We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 31: Vui mừng
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu chuyện của Toey
"Thằng Kai, chỗ tao ngồi đâu?" - Tôi tìm thằng Kai - một đứa bạn trong nhóm - để hỏi chỗ ngồi vì ban nãy tôi nhờ nó để balo vào một ghế nào đó giữ chỗ cho tôi.
"Phía sau ấy." - Nó còn đang mải mê với chiếc PSP, chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn tôi lấy một cái. Tôi len lỏi qua đám anh chị em đang tụ tập ca hát giữa lối đi trên xe để tìm chỗ ngồi của mình. Trên xe lúc này vô cùng hỗn loạn vì các em học sinh cũng đang nhốn nháo tìm chỗ, hỏi tên hỏi trường bạn mới quen.
Cuối cùng, tôi đã tìm ra chiếc ghế để balo của tôi rồi. Thằng chó Kai, mày cho tao ngồi tận hàng cuối cùng luôn. Tôi cầm balo để lên trên chỗ để hành lý, chỉ độ vài phút sau chiếc xe bắt đầu lăn bánh, mang theo tiếng hát, tiếng trống rộn ràng tiến về phía trước.
Nếu nhớ không nhầm thì người đang đánh trống tên Ke bên Kiến Trúc, người hát thì có nhiều lắm, có P'Green học Nghệ thuật dân gian này, P'Kae - chủ nhiệm ban văn nghệ này,... Tôi nghĩ anh ấy cũng có vẻ mê P'Q lắm. Mỗi lần P'Green lại gần trêu chọc P'Q là tôi không nhịn được cười.
Tôi cũng hát, cũng vỗ tay theo mọi người, có hai em gái bị phạt đứng lên nhảy vì chơi game thua nhưng tôi chẳng quan tâm đến ai quá nhiều vì còn đang bận nhìn theo cái người vừa được P'Jet gọi lên đánh trống thay P'Ke.
P'Q đứng dậy kéo theo một loạt tiếng hò reo cổ vũ từ các em gái và các chị của khoa Kiến Trúc, ai nấy đều ra sức hô P'Q, bé Q. Tôi hơi cảm thấy khó chịu nên vội vàng quay đi nhìn hướng khác khi thấy ánh mắt P'Q hướng về chỗ này.
P'Jet giới thiệu khu resort mà chúng tôi sẽ đến nghỉ ngơi là của gia đình P'Q, nghe xong mọi người còn hò hét to hơn cả trước. Mà cũng đúng thôi, ngồi yên sao được khi nơi chúng tôi nghỉ ngơi là một khu resort năm sao cơ mà. Có nhà tài trợ là con trai ông chủ resort có khác.
Tôi không để tâm đến mấy chi tiết đó nữa vì sợ mình sẽ không kìm được mà đứng dậy hét toáng lên: Đó là P'Q của Toey đó; vậy nên tôi quyết định đeo tai nghe cả hai bên, thả hồn mình ngắm nhìn quang cảnh bên ngoài.
Chẳng biết chiếc xe giờ đang chạy đến đâu của Thái Lan, chỉ biết hai bên đường không còn những tòa nhà chọc trời khiến lòng người bức bối, chỉ còn thung lũng trải dài, những dãy núi cao và một màu xanh mướt của cây giúp xoa dịu đôi mắt và khiến tâm trí thoải mái. Qua một lúc lâu, hai bên tai tôi vẫn cứ lẫn lộn tiếng trống trộn chung với tiếng nhạc.
"Dịch vào một tí cho ngồi với." - Tôi ngẩng đầu nhìn người đang lay vai mình. Ngay khi nhận ra được người đó là ai, tim tôi lập tức đập loạn xạ và nhanh chóng ngồi dịch vào trong để P'Q ngồi dù bản thân đang vô cùng hồi hộp đến nỗi không biết phải làm sao.
"Nghe cái gì thế?" - P'Q vô tư đưa tay kéo một bên tai nghe của tôi rồi đeo vào tai anh, tôi đành phải chuyển tai nghe bên trái sang bên phải. Chắc là tôi nhìn anh ấy lâu quá nên bị búng một cái vào trán.
"Ối, P'Q, sao anh lại đánh Toey, đau mà."
"Mày nhìn tao làm gì, hửm, hay lại muốn bị cắn đây, haha."
"P'Q hâm." - Anh ấy nhắc đến chuyện này làm tôi chẳng biết nên tiếp lời thế nào. Mà mới sáng nãy còn bị cả anh Phum anh Peem trêu nữa chứ, hừ. Ơ, anh Peem đâu rồi nhỉ, chắc anh ấy ngồi trên xe còn lại.
Tôi trừng mắt nhìn P'Q nhưng rồi cũng nhanh chóng quay đi, tiếp tục ngắm cảnh ven đường. Chẳng biết P'Q có nhận thức được anh ấy đã dùng ánh mắt ngọt ngào thế nào để nhìn tôi lúc này không.
Lúc ở trong nhà ma, tôi không hề sợ chút nào, cho tôi đi một mình vào đó cũng được nhưng phải bật đèn, hehe vì tôi không quen sống trong bóng tối. Mà ma quỷ thật có xuất hiện thật tôi cũng không sợ vì P'Q nắm tay tôi suốt. Lúc ấy à, tôi vừa vui mừng vừa hồi hộp, yêu ma quỷ quái gì ở trong đó tôi chẳng quan tâm. Đi được một lúc thì P'Q dừng lại, tôi phải cố gắng gom chút ánh sáng yếu ớt để nhìn xem anh ấy định làm gì.
