Chương 33: Vở kịch cuộc đời

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 33: Vở kịch cuộc đời

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tám giờ tối, chúng tôi về đến Bangkok. Mọi người đang giúp đỡ nhau khuân vác đồ đạc xuống xe. Xong xuôi, ai nấy tranh thủ xin số điện thoại, Facebook rồi chào tạm biệt nhau.
Tôi với tư cách là một thành viên ban phúc lợi, đương nhiên là phải bê đồ nhiều hơn mọi người rồi. Tôi ôm đống thùng đựng màu, khệ nệ bước vào phòng sinh hoạt, là người cuối cùng. Trong phòng có các em đang chắp tay chào tạm biệt các anh chị, có cả bạn bè mà tôi sẽ không được gặp trong mấy tháng nữa vì đã hết học kỳ.
"Này Water, lại đây." – Ôi thằng em thân thiết "yêu quý" của tôi, nó vẫy tay chào các bạn nữ rồi nhanh chân chạy về phía tôi: "Suốt ngày thả thính thôi."
"Ầy, bạn bè mà anh."
"Hờ, trả lời cứ như người nổi tiếng. Thế mày về kiểu gì đây?"
"Bố em đón ạ, đó bố em tới rồi, em đi nha anh Peem, lúc nào rảnh em gọi cho."
"Ờ, hẹn năm sau gặp lại, cố mà vào làm hậu bối của anh đấy."
"Vâng! Chờ nhận em nhé anh!" – Vừa nói nó vừa đưa tay lên ngang trán, tạo kiểu chào như cảnh sát, từ từ chạy giật lùi rồi vẫy tay chào tôi. Hẹn gặp lại cậu em với tư cách sinh viên Mỹ thuật.
"Peem, túi này."
"Ấy, hèn chi tao cứ thấy người nhẹ bẫng, hóa ra là quên túi, hehe, cảm ơn mày nhé Kleun."
"Hờ hờ, đồ ngốc." – Tôi nhận túi từ tay thằng Kleun rồi đứng nói chuyện với nó thêm một lúc, chứ mấy tháng sau mới gặp lại cơ mà. Lúc này, mọi người cũng về gần hết rồi.
"Thế nhé, tao về đây, học kỳ sau gặp lại."
"Ờ, học kỳ sau gặp lại."
"Tạm biệt nhau xong chưa?"
Chết tôi rồi, thằng Phum xuất hiện đúng lúc ghê. Chắc là tôi sắp chết rồi vì thằng Phum đứng ngay sát tôi với khuôn mặt chẳng khác gì Diêm Vương. Đứng sát rạt thế này thì thà mày ngồi luôn lên đầu tao cho rồi. Nó còn choàng tay qua vai tôi như thể hiện quyền sở hữu nữa chứ.
"Sao rồi, chào nhau xong chưa?"
"Chưa... còn hôn tạm biệt nữa." – Thằng Kleun cũng chẳng vừa, nó vừa nói vừa cười ghẹo thằng Phum.
"Mày thích dính đến người yêu tao thế cơ à, hả?"
"Ấy, dừng, dừng lại, nếu chúng mày lại định đánh nhau, thì tao cũng đánh, nào vào đi." – Tôi xắn tay áo chuẩn bị vào thế, lần này Peem đây sẽ ra tay thật cho chúng bạn xem: "Ối, chết tiệt, chúng mày đánh tao làm gì, ui ui, đauuuu."
"Đã lùn rồi đừng có mà thách tao."
"Đúng, chân ngắn thế này thì đừng có đi thách."
"Ờ, chuyện này thì chúng mày đoàn kết quá cơ." – Sau khi tôi nói xong chúng nó mới nhận ra, nụ cười đang nở tắt ngấm, quay ra mỗi đứa nhìn một hướng. Cái quái gì vậy chứ, tôi cứ nhất định phải hy sinh thì chúng nó mới chịu hòa giải được à. Không ổn không ổn, tôi không thể dâng hiến cho hòa bình dân tộc mãi được.
