We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 61: Đã đến lúc
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Rốt cuộc mày đánh số nào đây thằng chó Jo, tao còn nhiều khách lắm, nhanh lên." - Thằng Q gắt gỏng lớn tiếng mà chẳng màng đến việc bị pháp luật sờ gáy.
"450 877 232 012, đánh 10000."
"Tao lấy 55, một số thôi, đánh 100 nhé."
"55 trên hay dưới đây thằng khốn." - Tôi ngồi chống cằm nhìn thằng Q trở thành miếng mồi ngon, được mọi người từ khắp các khoa vây quanh. Cứ đầu tháng và giữa tháng sẽ là thời gian thằng Q trở thành người được săn đón nhiều nhất, ai cũng tìm đủ mọi cách để tiếp cận nó, tin rằng nó sẽ mang lại may mắn và giàu có cho họ. Đúng vậy đó ạ, thằng nhóc này là chủ ghi đề. Vào mùng 1 và 16 hàng tháng, muốn tìm thằng Q thì cứ đến chỗ nào có nhiều người Thái, chắc chắn sẽ thấy nó.
"Nueng, mày bị sao thế?" - Tôi quay sang nhìn thằng Fai đang ngồi làm dáng bên cạnh rồi nhìn sang thằng Neung ngồi đối diện tôi. Trông mặt nó lúc này như thể đang có cả mớ bòng bong trong đầu, không tài nào gỡ rối được, trong khi bình thường nó sẽ là đứa đầu tiên trong số những người xếp hàng dài tìm đến thằng Q để thử vận may. Vậy mà hôm nay không những không tranh giành sự may mắn từ 'thần tài Q', mà còn tỏ vẻ rất nghiêm trọng, thỉnh thoảng lại ngây người, thỉnh thoảng lại lủi đi đâu đó nghe điện thoại.
"Ờ, mày làm sao, tao thấy cái mặt dài thườn thượt từ hôm qua rồi." - Thêm thằng Chai hỏi. Thằng Neung thở hắt ra một hơi rồi nhìn tôi, thằng Fai, thằng Chai lần lượt từng người một sau đó cúi xuống nhìn điện thoại trong tay.
"Ơ, hỏi mà không thèm trả lời, mày có vấn đề gì hay có chuyện gì khó chịu thì nói cho bọn tao đi." - Thằng Fai bắt đầu không giữ nổi bình tĩnh, nó còn đang chuẩn bị đứng lên đạp thằng Neung một trận.
"Đúng đấy, mày có chuyện gì không vui à, Neung, kể cho bọn tao nghe đi, thấy bạn cả ngày ngồi mặt ủ rũ thế này tao cũng không vui nổi." - Tôi khuyên thằng Neung thêm câu nữa còn nó thì vẫn cúi mặt nghịch điện thoại khiến tôi cùng đám thằng Fai chỉ còn biết nhìn nhau.
"Bố muốn tao đính hôn."
"HẢ?????" - Chúng tôi đồng thanh hô lên, âm thanh to đến mức khiến đám người đang chơi đỏ đen kia quay sang lườm nguýt như thể chúng tôi làm gián đoạn vận may của họ.
"Mày nói sao cơ Neung, mày đính hôn á?" - Thằng Neung gật đầu xác nhận dù ánh mắt vẫn còn rất lờ đờ.
"Với ai?" - Tôi nhanh chóng hỏi. Đây đâu phải chuyện bé nhỏ gì, cũng không phải chuyện đùa. Chúng tôi mới chỉ đang học năm ba thôi mà.
"Tao cũng không biết."
"Thôi rồi." - Thằng Fai quay sang nhìn tôi: "Chuyện này cũng có liên quan đến em Pan đúng không?" - Cái gật đầu của thằng Neung làm tim tôi giật thót. Tôi lờ mờ đoán được cảm giác của bạn mình rồi. Người yêu thằng Neung tên Pan, nó đã từng đưa người yêu đến khoa vài lần. Pan là một cậu trai rất tươi sáng, dù ít nói, miệng lúc nào cũng ngậm chặt như vỏ sò, nhưng vẫn rất đáng yêu, ai cũng yêu mến cậu ấy, còn thằng Neung thì khỏi phải nói rồi.
"Trời ạ, giờ là thời đại nào rồi, từ thời Ayutthaya người ta đã chẳng còn chơi trò hôn nhân sắp đặt này nữa. Bố mẹ mày cổ hủ quá đấy Neung." - Thằng Fai sôi máu tuôn một tràng. Tôi chẳng biết nói thêm gì ngoài việc sang ngồi bên cạnh vỗ về an ủi bạn, thằng Chai vươn tay vỗ vai thằng Neung động viên.
"Tao không biết nên làm gì nữa, tao đính hôn với người khác sao được trong khi tao có Pan rồi, tao yêu Pan." - Giọng bạn tôi nghe đầy tuyệt vọng, thấy thương nó quá.
"Không sao đâu, mày vẫn còn bọn tao mà, tao tin thể nào cũng có cách." - Đây có lẽ là điều duy nhất tôi có thể nói với thằng Neung lúc này.
Vậy nhưng khi nghĩ tới chuyện của chính mình, nếu một ngày nào đó gia đình tôi và gia đình Phum biết chuyện thì sao? Thế giới này chẳng có bí mật nào là giữ được mãi mãi cả. Tôi nhìn sang thằng Q vẫn còn đang bận rộn ghi đề, Q may mắn khi bố mẹ nó và bố mẹ thằng Toey thông cảm cho chuyện của hai đứa nhưng còn tôi và Phum, chúng tôi sẽ như thế nào đây?
Thằng Fai quay sang nhìn tôi, nó mỉm cười rồi vươn tay sang vỗ vai tôi nhè nhẹ. Dù không có bất cứ một lời nói nào nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự động viên mà nó truyền cho tôi.
"Mày đừng nghĩ nhiều Peem ạ, biết đâu mày may mắn hơn thằng Neung thì sao."
Tao cũng mong sao là như thế Fai ạ.
