40. Đàn em khóa dưới và cuộc gọi lúc nửa đêm

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Đàn em khóa dưới và cuộc gọi lúc nửa đêm

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Loạt sự kiện chào đón tân sinh viên và hội thao dành cho năm nhất đã trôi qua, chỉ còn vài tuần nữa thôi là tới đại hội thể thao toàn trường. Các khoa bây giờ đều đang tất bật chuẩn bị tập luyện, từ vận động viên, cổ động viên cho đến đội cổ vũ. Với tư cách là thành viên hội sinh viên khoa, tôi cũng phải tham gia công tác chuẩn bị. Chính vì vậy, một tháng vừa rồi tôi phải học cách phân chia thời gian sao cho cân bằng giữa việc học và hoạt động ngoại khóa. Liệu có ổn không đây? Hahaha, người khác thì có thể căng thẳng chứ tôi thì ung dung lắm.
Chỉ có Phum là phải tới trường từ sớm, muộn mới được về vì nó vừa bận đón tân sinh viên vừa phải tập bóng rổ (chẳng có vấn đề gì khi nó không lôi tôi đi xem cả), khoa nó chắc đặt mục tiêu là chức vô địch năm nay đây mà.
Thời gian vừa rồi tôi với đám bạn cũng hiếm có dịp gặp nhau vì đứa nào cũng bận học tối mắt tối mũi, có nhiệm vụ phải làm. Ví dụ như Pun, nhóm của nó đã chiến thắng trong cuộc bầu cử để tham gia ban điều hành Hội sinh viên trường. Pun giờ đây đã trở thành một người có chức có quyền và địa vị rồi, và vị trí của nó trong hội là... Phó Chủ tịch, hahahaha. Là thật, không phải chuyện đùa đâu. Chẳng biết Hội lấy tiêu chí nào ra để xét duyệt, hay do khoa Khoa học Chính trị có nhiều người trong hội nên bỏ phiếu thắng hoặc là... trường tôi đã thay đổi định hướng, tầm nhìn rồi.
Thiếu gia Beer đang giữ chức vụ chủ tịch hội sinh viên khoa và chủ tịch câu lạc bộ luật vậy nên nó rất bận, cơ mà bận rộn đến mấy thì ngày nào nó cũng ghé phòng tìm Phum. Cũng chẳng phải có công to việc lớn gì, đến xem phim, chơi game, chụm đầu trêu chọc tôi đến mức mà tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ hai đứa nó có gì với nhau, hahaha, tôi đúng là hay suy diễn thật đấy.
Fang trở thành huấn luyện viên cho đám vận động viên khoa nó. Nghe Phum bảo là có nhiều đàn em thích nó lắm và điều đó khiến nó lại cãi nhau một trận với Thaen. Fang còn đập tan tành bộ tượng Phúc Lộc Thọ cao gần mét. Các bạn thử nghĩ mà xem, mỗi lần hai đứa này cãi nhau là mọi thứ lại tan hoang.
Còn người bặt vô âm tín, không thấy mặt mũi đâu là bác sĩ Chen. Nó biệt tăm đến mức tôi còn tưởng nó đã đầu thai chuyển kiếp sang thế giới khác rồi chứ. Chắc là vì năm sau phải đi thực tập rồi nên bây giờ nó đang cắm mặt trong phòng thí nghiệm, không biết ngày đêm là gì. Nó kể là cuộc sống dạo này chỉ toàn gặp răng giả và hiệu trưởng thôi (giờ tôi mới biết khoa Nha còn có hiệu trưởng riêng đấy), vậy nên dạo này Chen học hành vất vả lắm. Mới hôm qua nó còn lên mạng đăng cái tus: "Học nha khoa không chỉ thấy mỗi 'răng' đâu." Hahaha, cố lên bạn tôi ơi, dù sao cũng đã đi được nửa chặng đường rồi, chỉ còn ba năm nữa thôi.
Chắc chỉ có mình tôi với cặp đôi yêu nhau nồng nhiệt kia là ngày nào cũng gặp và ngày nào cũng quấn quýt lấy nhau. Ấy nhưng mà hôm nay trông hai đứa nó lại không quấn quýt lắm.
Toey mặt nặng như chì đi phía trước, còn Q vừa đi vừa gãi đầu phía sau, hai đứa nó đi cách nhau một đoạn khá xa. Chúng nó đi tới chỗ chúng tôi đang ngồi rình mấy em năm nhất đi qua để trêu chọc.
"Toey, đó là mặt hay mông thế?" - Jo hỏi đúng ý bọn tôi quá, chúng tôi nghe thế thì cười lăn lộn, vỗ tay bôm bốp.
"P'Q đúng là kẻ lăng nhăng." - Toey vừa kêu ca vừa thả phịch người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chúng tôi.
