We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chung Kết Và Tuyên Ngôn Của Phum
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày được mong chờ cuối cùng cũng đến. Trận chung kết bóng rổ liên trường, nơi Phum và Kleun sẽ làm rạng danh ngôi trường thân yêu, sắp sửa diễn ra trong ít phút nữa. Bầu không khí trong nhà thi đấu lúc này không khác mấy so với trận đấu giữa khoa Kỹ thuật và Kiến trúc hôm trước, thậm chí còn ồn ào, náo nhiệt và sôi động hơn nhiều.
Đội cổ vũ của đối thủ cũng kéo đến chật kín khán đài, hiển nhiên rồi, họ là đội chủ nhà mà, đông người hơn là điều dễ hiểu. Nhưng trường tôi cũng không hề kém cạnh, cả câu lạc bộ cổ vũ đã đến để thể hiện đẳng cấp. Dẫn đầu là Phó Chủ tịch hội sinh viên Pun Pun và người bạn thân thiết của anh ta, Mick, cũng đứng đó tạo dáng để làm động lực cho các nữ cổ động viên. Thật sự là hết nói nổi với hai người này.
Trong số đó còn có Green, chủ tịch câu lạc bộ cổ vũ, cùng nhóm bạn nữ của cô ấy đang ra sức mua vui, cống hiến hết mình cho sự nghiệp giải trí của mọi người. Cổ vũ đến mức quên mình là có thật. (Theo Phum kể thì nhóm này trận nào cậu ấy đấu cũng đến xem, đúng là những người yêu đích thực).
Điểm nhấn trong bữa tiệc cổ vũ này phải kể đến sự xuất hiện của Rachanikul Beer, Chủ tịch câu lạc bộ Luật. Anh ấy đã dành thời gian đến để đảm nhận vị trí đánh trống, cười duyên, khoe sắc, tỏa sáng khiến bao cô gái từ giả đến thật đều ngây ngất. Tôi, Chen, Q, Toey và Matt vừa mới đến vì chúng tôi có tiết học buổi sáng. Thaen vừa thấy chúng tôi ở cửa đã vẫy tay rối rít gọi. Haizz, lại bị chú ý, lại trở thành tâm điểm rồi. Chen, cậu đi nhanh lên đi, còn quay lại cười cười làm cái gì thế. Vừa đến nơi, Fang đã nhảy lên hàng ghế trên để chừa chỗ cho chúng tôi. Cậu ta dang hai chân kẹp lấy Thaen đang ngồi ở hàng dưới, đồng thời đưa tay vuốt ve đầu người yêu như thể đang chơi với cún vậy, ha ha ha. “Úi, Chen ơiiiiiiii, Gi đau răng quá đi mất, Chen xem làm thế nào giúp Gi khỏi đau ngay được khônggggg?” Gi – vợ cũ của tôi – bỏ lại đám đàn em đang đứng cổ vũ nhiệt tình để chạy tới chỗ Chen ngay khi chúng tôi vừa đặt mông xuống chỗ ngồi. Beer, Pun, Green cũng đi theo sau để Mick ở lại solo với mấy anh chị năm tư. “Đúng đó Chen, mỗi khi Kathy thấy mặt Chen, Kathy cảm giác như tim mình đập bùm bụp, có khi nào bị bệnh tim rồi chăng?” Thaen phì cười thì lập tức nhận được ánh mắt nháy mắt cắn môi của Kathy. Ha, lần này đến lượt Fang cười phá lên.
“Kathy, không phải cậu nói cậu bị hội chứng mê trai mãnh liệt sao, cuối cùng thì là bệnh gì vậy?” Tôi nhảy vào ghẹo đôi câu. Kathy nghe thấy vậy thì không chần chừ tặng tôi một cái lườm thật cháy.
“Chen ơi, Kathy đau quá là đau.”
“Khi nào Kathy với Gigi rảnh thì đến chỗ tớ kiểm tra nhé.”
“Oái, Chen đáng yêu nhất luôn, chẳng bù cho chồng của Green.”