Chiều nay sau khi học xong chúng tôi có một buổi nhậu để đón năm mới cùng nhau ở nhà thằng Chen mặc dù hai ngày nữa mới là năm mới. Lý do mà chúng tôi phải nhanh chóng tổ chức trước là vì năm nay đứa nào cũng có kế hoạch đi du lịch với gia đình, vậy nên chúng tôi quyết định tụ tập một bữa trước khi tách nhau ra, mỗi đứa một nơi.
Nói gì thì nói, một năm trôi nhanh thật. Tôi cảm giác như bản thân chỉ vừa mới đón năm mới chưa được mấy ngày mà lại một năm mới nữa đã đến.
Nhưng chuyện quan trọng hơn lúc này là tôi và Phum không có xe để đến nhà thằng Chen. Tôi nhớ rõ ràng ban sáng có lái xe đến trường mà giờ nó bốc hơi mất, không phải là bị trộm mà nói đúng hơn là bị cướp. Người có lòng dũng cảm xông đến cướp xe của Phum còn có thể là ai ngoài ông anh thứ, hay còn gọi là thằng Fang chứ.
Lý do mà nó giật xe của em một cách thô bạo thì tôi được nghe kể là do nó và thằng Thaen lại cãi vã nhau. Cũng không biết vì lý do gì nhưng có vẻ là chuyện lớn, đến mức không về cùng nhau thì chắc chắn là chuyện lớn rồi. Mà mặc kệ lý do là gì, thế giờ tao làm sao để về nhà đây? Cuối cùng chúng tôi đành sử dụng phương tiện công cộng, chính là xe buýt, hơ.
Phum đến khoa đón tôi rồi hai đứa cùng ra bến xe buýt đợi. Đừng hỏi là sao không đi BTS vì chính tôi cũng không biết, tất cả là do thằng đẹp trai đang đứng chơi game trên điện thoại bên cạnh tôi đây chọn. Nếu nó đứng bình thường thì không sao đằng này nó lại gác tay lên vai tôi, để làm gì?
Đợi một lát chuyến xe đi qua nhà thằng Chen đã tới, người đứng đợi chen chúc nhau lên xe, cứ như thể trên xe đang phát iPhone miễn phí vậy. Phum bỏ điện thoại vào túi quần rồi nắm tay tôi lên xe. Lên được xe thì tất cả các ghế ngồi đều đã kín chỗ vậy nên tôi và Phum đành phải đứng, đen quá.
Và... ờm... có vẻ như hai đứa tôi trở thành tâm điểm cho tất cả mọi người trên xe. À không, nói hai đứa thì không chính xác lắm vì nhìn qua nhìn lại có vẻ như chỉ có Phum mới được các em gái chụm đầu vào vừa ngắm vừa bàn tán. Từ mấy cô bé cấp ba, đại học cho đến nhân viên văn phòng đều ngoái lại nhìn cậu ấy. Có một nhóm mấy em học sinh cấp ba mặc váy đỏ còn gọi bạn bè đến để cùng ngắm Phum. Hờ hờ, mấy em cũng chỉ có thể nhìn thôi vì người đẹp trai này ấy à, đã là của anh rồi. Tôi ngẩng đầu lên nhìn Phum còn nó thì đang trả tiền vé cho anh phụ xe rồi mới nhướn mày nhìn tôi.
"Gì thế Lùn?"
"Không có gì." - Tôi vẫn nhìn Phum. Miệng này, mắt này, mũi này, lông mày này là những thứ khiến người ta khen đẹp như tiên, khiến bao người say mê, muốn có được đây đúng không? Tiếc quá, chắc là cơ hội đó sẽ không đến với các bạn đâu, vì tôi sẽ không bao giờ chia sẻ cậu ấy cho ai cả.
"Hờ, miệng thì nói không mà mắt cứ nhìn chằm chằm tao làm gì, hay là không với tới được, tao cho mày bám vai nhé?" - Mẹ kiếp, tụt hết cả cảm xúc. Tao bám tới, chỉ cần với tay hết cỡ là được. Tôi không hề thấp, chẳng qua là chiếc xe buýt này hình như có tiêu chuẩn đo đạc hơi sai so với chiều cao trung bình của người Thái, vậy nên vì sự an toàn của bản thân, tôi vẫn chọn bám vào vai Phum bằng tay còn lại.
Khi xe đến điểm dừng thứ hai, ôi thánh thần ơi người đâu mà lên xe đông thế, mọi người không tính chuyển sang dùng phương tiện khác à? Đi thuyền, đi phà gì đó, dưới đây đã ít không khí rồi, khó thở kinh khủng.
Phum chạm vào lưng tôi để dịch xuống cuối xe vì ban nãy chúng tôi đứng giữa. Vì có quá nhiều người chen nhau nên tôi chẳng thể vịn được vào tay cầm nào, đành nắm vào thành ghế của người ngồi gần đó, còn Phum thì đứng chắn để không ai xô vào tôi. Một tay Phum nắm vào tay nắm, tay còn lại cũng nắm vào thành ghế mà tôi đang bám. Có thể hình dung đơn giản là lúc này tôi đã bị cậu ấy khóa lại trong vòng tay. Và...thì...thì là...tôi đang đứng quay lưng về phía Phum và cảm nhận cái gì đó là lạ, tôi quay lại nhìn cậu ấy. Lần này còn hơn cả thế, nó cúi đầu nhìn vào mắt tôi, nháy mắt tán tỉnh trước khi tựa cằm lên đầu tôi. Thật may là có rất nhiều người và có lẽ không ai quan tâm cả.
"Khó chịu không?"
"Không."
"Cố chịu nhé, sắp đến rồi."
"Ừm."
"Mệt không?" - Tôi dụi đầu vào ngực Phum.