"Ơ, giờ mày mới biết à, tao nghĩ Q mà là con gái á, chắc giờ này nó đã có bầu tám lần rồi, ể... mà mày cũng có khác gì nó đâu Toey."
"Hahahahahaha." - Chúng tôi chụm đầu vào mà cười vì mặt Toey lúc này trông buồn cười không chịu nổi.
"Em chỉ nói chuyện thôi còn P'Q là ăn luôn."
"Thì mày cũng ăn thử vài em đi." - Tôi nói lớn với Toey.
"Bớt bớt đi." - Q đi tới ấn đầu tôi rồi ngồi xuống bên cạnh Toey. Nhìn hai đứa nó là chúng tôi lại chỉ biết lắc đầu ngao ngán, một tuần có bảy ngày thì ba ngày yêu bốn ngày cãi vã. Không tin các bạn chờ mà xem, chẳng bao lâu nữa tình hình sẽ thay đổi thôi.
"Hồi trước cãi nhau không dứt mà giờ ăn được nhau rồi hai đứa mày vẫn không khá khẩm hơn là sao vậy, nhanh chóng giải quyết vấn đề đi rồi còn vào học." - Đám Neung, Jo cùng một vài người khác đứng dậy đi vào trong 'chuồng', ấy đừng vội ngạc nhiên, 'chuồng' ở đây là một tòa nhà nhỏ nằm tách biệt với khoa tôi, đây là nơi thực hành và cũng là nỗi ám ảnh cho những ai có trí tưởng tượng phong phú. Hội trường bên trong đó chứa đầy tàn tích của những bức tượng làm dở, khung tranh, ván ép, thùng sơn, những tác phẩm điêu khắc kỳ lạ được các bạn dùng cả tâm hồn để tạc nên, nhưng tiếc là thế giới bên ngoài lại không hiểu được. Căn phòng này bừa bộn hơn sự tưởng tượng của mọi người rất nhiều, haha, những ai yếu tim chắc chắn không nên đến gần.
Dù chúng bạn khác đều vào học hết rồi nhưng tôi vẫn phải ngồi lại đợi Q. Chẳng biết hai đứa kia làm sao mà cãi nhau, nhưng chắc chắn hai đứa nó không thể bình yên được đâu. Một con kiến chết cũng có thể trở thành chủ đề tranh cãi của chúng nó được mà, hơ hơ.
"Toey, mày lớn rồi, bớt ương bướng lại được không, tao mệt." - Bắt đầu rồi đó, Q là người mở miệng trước, nó nói đồng thời quay sang nhìn tôi với ý nhắn là ngồi đợi nó tí. Ờ ờ, chúng mày cứ giải quyết với nhau đi, tao đợi được, chỉ cần đừng có giết nhau đấm nhau tác động vật lý như Thaen và Fang làm là được.
"Mệt sao được, anh phải dỗ em chứ, anh đi với cô gái đó là anh sai mà."
"Cô gái mà mày nói là chị gái tao, với từ lúc làm chồng mày, tao chẳng dây dưa với bất kỳ ai nữa cả." - Ừm... cảm phiền để ý đến người xem như tao chút đi... à mà Q có biết ngại là gì đâu, miệng lưỡi của bạn tôi thẳng tuột hơn cả thước kẻ đó giờ mà.
"Thế là anh không dỗ em đúng không?"
"Chứ mày nghĩ là tao đang làm gì đây."
"Được, P'Q không dỗ, không chiều Toey, Toey cũng chẳng bận tâm, Toey đi tìm người khác dỗ." - Nói rồi thằng nhóc gom hết đồ đạc, ngay lập tức đi ra khỏi khoa. Khỉ thật thằng này, nói là làm thật đấy à, tôi đang xem phim truyền hình ngoài đời thực đây đúng không.
"Mày không đi theo nó à Q?" - Tôi quay lại hỏi Q, nó đang ngồi đó với khuôn mặt chán chẳng buồn nói.
"Ờ, kệ nó, cho nó đi."
"Cái thằng... người yêu mày đi tìm người khác đấy."
"Chà, nó có thể đi đâu được ngoài tìm Matt để kể lể chứ."
"Thế nhỡ nó đi tìm người khác thật thì sao, mày tính sao?"
"Thì tao giết cả đôi chứ sao, mà mày hỏi nhiều thế Quỷ Lùn, đi ra kia tìm chồng mày đi, đang đứng tạo dáng kìa, Phum chăm sóc đến mức này thì hay là chuyển khoa đi cho rồi."
Nói xong Q đi theo Toey liền, chà, tưởng thế nào. Cơ mà mới nãy nó nói gì cơ, Phum á, tôi quay người một vòng 360 độ để nhìn thấy một người con trai mặc áo phông cổ chữ V màu đen, khoác ngoài là đồng phục khoa Kỹ thuật và quần jeans cùng màu áo, trong tay nó là mấy cái túi trông khá dễ thương, ừm... sao nó lại đến đây nhỉ.