"Thôi nào, dù sao cũng là bạn cả mà, chúng mày cứ thế này tao nhìn vào cũng thấy không thoải mái. Sao bảo yêu tao cơ mà, chúng mày muốn thấy tao khó chịu à?" – Nếu không thể dùng sức mạnh thì phải dùng mưu kế, lợi dụng điểm yếu của hai đứa nó để đàm phán.
"Nó bảo yêu mày à?" – Mẹ kiếp, sao thằng Phum để ý chỗ đấy. Tôi chỉ biết gãi đầu gãi tai, không biết nói gì nên đành mặc kệ cho hai đứa nó tiếp tục lườm nguýt nhau. Có giỏi thì giơ nanh giơ vuốt ra hết đi.
"Này Peem, tao về trước đây, nhắn với người yêu mày rằng tao chỉ làm được đến bước nói thôi." – Thằng Kleun xốc balo lên vai, vẫy tay chào tạm biệt và mỉm cười, không quên nhướng mày với thằng Phum rồi lên chiếc xe nhà đến đón. Còn người của tôi ấy hả, cái mồm nó chu ra sắp chạm tới mũi rồi.
Tôi đành giữ người nó lại để ngăn nó lao tới nhai đầu thằng Kleun. Có nên từ bỏ Mỹ thuật đi học làm trọng tài Muay không nhỉ? Đi cắm trại ba ngày không mệt bằng đứng giữa hai thằng này ba phút mọi người ạ.
"Phum, tối qua mày bảo mày hiểu mà." – Tối qua tôi đã kể hết mọi chuyện cho Phum nghe. Từ chuyện Kleun thú nhận tình cảm với tôi, cho đến việc tôi và cậu ta đã ngủ chung giường, bởi vì tôi không muốn có bất cứ bí mật nào với Phum.
Dẫu chuyện đó có thể khiến Phum thấy không thoải mái nhưng tôi nghĩ nó có quyền được biết. Đã là người yêu thì cũng là một phần trong cuộc sống của nhau, tôi và cậu ấy nên chia sẻ thẳng thắn mọi chuyện.
Chúng tôi tuy hai mà một.
"Ờ, hiểu, nhưng tao vẫn ngứa mắt nó. Mẹ kiếp, nó cứ thích ra vẻ đẹp trai khi đứng gần mày." – Trẻ con quá Phum ơi.
"Hơ, thì nó đẹp trai thật mà."
"Khen bồ trước mặt chồng, mày chán sống rồi đúng không, hả?" – Đệch, tôi ngay lập tức nhảy lên bịt mồm nó lại.
"Ơ, ra là đứng đây chim chuột nhau, làm tao đi tìm mỏi mắt. Nhanh lên, thằng Pun sắp bắt đầu rồi." – Thiếu gia Beer xuất hiện thật đúng lúc, nhưng tôi mặc kệ nó, tiếp tục nhảy phóc lên lưng thằng Phum. Hahaha, lâu lâu mới được trêu, phải trêu cho đã. Nói thế chứ thực ra là tôi nhớ nó, ba ngày rồi không gặp, Phum như thể đẹp trai hơn thì phải. Người yêu của ai mà không biết, hihi.
"Uống ay ằng ùn." – Thằng Phum đang cố gắng kéo tay tôi ra và đẩy tôi xuống nhưng đáng tiếc cho Phum, tôi bám dính cứng ngắc như một con tắc kè vậy, hahaha. Mà cái gì man mát là cái gì thế nhỉ, đệch, thằng Phum nhổ nước bọt vào tay tôi, thằng chóoooooo
"Chửi tao là đồ khốn á, mày dám chửi tao là đồ khốn á?" – Tôi bẹo tai nó.
"Ối ối, đau, Peem, tao bảo là lùn không phải đồ khốn. Mẹ kiếp, tai thì điếc mà tay thì khỏe như gì."
"Mẹ, sao không có cặp nào bình thường được thế."
"Đừng có mà mạnh mồm thiếu gia Beer ạ, tao chờ xem cặp của mày như nào, chúc cho hai bạn được bình thường nhé, hahaha."