“Ơ, cậu đá đểu nhanh quá đấy, đồ rác rưởi dám nói chồng của Q, dù hắn có đáng ghét, có lắm mồm đến đâu thì cái 'vòi nước' của hắn cũng dài tới bốn ngón rưỡi cơ mà.”
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha! “Vòi nước” à, cười chết mất thôi. Khói bốc ra từ tai Q luôn rồi.
“Con dở người này, phải nhân hai lên chứ.” Vừa nói, Q vừa vẹo tai Green, cô ấy la inh ỏi, la đinh tai nhức óc luôn. Chỉ có Toey là đang cười lăn ra đất, vừa cười vừa cổ vũ người yêu mình. Nhóm này cũng thật là kỳ lạ, thấy người ta đau mà mình lại ngồi cười khoái chí.
“Chết chết, nhân hai cơ à chồng, ừm... sao không nhân bốn, à không, làm như cái của chồng cũ làm với em là được, ui, thích quá, thỏa mãn quá.” Green giả bộ mở to mắt, lấy tay che miệng, tay kia đặt lên ngực. Diễn xuất tốt quá đấy bạn.
“Uầy, chồng cậu tám ngón thật hả Green, gì mà dài thế?”
“Đúng vậy đó.”
“Đệch, người hay voi ma mút thế.” Pun – người có 'huyền thoại' về cái 'vòi nước' đương nhiên không thể bỏ qua cuộc vui này, ha ha. Green tiếp tục nháy mắt nháy mũi ba hoa chích chòe, còn Kathy với Gigi thì thỏa mãn 'thú tính' ở chỗ Chen rồi, ha ha. Gigi còn bảo thỏa mãn hơi thở thôi cũng vui lắm rồi, mẹ ơi, sao cô ấy lại nghĩ ra được câu này không biết.
“Thật đó cậu, mà này, ngày trước hẳn mười ngón cơ, tám ngón là còn ít đấy.”
“Đệt, thế sao giờ chỉ còn tám, bị teo lại hay là sao?” Tôi cũng rất muốn biết, he he.
“Không phải, không phải teo mà là bị ngã xe máy, mất hai ngón, bác sĩ không cấp cứu kịp thời nên giờ còn tám ngón thôi, ha ha ha ha ha ha.”
Ô ô ô
“Con Green kia, con dở hơi dở người kia, tao tưởng mày nói chơi chơi mà ra ý đó thật à? Chúng mày, kéo nó ra xa tao đi, thật xa vào, đừng để nó lảng vảng ở đây kẻo người ta lại nghĩ tao có quen nó.” Q tuôn một tràng vào mặt nhóm bạn nữ.
“Ha ha ha.”
Thế rồi nhóm bạn ấy cũng lục tục đi về với các em trong đội cổ vũ, nhưng cứ dăm ba phút lại quay lại chỗ chúng tôi vì khu cổ vũ và chỗ chúng tôi ngồi ngay sát nhau. Thậm chí còn có vài người bên đó lúc cổ vũ không nhìn sân mà lại nhìn chúng tôi.
Lúc này các vận động viên đang khởi động giãn cơ. Hôm nay họ mặc đồ màu đen nhưng áo khoác bên ngoài màu trắng, đằng sau in tên trường rõ to. Phum kéo khóa áo lên tận cổ, đệch, ngầu quá rồi đấy bạn ơi! Mới chỉ khởi động thôi mà khán giả đã hét banh họng rồi. Chưa hết, Phum còn có fanclub riêng hẳn hoi.
“Ôi, trả bao nhiêu tiền mới được làm quản lý đội thế, ai đó nói cho tôi biết đi, trả bao nhiêu nào?” Đó là giọng của Bank – một thành viên trong nhóm của Green, cậu ta còn bảo muốn 'ăn' tất cả mọi người trong đội.
“P'Phum”
“Cố lên.”
“P'Phum”
“Cố lên.”
“P'Phum.”
“Của taoooooo.” Tiếng Green la lên giữa chừng, ha ha ha.
“Bé Kleun.”
“Cũng của tao, tao lấy cả hai, bỏ bụng một lượt luôn, hô hô.”
