Chương 24: Câu hỏi

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ trước đến nay, tôi chưa từng biết rằng, đằng sau gương mặt lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ, hay trêu chọc mọi người kia lại ẩn chứa một nội tâm sâu sắc, một nỗi đau thầm kín và một tình yêu không có hy vọng.
Tôi lắng nghe câu chuyện của Toey với một mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng. Vừa buồn, vừa cảm động, vừa ấn tượng, lại vừa đau lòng trước sự chờ đợi dường như vô vọng của cậu ấy, nhưng đâu đó vẫn nhen nhóm những cảm xúc tích cực. Khi kể chuyện, Toey chắc hẳn không nhận ra rằng bản thân đang nở nụ cười, một nụ cười tràn ngập niềm hạnh phúc.
Kết thúc câu chuyện, cả nhóm chúng tôi không ai bảo ai mà cùng im lặng. Xung quanh chỉ còn tiếng gió từ điều hòa và tiếng khịt khịt mũi của Pun.
"Mày sao thế Pun, xúc động à?" - Thaen quay sang hỏi Pun, tay xoa đầu Toey.
"Có đâu, thằng quỷ Toey giẫm vào tay tao."
"Đệt." - Chúng tôi bật cười. Toey nghe vậy thì nhanh chóng nhấc chân ra khỏi tay Pun. Cũng vì Toey ngồi trên sofa còn Pun thì ngồi khoanh chân ngay ngắn dưới đất, ngay chỗ Toey nên cậu ấy vô tình giẫm lên tay Pun lúc nào không hay.
Toey vừa cười khúc khích vừa xin lỗi Pun, cười đến chảy cả nước mắt, nụ cười vẫn rạng rỡ như mọi khi. Trong ánh mắt cậu ấy vẫn chứa nét tinh nghịch như xưa, nhưng khi tôi nhìn vào lại chẳng còn thấy cảm giác cũ nữa. Tôi thương cậu ấy quá, muốn giúp mà không biết phải làm sao.
"Mày đỉnh quá Toey ạ, sao mà nhịn được lâu thế?"
"Đúng, nếu là tao, tao đã đến nói thẳng với nó ngay từ hôm tư vấn tuyển sinh rồi." - Đám đàn anh học cùng cấp ba với Toey bắt đầu la ó. Mick nhăn nhíu mày, Beer với Phum vẫn ngồi yên còn Fang thì...
"Thảo nào hôm ấy anh gọi mày lại mà mày không chịu, cứ nấp sau lưng Phum." - Riêng Fang thì lên tiếng phàn nàn.
"Thì em không biết nên xử sự sao mà anh, tự dưng lại gặp P'Q ở trường."
"Ờ, mà giờ tao mới nhận ra, mày gọi cả đám là anh (hia) còn gọi Q là P'"
Ờ ha, giờ tôi cũng mới để ý, mày lanh quá Beer ạ. Toey có gốc gác Trung Quốc, thực tế thì cả đám ngồi đây ai cũng ít nhiều liên quan đến gốc gác Trung Quốc nhưng Toey là rõ nhất. Vì ở nhà, cậu ấy cũng gọi theo kiểu bên Trung như a ma (bà), a kong (ông), a jek (chú), a hia (anh). Cậu ấy coi chúng tôi như anh trai nên gọi là Hia cũng không lạ. Nhưng giây phút này tôi mới nhận ra rằng Toey gọi Q là P'Q.
*Ai xem phim Trung Quốc nhiều hẳn cũng biết, thường khi gọi tên người ta sẽ thêm "a": A Mỹ, A Hoa,... hoặc "tiểu": Tiểu Mỹ, Tiểu Hoa.... Những gia đình người Thái gốc Hoa cũng hay gọi như vậy và có biến tấu đi một chút. Tuy nhiên, nhìn chung khi một người Thái gốc nghe được cách gọi này thì họ biết ngay gia đình người kia có gốc Trung Quốc.
"Thì P'Q là người đặc biệt nên em muốn làm chút gì đó để anh ấy trông đặc biệt hơn người khác, dù chỉ là một điều rất nhỏ." - Toey lại khiến tôi thấy nghẹn ngào. Đó là điều nhỏ bé mà Toey dành cho người cậu ấy yêu, dù đối phương chẳng hề để tâm.
"Toey, mày cống hiến cho tình yêu đến mức ấy cơ à."
"Em cũng không biết nói thế nào nữa anh Chen, em chưa thấy bản thân mình cống hiến được gì hết, chỉ là muốn làm gì đó thôi."
