yêu cầu được ghi trong giấy. Ví dụ, Friend lấy được tờ giấy có ghi Pun và yêu cầu “nếu Pun nói từ sư huynh thì Pun chết”. Rồi Friend sẽ đi trêu đi ghẹo, làm đủ trò để Pun lỡ miệng nói ra từ đó, thì có nghĩa là Friend đã giết được Pun thành công. Pun sẽ phải đưa tờ giấy mình có được cho Friend để Friend tiếp tục đi ‘sát hại’. Mọi người hiểu chưa nào?”
“Ờ ờmmmmmmm.”
“Thế nếu P’Pun giết được người khác rồi thì sao ạ?”
“Rất cảm ơn câu hỏi của em. Trong trường hợp đó, số giấy mà Pun có được sẽ thuộc về chị. Ai giữ được nhiều giấy nhất và trụ lại đến cuối cùng sẽ là người chiến thắng.” – Trò này nếu không thân nhau thì không chơi được đâu, vì mình cần phải biết nhược điểm của đối phương. Cơ mà với chúng tôi, điều đó không thành vấn đề vì chúng tôi ở với nhau mấy ngày nay rồi.
Một ưu điểm nữa của trò chơi này là sẽ giúp mọi người gắn kết với nhau hơn. Một số trong nhóm có thể vẫn chưa thân thiết, nhưng nếu bốc được tên đối phương thì thế nào mình cũng phải đến nói chuyện với người đó. Ừm, hay đấy.
“Vậy là sẽ có những người chờ đợi thời cơ để ‘sát hại’ con mồi đúng không chị? Kiểu đợi người ta ‘giết’ nhau chán chê rồi mình mới ra tay ấy.”
“Nếu em đủ thông minh và nghĩ mình sẽ sống sót đến lúc đó thì cứ làm thế đi. À, trò này mọi người được tìm kiếm sự trợ giúp nha. Thời gian trò chơi sẽ kéo dài đến ngày cuối cùng của đợt tình nguyện. Chúng ta sẽ tìm ra ai là ‘sát thủ’ chiến thắng trên đường về. Được chưa nào? Nếu mọi người hiểu luật rồi thì bắt đầu bốc giấy thôi.”
Chúng tôi lần lượt bốc giấy. Nhiệm vụ của tôi cũng không quá khó, yêu cầu là “nếu P’Peaw hét lên thì chết”. Hehe, chỉ cần làm chị ấy hét lên thôi mà, chuyện hét hò này đã thành hoạt động thường nhật trong cuộc sống của chị ấy rồi.
“Mày bốc được cái gì thế, Chen?” – Tôi ngó đầu sang nhìn tờ giấy nhỏ xíu trong tay thằng Chen.
“Hehe, người trong nhóm.” – Nó cười rồi cúi đầu xuống thì thầm. Tôi nghe xong thì cười lớn đến mức cô bé On ngồi hàng dưới phải quay đầu lên nhìn.
Tao lấy danh dự của một sinh viên đại học năm ba ra mà thề, tao sẽ toàn tâm toàn ý giúp mày ‘giết’ được người đó, Chen ạ. Sau khi cuộc chơi chính thức bắt đầu, ai nấy đều bật chế độ phòng thủ rõ rệt. Hễ có ai lại gần là đều run rẩy không dám bắt chuyện, haha. Càng là người trong nhóm, tôi càng sợ. À mà tôi đoán được đại khái ai là người có nhiệm vụ ‘giết’ tôi rồi.
“Peemmmmmmm, Peem ơi, đi đánh răng hả? Cho Kathy đi với.” – Từ lúc kết thúc buổi học là cái Kathy cứ sán lại gần bắt chuyện với tôi suốt, thậm chí thằng Chen mà nó mê như điếu đổ đang ngồi ngay đó, vậy mà nó còn chẳng thèm liếc mắt sang.
“Mày về với hội ‘tiên nữ’ của mày đi.”
“Dào ôi, làm giá ghê. Thôi được rồi, tao không đi nữa.” – Tôi với thằng Chen bối rối quay sang nhìn nhau khi cái Kathy hất mái tóc bông xù về phía chúng tôi.
“Tao nghĩ không phải Kathy đâu, chắc có ai đó đứng sau giật dây, kiểu ‘giết gà dọa khỉ’ thôi.” – Chuẩn rồi, bạn tao quả là sâu sắc. Điều thằng Chen nói cũng đáng để suy ngẫm đấy.