“Oái, Green tỷ bạo quá đi, chia cho bọn em với chứ, P'Kleun P'Kleun.” Tiếng hô tên Kleun vang khắp nhà thi đấu. Cậu ấy nghe thấy liền quay lại vẫy tay rồi cười. Mấy em gái và mấy em trai??? tí thì xỉu đồng loạt.
Kleun ngại ngùng quay sang nhìn tôi, tôi cũng nhướng mày lại với cậu ấy. Cậu ấy lại cười rồi mới quay người đi tới chỗ bạn.
“Anh Phummmmmmmmmmmm, anh Peem nháy mắt với bồ!!!!!!!” Đệt, Toey, cậu hét cái gì vậy. Khi tông giọng 18 đề-xi-ben của thằng quỷ yêu này lọt vào tai Phum, cậu ấy làm mặt lạnh đi về phía khán đài, và cùng lúc đó tôi co chân đạp vào mông Toey.
“Anh Phum, cứu Toey với, anh Peem định giết em.” Toey chạy tới nấp sau lưng Phum rồi chìa mặt ra lè lưỡi nháy mắt với tôi, thằng chó con này.
“Sao cậu tới muộn thế, tao bảo cậu tới lúc 12 giờ cơ mà.” Cái thằng này, cứ mở mồm là lại khiến người ta đau đầu. Tao đến xem đã là phúc tám đời nhà cậu rồi đấy con ạ, hi hi.
“Bọn tao mới học xong, mà cũng đến kịp lúc đó thôi.”
“Ờ, làm như thiếu Peem thì nó sẽ ảnh hưởng đến trận đấu không bằng.” Đúng ý tao quá Chen ạ.
“Nhưng nó có ảnh hưởng với tao.”
“Úi chàaaaaaaaaaaa.”
“Đệch, lại ghẹo tao. Đi tìm huấn luyện viên của cậu đi, đi đi.” Đừng có thả thính giữa chốn đông người như vậy, tao xấu hổ với người ta. Nhóm bạn của tôi không chỉ biết rú mồm đâu, chúng nó còn đứng lên múa may tay chân nữa cơ.
“He he, Peem, thơm cái đi.” Chưa, vẫn chưa thôi.
“Ô ô tới rồi, Toey lại đây xem phát sóng trực tiếp, nhanh.” Q quay sang cặp cổ Toey lôi về, cậu ta đang ngồi tranh iPad để chơi game với Matt.
“Peem, nếu cậu dám thơm, mỗi bên tao cho cậu 2000.” Fang dựa tay lên đầu Thaen, nhướng mày, nhếch mép với tôi. Đừng nói là 2000, có cho 20000 tao cũng không làm. Người ở đây đã đông thì chớ, mà quá nửa trong số đó đang nhìn Phum chằm chằm.
May thay, các cụ gánh tôi còng lưng, huấn luyện viên gọi Phum vừa đúng lúc. Cậu ấy cởi áo khoác ra rồi vứt lên đầu tôi. Ọe, sặc mùi nước hoa.
Phum chạy lại tập trung với mọi người trong đội, đột nhiên cậu ấy quay người chu môi gửi một nụ hôn gió về hướng tôi. Đệttttttttttt, cậu gan quá vậy! Tiếng la hét dội lên khiến nhà thi đấu suýt nữa thì sập.
“Oái, bé Phummmmmmmmmm.”
“Cậu ơi, giờ tao cổ vũ cho đội bạn thì có sai quá không, mẹ nó đẹp trai vãi.”
Tôi chỉ biết đứng hình, còn Q và Thaen thì cười không ngậm được mồm.
“Phumin, giá trị mà Peenarat xứng đáng có được.” Thằng quỷ Fang, slogan quần què gì vậy???
Tôi cố gắng gọi tinh thần trở lại nhưng tinh thần vẫn bơ tôi, nó đi mất rồi, nó không về nữa. Chó Phum kia, tất cả là tại cậu!
