Trở Thành Người Hầu Bất Đắc Dĩ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Trở Thành Người Hầu Bất Đắc Dĩ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mày định đưa tao đi đâu? Tưởng mình là nam chính phim xã hội đen Hồng Kông à? Đất nước này có luật pháp đấy, việc mày đang làm là bắt cóc, giam giữ người trái phép, sẽ phải vào tù đấy nhé. Này, mày có nghe tao nói không thế? Nếu không muốn ăn cơm tù thì thả tao xuống ngay đi. Mày không hiểu tiếng Thái à? Tao nói là cho tao xuống, dừng xe, dừng lại! Dừng lại điiii!" - Tôi la hét trong xe như một kẻ điên, thế mà hắn (không muốn nhắc tên, gai mồm) vẫn ngồi im, không hề lên tiếng.
Dường như giọng tôi không hề lọt vào được màng nhĩ của tên này, hắn vẫn tập trung lái xe và lao như bay trên đường. Ha... đúng là cái tên không biết quý trọng mạng sống.
"Mày có biết việc mày đang làm là phạm pháp không? Vừa giam giữ người trái phép là tao đây, vừa lái xe vượt quá tốc độ cho phép. Đe dọa, bắt cóc."
Đáp lại tôi chỉ có tiếng bóp còi và cái sự phóng xe tạt đầu container mười sáu bánh khi kim đồng hồ tốc độ vượt quá con số 8. Tôi còn không kịp nghĩ đến cha mẹ mình, chỉ cảm thấy tim nhói lên và dạ dày thì quặn thắt. Dù không mất mạng vì tai nạn thì chắc tôi cũng chết vì đau tim. Tất cả là nhờ cái kỹ năng lái xe như điên của tên khốn này.
Tao biết xe mày mạnh rồi, có thể đừng phóng nhanh vượt ẩu nữa được không???
Ôi, mà giờ tôi mới để ý đây là xe thể thao mui trần, logo ngôi sao ba cánh (Mercedes). Chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ có cơ hội được ngồi trong chiếc xe sang vậy, đây có được tính là may mắn không đây? Tôi cũng không có câu trả lời cho chính mình, nếu không phải ở trong hoàn cảnh như thế này thì có lẽ tôi sẽ hét thật to khi được chạm vào một chiếc xe xịn như vậy.
Ngay lúc này tôi chỉ mong sao mình giữ được cái mạng của mình, còn chuyện khen xe tính sau, vì tên khốn Phum này đang lái xe như Dominic (tên nhân vật chính trong Fast & Furious). Mà dù Fast & Furious có thấy cảnh này cũng phải lôi đầu thằng lái xe lên mắng: Mày vội đi đầu thai hay sao hả đồ chó!!!
"Tao sẽ báo cáo việc mày bắt giữ tao và tao cũng sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại. Mày sẽ bị phạt tù lẫn phạt tiền chắc luôn nếu không chịu thả tao xuống. Đừng quên vẫn có ba nhân chứng sống có thể chứng minh được người cuối cùng tao gặp là mày."
"Ờ."
Tao đã lẩm nhẩm hết cả trăm câu kinh Jinapañjara* mà mày chỉ đáp lại đúng một chữ 'ờ' thôi hả tên khốn? Từ bé đến giờ tao mới thấy một người như vậy, cứ nghĩ là mấy kẻ như thế chỉ có trong phim thôi. Thật đáng tiếc cho gương mặt hoàn hảo không góc chết kia.
(*Jinapañjara Gāthā là bài kệ kinh phổ biến trong các nghi lễ quan trọng, du nhập từ Sri Lanka. Các Phật tử người Thái cho rằng tụng bài kinh này thường xuyên sẽ tránh được điều xấu và kẻ thù.)
Như thể Ông trời đã ban tặng hết thảy sự ưu ái để tạo ra con người này, nhưng không hiểu sao hắn ta lại toát lên một cảm giác đáng sợ. Đôi lông mày đen nhíu lại, ánh mắt vừa sắc bén, dữ tợn lại sâu thẳm như đại dương, dường như quá khó để có thể đoán được hắn đang nghĩ gì qua ánh mắt. Đôi môi mỏng khẽ nhếch, cảm giác như chỉ cần hắn khẽ nhếch môi cười cũng đủ biến thành một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ.