"Đến làm gì?" - Tôi giả vờ hỏi ngay khi nó đi tới rồi dừng lại trước mặt tôi. Nó cười rồi cúi mặt xuống gần đến mức suýt chạm mặt tôi. Chết tiệt, tránh không kịp nên bị nó hôn cho một cái. Làm ơn biết xấu hổ nơi công cộng dùm cái đi, cậu Phumin: "Hỏi là không trả lời à, đến làm gì?"
"Đến tìm vợ." - Thằng quần, nhìn kìa, giỏi cười chưa kìa, mắt cũng cười, mồm cũng cười.
"Thế à, đâu rồi, tìm thấy chưa?" - Tôi cũng hùa theo nó, haha, đúng là điên cả đôi.
"Chưa, giúp tìm hộ tao chút đi, nó học ở khoa này, người lùn lùn, mắt to to, má phính phính, mặt đần đần, mồm chó, chân ngắn." - Thằng quỷ này, mày đang miêu tả tao đấy à, ấy, mà tôi có phải vợ nó đâu, đã bảo bao lần là đừng có nói mấy cái vợ vợ chồng chồng rồi.
"Hờ hờ, sao im thế?"
"Không muốn tiếp chuyện với mày, chán cái mặt, gặp nhau từ sáng đến chiều, đến chiều tối, rồi đến trước khi đi ngủ, tao chán lắm rồi, hahaha." - Nhìn mà xem, chửi đến mức này mà nó vẫn hớn hở ngồi xuống bên cạnh tôi, thằng chó này cứ cười mãi làm cái quái gì vậy: "Rốt cuộc là sao mày lại đến đây, có chuyện gì không?"
"Không có chuyện gì thì không thể đến tìm mày à?"
"Đến được, nhưng hôm nay mày có tiết cả sáng cả chiều mà, hay là mày trốn?"
"Không có, tao ra ngoài ăn với bạn nên mua cái này cho mày." - Tôi nhận lấy cái túi trên tay nó, đến lúc mở ra thì... trong đó là bánh. Bánh dừa của quán nổi tiếng hẳn hoi.
"Nhân dịp gì thế?"
"Tao thấy nó trắng trắng mềm mềm giống mày nên mua, à, còn thơm như mày nữa." - Chết tiệt!
Ai dạy mày nói thế này đấy Phum. Giờ đập đầu vào bàn thì liệu có giúp tôi bớt ngượng không nhỉ. Cái thằng quỷ này, giờ này mà mày lại đi 'rắc thính' thế này hả người yêu ơi.
"Nhìn ngon đấy, thế lấy xe ai đi?" - Tôi chẳng thể hùa theo nó nổi. Lại còn ẩn dụ ví von tôi với cái bánh dừa chứ, mày cũng dám nghĩ ra cơ đấy Phum.
"Xe thằng Mick, ban nãy Q làm sao thế?"
"Cãi nhau với Toey, một vòng luẩn quẩn của chúng nó thôi mà."
"Thế à, mọi người toàn cãi nhau nhỉ, chẳng như chúng mình."
"Phum, mày bị làm sao thế, đầu đập phải đá à, có cần một viên Paracetamol không hả tình yêu ơi, hahaha... Này này, làm cái gì thế?" - Nó hôn môi tôi quý vị ạ. Hôn cái gì mà hôn chứ, ban ngày ban mặt lại còn đang ngồi ngay giữa khoa tôi, dù không phải nụ hôn sâu nhưng vẫn đang ở trong trường, nhỡ có ai nhìn thấy thì sao.
"Hôn chứ còn làm gì, ngày nào cũng làm mà mày vẫn chưa quen à, hờ hờ."
"Đừng có trêu chọc tao nữa, về học tiếp đi." - Đột nhiên thấy ngượng dữ dội, nó còn đang nhìn tôi với ánh mắt tình tứ không thể tả cùng nụ cười ngọt ngào nữa chứ. Thằng quỷ này chắc chắn là say tình rồi.
***
Sau khi học xong và trước khi đi đón Phum, tôi tranh thủ kiếm cái gì đó vui vui để làm, và hoạt động được lựa chọn đó chính là... trêu chọc trẻ con, hehe. Có cả Q đang ngồi gần đó để ủng hộ. Không phải nó tốt tính muốn ngồi lại bầu bạn với tôi đâu, chẳng qua là Toey bận đi đón họ hàng ở sân bay nên bạn tôi chẳng có chỗ nào để đi thôi.
"Em tên là Thiwakorn!!! Chatrasakul!!! Tốt nghiệp từ trường... Biệt danh là Din (đất) ạ!!!" - Đứa em khóa dưới của tôi đang banh họng hét lên ở trước tòa nhà của khoa. Hành động này khiến nó trở thành tâm điểm chú ý và cũng khiến tôi hết sức hài lòng, haha.
