Dám Bắt Tôi Quỳ Sao?

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Này này, có chuyện gì vậy Peem, Phum?”
Tôi cố gắng quay đầu tìm kiếm chủ nhân giọng nói nhưng cái cổ không thể nhúc nhích dù chỉ một li, bởi đôi bàn tay to lớn kia đang siết chặt cổ áo tôi. Sức mạnh của mày cũng đáng nể đấy, có lời khen. Cứ siết thêm chút nữa là cổ tao gãy luôn cũng được.
Qua khóe mắt, tôi trông thấy Thaen – chàng bạch mã hoàng tử của ngày hôm nay – đang hớt hải chạy tới. Một bên là đám con trai thân hình cường tráng, chắc phải đến cả trăm người, cũng đang tiến gần chỗ tôi. Tôi đoán chắc là đám bạn của cái tên “Popeye ngậm rau chân vịt” này đây.
Kéo bè kéo cánh đến thế kia, chắc chắn tôi toi đời. Xin hãy chuẩn bị chiêm ngưỡng một màn quỳ gối xin tha lần đầu tiên trong đời tôi, sắp diễn ra ngay bên cạnh sân bóng của khoa Kỹ thuật vào lúc này.
“Mày cũng quen thằng lùn này à, Thaen?”
Tên này cũng nghĩ giống tôi đấy, tôi cũng đang thắc mắc y như vậy. Vừa nãy tôi thấy Thaen gọi tên hắn, và cái tên chó má này lại lần nữa gọi tôi là “lùn”.
“Quen, nó tên Peem, là bạn thân tao. Mày bỏ nó ra trước đi nhé Phum.” – Ít nhất trước lúc chết cũng được nghe thằng Thaen gọi tôi là bạn thân. Trước đó tao cứ tưởng mày là ký sinh trùng cơ. Thứ lỗi cho tao nhé bạn. Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ lại làm đôi bạn cùng khổ của nhau.
Mặt thằng Thaen căng thẳng lại, nó từ từ bước đến chỗ chúng tôi đồng thời đưa hai tay lên ngang ngực. Khung cảnh này sao mà quen thuộc, giống như trong một bản tin thời sự nào đó khi cảnh sát đang cố gắng thuyết phục một kẻ phê thuốc điên cuồng bắt giữ vợ làm con tin.
“Tao xin mày đấy Phum, bình tĩnh nào, buông thằng Peem ra trước rồi từ từ nói chuyện.” – Rõ ràng rồi, với lời nói này, dáng vẻ này cùng với sự thuyết phục, tôi chính là con tin đây mà. Còn tên chó má kia đóng vai gì thì khỏi phải nói.
Nhưng mà tôi vẫn đang thắc mắc một chuyện. Một người chưa từng phải hạ mình xin xỏ ai trên cái cõi đời này như thằng Thaen. Một thằng lưu manh, một thằng chuyên cầm đầu băng nhóm đi xử người này người kia, lại quay ra cầu xin tên quỷ này ấy hả? Nhìn cái vẻ sợ hãi và cẩn trọng kia đi, quá đỗi kỳ lạ! Thằng này nó bị làm sao vậy, bị làm sao thế? Thật muốn xông vào hỏi cho ra lẽ, nhưng ngặt một nỗi cái cổ tôi vẫn đang bị siết chặt không thể thoát ra được. Mày định bao giờ mới thả tao ra hả thằng chó, tao sắp ngạt thở rồi đây này!
“Nó ném dép vào người tao.”
“Ha, còn nó gọi tao… gọi tao là… thằng lùn!” – Tuy hơi lắp bắp nhưng tôi vẫn hừng hực khí thế lắm. Tới đi, mày tưởng chỉ mình mày biết ăn nói thôi à? Cứ đợi đấy, tao sẽ cho mọi người biết sự thật. Tôi nghĩ bản thân mình cũng là một đứa cứng đầu đấy, dù có chết cũng phải chửi cho sướng miệng đã.
“Thì mày lùn thật còn gì.”
“Thật hay không thì mày cũng không có quyền miệt thị ngoại hình tao, thằng chó.”
“Thằng chó á, mày dám gọi tao là thằng chó cơ à.”
“Ờ, gọi thằng chó đấy thì sao nào! Ha, làm sao! Mày chó thật mà.”
“Mày…”
“Ờ tao làm sao…”
“Dừng lại!!! Đủ rồi!!!”
“Mày theo phe ai???” – Cả tôi và tên ma quỷ này đều dừng lại lau nước bọt rồi quay sang chất vấn thằng Thaen cùng lúc. Người bị hỏi có vẻ chưa chuẩn bị tâm lý nên nó ngớ người ra, mắt đảo qua lại nhìn tôi và tên kia với vẻ mặt khổ sở như muốn khóc. Mày không phải phân vân đâu bạn yêu, chẳng có lý do gì để mày do dự cả. Việc lựa chọn này dễ như trở bàn tay, tao là câu trả lời duy nhất của mày. Nói ra đi Thaen, dễ mà, just say it!
