Chương 21: Biệt Đội Thần Tình Yêu

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 21: Biệt Đội Thần Tình Yêu

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện giữa thằng Toey với thằng Q, à không, nói chính xác phải là chuyện thằng Toey yêu thằng Q, đã trở thành chủ đề chính trong buổi nói chuyện sáng hôm sau của nhóm chúng tôi. Thật lòng tôi có phần hy vọng thằng Matt say nên nói bừa, tỉnh dậy rồi sẽ nhận ra đây chỉ là một câu chuyện đùa.
Nhưng thái độ của nó khi bị hỏi lại đã cho thấy rõ ràng rằng chuyện nó nói hôm qua hoàn toàn là sự thật. Còn thằng Toey - nhân vật chính của câu chuyện - đêm qua được Phum đích thân đưa về, say đến mức đó thì làm gì còn tự đi nổi nữa chứ.
Thằng Thaen, thằng Mick, thằng Pun trước khi về cũng không khỏi bàng hoàng khi biết được thằng Toey thích thằng Q.
"Q nào, Toey nào, có đúng Toey Jarinporn không? Ôi trời ơi, bạn bè tao bị làm sao hết thế này?" - Thằng Pun vừa đi tới ngồi xuống vừa nói không quên lẩm bẩm có phải nó đang mơ không, đòi chúng tôi lôi nó ra khỏi giấc mơ này đi. Ha, đây không phải Inception đâu mày.
Thằng Matt đúng là thằng bạn thân đáng tin cậy, nó nhất quyết không hé lộ thêm một chi tiết nào. Dù thằng Fang có dọa dẫm đủ kiểu, suýt nữa thì đè nó ra mà hỏi cho ra nhẽ, Matt cũng không chịu mở miệng nhả thêm một chữ. Đúng là cứng đầu. Thằng Beer phải dùng chiêu bài của một luật sư tương lai, đe rằng: "Giờ mày khai hay để bọn anh đi hỏi thẳng thằng Toey đây?". Chỉ bấy nhiêu đó là cu em Matt đã như ngồi trên chảo lửa.
"Các anh thực sự không biết chuyện thằng Toey yêu P'Q ạ?" - Nó hỏi đi hỏi lại câu này được hai tiếng rồi.
"Ờ!!!"
"Tao biết mà còn phải đến chất vấn mày như này à Matt. Mày còn chần chừ nữa là tao chém mày luôn đấy." - Không biết thằng Fang nóng máu vì lo cho đệ ruột hay nó khó chịu vì thằng Matt mãi không chịu mở miệng nữa.
"Thằng Toey yêu P'Q lâu rồi." - Matt vừa nói vừa đánh mắt ngó sắc mặt các anh. Chúng tôi nghe thấy thế cũng đưa mắt nhìn nhau. Cái cụm "Toey yêu P'Q" này, dù nghe bao lần cũng vẫn cảm thấy hoang đường. Không thể tin được. Tuyệt đối không thể nào. Như Băng Cốc có tuyết vậy. Nhưng dù Băng Cốc không có tuyết thì chuyện thằng Toey yêu thằng Q cũng là sự thật đã hiển hiện.
"Mẹ, đứa nào lôi tao ra khỏi giấc mơ này với. Nếu bảo thằng Toey giành người yêu với thằng Q, tao còn tin." - Thằng Mick kêu ca, nó nhíu mày lại.
"Tao nói thẳng là giờ tao đang rối bời. Còn đứa nào có chuyện gì thì mau nói luôn một thể đi, tao còn chịu được." - Thằng Pun nhanh chóng bày tỏ cảm nghĩ của mình, chưa kể nó còn quay ra nhìn đám thằng Chen, thằng Mick, thằng Beer nên bị ba đứa nó đạp cho mấy cái.
"Nhưng thằng Toey có bạn gái mà, nhiều là đằng khác." - Tôi bày tỏ.
