Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn
Chương 22: Hôn một cái
Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Tần Noãn Phong có khóc lóc làm loạn đến mức nào, Khâu Sảng vẫn không chịu nhượng bộ.
Nếu là trước đây, chỉ cần Tần Noãn Phong rơi vài giọt nước mắt là cô đã đau lòng không chịu nổi, vội vàng bỏ qua mọi nguyên tắc để dỗ dành chồng. Nhưng giờ thì khác, cô buộc phải nhẫn tâm, dù anh có khóc lóc, làm ầm ĩ, thậm chí là dọa chết dọa sống, cô cũng không thể mềm lòng.
Sau một hồi khóc lóc làm loạn, cuối cùng Tần Noãn Phong cũng kiệt sức. Anh nằm dài trên ghế sô pha, nhắm mắt lại, ra sức xoa bóp thái dương: “Đầu anh đau quá, Khâu Sảng, anh đau đầu.”
Nghĩ đến việc anh là bác sĩ, chắc sẽ không tự làm mình đau chết được, Khâu Sảng không để ý đến anh nữa mà lẻn vào phòng ngủ.
Đến khi cô ngủ dậy định đi làm chút đồ ăn, ngang qua phòng khách, cô thấy nửa người Tần Noãn Phong đã ngả ra khỏi ghế sô pha, tay rũ xuống sàn, trong tay còn vương vài viên thuốc trắng.
Thấy cảnh này, Khâu Sảng hoảng hốt, hồn vía lên mây, vội vàng đỡ anh dậy, thử kiểm tra hơi thở của người trong lòng. Cảm nhận được anh vẫn còn hô hấp và nhịp tim, cô vỗ nhẹ vào mặt đối phương, cố gắng gọi anh tỉnh lại: “Noãn Phong, Tần Noãn Phong, tỉnh lại đi.”
Thế nhưng người đàn ông trong lòng cô lại không có bất kỳ phản ứng nào, gương mặt anh còn hiện lên sắc đỏ bất thường.
Sờ lên trán anh, Khâu Sảng không chắc liệu anh có bị sốt hay cảm lạnh không, cô đành nghĩ cách đưa anh đến bệnh viện trước.
Tần Noãn Phong cứ thế bị đưa lên xe cứu thương.
Nghe tin Tần Noãn Phong được đưa đến bệnh viện nơi mình làm, bác sĩ Lý đặc biệt chạy từ khoa khác đến thăm: “Ôi, sao Tần lại ra nông nỗi này thế?”
Khâu Sảng còn đang đợi kết quả kiểm tra, thấy bác sĩ Lý bước vào, cô còn tưởng đây là bác sĩ điều trị chính.
“Chào em, chào em, em là vợ của Tần đúng không? Tôi từng thấy em rồi, hình nền điện thoại của Tần chính là ảnh của em đấy. Quả nhiên người thật còn xinh đẹp và khí chất hơn nhiều. Tôi là đồng nghiệp của cậu ấy, cứ gọi tôi là Lý được rồi.” Bác sĩ Lý tự giới thiệu.
Vì phép lịch sự, Khâu Sảng cũng chào hỏi: “Chào bác sĩ Lý.”
Bác sĩ Lý nhanh nhạy nắm bắt thông tin: “Tôi vừa nghe tin Tần được xe cứu thương đưa đến mà còn không tin, không ngờ lại là thật. Chuyện này là sao vậy?”
Khâu Sảng không biết phải nói gì, chỉ cúi đầu giả vờ bận việc khác.
Nhận thấy bầu không khí không ổn, bác sĩ Lý không hỏi gì thêm mà chỉ lẩm bẩm: “Tần đúng là liều mạng mà, mấy năm trước vì chức danh mà tăng ca không ít, cả cái viện này chỉ có cậu ấy là liều mạng nhất. Tôi từng nói với cậu ấy là làm thế hại sức khỏe lắm, nhưng cậu ấy cứ không nghe, kết quả là năm nay kiểm tra sức khỏe phát hiện ra vấn đề về tim mạch. Nếu không phải bệnh viện bắt buộc cậu ấy giảm khối lượng công việc, có lẽ cậu ấy còn tiếp tục liều mạng hơn.”
Khâu Sảng hoàn toàn không biết gì về bệnh tim của Tần Noãn Phong: “Anh nói thật sao?”
“Chẳng lẽ lại giả?” Bác sĩ Lý ngạc nhiên: “Em dâu, em không biết thật à? Tần giỏi giữ bí mật thật đấy.”
Khâu Sảng chỉ cảm thấy đầu óc ù đi, không nói nên lời.