Phum đến trường đón tôi nhưng nó không đi một mình mà có cả mấy đứa bạn đi kèm. Tao đi cắm trại về thôi mà, chúng mày kéo hết tới làm gì, à, hay là đến xem ván bài lật ngửa của thằng Pun. Hừm, tôi nghĩ ý này có vẻ đúng. Cặp đôi của năm, hay còn gọi là ThaenFang cũng tới nhưng mà là trong trạng thái nắm tay... hơ... tối qua còn tưởng sắp có chiến tranh thế giới thứ ba đến nơi rồi chứ.
"Sao, làm lành rồi à?"
"Ha, ta là Thaentai cơ mà, chỉ cần hết mình một chút là Kaofang sẽ mềm lòng ngay thôi, đúng không hả tình yêu."
"Hahahahaha." – Đám chúng tôi thi nhau cười, thằng Fang cứ như bị đội nhà bán đứng vậy, hahaha, thỏa mãn ghê.
"Hết mình thường xuyên, cẩn thận hệ thống bên dưới hỏng đấy Fang."
"Mồm mép thế này cẩn thận bị anh rể bắt về làm vợ nhé lùn."
"Hừ, tao không chơi les với mày được đâu... Kaofang ạ." – Tôi ghé mặt sát lại để nói với thằng Fang. Dám bắt nạt Phum, tao trả thù cho mày rồi đấy Phum ạ. Thằng Fang nghe thấy thế thì im luôn. Cũng may là thằng Fang im bặt, chứ thử trò này với Kaofang quá hai lần thì rất có thể tôi sẽ được một vé đi gặp tổ tiên nhanh hơn dự kiến mất.
"Xìn chèo céc bẹn, teo nhó chún mi lém luân." – Thằng Pun vừa tới là lại nói cái giọng khỉ gió nào đó. Dạo này nó đang mê chị Anne, diễn viên hài nổi tiếng với cách nói tiếng Thái theo khẩu âm tiếng Trung, khiến nhiều từ không được tròn vành rõ chữ. Lý do mà nó mê chị ấy là vì tuy chị ấy nói không rõ nhưng ai ai cũng hiểu, chắc nó cũng muốn bắt chước chăng. Mà dù không phải vì mê chị diễn viên hài đó thì trong những cuộc hội thoại hàng ngày của nó, chúng tôi cũng đã phải dịch từ Thái sang Thái rồi, nó nói rõ ràng nhưng chẳng ai hiểu được gì cả.
"Nam chính đâu rồi, thằng Q đâu?" – Thằng Mick hỏi tới chúng tôi mới sực nhớ ra phải đi tìm thằng Q. Nó đang đứng nói chuyện với nhóm học sinh cuối cùng trước khi tạm biệt nhau. Cơ mà, cả thằng Chen cũng lủi đâu rồi, tôi mới thấy nó ở đây mà.
"Ấy, tìm chỗ trốn đi, nhanh lên."
Giờ cũng tối rồi và đang trong giai đoạn cuối học kỳ nên bầu không khí trong trường vô cùng yên lặng. Tôi dám đảm bảo là trước khoa Mỹ thuật lúc này chỉ còn đúng 11 đứa chúng tôi thôi. À mà, sao tôi phải nấp sau bụi cây này nhỉ, à, để xem vở kịch dài nhất cuộc đời, một chương trình thực tế của năm giữa thằng Q, thằng Toey và thằng Chen.
"Chúng mày chờ mà xem, Ongbak hay Transformer gì cũng phải xách dép, vì đây là câu chuyện tình yêu giữa thợ săn và con ếch, một kịch bản ngàn năm có một."
"Mày bày ra trò quỷ gì vậy hả Pun?"
"Suỵt! 'Singular' chút đi Phum."
"Singular cái gì?"
"Khe khẽ thôi."
Tôi thề là đi theo con bé Pun này để giải nghĩa lời nó nói còn mệt hơn là dịch mười chương truyện.
Bốp!