Mà dù có hoàn mỹ đến mấy thì bức tượng điêu khắc này cũng chỉ là một kẻ vô hồn, đây là điều tôi cảm nhận được khi tiếp xúc với tên cha này. Xin được kết thúc màn đánh giá 'tác phẩm nghệ thuật' này tại đây.
"Tao... tao sẽ báo cảnh sát."
"Tới đi, lấy điện thoại của tao mà gọi này." - Tôi cũng không lạ khi hắn sỉ nhục tôi như thế này, đến chuyện bắt cóc tôi mà hắn còn chẳng sợ luật pháp, chẳng sợ tù tội nữa là.
"Bố tao là cảnh sát đấy."
"Ha."
"Cười cái gì? Mày nghĩ tao điêu à? Mày đã từng nói chuyện với bố tao chưa, hoặc đi hỏi thằng Thaen cũng được nếu mày không tin."
"Vừa nãy còn chửi tao có tiền nên lộng hành, còn mày thì sao, lôi bố ra dọa thì có khác gì."
"Mà mày học mỹ thuật đúng không?"
"Đúng thì mày định làm gì?"
"Mọi người ở đó đều ngơ ngác, ngẩn ngơ như mày à?"
"Cũng có vài người như vậy đấy, vì học mỹ thuật mày phải suy nghĩ rất nhiều, tìm kiếm ý tưởng, vận dụng trí tưởng tượng. Phải mở rộng góc nhìn, có sự thấu cảm, nói chung là phải dùng cả lý trí lẫn cảm xúc cho mỗi tác phẩm. Mệt chết đi được. Cả cơ thể lẫn tâm trí đều kiệt sức không biết bao nhiêu lần."
Tôi dừng lại khi nhận ra mình đã xuôi theo câu chuyện của hắn, nhưng mà hắn hỏi về chuyện học hành, nếu tôi không trả lời thì chẳng phải mất hết thể diện sao.
"Mà mày đang chế giễu tao đấy à? Mày cứ thử gặp người của tao xem tao có nói đúng không. Còn chúng mày thì sao, mấy đứa học kỹ thuật đều thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề như mày sao?"
"Tao bạo lực bao giờ?"
"Hơ, thà mày hỏi mày không dùng bao giờ thì còn hợp lý hơn."
Đây chính là nghệ thuật đối đáp, khi bạn không nghĩ ra câu trả lời thì hãy đáp lại bằng câu hỏi. Mà tôi hỏi hắn vậy chứ tôi cũng không nghĩ ra được hắn đã dùng bạo lực lúc nào, à, lúc hắn kéo tôi lên xe đấy thôi.
"Nghĩ mình là nam chính phim hành động hay gì?"
"Tao mà dùng bạo lực á, tao là người phải nằm viện vì bị mày gây chấn thương đấy. Đừng quên."
"Thật? Nằm viện thật? Thế bác sĩ nói sao? Mà giờ mày khỏi hẳn rồi đúng không? Khoan đã." - Tôi tự thấy chán bản thân mình.
"Này mà chuyện nào ra chuyện đấy, mày đừng có chuyện nọ xọ chuyện kia. Việc mày đang làm là ép buộc tao đi cùng với mày, đây chẳng khác nào bạo lực tinh thần khiến tao bất an và sợ hãi."
"Ờ, đúng ha, nhìn mày lúc này giống người sợ vãi linh hồn lắm đấy." - Thật đúng là thích chọc tức mà. Thật ra tôi cũng không có sợ hắn tí nào. Phải nói thế nào nhỉ, tôi chắc chắn hắn chẳng dám đem tôi đi diệt khẩu đâu, chỉ là tôi hoang mang không biết hắn đưa tôi đi đâu thôi.
"Ok, vậy thì chúng ta nói chuyện tử tế đi." - Tôi là người thông minh, biết tiến biết lùi.
"Không muốn nói."
"Ơ." - Tao cạn lời, mày bảo có chuyện muốn nói mà: "Này này, quay qua đây nói chuyện đi, nếu không nói thì chúng ta hiểu nhau kiểu gì?"
Nó đã quay qua nhìn đúng như mong muốn của tôi, nhưng là ánh nhìn như muốn nhai đầu tao ra vậy.