Thực tế là tôi không có đứa em khóa dưới, vì thằng bé đó chuyển đi học chỗ khác rồi vậy nên thay vì làm cháu cùng khóa thì thằng nhóc Din này giờ mặc định trở thành đứa em khóa dưới của tôi. Thằng nhóc này có vẻ ngoài khá ấn tượng: đầu đinh ba tấc, đeo khuyên tai, niềng răng. Lần đầu gặp tôi còn tưởng nó là đệ tử của Thaen. Din lúc này đang đứng cách tôi tầm 10m còn tôi thì đang ngồi trên bàn, ấy là vì nếu ngồi ghế trông sẽ mất uy, không dọa được nó, hehe.
"Tao chưa nghe rõ, mày là đất gì, đất cát hay đất sét, mà mày là người Mỹ à, sao chỉ thấy mỗi tên vậy, họ vứt đi đâu rồi, hả?" - Tôi lại hét lớn.
"Em tên là Thiwakorn, họ là Chatrasakul ạ, biệt danh là Din (đất), chỉ là đất bình thường thôi ạ!!!" - Há há há, đất bình thường thì mày đặt biệt danh làm gì. Cơ mà nó bị thế cũng đáng, bạn bè đồng trang lứa đi tìm anh chị cùng khóa từ lâu lắm rồi mà thằng nhóc này hôm nay mới dò dò tới tìm tôi. Cũng may là nó tìm được chứ huynh khóa trên năm ba như tôi là khó tìm hơn đám năm hai.
"Đủ rồi đủ rồi, mày đi lại đây... biết huynh tên gì không?"
"P'Peem ạ."
"Tên thật."
"Ờm, em không biết ạ."
"Không muốn nhận tao làm huynh nữa đúng không?"
"Không phải ạ."
"Thế sao lại không biết."
"..."
"Đưa điện thoại đây." - Tôi nhận lấy điện thoại của nó rồi ghi tên thật, biệt danh, số điện thoại, email, facebook, skype, twitter, tất cả những tài khoản mạng xã hội mà tôi có và nó có thể giúp tôi liên lạc được với thằng nhóc này. Các bạn thấy tôi bắt kịp thời đại không?
"Trưa mai ra quán "Cà phê vườn" gặp tao, biết quán đó không?" - Vừa không tốn tiền đãi đàn em, vừa giúp chú Pui quảng bá quán, tôi thông minh quá.
"Em từng nghe qua rồi mà chưa đi bao giờ." - Mới nãy mặt nó trông còn hơi sợ sệt thế mà giờ nhìn lại lại thấy cà chớn là sao nhỉ.
"Nhà mày ở đâu?" - Q hỏi.
"Sukkhumwit ạ." - Không quá xa nhà tôi, tôi chỉ đường cho Din nhưng mà trông nó có vẻ vẫn rất bối rối.
"Mày ngẩn người ra làm gì, làm như nhà ở tận huyện Bang Kapi ấy, thằng đầu bò này."
"Là quận Q ạ." - Thằng chó Q này, sao mày lại khó chịu mà chửi đàn em của tao.
"Ờ, mẹ nó, thì cũng giống nhau cả mà, tao nói thế để nhấn mạnh sự khác biệt thôi, huyện Bang Kapi, huyện Bang Khen, huyện Pathum Wan, thị trấn Lad Prao, thị trấn Siam, có vấn đề gì không?"
"Đanh đá." - Mày lây thói của Toey nên mới thế này đúng không: "Din, ngày mai nếu mày đến đúng giờ sẽ được ăn miễn phí còn không là tao cho một vé về với Chúa đấy, OK?"
"Đồ miễn phí thật hả huynh, em đảm bảo sẽ đến đúng giờ." - Nghe đến đồ miễn phí cái là mắt sáng bừng, tai dỏng lên. Tôi ngồi lại nói chuyện với nó một lúc lâu. Din có máu nghệ sĩ lắm nha, hâm hâm đơ đơ, phải nói là rất hợp với Q. Ơ, thế rốt cuộc mày là em ai thế Din. Ba đứa tôi ngồi nói chuyện quên cả trời đất, phải đến tận khi có tiếng chuông điện thoại vang lên mới cắt ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi.
"Ờ, Din, mày cao bao nhiêu thế?" - Này này, thằng chó Q, mày cố tình hỏi để chọc ngoáy tao đúng không. Nó đang khoác vai Din phía trước tôi để cùng đi về phía bãi gửi xe đằng sau khoa.
"183 ạ." - Chết tiệt, mới có năm nhất mà mày đã cao thế rồi. Q nghe thấy vậy thì cười phá lên rồi quay lại phía sau liếc liếc tôi.
"Mày có biết chiều cao chuẩn của đàn ông Thái là bao nhiêu không?" - Nó làm như sợ Din không nghe thấy nên phải nói lớn lên rồi lại quay xuống nhìn tôi cười cười.