Ba phát bốp vào đầu thằng Pun từ Phum, tôi và thằng Beer. Nó quay ra nhăn mặt nhìn chúng tôi rồi bỏ sang bên nhóm thằng Matt, thằng Fang, thằng Thaen đang núp sau ô tô. Cảm giác như đứa nào cũng rất hóng, thằng Mick thậm chí còn leo hẳn lên cây mà nhìn. Mày lo cho cậu em đến mức quên luôn cả hình tượng của mình rồi à Mick?
"Anh Chen." – Tới rồi, tới rồi. Thằng Chen bước ra từ trong góc tối, chắc là cậu ta đã hẹn sẵn thằng Toey đứng đợi ở đó. Cũng hay, cảm giác như đang được xem phim miễn phí. Diễn viên, kịch bản, góc quay, bối cảnh mọi thứ đều đã sẵn sàng, chỉ có là chưa diễn tập thôi.
"Sao rồi, có mệt không?" – Đệch, còn xoa đầu thằng Toey nữa chứ. Đúng đỉnh. Tao hỏi thật lòng chứ mày lôi tính cách ngoài đời thực vào để diễn đấy à Chen. Nếu để thằng Beer diễn thì thằng Toey chỉ có nước tự biên tự diễn một mình.
"Không mệt ạ, nhưng buồn ngủ, tại Toey ngủ muộn."
"Em bé nghịch lắm cơ, thế cái túi đâu rồi?"
Bụp! Balo thằng Toey nằm gọn trên mặt đất, thằng Q vừa vứt đấy. Chúng tôi vừa thấy cảnh này là rủ nhau cười khúc khích, cũng vui phết.
"Ơ thằng Q, mày sao thế, sao không đưa cho tử tế, nhỡ hỏng đồ gì bên trong thì sao?"
"Không sao đâu, nó cũng không phải của tao." – Ồ ôi, một câu nói mà có đến hai nghĩa cơ đấy.
"Ơ, thế của ai?"
"Của em đó Anh Chen, Anh Q cầm hộ ạ."
"Ờ, vậy cảm ơn mày đã cầm đồ giúp người yêu tao nhé, Toey ơi, nay về nhà anh ngủ nhé, cũng muộn rồi với lại bố mẹ anh cũng không có nhà."
"Mẹ kiếp thằng Chen, diễn đỉnh vãi." – Thiếu gia Beer lẩm bẩm. Ừ, tao cũng thấy thế thiếu gia Beer ạ, chứ nếu để mày diễn thì thằng Toey chắc chẳng khác nào độc thoại một mình.
"Thằng Q bị làm sao thế, sao mặt nó nhăn nhúm cả lại thế kia." – Đúng, mặt thằng Q như thể đang bực dọc chuyện gì ấy.
"Nãy thằng Chen giả vờ nói chuyện điện thoại để thằng Q nghe thấy, theo kịch bản thì nó phải nói với đầu bên kia là chưa có người yêu, người yêu hiện tại chỉ là hẹn hò cho vui thôi. Thằng Q chắc phẫn nộ thay cho thằng Toey nên mới có biểu cảm như thế."
"Đệch, đỉnh thật, đứa nào nghĩ ra đấy?"
"Chính tao."
"Thế nếu để mày diễn thì mày có diễn được không?" – Thằng Phum hỏi đểu.
"Được chứ, tao có năng khiếu sẵn rồi."
"Cái này thì hơi quá rồi thiếu gia Beer ạ." – Tôi lắc đầu trước sự tự tin đến mức vô lý của thiếu gia Beer rồi lại quay về tiếp tục xem phim. Đoạn này là thằng Chen một bên đeo balo một bên nắm tay thằng Toey đi ra xa rồi mọi người ạ. Mẹ kiếp, giả tạo ghê gớm, cả anh lẫn em.
"Chen, đợi đã." – Chỉ cần có thế, ngay khi thằng Q cất giọng gọi thằng Chen là thằng quỷ Toey đã quay ra nháy mắt với bọn tôi.
Được lắm, giải diễn viên của năm phải thuộc về hai bạn.
"Ừ, có chuyện gì thế?"
"Tao qua ngủ với, tao...ờ... không có ai đến đón cả."
"Ơ, thế đám thằng Peem đâu?"
