We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Trái Tim Loạn Nhịp Và Chuyến Đi Siêu Thị Dở Khóc Dở Cười
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù vừa trải qua một sự kiện chấn động thần kinh, đại não tôi đã kịp xử lý xong từ lâu nhưng trái tim chết tiệt này vẫn cứ đập thình thịch theo một nhịp điệu kỳ lạ. Khiến tôi không tài nào chợp mắt được, chắc phải gia nhập "Hội những người mất ngủ" mất thôi.
Ôi chao, tôi bị làm sao thế này? Khó chịu quá. Lật qua lật lại cũng chẳng ngủ nổi. Tôi đã từ đếm cừu chuyển sang đếm gấu trúc nhưng vẫn chẳng ăn thua, mí mắt trên mí mắt dưới cứ cứng đơ không chịu hợp tác. Ai mà ngủ cho nổi lúc này chứ.
Thử đặt mình vào hoàn cảnh của tôi mà xem. Ngày xửa ngày xưa, bạn bị một tên khốn nạn bắt nạt, à nhầm, ăn hiếp. Ít nhiều hắn ta đã ngược đãi, lạm dụng, tống tiền, trêu chọc bạn đủ điều. Dù bạn vốn không phải người hay tính toán, là kiểu người "sao cũng được", lối sống rất "chill". Nhưng bạn vẫn phải thừa nhận là bạn ghét hắn, ghét cay ghét đắng. Rồi bỗng một ngày bạn nhận ra tim mình rung rinh khi hai người có sự tiếp xúc thân mật, mà điều đau đầu hơn cả là hắn ta lại cùng giới tính với bạn. Nếu bạn không cảm thấy căng thẳng như tôi lúc này, tôi sẽ đâm đầu xuống đất cho bạn xem.
Tôi lâm vào tình trạng thế này thì không biết cái thằng Phum khốn kiếp kia cảm thấy thế nào nhỉ? Mà thôi, sao tôi phải quan tâm hắn cảm thấy thế nào chứ. Peem ơi là Peem, mày lại nghĩ sai hướng rồi. Vợ mày phải là phụ nữ chứ không phải đàn ông. Hiểu không? Phụ nữ... phụ nữ... phụ nữ... phụ... Dù rất mơ hồ, tôi vẫn nhớ mình đã dần chìm vào giấc ngủ trong quá trình lặp đi lặp lại những từ ngữ kỳ lạ này.
"Lùn, ê lùn, thằng lùnnn! Dậy đi." – Tựa như có một bóng đen chắn ngang ánh sáng đang rọi vào mắt tôi, rồi dùng sức lay tôi dậy.
"Ưmmm" – Tôi đang ngủ mà đứa nào dám phá thế.
"Rên rỉ như chó con. Tỉnh dậy đi, tao đói rồi."
"Ư ưm" – Ai mà lại đói vào cái lúc này chứ, tránh xa tôi ra. Tôi chớp chớp mắt, cố gắng để mắt quen với ánh sáng. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là một sinh vật sống đang nghênh cái đầu lên. Khi thấy rõ được mặt hắn, tim tôi bỗng hẫng một nhịp, suýt nữa thì vứt hết mọi cơn buồn ngủ ra sau đầu.
Tôi vội vàng kéo chăn trùm kín đầu, nằm cuộn tròn trên sofa như gấu ngủ đông. Dù hơi khó thở một chút nhưng không sao, tôi chịu được. Tôi không muốn nhìn thấy mặt thằng Phum chút nào. Mà sao tôi lại làm như thể sắp phải hiến thân cho hắn thế nhỉ, không biết nữa.
"Ơ này, tỉnh rồi thì đứng dậy đi chứ, rúc đầu vào đó định làm ma chăn hay sao?"
"Ờ."
"Mày đừng có trả treo nhé thằng lùn. Dậy!!!" – Lần này hắn lấy cái gì đó cứng cứng chọc tôi. Dựa trên cảm giác thì có vẻ là cẳng chân.
"Tao buồn ngủ lắm, cho tao ngủ thêm chút nữa đi."
"Còn dám mặc cả. Có dậy không thì bảo, không dậy là tao đè mày ra đấy."
"Ấy ấy." – Tôi lách người ra khỏi chăn rồi nhảy bật dậy trên sofa. Mặt mày choáng váng, suýt nữa thì ngã quỵ vì máu chưa kịp lên não. Thêm nữa là đại não tôi vẫn còn đang xử lý câu nói của thằng Phum, cái gì cơ, hắn định đè tôi? Tôi trợn trừng mắt nhìn cái thằng đang đứng cười với vẻ rất hài lòng kia. Cứ như thể tôi đang diễn hài cho hắn xem không bằng.
