77. Hội Thao Khoa: Bàn Thắng Dành Cho Vợ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Hội Thao Khoa: Bàn Thắng Dành Cho Vợ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỳ thi giữa kỳ cuối cùng cũng kết thúc, mang theo sự phấn khởi hân hoan và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng chúng tôi... ừ thì, suýt nữa thì nôn ra hết.
Nhưng chắc là trường cũng thấy thương cho đám sinh viên mắt gấu trúc như chúng tôi nên đã cho phép tạm rời xa sách vở một thời gian. Thay vào đó là các hoạt động để vực dậy tinh thần, vâng, đó chính là hội thao giữa các khoa.
Đây là khoảng thời gian mà ai cũng mong đợi, không chỉ vì chúng tôi sẽ được tạm gác việc học trong một tuần mà đây còn là thời gian vô cùng vui vẻ. Chúng tôi được làm quen với bạn bè các khoa khác, thể hiện tinh thần đoàn kết, đồng lòng của anh em trong khoa. Dù có mệt cũng xứng đáng.
Hôm nay, một vài môn sẽ diễn ra trận chung kết. Còn các đội cổ động viên, hoạt náo viên và đội cổ vũ sẽ thực sự tranh tài tại trận chung kết bóng đá và lễ bế mạc vào ngày mai.
Thể thao đúng là liều thuốc diệu kỳ. Mặc dù hội thao đã diễn ra ba bốn ngày rồi nhưng khoa tôi vẫn chưa mang về được huy chương hay giải thưởng nào. Chỉ có các khoa Kiến trúc, Kỹ thuật, Luật, Hành chính mới thực sự cạnh tranh gay gắt để giành các vị trí cao.
Chẳng khoa nào có phong cách như khoa tôi. Mấy cái giải thưởng, huy chương thì khoa tôi chưa bao giờ quan tâm, chủ yếu là tham gia để tấu hài là chính. Hôm trước thi đấu bóng đá với bên Kỹ thuật, mẹ kiếp, không biết đứa nào vô tri lại xếp lịch thi đấu kiểu đó. Kỹ thuật người ta là nhà vô địch bóng đá tám đời rồi, còn Mỹ thuật chúng tôi toàn đám thanh niên tóc dài, chạy đi chạy lại chỉ tổ vướng chân trọng tài, hahaha. Thua 4-0 tâm phục khẩu phục luôn. Nhưng mà, anh thua trên sân cỏ nhưng anh thắng trong lòng khán giả, đố ai tìm được trận đá bóng nào hài hước như thế này đấy.
Quan trọng là thằng nhóc Din – em cùng khóa tôi – nó đăng ký thi đấu gần như tất cả các môn. Với tư cách là một đàn anh tốt, tôi cũng phải mang theo khăn mát ra khu thể thao để cổ vũ cho nó trong tất cả các môn nó tham gia.
Sáng hôm qua nó thi chạy, đầu giờ chiều thi đấu bóng đá, chiều muộn thi đấu bóng rổ. Chỉ có thi chạy là thắng chứ mấy cái còn lại cái nào cũng trượt, hờ hờ. Nhưng mà không sao, khoa tôi cũng chẳng quan tâm, chơi vui là được.
Chiều nay, nhóm chúng tôi tụ tập, hòa vào đám đông chen chúc bên mép sân để xem trận thi đấu bóng đá giữa Kỹ thuật và Luật. Đương nhiên là chúng tôi phải cổ vũ cho bạn thân rồi, chính là Thaen và Beer đó. Hôm nay, hai chữ "tình bạn" của chúng nó phải tạm gác lại bên sân để tránh ảnh hưởng đến lúc thi đấu. Chúng tôi cũng không biết nên cổ vũ cho bên nào, Beer là bạn mà Thaen cũng là bạn, chính vì vậy quyết định cuối cùng là cứ xem cho vui.
Bầu không khí lúc này vô cùng náo nhiệt, đặc biệt là các cổ động viên của Kỹ thuật và Luật đang hát vang cả sân để cổ vũ cho các cầu thủ đội mình. Tiếng MC, tiếng nhạc từ mấy khu lều dựng quanh đó để hỗ trợ hội thao vang lên. Tôi, Q, Fang, Mick đang ngồi trên khán đài trung tâm, đối diện với khu vực tập trung các cổ động viên.