"Chắc là nó về mất rồi, mày cũng thấy ở đây chỉ còn ba đứa mình mà."
"Vậy để tao chở mày về cũng được."
"Ấy, không cần đâu, vòng đi vòng lại làm gì cho mất thời gian, về nhà mày có dễ hơn không." – Hờ, đi theo dõi thằng em chứ gì.
"Mày muốn qua ngủ nhờ hay mày muốn ở cùng thằng Toey, mày nghĩ là tao ngu à? Tao nói thẳng đấy, vì mày là bạn thân tao, và tao với mày chưa bao giờ có vấn đề về chuyện gái gú." – Tí thì tôi phun nước bọt vì nghe thằng Chen nói. Giờ chúng mày cũng có cãi nhau vì con gái đâu, thằng đần này.
"Sao lại im thế, mày có biết tao thất vọng thế nào không. Bạn thân của mình mà lại có suy nghĩ với người yêu mình. Mày nghĩ tao không biết mày và Toey làm gì sau lưng tao chắc."
"Còn mày thì sao, có người yêu rồi còn đi tìm người khác." – Nói kiểu này thì chắc là nó nghe được cuộc điện thoại giả vờ của thằng Chen rồi.
"Toey, anh..."
"Toey không muốn nghe, Anh Chen nói dối, đồ lừa đảo." – Khen thằng Chen một thì phải khen thằng Toey gấp mười. Nó vừa nói vừa từ từ lùi dần ra xa thằng Chen kèm theo ánh mắt thất vọng.
Cười chết tôi mất thôi làng nước ơi.
"Chen... nếu mày không thể thật lòng với thằng Toey thì đừng làm như thế." – Câu thoại đậm chất nam chính.
"Liên quan gì đến mày?" – Thằng này còn dám gân cổ lên cãi.
Người đáng thương nhất lúc này không phải ba diễn viên của chúng ta mà là tôi đây. Tôi đang phải tự kìm nén chính mình đồng thời bịt miệng cả thằng Phum và thằng Beer để ngăn không cho chúng nó cười phá ra.
"Thì tao... tao... tao là anh em cùng khóa nó." – Ôi dồi ôi, đến nước này rồi mà còn cứng miệng. Thế cái vụ hát tặng rồi nằm ôm nhau ngủ thì anh em cùng khóa nào làm hả Q. Mặt thằng Toey lúc này trông có vẻ cũng đang vô cùng kìm nén... kìm nén cơn tức giận.
"Chỉ là anh em cùng khóa thì lấy quyền gì ra mà cấm nó yêu ai hay thích ai."
"Mày cũng biết ý tao là gì mà, cho tao xin được không Chen."
"Xin cái gì, xin thằng Toey hay xin tình yêu của mày quay trở về?" – Ôi thần phật ơi!!! Lời thoại cứ phải gọi là đỉnh của chóp. Nhưng mà xin là xin đừng đấm nhau nhé. Nếu đổi lại là thằng Thaen diễn thì giờ này mồm đứa nào cũng đã nứt vài đường rồi, vì cả hai đều nóng tính.
"Ờ... đã nói đến nước này rồi thì hôm nay nói cho rõ ràng tất cả đi, tao cũng mắc kẹt ở đây lâu rồi. Tao biết tao trăng hoa nhưng tao vẫn biết yêu và người mà tao yêu... là Toey."
"..." – Tôi sững người. Nổi hết da gà rồi, không vì gì cả, tôi buồn tè, hahaha.
"Anh Chen."
"Anh yêu Toey nhưng anh cảm giác như suốt thời gian qua anh chỉ có được thể xác của em vậy. Nếu việc Toey ở bên anh khiến người anh yêu thương phải đau lòng, anh sẽ không giữ Toey lại nữa." – Đệttttttttttt. Mồm điêuuuuuuuuuu. Được cả anh lẫn em đấy. Thằng Phum chắc muốn cười lắm rồi, nó cứ ôm bụng rồi đấm vào lưng tôi bồm bộp.
"Anh Chen, Toey..."