"Tao nghĩ chuyện hôm đó chỉ là hiểu nhầm thôi. Chẳng ai muốn để chuyện như thế xảy ra cả, đúng không? Mày chỉ là bảo vệ bản thân mà tao thì cũng chỉ hành động theo cảm xúc. Chuyện đã xảy ra cũng chẳng thể quay lại sửa chữa, nhưng chúng ta có thể chọn cách tiến về phía trước, vì tao sẽ không để chuyện như thế xảy ra nữa, tao hứa đó. Từ bây giờ chuyện giữa chúng ta sẽ chỉ còn là ký ức, ai sống cuộc sống của người nấy, làm người từng quen biết thôi. Không còn khúc mắc gì với nhau nữa, được không?"
"Nói chuyện gì đấy?"
"Thì chuyện của hai đứa mình."
Ngạc nhiên lắm đúng không, không ngờ tao có khả năng hùng biện đến thế đúng không? Đây là lần đầu tiên hắn chịu dời tầm mắt đang nhìn đường mà quay sang nhìn tôi, thế nhưng đôi lông mày vẫn nhíu lại như không hiểu những điều tôi vừa nói. Tội nghiệp, chắc thằng cha này không hiểu tiếng Thái thật rồi. Nhìn mà xem, ngay cả hơi thở cũng chậm lại như thể điều hòa hỏng vậy.
"Ngồi im đi, phiền quá."
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, niệm một bài kinh thật dài. Được rồi, chết thì chết, tôi vươn người túm lấy đầu tên Phum.
"Ối, ối, bỏ tay ra! Mày điên rồi à, muốn chết cả đôi sao? Bỏ ra ngay!"
"Mày có dừng xe không hả, mày có dừng không?" Tôi nghiến răng nghiến lợi, nhả ra từng chữ đồng thời nắm tóc hắn giật ngược lên.
"Ôiiiiiii!" - Thế rồi hắn cũng chịu giảm tốc, đỗ xe lại một góc ven đường nhưng vẫn chưa chịu thả tôi xuống. Hắn dừng lại là để nắm lấy tóc tôi, cả hai đứa tôi đang ở trong tình cảnh đứa này nắm đầu đứa kia, không ai chịu ai.
Không biết đã qua bao lâu nhưng cảm giác như kéo dài vô tận. Tiếng thở vang vọng khắp trong xe, thậm chí có cả hơi nước đọng lại trên mặt kính. Tình trạng hai đứa tôi lúc này trông như vừa trải qua một cuộc chiến lớn, quần áo xộc xệch, có thể nhìn rõ lồng ngực bên trong đang phập phồng theo từng nhịp thở, tóc tai rối tung rối mù nhưng vẫn chưa có bên nào chịu buông tay, dù cho một bên mắt đã bầm tím. Ai sẽ là người giành được giải thưởng Pulitzer* năm nay ngoài Peeranat này chứ?
(*Giải Pulitzer là một giải thưởng của Mỹ, trao cho nhiều lĩnh vực, trong đó quan trọng hơn cả là về báo chí và văn học. Đặc biệt về báo chí, Pulitzer được xem như một trong những giải danh giá nhất.)
"Bỏ tay ra." - Hắn ra lệnh.
"Mày bỏ trước đi." - Tôi phản công. Tay tôi đang nắm đám tóc sau gáy hắn, giật ngược ra sau khiến mặt hắn ngửa lên, còn tay hắn đang nắm lấy đám tóc trên trán tao và giật nghiêng cổ tao.
"Bỏ ra." - Giọng hắn đã trầm hơn.
"Vậy đếm từ một đến ba cả hai cùng bỏ, ok?"
"Ok."
"Một, hai, ba."
Tất nhiên là chẳng đứa nào chịu bỏ tay rồi. Cả hai đứa đều quá rõ điều này.
"Thôi được rồi, vừa nãy là test thử, lần này làm thật, phải bỏ tay thật. Một, hai..."
Và rồi có tiếng điện thoại vang lên báo hiệu đình chiến, cả hai chúng tôi đều cùng lúc buông nhau ra. Nhưng chết tiệt, móng tay hắn vẫn kịp cào qua dưới mắt tôi, không sao, tôi cũng đã tranh thủ véo tai hắn, coi như là khốn nạn cả đôi.
Hắn nhận cuộc gọi, nói vài câu rồi tắt máy, sau đó nheo mắt nhìn tôi.
"Mày làm ơn ngồi yên, im lặng giúp tao. Tao không đem mày đi diệt khẩu đâu, nhưng nếu mày còn kiếm chuyện nữa thì tao không chắc."
