We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 34: Chỉ có đôi ta
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện tình của P’Q và Toey đã có một cái kết viên mãn sau vở kịch đó. Khi hai đứa ôm nhau, cả bọn lại xông tới thi nhau xoa đầu chúng. Q đã 'thể hiện' sự đàn ông của mình bằng cách… bỏ chạy, để lại Toey một mình bơ vơ chịu trận.
Đến khi hoàn hồn, Q vội vã quay lại 'đá' từng đứa trong đám chúng tôi để trừng phạt vì đã dám trêu chọc mình. Pun là đứa bị 'ăn hành' nặng nhất, nhưng thảm nhất lại là Chen, bị Q kẹp cổ đánh mấy phát vào đầu.
Nhưng đó vẫn chưa phải là cách trả đũa 'dã man' nhất của Q đâu. Đến lượt Fang, Q không 'đá' nữa mà nhảy bổ lên người, giả vờ hôn cổ cậu ta. Thaen loay hoay mấy vòng cũng không sao lôi được Q ra khỏi người 'người yêu'. Toey thấy vậy đành lên tiếng:
“P’Q, lại đây.” - Ối chà, vừa xác nhận quan hệ cái là Toey đã bắt đầu 'ra lệnh' rồi. Q nghe thế bèn buông bạn ra, đi về phía Toey với vẻ mặt ngơ ngác: “Lại đây, lại gần Toey nào.” - Dứt lời, cậu ta kiễng chân kéo cổ Q xuống để hôn.
Cả đám chúng tôi, không ai bảo ai, đều đồng loạt quay mặt đi chỗ khác.
“Em mày mạnh quá Peem ạ.”
“Vì nó giống mày đấy Fang.”
***
Sau khi tiễn Q và Toey về phòng, chúng tôi mới chính thức rã đám, ai về nhà nấy. Và đương nhiên, chẳng cần đoán cũng biết tối nay tôi sẽ về căn hộ của Phum ngủ. Mới nãy tôi trêu là muốn về nhà ngủ, suýt nữa thì cậu ta ném cái túi vào mặt tôi. Nếu nhanh tay cởi giày kịp thì chắc đã ném cả giày cả túi rồi đấy.
Trên đường về căn hộ, chúng tôi ghé Central World ăn tối, đi dạo thêm một lát rồi về vì tôi đã rã rời cả ngày hôm nay, chỉ muốn về ngủ ngay lập tức.
Về đến nơi, vừa mở cửa ra thì… tôi đứng hình, không nói nên lời. Ba ngày trước, căn hộ của Phum vẫn chỉ toàn một màu xám xịt. Đồ đạc như sofa, bàn ghế, rèm cửa cũng chỉ quanh quẩn tông đen, be, xám. Thế mà giờ đây, căn phòng vốn đã quen thuộc với tôi được trang hoàng đến mức chẳng còn nhận ra chút nét cũ nào.
Tất cả đã được đổi thành màu trắng – màu tôi yêu thích. Quan trọng hơn cả, tôi cứ ngỡ ai đó đã kéo thảm thực vật từ Savana về, vì trong phòng ngập tràn cây cối. Phải dùng từ 'rất rất nhiều' mới diễn tả hết được.
“Sao hả, thích không?” - Tôi quay lại nhìn người đang ôm mình từ phía sau, cậu ta còn tiện thể thơm má tôi một cái.
“Ừm, thích chứ, thích lắm. Cậu… làm cho tôi à?”
“Không, tôi làm cho người yêu tôi.”
“Hờ hờ, lại trêu chọc rồi.”
Phum đưa tôi đi ngắm hết góc này đến góc kia, từ phòng khách đến phòng bếp. Cậu ta không quên giải thích rằng cái này cái kia đều do mình tự chọn, giới thiệu cứ như một chuyên viên tư vấn bất động sản đang dẫn khách đi xem phòng vậy. Đôi lúc cậu ta tự hào khoe cái bình hoa này là tự làm, cái chậu cây kia là tự tay chuyển đến... hệt như một đứa trẻ con vậy, hahaha.
Tôi cũng hùa theo cậu ta bằng cách vỗ tay hoan hô: “Em bé Phum giỏi quá đi mất!” Không thể tin được là chỉ trong ba ngày mà cậu ta có thể biến đổi căn phòng đến mức này, thậm chí vẫn còn đọng lại chút mùi sơn. Đúng là sức mạnh của đồng tiền có khác, có tiền là có tất cả. Phải cảm ơn Phum rồi.