Hiệp đầu tiên của trận đấu diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng và gay cấn, cả hai đội đều rượt đuổi tỉ số sít sao. Tiếng reo hò cổ vũ cạnh tranh với tiếng giày ma sát trên sàn. Trận đấu diễn ra với nhịp độ rất nhanh, đỉnh cao lắm luôn, các cậu có phải từ đội tuyển quốc gia xuống không thế. Có vẻ như đội trường tôi đang có ưu thế hơn vì điểm số dẫn trước. Kết thúc hiệp một, điểm của đội trường tôi đã là hơn 60 rồi.
Vào hiệp hai, cảm giác như đội bạn chơi mạnh bạo hơn nhưng không đúng với tinh thần thể thao vì rất nhiều lần giao tranh khiến đội tôi bị thương. Hơn nữa, có vẻ họ tập trung kèm cặp Kleun vì cậu ấy là hậu vệ ghi điểm. Mà vấn đề là tại sao trọng tài lại không nhìn ra trong khi có rất nhiều lần sự việc xảy ra ngay trước mặt? Hờ hờ, lẽ nào vì bọn tôi không phải đội chủ nhà chăng.
“Kleun, ổn không?”
“Vẫn ổn thầy ơi.”
“Có cần em đổi cho số tám không ạ?” Earth – một người trong đội cất tiếng hỏi. Cậu này to cao nhất đội, cậu ta là center của đội luôn mà. Lý do mà chúng tôi nghe thấy mấy câu vừa rồi là vì ngồi ngay sau đám vận động viên.
“Không sao đâu, bên kia chắc quyết tâm bảo vệ chức vô địch nên chơi cả bóng cả người đó mà, thầy cho người quay video lại rồi, nếu có vấn đề gì hoặc tình trạng xảy ra nghiêm trọng hơn ta còn có cái làm bằng chứng. Đừng chạy theo cảm xúc của đối thủ, cứ bình tĩnh, chơi như những gì mình đã tập, chỉ cần cố gắng hết sức mình thôi.”
“Vâng!!!”
“Tốt lắm. Hôm nay dù thắng hay thua cũng không sao cả, thầy biết là các bạn đã thi đấu hết sức mình, đừng quên, chúng ta không chơi một mình, chơi bóng cần phải đi theo đội, phải kết hợp nhuần nhuyễn với nhau thì mới sống sót được, hiểu không? Thôi được rồi, để thầy đi nói chuyện với trọng tài, các bạn nói chuyện với nhau trước đi.”
“Vâng.” Sau khi nghe huấn luyện viên nói, họ nhìn có vẻ nhẹ nhõm hơn, có tinh thần hơn hẳn. Cứ nhìn Pipe là rõ nhất, cậu ấy có vẻ kém trong việc kiểm soát cảm xúc hơn các anh.
Tôi hiểu ai ai cũng muốn giành chiến thắng nhưng nếu chiến thắng không trong sạch, chiến thắng bằng cách bạo lực người khác thì chẳng đáng tự hào chút nào. Tôi tin rằng nhóm Phum là những vận động viên đích thực, đủ bản lĩnh để tham gia trận đấu này, không dùng cảm xúc để đối phó với đối thủ như huấn luyện viên đã dạy.
“Ê Pipe, cậu không cần đứng giành bóng đâu, kẻo lại dính chưởng.”
“Vâng, anh Phum.”
“Còn cậu Ton, cậu giúp Kleun tách số tám ra nhé, ai kèm cậu thế?”
“Cái cậu đầu hớt hớt ấy anh, cậu ta chơi cánh.”
“Ừm, thôi để tao tự xử, có ai có vấn đề gì nữa không?”
“Tao nghĩ cậu không nên giữ bóng lâu quá Earth ạ, kẻo lại dính đòn đau. Nếu thấy ổn thì nhanh chuyền đi.” Kleun quay sang nói, Earth nghe xong thì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Họ lấy khăn lau mặt, uống nước ở trước khu khán đài. Tiếng trống, tiếng cổ vũ vẫn vang khắp nhà thi đấu, chưa từng ngơi nghỉ giây phút nào, không biết mệt là gì.
Kleun đi tới chỗ tôi và không quên chào nhóm bạn tôi. Đương nhiên, nhóm bạn tôi làm sao có thể bỏ qua mà không trêu được, chúng nó thi nhau huýt sáo. Q đi đầu, kế đó là Matt và kết màn bằng Thaen.