"Aaaaaa." - Hử??? Có vẻ như tiếng hét đó phát ra từ sau lưng. Tôi quay hẳn xuống để nhìn thì vẫn là nhóm mấy em học sinh cấp ba váy đỏ đó, mấy đứa đang cắn khăn tay, mắt chớp chớp nhìn về phía chúng tôi. Trên mặt các em hiện lên niềm vui thích một cách kỳ lạ. Phum chẳng để tâm đến bất cứ điều gì, và có lẽ cậu ấy cũng không biết có người đang nhìn chúng tôi. Còn tôi thì đang xấu hổ điên người, mẹ kiếp, có người thấy hành động ban nãy ư? Lâu lắm mới đi buýt mà Phum vẫn làm tôi ngại được, cậu ấy sinh ra chính là để cho câu slogan "Hôm nay bạn đã thấy ngượng vì chàng trai này chưa nào?"
Không bao lâu sau, trước khi người kịp nát bét trên xe buýt thì tôi và trai đẹp đã đến được nhà thằng Chen đúng lúc chúng nó đang trang hoàng lại chỗ ngồi để nhậu. Ờm, tao cũng không hiểu lắm, có mỗi nhóm mình đến thôi mà nhỉ, sao mày phải trang trí đến mức đó vậy.
"Có gì cần tao giúp không?" - Tôi hỏi thằng Q lúc nó đang đứng chỉnh lại mic. Nó ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi lấy mic đánh vào đầu tôi.
"Alo alo, 1 2 3 4 alo alo." - Mỗi khi đọc một số, nó lại đánh mic vào đầu tôi một lần vậy nên tôi đã cầm giật lấy cái mic đập ngược lại vào đầu nó, kiểm tra bằng đầu mày mới đúng này.
"Đến muộn thế mày, mải đi hẹn hò với chồng đúng không, quỷ lùn." - Thằng Q nói vào mic. Không thì mày bắc loa lên thông báo cho cả làng nghe luôn đi. Tôi giơ ngón giữa vào mặt nó rồi lượn đi, đứng lại thêm chút nữa chắc tôi điên mất.
Thằng Chen, thằng Beer và hai chị giúp việc đang hỗ trợ bê đồ ăn ra; thằng Toey thằng Matt thằng Mick thì đang phồng má trợn mắt thổi bóng bay còn thằng Pun đứng bên cạnh ném phi tiêu cho bóng nổ bụp bụp để thằng Mick tức điên lên chạy đuổi nó. Thằng Pun đúng là chỉ được cái phá. Thằng Thaen thì đang ôm ấp người yêu, sao đứa nào bảo cãi nhau cơ mà, có thấy cãi nhau đâu thấy bám nhau như sam ấy chứ.
"Chen Chen, thằng Thaen với thằng Fang làm lành rồi à?" - Tôi đi tới huých huých vào người thằng Chen đang chuyển ghế sang bên cạnh hồ bơi. À quên không nói, địa điểm tổ chức tiệc đón năm mới của chúng tôi là ở bên cạnh chiếc hồ bơi này. Dù sao thì cũng ở với lũ bạn mấy tháng trời, thôi thì tiễn năm nay bằng khoảnh khắc ở gần nước cho đủ bộ.
"Hở, chúng nó cãi nhau á, tao vẫn thấy hai đứa nó bình thường mà, lúc thằng Fang đến thằng Thaen vẫn vẫy đuôi chạy ra đón 'vợ' nó mà."
"Mẹ kiếp, thế mà đến làm mình làm mẩy với tao và Phum, tao đến muộn cũng vì thằng Fang lấy xe của em nó đi vì bảo là cãi nhau với thằng Thaen mà giờ thì nhìn kìa, bón cơm bón nước cho nhau như chưa hề có cuộc chia ly nào, tao lại cho hai đứa ăn đòn bây giờ chứ. Thế bố mẹ mày bỏ mày ở nhà một mình thật ư?"
"Hờ, mày đúng là thích cằn nhằn thật đấy." - Nói rồi nó búng trán tôi một cái rõ đau.
"Thằng Chen!"
"Ờ ờ, mẹ tao mới gọi lúc nãy bảo đến khách sạn rồi, tầm này chắc đang chuẩn bị vui chơi khắp nước Áo rồi. Vứt con lại một mình ở nhà. Nhưng cũng đành chấp nhận, lâu lắm rồi bố mẹ tao mới có một ngày nghỉ ngơi, cho hai cụ đi tuần trăng mật còn tao ở nhà cũng được." - Tôi nhếch mép cười với thằng Chen, đúng là khéo ăn nói lắm bạn ạ.
"Đừng có nói dối, tao chắc chắn mày không ở một mình, sao, năm nay tính cưa cẩm em nào rồi."
"Hừ, đừng có chọc ngoáy nữa Peem ạ, mày không thấy tiệc chỉ có mỗi bọn mình thôi à?" - Tôi bĩu môi đồng thời cầm cái muôi chưa dùng gõ lên đầu Chen. Dám mạnh mồm bảo ở nhà một mình cơ. Mấy đứa như nó, dịp năm mới này chính là dịp để săn bắt con mồi, cũng giống như ngày lễ tình yêu vậy.
Thằng Chen bật cười nhướn mày với tôi, đoạn tiếp tục dọn đồ ăn lên bàn. Bên cạnh cách đó chừng 3m là bãi cỏ xanh mướt, Thiếu gia Beer đang đứng ném đĩa nhựa và thằng Toey thì đang đi bắt đĩa nhựa để cạnh tranh với con chó của bố thằng Chen. Mày hài quá rồi em ạ. Thằng Beer thì khỏi phải nói, cậu ấy cười đến rơi nước mắt trái ngược hoàn toàn với thằng Q đang nhíu mày nhìn người yêu mình chạy qua chạy lại đua với chó, hahahahahahaha.
Hơn bảy giờ chúng tôi chính thức say ngà ngà, thằng Pun vẫn giữ khư khư cái mic như mọi khi, thằng Chen đã đưa nút bịt tai cho mấy chị giúp việc, người làm vườn và tài xế cả rồi, thằng Mick nhảy bằng cả sức lực dù thằng Pun đang hát ballad. Đứa nào đứa nấy vẫn diễn trò hề như thường lệ, hẳn các bạn cũng quen rồi đúng không?