"Mày có biết tao không phải con người không?" - P'Q hỏi một câu quá lạ lùng so với hiểu biết của một người bình thường như tôi. Nếu là anh Pun hỏi câu đó thì tôi lờ đi luôn nhưng vì đó là P'Q nên tôi cứ trăn trở suy nghĩ xem anh ấy đang bày trò gì.
"Không phải người thì anh là cái gì, quỷ hồn hay ma lai."
"Tao là ma cà rồng."
"Hahaha, P'Q xem phim nhiều quá rồi đúng không."
"Mày không tin à?" - Vẻ mặt P'Q trở nên gian xảo hơn bất cứ ai tôi từng gặp. Trước khi tôi kịp nhận ra thì đã bị anh ấy đẩy tôi vào tường, đồng thời đưa một tay giữ chặt tôi lại trước khi nghiêng đầu và tiến lại gần hơn.
Dù trong này tối vô cùng nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ khuôn mặt P'Q. Trái tim tôi đập loạn xạ, điên cuồng, càng lúc càng nhanh theo từng cử động tiến lại gần của khuôn mặt đẹp kia. Thế rồi tôi cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp chạm vào môi.
Mỗi khi nhớ về khoảnh khắc ấy tôi lại thấy xao xuyến.
Dù có ngu ngốc đến mấy tôi cũng nhận ra được điều mà P'Q muốn truyền tải qua hành động đó. Ý nghĩa của nó là P'Q cũng thích tôi. Nào là ghen với anh Chen, nào là hôn, hahaha, kế hoạch của các anh đã thành công mỹ mãn rồi.
Anh Fang lúc nào cũng rủ rỉ vào tai tôi rằng: "Đàn ông ấy mà, dù nó có chơi bời hay trăng hoa đến đâu thì trong lòng nó, người nó thực sự yêu chỉ có một người mà thôi."
Chính vì vậy, P'Q phải là của một mình tôi, cả người cả tâm trí.
Tôi là một cậu trai với vô vàn thắc mắc, muốn biết là phải hỏi liền. Chưa kể anh Fang cũng từng nói là "Muốn làm gì là phải làm luôn không là tận thế đến thì hỏng bét."
Tôi hít thở một hơi thật sâu, lấy lại tự tin, làm theo điều con tim mách bảo.
"P'Q, anh đã thấy thích em chưa?"
P'Q thoáng sững lại trước câu hỏi của tôi rồi nhanh chóng nở nụ cười và đưa tay xoa đầu tôi.
"Tao không hôn người mà tao không thích đâu, nhưng tao cũng không thích tranh người yêu với bạn."
Aaaaaaaaaaaaaa
Tôi muốn hét thật to, hét bung nóc xe luôn. Mừng muốn chết. Cuối cùng cũng thành công rồi. P'Q thích tôi rồi. P'Q thích tôi!!!!!!!!
Nếu bây giờ mà nhảy lên ôm P'Q thì có làm cả xe giật mình không nhỉ. Tôi muốn nói với P'Q ngay lúc này rằng thật ra giữa tôi với anh Chen không có gì cả, nhưng thôi để đến resort rồi từ từ nói đi là hơn, hihi.
P'Q tựa đầu vào ghế rồi từ từ nhắm mắt lại, tôi bèn tranh thủ ngắm anh. P'Q đẹp trai thế không biết.
"Á..." - Đột nhiên P'Q mở mắt, mặt hai đứa tôi lúc này sát rạt, sát đến mức P'Q chẳng cần ngẩng đầu vẫn có thể hôn tôi ngay khi tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
"Bài này nghe hay phết." - P'Q nhặt bên tai nghe tôi làm rơi, đeo trở lại vào tai tôi.
Không thể yêu không có nghĩa là không yêu
Tôi ở giữa lý trí và con tim
Người không nên yêu mà sao ta lại yêu bằng cả trái tim
Không phải không rõ anh và em khác biệt thế nào
Rời xa em và quên em mới là điều anh nên làm
Muốn yêu em là chẳng sợ sai, muốn biến giấc mơ thành hiện thực
Muốn tung hết tất thảy mọi thứ ngăn cản đôi ta
Muốn để thời gian chữa lành tất cả nhưng sao tim anh vẫn thấy đau
Cuối cùng thì, anh chỉ muốn em biết rằng
Không thể yêu không có nghĩa là không yêu
Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ
Không thể yêu với anh cũng như đánh mất sinh mệnh mình
Nhưng anh vẫn sẽ lưu giữ hình bóng em lại
Ở một góc sâu thẳm nơi con tim
Chỉ một mình em.
Nếu không phải do những thứ anh đang mang
Hai ta đã chẳng buồn đau chẳng chia cách
Anh biết, chuyện của anh là thứ đã ngáng đường
Xây nên bức tường thật qua để hai ta chẳng tài nào vượt qua nổi
Muốn yêu em là chẳng sợ sai, muốn biến giấc mơ thành hiện thực
Muốn tung hết tất thảy mọi thứ ngăn cản đôi ta
Muốn để thời gian chữa lành tất cả nhưng sao tim anh vẫn thấy đau
Cuối cùng thì, anh chỉ muốn em biết rằng
Không thể yêu không có nghĩa là không yêu
Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ
Không thể yêu với anh cũng như đánh mất sinh mệnh mình
Nhưng anh vẫn sẽ lưu giữ hình bóng em lại
Ở một góc sâu thẳm nơi con tim
Chỉ một mình em.
Không thể yêu không có nghĩa là không yêu
Hai ta xa nhưng em đừng đau khổ
Không thể yêu anh cũng khốn khổ vô cùng
Chỉ mong sao có thể lưu giữ hình bóng ấy
Vào một góc sâu thẳm trong trái tim, như vậy là đủ rồi.