“Dính chưởng nặng quá cậu, còn chơi nổi không đấy?” Fang hỏi.
“Cũng vẫn ổn, nhưng nếu dính nặng hơn thì tao không chắc, mà... đến xem cơ à?” Cậu ấy trả lời Fang xong thì quay sang nhìn tôi.
“Đệch, cậu này, tao đến lâu rồi, ban nãy cậu còn cười với tao mà.”
“Hờ hờ.”
“Này Kleun, sao cậu không chơi lại đám chúng nó đi.” Xem Q khuyên kìa, tuyệt vời quá cơ. Kleun chỉ biết cười trừ.
“Đúng đó, để bọn tao giúp một tay.” Ngay cả Beer thiếu gia cũng đồng ý xử theo cách đó kìa. Ờ mà, cậu không phải đánh trống nữa à hoàng tử bé? Tôi quay ra nhìn để xem ai đánh trống thay Beer. Đệch, không ổn rồi, là Pun! Cậu ta lấy cây gậy ở đâu ra vậy. Thần phật ơi, cậu biết đánh trống từ hồi nào thế Pun?
“Nếu không chịu được chắc tao cũng đến nước làm theo chúng mày bảo quá. Thôi tao ra sân tiếp đây, Peem, cầm hộ cái áo nhé.”
“Ừ ừ.” Tôi không phải vận động viên nhưng vẫn có tận hai chiếc áo khoác, he he. Lúc Kleun vứt áo cho tôi, đám quỷ yêu kia lại rú lên như bị bóp vòi nước. Rú to đến mức Phum phải quay lại nhìn. Cậu ấy khẽ nhíu mày rồi lại quay về nói chuyện với các em trong đội. Thế rồi huấn luyện viên gọi Kleun lại, Kleun vừa đi thì Phum tới liền.
“Úi chà, bạn tôi tiếp trai không kịp ngáp luôn.” Chen, thằng thối tha.
Nhóm con gái đứng cổ vũ hú hét vì Phum không dứt: “Anh số 10 ơi!” đến mức Gi phải quát lên:
“Immmmm, điếc cả tai quá mấy con vượn kia.”
“Tuy chúng em là vượn nhưng chúng em cũng có nhiều mối lắm đấy.”
“Chà, đẹp lắm xinh lắm, chiều không gian thứ ba ạ.” Q ló mặt ra trêu nhóm Gigi, Green, đồng thời đi tới giúp đánh trống vì cậu ta không thể chịu nổi màn cầm gậy múa may của Pun nữa rồi.
“Có mệt lắm không, Đội trưởng?” Chen trêu.
“Cực kỳ, mẹ kiếp chạy nhanh vãi chó, Peem, cho xin nước đi.”
“Sao cậu không uống nước đàn em cậu chuẩn bị cho rồi ấy.”
“Tao muốn uống nước của cậu, có vấn đề gì không?”
“Ấy ấy, nước gì vậy, tao nghĩ đó, tao nghĩ đó.” Thằng chó Thaen chỉ được cái nghĩ linh tinh là không ai bằng, được cả trai đẹp kia nói năng không rõ ràng, đcm chúng mày.
“Đúng đó anh, em cũng nghĩ. Cậu có nghĩ không Matt?” Matt mặc kệ thế giới, cậu ta còn đang bận chơi game trên iPad, không thèm để ý đến Toey. Cậu ta chỉ lấy chân hẩy hẩy Toey ra thay cho câu trả lời.
Càng về cuối, trận đấu càng mạnh bạo. Chúng tôi thấy rõ Kleun bị số tám va chạm vào khuỷu tay đến mức cậu ấy phải xin nghỉ giữa hiệp để nghỉ ngơi rồi lại quay trở lại. Tiếng la ó từ phía chúng tôi không thể khiến các vận động viên bớt bị tác động vật lý, từ vai đến khuỷu tay chỗ nào cũng dính đòn. Phum chạy lại để tách số tám ra khỏi Kleun nhưng không ăn thua. Cũng không lạ, người ta đã có chủ đích xấu thì người ta sẽ tìm đủ mọi cách thôi.