"Hức hức hức." - Lại nữa rồi, cái thằng chó Pun lại diễn nữa rồi. Nước mắt không rặn ra nổi một giọt mà cứ hức hức cái gì không biết. Phum không chịu nổi nữa bèn lấy gối đánh vào đầu Pun một cái.
"Ối ối, đm Phum, sao lại đánh tao."
"Mày lại bị gì nữa, Toey giẫm vào mặt mày hay gì."
"Đâu có, tao tê chân, Mick, ra đỡ tao đứng dậy cái." - Chúng tôi lại được một trận cười. Có Pun ở đây, chúng tôi muốn căng thẳng cũng không thể căng nổi quá hai phút.
"Chân nào thế?"
"Đm Peem, đừng, đừng, tao đau." - Tôi đứng dậy đạp cả lên hai chân khiến Pun kêu la oai oái. Pun phải bám vội vào Thaen để ngồi lên sofa, chỗ cạnh Toey.
"Toey"
"Dạ anh."
"Tấn công đi." - Nhìn kìa, nhìn cái người tự nhận là thần tình yêu đi khuyên nhủ cậu em nó kìa. Toey lắc đầu cười cười.
"Lúc em phải chờ đợi anh ấy mà không có một tin tức gì, không biết anh ấy ở đâu còn khổ sở hơn thế này nhiều, nhiêu đây đã là gì."
"Mày không tính nói cho Q biết thật à, nhỡ cậu ấy cũng có tình cảm với mày thì sao." - Tôi cảm thấy có phần chắc chắn về mối tình đầu và tình yêu duy nhất mà Q từng nhắc đến là ai rồi.
"Tình yêu của tao á, nó vĩ đại lắm, mấy đứa ngu ngu như chúng mày không hiểu được đâu."
Đây là câu nói nửa đùa nửa thật của Q vào hôm chia tay học sinh cuối cấp. Đúng vậy, tình yêu là một thứ vĩ đại, nó tiếp thêm động lực để một người có thể làm rất nhiều thứ cho người mình yêu.
"Đúng đúng, anh nghĩ Q cũng có tình cảm với mày đấy Toey."
"Ừ, đợt cuối cấp trông cậu ấy buồn hẳn, chúng mày cũng thấy thế đúng không." - Chúng tôi cật lực gật đầu đồng tình với Pun.
"Thảo nào thấy cậu ấy thích cầm theo giấy note thế." - Chen hồi tưởng.
"Tao nhớ ra rồi, chúng mày có nhớ không, hồi đấy Q hôm nào cũng chỉ gọi sữa lắc nhưng có một đợt cậu ấy gọi mà không uống, trông còn ủ rũ nữa, nhờ Peem nhờ." - Gì mà đá cả sang tao.
Những gì Pun nói không sai. Đợt gần cuối năm lớp 12, Q trông mất tinh thần hẳn. Hồi ấy cậu ấy chẳng qua lại với ai dù xung quanh chẳng thiếu người theo đuổi.
Hôm nào sau giờ học Q cũng đi vẽ tranh, chúng tôi biết và biết cả quán P'Oh. Đám bọn tôi cũng từng tới đó với Q nhưng không thường xuyên. Q thì ngày nào cũng tới, đam mê lắm, nhưng điều chúng tôi không biết là nơi đó đã tạo ra nhiều kỷ niệm đẹp cho Q.
"Nếu yêu thì tại sao anh ấy lại đột nhiên biến mất như vậy chứ?" - Toey cúi mặt như đang hỏi chính mình.
"Chắc cậu ấy có lý do riêng, Q sợ tình yêu mà." - Mọi người đồng loạt quay lại nhìn Phum, chắc có lẽ vì Phum cũng từng có nỗi sợ y hệt. Tôi đưa tay ra nắm lấy tay cậu ấy và mỉm cười.
"Giờ mày không cần phải sợ nữa."
"Ừm, tao không sợ nữa rồi."
Tôi biết, bất kể vô tình hay cố ý, Q đã từng khiến nhiều người đau lòng. Nếu để tôi đoán xem lý do mà cậu ấy phải vứt bỏ đi tình yêu của chính mình là gì, thì chắc có lẽ là vì cậu ấy chưa từng yêu ai nên sợ bản thân chịu thương tổn. Quan trọng hơn cả, có lẽ cậu ấy sợ "người đặc biệt của mình" phải chịu tổn thương vì cậu ấy.