"Đợi chút ạ, để em suy nghĩ phát, ừm chắc là..."
"168." - Tôi trả lời đồng thời nhếch mày đáp lại cái nhìn của kẻ đầu têu. Ai cao bao nhiêu tao không biết nhưng 168 là cực kỳ chuẩn rồi.
"Há há há, 168? Tao đang hỏi chiều cao của người bình thường mà Quỷ lùn, không phải hỏi chiều cao mấy đứa khuyết tật như mày đâu, này Din, bảo huynh khóa trên mày đắp thêm tí ớt lên người đi." - Nói xong hai đứa nó chụm đầu vào cười nhạo tôi. Ớt iếc cái quái gì, thằng chó Q này.
"Cười gì, tao lại cắt ngay mối quan hệ anh em khóa trên khóa dưới bây giờ, mẹ kiếp."
"Không cao lắm cũng không sao đâu P'Peem, nó cũng giúp làm giảm thiểu sự nóng lên toàn cầu mà, vì tiết kiệm được bao nhiêu là tài nguyên, hahaha."
"Há há há, chết tiệt, Din ơi Din, mày ác hơn cả huynh, nào đi, huynh đãi mày một bữa." - Tôi cho cả hai đứa mỗi đứa một cú vào mặt có được không nhỉ.
Mấy thằng chó khốn kiếppppppppppppppppp
Cho đến khi tôi có thể dịu lại thì cũng đã phải trải qua thêm vài lần phun lửa rồi, bực ơi là bực, lũ chúng nó cũng chỉ cao hơn tôi độ 20 cm thôi mà cứ nói như thể mình đúng lắm vậy.
Tôi mang nguyên cái sự bực bội đó đi tới khoa Xây dựng, sau khi tìm được chỗ gửi xe tôi bắt đầu tiến vào sào huyệt của Phum. Trong đó vọng ra tiếng thét, những âm thanh như thế của các em đang chịu phạt tôi đã quá quen vì được nghe mỗi ngày trong một tháng qua mỗi khi tôi đến đón Phum.
"Ai cho mấy đứa dừng lại, hả. Hát tiếp đi, ai không hát nổi thì cút ra, ai cảm thấy như sắp chết cũng cút ra." - Tiếng đám đàn huynh thét vào tai các em khóa dưới.
"Sức chỉ có đến thế thôi đúng không, tao bảo chúng mày dạy dỗ năm nhất, chăm sóc năm nhất, thế đây là cái gì, một tháng rồi mà vẫn chưa hát được, người còn chẳng đến đủ, chúng mày trông nom các em thế đấy à?" - Lúc này đám năm ba đang phạt đám năm hai khoác vai nhau đứng lên ngồi xuống hát. Chắc là bài riêng của bên Kỹ thuật. Em nào em nấy nhìn như sắp chết đến nơi.
Cái thằng đàn huynh vừa to tiếng đó cũng không phải ai xa lạ, chính là Thaen. Bình thường lúc tôi đến xem chúng nó chào đón tân sinh viên thì sẽ toàn là năm hai nhưng nghe phong thanh là sẽ có một màn 'giết gà dọa khỉ' để răn đe các em trước khi trao 'bánh răng' nên hôm nay năm ba mới có mặt ở đây.
"Mick." - Tôi nhẹ giọng gọi Mick, nó quay ra rồi ra hiệu bảo tôi lại đó ngồi. Đám bạn cùng khoa ngồi cạnh đó cũng quay ra gật đầu chào tôi, tôi cũng gật đầu chào lại. Tôi đến đây nhiều quá rồi thành ra chúng nó quen mặt.
"Đủ rồi." - Thaen ra lệnh cho các em dừng lại: "Các bạn năm nhất nhìn cho kỹ nhé, chúng tôi vẫn chưa nhận các bạn vào làm đàn em đâu, đàn em hiện tại của chúng tôi vẫn chỉ là năm hai thôi. Những người đang chịu đau, chịu phạt, đang nhận lỗi thay cho các bạn chính là em của chúng tôi." - Thằng quỷ Thaen này, tao ghét mày, thấy thương mấy đứa kinh khủng, khoa chúng tôi sẽ không có mấy chuyện như thế này đâu. Mấy em trai trông đã đáng thương rồi mà mấy em gái trông còn đáng thương hơn. Có tiếng nức nở đâu đó trong đám năm nhất, chắc mấy đứa nó đang cảm thấy căng thẳng và xót xa cho những người anh, người chị chịu phạt thay mình.
"Chỉ sự chung tay đoàn kết của trăm con người mà các bạn còn không làm được, vậy thì đừng mơ tưởng đến cả một thế hệ sau này." - Thaen nói bằng chất giọng lạnh tanh, các em khóa dưới lại càng im lặng hơn, cúi đầu lắng nghe. Tôi vẫn nghe thấy cả tiếng thở dài. Đây là phòng sinh hoạt hay trung tâm huấn luyện đặc công thế không biết nữa, tôi thấy căng thẳng hộ mấy đứa nó luôn.
