88. Cuối tuần náo nhiệt ở nhà thằng Q

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Cuối tuần náo nhiệt ở nhà thằng Q

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ hôm ấy, cái hôm mà tôi biết được nguyên nhân khiến cho trai đẹp có vết thương lòng thì tôi – một thanh niên trẻ đẹp, người đẹp nết nhất cái quả đất này (ai đang nôn đấy, hả? Mau lôi cổ ra đây!) đã cố gắng chiều chuộng Phum hết mực. Nói tóm lại, bé Phum chẳng cần động tay vào việc gì, cứ để daddy Peem lo liệu hết.
Đến mức mà thằng Phum bắt đầu nghi ngờ (hoặc cảm thấy phiền) nên đã bảo tôi nên uống thuốc an thần chờ não bộ hồi phục. Thế đấy, thằng Phum lại chẳng thèm quan tâm gì nữa bây giờ. Phum nghe thấy thế thì cười phá lên, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ, đung đưa, cúi đầu xuống thì thầm vào tai tôi:
“Từ lúc mày bước vào cuộc đời tao, tao đã ổn hơn nhiều rồi, mày không cần cố gắng làm gì cho tao nữa đâu, hiểu không Lùn? Chỉ cần có mày ở bên cạnh tao như thế này... là đủ rồi.”
Việc được trở thành người quan trọng của một ai đó cho ta một cảm giác tuyệt vời vô cùng.
Cuộc sống của tôi dạo này cũng chẳng có gì đặc sắc mấy, dù sắp thi cuối kỳ rồi cũng mặc kệ, hờ hờ. Thằng Phum thì hoàn toàn trái ngược với tôi, cuộc sống của nó dạo này bộn bề công việc vì giải đấu bóng rổ giữa các trường đại học đã diễn ra được mấy hôm rồi. Đấu đá mệt nhọc, tập luyện vất vả. Trước hôm thi đấu, huấn luyện viên thường gọi mọi người lại tập trung (tập trung kiểu gì mà thằng Phum vẫn lén gọi cho tôi suốt, hahaha).
Tôi có đi xem nó đấu bóng nhưng trận có trận không vì địa điểm thi đấu phụ thuộc vào từng trường, mà trường của đội chủ nhà thì ở xa tít tắp. Vậy nên bảo tôi đi xem tất cả các trận đấu của nó thì thực sự không đi nổi (sự thật là mấy trường đó cũng cùng khu với trường tôi, nhưng tôi không đi vì lười, hehe).
Kết quả ra sao ư? Đội của thằng Phum chưa từng làm cổ động viên thất vọng. Ngày mai họ sẽ đấu trận chung kết gặp đương kim vô địch của mùa giải trước. Mọi chuyện sẽ không đáng lo nếu đối thủ trận chung kết không phải là đội chủ nhà. Trận này không chỉ so tài năng mà còn so cả may mắn nữa.
Thằng Phum bị huấn luyện viên gọi vào “tạm giam”? từ hôm qua rồi, còn tôi – thanh niên cắm mặt ở nhà từ thứ Sáu đã quyết định hôm nay sẽ ra ngoài mở mang đầu óc. Và địa điểm may mắn được tôi lựa chọn đó chính là... nhà của thằng Q. ^O^.
Nhà thằng Q là một ngôi nhà hai tầng, kích thước trung bình, nằm trong một khu dân cư bình thường. Nó đã chuyển ra ở riêng từ hồi năm nhất vì thằng Q là một đứa khát khao tự do. Nó sợ ở condo sẽ khiến hàng xóm đánh gãy cổ vì tập nhạc làm ồn. Nếu ở trong cung điện Yosawatin cùng bố mẹ, sợ sẽ khiến phụ huynh giật mình mỗi khi tâm hồn nghệ sĩ trong nó trỗi dậy. Chẳng hạn, mỗi khi vẽ bài không kịp, nó lại la toáng lên, đồng thời kêu ca không ngớt, cãi nhau với sơn, giấy, bút chì như thể mấy thứ đó biết nói vậy (thỉnh thoảng tôi cũng bị như thế đấy).