Đám còn lại trong nhóm vì vướng việc nên không tới được. Chen làm trọng tài ở sân thi đấu Judo, cậu ấy từng là cựu tuyển thủ đạt huy chương vàng đó; Phum thì giúp khoa chuẩn bị hình ảnh và âm thanh cho ngày mai; Toey chẳng biết đi đâu mất dạng, nhưng chắc chắn là cậu ta đã kéo theo cả Matt. Thật ra tôi cũng chẳng rảnh rỗi gì, vì còn phải đi tiếp nước, tiếp sức cho các vận động viên trong khoa. Nhưng cái thằng Fang chó chết lại yêu cầu tôi phải đến. Trời ơi, khoa mày đá hay ho gì mà phải đến cổ vũ hết mình thế, hahaha.
“P'Champ ơi, tiếp theo chúng ta có nên trao nhiệm vụ bình luận viên danh dự cho ai đó không ạ?” - Tiếng MC vang lên. Cậu ấy cũng là một sinh viên trong trường.
“Hay đó P'Wun. Và người sẽ nhận nhiệm vụ bình luận viên danh dự cho trận cầu kinh điển hôm nay là một người mà chắc hẳn anh chị em ai cũng biết rõ. Anh đảm bảo cái tên này được xướng lên chắc chắn sẽ có không ít tiếng hò reo đâu.”
“Chắc chắn rồi, P'Champ. Và để không làm mất thời gian của các bạn thêm nữa, xin được chào đón P'Pun Panyapat - Phó Chủ tịch Hội sinh viên của trường chúng ta!!!”
“Hả!!!”
“Vãi”
“Vãi”
“Vãi.”
Cả bốn đứa đồng loạt kêu lên rồi nhìn về khu điều hành trận đấu. Pun, người thật, đang ngồi đó, vừa cười vừa vẫy tay đón nhận tiếng reo hò từ phía khán giả. Ôi thôi, coi như trận đấu hôm nay đi tong rồi.
“Aaaaaa, P'Pun, mày ơi là P'Pun! Tao nên nhìn ai trước đây, trời ơi mắt tao lác mất!” - Tiếng mấy cô gái ngồi ở khu khán đài trung tâm rú lên. Hờ, vẫn còn có người thích Pun được cơ à.
“Cậu ta dùng quyền lực để tự lăng xê bản thân đúng không mày?” - Như thường lệ, Mick vẫn có suy nghĩ khác chúng tôi.
“Xin chào, chào anh chị em sinh viên trường ta. Ban đầu tôi định lái trực thăng tới cơ, nhưng sân bé quá không hạ cánh được nên đành phải đi xe đạp, hahaha.” - Tiếng cười ồ lên từ khắp các khu vực khán đài: “Xin một tràng pháo tay để cổ vũ cho đội Kỹ thuật nào! Wow, chuyển sang bên Luật nhé, nghe nói Khoa học chính trị bị loại rồi, hahaha. Vâng, hôm nay tôi không đến đây một mình...”
Pun tiếp tục bằng cách giới thiệu một người bạn sẽ đồng hành cùng cậu ấy làm bình luận viên cho trận đấu hôm nay. Tiếng nhạc vang lên đồng thời cầu thủ hai đội ra sân để trình diện trước khán giả. Chỉ cần có thế, những tiếng thét chói tai không biết từ khu vực nào liên tiếp vang lên. Bọn tôi phải lấy hai tay bịt tai lại, mấy đứa ngồi phía trên còn hét không biết trời đất gì nữa.
Q, mày dắt tao vào nhầm khu rồi. Tôi nghĩ mấy cô gái này không đến để xem bóng đâu, chúng nó đến xem cầu thủ đá bóng thì đúng hơn, haha.