"Bạn gái và người mình yêu có nhất thiết phải là cùng một người đâu P'Peem." - Bạn gái và người mình yêu có thể là hai người khác nhau à? Chỗ này mới làm tôi đau đầu đây. Tôi quay qua nhìn khuôn mặt đang nhăn lại của thằng Phum trước khi nó thốt lên một câu khiến cả đám chỉ muốn bổ nhào.
"Mày là bạn trai tao và tao yêu mày Lùn ạ."
Cả bọn ồ lên kinh ngạc.
Từ từ đã, cho tôi thở mấy giây. Cái thằng thẳng tính này, mày có bao giờ nghĩ được rằng nói như thế sẽ khiến người ta xấu hổ không???
"Ờ mà, thế tính ra cũng tội nghiệp mấy cô bạn gái của thằng Toey nhỉ, hẹn hò với một người chẳng yêu mình."
"Tùy người anh ạ, còn phụ thuộc vào việc bạn ấy hẹn hò với thằng Toey vì điều gì. Nếu là vì tình yêu thì đúng là đau rồi, còn nếu mong đợi vào điều khác thì coi như đôi bên cùng có lợi. Em nghĩ điều này các anh phải rõ hơn em chứ, hahaha."
"Ờ đúng, giống hệt bọn mày chứ gì. Không yêu cũng hẹn hò đấy thôi, hẹn hò bừa bãi." - Tôi đưa tay chỉ một vòng, bắt đầu từ thằng Thaen, thằng Fang, thằng Phum rồi đến ông tổ đào hoa - thằng Chen. Hiển nhiên kết cục là nhận được cái tát vào đầu từ bốn bàn tay to lớn đó. Uiii, đau nha.
"Cái thằng mỏ hỗn này."
"Thế thằng Q không biết à Peem, mày đi với nó suốt mà." - Thằng Beer hỏi với vẻ mặt căng thẳng. Bầu không khí lúc này cứ như Hội nghị thượng đỉnh châu Á vậy.
"Nó biết kiểu gì trong khi chúng ta còn không biết. Tao chỉ thấy hai đứa nó suốt ngày cắn nhau thôi."
"Vậy tiếp theo tính thế nào đây?" - Đột nhiên thằng Pun lên tiếng hỏi nhưng cái mặt thì đang cúi gằm. Tôi bắt đầu linh cảm có chuyện gì đó.
"Thế nào là thế nào hả Pun?"
"Thì tìm cách giúp thằng Toey chứ sao. Chúng ta sẽ biến thành Cupid, thần tình yêu."
Thằng Pun từ từ ngẩng đầu lên, không quên nở một nụ cười toe toét.
"Cái gì cơ? Hahaha, thần tình yêu? Cỡ mày có mà là thần chết vì ham muốn thì có, hahaha."
"Chết tiệt Chen, mày coi tình yêu là trò đùa à? Cái thằng vô tâm! Cỡ mày không biết yêu ai được đâu!" - Hahaha, từ lúc chơi với nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên thằng Pun dám nói lên sự thật.
"Thế mày thì biết yêu à Pun?" - Thằng Chen vừa nín cười vừa hỏi lại.
"Sắp rồi nhé." - Thằng Pun lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy buồn cười: "Tao đang học hỏi rồi. Lúc nào mà tao tìm được nửa kia, tao sẽ trở thành chuyên gia tình yêu cho xem." - Nghe giống như mấy đứa đang tâm sự vậy.
"Mày kéo bạn mày xa xa tao cái đi Mick."
"Nhưng tao thấy thằng Pun nói cũng có phần đúng mà. Thằng Toey là em bọn mình, thằng Q là bạn. Em mình với bạn mình mà yêu nhau, con thuyền này chắc chắn không gây thiệt hại gì. Đúng không Pun?"
Đây chính là biểu cảm của chúng tôi lúc này. Mày lấy đâu ra cái suy nghĩ đấy thế Mick?