Khu vực cuối cùng mà Phum tự hào giới thiệu nhất chính là phòng ngủ. Và không ngoài mong đợi, phòng ngủ lại một lần nữa khiến tôi đứng hình, không nói nên lời, chỉ biết đứng đó ngắm nhìn.
Từ tấm đệm màu đen nay đã được thay bằng một chiếc giường bốn chân với bốn thanh trụ. Ngay cả cái cửa sổ nhìn thôi cũng đủ thấy giá trị. Ngoài ra, trong phòng còn có một chiếc bàn gỗ hình tròn và cũng có rất nhiều cây cối, không khác gì phòng khách.
Hờ hờ, cậu không nghĩ đến nhỡ đâu một ngày đẹp trời nào đó có rắn chui ra cắn hai đứa mình à, Phum? Hoặc cây cối giành hết oxy trong phòng làm mình chết ngạt giữa đêm thì sao? Tôi thầm nghĩ bụng.
Ngoài ban công cũng được quy hoạch lại thành một vườn cây bé xinh, với vô vàn các thể loại cây, rồi đất, rồi đá để tạo cảm giác thiên nhiên hơn. Phum vỗ ngực khoe rằng tuy mình không học Kiến Trúc nhưng vẫn thiết kế được. Hờ hờ, xin phép cho 'cắn' cậu ta một cái rồi tôi mới công nhận.
Mà tôi đoán chắc Phum phải tốn kha khá tiền cho bên thiết kế đấy, chứ cỡ cậu ta mà tự trồng cây ấy hả, có mà tôi tin.
“Cảm ơn cậu nhé, Phum.” - Tôi đi tới ngồi thử trên chiếc giường mới, ôi, êm kinh khủng. Nhưng mà dù phòng ốc, giường có thay đổi thế nào thì cái chăn và gối ôm vẫn là hình Micky - nhân vật hoạt hình ưa thích của Phum. Này, tôi với con chuột đấy ai quan trọng hơn hả?
“Hãy coi như đây là phòng tân hôn đi.” - Đến rồi đó, Phum sấn tới ôm tôi từ phía sau.
“Thế tôi với cậu là sống thử trước hôn nhân à?”
“Ừm, xu hướng bây giờ đó, ai ai cũng làm vậy.”
“Nhưng tôi thích kiểu truyền thống cơ, cấm không được 'ăn cơm trước kẻng'.” - Tôi quay mặt lại nhướn mày với cái người đang vừa ôm vừa hôn tôi đến mức không thể tránh được. Phum như có vài biểu hiện của bệnh dại, cứ lần nào ôm tôi từ phía sau là cậu ta lại tranh thủ gặm má gặm tai. Hôm nào có biểu hiện nặng hơn thì chuyển từ gặm sang cắn luôn. Lý do cậu ta đưa ra cho hành động này là 'ngứa răng ngứa lợi', nên tôi đành phải chịu đau.
“Thế lúc ở Huahin cậu có cấm chưa?” - Đệt, lập luận sắc bén.
“Cái đấy không tính, đấy là do không khí đưa đẩy tôi thôi.”
“Thế àaaaaaaa?”
“Haha, Phum, tôi buồn, bỏ tôi ra cho tôi đi ngắm cây tí nào.”
“Cứ đi đi.”
“Thì cậu bỏ tôi ra đi.” - Cuối cùng cậu ta cũng chịu buông tôi ra. Chậu cây nào trông cũng rất dễ thương, màu xanh của lá kết hợp với màu trắng của căn phòng làm dịu mắt vô cùng. Nếu không có đám nha đam kia thì trông còn đẹp nữa, hờ hờ. Nói thế chứ chậu nha đam Phum mua tặng tôi hôm Valentine tôi vẫn để trong phòng, còn để ngay đầu giường luôn.
Ai mà thấy được vẻ mặt tôi lúc này chắc sẽ biết 'cười ngoác tận mang tai' là như thế nào. Phum làm cho tôi đến mức đó cơ mà, cậu ta chịu thay đổi căn phòng của mình, biến từ thứ mình thích sang thứ tôi thích. Mẹ kiếp, dễ thương quá.
Tôi thả người nằm lên giường, muốn ngủ lắm rồi, không tắm có được không?
“Peem.”
“Hửm?”
“Chúng mình thử giường mới đi.”
“???????????????????????” - Hở? Tôi mở mắt ra nhìn Phum với vẻ mặt tràn ngập sự hoang mang.