Sau gần một phút im lặng, lại có một người đàn huynh khác ăn mặc chỉnh tề từ đầu đến chân bước vào mang theo bầu không khí căng thẳng. Nó lén thay quần áo lúc nào vậy? Mọi thứ im lặng đến mức vô cùng khó chịu.
"Các bạn đã trải qua chương trình SOTUS, vậy các bạn có hiểu ý nghĩa của nó không?" - Tên đẹp trai đó hỏi. Giọng nói vô cùng lạnh lùng, đó không phải ai xa lạ, là Phum đó. Đúng vậy, Phum cũng là một trong những "đàn huynh" giống Thaen. Nói thật, tôi là người yêu nó mà tôi còn thấy sợ. Mày với cái thằng hồi trưa đưa bánh dừa cho tao có phải cùng một người không thế?
"Trả lời đi xem nào, có hiểu SOTUS không?!!!" - Thaen lại hét lên, tiếng nó vang vọng khiến có em nữ sinh suýt thì ngất.
"Hiểu ạ!"
"Hiểu rồi vậy tại sao lại không làm được, trong một tháng qua năm hai đã dạy các bạn bài hát của khoa, bài hát của trường, vậy tại sao một số người vẫn không hát được?"
"..."
Im.
"Tôi hỏi là tại sao, tại sao năm nhất lại không hát được, không đoàn kết được, không chịu đựng được, hay là năm hai không biết việc nên không thể dạy dỗ các bạn được, có đúng không?"
"Không phải ạ, các huynh/tỷ ấy không sai." - Các bé năm nhất đồng thanh đáp lời, nghe nổi da gà ghê.
"Vậy là năm nhất sai?"
"Các em ấy cũng không sai ạ." - Là câu trả lời của đám năm hai.
"Chà, bênh nhau quá nhỉ, nam sinh năm hai tập hợp!!!" - Tiếng Thaen vừa dứt là các em nam năm hai lật đật chạy tới đứng xếp hàng trước mặt nó. Các bạn nữ cũng chạy đến xếp hàng bên phía các tỷ năm ba. Các huynh/tỷ năm ba đang ngồi cũng đứng dậy đi ra giám sát đám năm nhất.
"Peem, đứng dậy đi." - Mick đẩy đẩy tôi để đứng dậy cùng nó, ơ mà tao có phải sinh viên khoa mày đâu.
"Hả, cả tao nữa à?"
"Ờ, đi cùng đi, chứ mày muốn thành tâm điểm chú ý khi ngồi một mình à?"
"Đi nào, đi, nhanh nhanh." - Một người bạn khác cất tiếng, tôi đành đứng dậy đi cùng chúng nó. Phum cũng nhìn về phía bên này, hai đứa tôi chạm mắt trong giây lát rồi nó lại quay ra nhìn các em.
"50, 100, 120, 200, này, mày không biết xếp hàng à?"
"Chuẩn bị chống đẩy!" - Các bạn có hiểu cái bước chuẩn bị chống đẩy này là như nào không? Tức là vào thế nằm chống tay xuống đất nhưng không đẩy. Cái này còn khốn khổ hơn cả chống đẩy thực sự. Nó đã ăn sâu vào trong tâm trí vì hồi học phổ thông, tôi rất hay bị phạt thế này. Phạt nhiều đến mức đám Thaen còn gọi đó là dáng 'kiếm mồi'.
"Có biết tại sao bị phạt không?"
"Vì bọn em không dạy dỗ các em tử tế ạ."
Thật ra năm ba và năm hai có tập trước với nhau rồi nhưng đến khi vào tình huống thật thì sẽ có cảm xúc xen vào nữa. Phum và Thaen cũng thế, không phải tự nhiên chúng nó đi tới hét lên đâu. Chúng nó cũng phải rèn luyện cảm xúc, phải tập thiền trước khi đi ngủ, có đôi khi lúc nó về phòng, có tôi ngồi đó mà nó vẫn la hét ầm ĩ.
Có người nói rằng quá trình dạy dỗ này là vô nghĩa, tại sao phải dùng hình thức nặng nề như thế, tại sao phải chửi, nói chuyện tử tế không được sao.
Tôi thì nghĩ là chương trình này có cả ưu và nhược điểm. Nếu không có chương trình này và các em vẫn tuân theo khuôn khổ của trường thì tốt, nhưng hiển nhiên đâu được như thế. Có các "đàn huynh, đàn tỷ" kèm cặp sẽ giúp các hoạt động đi theo quy trình, có người kiểm soát các 'mầm non' trẻ tuổi để các em tuân theo các quy tắc và quy định của nhà trường.