"Ôi Mick, mày nói đúng ý tao ghê. Tao sẽ phong mày làm quân sư." - Dứt lời, hai thằng điên đó nhìn nhau rồi phá lên cười. Chúng tôi chỉ biết đứng hình nhìn chúng nó.
Với sự giúp đỡ của những vị thần tình yêu này, liệu sẽ là mũi tên tình yêu đưa con thuyền cập bến hay là phi tiêu tẩm độc đây? Mời các bạn theo dõi tiếp phần sau nhé ~
Mặc dù hôm nay là thứ bảy nhưng tôi cũng không được nghỉ ngơi ở nhà, vì tôi với thằng Q phải tới Cục Lưu trữ (Cơ quan Lưu trữ Quốc gia, nơi vinh danh Quốc vương Bhumibol Adulyadej).
Và vì cũng muốn trở thành một vị thần tình yêu như thằng Pun gợi ý nên tôi đã rủ cả thằng Toey đi. Dẫu có thể sẽ điếc tai hoặc phiền chết vì tiếng cãi cọ không ngừng từ cặp anh em cùng khóa đó nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy vui khi bị hai đứa nó trêu. Anh em nhà nó bắt tôi lái xe để chúng nó ngồi sau cãi cọ ồn ào. Chắc lúc đến được Khlong Ha, tôi phải gọi sẵn một chiếc xe cấp cứu chờ chúng tôi ở Cục Lưu trữ quá.
"Uầy, đẹp quá anh ơi, cũng yên tĩnh nữa." - Nhìn trong ảnh đã thấy đẹp rồi, đến lúc được tận mắt chứng kiến thì thực là không biết phải mô tả thế nào, cứ như một tòa lâu đài trên thiên đường vậy. Yên tĩnh và cũng ít người. Hoặc có thể vì nơi đây có hình bóng của Đức vua nên khiến tôi vô cùng yêu mến nơi này.
"Ờ biết là đẹp rồi nhưng mày lại giúp tao bê đồ xuống với." - Thằng Toey bĩu môi nhưng vẫn đi tới giúp người anh cùng khóa nó mang đồ vẽ tranh. Thằng Q với tôi trông đến khổ sở, hai tay đầy giấy vẽ, họa cụ, chưa kể trên cổ còn đeo thêm cái máy ảnh.
"Q, mày đi hỏi quản lý ở đây xem có được ngồi vẽ không?"
Tôi với thằng Toey đứng đợi thằng Q và tôi không thể không quay sang nhìn chằm chằm thằng em mình. Dưới vẻ ngoài điển trai, đôi mắt long lanh và nụ cười rạng rỡ đó, nó đang che giấu những cảm xúc gì?
"Có chuyện gì sao anh Peem, cứ thấy nhìn Toey suốt thôi. Á à, đừng nói là anh trót thầm thương trộm nhớ em rồi nhá. Thôi đừng anh, tội nghiệp anh Phum lắm chứ. Chưa kể, đẹp trai như em có nhiều người theo đuổi lắm đó, hahaha." - Tôi cười, hẳn nó ngạc nhiên lắm khi hôm nay tôi không mắng mỏ hay đánh đầu nó. Tao không muốn mày phải chịu thêm đau khổ nữa đâu, Toey ạ.
"Toey, có chuyện gì cần anh giúp, cứ nói nhé."
"Hôm nay anh cứ là lạ sao ấy, thế anh giúp em giết thằng bạn anh đi." - Thằng Toey cười đến là vui, lắc lắc lon Pepsi trong tay.
"Haha, thằng Q ấy hả?"
"Vâng"
"Giết nó thì nó chết chứ còn gì."
"Đúng"
"Thằng Q mà chết thì mày mất đi người anh cùng khóa yêu dấu rồi còn gì." - Thằng Toey quay ngoắt lại nhìn tôi, đôi mày nó nhíu chặt đến mức hai đầu lông mày suýt chạm vào nhau. Tôi không muốn vượt quá giới hạn, tôi chỉ muốn nghe chính nó nói, chỉ muốn làm một thằng anh trai mà nó có thể chia sẻ mọi chuyện. Thằng Toey đang định mở lời thì tiếng thằng Q vọng tới từ xa.