Chính vì vậy, việc thằng Q chuyển ra ở riêng mang lại lợi ích cho tất cả mọi người. Đặc biệt là đám chúng tôi, những đứa thích trốn học và thường xuyên đến đây để nhậu nhẹt cùng hội thằng Neung. (Các bé thiếu niên dưới 18 tuổi không được học theo đâu nhé, vì học theo là nghiện đó, hahaha)
Và bởi vì dự án nhà ở này nằm trong lĩnh vực kinh doanh của gia đình nên thằng Q tinh ranh đã rủ thằng Thaen đến ở cùng, vì hai nhà liền kề ngăn cách bởi một hồ cá Koi và một cây cầu nhỏ. Cả hai đều được quây lại bằng một hàng rào.
Ngôi nhà này lại càng đúng ý thằng Fang vì thằng quỷ đó cũng máu nghệ sĩ không kém. Thằng Q từng kể cho tôi nghe, có một lần nó thấy thằng Fang leo lên mái nhà để bày tất cả tác phẩm sáng tạo của mình trên đó. Thằng Thaen về thấy thế liền mở cuộc tỉ thí võ mồm suýt chút nữa là banh nóc nhà. Đây là chủ đề mà thằng Q lôi ra trêu chọc thằng Fang suốt một thời gian dài.
"Mẹ kiếp, chết dí ở đâu rồi. Qqqqqqq, thằng Q, mở cửa cho tao điiii." - Tôi đứng gọi rõ to, đồng thời bấm chuông một lúc lâu mà chẳng thấy thằng Q ra mở cửa, gọi điện thì nó không nghe. Trưa trật rồi, đừng nói với tao là mày vẫn chưa tỉnh đấy nhé. Cửa nhỏ cũng không mở được. Bằng tất cả sự bực bội, tôi đá một phát vào cửa nhỏ, cho bõ tức, hừ, tao sang tìm thằng Thaen.
Bước hai bước là sang tới nhà của đôi chim cu huyền thoại kia rồi, tôi ngó vào trong nhà, hừm, không thấy xe thằng Fang nhưng hy vọng là có ai đó ở nhà vì tôi không muốn mất công đến rồi lại về tay không đâu. Tôi vừa bấm chuông vừa đập cửa. Yeahhh, lần này thì cửa đã mở rồi.
"Hơ, sao mày đến đây?" - Thằng Fang đi ra mở cửa cho tôi trong tình trạng chỉ mặc độc một cái quần để lộ thân trên trắng trẻo, đầu đeo một cái băng đô màu nâu, bên tai gác một cây bút chì, trong tay cầm một cành củi khô hay vật gì đó tôi không rõ.
“Ở nhà một mình chán quá nên tao đến tìm chúng mày, thế mày đang làm gì đấy?”
"Chuẩn bị dựng mô hình, tao không được ngủ hai đêm nay rồi, mẹ kiếp, mày ăn gì chưa?" - Thằng Fang để tôi lại phòng khách còn nó thì lủi ngay vào bếp. Ừm... chắc là nó thật sự chưa ngủ được.
Cũng phải hơn một tháng rồi tôi không đến nhà bọn nó, căn nhà lúc trước bừa bộn thế nào thì giờ vẫn y nguyên như vậy. Những chiếc đèn với hình dạng kỳ lạ rồi khung thép, khung dây, linh kiện máy tính, bảng điện nằm rải rác khắp nơi trong nhà. Nếu nói phòng tôi với Phum cũng chẳng khác gì thì liệu có sai không nhỉ? “Ăn sáng rồi nhưng nếu mày có gì ngon thì tao vẫn chén được. À Fang, sao nhà bên kia im thế, tao đứng gọi một lúc lâu, gọi điện mà nó cũng không nghe máy.”