“Đcm, mày muốn thế nào, hả, mày muốn thế nào.” Kleun đẩy ngực thẳng khốn đó khi vượt quá giới hạn chịu đựng. Một người hiền lành như Kleun mà còn bực mình đến mức ấy. Tất cả mọi người, bao gồm đội cổ vũ và khán giả, ai nấy đều bất ngờ. Thành viên còn lại của hai đội cũng chạy tới để tách hai người hay để nhảy vào thêm không biết nữa. Trọng tài cũng đã đi vào, Phum không biết đã chạy tới chỗ Kleun từ lúc nào.
Phum kéo Kleun đầu đang bốc khói ra, còn có cả Pipe và Ton giúp sức. Ở trên khán đài, chúng tôi cũng phải đang giữ Thaen lại vì cậu ấy cũng nóng máu định xông xuống. Ôi giời ơi, máu bạo lực của cậu lại nổi lên rồi hay gì.
Một lúc sau trọng tài đã giải quyết được xung đột, mọi thứ dần chìm lắng xuống, ai nấy trở lại với vị trí của mình chỉ còn lại Phum vẫn đang đứng cạnh Kleun. Hai đứa nó đứng đối mắt với thằng khốn kia. Mẹ kiếp, ngứa mắt ghê, nếu định chơi ăn gian kiểu đấy chẳng thà chúng mày chạy thẳng vào lấy cúp cho rồi. Huấn luyện viên phải gọi Kleun hai ba lượt cậu ấy mới chịu quay người rời đi nhưng Phum thì khác, cậu ấy không những vẫn ở vị trí cũ mà thậm chí còn tiến sát lại số tám bên kia hơn, tiến gần đến mức khoảng cách giữa hai đứa nó còn chưa đầy một bước.
Hai đứa nó đứng nhìn nhau không chớp mắt, lần này cả nhà thi đấu chìm vào im lặng, ngay cả huấn luyện viên hay trọng tài cũng không dám xen vào. Người tôi cứ hết nóng lại lạnh, chúng ta ai cũng biết Phum là người như nào mà nhỡ chẳng may cậu ấy nóng lên một cái thì thằng khốn kia đảm bảo không toàn thây.
Kleun thấy tình thế không ổn liền tiến tới để kéo Phum ra nhưng khi sắp đến gần thì Kleun đột nhiên đứng lại, ngơ ra. Giọng Phum cất lên tuy không to nhưng nhả chữ chắc nịch, âm thanh vẫn vang vọng khắp nhà thi đấu.
“Nếu mày làm 'bạn' tao đau một lần nào nữa, tao sẽ làm cho mày phải quỳ bò dưới chân nó, nhớ lấy.”
Cảm xúc của tôi ngay lúc này ra sao tôi cũng không biết phải miêu tả như thế nào. Tôi chỉ biết là tôi thấy rất hạnh phúc khi được yêu một người con trai như Phum.
Và đến cuối cùng, đội của trường tôi đã giành chiến thắng, woohooooooo, quá tuyệt vời, quá đỉnh!!!
Nhưng chiến thắng này sao có thể ý nghĩa được bằng niềm tự hào và tình bạn không chỉ giữa các vận động viên trong đội mà còn giữa tất cả mọi người. Tất cả những lời động viên, tất cả những âm thanh cổ vũ đều được thể hiện từ tận đáy lòng. Nhóm bóng rổ nhảy lên ôm nhau sau khi nhận được kết quả, rồi Phum yêu cầu cả đội ôm tạo thành vòng tròn. Nhóm chúng tôi cũng đứng dậy ôm nhau ăn mừng rối rít.
Tôi thấy Phum và Kleun khoác vai nhau rồi quay sang ôm nhau. Tuy cái ôm vẫn còn khoảng cách, nhưng hình ảnh trước mắt đây sẽ được lưu lại trong miền ký ức của tôi thật lâu thật lâu.
Phum đi về phía khán đài, tôi nở một nụ cười đón cậu ấy.