Và nếu tất cả mọi chuyện đều giống như suy nghĩ của tôi thì thực sự tôi không biết, giữa một người hết mình vì tình yêu như Toey và một người sợ hãi tình yêu như Q, ai đáng thương hơn.
***
Toey về rồi. Beer với Mick đưa cậu ấy về vì Beer có việc phải đi, nhưng thực tế là chúng tôi muốn tách Mick với Pun ra. Nếu để cả hai đứa họ ở lại thì cái công cuộc xây dựng kế hoạch để giúp Toey chỉ có nước đổ bể.
"Mày giỏi lắm, giấu bọn anh không lộ chút sơ hở nào." - Lúc này cả đám còn lại đang xúm lại tra hỏi cậu em Matt. Cậu ấy là nhân vật chủ chốt để chúng tôi biết và vén màn toàn bộ câu chuyện giữa Toey với Q, thế mà bấy lâu nay cứ im bặt.
"Hehe, thì em phải giúp bạn chứ P'Chen."
"Mày khỏi phải lo, có anh đây rồi." - Pun đưa hai tay khoanh trước ngực, ra vẻ được việc.
"Tao lo vì có cái mặt mày ấy Pun." - Thaen nói một câu khiến mặt Pun xịu ngay lập tức. Cũng may là giờ tách Mick ra rồi, chứ không thì...
"Em biết bọn anh muốn giúp Toey nhưng cậu ấy đã chịu đựng ngần ấy năm trời rồi, thôi cứ để cậu ấy như thế tiếp đi thì hơn."
"Nhưng như thế tội nghiệp cậu ấy lắm, ngày nào cũng gặp người mình yêu nhưng không thể thổ lộ."
Tôi ở cạnh Toey và Q gần như 24/7. Hễ cứ thấy mặt nhau là họ lại nhảy vào cãi cọ, trêu chọc đủ kiểu. Từ giờ chắc tôi không thể thấy cảnh này mà bình tĩnh ngồi cười như trước được nữa. Vì sự thật bày ra trước mắt, rằng một Toey lúc nào cũng rạng rỡ, tươi tắn cũng đang che giấu bên trong những nỗi niềm không thể nói.
"Cậu ấy giả vờ cãi cọ với Q à Matt?"
"Không phải đâu anh, hồi nói chuyện qua giấy note cũng đã như thế rồi. Với cả P'Q cũng chọc cậu ấy mà nên Toey chọc lại thôi. Hai người đó gặp nhau mà không cãi nhau mới lạ ấy." - Chúng tôi gật đầu đồng tình.
"Em từng động viên cậu ấy tỏ tình với P'Q nhưng cậu ấy bảo không cần thiết, thế này là cậu ấy mãn nguyện rồi."
"Tao nghĩ chắc cậu ấy sợ nói ra rồi sẽ mất anh mất em, sợ nói ra rồi sẽ không nhìn mặt nhau được nữa."
"Thôi nào, chúng mày không phải lo, tao đã bảo sẽ làm thần tình yêu cho hai đứa nó mà. Chưa kể chúng ta còn có, đây, bốn vị chuyên gia." - Pun chỉ tay về phía tôi, Phum, Thaen và Fang.
Hơ, kiểu gì cũng lại vòng về tôi là sao nhỉ.
"Bọn anh đừng đi nói cho P'Q đấy, không là Toey giết em chắc luôn."
"Chứ không thì vẫn để mọi thứ như thế à, cậu ấy đau đấy mày."
"Toey cậu ấy quen rồi P'Thaen. Hôm uống rượu mà bọn anh thấy cậu ấy ỉu xìu là vì hôm ấy cậu ấy bắt gặp P'Q với người yêu đang, ờm, trong xe nên cậu ấy mới xuống tinh thần như thế." - Tôi không muốn tưởng tượng cảm xúc lúc Toey bắt gặp Q với người yêu đâu.
"Trong xe á, wow wow wow, đỉnh vậy. Q đúng thánh mà. Rồi sao, cậu ấy có quay clip lại không?"
"Đm Pun, mày có biết chọn thời điểm không vậy?"
"Ờ ờ, tao biết rồi, thôi để tao thử nói chuyện với Q xem sao."
"Ôi P'Pun, em xin anh đấy, đừng nói cho P'Q biết, cứ để mọi thứ như trước đi."
"Bọn mình phải nói cho Q."
"Pun, mày có hiểu tiếng Thái không thế, hay còn phải để tao dịch từ Thái qua Thái cho nữa? Em nó đã bảo để yên như thế rồi, thằng đần."