“Mày là Khổng Minh à, thông minh lắm, cậu Chanathip ạ.” – Tôi nói rồi tiến về phía Phum đang đi thất thểu như người mất ngủ sau cuộc họp, có thằng Thaen và thằng Beer đang khoác vai nhau đi sát đằng sau.
“Phum, mặt mày xanh xao thế, lại sốt rồi đúng không?” – Tôi vừa hỏi vừa đưa tay sờ trán Phum, nhưng Phum lắc đầu bảo không sao, giọng mũi tắc nghẹn. Rồi xong, ba ngày đi thì bốn ngày ốm. Ôi, trai đẹp của tôi ơi.
“Chỉ đau họng tí thôi, không sao. Mà Kaofang đâu?” – Giọng mũi thế này thì khả năng cao là cảm nắng rồi, vì Phum bị dị ứng với thời tiết. Thời tiết trên núi này thì sáng nóng như thiêu đốt, chiều tối xuống thì lạnh co ro. Da cậu chủ Phum không thể bắt kịp với sự thay đổi này.
“Ờ đúng, vợ tao đâu?” – Thằng Thaen nghển cổ ngó nghiêng tìm thằng Fang nên bị thằng Beer dúi đầu một cái cho đỡ ngứa mắt. Mày không thể thiếu nó được đúng không? Chúng tôi đứng lại đợi cả nhóm đông đủ thì cũng là lúc đến giờ lên giường. Đứa nào đứa nấy đều díp hết cả mắt, chưa kể thời tiết hiện tại còn đang lạnh, lạnh đến thấu xương. Phum đứng nấp sau lưng tôi, còn cho tay vào túi áo khoác của tôi nữa. À thì thực ra tôi cũng thấy ngượng đấy, cơ mà Phum lạnh thì… thôi cứ để mặc nó đi, hehe.
Cái nhóm mệt mỏi rã rời này không bao gồm Pun và Mick. Hai đứa nó còn đang bận choàng vai bá cổ, nói thứ ngôn ngữ ‘người ngoài hành tinh’ gì đó rồi cười khùng khục với nhau. Chưa hết, còn cả thằng c* nhiều năng lượng đang chạy qua chạy lại đến mức tôi váng cả đầu. Mày nhiều năng lượng quá rồi đấy, Toey. Làm ơn biết mệt hộ tao cái, gục xuống một chút cũng được. Bao giờ nó mới hết pin vậy?
“Các anh ơiiiiiiiiii, các anh biết gì không? Các anh quen biết em là may mắn lắm đó. Ban nãy có người khen em đẹp trai nữa cơ.”
“Ai thế? Ai nói để tao báo cảnh sát bắt nó tội phỉ báng mày.”
“P’Q đó!!!!!!!”
“Hahaha.” – Thằng Q ghì cổ thằng Toey xuống rồi hai đứa nó dẫn đầu đoàn đi vào phòng ngủ của cả hội.
“Thằng chó Thaen, mày cắn tao làm đ** gì? Mày là chó à? Mẹ kiếp!” – Tôi, Phum, thằng Beer, thằng Chen cùng lúc quay người lại đằng sau nhìn cặp đôi của năm đang chơi trò gì không hiểu.
“Uiii lạnh quáaaaa, chui vào trong chăn ôm người yêu thôi. Đi nào, tình yêu ơi.” – Thằng Thaen cười với người yêu rồi quay sang nhướng mày với đám tôi rồi kéo thằng Fang đi theo sau cặp của thằng Q.
“Em nghĩ P’Thaen với P’Fang sắp thành cặp đôi cuồng bạo tới nơi rồi, các anh ạ.” – Thằng Matt vừa nói vừa sờ sờ người làm điệu nổi da gà.
“Giờ mày mới biết à, Matt? Chả mấy mà chúng nó mua thêm cả roi da với còng tay về đấy.” – Thằng Beer vừa đáp vừa cười.
“Hơ, mày biết cả mấy thứ này cơ à, Beer.” – Dù cái giọng đặc nghẹn và ho liên hồi nhưng Phum vẫn nhất quyết không để bạn nó yên.