"P'Q, P'Q, lúc nào mình về mình ăn trộm con chó nhà anh Chen về nuôi nha."
"Mày ăn trộm mà mày hét lên cho cả làng nghe thấy thế à?"
"Thì Toey muốn ăn trộm một cách lịch sự mà, hihi." - Dứt lời thằng Q kẹp cổ thằng Toey, cả hai đứa ngã ngửa về đằng sau. Chắc thằng Q ngứa mắt người yêu lắm, nhưng mày ơi, thế này có hơi mạnh tay quá không?
"Này, Q Q, đủ rồi kẻo thằng Toey tắt thở mất bây giờ. Mày toàn thích chơi mấy trò bạo lực, nó mà giận thì mày lại xám mặt đấy." - Thằng Phum nhắc nhở.
"Hừ, nó không giận đâu, nó còn thích là đằng khác, thằng Toey ưa bạo lực cỡ nào mày không biết à." - Rồi nó lại tiếp tục vật người yêu ra tập muay. Thằng nhóc Toey chắc là thích thật vì nó đang cười ngoác cả miệng ra kia kìa. Đúng là yêu nhau lắm đánh nhau đau bạn tôi ạ. Chúng ta chuyển sang theo dõi đôi còn lại đi ạ, hai đứa nó đang ngồi quay lưng với bàn tiệc, chân nhúng xuống nước, vừa chơi vừa nói chuyện tình tứ với nhau. Ngứa mắt thật đấy.
"Không phải tao phản đối mày nhưng mùa lạnh đi biển không vui, đi Khao Yai đi." - Thằng Thaen nói, tay nó vẫn ôm lấy eo Fang không rời.
"Thì đi, tao thế nào cũng được." - Thằng Fang trả lời bằng giọng lạnh tanh, mà tôi cũng tò mò quá nhỉ, hahaha.
"Thế áaaaaaa, thế nào cũng được, vậy sao lại dỗi không về cùng nhau, ối Fang, đau đau, thôi làm hòa đi làm hòa đi, cãi nhau chẳng vui tí nào."
"Cũng tại mày thích chọc điên tao."
"Thế để tớ chọc tim ấy có được không nà."
Ọeeeeeeeeeeee
Thằng Thaen quay lại nhếch mép với chúng tôi còn thằng Fang thì đang trố mắt nhìn, Phum thấy thế lè lưỡi trêu anh trai mình.
"Bớt bớt đi thằng đầu trâu này, mày đừng có dùng cái giọng ẻo lả đấy nữa được không Thaen."
"Sao nào, ngại à, hehe, mày ngại đáng yêu lắm Fang ạ, tao thích."
"Bạn Thaen ơi, không biết là bạn đến từ đoàn tuồng nào thế, hay đoàn chèo, cải lương nào, hahahahaha." - Thằng Chen chắc không chịu nổi sự ngứa mắt ấy nữa nên hét lớn trêu cặp đôi của năm. Đến tao nghe còn thấy chán cơ mà Thaen.
"Peem, Peem." - Phum huých tay tôi cho đến khi tôi nhíu mày nhìn nó: "Cái gì?"
"Cay."
"Tao đã bảo là đừng cho ớt, ê Beer, đưa tao chai Pepsi với." - Cậu Phum thích thể hiện, muốn ăn gỏi mực như các bạn nên đã múc đầy nước sốt. Thấy ngu chưa, rõ là biết mình không ăn cay được rồi mà còn cố.
"Peem, cay quá, phù phù." - Phum vừa thổi vừa nắm vạt áo tôi giật giật.
"Ơ, đằng này bị làm sao thế, nó sao thế Peem, ăn ớt à?" - Đúng lúc ấy thằng Chen quay lại.
"Ừm, ăn bánh không?" - Tôi quay qua gật đầu với thằng Chen rồi quay lại lau mồ hôi cho Phum. Hỏi có ăn bánh không thì nó lắc đầu, tai đỏ, má đỏ, môi đỏ ửng cả lên, trông quyến rũ phết, hehe.
"Ê ê chúng mày, tao có trò này cho chúng mình chơi." - Thằng Pun nói oang oang trên mic đồng thời quay sang nhìn bọn tôi cười toe toét, chắc là say rồi.
"Mày lại cái gì nữa đấy hả?" - Thằng Q hỏi, giọng nó lúc này cũng khản đặc rồi, đang dựa vào cổ thằng Toey nghỉ ngơi.
"Chơi game vui nhộn chào đón năm mới còn gì."
"Rồng vàng!!!" - Hả??? Mày có vấn đề gì với con rồng vậy.
"Thì là, tao có câu hỏi muốn hỏi chúng mày. Câu hỏi là giả sử mày bắt gặp người yêu và người yêu cũ của người yêu đang chấm chấm chấm với nhau thì mày sẽ nói gì, cho nói ba từ." - Mọi người chìm vào suy tư. Nếu không xấu xa thì không thể nào nghĩ ra câu hỏi thế này đâu nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mấy cái đứa đang suy nghĩ câu trả lời kia còn xấu xa hơn, haha. Nếu bắt gặp người yêu mình đang "hợp tác" với người yêu cũ thì sẽ nói ba từ là...
"Đợi tao với." - Thằng Chen.
"Hahaha." - Thằng Fang.
"Tao vô tư." - Thằng Mick.
"Tới luôn đê." - Thằng Q.
"Cũng hay đấy." - Thằng Beer.
"Cảnh sát ơi." - Thằng Toey.
"Kết thúc chưa?" - Thằng Thaen.
"Tao tiếp nhé." - Là tôi.
"Sửa điều hòa." - Thằng Matt
"Đáng êu quá." - Thằng Pun tự hỏi tự trả lời.
"Đặt chùa rồi." - Thằng Phum. Uiiii, tất cả mọi người đều quay sang nhìn trai đẹp với câu trả lời không thể nghiêm túc hơn của cậu ấy. Đừng có nhìn sang tao, thằng Pun chỉ hỏi chơi thôi mà.