Green bỏ gậy cổ vũ xuống và chỉ: “Số 10 của Green, số 6 cũng của Green.” - Đây là lúc các “nàng” chọn “hàng”: “Nên cổ vũ cho ai đây? Beer thì đẹp trai mà Thaen thì ngầu. Thôi thì bé Green xin phép cổ vũ cho cả haiiiiii.”
“Ơ, thế mày vứt thằng Q đi đâu rồi Green?”
“Cái thằng chết dẫm đó tao cất lên kệ rồi, bao giờ thiếu thì lôi ra dùng.” - Chúng tôi nghe xong thì cười phá lên.
“Mày còn định ám tao à? Tao có bùa đấy nhé. Này này Green, đừng có ngồi sát sân quá kẻo cầu thủ tưởng Gorilla chạy lại đạp cho mấy nhát đấy, ngồi lên đây.” - Hahaha, Q lấy chân đá vào mông Green và lập tức nhận lại một cái tát vào người.
“Cái con chó này, cắn gà cắn vịt chưa đủ hay sao mà còn cắn cả dân làng như tao hả?!”
Sau khi xả một trận cho sướng miệng, Green quay về chỗ bên trên bọn tôi ngồi, tiếp tục công cuộc hú hét. Lúc này cả hai đội đang cử đội trưởng ra để tung đồng xu xem bên nào đá bên nào và bên nào có bóng trước. Beer và Thaen đang đứng ngầu lòi trước mặt trọng tài. Xong xuôi, hai đứa quay ra vỗ đầu, ôm cổ nhau nói gì đó tôi không biết, chỉ biết hình ảnh này lại càng tiếp thêm động lực để đám Green hú hét.
“Aaaaaaaaaaa, trai đẹp ôm nhau! Vui quá vui quá, muốn lao vào ngấu nghiến ghê, hahaha.”
“Này, mày bị ma nhập hay gì? Có mỗi Thaen với Beer thôi mà làm gì phải hét toáng cả lên, tao đau hết cả tai rồi đây này.” - Q quay xuống mắng đám Green xong lại bị chúng nó hét thẳng vào mặt, hahaha.
“Aaaaaaa, P'Beer cố lên, P'Beer dễ thương quá, cả lúc đá cũng dễ thương, P'Beer bình tĩnh, đáng yêu nhé.” - Cả đám quay lại nhìn đám con gái ngồi bên trên cả đám Green cũng đang ra sức hú hét không kém.
Mỗi khi nghe thấy ai đó rú hét tên bạn mình là tôi lại không nhịn cười được. Nói thế nào nhỉ, các bạn ấy chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài, thấy bạn tôi đẹp trai ngầu lòi nên thích. Tôi rất muốn các bạn ấy thấy được nhân cách thật của chúng nó, để xem sau khi biết được rồi mấy đứa còn hú hét được như thế kia không.
“P'Thaen đẹp trai quá mày ơi, mỗi tội là có người yêu rồi. Tao nghe bảo người yêu anh ấy giữ của ghê lắm lắm.”
“Ôi dào, đẹp trai nhà giàu thế kia ai mà không giữ thì đúng là điên. Phải tao, tao bám theo mỗi ngày luôn.” - Tiếng nói chuyện rôm rả của nhóm con gái ngồi cách chúng tôi không xa. Fang đánh mắt qua nhìn rồi hừ nhẹ một cái trong cổ họng. Hờ hờ, bình tĩnh nào bạn ơi.
“Ơ mà P'Thaen với P'Beer là bạn nhau đúng không? Mấy anh trong nhóm này anh nào cũng đẹp trai ha, đặc biệt là P'Phum ấy.”
“Đúng đúng, P'Phum đẹp trai như người trời ấy. Ờ quên kể cho mày nghe, hôm qua tao với Pin gặp anh ấy đấy.”
“Thật á, lúc nào thế?”
“Lúc chiều ở thư viện trung tâm ấy, anh ấy đến học bài với bạn. Biết gì không, lúc tao ra khu gần đó tìm sách, anh ấy quay ra cười với tao, tao kiểu... suýt thì xỉu. Cứ như thiên thần ấy, đẹp trai hơn cả người nổi tiếng nữa, mặt mũi sáng sủa, cao ơi là cao, ngầu...”