Ở một góc sâu thẳm nơi con tim
Chỉ một mình em.
Bài nhạc mà P'Q cho tôi nghe, nó đã thể hiện rất rõ cảm xúc rằng hai ta khác biệt và hai ta đều đau khổ. Suốt thời gian qua tôi cứ ngỡ chỉ mình mình chìm trong đau thương mà không hay biết rằng người con trai đang ngồi cạnh tôi lúc này đây cũng khổ sở vô cùng. Nhưng từ giờ trở đi, tôi sẽ không để cho nước mắt phải rơi nữa.
"P'Q, em buồn ngủ." - Tôi khẽ đẩy tay P'Q sau khi bài hát kết thúc.
"Buồn ngủ thì ngủ đi." - P'Q một lần nữa mở mắt ra nhìn tôi rồi đặt đầu tôi tựa lên vai anh. Nếu ai thấy được chắc nghĩ tôi điên khùng lắm khi ngủ mà cái miệng cười toe toét, cười đến mức cứng cả quai hàm luôn.
Sữa lắc yêu anh Bút chì nhất luôn! ^_^
***
Tôi lái xe ra khỏi Bangkok, đến đoạn Nakhon Pathom thì đổi tài cho thằng Kleun, trên đường đi tôi với nó tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Thi thoảng nó cũng xen vào mấy câu đùa, mấy câu chọc ghẹo tôi, đến chừng tôi nổi cáu chửi lại thì nó cười phá lên một cách sảng khoái.
"Peem, mày có đói không, ghé vào cây xăng tí nhé."
"Cũng được, tao cũng rã rời cả người rồi."
"Thôi đi, mày có làm gì đâu mà than, tao mới là đứa mệt đây này."
"Đừng nói tao thế chứ, tao yếu đuối lắm đấy." - Tôi chớp chớp mắt, vặn nhỏ âm lượng hết cỡ, giả bộ như không còn chút sức lực nào để trêu thằng Kleun. Nó chỉ biết lắc đầu cười vì chịu thua.
Vừa đỗ xe cái rụp là thằng Kleun ba chân bốn cẳng chạy đi vệ sinh. Trước khi đi nó còn dặn tôi là nhớ mua đồ ăn về phục vụ nó. Mẹ kiếp, đồ đểu, không đưa tiền mà đòi tôi mua đồ.
Tôi chọn mấy gói bim bim, pepsi, mấy loại nước tăng lực, xúc xích, nước và một cái bánh ngàn lớp, không quên kèm theo cốc sữa gấu mật ong vì đây là món khoái khẩu của ai đó mà, haha.
Trong lúc chờ thằng Kleun, tôi đứng trong 711 đọc hướng dẫn chơi game, chẳng muốn ra ngoài chút nào, nắng muốn vỡ đầu. Tôi đọc được một chốc thì nghe thấy có tiếng gõ lên cửa kính, quay ra thì thấy thằng Kleun đang nhìn tôi cười cười, trên tay nó là điếu thuốc đang cháy dở. Sao mày không hút trong nhà vệ sinh đi.
"Hút không?"
"Mày cứ hút đi, tao lười nhai kẹo cao su." - Tôi từ chối điếu thuốc của nó, thằng Kleun nhìn xuống túi đồ trong tay tôi.
"Mua cái gì mà nhiều thế, sao mày bảo không đói cơ mà."
"Có thằng chó đòi mua nên tao lấy nhiều cho nó."
"Haha, vâng, bề tôi vô cùng biết ơn cậu chủ." - Nó cốc đầu tôi một cái, vứt điếu thuốc đã cháy quá nửa, đi về phía xe, ngồi vào ghế lái.
"Này Kleun, để tao lái cho, đổi đi."
"Ngồi đó đi, tao lười chỉ đường lắm." - Đệt, tao đâu có ngu đến thế.
"Ờ tốt, đi với mày thoải mái ghê." - Tôi nhướng mày với nó, đồng thời cài dây an toàn.
"Làm người yêu tao còn thoải mái hơn, tao đối xử tốt lắm."
"Vậy tao xin phép được sống khổ, thằng quỷ, suốt ngày thả thính, tao mà có chửa được chắc phải chửa đến chục đứa rồi."
"Haha, nếu đẻ ra con giống tao thì thằng Phum có nuôi không, hahaha." - Tôi cũng bật cười theo nó.
"Nó giết cả tao lẫn mày đấy thằng chó ạ." - Chỉ nghĩ đến thôi cũng không lạnh mà run.
***
Đến chỗ nghỉ tôi mới nhận ra nhiều điều, cứ tưởng sẽ nghỉ đêm ở một chỗ tàm tạm thôi, nhưng hóa ra chỗ nghỉ ngơi của chúng tôi lại là resort của nhà Yosawatin. Mẹ kiếp, có khi nào bao trọn cả khu này không mà lại có biển 'ngừng nhận khách' ở đây thế này. Đây là đi cắm trại hay đi du lịch vậy P'Jet???
Lịch trình chiều nay là đưa các em đi vẽ tranh ở Công viên lịch sử Ayutthaya. Đến nơi một cái là P'Jet phát biểu khai mạc chuyến cắm trại nghệ thuật, mục đích của chuyến đi này là để các em học sinh có niềm đam mê với hội họa được tham gia hoạt động cùng nhau, thấy được các anh chị học mỹ thuật, nghệ thuật dân gian như thế nào. Và hiển nhiên là khác với cắm trại bên dược và y vì tính học thuật của bên đó rất cao.