"Ha, nhìn mặt mày đi. Lại nghĩ cái gì về tao đúng không? Nghĩ là tao sẽ đè mày ra thật à thằng quỷ." – Thật sự rất ngứa tai. Tôi chìa ngón giữa ra trước mặt hắn, đoạn nhảy xuống khỏi sofa.
"Này, đi đâu đấy?"
"Uống nước."
"Phòng bếp đằng này cơ mà, đằng đó là nhà vệ sinh. Ha ha ha." – Tôi vấp chân suýt ngã chúi đầu xuống đất, đoạn cúi gằm mặt từ từ đi qua thằng Phum về hướng bếp với một cảm giác bản thân thật bé nhỏ. Chết tiệttttt (Cái này là chửi cả hắn lẫn tôi).
Tôi mở một chai nước lấy từ trong tủ lạnh ra rồi nốc cạn. Muốn nhờ sự lạnh lẽo đó làm nguôi bớt phần nào cơn xấu hổ này. Thằng đầu sỏ kia vẫn còn mặt mũi theo tôi vào trong bếp, rồi ngồi xuống đối diện quầy bếp nhìn tôi. Căn phòng bếp khá đẹp, khác hẳn phong cách sang trọng của phòng khách.
"Tao đói, làm gì ăn đi." – Tôi nhướng mày nhìn hắn qua chai nước với vẻ mặt 'sai-tao-đi-nấu-ăn-á, mày đúng là biết cách khốn nạn thật'.
"Mày muốn ăn gì?"
"Mày biết làm món gì?"
"Gì cũng không biết."
"Tuyệt vời."
"Tiền đầy ra đấy sao không gọi gì mà ăn. Đừng phí thời gian ở chỗ tao làm gì." – Tôi nghiêng nghiêng cái đầu, vẫn không dám nhìn mặt hắn.
"Mày không biết làm là việc của mày nhưng trong mười phút nữa tao phải có đồ bỏ bụng, OK?" – Hắn làm cái mặt như thanh tra ra lệnh. Chắc là mày có ước mơ làm cảnh sát nên mới tập dượt trước bằng cách ra lệnh như này đúng không.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên tôi gặp một thằng con trai cứng đầu cứng cổ như vậy.
"Lắm chuyện, ai đói người đó tự gọi đồ mà ăn, tao đi về."
"Về nhà? Hơ, mày vẫn còn đang trong giấc mơ nhỉ?" – Hắn nhướng mày, đứng dậy chống tay lên quầy bếp. Tôi chỉ có thể nghiến chặt răng đến mức đau cả hàm. Chết tiệt, hôm nay vẫn phải chịu thua hắn. Tôi quay người lại ngó một vòng cái tủ lạnh to chà bá và các tủ bếp bên cạnh thì... ôi trời ơi!
Bên trong tủ như một thế giới động vật nào voi, nào hổ, nào ngựa, rồi trâu bò* đầy đủ dưới mọi hình thức như chai, cốc thủy tinh rồi dạng lon cho tiện sử dụng.
(*Các con vật này đều là logo tượng trưng cho các hãng bia)
Tôi đóng cửa tủ thật mạnh nghe "rầm" một cái rồi quay qua nhìn thằng Phum với vẻ rất trêu ngươi. Sai tao đi làm đồ ăn mà trong tủ chả có cái cóc khô gì. Chắc tôi biến ra được đồ ăn ấy.
"Vậy tôi xin phép được gửi đến ngài món tomyum-neken*, cà ri-leo* và rau xào sing* ạ." – Hắn rướn cổ lên nhìn về phía tủ lạnh. Mày nhìn thế đ** nào được, tao đóng tủ rồi.
(*Tiếp tục là tên các hãng bia nha mấy bà: Bia Heineken, bia Leo, bia Singha.)
"Thế mày đi mua đi, quán bán cũng không xa đây đâu."
"Buồn cười quá, tao còn chưa tắm rửa gì, quần áo để thay cũng không có."
"Rồi sao?"
"Ha" – Lần này thì tôi đã dám nhìn thẳng vào mắt hắn cùng với một cảm giác hoang đường không hề nhẹ: "Rồi sao ấy hả? Mày còn hỏi câu đó được à. Định sai tao đi mua đồ trong bộ dạng này á, dân quân phường lôi cổ tao vào bệnh viện tâm thần mất." Hắn nhìn tôi như thể tôi có mặc gì thì cũng giống bệnh nhân tâm thần thôi.