Thế rồi chúng tôi lại tiếp tục ăn tiếp tục hát, kể chuyện hài, chơi mấy trò vô bổ rồi cười đến đau cả bụng. Tiếp theo đây là chương trình "Chọn bạn mà chọc" và nhân vật may mắn được chúng tôi lựa chọn cho tập cuối cùng của năm nay chính là thằng em Matt. Lúc này nó ngấm rượu rồi, lý do chúng tôi chọn nó là vì thằng Toey bảo thằng Matt có người yêu mà dám giấu, đến lúc chúng tôi hỏi thì nó cứ đánh trống lảng, có dấu hiệu che giấu sự thật.
"Matt, mày đang tán gái khoa Luật à, thấy thằng Beer bảo nó thấy mày lượn lờ ở khoa nó suốt." - Thằng Q mở đầu.
"Tán tủng gì đâu anh, em đến tìm moo hoo." - Đệch, cái giọng Khon Kaen pha Italy lại tới rồi đấy.
"Ai là bạn mày, không phải mày chỉ có mỗi tao thôi à Matt, á à thế là mày có bạn mới đúng không, sao mày lại làm thế?" - Hơ, cái thằng nhóc này, đây là lúc để mày thể hiện sự ghen tuông với bạn bè à. Cái thằng cứ say là giữ đồ giữ người khư khư không buông, thằng Q phải lôi cổ người yêu về, không cho nhảy vào nữa: "Người yêu Toey đẹp trai thế này, không thể tin tưởng được." - Vẫn còn nói mớ mấy câu đó.
"Nếu mày nói anh nghe, anh có thể giúp mày tán người ta. Sao nào Matt, mày tán ai, năm mấy?" - Thằng Beer tiếp tục.
"Haha, năm tư anh ạ." - Đệch thế mày bảo không tán, mà sao chơi hàng lớn thế.
"Thế tên gì?" - Phum hỏi. Giờ thì thằng Matt nói ngọng líu ngọng lô. Mặt nó đỏ, cổ đỏ, ngồi chênh vênh theo chiều gió, trông buồn cười cực kỳ, thằng Chen thì tiếp rượu cho nó không ngơi tay.
"Tên..." - Đột nhiên tiếng chuông điện thoại của thằng Matt vang lên, phá tan bầu không khí, cả đám nhìn nhau tiu nghỉu vì mất hứng. Thằng Matt lục tìm điện thoại trong túi quần rồi đưa lên dí sát mặt vào nhìn màn hình điện thoại: "Bố em gọi, thế em xin phép nghe điện thoại nha." - Vừa nói nó vừa chỉ chỉ vào màn hình ý bảo bố nó đang gọi rồi ngẩng đầu lên cười cười với chúng tôi.
"Chào bố...con đang ở tiệc...vâng...nhiều thứ lắm ạ...bố đừng trêu con...nó rất rất rất... vâng mẹ gọi con rồi...con không đi được... tuần sau có bài kiểm tra, nhưng Martin có thể đi với mẹ...con cũng nhớ bố, chúc mừng năm mới, bye bố, rứa hây." - Đến đó rồi thằng con lai Italy - Khon Kaen tắt máy.
"Rứa hây là cái gì, tiếng Ý à?" - Thằng Pun hỏi.
"Hahahahahaha, ừ tiếng Ý ở vùng trên đó là như vậy đấy." - Thằng Q cười to còn thằng Pun thì vẫn chưa hiểu thằng nhóc Matt vừa kết thúc cuộc điện thoại bằng tiếng gì. Phum vừa cười vừa khoác vai tôi vừa nhịp nhịp tay theo bài hát mà thằng Mick đang gào.
"Chúng mày biết gì không, thực ra tao cũng là con lai đấy." - Hahaahahahaha, thằng Pun mà là con lai á. Bình thường là giai Thái chính hiệu, mà rượu vào cái là thành con lai là sao.
"Con lai hay lai con hả thằng khốn." - Thằng Q bật cười.
"Haha, hay mày là động vật lưỡng cư hả Pun?" - Thằng Thaen nói.
"Thằng Thaen mày không biết gì thì đừng nói, tổ tiên của nhà tao là một tướng quân (shogun) thời nhà Đường."
??????
.........
Nếu tôi nhớ không nhầm thì shogun là một chức vụ của quý tộc ở Nhật Bản, còn nhà Đường thì là một triều đại của Trung Quốc. Thế tóm lại là tổ tiên nhà mày là tự chế à? Thôi kệ nó, cứ để nó đi gào rú với thằng Mick. Đột nhiên thằng Mick ngừng hát rồi rống lên rồi nghiêng người nhìn đồ ăn trên bàn.
"Cái gì vậy, không có món nào bổ não là sao, Chen Chen nói chị giúp việc làm món "cá trăm ngày" đi, tao muốn ăn."
"Cá gì cơ?" - Đừng nói là thằng Chen, đến tôi còn hoang mang.
"Cá trăm ngày ấy."
"Cá trăm ngày là cái gì hả Mick?" - Thằng Beer hỏi.
"Cá nướng." - Xin một phút mặc niệm cho câu đùa này của mày Mick ạ, nó sâu xa quá, tao không hiểu nổi.
"Thế tao nghĩ mày không cần đợi tới trăm ngày đâu, nướng luôn cũng được."
Đêm càng về khuya đám bạn tôi càng say sưa và càng trở nên bựa bãi, trong đó có cả tôi. Lúc này đứa nào mà ngủ là sẽ bị phạt bằng cách ném xuống bể bơi. Thằng Mick là đứa dính đạn đầu tiên, đã say lại cộng thêm bị ném xuống nước khiến nó đào mười đời nhà chúng tôi lên mà chửi, chửi cả đến đời cháu chắt. Tiếp đó là thằng Matt, nó cũng rống lên chửi chúng tôi khi bị ném xuống nước nhưng xin lỗi thằng em, bọn anh nghe mà chẳng hiểu gì sất, haha. Có hai nạn nhân đã bị "hành quyết" rồi nên đám còn lại càng trở nên cảnh giác, nhưng người mà chúng tôi muốn trêu nhất là thằng Beer và thằng Fang, tôi rất muốn ném chúng nó xuống nước.