"Ơ, cái thằng bướng bỉnh này, sao mặt mày trông khó chịu thế."
"Chắc nó dị ứng với Pepsi, quản lý nói sao mày?"
"Chọn chỗ nào cũng được, à anh ấy còn bảo nhớ đi xem triển lãm, trước khi về đi cũng được."
Tôi với thằng Q ngồi gần nhau để vẽ vì có mỗi chỗ này có bóng râm, còn mấy chỗ khác thì nắng cháy đầu. Lý do tôi với thằng Q phải đi xa đến vậy để vẽ là vì chủ đề Kiến trúc Thái Lan dưới thời trị vì của Vua Rama IX không được nhiều người lựa chọn (tôi muốn được cộng thêm điểm nên đã chọn chủ đề này). Thực ra thì tôi cũng muốn đến đây lâu rồi, nghe bạn bè bảo nó đẹp lắm và đúng là như vậy, cảnh thật không làm tôi thất vọng.
Còn thằng Toey thì ôm máy ảnh lăn lộn khắp nơi để chụp ảnh. Nó chụp bông hoa sứ trắng rơi trên nền cỏ xanh chắc cũng được gần nửa tiếng rồi ấy. Chẳng biết nó nghệ sĩ đến mức nào mà làm cái thằng nhóc đó chăm chú thế, vừa cúi, vừa bò, vừa nằm xuống để chụp ảnh. Nãy nó đi vệ sinh xong về kể là có anh hướng dẫn viên đến xin số, hahaha, không thể tin nổi mà.
"Q"
"Ừm"
"Thằng Q"
"Ơi"
"Q"
"Mày còn gọi tao mà không nói gì thêm lần nữa, tao đá cho bay mặt đấy." - Thằng Q đưa bút chì gài sau tai, rồi quay lại nhìn tôi như thể ngay giây sau nó sẽ đứng dậy đá tôi thật.
"Mày yêu Ink không?" - Ink là tên bạn nữ mà thằng Q đang hẹn hò dạo gần đây.
"Hỏi làm gì?"
"Thì tao thấy lâu rồi mày không qua lại với ai từ lúc chia tay với chị Jane đến giờ, sao tự dưng lại đi hẹn hò với Ink thế?
"... Không biết nữa, Ink cũng dễ thương mà, hẹn hò vài lần, biết đâu lại yêu thật." - Nói thì dễ lắm, nhưng làm thật chưa chắc đã được như vậy đâu nhé mày.
"Mày, ờm, hai đứa mày có gì chưa?"
"Chết tiệt Peem, tao xấu xa thật nhưng đầu óc này không phải lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó thôi đâu."
"Ờ ờ, thế tốt. Thương mấy cô bạn gái, ở nhà được bố mẹ nâng niu như trứng mỏng, đừng làm gì quá đáng nhé."
"Mày bị cái quái gì vậy, nói năng lạ thế, thằng Phum cho mày ăn cái gì rồi" - Ăn tình yêu chứ gì, ghê quá. Tôi mà nói câu vừa rồi ra thật thì thằng Q chắc chắn sẽ cho ăn dép luôn.
"Thế giả sử, giả sử thôi nhé, ừm, có thằng con trai thích mày, mày có thấy ghê tởm không?"
"Ai?"
"Thằng To… ừm, giả sử thôi mà, giả sử thôi mày." - Chết tiệt, tí nữa thì tôi lỡ lời nói ra tên thằng em rồi, thằng Q đúng là ranh ma thật.
"Vớ vẩn quá đấy Peem."