Chẳng để tôi hoang mang được lâu, Phum đã nhảy lên ngồi trên người tôi và chỉ trong tích tắc, cả tôi và cậu ta đều đã bị lột trần. Vậy thì còn nằm nhìn nhau làm gì cho phí thời gian chứ.
Xin phép được nhắc nhở các quý độc giả, các bạn hãy đổi tầm mắt sang hướng khác như đèn ngủ, cửa sổ hoặc chuyển qua ngắm trăng cũng được, hihi. Vì tiếp theo đây, trong phòng ngủ sẽ diễn ra hoạt động 'ăn mừng' phòng tân hôn mới. Phum đã thể hiện sự nam tính của mình cho tôi thấy một cách đầy kiêu hãnh, đúng là 'danh xứng với thực'.
Còn tôi thì chào đón buổi sáng ngày hôm sau bằng một cơn sốt. Chắc là do dính mưa mấy hôm đi cắm trại chăng? Mấy hôm đó nắng cháy đầu, rồi thì lúc mưa lúc nắng... Ờ... hay là do hoạt động 'ăn mừng' phòng tân hôn tối qua nhỉ?
“Peem, nhấc cái mông dậy ăn cơm rồi còn uống thuốc.” - Đó đó, đây mới là nguyên nhân thực sự này: “Đừng để tôi phải banh mồm cậu ra nhé, Peem, nhanh lên.”
Cuối cùng tôi vẫn phải lê thân ra ngoài để thưởng thức món cháo không khác gì nước nóng trộn Knorr mà Phum làm cho tôi. Hừ.
Ai đó thêm hiệu ứng nước mắt cho tôi với, tôi hận cuộc đời, tôi muốn khóc, tôi muốn buồn mà nước mắt không ra. Y_Y
***
Cả ngày hôm nay tôi với Phum chỉ có nằm ấp... à nhầm, nằm bình thường thôi. Chỉ quẩn quanh trong căn hộ, không ra ngoài, xem hoạt hình cho đến khi hai mắt nhức mỏi.
Điều 'khốn nạn' nhất xảy đến trong cuộc đời của một người con trai tuổi trưởng thành như tôi đó chính là xem búp bê Barbie. Nếu là Conan, One Piece, Ben 10 thì tôi không nói, đằng này đã Barbie lại còn tiên cá. Tôi là tôi chúa ghét cái đám 'không chân' và tiên cá chính là một trong số đó.
Nhưng mà có ghét đến mấy thì cũng làm được gì, tôi vẫn phải xem cùng cậu ta. Thực tế là tầm nhìn tivi của tôi bị cái người đang dựa đầu lên ngực này che gần hết. Tê cứng cả người tôi mất rồi.
Các bạn không nghe nhầm đâu, mỗi lúc xem hoạt hình hay xem phim, Phum thích nằm trên ngực tôi. Tay cậu ta thì mân mê sờ múi (mỡ) của tôi, miệng thì ngậm ống mút trong cốc sữa gấu ưa thích. Cậu ta rất thích cắn ống hút chơi chơi, có mấy lần tôi phải gắt lên thì cậu ta mới chịu dừng.
Đôi khi cậu ta còn ngủ gật luôn trong tư thế mồm vẫn ngậm ống hút. Tôi rất thích xoa tóc Phum mỗi khi cậu ta ngủ, tóc cậu ta mềm như lông mèo vậy. Nhưng chỉ cần tôi giả vờ xê dịch người một chút là cậu ta lên tiếng phản đối liền, bảo không cho tôi đi đâu.
Liệu có ai biết được, dưới khuôn mặt đẹp trai lai láng ấy, lại là một tính cách vô cùng trẻ con khi ở cùng tôi không? Thực lòng tôi cũng không biết cậu ta như thế là đáng yêu hay đáng thương. Việc Phum thích xem hoạt hình và tính cách có đôi phần trẻ con khi ở gần người mình thân thiết, dù Phum chưa bao giờ chia sẻ với tôi nhưng tôi vẫn đoán được lý do.
(Cái này là tôi hóng được từ chỗ anh trai cậu ta) Hồi Phum bị gửi sang nước ngoài học, hoạt hình chắc có lẽ là người bạn duy nhất của cậu ta. Thời điểm đó, Phum chắc vẫn chưa nghe hiểu được tiếng Anh nhiều, nhưng trẻ con với hoạt hình luôn có một sự gắn kết kỳ diệu.