Tôi cảm nhận được khoa Kỹ thuật làm gì cũng theo đội, có lẽ bởi vì các bạn ấy học cái gì cũng theo hệ thống, nhìn vào toàn cảnh của vấn đề. Chương trình cũng giống như học cách giải quyết vấn đề trong cuộc sống, ví như khi đi làm có thể bạn sẽ bắt gặp sếp mắng mỏ đồng nghiệp mình, liệu bạn có nhẫn nhịn được không. Chương trình này không tạo ra để hành hạ thể xác lẫn tâm trí, Phum chưa bao giờ tác động vật lý với các em cả, nó chỉ tạo áp lực để các em có thể 'tạo kim cương' thôi.
Có những việc trong mắt người khác là vô bổ, vô ích nhưng lại là những kinh nghiệm xương máu của người đã từng trải nghiệm.
"Các bạn vẫn chưa phải đàn em của chúng tôi, các bạn không phải làm." - Phum quay ra hét khi thấy các em năm nhất có ý định giúp năm hai: "Hai bạn kia đang nói chuyện gì thế?" - Nghe thấy vậy hai em kia im bặt. Thaen ra hiệu cho đám đang thực hiện hình phạt dừng lại, có người dám nói chuyện trong lúc này cơ à: "Tôi hỏi hai bạn nói chuyện gì!!!" - Phum hét lớn. Bình thường nó sẽ là đứa im lặng còn Thaen mới là đứa nổi xung.
"Em...ờm...em đang nói là...anh đó đáng yêu ghê ạ."
Ôi trời ơi, tai họa rơi trúng đầu tôi rồi anh chị em ạ, em đó đang chỉ về phía tôi và gần 500 ánh mắt cũng theo đó mà đổ dồn về hướng này. Chết tiệt, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, Mick lén cười.
"Năm nhất ơi là năm nhất, động vào tổ kiến lửa rồi." - Một người bạn của Phum nhẹ nhàng cất giọng.
"Chạm vào 'trái cấm' thế này, tao nghĩ đi luôn cả một khóa luôn đấy." - Mick còn bồi thêm. Mặt Phum vốn đã lạnh giờ lại càng âm trầm vô cùng.
Điều tôi muốn biết là Phum sẽ làm gì tiếp theo đây. Còn tôi ấy hả, một từ thôi, xấu hổ!!!!!!!
Nếu là con gái khen thì chẳng có chuyện gì, nhưng đây chỉ có bốn năm trăm thằng con trai, tôi muốn phát điên lên được. Con trai khoa Kỹ thuật, niềm mơ ước của rất nhiều cô gái, bị làm sao thế??? Em ơi, mày nhìn anh làm gì, hả???
"Các huynh đệ năm hai đang bị phạt mà bạn vẫn còn có tâm trạng ngắm..." - Đến đây Phum quay ra nhìn tôi rồi chẳng nói nên lời.
"Nhìn cái gì thế, hít đất 100 cái, khoác vai đứng lên ngồi xuống 100 lần!!!" - Mày bị cái gì thế, thế này là thế nào, chết tiệt, đảm bảo mai Phum không cho tôi tới xem nó chào đón tân sinh viên nữa cho xem.
Phi vụ 'hành' năm hai cho năm nhất nhìn trôi qua cùng với những tiếng nức nở và cả sự căng thẳng tột cùng. Chưa kể năm bốn cũng kéo tới phạt năm ba, các em cứ phải gọi là đến thở cũng không dám thở mạnh. Nhưng ít nhất thì điều này cũng thể hiện được tinh thần, sự đồng lòng đoàn kết của mấy đứa.
Mick ghé tai tôi thì thầm bảo hồi nó vào còn ăn 'hành' ác hơn thế này nhiều, nhưng mà lúc vượt qua rồi mới hiểu hơn được ý nghĩa của hai chữ "anh em".
Hôm nay có thể các em vẫn chưa hiểu được, một vài đứa có thể sẽ ghét cái bản mặt cau có của Phum (bình thường cũng cau có sẵn rồi), ghét khi nghe Phum hét vào tai. Nhưng rồi các em sẽ hiểu, những việc người con trai này làm, là dành cho ai.
"Các bạn chỉ là một chi tiết nhỏ, nếu không hợp sức để trở nên mạnh mẽ, không gắn kết lại thành một 'bánh răng lớn' thì làm sao mà chạy được, chỉ có sự đoàn kết thôi là chưa đủ, tôi có thể trao cho các bạn 'bánh răng' bây giờ, nhưng các bạn sẽ thấy tự hào trong tình huống này ư, các bạn đã làm hết sức rồi sao. Các bạn đã hy sinh những gì cho tập thể, các bạn có thể làm gì cho những huynh/tỷ đã chăm sóc các bạn kể từ ngày đầu tiên các bạn bước chân vào ngôi trường này?