Đến lúc vẽ xong tranh cũng đã tầm ba giờ chiều. Thật ra thì chưa phải là xong, mới chỉ xong phần khung thôi nhưng tôi đã chụp lại để về nhà vẽ tiếp. Giờ tôi với hai đứa trời đánh kia đi tham quan triển lãm vinh danh Đức vua theo lời giới thiệu của quản lý. Bên ngoài đã đẹp rồi mà bên trong còn đẹp hơn, chúng tôi chụp ảnh không bỏ sót góc nào.
Bước vào đây nhìn thấy khung cảnh hoàng gia khiến trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, không biết phải giải thích như nào. Ừm, nó khiến tôi thấy ấm áp và tự hào khi được sinh ra là người con của đất Thái, được trở thành thần dân của Đức vua. Lần tới phải rủ thằng Pun đi cùng mới được, để tình yêu nước trong máu nó sục sôi hơn nữa.
"Toey mệt quá, nghỉ một lát được không ạ." - Xin xỏ làm gì, mày ngồi rồi đó thôi.
"Yếu ớt quá, sao bảo mày là dancer cơ mà, đi có chút đã kêu mệt."
"Vâng, em làm sao mà cứng cỏi được bằng anh."
"Thằng Toey đáng yêu ghê ha, mày thấy thế nào hả Q?" - Cả thằng Q lẫn thằng Toey đều phản ứng dữ dội và quay ra nhìn tôi. Sao nào, tao nói gì sai à?
"Đáng sợ vãi, nói thật đi Peem, mày chán với sự đẹp trai một cách nhạt nhẽo của thằng Phum rồi đúng không? Tao bảo rồi mà, mấy đứa công tử như nó chán ngắt, phải đẹp mặn mà như tao đây này. Đẹp ngất ngây, đẹp say đắm, đẹp không có chỗ nào để chê, vẻ đẹp ngàn năm có một hahaha."
"Đẹp mặn mà hay đẹp ảo tưởng đó?" - Thằng Q hất mặt lên trời cười phá lên trước khi nhảy chồm lên ôm cổ thằng Toey. Thằng em tôi thì đang chật vật vì không đọ lại sức thằng Q, hahaha. Tôi nhanh tay lôi máy ảnh ra ghi lại khoảnh khắc này của hai đứa.
"Ấy ấy, chúng mày nhẹ tay thôi, đây có phải nhà mình đâu, ý thức một chút đi." - Thằng bạn tôi đúng là mạnh tay, nó chẳng sợ thằng em đau chút nào hay sao ấy.
"Nào nào, chụp với nhau tấm ảnh đi." - Cuối cùng nó cũng dừng tay, đi ra tìm góc chụp ảnh.
"Chỗ này này, ánh sáng đẹp, nào anh em cùng khóa ôm cổ nhau đi, ờ đúng rồi." - Hai đứa nó quay sang nhìn nhau, thằng Q để tay lên vai thằng Toey, thằng Toey cũng cao đấy nhưng vẫn kém người anh cùng khóa nó nhiều. Hihi, thế có nghĩa là không chỉ mình tôi lùn nữa rồi.
"Q, mày đứng lại gần em nó tí." - Thằng Q cũng nhích lại gần như tôi nói: "Gần tí nữa." - Hai đứa nó ôm cổ nhau nhưng tôi vẫn chưa thấy hài lòng, ha ha lâu lâu mới có dịp trêu chọc. Giờ vai thằng Toey gần như chạm vào ngực thằng Q rồi: "Sát thêm chút nữa đi xem nào."
"Chết tiệt Peem, hay để tao 'ăn' nó luôn cho mày xem."
"Thế thì tốt quá rồi"
Thằng Toey... mày mạnh miệng quá thế.
Lúc này, tôi đang đi dạo ở công viên Tương lai Rangsit. Không đi cùng hai đứa kia, anh em nhà nó tự về với nhau rồi. Vậy tôi đi với ai ấy hả? Đấy là người đã tới tận Cục Lưu trữ để đón tôi nên bị hai đứa kia trêu là tài xế riêng của tôi, thế rồi nó kêu đói, muốn ăn KFC nên hai đứa tôi lại rẽ qua đây. Các bạn đã biết được người đi cùng tôi là ai chưa nào?