"Được thôi."
Tôi ngồi im theo như yêu cầu của hắn để bảo toàn tính mạng và tài sản của bản thân, dù trên người tao chẳng có gì đáng giá. Và cứ thế hắn kéo tôi đi với hắn cả ngày, từ việc lên thuyền, đến Cục thuế, rồi tới nhà kho ở Samut Prakan, sau đó lại đến nhà hắn ở Bang Pakong. Mực nước trên sông cứ lên lên xuống xuống, hệt như tâm trạng thất thường của cái tên đang ngồi cạnh tao đây mỗi khi đến một nơi để nói chuyện.
Cũng bận rộn thật đấy. Mà tôi để ý mỗi nơi mà hắn đến đều có người ra đón, lúc nào cũng thể hiện sự sẵn lòng phục vụ. Còn người mà hắn nói chuyện điện thoại lúc nãy chắc là mẹ hắn, không phải do trực giác đâu, mà là tao nghe được hắn nói 'vâng'. Với cả sau mỗi lần xong việc hắn đều gọi lại báo cáo và trả lời: "Vâng mẹ."
Thế nhưng mà mẹ ơi, mẹ có biết bọn con đến căn nhà ven biển này làm gì không ạ?
"Nhà ai đây? Mày dừng xe làm gì? Hay... hay đây là lãnh địa của băng đảng mafia để che giấu bằng chứng phạm tội của mày sao?"
"Mày chắc là xem lắm phim xã hội đen giết chóc nên mới có trí tưởng tượng bay xa thế." - Hắn ta tỏ vẻ chán chường, không muốn nói.
"Mày không phải tao, sao mà hiểu được." - Tôi lên giọng, nhất quyết không chịu xuống xe. Hắn đáp lại tao bằng một giọng điệu vô cùng chướng tai.
"Ồn quá, xuống đi nhanh lên, tao mệt."
"Hơ, chắc tao phải xin lỗi khi đang yên đang lành có thằng khốn nào đó lôi tao lên xe, bắt đi xuyên tỉnh, chắc tao phải xin lỗi khi chỉ vì cố gắng bảo vệ tính mạng bản thân mà khiến mày nhức tai."
"Thế tùy mày." - Nói rồi, hắn xuống xe, không quên ngoái đầu nói thêm mấy câu với tôi: "Nếu tao định làm gì mày, tao làm lâu rồi, không cần phải kéo mày đi xa thế này mới hành sự đâu. Lúc trước thì lèm bèm đòi xuống xe, đến lúc được xuống rồi thì lại không chịu."
"Thì tao cũng phải cẩn thận chứ, mày có tin được đâu. Rồi mày lôi tao đến đây làm gì?" - Tôi xuống giọng.
Đối phương hít một hơi thật sâu, nhìn tao trong tích tắc, đoạn đóng sập cửa rồi quay người bỏ đi, không thèm ngoái đầu lại. Tôi há hốc mồm, trợn mắt.
Chính vì có những kẻ như thế tồn tại trên thế giới này, nên Phật mới dạy chúng ta phải biết nhẫn.
Cuối cùng tôi cũng vào trong nhà ngồi. Cái nhà này chẳng có gì, chắc nó chỉ là một nơi mà bọn có tiền mua để chơi, lâu lâu mới thuê người dọn dẹp, lâu lâu mới nhớ ra 'Ôi, chúng ta có một căn nhà ven biển, đi nghỉ dưỡng ở đó thôi'. Không phải tôi đang châm biếm đâu, tôi đang cảm thấy ghen tị ấy. Tôi nhìn ngó xung quanh rồi lại nhìn tên Phum đang đi đi lại lại, lớn tiếng nói chuyện điện thoại.
"Ờ, biết rồi. Tao bận đi làm chút chuyện giúp mẹ tao nên giờ mới tới. Gì mà lắm chuyện thế, tao tới lấy rồi đấy thôi, sao không bảo thằng Thaen ấy. Rõ là phiền phức."
Nói xong hắn tắt máy, ngồi phịch xuống sofa, làm mình làm mẩy hệt như đứa trẻ con giận dỗi khi không vừa ý. Thế rồi hắn cũng để ý thấy tôi đang nhìn hắn, hắn nhẹ nhàng ngồi dậy làm cái mặt đáng ghét như mọi khi. Ha, đúng là cái tên thất thường.
