78. Chung Kết Bóng Rổ: Phum Ra Sân

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chung Kết Bóng Rổ: Phum Ra Sân

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là lễ bế mạc hội thao cùng với màn diễu hành và trận chung kết môn bóng đá, nhưng chung kết bóng rổ mới là nơi nhận được nhiều sự quan tâm hơn cả.
Đó là trận chung kết giữa khoa Kỹ thuật và khoa Kiến trúc.
Hờ hờ, như mọi người đã biết, Kỹ thuật và Kiến trúc vẫn luôn không đội trời chung, tôi cũng không rõ hai khoa này có hiềm khích sâu xa gì mà khiến đôi bên tranh đấu nhau hết năm này qua năm khác. Theo lời người yêu tôi kể thì đó là bởi vì "danh dự", à ha, có thể thua cũng được nhưng phải ngầu.
Không ngạc nhiên khi hôm nay người kéo đến xem chật kín nhà thi đấu. Hôm qua xem bóng đá đã thấy đông mà hôm nay đi xem bóng rổ cảm thấy hôm qua chẳng thấm vào đâu, suýt nữa không có cả chỗ đứng luôn. Cơ mà tôi có chỗ ngồi VIP được đặt trước rồi, hihi. Dẫu đã có chỗ ngồi nhưng sáng nay tôi vẫn phải đến trường từ sớm.
Không đến sớm sao được, hôm nay Phum thi đấu mà. Ban sáng tôi với cậu ấy mỗi người đi một xe, Phum đi sớm hơn vì còn phải giúp khoa chuẩn bị dụng cụ, đồ đạc âm thanh ánh sáng các thứ. Trước khi ra khỏi phòng cậu ấy không quên dặn đi dặn lại là tôi phải đến sớm để cổ vũ cho cậu ấy.
Hôm nay cả nhóm đều đi cổ vũ cho Phum, chỗ Phum đặt trước ngồi ngay sau các vận động viên, đúng kiểu siêu VIP luôn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc tôi không thể nhìn đi đâu khác. Rốt cuộc là cho tôi đến xem cậu thi đấu hay là để tôi ngồi đây cho cậu ngắm thế?
Đáng thương cho thằng Fang, một bên là em trai, một bên là khoa của mình, nó chỉ biết khoanh tay ngồi im. Cơ mà điều đáng thương hơn cả là không biết hôm qua thằng Thaen đã làm gì mà ăn mừng ghi bàn dữ dội đến thế, hôm nay Fang nó mặc nguyên một chiếc áo cao cổ dài tay nhưng tất nhiên đôi mắt cú vọ của tôi vẫn thấp thoáng nhìn thấy nốt đỏ trên cổ nó.
"Này, khoa Kỹ thuật chọn cầu thủ vì ngoại hình thay vì kỹ năng đúng không?" Thằng Chen hét lên trêu chọc đám Phum đang đứng khởi động gần đó. Nó nói cũng không sai chút nào vì đội Phum và cả mấy bạn mà tôi không biết mặt nhìn cứ như một câu lạc bộ người mẫu vậy. Chẳng cần nói chắc hẳn các bạn cũng biết lý do vì sao hôm nay con gái và cả những người giả gái kéo đến sân đông như vậy, bởi vì ngoài đội của Kỹ thuật thì đội bên Kiến trúc có thằng Kleun dẫn đầu, kẻ tám lạng người nửa cân.
"Sao cậu lắm chuyện thế, thi xong bơi rồi à?" - Phum vừa nói vừa ném chiếc khăn lau lên đầu thằng Chen.
“Tôi không muốn nổi bật quá nên để mấy đứa em thể hiện thôi.”
"Hahaha, có mà già quá không bơi nổi nữa thì có!" - Thằng Q dí đầu thằng Chen, hahaha, đáng đời, chắc dùng hết sức vào việc khác rồi nên giờ không còn sức mà thi đấu nữa chứ gì, đúng là nha sĩ!
"Peem, đưa tôi cái găng tay." - Phum đứng trước mặt tôi. Tôi, thằng Q, thằng Chen, thằng Beer ngồi hàng đầu, còn thằng Thaen, thằng Fang, thằng Pun, thằng Mick ngồi hàng trên. Bên cạnh là nhóm của Green, Gigi, Kathy cùng mấy cô gái khác.
Tôi cứ nghĩ là mình đến sớm lắm rồi nhưng nhìn nhóm Gigi thì có vẻ họ đã ngồi chầu chực ở đây từ lúc nhà thi đấu còn chưa mở cửa. Nhìn đôi mắt lờ đờ hướng về Phum là biết ngay, hahahahaha.
"À ờ, đây đây." - Tôi lục trong túi đeo vai để tìm cho Phum đôi găng tay đen mềm mại. Sáng nay cậu ấy đi vội nên quên mang theo, thế là gọi điện nhờ tôi cầm đi giúp. Cậu ấy đeo găng tay vào trông ngầu hơn hẳn vì màu sắc tương phản với bộ đồng phục. Hôm nay khoa Kỹ thuật mặc áo trắng, còn Kiến trúc mặc áo đen.
“Ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi! Cậu lo cho bản thân cậu đi, thua là tôi bắt đi bộ về đấy.”
“Thế nếu thắng thì sao?”
“Thì được cúp chứ sao nữa.”
"Không muốn cúp đâu, muốn Peem cơ." - Chấm hết. Tôi chẳng biết nói gì thêm. Cậu ấy cười khoái chí khi nhìn thấy vẻ mặt cạn lời của tôi. Cậu say bóng rổ à Phum. Phum vừa chỉnh lại băng tay vừa lấy chân khều khều chân tôi, tôi làm lơ. Đám bạn tôi thấy Phum thả thính ngọt xớt như thế thì quay sang vui vẻ hóng chuyện.
Tiếng còi vang lên báo hiệu cầu thủ hai bên tập trung ra sân.
“Sắp đấu rồi, cho xin ít lời động viên đi.”
“Xin xỏ gì, phải mua bán cả đấy, mà anh dùng ở đây hay mang về nhà ạ, hahaha.”
“Xin phép được mang người này về nhà.”
Woohoooo, tiếng đám bạn quỷ tha ma kia rú lên làm nền cho câu chuyện của Phum.
“Bố mày đi tu à thằng quần, hú cái gì thế hả!”
"Ấy ấy, ngại quá nên nói bậy ra à, Phum đã xin thế rồi thì cậu cho nó đi, để bọn tôi bịt mắt lại." - Thằng Q nói rồi giả vờ nhắm mắt đoạn nó mở he hé ra ngó tôi. Mẹ nhà mày, tao cũng biết ngượng đấy nhé.
"Đáng yêu quá Lùn ạ." - Lại thêm cả thằng này, đừng tạo chủ đề cho bọn nó trêu nữa.
“Trai đẹp ơi là trai đẹp, xin cậu hãy chú ý từ ngữ sử dụng với tôi nhé, đi đi bạn cậu đang chờ kìa, và... cố lên nhé.”
"Vâng ^^." - Phum xoa má tôi rồi đi ra sân tập trung cùng đội. Cả đám trai đẹp đứng khoác vai nhau hét lớn "Kỹ thuật cố lên!!!" để nâng cao tinh thần trước trận đấu. Tiếng hô của họ còn kéo theo tiếng thét cỡ 18 triệu đề xi ben từ phía khán đài.
“P'Phum cố lên nhé ~~~”
“Trời ơi đẹp trai quá, sao lại ngầu đến thế hả Phum.”
"Aaaaaaaaaaaaaaa, Kleun ơiiiiiiii." - Xen lẫn có cả âm thanh cổ vũ cho Kiến trúc.
Khi cả hai đội tập trung ra sân để bắt tay nhau, Kleun quay lại thấy tôi thì cười toe đồng thời vẫy vẫy tay. Tôi cũng cười rồi làm khẩu hình miệng "Fighting", Phum để ý liếc nhìn một chút thôi chứ cũng không nói gì. Người yêu tôi tiến bộ quá đi.
Sau hôm nói chuyện ở nhà tôi, Phum có vẻ cũng đã chịu chấp nhận Kleun, chắc cậu ấy ý thức được người tôi thật sự yêu là ai rồi. Kleun vẫn gọi điện nói chuyện với tôi thường xuyên, thi thoảng thì chuyển sang nhắn tin trên Facebook, Phum không cấm cản gì cả. Thấy không, nếu ta thực lòng hiểu nhau thì cuộc đời này hạnh phúc biết bao ^^.
Thế nhưng sự thật Phum bảo là: "Tôi sẽ mượn tay nó để xử những đứa khác có ý với cậu." - đúng là đểu thật đấy.
"Này Q, cậu đoán bạn mình hôm nay sẽ cổ vũ cho ai?" - Thằng Chen nhướn mày, nháy mắt với thằng Q, hai người họ đang nói chuyện ngay trên đầu tôi đây này.
“Ôi dào, câu đấy mà cậu cũng hỏi được à Chen, kết quả cậu cũng thấy rồi đó thôi, nhưng mà tôi chỉ sợ đang đấu bóng rổ lại chuyển sang đấu quyền anh giữa sân lắm.”
"Hahaha." - Tiếng cười phát ra từ một anh bạn đẹp trai đang khoanh tay ngồi phía trên. Chắc là cậu ấy trả thù cho vụ tôi trêu cậu ấy ngày hôm qua đây mà.
Hình ảnh Phum và Kleun đứng đối mặt chờ giành bóng có thể khiến người xem trong nhà thi đấu hú hét, còn tôi thì chỉ ngồi yên lặng với nỗi tủi hờn. Tại sao hai người họ lại cao như thế??? Sao tôi lại xui xẻo thế này? Tại sao??? So về chiều cao thì hai người họ xêm xêm nhau nhưng Kleun có vẻ vạm vỡ hơn một chút.
Dù hai người họ đứng cạnh nhau thì Kleun vẫn không nằm trong tầm nhìn của tôi. Không phải mắt tôi bị lác mà là tim tôi đã lệch về một phía nên chỉ nhìn thấy mỗi Phum thôi >_