"Sao, có luật nào cấm người mặc đồ ngủ vào siêu thị mua đồ à? Mày không để tâm đến thì ai làm gì được mày."
"Trùng hợp là tao lại để tâm cơ." – Có điên mới ra đường với bộ dạng này, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy xấu hổ rồi.
"Chẹp" – Hắn chẹp miệng một cái: "Lắm chuyện quá, thế mày muốn mua gì?" Nói rồi hắn gửi cho tôi ánh mắt âm u như thể sắp phải đi thực hiện một nhiệm vụ hệ trọng liên quan đến tính mạng. Tôi cũng đưa lại cho hắn ánh mắt nghi ngờ xen lẫn hoang mang. Tôi vẫn còn nhớ thằng Phum công tử bột như thế nào, đến đi ăn mì vỉa hè hắn còn không gọi đồ được vậy mà lần này còn đòi đi mua đồ về nấu ăn. Liệu hắn có sống sót được không đây???
"Mày có biết cái gì với cái gì không thế?"
"Biết"
"Xà lách?"
"Biết"
"Hành lá?"
"Gần giống bắp cải đúng không?" – Chết tôi rồi, hành lá mà hắn bảo gần giống bắp cải Y_Y
"Thôi tao tự đi mua."
***
Kết cục là cả tôi và hắn đều đi. Hắn diện đồ như thể đi Bangkok Fashion Week còn tôi chỉ mới đánh răng, chưa kịp tắm. Nhưng trộm vía là thằng Phum vẫn còn chút lòng từ bi cho tôi mượn áo mặc. Chỉ có điều áo hắn quá dài, dài gần sát đầu gối tôi luôn. Mà mọi người cứ nhìn tôi như thể chỉ sợ sểnh ra là tôi sẽ nhảy vào cướp ngân hàng, cướp tiệm vàng không bằng. Mặt tôi không trông đáng tin đến thế cơ à? Trông giống người sẽ đi ăn trộm, ăn cướp lắm à?
Càng đi gần tới quầy thực phẩm, hoa quả tươi lại càng có nhiều người nhòm ngó sang tôi. Các vị không sợ làm người ta ngại hay sao mà nhìn ghê thế. Mà ngẫm lại thì người ta không nhìn mới là lạ, phải tôi, tôi cũng nhìn, người đâu mà lại mặc đồ ngủ vào siêu thị.
Nhưng mà những ánh mắt đấy chỉ dành sự lạ lùng cho mình tôi thôi. Còn lại họ sẽ dành ánh mắt như đang chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật cho chàng trai với khuôn mặt lạnh lùng như băng đang đẩy xe hàng đi bên cạnh tôi đây. Tôi xin được phân tích tình cảnh "bị nhìn" của tôi và thằng Phum bằng ba đặc điểm lớn sau đây.
Đặc điểm thứ nhất: Ngắm nhan sắc thằng Phum, đây là điều rất bình thường với bất cứ ai ở bất cứ giới tính nào. Cái này thì tôi hiểu và cũng dần quen rồi. Thậm chí tôi còn nghe thấy mấy tiếng xì xào như "Đẹp trai quá", "Có phải người nổi tiếng không thế?", "Trông giống ca sĩ Hàn Quốc ghê!"
Đặc điểm thứ hai: Nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu có phần chán ghét, cái này tôi cũng hiểu được. "Dân tị nạn à?", "Nhìn như tông dật ấy.", "Mặt mũi có đến nỗi nào đâu mà ăn mặc trông..."
Còn đặc điểm thứ ba là nhìn cả hai chúng tôi bằng ánh mắt đánh giá kèm thêm mấy câu thì thầm sau lưng.
Nếu thì thầm mà nói to thế thì lên nói thẳng vào mặt em luôn cũng được này các anh chị em bạn bè ơi. Một từ mà tôi nghe rõ và nghe thấy nhiều nhất là "tiếc quá". Hửm? Tiếc? Tiếc cái gì ạ? Tiếc cái gì thế hả???
"Phum, tao nói này, mày đi mua luôn đồ ăn sẵn không hơn à? Pizza nè, lẩu nè, đồ Nhật nè, nhiều quán thế kia còn hơn là đợi tao nấu." – Thằng Phum cứ thò tay nhặt hết rau này rau kia vào giỏ hàng mà chẳng thèm nhìn lấy một cái, thấy hắn nhặt cái gì lạ lạ là tôi phải bỏ ra hết. Cơ bản thì tôi cũng chỉ hơn hắn chút chút, mới phân biệt được húng quế với húng chanh mấy ngày trước thôi.