Cắm trại bên chúng tôi thì nhẹ nhàng thôi, nhưng điều các em nhận được là quen biết nhiều bạn hơn, là nền tảng để xây dựng các mối quan hệ, tạo ấn tượng cho nhau, và quan trọng hơn cả là nhận biết xem bản thân có thực sự đam mê với màu sắc, cọ vẽ, giấy vẽ, có thực sự đam mê học mỹ thuật hay không.
Các em tới tham gia ngày hôm nay cũng có tính cách khá tương đồng với chúng tôi và mỗi đứa đều có thế giới riêng của mình. Các anh chị em thân nhau rất nhanh, cũng vì chúng tôi toàn là người dễ tính, dễ nói chuyện ấy mà, hehe.
P.s: Mấy đứa nó cũng rất biết cách chọc ghẹo đấy.
Lúc này các em đang tách ra đi tìm cho mình một góc để giải tỏa nỗi buồn, à không, giải phóng tình yêu với hội họa. Mỗi đứa sẽ có một anh/chị buddy đi cùng. Cái thằng buddy của tôi ấy à, với cái miệng dẻo quẹo của nó thì đảm bảo không chết già được đâu.
"Anh ơi, sao tên anh lại dùng P Phân chứ không phải B Bò." - Thằng nhóc Water ngưng nhìn lên giấy vẽ trước mặt mà quay sang hỏi tôi - người cũng đang ngồi vẽ gần đó. Trông mặt nó ngố ngố mà đặt tên Water, tên mày nghe cũng chẳng khá hơn tên anh là mấy đâu.
"Vì nó cùng một chữ với tên thật của anh, Peem Peeranat, với cả mẹ anh bảo cái tên là sẽ mang đến nhiều phước lành để không bị con chó nào ngứa mồm đụng tới, nhưng mà chắc là không đúng rồi." - Haha, chọc nhầm người rồi em trai ơi.
"Ối, anh dữ vậy, đẹp trai mà đanh đá."
"Uầy, nếu không mặt dày thì không tự khen mình được đến thế đâu, đỉnh đấy Water."
"P'Peem, cái miệng anh hỗn quá."
"Thường thôi, vẽ tiếp đi." - Thằng nhóc Water cuối cùng cũng không chọc tôi nữa mà quay về tập trung vẽ bức đền gạch đỏ như trước.
Cặp anh em cùng mã thì vẫn như mọi khi. Vừa nãy thằng Toey lại nhập vai gọi cho thằng Chen, hai đứa không biết nói chuyện gì mà cười khúc khích khúc khích, thằng Q thấy thế thì đá túi đựng màu suýt bay vào đầu thằng Green. Thằng Green kêu toáng lên suýt làm sụp đổ cả hệ thống đền gạch đỏ, nó không quên nguyền rủa mười đời nhà thằng Q làm cho tất cả mọi người cười bò. Khúc sau, bạn gái thằng Q gọi đến, thằng Toey cứ đi le ve xung quanh tạo tiếng chó mèo.
Giai điệu bài hát "Người này" vang lên cùng lúc một bức ảnh hiện trên màn hình điện thoại, bức ảnh tôi bị thằng Phum cưỡng ép hôn má. Thằng Phum đặt hình này làm hình nền điện thoại với máy tính luôn nhưng tôi thì không lộ liễu được đến thế nên chỉ đặt ảnh ở chế độ hiển thị mỗi khi nó gọi đến thôi.
"Ái chà chà, người yêu anh gọi đấy à?"
"Tập trung vẽ tranh đi nhóc" - Tôi đứng dậy đi đến một chỗ cách thằng nhóc buddy này một đoạn để nghe máy, tránh cho nó lại chọc ghẹo tôi.
"Nghe đây, Phum"
(Sao bắt máy chậm thế, đang làm gì?)
"Không làm gì cả, tao để mày nghe nhạc chờ mà."
(Tút tút đó hả, nhạc chờ của mày đấy à?)
"Sao nào, quá kinh điển còn gì, Phum không thích à?"
(Hừ, đừng có ghẹo tao nhé Lùn, đang đâu, làm gì, với ai?)
"Đang ở Công viên lịch sử Ayutthaya, vẽ tranh, ở cùng với các em học sinh, bé Phum có đi với anh không ạ?"
(Đi đi, đi mạnh khỏe nhé, đi mấy chỗ thích thích vào nhé tình yêu.)
"Cái thằng chó này, mày rủa tao đấy à?" - Tôi đá đất đá lá cây vu vơ, chẳng biết bị làm sao mà mỗi lần nói chuyện điện thoại với Phum là tôi không thể đứng yên.
(Haha, đâu có đâu thằng khỉ, thế mày làm những gì rồi, mệt không?)
"Không mệt, đi vẽ tranh chơi với các em thôi mà."
(Nghe vui nhỉ?)
"Quá vui ấy chứ, chẳng cần đứng giữa trời nắng vẽ đường vẽ cầu như bọn mày, hahaha." - Trong những lần tôi đến khoa tìm Phum, tôi đã từng thấy nó đứng với đám bạn đo đạc đường hay gì đó tôi cũng không rõ, chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt lây. Nhưng đám kỹ sư (dân dụng) như bọn nó là nhân tài quan trọng của quốc gia, có thể nói là chúng nó góp công lớn trong công cuộc xây dựng đất nước (xây đường, xây cầu, v.v.) đó.
(Ờ ờ, thích sống thoải mái, không thích nắng nôi nên mới ở cùng Kiến Trúc chứ gì)
"Có thể hiểu là như thế, ở cùng kỹ sư xây dựng khổ lắm, mày cũng phải thông cảm cho tao nhé Phum."
(Có anh là người yêu có mệt lắm không người ơi?)
"Ọe, đệt Phum, thằng quỷ, tao mà uống nước là sặc chết rồi đấy, ha, mày biết P'Mike Phiromphon cơ à?"