“Chắc là thằng Toey ngủ lại đấy. Đêm qua tao nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo va nhau bôm bốp, mẹ kiếp, có khi nào giết nhau rồi không.”
"Hờ hờ." - Thằng Fang quay trở lại phòng khách rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện tôi cùng một ly nước đá đựng trong cái cốc hình thù quái dị: “Cái cốc này trông lạ thế, mày mua ở đâu đấy Fang?”
"Tao tự làm đấy, đây không gọi là lạ, cái này người ta gọi là có gu và mày nên thấy là nó rất đẹp vì nếu mày không nghĩ thế thì xác mày sẽ không được đẹp lắm đâu, ok? Thế em tao đâu?" - Ngay cả suy nghĩ của tao mà mày cũng bắt ép cho bằng được. Nhà này có hai anh em nết giống y chang nhau, hừ.
“Đi tập trung rồi, mai nó đấu chung kết, mày biết mà đúng không?”
“Ừm, mà ra ngoài la cà thế này mày đã nhắn nó chưa, hờ hờ, nó mà biết có khi trốn tập lao đến xách cổ mày về đấy.”
“Chó này, mà mày ở nhà một mình à, thằng Thaen đi đâu rồi?”
“Nó ra Foodland rồi, ờ, mà thấy đi cũng đã lâu rồi, mày muốn ăn gì không Peem, để tao bảo nó mua về cho.”
"Gì cũng được." - Thế rồi Fang cầm điện thoại lên gọi cho thằng Thaen.
"Ờ Thaen... khỏi dùng kính ngữ với tao đi... sao bắt máy chậm thế, đợi thằng bố mày chuyển cuộc gọi hay gì... mua cơm cho thằng Peem nữa nhé.... không biết, chắc là nó nhớ tao chăng... ờ, nhanh lên đấy, đừng để tao phải gọi lần nữa." - Nó ngồi bắt chéo chân bên một góc sofa, cánh tay cùng bên vắt lên đầu gối, trong tay là một điếu thuốc chưa hút: “Bạn mày đúng thần kinh, cứ thích chọc tao cáu lên.”
“Hờ, không bằng lòng thì tìm mối khác đi.”
"Nói hay quá, muốn húp luôn cả anh chồng làm chồng à, hahaha." Thằng quỷ Fang, thằng chóooooooo!
Tôi ngồi xem tivi đợi thằng Fang lên tầng tắm táp, được một lúc thì có tiếng xe ô tô cùng tiếng thằng Thaen la oai oái kêu tôi ra cầm đồ hộ nó.
"Vợ ơi anh về rồi đây nào, vợ mang cái mặt đẹp trai ra đón chồng đi nào." - Có tiếng bước chân từ cầu thang đi xuống, tôi nhìn theo Fang cho đến khi nó ra ngoài nhà, và rồi…
"Thằng đần kiaaaaaaaa." - Cuộc sống cuối tuần của chúng mày là thế này đấy hả, hahaha.
Chúng tôi ngồi ăn cơm do bếp trưởng Fang làm, còn tôi là bếp phó. Hương vị không quá ngon nhưng cũng không đến mức quá tệ, nói đơn giản là ăn được. Chắc thằng Thaen đã quen thuộc với hương vị đồ ăn người yêu làm rồi. Mà theo tôi thấy thì kể cả Fang có xào vỏ bí thì bạn tôi vẫn sẽ khen ngon.
"Thằng Peem, thần hộ mệnh của mày đi đâu mà thả mày đi lang thang thế này." - Lại nữa, thằng Fang mới hỏi ban nãy xong giờ lại đến mày à thằng chó Thaen.
“Đi tập bóng rồi.”
“Ờ, Fang bảo là mai đấu chung kết à, em vợ tao giỏi phết nhỉ, thế mày có đi xem Phum đấu không Peem?”