“Tao biết vì xem mấy clip mày chia sẻ cho tao đó, bạn hiền, haha. Có dùng với thằng Peem chưa?”
“Đm.” – Thằng Beer cười rộ lên đắc ý. Tôi ngẩng đầu nheo mắt nhìn Phum. Nó tính dùng cái gì với tôi đây ta? Tao không biết gì đâu nhé, tao ngây thơ lắm, hahaha: “Đừng có tin nó, Lùn ạ.”
“Tao đã nói gì đâu nào. Nhanh vào ngủ đi, không có ngấm sương ốm nặng hơn đấy.” – Haha, mặt thằng Phum vô cùng nghiêm túc. Ban đầu tôi không nghĩ gì thật, mà nhìn cái mặt này của nó làm tôi bắt đầu thấy nghi ngờ.
Tôi nắm tay nó dắt vào phòng và thứ tự nằm của chúng tôi như sau: tôi nằm ngay cạnh tường sau đó đến Phum, thằng Beer, thằng Mick, thằng Pun, thằng Toey, thằng Q, thằng Matt, thằng Thaen, thằng Fang, thằng Chen. Tôi đắp chăn cho Phum, lấy tất cho nó đi để giữ ấm cơ thể, nhưng chưa kịp đi tất thì Phum đã ngủ rồi, vì cơ thể nó đang không khỏe mà. Trong lúc một số người còn lại đang ngọ nguậy tìm chăn để đắp vì thời tiết quá lạnh thì nghe thấy giọng thằng Pun hỏi thằng Chen. Ủa, nó chui ra chỗ Chen kiểu gì thế nhỉ?
“Mày làm gì thế, Chen?”
“Chăm sóc da mặt.” – Chen có cái nết tựa tựa P’Dome Pakorn, mọi người ạ. À không, nói chính xác thì chỉ giống nhau một vài khía cạnh và giống nhất ở điểm nó là một đứa con trai vô cùng chăm chút đến bản thân. Da mặt của nó có khi còn căng bóng hơn cả các bạn nữ. Đến một nơi cách xa văn minh tân tiến của thế kỷ 21 thế này, vậy mà nó vẫn nhất quyết mang theo tủ đồ chăm sóc da cho bằng được.
“Tao làm với. Cái tuýp này dùng như nào vậy?” – Thằng Pun hỏi.
“Mày nặn ra tay, lấy lưỡi liếm, nhai hai ba lượt rồi nuốt.”
“Tao không nhai mà nuốt luôn được không, thằng chó.” – Haha, quấy phá Chen xong, Pun cắp mông đi về chỗ của mình. Lý do khiến tôi có thể nhìn rõ tất cả nhất cử nhất động của chúng nó không phải vì mắt tinh, mà vì mắt tôi đã quá quen với chúng nó. Tôi đoán tầm này nó đã nằm yên vị và sắp vào giấc, ấy thế mà hôm nay nó quyết chưa chịu đi ngủ. Tôi nghe thấy tiếng nó với Mick và Toey to nhỏ cười khúc khích như thể chúng nó đang xem cái gì trên điện thoại.
“Hai đứa kia, chúng mày có ngủ không, hay để tao cho ăn đạp thì mới chịu yên đây?” – Giọng cọc cằn của Fang khiến bầu không khí trở nên im phăng phắc, nhưng chỉ được một chốc rồi đâu lại vào đấy.
“Toey, đi ngủ thôi. Thằng Pun, mày đừng có kéo nó chơi linh tinh nữa, tao phiền lắm.” – Lần này là tiếng của Q, và căn phòng lại một lần nữa từ từ chìm dần vào yên lặng.
“Đcm, lạnh vãi đái! Trứng tao sắp lạnh như băng rồi, đệt! Tao đói quá, có ai có gì ăn không?” – Đm thằng chó Mick, liệu tối nay tôi có được ngủ không đây?
“Em có, em có, em có bánh mì.” – Toey bật đèn pin lên rồi ôm một đống bánh mì đủ các nhãn hiệu đến trước mặt Mick.
“Đâu, đưa anh mày xem hết hạn chưa nào. Aaaaa, mai hết hạn đó, bây giờ là mấy giờ rồi?”
“11 giờ 50 rồi anh.”
