Xinh Đẹp - Quân Lai
Khởi Đầu Mới
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng Bảy giữa hè, nhiệt độ vẫn cứ tăng cao, không khí oi ả, nhớp nháp.
Máy bay hạ cánh ở sân bay quốc tế Bắc Thành đúng giữa trưa. Quý Nhiêu bước ra khỏi sảnh lớn của sân bay, ngay lập tức cảm thấy hơi nóng bức ập thẳng vào mặt mình.
Tài xế mà nhà họ Quý phái tới đón cô đã sớm chờ sẵn bên ngoài. Nhìn thấy cô bước ra, anh ta nhanh chóng tiến tới chào, nhận lấy chiếc vali từ tay cô rồi mở cửa xe cho cô.
Điện thoại rung lên, là âm báo tin nhắn mới từ WeChat.
Quý Nhiêu không vội xem điện thoại, nhanh chóng cúi người vào xe.
Ngồi vào trong xe, không khí nóng nực bên ngoài đã bị điều hòa xua tan. Quý Nhiêu mới cầm điện thoại lên, nhìn về phía màn hình.
Tin nhắn đến là của Tô Duyệt Nghiên.
[Đến chưa?]
[Tớ đã chuẩn bị tiệc tại Thủy Vân Các cho cậu, tối nay nhớ đến đấy.]
Tô Duyệt Nghiên và Quý Nhiêu là bạn thân từ nhỏ. Từ khi Quý Nhiêu nói với Tô Duyệt Nghiên rằng mình sẽ trở về nước sau khi tốt nghiệp, cô ấy đã lên kế hoạch tổ chức tiệc chào mừng cho Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu trả lời: [Vừa tới. Tớ về nghỉ ngơi lát đã, tối gặp nha.]
Vừa mới xuống máy bay, trải qua một chuyến bay dài, lúc này Quý Nhiêu không còn chút tinh thần nào.
Tô Duyệt Nghiên cũng không nói thêm gì: [Được, cậu nghỉ ngơi trước đi, tối gặp.]
Quý Nhiêu tạm thời không quay về nhà cũ của nhà họ Quý. Ở Bắc Thành, cô cũng đứng tên sở hữu vài căn nhà, cô bảo tài xế đưa cô đến một căn hộ nằm ở trung tâm kinh tế Bắc Thành.
Ở đây có người dọn dẹp hàng ngày. Khi mở cửa ra sẽ thấy sạch sẽ ngăn nắp, không khí tươi mát như vừa mới được dọn xong.
Quý Nhiêu vào phòng tắm tắm xong, bước ra kéo kín rèm cửa, rồi trùm chăn lên giường.
Ở nước ngoài, giờ này là giờ ngủ của Quý Nhiêu. Vì mới về nước nên vẫn bị lệch múi giờ, cô ngủ một giấc rất sâu.
Sáu giờ chiều, Quý Nhiêu bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức. Mắt vẫn còn díp lại, cô nằm nán lại trên giường một lát rồi mới rời giường đi trang điểm.
Vừa trang điểm xong, Tô Duyệt Nghiên gọi điện thoại tới.
Chắc là sợ cô ngủ quên, lỡ mất bữa tiệc nên cố ý nhắc nhở: “Tỉnh ngủ chưa?”
Quý Nhiêu “ừ” một tiếng, chọn một chiếc túi phù hợp với bộ đồ hôm nay từ tủ quần áo bên cạnh: “Bây giờ tớ đi đây.”
Nửa tiếng sau, Quý Nhiêu đến Thủy Vân Các. Nhân viên ở đó cung kính dẫn Quý Nhiêu đến căn phòng riêng mà Tô Duyệt Nghiên đã đặt.
Lần này Tô Duyệt Nghiên mời không ít người. Còn có những người tuy không được mời nhưng nghe ngóng được tin con gái trưởng của nhà họ Quý, do chính thất sinh ra, đã trở về nên cũng mặt dày đi theo người khác đến dự.