"Chúng mày đừng có cản tao, tao sinh ra là để làm hoàng tử cưỡi bạch mã đến để giúp nàng Toey."
"Bạch mã, thằng ngu."
Ôi, nhìn cái đám quân sư này tôi chỉ muốn uống ngay 2 viên Panadol. Làm gì có thần tình yêu nào như thế này.
"Trước hết phải gọi Q ra thăm dò đã, xem ý cậu ấy như nào, trăm trận đánh thắng một trận thôi cũng tốt lắm rồi."
"Ai dạy mày thế đấy Pun?" - Đến cả Phum cũng phải hoang mang trước những phát ngôn kia.
"Dương Quá" - HẢ? Dương Quá ấy hả? Đấy chẳng phải nam chính của Thần điêu đại hiệp sao.
"Mày không biết Dương Quá à Phum, người yêu của Tiểu Long Nữ ấy."
"Ờ..." - Chúng tôi chỉ biết đánh mắt nhìn nhau... ờm... chúng ta đang nói chuyện Toey với Q mà, sao lại chuyển qua Thần điêu đại hiệp rồi. Chưa kể Pun còn diễn cho giống nhân vật trong đó. Tao nghĩ mày không nên tên là Pun nữa, đổi thành kỳ nhông cho thành họ hàng xa của thần điêu đi. Cũng đừng diễn Thần điêu đại hiệp nữa, diễn Thần điên đại hiệp đi.
"Làm thế nào đây?" - Chúng tôi không để ý đến Pun nữa, cả đám quây lại nghiêm túc suy nghĩ để tìm ra giải pháp.
"Nếu thế này là cậu ấy mãn nguyện rồi, hay cứ để thế đi." - Mọi người trố mắt ra nhìn Fang.
"Mày ác quá đấy Kaofang, đồ lòng dạ sắt đá, đồ ác quỷ, satan." - Pun tuôn một tràng.
"Tao nghĩ chúng ta vẫn nên giúp một chút, tao thấy thương cậu ấy lắm." - Chen có suy nghĩ y chang tôi.
"Ma quỷ xấu xa..." - Vẫn có tiếng Pun lảng vảng đâu đây không dứt, mày đừng có ghẹo gan bọn tao nữa!
"Giúp thế nào, ép Q chia tay bạn gái để đến với Toey à?" - Chúng tôi lại trố mắt nhìn Fang lần hai. Toey là đệ ruột của cậu ấy, thế mà sao cậu ấy...
"Mày sao thế Fang, mày không muốn thấy cậu ấy được hạnh phúc à, hừm?" - Thaen bóp nhẹ đầu mũi người yêu, Fang nhăn mặt rồi lắc đầu.
"Tao lại không nghĩ là cậu ấy sẽ hạnh phúc đâu, nhỡ cậu ấy bị Q phớt lờ thì sao?" - Cả đám nghe xong thì im bặt: "Mày thử nghĩ mà xem." - Fang quay hẳn người ra đối mặt với Thaen: "Nếu một ngày Peem nó đến nói với mày là nó thích mày lâu rồi, mày còn có thể nhìn thẳng vào nó không, mày sẽ thấy thế nào. Nhẹ thì hai đứa không thể nhìn mặt nhau nặng thì có khi còn chẳng bạn bè gì nữa."
Cả tôi và Thaen đều quay ra nheo nheo mắt nhìn nhau. Không cố tình đâu nhưng cả hai đứa đều dẩu môi lên tỏ vẻ ghê tởm, cảm thấy buồn nôn. Tôi... yêu... Thaen á? Mày đúng là biên kịch đại tài đấy Fang, chứ tao là chỉ cần nghĩ đến thôi đã nổi hết da gà rồi.
"Nhưng nó không giống nhau mà Fang, Q từng có tình cảm với Toey mà."
"Cậu ấy không thích Toey, cậu ấy thích cái người có biệt danh sữa lắc cơ, người viết giấy note cho cậu ấy ấy." - Tôi bắt đầu hiểu điều Fang đang băn khoăn rồi. Cũng đúng, nếu Q đã dám bỏ Sữa Lắc dù vẫn còn yêu thì cậu ấy cũng dám từ chối Toey thẳng thừng.
"Nhưng tao vẫn muốn giúp hai đứa nó." - Ý chí mạnh mẽ quá ha, Pun ha.
"Không phải là tao không muốn giúp, tao muốn bọn mình từ từ nhìn nhận vấn đề trước đã. Không phải giúp bằng cách đến nói thẳng với Q, mày hiểu không Pun?"