"Chúng mày khỏi phải nghĩ đến chuyện trêu vợ tao vì chính tao sẽ lôi nó xuống nước, haha." - Thằng Thaen nói xong đưa đôi mắt lờ đờ, bỉ ổi vì say nhìn sang Fang, đương nhiên là Fang né tránh. Hahahahaha, chết cười, cũng hay, không cần phải nhúng tay vào, cứ để vợ chồng nó tự xử.
"Mày đừng có lại đây, thằng Thaen, thằng Thaen!!!"
"Haha, chơi nước với anh nào tình yêu ơi."
"Có cái chân tao này, không, Thaen, thằng Thaen, thằng chóoooooo."
Tõm!!!
Không kịp nữa rồi, thằng Fang đã bị thằng Thaen lôi xuống nước xong xuôi. Nó vừa nhỏm lên khỏi mặt nước, chưa kịp ho vì sặc thì đã bị thằng Thaen kéo lại hôn. Đù má!!!!!! Tôi không nhớ tiếng la ó từ đám còn lại to đến mức nào nhưng mà mẹ kiếp, đúng đỉnh. Chiếc áo đồng phục trắng của thằng Thaen và thằng Fang nhúng nước nên dính sát vào người, trông rất gợi cảm. Thằng Phum cũng trêu anh trai và anh rể mình không ngớt, thằng Q chạy lại hất nước đầy thích thú.
"Sao, clo nhà thằng Chen ngọt không?" - Thiếu gia Beer cũng tham gia cuộc vui. Thằng Thaen vẫn chưa buông thằng Fang ra và có vẻ như nó còn giữ thằng Fang chặt hơn nữa.
"Tao không nói gì đâu, chúng mày lên phòng tao cũng được, hehe."
"Thằng chó nào còn chưa ngậm mồm đấy, tao mà lên bờ tao cạo đầu hết chúng mày."
Úi dùi uiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, những tiếng trêu ghẹo lại được thể vang lên không ngớt, hahaha.
"Fang không cần lên nữa đâu, dù sao cũng đã xuống rồi, thế để thêm người cho có bạn nhé." - Phum nói với anh trai nó rồi quay sang nhìn tôi, và chỉ cần thế là hai đứa đều hiểu ý, đi ra tóm thằng Q và thằng Toey ném xuống nước, haha.
"Anhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh" - Kéo thêm chút nữa đi Toey, mày kéo dài thêm chút nữa là thành từ khốn nạn rồi đấy.
"Thằng quỷ lùn, chúc mày với chồng mày may mắn." - Hahaha, đáng đời lắm thằng chó nhúng nước Q ạ. Nó chỉ tay vào mặt tôi rồi bơi đi tìm thằng Toey đang vùng vẫy vui vẻ trong nước. Mày thay đổi tâm trạng nhanh thật đấy Toey ạ.
"Đứa nào sủa thế Phum, ấy, ấyyyyyyyy." - Tôi bị kéo, thằng chó nào làm thế nhỉ. Tôi chới với bên mép hồ, may sao có Phum kịp kéo tôi lại.
"Cho anh chồng ăn no nước thì anh cũng phải cho em dâu 'đón' chút năm mới chứ nhỉ." - Thằng chó Fang, bỏ tao ra.
Tõm!!! Cả tôi và Phum đều bị lôi xuống bể bơi.
"Ê Peem cần phao không, nghe nói bể này cao mét rưỡi tao sợ chân mày không chạm đáy được." - Thằng Thaen, thằng khốnnnnnn.
Cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ bằng cách lôi thằng Chen, thằng Beer, thằng Pun xuống hồ bơi để trả nghiệp. Chúng tôi bơi đuổi nhau dưới nước, haha.
Năm nay là năm thứ hai đón năm mới cùng Phum rồi nhỉ, bầu không khí và địa điểm khác, đêm nay cũng không giống đêm trước. Chẳng có pháo hoa rực nở, không có những vì sao sáng trên bầu trời thủ đô nhưng không sao cả vì tất cả những thứ đó đều không đáng giá bằng người đang ôm tôi đây, người đó mới là quan trọng nhất.
Tôi vẫn có đám bạn quỷ này đồng hành trong suốt một năm qua và cả những năm sắp tới nữa.
Chúc mừng năm mới nhé chúng mày!
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2011, là ngày mà người người nhà nhà đang tiệc tùng. Nhiều gia đình đã quây quần hạnh phúc để chào đón năm mới nhưng tôi xin phép được thoát ly khỏi bối cảnh chung đó một chút vì còn đang mải giằng co với thằng Phum. Chúng tôi đã như thế này hơn một tiếng đồng hồ rồi, lý do thì là vì...
"Sao phải đi ra tận Thong Lor chứ, ăn gần căn hộ không được à, ăn xong còn đi ra Central World ngắm pháo hoa."
"Ê Peem, sao mày vẫn không hiểu thế nhỉ, tao đã bảo là không được đi đến chỗ đông người mà."
"Nhưng tao muốn xem, tao thích pháo hoa, một năm có một lần thôi, nhiều người có làm sao đâu, dù sao cũng có mày đi cùng mà."
"Có tao đi cùng không có nghĩa là người khác không thể đụng chạm mày, nếu mày muốn xem đến thế thì để tao gọi người đến tận căn hộ đốt cho mày xem, giờ mới có sáu giờ thôi, vẫn kịp." - Thằng điên, Phum chắc điên rồi. Chúng tôi cãi nhau đến đỏ mặt tía tai cũng chỉ vì chuyện này. Tôi muốn đi count down ở Central World, muốn đi xem tiệc pháo hoa vì năm ngoái bận nhậu nhẹt say xỉn với đám quỷ kia nên bỏ lỡ. Vậy nhưng Phum không cho tôi đi. Nó bảo ở đó quá đông người, thể nào cũng có ai đó tiếp cận tôi và bắt tôi đi ăn ở khu Thong Lor. Tình cảnh lúc này là mỗi đứa ngồi một đầu giường lườm nguýt nhau.