(Ơ, sao lại không, bài này của anh ấy nổi mà, tao nghe thằng Pun hát hoài) - Tôi ngồi cười chảy cả nước mắt, cười đến mức thằng nhóc Water phải quay ra nhìn. Tôi đành đi ra một chỗ xa hơn để tiếp tục cuộc gọi. Nếu là thằng Pun thì tôi không lạ, chúng ta cũng biết gu âm nhạc của cậu bạn này mà. Nhưng thử tưởng tượng thằng Phum hát bài này mà xem, hahaha, cười chết tôi.
(Mày đừng cười nữa, khỉ. Tao có chuyện quan trọng cần nói đây.)
"Gì, định cầu hôn tao à, haha, 100 triệu sính lễ."
(Vớ vẩn quá đấy Lùn, mỗi ngày mày lại tăng thêm tiền.)
"Thì tao phải chuẩn bị tài sản cho mình chứ, lỡ một ngày mày chán tao thì sao."
(Tài sản hay tài lanh.... ấy, tao quên mất định nói gì với mày rồi, đệt, thôi thế đã nhé.)
"Ơ, cái gì vậy, mới nói chuyện có tí mà"
(Tao còn đi xem Pokemon.)
"Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng quan tâm hoạt hình hơn tao, đi mà cặp với Pikachu ấy."
(Hờ, cặp với Pikachu rồi lỡ nó giật điện tao thì phải làm sao)
"Mẹ kiếp, thế mà cũng nghĩ ra được, ờ thế thôi, tối nay nhớ gọi nhé, xin chào, bye bye."
(Hờ hờ, người yêu tôi mất trí rồi.)
***
Tối nay chúng tôi tổ chức một bữa tiệc âm nhạc ở trong vườn. Bữa tiệc này được cậu út nhà Yosawatin tài trợ nên hoàn toàn miễn phí. Thằng Q cứ cằn nhằn P'Jet vì anh ấy đi kể cho mọi người nó là ai, vì nó muốn làm nam chính bí ẩn đứng sau màn cơ.
Bữa tiệc sẽ được bắt đầu vào lúc 8 giờ tối mà lúc này mới có hơn 6 giờ, chính vì vậy đây là khoảng thời gian để mọi người tranh thủ nghỉ ngơi. Tôi với thằng Q nằm dài trên giường, hai người còn lại chung phòng với chúng tôi là... thằng Toey và thằng Kleun. Thằng Kleun đi dựng sân khấu với các anh theo nhiệm vụ được giao còn thằng Toey thì chạy sang phòng bên cạnh chơi với bạn rồi. Đứa nào thề sống thề chết bảo sẽ chăm sóc trông chừng tôi ấy nhỉ, hừm, để về bảo Phum đòi lại tiền mới được.
Vấn đề đáng lo hơn là thằng bạn đang nằm thở dài bên cạnh tôi lúc này. Hôm nay tôi và nó chưa nói chuyện được mấy vì đứa nào cũng có việc riêng.
"Sao thế, thở dài như người đang có tâm sự vậy mày?"
"Ừ, tao sắp phát điên rồi đây."
"Điên chuyện gì, thằng Toey ngủ với thằng Chen rồi à?"
Bốp!
"Đệt thằng Q, đau."
"Mày độc mồm thật đấy chú lùn, mày nữa, cũng đong đưa với đám trai đẹp quá cơ, đừng nghĩ là tao không dám nói với Phum."
"Nói gì, tao có làm gì đâu."
"Thằng Phum đã chẳng giống người bình thường rồi, nó mà điên lên thì lại cho đi bán muối cả lũ."
"Ờ, nó biết chuyện rồi, hôm qua mới tẩn nhau xong."
"Trận chiến này tên Kleun chắc chắn bại, tên Phum không đời nào cho phép ai được sở hữu mày ngoài nó."
"Mày cũng thế đấy, không lo mà đi cướp thằng quỷ Toey về, cho các chiến binh thấy mày vĩ đại cỡ nào đi." - Dứt câu, cả tôi và thằng Q cùng cười phá lên. Hết trận cười, hai đứa lại nằm yên lặng nhìn chiếc đèn chùm trên trần nhà.
"Tình yêu của tao đúng là vi diệu, mày có thấy thế không Peem, từ hồi còn là 'sữa lắc' cho đến bây giờ, tao yêu cùng một người đến hai lần."
"Nói đúng hơn là, yêu bao nhiêu lần thì người đó vẫn là em."
"Ừ, kiểu kiểu thế."
"Ha, tệ thật."
"Đúng, tệ thật, đến lúc nhận ra thì nó lại sắp trở thành người yêu của bạn tao rồi."
"Thằng Toey vẫn chưa nói với mày à, chuyện là..."
"Anh ơiiii, chơi bài đi." -Thằng Toey nhảy một phát lên giường chen vào giữa tôi với thằng Q và bị P'Q của nó vỗ hai cái vào đầu.
"Ui ui, lại đánh em rồi, đau mà."
"Sao, mày có vấn đề à, ra ra vào vào thì làm ơn gõ cửa hộ cái." - Thằng Toey duỗi chân, bĩu môi, tay xoa xoa trán.
"Gõ làm gì chứ, trong phòng có mỗi P'Q với anh Peem, anh Kleun thì không ở đây, á, hay là P'Q với anh Peem..."
Bốp! Bốp!
Tôi và thằng Q đồng thời vươn tay đánh nó.
"Nghĩ cái quái gì thế, ngủ với thằng Peem thì thà tao ngủ với con thằn lằn." - Ơ cái thằng chó này, thằng cha mày, dám đánh giá thằn lằn cao hơn tao.