"Ờ ờ, biết rồi, vậy để tao gọi cho Q."
Fang đứng bật dậy đá Pun vào góc phòng.
Haiz, liệu biệt đội thần tình yêu có tan rã trước khi đưa ra được kế sách hợp lý không đây?
***
Sau một hồi thảo luận nhưng vẫn chưa đi đến đâu, cả đám cũng tách nhau ra về, chuẩn bị chiến đấu với kỳ thi cuối kỳ. Chuyện Q với Toey chắc phải gác lại một bên đã. Giờ ở đây còn mỗi cậu chủ Phum là chưa chịu về nhà, cậu ấy theo tôi lên phòng rồi theo lên cả giường.
"Phum, tao nóng, khó chịu quá, ôm ấp làm gì?" - Cậu ấy không ôm chặt lắm nhưng được cái gác cả chân lên người tôi, nặng không chịu được.
"Nóng thì giảm nhiệt độ điều hòa đi."
"Bật nhiệt độ ở mức 25 để giảm thiểu sự nóng lên của Trái Đất, mày buông tao ra đi thằng quần." - Tôi đẩy đẩy cậu ấy.
"Còn không nằm yên là tao không chỉ dừng lại ở ôm thôi đâu." - Không cần đến câu thứ hai, tôi lập tức nằm im, thở mạnh cũng không dám. Thằng quỷ kia có vẻ rất hài lòng, cậu ấy cười lớn và ôm tôi chặt hơn. Ôi ôi, tao khó chịu, tao có phải con gấu bông nhà mày đâu.
"Peem"
"Ờ."
"Xịt nước hoa à?"
"Ừ"
"Sau này đừng xịt nữa, tao thích mùi cũ hơn."
"Mùi phấn rôm ấy à."
"Ừm." - Như để chứng minh là thích thật, Phum cúi đầu xuống thơm má thơm cổ tôi tới tấp.
"Haha, đm Phum tao buồn, hahaha, đủ rồi đủ rồi, dừng lại đi." - Mấy cọng râu lún phún của Phum chọc vào cổ làm tôi nhột.
"Nào nào, đủ rồi đấy, cho tao thở với." - Đến lúc cậu ấy chịu ngừng, tôi nằm thoi thóp như cá mắc cạn. Cậu ấy nhìn tôi cười được mấy giây rồi lại cúi xuống hôn. Mới nãy là không kịp thở còn giờ thì khỏi thở luôn.
"Quỷ Phum, mày làm như quỷ đói không bằng, mẹ nhà nó, tao tí thì nghoẻo." - Tôi đẩy cậu ấy ra khỏi người, nhanh chóng hít lấy hít để oxi trong không khí rồi đứng dậy đi ra ngồi chỗ bàn máy tính, để kệ thằng quỷ kia nằm trên giường cười điên một mình.
"Mới hôn đã càm ràm rồi. Thi xong mày sẽ còn đối mặt với nhiều thứ hơn thế cơ Lùn ạ." - Tôi ném cây cọ vẽ vào mặt kẻ biến thái.
"Đồ biến thái."
"Lại đây ngồi nào." - Cậu ấy vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh trên giường, rủ rê tôi lên nằm. Hừ, mơ đi.
"Nhanh nào, tao không làm gì mày đâu." - Tôi vẫn nhìn cậu ấy bằng ánh mắt không thể tin tưởng.
"Tao mà đứng dậy là mày không sống sót được đến ngày thi đâu Peem, nhanh, lại đây."
"Ờ, mẹ, chỉ giỏi ép người ta." - Cuối cùng thì tôi vẫn lết lên nằm trên giường cho cậu ấy ôm. Chúng tôi nằm ôm nhau trong yên lặng, không ai nói gì. Sắp thi rồi, thi xong hết học kỳ là tôi phải quay về Chiang Mai. Chắc sẽ phải mấy tháng không gặp Phum. Chỉ nghĩ đến thôi là đã thấy cô đơn. Tôi dịch sát lại rồi rúc vào ngực cậu ấy.
"Hửm, sao thế?"
"Không, nghĩ chuyện Q và Toey thôi... Phum, mày nghĩ Q còn yêu Toey không?"
"Không biết."
"Nếu cậu ấy biết Toey chính là em sữa lắc, cậu ấy sẽ thấy thế nào nhỉ?"
"Không biết."
Đúng ha, Phum biết làm sao được khi mà câu hỏi này chỉ có một người duy nhất biết đáp án.