“Mày ăn nhanh lên, thằng quỷ, 10 phút nữa là hết hạn rồi đấy.” – Thằng Pun nói rồi ba đứa nó chụm đầu vào xử lý đống bánh mì vẫn chưa kịp hết hạn, hơ hơ. Mất một lúc sau chúng nó mới chịu yên vị, ôi cuối cùng tôi cũng được nghỉ ngơi rồi. Mẹ kiếp, lạnh quá!
“Thằng Thaen, thằng Fang, muốn ‘ăn nhau’ thì ra ngoài!” – Thằng chó Chen đột nhiên hét lớn làm cả đám cười bò. Ôi bạn ơi, để tao ngủ đi. Sau rất nhiều ‘kiếp nạn’, đám quỷ đó cuối cùng đã chịu ngủ. Tôi nghe được tiếng Mick gáy rõ to. Đột nhiên Phum động đậy. Tôi mở mắt ra xem tình hình thì thấy mắt nó cũng đang mở.
“Lạnh à, Phum? Có đau đầu không?”
“Một chút.” – Một chút của nó là bằng ‘sắp chết’ của người khác đấy ạ. Mấy cái chuyện bướng bỉnh, cứng cổ cứng họng này, anh Phumin đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất.
“Để tao đi lấy thêm chăn với thuốc giảm đau chỗ P’Gan cho nhé.” – Nó lắc đầu không cho tôi đi, chưa kể còn dịch lại dụi đầu lên ngực tôi. Sao tao cảm giác như có con trai vậy?
“Phum sao thế, Peem?”
“Chắc là sốt rồi. Mày vẫn chưa ngủ à, Beer?” – Tôi rướn cổ nhìn sang bên thiếu gia nằm bên kia Phum.
“Tao không ngủ được, lạnh quá. Phum không khỏe à?” – Đúng thật là đêm nay trời lạnh hơn mọi bận.
“Ừm, mày lấy thêm chăn không? Để tao đi lấy cho, vì đằng nào tao cũng đi lấy thuốc cho Phum rồi.”
“Không sao, để tao tự lấy. Thuốc lấy ở chỗ P’Morgan đúng không?”
“Ừ, thế mày lấy hộ tao luôn nhé.”
“Ừm, đợi tao tí. Này Chen, đi lấy chăn với tao đi.” – Thế rồi hai thằng Beer và Chen đi ra ngoài lấy thêm chăn với thuốc. Phum có vẻ lạnh hơn, người nó run lên chút ít. Tôi chẳng biết làm gì ngoài cố hết sức ôm nó. Một lát sau thằng Beer quay trở lại, tôi gọi Phum dậy uống thuốc.
“Phum, Phum ơi, dậy uống thuốc đã.” – Nó mơ màng ngồi dậy uống thuốc như lời tôi bảo, nhưng cả người cứ chìm trong trạng thái mê man nên tôi phải cầm cốc nước cho nó uống từ từ.
“Đưa nó ra nằm sưởi với đám P’Tong không? Nãy tao thấy đám các anh ấy uống rượu xong đang nằm sưởi bên ngoài đấy.” – Beer gợi ý.
“Tao nghĩ là thôi, mày ạ. Nằm ngoài đó ngấm sương rồi lại ốm nặng hơn. Nó ngủ rồi, mày cũng ngủ đi.”
“Ừm, có việc gì thì đánh thức tao dậy nhé. Ngủ ngon nhé, mày.”
“Mày cũng thế. Ngủ ngon nhé.” – Tôi chúc Beer ngủ ngon rồi giũ cái chăn mới lấy ra đắp cho tôi và Phum. Tôi ôm Phum vào lòng nhưng không dám ngủ, sợ nó có vấn đề gì. Được một lúc thì Phum giãy ra, dịch người nằm lên cao hơn. Tôi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt to tròn ấy một cách ngạc nhiên.
“Hửm?” – Không để tôi thắc mắc lâu, Phum luồn một cánh tay xuống dưới đầu tôi, tay còn lại kéo tôi vào trong ngực nó. Giữa thời tiết lành lạnh này mà được nằm trong vòng tay ấm áp thì đúng là thích thật đấy. Phum nhắm mắt rồi, tôi cũng nên ngủ thôi.
“Ngủ ngon nhé.” – Phum chúc ngủ ngon, đồng thời đặt lên trán tôi một nụ hôn ấm nóng.
“Ừm… ngủ ngon.”