“Cũng ngầu quá đi chứ.” Cậu ấy cười lại với tôi.
“Hờ, thì theo kịch bản.”
“Kịch bản? Kịch bản gì?”
“Nam chính.”
Đệtttttttttttttttt
Hội thao kết thúc nhưng tinh thần thì chưa. Chúng tôi quyết định đi ăn mừng bằng lẩu nướng, phải gọi là bao cả quán để ăn mừng luôn. Ai nấy đều đem theo người yêu, không thì bạn bè đi cùng. Mấy cậu trong đội bóng rổ thi nhau gọi P'Phum P'Kleun lên hát. Kleun hát bài “Không thể là số 1”, hát xong Phum giành mic hát tiếp bài “Số 1 không thể dành cho hai người”.
Bên dưới thì cứ hò hét cổ vũ như thể đang xem đấu quyền anh vậy. Dẫn đầu trong nhóm đó là Q và người bạn đồng hành không thể thiếu – Thaen. Chúng nó lên hẳn sân khấu để mời rượu Kleun nữa mà.
Chẳng biết có phải Kleun say hay không, cậu ấy lại tiếp tục buổi biểu diễn bằng bài hát “Yêu người đã có người yêu” và kết thúc liveshow của mình bằng bài “Ngoại tình qua ánh mắt”. Đệch, cậu định hát nguyên album hay gì? Phum có chịu thua ai bao giờ, cậu ấy đứng lên đáp trả ngay bằng bài “Chém cha cái lũ tranh bồ”.
Ôi dồi ôi nhức đầu quá, tôi cần hít thở, hít thở, hít thở!
(Muốn nói chuyện với cậu thì cứ nói đi
Muốn onl Facebook thì cứ chơi đi
Muốn nhảy thì cứ nhảy đi
Tớ có cấm cản gì đâu nào
Đứng từ xa cũng thấy được
Chưa kể xung quanh cả trăm người
Sao phải nghi ngờ nhau làm gì
Tại sao cậu cứ muốn đáng yêu thêm chứ
Tại sao cậu cứ muốn nổi bật hơn chứ
Cậu bảo tớ làm sao mà không thích được đây
Chẳng thể ngăn được đâu ấy
Cậu có người yêu không?
Tớ không quan tâm vì chẳng liên can đến tớ Có sao đâu Chạm mắt nhau cũng chẳng phạm tội gì Thấy vừa ý thì nhìn thôi Nhìn lâu hơn cũng là chuyện thường tình Xin được vượt tường qua ánh mắt có được không Tớ không có ý định làm phiền cậu Cũng chẳng định rủ cậu đi chơi Chỉ cầu được yêu cậu qua ánh mắt Thấy ngại thì nói ra đi Thấy ngượng cũng nói ra đi Thầm thương cũng nói ra đi Giữ trong lòng chẳng ích gì đâu Dối được mình nhưng chẳng dối được thần linh Ánh sáng của cậu tỏa ra quá mãnh liệt Người yêu cậu đâu Tớ chẳng quan tâm vì chẳng liên can đến tớ Có sao đâu Chỉ nháy mắt thôi mà, cũng chẳng phải phạm tội Thấy vừa ý thì nhìn thôi Nhìn lâu hơn cũng là chuyện thường tình Xin được vượt tường qua ánh mắt có được không Tớ không có ý định làm phiền cậu Cũng chẳng định rủ cậu đi chơi Chỉ cầu được yêu cậu qua ánh mắt) Nói thật là nghe xong tôi cũng thấy khá xấu hổ đấy. Hai đứa nó còn vừa hát vừa nhìn nhau. Tôi nghĩ là có ai chưa biết chuyện tôi với hai người kia thì sau hôm nay sẽ biết cả thôi, rồi tôi lại nổi danh khắp trường với tiêu đề “Cựu ngôi sao khoa Kỹ thuật và ngôi sao khoa Kiến trúc cùng cất giọng để tán trai Mỹ thuật” cho xem.
Tôi có nên cảm thấy vui mừng không đây?
Thật sự là đau đầu với chúng nó quá đi mà!