Kết quả kiểm tra đã có, bác sĩ điều trị chính cầm bệnh án đến, trao đổi ánh mắt với bác sĩ Lý.
“Tiểu Phương, kết quả thế nào?” Dường như bác sĩ Lý rất quen thuộc với bác sĩ điều trị chính.
Bác sĩ Phương đẩy đẩy gọng kính: “Tần bị thiếu oxy do cảm xúc quá kích động, dẫn đến tim đập loạn nhịp. Tim cậu ấy vốn đã có vấn đề, không thể chịu được kích thích mạnh.”
Bác sĩ Lý quay sang: “Em dâu à, có phải ở nhà xảy ra mâu thuẫn gì không? Bao nhiêu năm nay tôi chưa bao giờ thấy Tần bị kích động như vậy, người duy nhất có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu ấy chỉ có mỗi em thôi.”
“Có cách nào chữa khỏi không?” Khâu Sảng đã tự trách đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Phòng bệnh im lặng trong giây lát, bác sĩ Phương nhíu mày: “Vấn đề không lớn, chỉ cần nghỉ ngơi tốt, giữ tâm trạng ổn định thì sẽ không có nguy hiểm gì. Nhưng… nếu gặp kích thích như thế này thêm vài lần nữa thì khó nói lắm.”
Bác sĩ Lý chen vào: “Cho nên có chuyện gì mọi người cứ bình tĩnh nói chuyện với nhau, đừng cãi lộn, đừng tức giận, nhất là với tình trạng sức khỏe của Tần hiện giờ, em dâu, em nên nhường nhịn cậu ấy một chút, gia hòa vạn sự hưng mà.”
Khâu Sảng gật đầu, vẻ mặt khá trầm tư.
Sau khi hai người kia rời khỏi, Khâu Sảng ngồi xuống cạnh giường bệnh nhìn gương mặt nhợt nhạt của Tần Noãn Phong, trong lòng rối bời suy nghĩ đủ điều. Cô nghĩ, có lẽ mình không thể rời đi được nữa.
Vài giờ sau, cuối cùng Tần Noãn Phong cũng tỉnh lại, anh lặng lẽ chớp mắt nhìn, hô hấp có phần nặng nhọc.
“Tỉnh rồi?” Khâu Sảng chủ động đưa tay chạm vào mặt anh.
Tần Noãn Phong có hơi ngỡ ngàng, mấp máy miệng nhưng lại không thể phát ra tiếng. Anh ho khan vài tiếng, cố gắng ngồi dậy: “Em đưa anh đến bệnh viện làm gì?”
Khâu Sảng đưa cho anh một chai nước.
Tần Noãn Phong nhận lấy uống hai ngụm: “Chẳng phải em mong anh chết sao? Anh chết rồi em vừa hay trở thành góa phụ, khỏi phải ly hôn nữa.”
Giờ đây mọi lỗi lầm đều dồn lên Khâu Sảng, nhưng cô không có cách nào biện minh, chỉ đành xin lỗi Tần Noãn Phong: “Được rồi, đều là lời lúc nóng giận thôi, anh đừng nói nữa.”
Được cô ôm vào lòng vỗ lưng dỗ dành, cuối cùng Tần Noãn Phong cũng bớt tức giận, anh ấm ức hỏi: “Vậy em còn muốn ly hôn với anh không?”
“Không ly hôn, sẽ không ly hôn.” Khâu Sảng dùng ngón tay vuốt gọn tóc sau gáy anh.
Nghe được câu trả lời mình mong đợi, nhưng Tần Noãn Phong vẫn đau lòng, anh tựa đầu lên vai cô tiếp tục tủi thân: “Tại sao em lại đối xử với anh như vậy, anh đã làm gì sai chứ?”
Khâu Sảng thở dài nặng nề, tìm bừa một cái cớ: “Gần đây tâm trạng em không tốt…”
“Bây giờ tâm trạng tốt hơn rồi chứ?” Tần Noãn Phong nhìn thẳng vào mắt cô.
“Ừm.” Khâu Sảng gật đầu.
Tần Noãn Phong hít hít mũi: “Lương tâm em không cắn rứt sao?”
“Được rồi, là em sai, đừng giận nữa.” Khâu Sảng nhẹ nhàng vuốt má Tần Noãn Phong, trong mắt cô tràn đầy sự thương xót.
Tần Noãn Phong không dễ bị dỗ dành như vậy: “Không được, anh vẫn còn giận. Em đừng tưởng chỉ nói vài câu là anh sẽ tha thứ, lần này không dễ dàng thế đâu.”