"Tao muốn đi xem pháo hoaaaaaaaaaaaaa." - Hét lên cho bõ tức. Nếu có thể đưa hai tay đấm ngực như King Kong chắc tôi cũng đã làm rồi.
"Nhưng tao đặt bàn rồi."
"Mẹ kiếp, thế mày còn hỏi ý kiến tao làm gì trong khi bàn đặt rồi, hừ." - Kiếm chuyện để tao gân cổ lên cãi một hồi, xong giờ mày mới thú nhận là đã đặt trước hết rồi là saooooooo?
"Haha, mặt mày buồn cười quá đấy, đã rủ nhau tối nay hai đứa count down rồi còn gì, tại mày bướng đấy chứ, đồng ý theo tao thì có phải mọi thứ đã xong sớm không."
"Ha, cái mày nói người ta không gọi là rủ đâu, người ta gọi là ép buộc." - Đúng không? Nếu là được rủ thì mình có quyền được chọn chứ, đằng này các bạn nhìn cách làm của thằng Phum đi.
"Haha, thế sao, đi tắm rồi chuẩn bị được chưa, đi muộn sẽ tắc đường lắm."
"Tao không tắm."
"Cũng được, vậy đi luôn." - Phum nhướn mày, nhếch mép nhìn tôi. Tôi cầm gối đập vào cái mặt đẹp trai của nó rồi kéo khăn tắm vào nhà vệ sinh. Sẽ có một ngày, nhất định sẽ có một Peem này chiến thắng Phum. Mẹ kiếp, không thể cứ thua mãi được.
Tôi tắm cũng không lâu lắm, đến khi trở ra thì không thấy Phum đâu nữa, chắc cậu ấy sang phòng tắm còn lại rồi. Tôi nhìn thấy bộ đồ Phum đã chuẩn bị sẵn đặt trên giường. Một chiếc quần bò bạc màu, rách gối cùng một chiếc áo sơ mi kẻ sọc. Ha, chủ đề của mày hôm nay là đẹp trai đúng không? Vậy thì tao sẽ chọn một chủ đề khiến mày ấn tượng không thể nào quên.
Tôi chọn một chiếc áo phông màu trắng tay áo màu xanh nước biển, có hình hai con bò tót đang đối đầu nhau, ha. Chỉ cần thế này là đủ 'đàn ông' rồi. Quần thì là một chiếc quần đùi bò do tôi tự cắt lấy. Tôi mặc đồ, bôi phấn rôm rồi ra phòng khách xem tivi đợi trai đẹp.
Một lúc sau Phum ra khỏi nhà tắm đi tới dúi đầu tôi, rồi vào phòng ngủ thay đồ. Đù má, ông lại tụt khăn tắm của mày ra bây giờ. Có vẻ như nó không để ý bộ đồ tôi đang mặc, he. Không bao lâu thiên thần đã xuất hiện trước mặt tôi rồi, nhìn thấy dáng vẻ của cậu ấy làm tôi lo lắng, không muốn ai nhìn đâu. Nhưng mà cấm làm sao được, tôi đành nhún vai đi ra cửa đợi Phum, vừa xoay người lại thì thấy Phum đang nhìn tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt cực kỳ sốc.
"Peem."
"Ờ."
"Tao đưa mày đến quán đồ Ý đấy."
"Biết rồi, cỡ mày có bao giờ ăn đồ Puerto Rico đâu, hay muốn đổi ý đi ăn gỏi đu đủ, gà nướng hử?"
"Ha ha haahahahaha, nếu mày không phải 'vợ' thì tao đã chửi cho mất họ rồi Lùn ạ, nghĩ gì mà mặc bộ này vậy?" - Thằng Phum cười đến đỏ cả mặt, cười đến mức cả người xiêu vẹo đổ gục xuống sofa để mặc tôi đứng ngây người ở cửa.
"Sao nào, tao không quan tâm, hay là mày để ý đến bộ đồ của tao, nếu vậy thì tao không đi cũng được." - Ha, vào tròng rồi. Thằng Phum vẫn đang cười đồng thời vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
"Lại đây đi."
"Cái gì nữa, rốt cuộc mày có đi không?"
"Muốn tự đi hay phải để tao..." - Ha, cuối cùng tôi vẫn phải quay lại sofa với cậu ấy.
"Ấy này." - Đang chuẩn bị ngồi xuống thì Phum kéo tay tôi lại, để tôi ngồi lên đùi cậu ấy. Thằng điên này, tao có phải con gái đâu, tao không ngồi lên đùi mày đâu. Kết cục vẫn thế, giãy giụa chỉ tổ mệt thân, thôi kệ, ngồi đại cho rồi.
"Tao không xấu hổ nếu mày mặc thế này nhưng tao không thích mày mặc quần đùi."
"Lo chứ gì." - Tôi nhướng mày với cái người đang đưa mũi quệt qua lại má tôi.
"Không có, tao sợ trông mày đã lùn lại càng lùn hơn."
"Chọc điên tao à?"
"Haha, thay quần đi, thời tiết dạo này trở lạnh rồi, mặc thế này không thoải mái đâu." - Thanh âm dịu dàng của Phum rủ rỉ bên tai tôi. Thế này thì tôi thua chắc rồi còn gì.
"Thì mày buông tao ra đi."
"Hôn cái đã." - Tôi lạnh toát cả người. Mày nhá, trai đẹp thích làm trò này lắm. Nó thích làm cho tôi không thể rời đi nổi nên tôi đành giả điếc, cúi xuống nhìn tiền trong túi áo Phum. Không phải tôi ngượng đâu, không ngượng thật mà. Tôi không hề ngượng tí nào khi cậu ấy cứ lấy đầu mũi chọc chọc má tôi. Dù không nhìn nhưng tôi chắc chắn ánh mắt Phum đang dán chặt lên người tôi, tôi càng cúi đầu nhìn ngắm túi áo của nó.
"Haha, tìm cái gì?"
"..."