"Thế nếu là Toey thì sao?" - Ồ hớ, thằng Fang bám theo nhập vào người mày đúng không Toey. Thằng Q cứng họng ngay.
"P'Q bảo thích em còn gì."
"Thì sao, mày thích tao, tao thích mày, nhưng mày là người yêu bạn tao và tao cũng có người yêu rồi."
"Thì anh chia tay người yêu đi, em chịu đau bao nhiêu năm như vậy, để chị ấy nếm thử một lần đi, không chết được đâu." - Hay quá em ơi, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ anh mới nghe mày nói một câu hay như vậy.
"Mày...chẳng thay đổi gì, sữa lắc ạ." - Thằng Q không hẳn là cười, trông nó có vẻ như đang choáng hơn. Có đôi khi thằng Toey trả lời hơi bị thẳng thắn quá, tôi nghĩ vậy.
"Ờ, nói chuyện thẳng thắn với nhau như thế là tốt, nhưng chuyện đó để tính sau đi, tối nay ngủ thế nào đây."
"Mày lại hỏi ngu, ngủ thế nào, nằm trên giường mà ngủ chứ thế nào nữa cậu Peem.
"Ý tao là ai nằm với ai đây, bốn người mà có hai cái giường." - Thằng Q với thằng Toey quay ra nhìn nhau, tao biết hai đứa mày mong cái gì đấy nhé.
"Toey đã hứa với anh Phum sẽ chăm sóc anh Peem, vậy thì em sẽ ngủ với anh Kleun."
"Không được." - Chắc không cần phải nói là giọng ai đâu nhỉ.
"Hửm?"
"Ờ."
"Anh ghen chứ gì."
"Mày xấu xa hơn anh nghĩ nhiều đấy Toey." - Tôi đẩy thằng Toey nằm xuống giường, thằng Q nhanh tay lấy cái gối chặn lên mặt nó làm thằng em điên cuồng vặn vẹo.
"Ấy ấy, Q, thôi thôi, nó chết ngạt bây giờ." - Thằng này chơi mạnh tay quá.
"Tao ngứa mắt, nếu không phải hết kiên nhẫn tao còn vật nó ra nữa."
"Hứ, vật đi, em không sợ, em sẽ mách anh Fang, mách P'Chen nữa." - Đầu tóc thằng Toey bù xù, ngồi dậy ôm gối rồi lè lưỡi trêu thằng Q.
Kết quả là thằng Toey thằng Q ngủ chung giường và đặt một chiếc gối ở giữa. Tôi đang tính xem có nên mua hoa hồng về rải thành hình trái tim trên giường hai đứa nó không.
Bữa tiệc âm nhạc được tổ chức trong vườn tối nay diễn ra rất sôi động và ấn tượng. Từ vở kịch của các em, các trò chơi bựa nhây của anh chị cho đến việc thằng Green - người dẫn chương trình - hóa thân thành con dâu của nhà Yosawatin đều diễn ra tốt đẹp. Tuy là "con dâu" nhà chủ resort nhưng trong suốt chương trình nó thỉnh thoảng lại gọi tìm thằng Kleun.
"Peem, đi dạo không?" - Kleun gọi tôi. Hôm nay nhiệm vụ của nó là chụp ảnh, thằng Green thậm chí còn đề cập đến việc làm mẫu khỏa thân cho nhiếp ảnh gia Kleun, haha.
"Ừm, đi." - Tôi định nhắn thằng Toey là ra ngoài một chút nhưng thằng em trời đánh chỉ mải chạy loanh quanh đi kiếm đồ ăn, thằng Q thì đang chuẩn bị lên sân khấu.
Kleun dẫn tôi đi khá xa nhưng quang cảnh cũng không tối lắm vì xung quanh vẫn có đèn. Gió man mát nhẹ nhàng đưa hương hoa sứ lan tỏa trong không gian.
"Đưa tao đi giết người diệt khẩu à?"
"Đưa đi tẩn thì có."
"Cũng được, hòa mình giữa thiên nhiên."
"Haha, ngồi xuống đây đi." - Tôi và thằng Kleun ngồi tận hưởng bầu không khí dễ chịu. Đêm nay, trên trời rải rác ngập tràn ánh sao.
"Không khí dễ chịu nhỉ."
"Ừm, như ở nhà tao vậy."
"Chiang Mai ấy à?"
"Đúng, ở đó không khí dễ chịu, quang cảnh đẹp, tối tối tao cũng thích ngồi ngắm sao thế này, nói đến lại thấy nhớ bố mẹ."
"Thế sao không về nhà, hết kỳ rồi mà."
"Thì đi cắm trại đó, với cả tao cũng tính đi cắm trại xong là về Chiang Mai."
"Nói với người yêu của mày chưa?"
"Ờ đấy, còn chưa nói với nó, kiểu gì tao cũng bị nó mắng cho xem."
"Ha, hai đứa mày đáng yêu thật đấy." - Tôi quay sang nhìn thằng Kleun còn nó thì đang bận nhìn lại những bức ảnh trong máy.
"..."
"..."
"Kleun, tại sao mày... lại thích tao."
"...cũng không biết nữa." - Thằng Kleun thôi nhìn máy ảnh, thay vào đó nó quay sang nhìn tôi: "Cảm giác như từ mày luôn tỏa ra niềm hạnh phúc khiến cho người ở cạnh lúc nào cũng vui vẻ, chắc là mày có thể truyền tín hiệu hạnh phúc đấy." - Nó cười với tôi rồi ngẩng đầu lên nhìn sao. Tôi chẳng biết nói sao nên chỉ đành im lặng.