Mồm tôi cứ cằn nhằn, tay cứ nhặt đồ còn thằng Phum thì đẩy xe phía sau. Sao mà khung cảnh này lại cho cảm giác như một đôi vợ chồng đi chợ mua đồ về nhà thế nhỉ. Và rồi tôi lại nhớ câu nói lúc sáng của hắn khiến tim tôi đập loạn.
Dù hắn chỉ nói đùa để trêu tôi thôi nhưng tôi thề là chưa bao giờ đùa rằng sẽ "đè" để gọi bạn dậy cả. Thử mà nói xem, cái đám bạn khốn kiếp của tôi mà nghe được thì chúng nó cho tôi ra bã.
"..."
"Ơ này, mày sao thế, nhìn tao làm gì? Tao vẫn chưa nói gì quá đâu, mày đừng mà có chửi tao." – Tôi cứ bận nói mà không để ý thằng Phum im lặng nãy giờ, đến lúc nhận ra mới ngẩng đầu lên nhìn hắn thì thấy hắn đang hơi nheo mắt nhìn tôi. Tôi nói gì không lọt tai cậu chủ chăng?
"Mày gọi tên tao."
"Hơ, cái này..." – Có lố quá không vậy: "tên mày chứ có phải lời nguyền gì đâu mà tao không được gọi."
"Lần đầu tiên." – Uiiiii. Xin thông báo rằng hệ thống điều hòa không khí cao cấp ở đây không giúp gì được cho triệu chứng tim đập nhanh của tôi. Ở đâu có thằng Phum, ở đó tim tôi lại đập loạn.
"Ờ... ờ, thì mày cũng gọi tên tao đi, suốt ngày lùn này lùn kia." – Chết rồi. Chết tôi rồi. Đại não đông cứng không hoạt động, không biết có nhặt nhầm thức ăn cho chó không đây.
"Tao thích thế, tao chỉ nói sự thật thôi mà có vấn đề gì không lùn?" – Mẹ, mày đúng là biết cách giết chết cảm xúc của tao thật đấy. Nói rồi hắn bật cười đểu giả rồi làm dáng ngầu ngầu đi qua tôi. Thật muốn nhảy lên véo cái tai hắn ghê.
Cơ mà nước gì mát mát trong tay tôi thế nhỉ? Chưa véo tai mà máu đã chảy rồi ư? Tôi cúi nhìn xuống tay, chết mẹ, tôi bóp nát quả cà chua trong tay. Trời ơi, chắc là bận tưởng tượng đến cảnh được nhéo tai hắn trong khi thực tế lại dùng sức lên quả cà chua này đây. Quả cà chua bung bét trong tay tôi và dây cả nước lên áo.
Thằng Phum lượn qua chỗ nào rồi không biết, bỏ tôi đi một mình. Tôi nhặt tiếp một số đồ dùng cần thiết cho nhà bếp, nhặt nhiều đến mức suýt thì lún cả xe đẩy. Nào rau, nào thịt lợn, thịt gà, tôm, cá, đường, mì tôm,...
Qua một lúc cũng khá lâu, tôi đã cảm thấy đói rồi mà vẫn chưa ngó thấy thằng Phum đâu. Hắn đi đâu mất không biết. Tôi thử quay lại đi từng khu hàng tìm hắn mà vẫn không thấy, vòng về quầy thực phẩm tươi sống cũng không có. Đợi mãi đợi mãi, đợi mòn mỏi cũng không thấy có dấu hiệu của việc hắn sẽ xuất hiện.
Không muốn đâu, không muốn đợi giống như lần trước hắn bỏ lại tôi đâu. Lần đó hắn còn trả tiền rồi, lần này thì chưa mà tôi thì không có một đồng nào trong người, điện thoại cũng không mang theo.
Ặc, tôi phải làm gì với đống đồ chất cao như núi trong giỏ hàng đây. Tôi quay trái quay phải, nếu hắn không quay lại thì tôi phải làm sao đây. Tôi lại bị hắn trêu nữa đúng không? Ôi Peem ơi là Peem, bao giờ mày mới thành tinh được như thằng Phum đây? Thằng chó Phum, mày lại bỏ tao.
"Này lùn, nghểnh lên tí nữa là cổ dài như người Karen đấy." – Tôi quay ngoắt lại khi nghe thấy âm thanh ghẹo gan quen thuộc. Chỉ cần thấy mặt thằng Phum, chỉ cần thấy rằng hắn đang đứng đó cũng đủ khiến tôi xúc động mừng rỡ không thôi.