"Tao yêu cầu tiền bồi thường thiệt hại." - Hắn mở đầu cuộc đàm phán, sau đó điều chỉnh tư thế ngồi trên sofa cho thoải mái.
"Cái gì mà thiệt hại, cái gì bồi thường? Mày đang nói mê à?" - Dù không hợp với hoàn cảnh lúc này lắm nhưng tôi thực sự không nhịn được cười. Lại còn đòi bồi thường thiệt hại cơ đấy.
"Tao xin được nhắc lại là tao đã phải nằm viện sau khi bị mày gây chấn thương."
"Ơ, thế là nằm viện thật à, tao tưởng mày đùa. Thế khỏe hẳn chưa?" - Xin phép được cười to thêm một lần nhé quý vị: "Ai bảo mày trêu tao trước, mà chưa thấy mày xin lỗi tao một câu nào đâu nhé."
"Xin lỗi."
Ha, tôi lại càng cười lớn, cười không biết trời đất là gì: "Từ từ, từ từ."
"Giờ đến lượt mày, xin lỗi tao đi."
"Từ từ đã, mày từ từ thôi đừng có tranh thủ lúc tao mất cảnh giác. Tao không có gì phải xin lỗi mày hết, tất cả những chuyện đã xảy ra đều là lỗi của mày, từ lúc đó cho đến bây giờ chỉ có mày mới là người có lỗi thôi." - Nói xong tôi thấy tên Phum lưỡi đá qua má, nhìn có vẻ hắn đã hết kiên nhẫn rồi. Hắn rướn người về phía trước, nhìn tao chằm chằm.
"Tiền dưỡng thương, tiền thuốc, tiền bác sĩ tổng cộng hơn 200.000 baht, tao 'tốt bụng' làm tròn xuống còn 200.000, trả đây."
"Tao thật lòng xin lỗi mày, tao sai rồi, mày không sai tí nào cả, tất cả là lỗi tại tao." - Hắn còn chưa nói dứt câu tôi đã chồm lên, rối rít xin lỗi với tốc độ ánh sáng.
"200.000, trả đây."
||||| Truyện đề cử: Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||
(200.000 baht ≈ 140 triệu vnd)
"Mày nằm ở cái bệnh viện quái quỷ nào thế, bao nguyên cả tầng à? Nằm có tí mà sao đắt đến mức ấy."
"Mày cần xem hóa đơn không, tao có."
"Nhưng tao không có, đừng nói là 200.000, đến 200 baht đi in tài liệu tao còn phải mượn bạn."
"Vậy thì tao có lựa chọn cho mày, làm việc cho tao để trả nợ."
"Việc gì? Nếu bảo tao đi buôn ma túy, giết người, đánh nhau thì mày chọn nhầm người rồi. Tao không nhận mấy việc này." - Tôi nheo mắt nhìn hắn với vẻ không tin tưởng. Hắn lại hít một hơi thật dài, xoa xoa đầu cho đến khi tóc rối tung rồi tiếp lời:
"Tại sao tao lại phải sai mày đi làm mấy việc đó, mày có thể dừng cái trí tưởng tượng của mình lại một chút được không? Việc tao muốn mày làm nó không khó đâu, nói đơn giản thì..." - Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, miệng hơi hé, cảm giác như có ý cười thoáng qua trước khi hắn phun ra câu khiến tao á khẩu:
"Mày làm người hầu cho tao trong khoảng một, hai tháng đi."
Đ-ệ-t-m-ợ.
"Tao không ép buộc gì đâu nhé, mày làm hay không cũng được, tùy mày lựa chọn."
Nói rồi hắn lại ngả người xuống sofa, hai chân dang rộng ra, vẻ mặt vô cùng thoải mái. Còn tôi thì chỉ có thể trợn mắt, cố gắng lấy lại giọng nói của tao.
"Cảm ơn mày nhé, từ bé đến giờ, tao chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như lúc này."
"Nếu không làm thì chỉ cần trả tao 200.000, trả góp cũng được, tao 'tốt bụng' ấy mà." - Hắn bắt đầu muốn chọc tôi nổi điên rồi đây. Mà thật ra giờ phút này không cần chọc tôi cũng tức điên đến mức đầu sắp bốc khói rồi.
Tôi đứng phắt dậy, vẫn nhìn hắn rồi lớn tiếng:
"Mày muốn bắt đầu công việc lúc nào, nói đi."