“Thật á, trời ơi tiếc quá đi mất! Nếu P'Phum mà ra sân hôm nay là tao đứng giữa khung thành hét cho xem.” - Lần này người đánh mắt sang đám đó là tôi. Thực ra thì tai tôi đã bắt đầu hướng sang bên đó từ lúc nghe thấy từ “P'Phum” rồi. Đám Mick, Q cứ cười phá lên. Hờ hờ, anh nghĩ là kể cả mấy đứa có đứng giữa khung thành mà hét thì cũng chỉ có thể hét thế thôi, bởi vì Phum ấy à... là của anh.
Mười phút đầu của trận đấu, bóng vẫn lăn qua lăn lại ở giữa sân nhưng Kỹ thuật nắm quyền kiểm soát bóng nhiều hơn. Đến khoảng hơn 20 phút của hiệp một, Kỹ thuật dâng lên đồng thời tông giọng của Pun cũng kéo cao đến mức chới với. Người xem vừa hồi hộp với trận bóng vừa buồn cười với bình luận viên.
“Có bạn nữ gửi lời nhắn tới số 9 bên Luật: P'Beer cố lên.” - Beer quay ra khu cổ động viên khoa mình, kèm nụ cười tươi cùng cái vẫy tay khiến bên đó càng hú hét kinh hơn.
“Trời, ra vẻ quá.”
Lúc bóng ra ngoài, Thaen chạy lại nhặt nên thấy bọn tôi đang ngồi ở đó. Cậu ấy mỉm cười với Kaofang. Mấy bạn nữ ngồi gần đó lại tưởng Thaen cười với mình, các bạn đâu biết là…
“Cổ vũ nhiệt tình thế này, Kỹ thuật thắng chắc rồi.” - Q mở lời trêu bạn.
“Tao cũng nghĩ thế, khoa tao đỉnh hơn khoa Beer rõ luôn. Chưa kể còn có cựu cầu thủ bóng đá của trường nữa chứ.” - Mick tiếp lời.
“Nhỉ, ghen tị với người yêu Thaen ghê ấy.” - Tôi cũng tát nước theo mưa. Fang vẫn ngồi rất yên tĩnh, nhìn sân bóng rồi bắt đầu quay sang đánh cho mỗi đứa tôi mấy phát vào đầu. Ui, mạnh tay khiếp!
“Trêu tao thì được cái gì?”
“Được ăn đòn.” - Mick, vậy mà mày còn trả lời nó.
“Bóng trên sân chỉ có một, tranh qua tranh lại.” - Pun lại bắt đầu bùng nổ khả năng văn chương rồi đấy.
“Đúng vậy, hai mươi con người trên sân đang túm tụm lại tranh nhau một quả bóng, các anh không thấy thương em ư?” - Rồi đó, Pun lại thả hồn theo thế giới tưởng tượng của mình rồi đó. Lần này cậu ta tự tưởng tượng mình là trái bóng trên sân, hahaha.
“Lúc thì đá, lúc thì đạp, các anh không thương em à? Em vừa đau vừa xót. Chắc chỉ có thủ môn là thương em... chấp nhận em và ôm em trong vòng tay. Nhưng mà... cuối cùng thì anh ấy cũng đá em bay xa hơn cả bạn anh đá nữa, hahaha.”
“Pachara, Pachara truyền bóng cho Chayodom! Ôi, cú đá xa từ khoảng cách 18 thước và lệch khung thành với khoảng cách chỉ 2 3 c*-bít. Đáng tiếc, đáng tiếc quá!” - Hahahaha, 2 3 c*-bít là bao nhiêu hả Pun? Tôi cảm giác như bình luận của cậu ta chẳng liên quan gì đến trận đấu trên sân cả.
“Xin phép nhìn lại cú dứt điểm vừa rồi với ạ.” - Làm gì có máy quay ghi lại đâu, Pun tự tưởng tượng ra đó. Thấy bạn tôi thần thánh không? Ai muốn trò chuyện, muốn hẹn hò với Pun phải biết lựa thời điểm thích hợp nhé. Lúc nào thì nên suy tư, lúc nào thì chỉ nên phiên phiến thôi. Đôi lúc bạn sẽ phải vận dụng thật nhiều trí tưởng tượng, vì bạn tôi rất thích tự suy diễn, thích tự vẽ nên câu chuyện rồi tin rằng điều đó là thật.