“Ờ… thì…”
“Thaen, tao là bạn mày đấy!” – Lại đồng thanh gào lên cơ. Mà tên này chơi với thằng Thaen thế nào vậy, bạn bè kiểu gì mà tôi lại không biết. Tôi đã nghĩ đến chuyện cố gắng vùng vẫy cái cổ để thoát khỏi bàn tay ma quỷ kia nhưng chắc kết quả cũng chẳng mấy khả thi. Có khi tự làm mình mệt rồi lại tự bỏ cuộc cũng nên. Còn nó thì vẫn đang nhìn tôi chằm chằm đến mức tôi cảm giác như có thể đếm được cả lông mi của tôi. Khi thấy tôi đã im, nó đánh mắt qua nhìn thằng Thaen rồi lại nhìn tôi, rồi lại nhìn qua thằng Thaen một lần nữa. Ôi, mày định chơi trò tâm lý chiến hay gì.
“Phum, chuyện nhỏ nhặt thế này từ từ nói chuyện không tốt hơn sao? Nó cũng là bạn thằng Thaen mà, đừng làm to chuyện làm gì.”
Người nào đó đứng gần thằng Thaen lên tiếng, tôi thấy được qua khóe mắt. Cổ tôi lúc này cứng đờ, không thể cử động được. Tên quỷ này đã vắt kiệt sức lực của tôi nên tôi chỉ có thể nhìn thấy người vừa nói lờ mờ. Nhưng cũng đủ để tôi có thể cảm nhận được chút ánh sáng phát ra từ người đó, như thể có hào quang của người tốt bụng. Mà điều quan trọng là người này cũng cao ráo, lại là một con người được trời phú. Tôi không nên ở đây lâu thêm nữa, ghen tị quá đi. Tôi cũng muốn được cao ráo dáng đẹp như người mẫu thế kia để không đứa nào có thể mồm thối gọi tôi là lùn giữa thanh thiên bạch nhật nữa. (À ban đêm cũng không được, cấm đấy!)
“Đúng đấy, bao nhiêu người nhìn rồi kìa Phum, mày dám động đến thằng oắt con này không?”
“Mẹ kiếp, mày nói ai là oắt con?”
Tôi cố gắng lắc đầu để nhìn cái con người vừa dám gọi tôi là oắt con. Lúc thì lùn, lúc lại oắt con. Đến bố mẹ tao còn chưa gọi tao như thế bao giờ đâu mấy thằng khốn.
Ngay khi tôi tập trung hết sức lực đã chuẩn bị để chiến với tên khốn này thì nó thả tay khỏi cổ áo khiến tôi loạng choạng. Thay vào đó nó lấy tay đẩy trán tôi làm tôi chỉ có thể vùng vẫy đôi tay ngắn ngủn của mình để chiến đấu, giãy đành đạch như cá thiếu nước vậy.
Càng nghe tiếng cười của bọn nó tôi lại càng bực, cái tiếng làm tôi phát điên. Sự khó chịu thấm vào tận xương tủy tôi. Và có lẽ tôi sẽ không sụp đổ nếu như không nghe thấy tiếng cười của thằng Thaen lẫn trong đám chó chết kia. Tao không phải trò đùa của chúng mày đâu.
“Đm Thaen, mày dám cười à.” – Tôi gằn giọng hỏi, thằng Thaen ngay lập tức lấy tay bịt miệng che đi vẻ mặt lúng túng cùng một khuôn mặt nghiêm túc trở lại.
“Không có. Không có đâu Peem.” – Miệng thì chối đây đẩy nhưng mặt mũi nhăn nhó vì cười thì rõ mồn một kia kìa – “Đấy Phum, mày thấy không. Thằng Peem nó tưng tửng, ngây ngô, ruột để ngoài da, chưa từng nghĩ xấu ai bao giờ đâu. Mày thả bạn tao ra đi, coi như tao xin mày. Dù có chuyện gì thì cũng từ từ nói. Đều là bạn của nhau cả, phải không chúng mày?” – Nói rồi nó quay người qua xung quanh để tìm kiếm sự đồng tình của mọi người, bao gồm cả đám sinh viên khoa Kỹ thuật lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng cho tôi một trận. Tao rối quá bay, sao mà nói như thể tao là người sai vậy, tên khốn đó mới sai ấy. Sao phải hạ mình cầu xin lòng tốt của nó làm gì.
Người trước mặt tôi đây khóe môi cong lên thành nụ cười khẩy, thằng Thaen vừa dứt lời nó lại xông đến túm cổ áo tôi. Ôi, mày có thù oán gì với cái áo của tao thế hả? Thích thì để tao cởi ra cho nhé. Chết tiệt, buông tao ra!!
“Tao không buông đấy!/Mày không phải cầu xin nó làm gì.”
Mẹ, lại đồng thanh rồi. Lần thứ ba rồi thì chắc không phải là trùng hợp nữa đâu. Định mệnh cái nỗi gì. Hừ. Bất hạnh thì đúng hơn.