Có đôi khi, con người hiện tại của mình được hình thành từ kết quả của một vài chuyện xảy ra khi ta còn bé. Phum chắc cũng chẳng khác gì.
Các bạn thấy em bé của tôi có dễ thương không? ^_^
***
Tôi với Phum bám nhau vậy mà cũng đã được một tuần rồi đấy. Tôi ở cùng cậu ta kể từ lúc đi cắm trại về, đến mức mà tôi cảm giác như mình sắp quên sạch đường về nhà rồi.
Giờ trong tủ quần áo của cậu ta thì đồ của tôi chiếm hơn nửa. Lúc trước chỉ đem sang vài bộ để ngộ nhỡ lúc nào qua ngủ thì còn có đồ mặc. Nhưng bây giờ thì khác rồi, quần áo 'bạn Peem' đã 'xâm chiếm' tủ đồ, hahaha. Mấy đồ sinh hoạt khác thì càng không phải nói, cứ như là tôi chuyển đến sống cùng cậu ta thật ấy. Đến cả bàn vẽ tôi cũng mang sang, rồi nào là màu vẽ, giá vẽ có cả.
Hôm nào đẹp trời thì chúng tôi ra ngoài đi mua sắm, xem phim, ăn uống, mua thêm cây về trồng. Chiều tối thì Phum ra ngoài tập luyện mấy môn như Taekwondo, bắn súng, đi bơi.
Hoạt động nào chúng tôi cũng thực hiện cùng nhau được, ngoại trừ môn bơi. Vì cậu ta không cho tôi xuống nước, tôi bảo để tôi mặc quần đùi cậu ta cũng không cho. Cậu ta nói để hôm nào dẫn tôi về bơi bể nhà cậu ta, vì sợ tôi sẽ tè ra bể bơi của căn hộ. Đệttttttttttttttttttt. Tôi còn biết làm gì ngoài ngồi trên bờ đợi cậu ta cơ chứ.
Thỉnh thoảng tôi vẫn về giúp chú Pui việc ở quán, và đương nhiên lần nào về cũng có 'bé Phum cục cưng của các chị' bám đuôi.
Tôi không chắc chú Pui biết được đến đâu rồi, nhưng mỗi lần thấy hai đứa, chú chỉ cười và bảo là nhớ rủ Phum qua nhà mình ngủ nữa. Thỉnh thoảng chú cũng đột nhiên buột miệng bảo 'thế là cháu chú lên xe hoa rồi'. Mỗi lần như vậy làm tôi lại nhớ đến Green, hờ hờ.
Tiếng chuông điện thoại bài “Của hồi môn” vang lên giữa lúc hai đứa tôi đang xem hoạt hình. Không cần nhìn cũng biết là ai, vì người được tôi đặt chuông riêng không có mấy, haha. Phum ngó sang nhìn điện thoại một chút rồi buông tôi ra để tôi đi nghe điện thoại.
“Alo, có chuyện gì thế người mẹ xinh đẹp?” - Tôi đi ra ban công để nói chuyện vì không muốn làm phiền 'em bé' kia xem hoạt hình.
(Sao hả ông con đẹp trai, đang làm gì mà không thấy gọi cho mẹ?)
“Hôm qua mới gọi mà.”
(Ý mẹ là hôm nay này.)
“Hơ, muốn được gọi mà không bảo, thế mẹ tắt máy đi để Peem gọi lại, hahaha.”
(Đợi đã, cu Peem, đã hết học kỳ chưa?”)
“Hết rồi ạ, hết được một tuần rồi.”
(Thế bao giờ mới về đây?)
“...Thì” - Tôi quay lại nhìn Phum - người đang vừa uống sữa vừa xem Scoopy Doo. Tôi vẫn chưa nói với cậu ta chuyện sẽ về Chiang Mai.
“Chắc tầm hai ba ngày nữa mẹ ạ, mẹ nhớ con rồi chứ gì.”
(Nhớ chứ, không nhớ con thì còn nhớ ai, bố cũng hỏi suốt sao vẫn chưa thấy Peem về hay là có cô nào dưới đấy rồi, về chuyến này có dắt con dâu ra mắt mẹ không đấy, hử?) - Trêu được tôi là mẹ thích chí cười to.
Con dâu ấy hở? Cao cao, trắng trắng, đẹp trai như Phum có làm con dâu được không mẹ nhỉ?
“Mẹ cứ nói thế.”
(Không phải ngại đâu ông tướng, Peem lớn rồi, có yêu đương gì mẹ cũng không phàn nàn đâu.)