"Toey không cần phải xin lỗi cũng không cần trách bản thân, anh chỉ mong Toey được hạnh phúc, chỉ thế thôi cũng đủ khiến anh vui rồi, hiểu không nào, cậu bé bướng bỉnh?" – Mẹ kiếp, tôi đau bụng quá. Thằng Beer và thằng Phum tí thì tru tréo lên rồi. Còn cái thằng vừa nói ấy hả, nếu để ý kỹ sẽ thấy nó cũng đang len lén cười.
"Chen"
"Còn mày Anh Q ạ, dù tao có yêu Toey đến đâu thì giữa bạn bè và người yêu, tao sẽ luôn chọn bạn bè. Tao chỉ muốn hỏi mày một câu..."
"Mày còn yêu Toey không?"
"Cao trào rồi đây."
"Đệch, mày lượn lờ ra đây từ lúc nào thế Pun?" – Thằng Pun ngồi cười hề hề sau lưng chúng tôi làm cả ba đứa tí thì nhảy dựng lên. Chưa kể nó không đi tay không mà còn mang theo một túi hương.
"Định đốt hương làm cái quái gì thế?"
"Tạo không khí chứ sao, tao không tìm được nước đá khô nên thay bằng hương, quá là kinh điển luôn đấy." – Thôi toang. Thử nghĩ mà xem, đêm hôm khuya khoắt vắng vẻ, trong trường vắng tanh không một bóng người, mà đã là trường đại học thì trường nào mà chẳng có lắm chuyện huyền bí, lại còn thêm cả mùi hương đốt nữa thì....
"Mang đi đi, thằng Peem dị ứng với hương." – Phum dí đầu tôi gật gù cùng câu nói của nó. Tao chết vì không thở được mới đúng đây này Phum.
"Ờ nhỉ, tao quên mất đấy, vậy mang qua chỗ thằng Thaen đi." – Sau khi đẩy được thằng Pun đi sang chỗ khác, chúng tôi tiếp tục quay lại theo dõi phần cao trào.
"Tao... tao..." – Thằng Q vẫn cứ ấp a ấp úng mãi, tôi sắp mất hết kiên nhẫn rồi, mẹ kiếp, chỉ cần nói yêu thôi mà, có gì khó khăn đến thế chứ.
"Anh Chen, chúng ta về đi." – Ề, nữ chính xuất hiện rồi đó. Thế nào, kịch bản cho vai này hay lắm đúng không hả thằng em. Nhưng mà dù mày có diễn hay cỡ nào thì anh vẫn nhìn ra mày đang nín cười đấy thằng quỷ ạ.
"Vậy để anh đưa em về... Anh Q, nếu mày vẫn chưa làm rõ được tình cảm của chính mình, tao sẽ chăm sóc cho Toey." – Thằng Chen nắm lấy tay thằng Toey kéo đi.
"Toey!!!" – Thằng Q hét lớn gọi theo. Cả lũ chúng tôi đều đang nín thở chờ đợi. Nói đi nào, nói đi.
"Tao... ờ." – Thằng Chen và thằng Toey từ từ quay người lại đúng kiểu slow motion theo tiếng gọi của thằng Q, rồi thằng Chen dắt thằng Toey tiến lại gần thằng Q.
"Tao hỏi mày thêm lần nữa, mày có yêu Toey không?"
Câu chuyện của Toey
Anh Chen hỏi xong câu đó, tất thảy mọi thứ xung quanh như ngừng lại, khiến cả hơi thở của tôi cũng ngừng lại. Anh Q vẫn yên lặng đứng đó. Tôi chẳng hiểu nổi anh ấy đang sợ điều gì hay điều gì khiến anh ấy chẳng thể nói thành lời. Chỉ cần nói ra cảm xúc của anh ấy dành cho tôi thôi mà, nó khó khăn đến vậy sao? Đừng để Toey phải nổi cáu nhé.
"Tao hỏi mày lần nữa, mày có yêu Toey không?"
"..."
"Yêu."
"Sao cơ?"
"Tao yêu Toey."
"..."
Yeahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
Tiếng các anh đang đứng nấp quanh đó hô vang, tạo nên một dàn hợp xướng giữa khung cảnh yên lặng của trường đại học.