"Peem, mày có bao giờ thắc mắc, con người ta có hai mắt, hai tay, hai tai, gan thận phổi cũng có hai bên nhưng tại sao trái tim lại chỉ có một không?" - Tôi từ từ suy nghĩ về điều thằng Kleun vừa nói, ờ, cũng đúng.
"Ờ ha, tại sao nhỉ?" - Thằng Kleun cười, mắt nó lấp lánh nhưng ánh lên vẻ cô đơn.
"Thì bởi vì, ta phải tìm thấy một trái tim còn lại để thành đôi, nhưng tao có lẽ chỉ có cơ hội thấy mà không thể thành đôi."
"Thôi nào, thế cũng tốt hơn là tìm mà không thấy." - Tôi vỗ vai động viên nó.
"Peem, tao thực lòng thích mày. Có lẽ điều này sẽ khiến mày không thoải mái, có lẽ sẽ khiến nảy sinh vấn đề giữa mày và người yêu, tao xin lỗi. Lúc biết mày là hoa đã có chủ, không phải tao không buông bỏ, tao đã cố gắng tự dặn lòng rằng chỉ nên coi mày là bạn, đừng thích mày nữa. Nhưng mà nó đau lắm. Càng thấy mặt mày tao lại càng không làm được. Tao không xin mày hãy thích tao, tao cũng không muốn mày chia tay với thằng Phum để về bên tao, tao chỉ xin được yêu mày... được không?
"Được chứ, mày vẫn được yêu tao mà. Nhưng nếu có một ngày mày đau đớn đến mức không chịu được nữa, mày phải yêu tao như một người bạn nhé." - Thằng Kleun cười, một nụ cười rạng rỡ, dù trong đôi mắt cô đơn ấy đang dâng lên chút long lanh.
"Cảm ơn mày nhé Peem, cũng vì mày như thế này nên tao vẫn chưa buông được đấy. Lần đầu tiên động lòng với một thằng con trai mà thất bại rồi, mày không thử xem xét một lần à Peem? Đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, thành tích nổi bật như tao khó tìm lắm nha."
"Thằng Phum cũng đẹp trai mà."
"Ờ, mày lúc nào cũng Phum, tủi thân quá."
"Haha, bớt đi, về thôi."
Cái thời mà tôi vẫn chưa chạm tới được tình yêu, tôi không hiểu nổi sao con người ta lại có thể cười, có thể khóc, có thể vui vẻ và cũng có thể đau khổ vì một chữ tình. Giờ tôi đã nhận ra, chuyện này nếu không tự mình trải nghiệm thì không có cách nào hiểu được.
Chuyện tình yêu tình cảm là chuyện không thể ép buộc. Nếu mình có thể quyết định ai nên yêu và không nên yêu, tình yêu có lẽ cũng giống như sự tức giận, cơn đói, buồn ngủ, giống như bao cảm xúc mà một khi ta cảm nhận, ta có thể dễ dàng điều khiển nó.
Nếu là như thế thật, tình yêu sẽ chẳng có gì đặc biệt so với mọi cảm xúc khác và sẽ không được cả thế giới mòn mỏi tìm kiếm ý nghĩa cho dù việc đó có khó khăn đến nhường nào.
***
"Vở kịch chúng ta vừa theo dõi quá tuyệt vời đúng không ạ, xứng đáng là vở kịch của năm, nếu Mona Lisa có cơ hội được theo dõi có khi còn cảm thấy bản thân không đẹp bằng ấy chứ ạ, chẳng trách mà P'Jet của chúng ta có thể lên được đến vị trí này, một người đồng tính đích thực như em xin được gửi lời cảm ơn chân thành đến đàn anh ạ, bất ngờ lắm luôn ạ." - P'Jet xua tay ý bảo đừng trêu anh nữa, làm mọi người cười mãi không thôi.
"Anh Peem đi đâu về đó, lúc nãy P'Jet diễn buồn cười lắm luôn." - Thằng Toey kéo ghế ra ngồi cạnh tôi ngay khi vừa nhìn thấy tôi trở lại, rồi quay ra nhìn thằng Kleun đang ngồi xuống bên cạnh tôi: "Anh Peem cặp bồ nhé, em sẽ mách anh Phum."
"Tao cũng sẽ mách là mày không làm việc xứng với tiền công."
"Thì... em để anh tự do mà."
"Thế à, chứ không phải là bận theo dõi P'Q của mày à?"
"Gì chứ, không hề nhé, em không nói chuyện với anh nữa." - Tôi cốc đầu thằng Toey vì cái tội không cãi được thì trốn, cái nết y thằng Q.
"Tiếp theo đây sẽ là phần biểu diễn mà em mong đợi nhất đêm nay đấy ạ, P'Prekha." - Thằng Green - người dẫn chương trình của buổi tiệc tối nay - cất giọng. Trả cho nó 3000 mà nó làm việc như thể được trả 30000 vậy, vượt qua cả sự mong đợi luôn, chỉ có điều là nói nhiều quá gió vào bụng hay sao mà vòng eo hơi phì nha, haha.
"Nếu là tiết mục mà P'Green chờ đợi vậy có nghĩa là sẽ có con trai đúng không ạ?"
"Không phải con trai bình thường đâu ạ, là người con trai của em đấy P'Prekha, đảm bảo là cực đỉnh, chính tay em lựa chọn mà."
"Vậy luôn cơ à P'Green?"
"Đương nhiên, phần biểu diễn này đảm bảo sẽ làm tất cả các chị em phụ nữ có mặt trong chuyến cắm trại của chúng ta hài lòng, và không để mất thời gian của mọi người thêm nữa, xin được mời lên sân khấu ban nhạc Fun Fun." - Tiếng vỗ tay nồng nhiệt và những tiếng cổ vũ hò reo vang dội để chào đón thằng Q, thằng Ke và hai em trai nữa lên hỗ trợ đánh trống và ghita.