Có một lần hồi năm nhất là tôi không bao giờ quên được. Pun nghĩ là cậu ta bị bệnh tim và cả ngày hôm ấy cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó. Lúc chiều tối cả đám đi uống rượu thì cậu ta tâm sự là mình sắp chết rồi, đang bị bệnh về tim giai đoạn cuối. Lúc đầu không ai trong chúng tôi tin nhưng cậu ta cứ nói đi nói lại xong còn bật khóc huhu làm chúng tôi giật mình, ba chân bốn cẳng kéo cậu ta vào bệnh viện kiểm tra. Kiểm tra xong xuôi còn bị bác sĩ mắng cho là: “Nếu rảnh rỗi quá thì đưa bạn đến bệnh viện tâm thần nhé.” Truy hỏi một hồi thì ra là cậu ta tự suy diễn. Thaen với Q hôm ấy suýt cho cậu ta một bữa “buffet chân” no nê.
“Bạn tôi, Kawinphop sẽ là người thực hiện cú đá phạt góc. Hôm nay chỉ đi bộ thôi bạn tôi cũng khiến con gái hú hét.” - Thaen đang chuẩn bị tư thế đá bóng cũng phải dừng lại vì bận cười Pun.
“Và vâng, trận đấu hôm nay của chúng ta sẽ không thể diễn ra nếu thiếu đi nhà tài trợ tốt bụng. Xin được gửi lời cảm ơn tới bánh Pocky, xe đạp điện Yamaha Fino, thức ăn chó mèo Me-O.” - Rốt cuộc là đang quảng cáo cho Fino hay Me-O thế? “Bim bim Hanami, Băng vệ sinh Laurier và ắc quy 3K.”
Hiệp một kết thúc với tỉ số 1-1. Sang hiệp hai, Kỹ thuật phấn chấn hơn hẳn với pha ghi bàn của Thaen. Sau thời gian nghỉ ngơi vì chấn thương, cậu ấy đã quay lại thể hiện kỹ năng của cựu cầu thủ đội tuyển trường bằng bàn thắng đẹp mắt, nâng tỉ số lên thành 3-1 và giành chiến thắng cho Kỹ thuật. Tất cả bạn bè trong khoa đều chạy vào sân ôm ghì lấy cậu ấy ngay khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.
“Trời đất ơi, cú dứt điểm quá đẹp mắt! Kawinphop số 21 khoa Kỹ thuật Mỹ tính đúng là vua phá lưới đỉnh cao.”
“Đỉnh cao như thế nào hả bạn Pun?”
“Đỉnh cao là không còn có gì có thể vượt qua được hơn nữa đó bạn Bes, hahaha.” - Thôi chúng mày cứ tiếp tục ôm mic tấu hài đi.
Thaen chạy khỏi đám bạn, lao đến ôm một người (ám chỉ Fang). Sau đó, cậu ấy chạy về chỗ chúng tôi đang ngồi rồi cởi áo bóng đá để khoe dòng chữ được in lên chiếc áo phông trắng bên trong.
“Bàn thắng này là dành cho vợ.”
Pun trông thấy và đọc luôn lên loa. Tiếng hò reo lúc này khiến cho sân bóng suýt thì nổ tung. Điều này chứng tỏ Thaen tự tin chắc chắn là mình có thể ghi bàn. Ừ thì cũng đúng, cậu ấy là tiền đạo cơ mà.
“Aaaaaaaaaaaaaa, tao ngất mất thôi, P'Thaennnnnnn!” - Mấy cô gái trên khán đài phát điên lên rồi, la hét đến lạc cả giọng.
“Ghen tị quá, ai thế mày?” - Mấy bạn bắt đầu chuyển hướng tìm kiếm xem người ấy là ai.
Thaen cười toe, tạo dáng sút bóng về phía Fang - người lúc này đang đỏ bừng như con tôm.