"Cho em combo set ạ." - Không biết chị ấy có nghe được lời tôi nói không vì từ đầu đến giờ chị ấy chỉ chăm chú nhìn người đứng sau tôi.
"Mình dùng đồ tại quán hay mua mang về ạ?"
"Bọn em ăn ở đây ạ."
"Lấy phần cánh đi." - Đột nhiên người phía sau lên tiếng cụt lủn, nhưng có vẻ chị nhân viên để ý nó hơn cả tôi nên nhanh chóng trả lời. Hừ, mày ra chỗ kia ngồi đợi đi.
"Cánh vừa hết mất rồi ạ, nếu muốn ăn phải đợi thêm, hay mình đổi qua đùi và ức được không ạ?" - Chị nhân viên cất giọng ngọt ngào, không quên mỉm cười dịu dàng nhưng mà...
"Không, ăn cánh."
"Ờm" - Cả tôi và chị nhân viên đều đồng thời im lặng. Người xếp hàng đằng sau cả hai đứa tôi cũng đang nhìn.
"Peem, tao muốn ăn cánh." - Tôi đang đi cùng sinh viên khoa Kỹ thuật 20 tuổi hay học sinh tiểu học vậy? À quên mất, thằng Phum vẫn chưa tròn 20 tuổi, cái em bé 19 tuổi này khó chiều ghê.
"Cánh hết rồi mà, không phải mày đói sao, nếu muốn ăn phải đợi thêm đấy. Mình ăn đùi nhé, cũng ngon mà." - Tôi quay hẳn người lại hết lòng khuyên nhủ nó.
"Không!!!" - Nó khoanh tay trước ngực, quay mặt đi chỗ khác. Ôi dào, mày nghĩ thế là đáng yêu à cái thằng quỷ, trẻ con quá mức.
"Thế đổi sang ăn KFC bên Central World nhé."
"Không đi, tao muốn ăn cánh và ăn ngay tại đây." - Chị nhân viên giờ này chắc đã không còn tí hứng thú nào với thằng Phum nữa rồi, chưa kể hàng người đứng đợi đằng sau vừa thêm hai. Cuối cùng thì dưới sức mạnh của đồng tiền, chị nhân viên đành gọi cho KFC cơ sở gần nhất mang cánh qua 'cấp cứu'.
"Muốn ăn lắm đúng không, thế thì ăn cho hết đi, cấm được chừa lại dù chỉ một cái xương. Ối, mày làm gì vậy?" - Quỷ Phum nhét nguyên cái đùi gà vào mồm khi tôi đang nói hăng say.
"Nhức tai, phiền phức thật." - Nó cười, vẻ mặt rất vui vẻ khi mọi thứ đều diễn ra đúng ý nó.
Nếu ngồi ăn uống trong yên bình thì thực đúng không phải là tôi với Phum. Chúng tôi vừa ăn vừa đá chân nhau dưới gầm bàn, giành nhau nước uống chỉ vì cái tật thích uống chung một cốc. Nó còn thích gom hết xương thảy sang đĩa của tôi. Này, tao không phải chó đâu đấy.
"Phum, sốt."
"Cái gì"
"Sốt dính trên mặt mày kìa."
"Lau cho tao đi." - Tôi quay qua nhìn xung quanh. Mặc dù đang ngồi trong góc nhưng cũng không thể lơ là được. Chưa kể thằng Phum còn vô cùng nổi bật nữa chứ. Chọn được thời điểm thích hợp, tôi vươn tay ra lau đi vết tương dính trên mặt nó.
Ngay sau đó có tiếng cười khúc khích vang lên từ bàn bên cạnh, tôi còn nghe loáng thoáng được câu nói:
"Hai anh đó đáng yêu ghê á."