"Xin chào mọi người, xin cảm ơn những tràng pháo tay và tiếng hò reo từ hàng ghế phía trước, thuê có 20 baht mà mọi người sung quá, chắc là các bạn nữ ngồi trên này bị muỗi cắn nên mới hét to vậy đúng không, hahaha." - Thằng nhóc đánh trống hùa theo câu đùa của thằng Q còn nó thì bận thể hiện nụ cười quyến rũ thường thấy.
"Ọe, chẳng thấy đẹp trai gì, còn cười nữa chứ." - Tôi và thằng Kleun quay sang nhìn thằng Toey. Thằng Kleun thì nhìn vì thắc mắc còn tôi thì là ngứa tai. Mày cứ nói đi, lát nữa nhận được bất ngờ rồi xem mày còn nói được không.
"Peem Peem, Toey với Q không vừa mắt nhau à?" - Thằng Kleun thì thầm hỏi tôi.
"Không có, đang giận nhau tí ấy mà." - Thằng Kleun gật gù tỏ vẻ đã hiểu rồi lại hướng ánh mắt lên sân khấu.
Hôm nay thằng Q chọn toàn mấy bài nhẹ nhàng, rất phù hợp với không khí dễ chịu của buổi tối. Tôi có cảm giác như nó rất hay nhìn về phía bên này, cái thằng ngồi bên cạnh tôi thì cứ ngó trăng ngó sao cho đỡ ngại. Sau khi kết thúc bài thứ ba, thằng Ke và hai em trai rời sân khấu, chỉ để lại một mình thằng Q cùng cây ghita. Chính vì vậy nó trở thành tâm điểm của tất cả mọi người.
"Bài hát cuối cùng này, tôi muốn dành tặng cho một người, em ấy là người đặc biệt của tôi." - Tiếng hò hét cổ vũ lại trỗi dậy một lần nữa rồi mới từ từ trở nên yên lặng để chờ nghe xem ca sĩ sẽ làm gì tiếp.
"Tôi muốn xin lỗi vì từng khiến em ấy tổn thương và rơi nước mắt, tôi muốn cảm ơn tất cả những gì em ấy đã làm vì tôi trong thời gian qua, cảm ơn em ấy vì vẫn yêu dù chẳng nhận được hồi đáp, tôi muốn thông qua bài hát này để nhắn với em ấy là "em sẽ là quá khứ, hiện tại và cả tương lai của anh, mãi mãi"."
Đây là giai điệu quá khứ của đôi ta
Mỗi khi nghe, anh lại nhớ về những ngày xưa cũ
Trải qua bao lâu nhưng bài hát này của chúng ta
Vẫn đọng lại trong tim
Bài ca tình yêu, em hát như thế nào
Những ngày cô quạnh, em sẽ nhớ bài hát của ai
Từ ngày chia xa, giờ em thế nào, anh muốn biết
Kim đồng hồ chẳng chịu ngừng quay
Ngày ngày tháng tháng khiến tôi thứ thay đổi
Nhưng những kỷ niệm đẹp đẽ vẫn luôn được lưu giữ
Vẫn chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Thời gian càng kéo dài, con tim càng mong tìm lại
Bài hát của đôi ta vẫn ở đó như ngày nào
Mỗi khi nghe, trái tim anh vẫn luôn rung động
Dẫu thời gian thấm thoát tính qua năm
Nhưng ca từ ấy vẫn đọng lại trong tim
Ngày mà giấc mơ chẳng được như chờ mong
Mọi thứ chệch đi theo nhiều hướng
Nhưng anh vẫn mừng vì ít nhất anh từng có em
Kim đồng hồ chẳng chịu ngừng quay
Ngày ngày tháng tháng khiến tôi thứ thay đổi
Nhưng những kỷ niệm đẹp đẽ vẫn luôn được lưu giữ
Vẫn chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Thời gian càng kéo dài, con tim càng mong tìm lại
Bài hát của đôi ta vẫn ở đó như ngày nào
Mỗi khi nghe, trái tim anh vẫn luôn rung động
Dẫu thời gian thấm thoát tính bằng năm
Nhưng ca từ ấy vẫn đọng lại trong tim
Vẫn chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Chỉ có mình em, chưa bao giờ thay đổi
Thời gian càng kéo dài, con tim càng mong tìm lại
Bài hát của đôi ta vẫn ở đó như ngày nào
Mỗi khi nghe, trái tim anh vẫn luôn rung động
Dẫu thời gian thấm thoát tính bằng năm
Nhưng ca từ ấy vẫn đọng lại trong tim
Dù bao năm ta chưa được gặp lại
Thì bài hát này vẫn lưu giữ trong tim
Q nhìn về phía Toey, thằng em tôi chạm mắt anh cùng mã của nó chưa được bao lâu đã vội cúi mặt lau nước mắt, cái thằng mít ướt này.
"Đây, của mày, anh cùng mã tặng." - Tôi chìa ra ba bông hoa hồng màu trắng mà thằng Q đã đưa cho tôi, nhờ tôi tặng cho thằng Toey khi nó hát bài này. Hoa hồng trắng tượng trưng cho tình yêu thuần khiết, ba bông đại diện cho ba từ mà thằng Q đã viết vào giấy note màu xanh da trời kẹp bên trong mỗi đóa hoa. Tôi cũng không rõ ba từ đó là gì, chỉ biết khi đọc xong, thằng Toey đã nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc.