83. Về nhà Phum

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưa thứ Bảy, tôi tỉnh dậy với đầu óc choáng váng. Một phần vì rượu, nhưng phần lớn là do... thằng Phum!!!
Đêm qua, lúc về đến phòng đã là gần ba giờ sáng. Thay vì được ngủ, tôi lại phải vật lộn với tên điên đó. Mẹ kiếp, không hiểu lấy sức ở đâu, nó khiến tôi mệt rã rời. Còn nó ư, nhìn mà xem, nó đang nằm ườn ra ngủ một cách thoải mái. Tôi có nên xịt thẳng thuốc diệt côn trùng vào mặt nó không nhỉ? Sau một hồi vừa mắng mỏ, vừa rủa xả Phum cho hả dạ, tôi lê tấm thân mệt mỏi vào phòng tắm. Sau khi tắm táp, sấy tóc và mặc quần áo xong xuôi, tôi vào lại phòng đánh vào đầu nó một cái cho bõ tức rồi nhanh chóng chuồn ra ngoài thoát thân, haha. Tôi sợ nó trả thù lắm, dù là người yêu nhưng thằng Phum chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện tôi đánh vào đầu trong lúc nó ngủ đâu.
Thứ nữa là Phum chưa bao giờ khoan nhượng với tôi. Nếu tôi trêu nó, nó sẽ trả lại cho tôi đau đớn gấp đôi. Có một lần, tôi nhớ là tôi ném áo lên mặt nó, mẹ kiếp, nó đứng dậy vả vào đầu tôi một cái suýt thì lõm sọ luôn T_T. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ “hành hạ” tên đẹp trai đang ngủ, tôi lượn vào bếp kiếm gì đó đơn giản để ăn và chuẩn bị bữa sáng cho Phum (nếu nó nuốt trôi được tài nấu nướng của tôi). Thế nhưng khi mở tủ lạnh và tủ bếp ra, thứ tôi thấy chỉ là... ba chai nước lọc và một chùm nho thối. Tôi đóng sầm tủ lại, lòng tràn đầy thất vọng. Hôm nay chắc phải ra ngoài mua đồ về dự trữ thôi, vậy thì sáng nay đành ăn tạm ngũ cốc nhạt nhẽo vậy, Phum nhé. “Peemmmm.” – Tôi vừa ăn được ba muỗng ngũ cốc thì đã nghe thấy tiếng gọi tên mình vọng khắp nhà. Không biết nó thuộc loại người gì mà cứ dậy cái là gọi tôi, ngay cả khi tôi vẫn nằm cạnh nó cũng gọi. “Lùnnnnn, đâu rồi?” – Phum ôm chú hổ bông, chầm chậm ló cái đầu tóc rối bù ra khỏi phòng. Khi nhìn thấy tôi, nó trợn tròn mắt lên: “Gọi mà sao không trả lời?” “Đang ăn.” – Nó đi về phía tôi rồi ngồi xuống bên cạnh, rướn cái mặt còn đang ngái ngủ ngó vào bát. “Cái gì đây?” “Ngũ cốc, ăn không, tao làm cho mày rồi đấy.” – Nó lắc đầu rồi gục lên vai tôi.
“Peem.”
“Hửm?”
“Về nhà tao ăn cơm không?”
Cái gì cơ, về nhà mày ăn cơm ư?
Một lời mời nghe rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến tôi nuốt sữa không trôi. Không phải hai đứa chưa từng nhắc đến chuyện Phum muốn tôi ra mắt bố mẹ cậu ấy, không phải Phum chưa từng rủ tôi về nhà chơi, không phải tôi không muốn làm quen với gia đình Phum, nhưng mà tôi... vẫn chưa sẵn sàng.
“Để tôi chuẩn bị tâm lý thêm một hai tháng được không?”
“Chỉ ăn bữa cơm, gặp mẹ thôi mà. Tôi đã về nhà cậu rồi, cậu không muốn về nhà tôi sao?” – Đừng có làm nũng, tôi lại mềm lòng mất.
“Thì, cũng không phải như thế, nhưng mà tôi...” – Haiz, tôi sợ mình sẽ hành xử không ra sao. Phum rủ tôi rất nhiều lần rồi nhưng tôi toàn kiếm cớ này nọ để thoát thân. Nhưng hôm nay có lẽ đã đến lúc rồi.
“Đi đi mà, Peem. Cậu đừng nghĩ nhiều, có tôi ở đó mà, còn có cả chú hổ nữa.” – Phum cười rồi cầm món đồ trông như gấu nhưng tên là hổ đưa lên thơm má tôi. Sau đó, cậu ấy kéo tôi vào lòng để ôm, tôi gật đầu thay cho lời đồng ý. Tôi cũng nên đến gặp người quan trọng của người tôi yêu, nên đi gặp phụ huynh thôi.
Dù phải đến dưới danh nghĩa không thể công khai cũng chẳng sao.
***
Hơn một giờ chiều, chúng tôi đã về đến nhà Phum. Tôi không biết phải miêu tả căn nhà thế nào. Nói một cách đơn giản là bạn sẽ sở hữu được căn nhà như thế này chỉ khi bạn đã là tỷ phú. Nó nguy nga, sang trọng hơn cả tưởng tượng của tôi. Tôi cũng biết nhà cậu ấy giàu, nhưng... đây không phải biệt thự nữa mà là cả một cung điện rồi.
Từ hàng rào hợp kim cao chót vót bao quanh phải đi một quãng rất xa mới vào đến căn nhà chính. Thật sự thì nó có thể làm đường chạy điền kinh 400 mét luôn được ấy. Đài phun nước kiểu Âu dựng giữa sân đẹp tuyệt vời, chắc nó được xây dựng để vừa lái xe chạy vòng quanh vừa nghịch nước cho vui.
“Hồi hộp à Peem?” – Phum đỗ xe rồi quay sang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi.
“Cũng hơi hơi.” Phum cười, đưa tay lên xoa xoa má tôi rồi đặt xuống một nụ hôn khiến tôi giật bắn mình. Tôi quên mất là cửa xe của Phum đều được dán phim đen hơn cả vực sâu, chắc không ai nhìn thấy được đâu.
“Đi thôi.” – Phum đẩy nhẹ lưng tôi: “Mẹ tao tốt tính lắm, không phải sợ đâu.” – Nó cúi đầu xuống nói với tôi, nở nụ cười tươi rói. Tôi cũng cười lại với nó. Chỉ mong sao luôn có Phum ở cạnh bên thì tôi chẳng sợ gì cả.
“Ừm, nhưng mà nhà mày có phải hơi quá lố không Phum?”
“Hờ hờ, chia một phần để làm nhà tân hôn cho hai đứa mình cũng được đó nhỉ.”
“Mày tránh xa tao ra.” – Dạo này siêng thả thính thế không biết, hừ. Tôi lắc đầu rồi đẩy cậu ấy ra. Ít nhất thì câu thả thính ngớ ngẩn của cậu ấy cũng giúp tâm trạng tôi thoải mái hơn.
Vừa bước xuống xe, tim tôi lại càng đập dữ dội. Có khi nào tôi sẽ chết trong nhà người yêu không đây? Lần đến chơi này không phải để công khai mối quan hệ của hai đứa. Tôi không nghĩ là bố mẹ Phum có thể nở nụ cười hạnh phúc nếu tôi thông báo rằng hai đứa là người yêu của nhau. Lần này đến là để làm quen với phụ huynh... à thì... đằng nào cũng đã “ăn nằm” với con trai nhà họ cả năm trời rồi còn gì, hehe, tôi cũng nên đến để bày tỏ lòng biết ơn với người có công sinh thành dưỡng dục Phum chứ. Nghe rất đúng với luân thường đạo lý đúng không nào. Hy vọng hôm nay chúng ta sẽ làm thật tốt, chiến thôi!
“Chào chị Nim ạ.” – Có một cô giúp việc ra đón chúng tôi, cô ấy mỉm cười rất thân thiện, mà sao Phum lại gọi là chị (P') nhỉ, vậy tôi cũng nên gọi là chị đúng không. Tôi đưa hai tay lên vái rồi mỉm cười chào, chị ấy cũng nhanh nhẹn chắp tay vái lại tôi: “Chị Nim ơi, đây là Peem, là...” – Phum quay sang nhìn vào mắt tôi, tôi gật đầu cười để động viên cậu ấy.
“Là bạn của Phum ạ.” – Chúng tôi đã bàn với nhau sẽ giới thiệu đối phương là gì khi cả hai ở cùng gia đình, vì chúng tôi chưa thể làm được tất cả những gì mình muốn. Đó là sự thật, xã hội này có quá nhiều quy luật. Tôi thì có thể không quan tâm, nhưng vẫn phải để ý vì ở đây có người quan trọng của Phum.
Lúc ở cùng bạn bè, tôi muốn làm gì cũng được, tôi có thế nào thì cậu ấy cũng vẫn chấp nhận và luôn sát cánh bên tôi. Nhưng đối với người trong gia đình, tôi không biết liệu người lớn có thể chấp nhận tình yêu của chúng tôi đến đâu. Không biết bố mẹ sẽ nghĩ thế nào khi biết người yêu của con trai mình cũng là con trai. Vậy nên tôi và Phum phải giữ kín chuyện này lại đã. Sẽ phải mất thời gian và tôi chẳng biết là mất bao lâu. Cũng có thể sẽ chẳng có ngày đó, ngày mà chúng tôi có thể nói ra sự thật, nhưng ngay cả như thế cũng chẳng sao.
Dù chưa thể nói cho ai biết về tình yêu của hai đứa, nhưng tôi không buồn đâu. Vì người duy nhất mà tôi muốn nói lời yêu... đó là... Phum.
“Em chào chị.” – Tôi lại vái thêm lần nữa.
“Chào cậu, ôi chà, cậu đẹp trai quá.” – Chị tinh mắt quá, em ngại.
“Haha, nếu mặt này mà gọi là đẹp trai thì Phum gọi là gì?” – Thường thì Phum không phải đứa thích tự sướng đâu, nói đúng ra là cậu ấy chưa bao giờ quan tâm đến gương mặt của mình. Nhưng mà phàm là chuyện có dính dáng đến tôi thì... cậu ấy sẽ không ngần ngại lao vào. Hừm, bình tĩnh nào Peem, mày phải thể hiện mình là người lương thiện. Cười đi Peem, cười đi, đừng động tay động chân.
“Ôi dào, bé Phum của chị Nim đương nhiên là đẹp trai nhất rồi. Nhưng Phum nói bạn vậy là không được đâu nhé. Chị nghĩ là hai đứa nên vào trong nhà đi, mẹ ngồi đợi bé Phum trong phòng khách từ sáng rồi đó.”
“Dạ, haha.” – Thằng khốn, mày còn định cười hề hề vào mặt tao bao lâu nữa. Tôi tranh thủ lúc chị Nim đi trước dẫn đường cho hai đứa mà quay sang đạp cho tên đẹp trai một cái, haha.
“Ối, đệt, đau đau.”
“Ơ, bé Phum bị sao thế?”
“Peem đá Phum đó chị Nim.” – Chị Nim lắc lắc đầu mặc kệ cậu ấy, hahaha, vừa lòng tôi lắm. Phum quay sang trừng mắt nhìn tôi. Dù chỉ là nông dân quèn, nhưng nông dân này vẫn trị được phú hào đấy nhé.
“Tao sẽ mách mẹ.” – Cậu ấy xích lại choàng tay qua cổ tôi.
“Mời, mà mày ôm tao làm gì, xùy xùy.”
“Hờ hờ, chó Lùn này, tâm trạng tốt hơn rồi đúng không? Mày đáng yêu thế này, tao biết chắc kiểu gì mẹ cũng thích mày.” – Tâm trạng tâm treo cái gì. Dứt lời, cậu ấy buông tôi ra rồi chạy tới ôm ai đó. Chẹp, cái gì thế, làm tôi ngượng rồi trốn hả, khốn kiếp.
“Con trai của mẹ tới rồi đây.” – Người phụ nữ xinh đẹp đặt cuốn tạp chí đang cầm xuống rồi dang rộng vòng tay về phía con trai, Phum cũng tiến lại ôm lấy cô ấy. Đừng nói đây là mẹ Phum nhé, ối trời đất ơi!!! Sao trông cô vẫn trẻ, vẫn đẹp như vậy cơ chứ. Hai mẹ con cứ thế thể hiện tình cảm thắm thiết với nhau, để lại tôi đứng đó như trời trồng. Cái đứa dắt tôi đến đây chắc quên béng vẫn còn có một người đang đứng sượng sùng đằng sau rồi, phải cho đến khi mẹ quay ra nhìn thấy sự tồn tại của tôi mới được chú ý.
“Ơ, bé Phum đưa ai về cùng vậy con? Mẹ không kịp nhìn, xin lỗi con nhé, ngồi đi bé.” – Bé hở? Hờ hờ, mày đúng là cả đời chìm trong hai chữ “dễ thương” mất thôi, Peem ạ.
“À mẹ ơi, đây là Peem, là...” – Nghe Phum giới thiệu mà nhịp thở tôi như ngừng lại. Mày còn ngập ngừng làm gì hả thằng đần.
“Con chào cô, con là bạn của Phum ạ.” – Tôi đi tới ngồi xuống sofa và chắp tay chào bằng sự tôn kính tột độ. Nếu có thể quỳ xuống lạy chắc tôi cũng làm luôn rồi, haha.
“Không cần nghiêm trang thế đâu, mà sao lại gọi là cô, gọi mẹ đi chứ.”
“Dạ mẹ.” – Thế rồi hai mẹ con họ cùng cười.
“Bé là bạn của Phum hả, sao mẹ trông không thấy quen nhỉ?”
“Con học khác khoa với Phum ạ.”
“À à, học khác khoa, thế bé học gì?” – Sao hai mẹ con khác nhau thế. Mẹ thì trông rõ là hiền lành, xuất thân cao quý, ăn nói dễ nghe, mà nhìn sang con thì... chẳng được nết na gì giống mẹ.
“Con học Mỹ thuật ạ.” – Mẹ mỉm cười rồi gật đầu bày tỏ đã hiểu. Thật sự thì bảo là hai chị em tôi cũng tin luôn ấy.
“Cậu ấy là bạn của thằng Thaen ấy mẹ, rồi sau đó mới biết con.” – Sao mày không nói luôn là biết như thế nào đi, ấn tượng lắm luôn đấy.
“À Thaen à, mà lâu lắm rồi không thấy Thaen đến nhà mình chơi nhỉ. À bé tên là gì thế?” – Mỗi lần nghe mẹ gọi tôi là “bé”, cái tai tôi lại thấy ngứa ngáy làm sao ấy. Thà nghe ngài Đại tá gọi tôi là Mèo còn thấy ổn hơn. -_- Tôi không thấy tự nhiên chút nào.
“Con tên Peem ạ.”
“À bé Peem, mặt mũi trông đáng yêu quá, người thì nhỏ nhắn, có thật là cùng khóa với Phum không đấy, haha.” – Câu nói của mẹ khiến tôi suýt thì té nhào, Phum thì đứng đó cười thích chí.
“Cùng khóa đấy ạ.” – Tôi còn sinh trước nó chín tháng hẳn hoi. Tôi tranh thủ liếc xéo Phum. Còn cậu ấy thấy thì chỉ nhún vai, nhướng mày nhìn lại.
“Sao nhìn Peem có vẻ không thoải mái thế con? Cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Phum không hay đưa bạn về nhà đâu, chẳng giống anh Oat chút nào, anh ấy nhiều bạn lắm, mỗi lần đến chơi phải cỡ mười người. Peem, lại gần mẹ chút nào.” – Tôi nghe thấy thế thì ngây ra quay sang cầu cứu Phum – người đang ngồi cọ tay mẹ. Cậu ấy gật đầu với tôi.
Tôi khom người đi tới chỗ mẹ. Mẹ sờ đầu sờ mặt tôi như thể đang lựa hoa quả trong chợ vậy. Ờm, mẹ ơi đây là người đó mẹ.
“Mắt đẹp quá, mẹ cũng muốn có một cậu con trai bé bé như thế này. Chắc chắn bé Peem là người tốt.”
“Sao mẹ biết được?” – Phum ngay lập tức sấn vào.
“Thì nhìn mắt đó Phum. Mắt Peem nhìn trong trẻo, lương thiện.”
“Nó còn đần nữa mẹ ạ. Ối, sao mẹ đánh Phum?”
“Thế sao Phum lại nói bạn như vậy, hả?”
“Mẹ, Phum là con mẹ đấy nhé.” – Cậu ấy khoanh tay lại trước ngực, mặt hờn dỗi. Ờm... tôi có phải đi dỗ không nhỉ? Mà thôi, chẳng cần đâu, mẹ cậu ấy quay sang dỗ con trai rồi. Mẹ kéo Phum vào lòng, xoa dịu cậu ấy. Phum dựa mặt lên vai mẹ nhưng tay cậu ấy thì vươn ra xoa đầu tôi. Cậu ấy nhìn tôi cười híp mí rồi làm khẩu hình miệng nói với tôi mấy từ mà tôi đọc được là…
“Yêu mày, Lùn ạ.”
Cái thằng... thằng... thằng hâm này.
Mẹ Phum là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Nhìn đi nhìn lại thì thấy thằng Fang được thừa hưởng dáng mặt từ mẹ, à không phải là cả khuôn mặt luôn. Mẹ lúc nào cũng cười. Đôi mắt mẹ rất sáng, biểu thị rằng đây là một con người có tấm lòng lương thiện. Chính điều đó đã khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Và theo tôi quan sát thấy, có vẻ mẹ yêu cậu con trai thứ ba này nhất, những hành động của mẹ với Phum chẳng khác nào cậu ấy là một học sinh lớp ba.
Tên đẹp trai đã tìm được một chỗ dựa lớn để làm nũng. Mà lúc Phum ở với mẹ cũng không khác lúc ở bên cạnh tôi là bao, có lúc nhõng nhẽo, có lúc trẻ con. Ví như lúc này mẹ rủ Phum đi tham gia một bữa tiệc gì đó của bạn mẹ mà cậu ấy ương bướng nhất quyết không chịu đi.
“Phum không thích đâu, sao cứ phải bắt Phum đi chứ?”
“Thì mẹ muốn khoe con trai mẹ mà. Anh Oat không đi được, Fang thì nhắn bận làm bài tập, Phum đi với mẹ nhé.”
“Fang nói dối đấy, Phum biết.”
“Ha, Peem nhìn mà xem, con trai mẹ bướng chưa này. Phum không thấy ngại với bạn hả?” – Mẹ nói thế chứ tay vẫn xoa đầu con trai cùng nụ cười cưng chiều.
Những điều thằng Fang từng nói, rằng Phum là con trai cưng của mẹ, bám mẹ, được mẹ chiều quả không sai chút nào. Tôi nhìn hình ảnh trước mặt mà nhoẻn miệng cười. Tôi biết rồi, người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời Phum là một người tốt đẹp vô cùng.
Mẹ cũng gợi chuyện để nói với tôi, hỏi chuyện học hành, chuyện của Phum, chuyện cuộc sống xung quanh. Đồng thời, mẹ cũng kể cho tôi nghe chuyện này chuyện kia và phần lớn đều có liên quan đến con trai.
Sau cuộc nói chuyện, tôi mới cập nhật thêm được một thông tin mới và muốn kể cho các bạn, đó là: không cần phải ghen tị với gia đình Phum rằng tại sao con trai nhà này ai cũng bảnh đâu, vì trong cơ thể họ trộn lẫn bảy tám dòng máu chủng tộc. Bố Phum có một phần tư dòng máu Italy, Anh, Tây Ban Nha. Mẹ Phum vừa có dòng máu Trung Quốc vừa có dòng máu của người da trắng, chả trách mắt mẹ lại to tròn đến vậy, hờ hờ. Với lai lịch như vậy, con sinh ra không đẹp trai mới là lạ đấy. Một đứa dân Thái gốc lai Trung chút chút như tôi chỉ được thế này thôi, buồn quá đi. Sao ngài Đại tá không trộn các dòng máu cho tôi chứ.
“Tốt tốt, mẹ chồng nàng dâu yêu quý nhau thế là tốt.”
“Đệt, buông tao ra được rồi đấy.” – Mẹ, nói năng gì vậy, không cho ôm nữa đâu.
“Hờ hờ, hôn cái đã.”
“Đừng Phum, cái thằng này, tao nóng, buông ra.” – Cậu ấy không nghe đâu ạ. Cậu ấy xoay người tôi lại rồi đặt lên môi một nụ hôn thật sâu, thật lâu. “Ư ưm, Ph... Phum, đủ rồi đấy.” – Cậu ấy cắn nhẹ môi tôi một lần nữa rồi mới chịu rời ra. Mẹ kiếp, thương tích đầy mình, nhưng mà... dẫu thế thì tôi cũng sẵn lòng, hahaha.
“Phum, đây là anh Oat à?” – Tôi cầm bức ảnh được đặt trên đầu giường lên nhìn cho rõ. Phum cũng theo đó mà đi tới ngồi xuống bên cạnh tôi. Trong ảnh là một chàng trai với nụ cười rạng rỡ, hai tay dang hai bên ôm cổ hai đứa em trai mà tôi vừa nhìn là thấy quen mặt. Khung cảnh đằng sau là tháp Eiffel.
Tôi không biết nên nhận xét thế nào về ngoại hình của anh Oat. Nói đơn giản thì nhìn anh ấy giống như đem hình của Fang và Phum gộp lại, đẹp trai kinh khủng. Nếu tôi mà có con ư? Tôi sẽ lai nó nhiều dòng máu cho mà xem, cứ chờ đó.
“Ừm, chụp lúc Oat vừa tốt nghiệp. Anh ấy còn được nhận bằng danh dự hẳn hoi, vậy nên bố đã trao thưởng một chuyến đi du lịch đến bất kỳ đâu cũng được. Phần thưởng của Oat nhưng Fang là người chọn địa điểm.” – Phum nói đến đây thì bĩu môi, mặt hơi hờn, haha, đáng yêu quá: “Fang thích châu Âu lắm, đi mấy lần rồi mà vẫn không thấy chán.”
Giữa anh em trong nhà mà thằng Fang vẫn thể hiện được uy quyền của mình. Đến người nhà mà cậu ấy còn chẳng nể nang thì bạn bè như đám tôi có là gì. Đương nhiên là với người yêu thì cậu ấy càng lộng quyền nữa, hờ hờ. Nghĩ đến lại thấy thương bạn Thaen của tôi ghê.
“Nhìn bố cũng có vẻ là người tốt, đúng không?”
“Đúng, bố là người tốt. Bố cho bọn tao tự do, cho bọn tao học cái mà bọn tao muốn học, cho làm công việc mà bọn tao muốn làm. Vì một ngày nào đó cả ba anh em sẽ phải trở về để làm việc theo trách nhiệm và bổn phận.”
“Tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình ấy hả?” – Tôi đặt khung ảnh xuống rồi quay sang nhìn Phum. Giọng Phum đoạn cuối nghe thật cô đơn và đáng thương.
“Ừm.” – Phum ngả đầu lên vai tôi: “Tao có tất cả mọi thứ, nhưng nếu không có mày, tất cả chẳng còn ý nghĩa gì. Tao không thể sống thiếu mày đâu, Peem ạ.” – Tôi vươn tay ra xoa đầu Phum và ôm lấy cậu ấy cùng nụ cười dịu dàng.