"Sao hả, tìm gì thế ạ?" - Đừng có nói bằng cái giọng ấy, mày biết thừa là tao sẽ gục mà. Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy cười khoái chí, hừ, nhớ mặt tao đấy.
"Không, thế cuối cùng là có đi ăn không đây?" - Tôi nghĩ bản thân đang nói đủ to vậy mà sao lời vào tai cứ như đang hờn dỗi vậy, đứa nào đổi giọng của tôi đúng không?
"Nhé, hôn cái đã, hôn đón năm mới."
"Còn mấy tiếng nữa mới đến cơ, mày đừng có văn vở."
"Nhé."
"..." - Cuối cùng tôi đành ngẩng mặt lên, đưa miệng chạm vào bờ môi của Phum đang ở rất gần nhưng ngay sau đó cậu ấy đã trở thành người dẫn dắt.
Đến được quán ăn là chuyện của một tiếng sau đó dù bình thường đi từ căn hộ đến đây chỉ mất ba mươi phút. Thực tế thì chúng tôi đã từng ăn ở quán này nhiều lần, Phum nói đồ ăn ở đây có vị giống bên Ý nhất, còn tôi thì ù ù cạc cạc vì cũng chẳng biết vị Ý gốc nó là như thế nào, ha. Quán được trang trí khá sang trọng, ờ mà tôi thay đồ rồi ạ, các bạn không phải lo, tôi mà mặc cái áo bò húc đó vào đây thì chắc làm trò cười mất, hehe.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm nên quán cũng khá đông, gần như các bàn đều đã có người nhưng chúng tôi vẫn ngồi được chỗ đẹp vì là khách hàng thân thiết. Hôm nay Phum chơi lớn, gọi cả rượu vang. Mày tính chuốc say tao chứ gì nhưng xin lỗi người yêu nhé, tình cờ làm sao tửu lượng tao cũng khá ổn, một chai vang không thể làm tao gục được đâu. Không lâu sau đồ ăn đã được gọi lên, tôi và Phum cũng không chần chừ nữa mà bắt đầu nhập tiệc.
"Peem, tao vào nhà vệ sinh chút nhé."
"Ừ, ăn no ấm rồi đi." - Đồ ăn còn đầy trong miệng nhưng tôi vẫn cố gắng ghẹo Phum. Nó bật cười bảo ăn tử tế không nghẹn rồi đi vào nhà vệ sinh. Tôi lén ăn của Phum mấy miếng, món nó gọi là món cá gì đó, món yêu thích của cậu ấy mà lần nào đến đây cậu ấy cũng gọi. Chả thấy ngon gì, nhưng là cá nhập khẩu nên tôi vẫn ăn cho bõ công đi đường xa của nó, haha. Đồ khai vị xong, món chính xong tiếp theo là đến tráng miệng. Mà sao thằng Phum vẫn chưa ra thế nhỉ, hay chết đuối trong đó rồi?
Tôi định gọi cho nó thì thấy chiếc iPhone xinh đẹp nằm chễm chệ bên đĩa mì Ý. Tôi chuẩn bị đứng lên đi tìm Phum thì quay lại đã thấy một bó hồng trắng chìa ra trước mặt. Tôi nhìn xuống bó hoa đến cổ tay rồi nhìn lên mặt chủ nhân của bó hoa, người đó đang đứng cười với tôi.
Nó lượn đi mất hút một lúc lâu rồi quay trở lại với một bó hoa khiến tôi không biết phản ứng thế nào. Các bạn nghĩ mà xem, khách còn đang ngồi đầy trong quán, nhìn về phía này, tôi vừa ngượng Phum, vừa ngại với mọi người. Dù tôi không phải một người quá đam mê hoa nhưng cái gì Phum tặng tôi cũng đều thích hết.
Đám con gái ngồi mấy bàn xung quanh nhìn Phum như thể muốn lao vào ăn tươi nuốt sống vậy mà cậu ấy lại chìa bó hoa về phía tôi, các nàng ấy vô cùng đau lòng, haha, ghen tị lắm chứ gì, hahahahahahaha.
"Nhà vệ sinh quán này xịn thật đấy, có cả hoa hồng cơ." - Tôi nhìn vào bó hồng trong tay rồi nói, đúng là rất bất ngờ đấy trai đẹp ạ.
"Chắc họ biết có người muốn lấy lòng người yêu nên đặt ở đó."
"Cảm ơn nhé."
"Đổi câu cảm ơn thành cái khác được không?" - Trai đẹp cười rồi nháy mắt, thế là ý gì nhỉ? Tao cho một dao mù mắt bây giờ. Tôi và Phum đã cùng nhau ăn bữa ăn cuối cùng của năm trong nụ cười hạnh phúc. Có lẽ đây chỉ là một bữa ăn chào đón năm mới vô cùng đơn giản nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Mong sao năm nào cũng có trai đẹp ở bên, chỉ cần thế là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.
Sau bữa ăn no căng chúng tôi trở về căn hộ để count down. Phum ôm cổ tôi đi ra khỏi quán, hai đứa chí chóe nhau suốt dọc đường, cậu ấy trêu tôi còn tôi thì đánh cậu ấy. Phum trả đũa bằng cách kéo tôi lại rồi hôn, chỉ chạm môi rồi buông ra, cái thằng này, về đến phòng rồi hành sự không được hay sao, giữa đường giữa phố thế này. Hơ, cắn tao à, tôi chạy theo để đá nó, Phum đi lùi, lè lưỡi với tôi. Tôi đá cậu ấy cho đã rồi Phum kéo tôi lại ôm cổ như cũ.
Đột nhiên toàn thân tôi như tê liệt, lông tơ dựng đứng, cả người lạnh toát khi thấy một chiếc xe chạy qua trước mặt chúng tôi. Chiếc xe ban nãy chạy qua, tôi không chắc Phum có để ý không vì cậu ấy còn đang mải thơm má tôi. Tôi không quan tâm người lái là ai nhưng người đàn ông ngồi phía sau chạm mắt với tôi là...
Bố của Phum.