Đẩy cửa phòng riêng ra, Quý Nhiêu liếc mắt nhìn qua thấy có không ít người quen.
Tầm mắt mọi người trong phòng đổ dồn về phía Quý Nhiêu đang đứng ngoài cửa. Khóe miệng Quý Nhiêu khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt, đôi mắt hoa đào khẽ ánh lên vẻ áy náy nói: “Xin lỗi, tôi tới chậm, để mọi người đợi lâu.”
Quý Nhiêu đi vào phòng, ánh mắt mọi người xẹt qua tia kinh ngạc.
Ngũ quan Quý Nhiêu thanh tú, cô có đôi mắt hoa đào long lanh như gợn sóng. Khi mỉm cười, đuôi mắt cong thành hai hình lưỡi liềm, trông giống như cánh hoa đào, xinh đẹp quyến rũ. Gương mặt cô tươi tắn rạng rỡ tự nhiên, giọng nói ngọt ngào du dương. Nụ cười hiền hòa khéo léo che đi vẻ đẹp kiều mị nơi khóe mắt, khiến cô trông vừa tinh khiết vừa thanh thoát.
“Nhiêu Nhiêu, đã lâu không gặp.”
“Nhiêu Nhiêu, tớ đã đợi cậu rất lâu, cuối cùng cậu cũng đã trở về.”
“Lần này trở về, sau này có đi nữa không?”
Các vị tiểu thư phục hồi tinh thần, nhao nhao chào mừng Quý Nhiêu, cười nói rôm rả chào hỏi cô.
Quý Nhiêu khẽ gật đầu: “Đã lâu không gặp. Lần này trở về, tôi sẽ ở lại đây lâu dài.”
“Vậy đúng là quá tốt, về sau chúng ta lại có thể thường xuyên gặp mặt.”
Quý Nhiêu bị mọi người vây quanh mà ngồi ở chính giữa. Tô Duyệt Nghiên ngồi bên trái cô, nghiêng đầu cười với cô: “Thế nào, Quý đại tiểu thư, có hài lòng với bữa tiệc chào mừng này không?”
“Vô cùng hài lòng.” Quý Nhiêu nhướng mày nhìn cô ấy, giọng nói nhẹ nhàng: “Tô đại tiểu thư vất vả rồi, đã mời nhiều người đến chào đón tớ như vậy.”
Tô Duyệt Nghiên quét mắt một vòng quanh phòng, khẽ “chậc” một tiếng, cảm thán nói: “Vẫn là Quý đại tiểu thư có danh tiếng tốt. Các vị tiểu thư có mặt hôm nay bình thường rất khó mời, nhưng vừa nghe nói là tiệc chào đón của Quý đại tiểu thư thì lập tức đến ngay.”
Quý Nhiêu nâng ly rượu trước mặt lên, đôi mắt trong veo tươi sáng ánh lên ý cười, rực rỡ như sao, khiến lòng người xao xuyến.
“Tôi kính mọi người một ly, cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian tới chào đón tôi.”
Quý Nhiêu ngửa đầu uống cạn ly rượu, ý cười dịu dàng: “Tôi đã cạn ly rồi, mọi người cứ tự nhiên nhé.”
Cô nói khách sáo, nhưng Quý đại tiểu thư mời rượu, chẳng ai dám không nể mặt, đều uống cạn ly rượu trong tay.
“Nhiêu Nhiêu, cuối cùng thì cậu cũng quay về. Nếu cậu không quay về, một số kẻ không biết tự lượng sức mình sẽ thực sự nghĩ rằng mình có thể ngồi không hưởng lộc.”
“Đúng vậy, Nhiêu Nhiêu. Mấy năm nay em không ở Bắc Thành, chị kế của em nhảy nhót vui vẻ lắm, mỗi năm đều gióng trống khua chiêng tổ chức tiệc sinh nhật, còn bảo người khác gọi cô ta là Quý đại tiểu thư.”