Và điều quan trọng nhất, các bạn thử nhìn sang người bên cạnh mình đi, các bạn có thể học chuyên ngành khác nhau, học tại các cơ sở khác nhau nhưng tất cả đều là sinh viên của khoa Kỹ thuật. Là huynh đệ, là bạn bè của nhau. Mai này các bạn có thể trở thành cộng sự hay không, có thể trở thành một phần của chiếc 'bánh răng lớn' hay không, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân các bạn."
Nói xong Phum đi ra ngoài luôn, đó cũng là tín hiệu thông báo cho tất cả sinh viên năm ba khác đi ra ngoài.
Chúc các em sẽ cùng nhau trở thành một 'bánh răng' mạnh mẽ, giúp đỡ hỗ trợ nhau vượt qua bốn năm này nhé.
***
"Ôi ôi, đau, đau Phum, thằng khốn." - Đừng vội nghĩ nhiều nhé, tôi đang nằm trên sofa đọc truyện thì Phum ở đâu đi tới ngồi thụp lên người tôi, chưa kể nó còn bẹo má tôi nữa. Mày vẫn nhập vai làm 'đàn huynh' đúng không?
"Nói chẳng rõ gì, nói lại xem nào."
"Ờ, Phumin Woranuch khốn nạn ơi, đứng dậy, tao nặng." - Nó cười khà khà rồi cũng chịu đứng dậy khỏi người tôi. Tôi vơ lấy ngay con gấu yêu thích nhất của Phum để ném vào đầu nó. Bực mình quá, nó toàn chơi mấy trò khiến tôi tổn hại sức khỏe thôi. Tên khốn tâm thần, tên khốn tàn bạo, vẫn còn cười được, nó điên rồi, đồ điên.
"Quan tâm truyện tranh hơn tao chứ gì?" - Hừ, thế lúc mày cắm mặt xem Ben10, Pokemon có thèm đoái hoài đến tao không?
"Thằng quỷ, nói năng không có lý lẽ, đồ đểu."
"Hừ, nếu không biết 'đểu' thật trông như thế nào thì đừng mạnh miệng Peem ạ."
"Sao nào, mày định làm gì tao, bé Phum định làm gì huynh Peem hả?" - Tôi nhướng mày lè lưỡi.
"Định làm gì ấy hả, muốn biết không, hả?" - Nói rồi nó tiến ba bước về phía tôi. Chết tiệt tôi rồi.
"Mày định...định làm gì, này."
"Trốn đi đâu, lại làm bài nghiên cứu đi Peem."
Khôngggggggggg
Tao không muốn làm nghiên cứu lúc này.
Tôi định bỏ trốn nhưng Phum đã nhanh tay bắt lấy chân tôi rồi kéo giật lại làm mặt tôi suýt thì tiếp đất. Sau đó vài giây, tôi đã bị cướp luôn cả hơi để lè lưỡi với Phum vì nó đã chiếm trọn khoang miệng tôi. Phum là một đứa hôn giỏi, tôi biết, nhưng nó không nên chiếm khí oxy của tôi lâu như thế chứ.
"Ế, mày, ư ưm." - Lần này Phum không chỉ hôn mà tay nó đã lân la mò vào trong áo ngủ của tôi. Thôi khỏi đấu tranh làm gì nữa.
Sau đó, hơn một tiếng trôi qua nhanh như cơn gió, hihi. Tôi lại phải vào tắm lại một lần nữa sau khi 'hoàn thành bài nghiên cứu' của ngày hôm nay. Lúc đầu được đặt xuống gối tôi tưởng như mình có thể mơ được ngay lập tức, vừa mệt vừa buồn ngủ. Đang lơ mơ chìm dần vào giấc thì tiếng chuông điện thoại của Phum làm tôi giật mình. Ai lại gọi vào cái giờ này thế, nếu là Beer tôi thề sẽ cho nó một bài chửi rát tai luôn.
"Alo."
(...)
"Alo, ai đấy?" - Chẳng biết là mơ hay thật, tôi thì đang nửa tỉnh nửa mê, đầu óc trống rỗng nên không nhìn trước xem đó là ai mà đã bắt máy.
(...) - Vẫn im, mẹ cha đứa nào trêu đấy.
"Không nói thì..."
"Ờm có phải Phum không?" - Tôi bắt đầu mở mắt được. Giọng con gái gọi cho Phum khiến tôi trở thành bên im lặng. Tôi lắc mình cho tỉnh, cố gắng mở mắt ra nhìn màn hình xem người gọi đến là ai, nhưng Phum không lưu số này.
(Phum ơi)
"Ờm, Phum đang tắm."
(À thế à, vậy nhắn Phum giúp mình là gọi lại cho mình nhé.)
"...được, vậy tớ phải nhắn là ai gọi đây?"
"Mon ạ."
Mon ư?
Là người yêu cũ của Phum đúng không?