“Hahaha, con mà đưa về thật thì đừng có shock.”
(Kiểu gì thì mẹ cũng chấp nhận được tất.)
Mẹ với tôi cứ thế tiếp tục với những câu chuyện không đầu không cuối. Đa phần là mẹ cằn nhằn về bố, hỏi thăm Pun, Chen, Q, rồi nhắn tôi là lúc nào rủ mấy đứa nó về chơi. Mẹ còn dặn tôi trước khi về Chiang Mai nhớ qua thăm bà nội. Hờ, mẹ không dặn thì con cũng đi rồi.
“Mẹ vợ cậu bảo sao?”
“Bảo đưa con dâu về ra mắt.”
“Thế cậu có bảo mẹ, cậu là con dâu nhà tôi chưa, haha”
“Đệch.”
“Nói lâu quá đấy, lại đây.” - Tôi đi tới nằm xuống cho cậu ta ôm, Phum lại tiếp tục dụi đầu vào ngực.
***
“Sao thế?”
Phum quay sang hỏi trong lúc tôi đang lơ đãng tưới nước cho cây xương rồng. Buổi sáng chúng tôi thường cùng nhau tưới cây như vậy. Tôi vẫn chưa dám nói với Phum là hai hôm nữa tôi sẽ về Chiang Mai và sẽ không được gặp nhau trong ba tháng nữa. Tôi sợ phải đối diện với vẻ mặt cô đơn của cậu ta.
Chúng tôi đã bao giờ xa nhau lâu như thế này đâu.
“Nói đi, bị làm sao? Từ sáng tới giờ tôi cứ thấy cậu lơ đễnh suốt thôi.”
“Không có gì.”
“Có nói không hay để tôi banh họng cậu ra đây?” - Hở ra là bạo lực.
“Phum, cậu từng bảo có chuyện quan trọng muốn nói với tôi mà.” - Đột nhiên tôi nhớ tới hôm đi cắm trại, Phum từng nói có chuyện quan trọng.
“...”
“Sao, cậu có chuyện gì?”
“Tôi phải đi Italy.” - Cái gì 'ly' cơ, Phum nói cái quái gì vậy.
“Sao phải đi?”
“Đi thăm cụ.”
“Sao đi thăm cụ mà phải sang tận Italy?”
“Thì cụ tôi là người Ý.”
“Hơ, thế bố cậu là con lai à?”
“Không, bố tôi có ¼ dòng máu thôi.”
“Ồ, vậy là cậu có ⅛, hahaha…thế…” - Không cười nổi. Tôi cứ nghĩ Phum sẽ buồn lắm khi tôi về Chiang Mai nhưng hóa ra người buồn lại là tôi. Cảm xúc thật lẫn lộn. Đi tận Italy cơ à... vậy mà chẳng thấy nói năng câu gì.
“Đi lâu không?” - Phum cúi đầu, kéo tôi lại ôm.
“Bao giờ vào học kỳ mới thì tôi về.”
“Ừm.”
“Đi cùng tôi nhé.”
“Không được.”
“Tại sao, Thaen cũng đi cùng Fang mà.”
“Tôi phải về với bố mẹ nữa, thế cậu… không đi không được à?” - Các bạn có thấy tôi ngớ ngẩn không? Ngớ ngẩn nhờ, nhưng mà tôi không muốn xa cậu ta. Nói thẳng là tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, đó là Italy đấy, cách nhau nửa vòng Trái Đất lận cơ đấy.
“Xa nhau có thế này không sao đâu. Đường dài mới biết ngựa hay, phim hay phải chờ đoạn kết.”
“Phum.”
“Hửm?”
“Dùng sai thành ngữ rồi cái 'thằng quỷ' ạ, hahaha.” - Ai cũng được, đem cái 'thằng quỷ' này đi học lại tiếng Thái dùm cái. Tôi có một cảm giác cực mạnh là cậu ta đang có vấn đề nghiêm trọng với tiếng Thái. Đang buồn rầu mà giờ thành buồn cười luôn rồi.
Tôi biết là cậu ta chỉ muốn an ủi tôi thôi nhưng mẹ kiếp, nói dài lại thành nói sai. Thấy tôi cười, Phum lập tức đẩy tôi ra và bằng tất cả sự hờn dỗi, cậu ta nhảy lên giường đắp chăn, quay lưng lại phía tôi. Tôi chỉ đành bất lực, mỉm cười nhìn cậu ta đầy trìu mến.
Lần xa nhau này, tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy, Phum.