“...” Trong lòng Khâu Sảng cảm thấy như cạn kiệt sức lực, nếu không phải bất ngờ biết được bệnh tình của anh, có lẽ giờ đây Khâu Sảng đã biến mất khỏi tầm mắt đối phương rồi chứ đừng nói đến chuyện dỗ dành.
“Em lại đây.” Tần Noãn Phong yêu cầu.
Khâu Sảng không nghĩ nhiều mà nhích người lại gần, chỉ thấy Tần Noãn Phong vòng tay ôm chặt lấy cô, ôm thật chặt, rồi khuôn mặt anh tiến đến gần.
Đôi môi mềm mại phủ lên…
Mặc dù hai người đã hôn nhau rất nhiều lần, nhưng trong hoàn cảnh này thì đây là lần đầu tiên. Khâu Sảng bị hôn đến mức không thở nổi, phải vùng vẫy trong lòng anh.
Cuối cùng Tần Noãn Phong cũng miễn cưỡng buông cô ra.
Anh lau đi vệt nước trên môi: “Đã mấy ngày anh không hôn em rồi, còn chưa đủ cho anh.”
Bọn họ đang ở vào độ tuổi sung sức, dễ dàng bị kích thích. Khâu Sảng thở hổn hển một lát, cố ý tránh ánh mắt anh, đứng dậy đi ra chỗ khác.
“Đi đâu đấy?” Tần Noãn Phong theo dõi cô mọi lúc.
“Đi vệ sinh.” Khâu Sảng cảm thấy nhiệt độ trong phòng bệnh ngày càng cao, nóng đến mức cô không thể chịu nổi.
-
Chưa kịp nghĩ xem làm sao để nói với Khâu Sảng về việc thí nghiệm có thể thất bại, Lâm Hiểu Hiểu đã bị sốc khi Thẩm Nghiêm đề cập đến chuyện ngủ chung giường.
Cô trằn trọc không ngủ được, nằm trên giường suy nghĩ mãi về lời của Thẩm Nghiêm, không biết anh nói đùa hay thật sự có ý định đó. Đêm hôm khuya khoắt cô bò dậy soi gương, nhìn đi nhìn lại chính mình, quan sát kỹ lưỡng.
Quan sát mãi, cô vẫn cảm thấy mình không hấp dẫn đến mức khiến một người đàn ông xuất sắc như Thẩm Nghiêm có ý nghĩ đó. Dù nhìn thế nào, cô cũng chỉ thấy mình là một cô gái ưa nhìn, ngũ quan đoan chính, chẳng thể nào sánh được với những người đẹp thực sự.
Chẳng lẽ thẩm mỹ của Thẩm Nghiêm khác người?
Đúng vậy, chắc chắn là thế, thẩm mỹ của anh khác người, nếu không tại sao ban đầu lại nhất quyết muốn cưới cô, cưới rồi còn đối xử tốt với cô như vậy, chắc chắn vì trong mắt anh, cô chính là một người đẹp không chê vào đâu được.
Chắc chắn là vậy!
Lâm Hiểu Hiểu tự cho là đã tìm ra chân tướng, rất hài lòng trở về giường ngủ. Nhưng ngủ được một lát cô lại bắt đầu nghĩ, không biết Thẩm Nghiêm ở phòng bên cạnh đã ngủ chưa, đêm nay anh mặc đồ ngủ gì, hay là anh không mặc đồ ngủ…
Những suy nghĩ linh tinh làm Lâm Hiểu Hiểu ngủ không ngon giấc, sáng sớm thức dậy với đôi mắt thâm quầng.
“Thẩm Nghiêm.” Lâm Hiểu Hiểu đứng trước cửa phòng ngủ của anh.
Thật hiếm khi cô dậy sớm như vậy, Thẩm Nghiêm vẫn chưa thay đồ, mặc đồ ngủ chào cô: “Chào buổi sáng.”
Lâm Hiểu Hiểu đột nhiên kéo tay áo anh, hỏi: “Thẩm Nghiêm, có phải anh thích em không?”
Nhìn thấy bộ dạng thiếu ngủ của Lâm Hiểu Hiểu, Thẩm Nghiêm ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô, vô cùng thân mật nói: “Em ngủ thêm chút nữa đi, lát anh dẫn em đi leo núi.”
“Em không buồn ngủ…” Lâm Hiểu Hiểu lạc đề: “Leo núi? Dẫn em đi leo núi làm gì, anh muốn đẩy em xuống núi sao?”
Thẩm Nghiêm: ...
Đúng là có đôi khi đọc quá nhiều tin tức xã hội không phải là chuyện tốt.