“Đi chứ, em tao đấu hết mình mà.”
“Còn ở đây có chồng hết mình.”
Bốp!!! Nguyên bàn tay năm ngón của Fang in hằn lên trán Thaen. Hahaha, vừa lòng tôi lắm.
“Ốiiiiii, Fang, tao đau đấy nhé. Peem, mày nhìn nó kìa, nhìn nó bạo hành bạn mày kìa.”
"Làm lại cái nữa được không, hahaha." - Tôi ngồi cười phá lên vào mặt hai đứa nó rồi cả ba lại tiếp tục bữa cơm. Thằng Thaen đúng là chúa trêu ngươi, suốt bữa cơm nó ghẹo người yêu không ngớt. Thằng Fang thì chẳng rõ là cáu hay ngại mà cứ hở ra là động tay động chân, lườm nguýt Thaen đủ kiểu. Mà được cái, bạn tôi càng thấy vậy thì càng khoái.
Dù căn nhà tràn ngập tiếng kêu la om sòm nhưng bản chất của chúng nó vốn là như thế nên vẫn khiến bầu không khí ngày cuối tuần trở nên dễ chịu.
“Ờ Thaen, sao tủ lạnh nhà mày nhiều Sponsor (nước tăng lực) thế?”
“Ờ, tao mua để uống bổ sung năng lượng thay nước sau mỗi lần hoạt động buổi đêm ấy mà, Peem, hehe, ối, Fang, đau tao, Fang, dừng lại, đau quá, đủ rồi đủ rồi, hahaha.”
Choang!!!
Một tiếng choang như tiếng cốc vỡ khiến thằng Fang dừng ngay động tác đánh Thaen lại. Chúng tôi nhìn nhau rồi nhìn về phía căn nhà bên kia, có vẻ đó là nơi phát ra âm thanh ban nãy, chỉ là chúng tôi không biết vật phát ra âm thanh đó là gì. Mà có vẻ Thaen và Fang thì biết, hai đứa nó đơ ra chừng ba giây, rồi lại quay về ăn cơm như bình thường, cứ như thể âm thanh đó là chuyện thường ngày ở huyện vậy. Hơ, thế còn tôi, nói cho tôi biết đi chúng mày.
“Tiếng gì thế Thaen, cảm giác như nó phát ra từ nhà thằng Q ấy.”
"Hừ, thế này là bình thường, hôm nào mà nghe thấy tiếng cốc, tiếng xoong vỡ là y như rằng hôm đó thằng Toey đến, hahaha, nhờ Fang nhỉ." - Dữ dội vậy cơ à? Tôi cứ tưởng Fang nói đùa.
Sau một vài phút nhà bên kia lại dội lên tiếng kêu la om sòm.
“Toey, mày có hiểu không vậy, tao không biết làm, nhìn miệng tao này, TAO-KHÔNG-BIẾT-LÀM.”
“Nhưng Toey muốn ăn, P'Q làm đi, ngay và luôn! Toey ăn nước đục nhé.”
“Đã bảo là không biết làm, mày muốn ăn đúng không, đầu đường có quán đó, đi ăn cho vỡ bụng luôn đi.”
“P'Q bảo em đi ăn mỳ nước đục cho vỡ bụng chết luôn đi, P'Q coi em là Chuchok*, P'Q hết thương em rồi.”
* Tên của một Bà-la-môn tham lam trong truyện cổ Vessantara Jataka.
“Ôiiiiiiiii, mẹ kiếp, ờ ờ đi tắm đi rồi tao đưa đi ăn.”
“Yeahhhhhhhhhhh, yêu anh nhất luôn!”
“Này này, tao bảo mày đi tắm, mày đi theo tao làm gì hả???”
“Thì Toey muốn được ở gần P'Q mà.”
“Ôi dồi ôi!”
Hahahahahahahaha, cuộc sống cuối tuần của mày đúng là ấn tượng nhất đấy, Q ạ.