Tôi không chịu thua kém mà trừng mắt nhìn thẳng vào nó, tên kia cũng trả lại cho tôi vẻ mặt y hệt. Mặt mũi sáng sủa quá, da dẻ mịn màng, không một nốt mụn, không một vết thâm. Nếu hỏi nó cách chăm sóc da bây giờ có sai trái quá không.
“Chúng mày thấy chưa, nó chẳng ý thức được tí nào.”
“Tao mới là người nên nói câu đó chứ không phải mày.”
“Thế àaa” – Cái giọng điệu “à” đó khiến tôi phát điên.
Khi giữa chúng tôi đang có một trận chiến nảy lửa (dù chỉ là đấu mắt) bỗng ánh mắt của tên quỷ này bỗng trở nên kỳ lạ, nó nhìn tôi từ đầu đến chân rồi từ từ nở một nụ cười đồng thời mở miệng: “Ừm, nhìn kỹ thì mày trông cũng đáng yêu đấy. Tao sẽ thả mày ra nếu mày chịu xin lỗi tao.”
Ối giời ơi, cái thằng bố mày.
“Mày nằm mơ giữa ban ngày à, thằng khốn? Mày đá bóng vào người tao còn gọi tao vô lễ như vậy rồi còn bắt tao xin lỗi? Tao hỏi thật, mày bị điên rồi à?”
Cứ chờ đi, chờ tới lúc nước sông hóa thành rượu thì tao sẽ xin lỗi mày. Nó nghiến chặt răng tưởng như có thể mòn cả hàm răng trước khi cúi người về phía tôi rồi cất giọng:
“Ha, cứng đầu thật đấy nhỉ. Tao đã cho mày cơ hội để xin lỗi mà mày không chịu, vậy thì…”
Nó ngừng một lát trước khi thốt ra câu tiếp theo. Một câu mà khiến máu nóng trong người tôi sôi lên sùng sục, tưởng chừng có thể nổ tung.
“Quỳ dưới chân tao đi, rồi tao tha cho.”
Wowwwww. Tôi cạn lời luôn rồi đấy.
Tôi có thể cảm nhận được bản thân tức giận tới mức toàn thân từ đầu đến chân đều run rẩy, hai mắt mở to, con ngươi rung lên bần bật như vũ công đang nhảy điệu samba.
Quỳ? Ha, mày là ai mà tao phải quỳ, người duy nhất có thể khiến tao hạ đầu gối chỉ có Phật Thích Ca Mâu Ni thôi. Lớn đầu thế này rồi mà cái nết như c** vậy. Đã thô lỗ, điên mất não lại còn học đòi theo phim ảnh.
Sức chịu đựng cho tất cả mọi chuyện từ đầu đến giờ của tôi cuối cùng cũng đã đạt đến giới hạn. Đương nhiên là nó đã mất hết cơ hội sửa sai. Ngay khi lại nhìn thấy nụ cười khiêu khích của nó một lần nữa, chẳng cần đợi tòa án hay nguyên đơn phán xử, tôi đã tự quyết định hình phạt cho nó bằng việc… đá vào đũng quần nó!!!
“Ối, đ*tttttttttttttt.”
Tên khốn đó ôm chặt hạ bộ, khụy gối ngã xuống, cái mồm mở to nhưng không thốt nên lời, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Mọi người đều đang sững sờ trước sự việc diễn ra quá nhanh chóng. Nhóm bạn của nó từng người một đều đang tiến lại để xem xét tình hình, còn nó thì vẫn đang kêu la oai oái, không thành tiếng. Thôi, đừng tốn thời gian nhòm ngó làm gì, chắc chắn “cậu nhỏ” của nó sẽ không thể lên được trong khoảng thời gian dài. Vậy nhưng dù đang trong trạng thái sống dở chết dở thế mà tên quỷ này không hề có chút thù hằn nào trong ánh mắt, nó chỉ cố gắng giơ tay chỉ mặt tôi nhưng sức cùng lực kiệt, cánh tay cuối cùng cũng rũ xuống ngang người. Ôi thật đáng thương.
Chờ cho nó bình tĩnh lại, hai giây sau, tôi quay người chạy thật nhanh chẳng bận tâm đến tiếng cười khẩy qua kẽ răng tên quỷ đó, cũng không thèm để ý tiếng gọi với theo của thằng Thaen. Đến khi ra được khỏi hiện trường, tôi cũng không biết phải đi đâu về đâu. Cơn giận thật đáng sợ, nó khiến tim tôi đập thình thịch, hơi thở dồn dập đến mức tôi phải tự nhắc bản thân mình là hít thở chậm lại. Tôi thả lỏng bàn tay đang nắm chặt của mình, chẳng biết nó nắm chặt từ lúc nào không hay, đoạn nuốt khan vài ngụm nước bọt làm dịu cổ họng khô khốc rồi nhắm mắt thầm mong sao việc điều chỉnh nhịp thở sẽ giúp tôi thả lỏng hơn. Nhưng ngay giây phút ấy tôi chợt bừng tỉnh, há miệng kêu to:
“Chết mẹ, quên dép!!!”
***