"Có thế thôi mà, mẹ kiếp, hành hạ bọn tao cả tháng trời." – Anh Chen dí đầu Anh Q rồi ôm cổ cười lớn.
"Này, khoan... đợi đã, chuyện gì vậy, tao rối quá đây." – Anh Q đảo mắt nhìn một lượt các anh đang đứng xung quanh đó mỉm cười.
"Cho mày một bất ngờ nho nhỏ đấy bạn." – Anh Beer và Anh Thaen cũng đi tới ôm cổ Anh Q.
"Thế... thế là chúng mày lừa tao à?"
"Sự đã rồi."
"Đệch, mẹ kiếp, cmn chứ." – Anh Q ngồi sụp xuống, hahaha, yếu đuối thế. Đám anh Phum xúm lại đá Anh Q. Ha, các anh đừng đá mạnh quá nhé. Đột nhiên Anh Q đứng bật dậy rồi nhìn về phía tôi, ờm, ánh mắt đó không phải ánh mắt tức giận đâu nhỉ...
"Là ai làm?"
"Đây đây, nói chuyện rõ ràng với nhau đi, bọn tao về đây, bai bai." – Anh Peem kéo tôi đi tới đối diện với Anh Q rồi các anh ấy giải tán hết cả, chỉ để lại mỗi tôi và Anh Q đứng đó. Anh Peem đúng là... sao lại đem con bỏ chợ như thế chứ, nếu Toey bị xử tử thì ai cứu đây.
Tôi chỉ biết cúi xuống nhìn đôi dép trên chân mình và đôi tông lào của Anh Q. Tôi chẳng biết nên làm thế nào, thêm nữa là tôi cũng hơi sợ một chút. Dù biết được Anh Q cũng yêu tôi nhưng bị bạn bè trêu một vố thế này, ai mà không bực mình, không tức giận chứ.
Xung quanh tôi lúc này im bặt, không một tiếng động càng làm tôi cảm thấy căng thẳng hơn.
"Mày coi tao là cái gì, là trò đùa của mày à?" – Anh Q không hét, không gào, anh nói bằng một giọng rất bình thường nhưng nghe lạnh lùng và xa cách đến mức tôi cảm thấy sợ hãi.
"Anh Q... Toey... Toey xin lỗi..."
"Vui đủ chưa? Cúi đầu làm gì, chân tao đáng nhìn hơn mặt tao sao?" – Tôi bất giác cắn môi, lấy hết dũng khí để ngẩng đầu lên nhìn Anh Q. Ể? Anh ấy đang cười...
"Anh Q trêu..."
"Hừ, mày nghĩ chỉ mình mày chơi được anh à?"
Nói rồi anh kéo tôi lại ôm, cái ôm mà tôi đã chờ đợi ba năm. Chỉ chạm nhẹ thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy như bay lên chín tầng mây, cảm giác tuyệt đến nỗi tôi phải ôm anh ấy thật chặt.
"Anh Q"
"Mày biết không Toey, có đôi khi anh cũng nghĩ là... dù mày và sữa lắc có không phải là cùng một người thì anh vẫn chắc chắn rằng một ngày nào đó... người anh yêu sẽ là mày."
Anh Q vẫn sẽ yêu tôi dù tôi có là ai đi chăng nữa.
"Toey cũng yêu Anh Q." – Dù đó có là cậu bạn hay đi qua quán mà tôi thường thấy, anh bút chì hay người con trai đang đứng ôm tôi lúc này, anh ấy vẫn là người mà tôi yêu.
Tình yêu của tôi đã đơm bông rồi, cảm ơn các anh và mọi người đã tận tâm giúp đỡ tôi và Anh Q trong suốt thời gian qua.
Còn ba từ mà Anh Q đã viết vào giấy note gửi kèm hoa hồng tặng tôi hôm đó, mọi người có muốn biết nó là gì không? Nếu muốn biết thì tôi sẽ bật mí, Anh Q của tôi đã viết là:
Ba bông 10 baht.
Đúng là rất hợp với phong cách của Anh Q phải không nào.