Bên cạnh có người tiếp lời: “Hừ, sao Quý Tư Nhu lại to gan như vậy? Con riêng mà không chịu trốn ở nhà, còn không biết xấu hổ ra ngoài tự bôi tro trát trấu.”
Nhắc tới Quý Tư Nhu, giọng điệu mọi người không hẹn mà cùng trở nên khinh thường, châm chọc.
Quý Tư Nhu là con gái riêng mà ba Quý Nhiêu sinh ra trong thời gian hôn nhân với mẹ Quý Nhiêu, cô ta lớn hơn Quý Nhiêu hai tuổi.
Hôn nhân của ba mẹ Quý Nhiêu là do ông nội Quý sắp xếp. Năm thứ ba sau khi hai vợ chồng kết hôn, mẹ của Quý Nhiêu là Đường Lam đã sinh ra cô. Sau khi Quý Nhiêu sinh ra không lâu, Đường Lam phát hiện chồng ngoại tình, bao nuôi tình nhân bên ngoài, thậm chí còn có con riêng. Đường Lam không thể dễ dàng tha thứ cho người chồng phản bội, muốn ly hôn với Quý Hồng Chấn, ba của Quý Nhiêu.
Ông nội Quý là người rất coi trọng thể diện. Vì thể diện của nhà họ Quý và mong muốn Quý Nhiêu trưởng thành khỏe mạnh, ông cụ kiên quyết không đồng ý cho Đường Lam và Quý Hồng Chấn ly hôn.
Cho tới tận bốn năm trước, ông nội Quý qua đời. Mẹ của Quý Tư Nhu là Trần Nhã Như dẫn theo Quý Tư Nhu đến tang lễ của nhà họ Quý, Quý Nhiêu mới vỡ lẽ rằng gia đình mà cô vẫn luôn nghĩ là hạnh phúc mỹ mãn thật ra đều là giả dối. Tình cảm của ba mẹ cô đã tan vỡ từ lâu, chỉ là trước mặt người ngoài họ luôn đóng vai một đôi vợ chồng ân ái.
Sau đó Quý Hồng Chấn và Đường Lam ly hôn, Trần Nhã Như thành công dẫn theo Quý Tư Nhu vào nhà họ Quý. Quý Nhiêu theo mẹ ra nước ngoài du học.
Nhưng cho dù Trần Nhã Như có trở thành Quý phu nhân đi chăng nữa, thì cũng không thể thay đổi được một sự thật: bà ta là nhân tình nhiều năm của Quý Hồng Chấn – ba của Quý Nhiêu, còn Quý Tư Nhu là con riêng.
Giới thượng lưu hào môn có con riêng không phải là chuyện hiếm lạ gì, chính là bởi vì quá thường thấy. Ba của rất nhiều vị tiểu thư này đều nuôi tình nhân bên ngoài, bất kể là về tam quan đạo đức hay tình cảm cá nhân, đều khiến những vị tiểu thư này chướng mắt loại con riêng như Quý Tư Nhu. Mấy vị tiểu thư này lại có ý định lấy lòng Quý Nhiêu, nên trước mặt cô cứ ngươi một lời ta một lời châm chọc Quý Tư Nhu.
Vốn tưởng rằng Quý Nhiêu nghe bọn họ châm chọc Quý Tư Nhu sẽ có nhiều tiếng nói chung, nhưng Quý Nhiêu chỉ im lặng ngồi đó, môi cong cong, cười mà không nói một lời.
Mọi người thấy cô không vui, đoán rằng cô cũng không muốn nghe đến tên Quý Tư Nhu, nên nói dăm ba câu rồi chuyển sang chủ đề khác.
Quý Nhiêu ngồi ở trên sofa, trò chuyện cùng đám tiểu thư này câu được câu không. Cô chưa nghỉ ngơi đủ nên thân thể hơi dựa về phía sau, thoạt nhìn có chút lười biếng, thờ ơ.
Tô Duyệt Nghiên thấy Quý Nhiêu không có tinh thần, nói với cô: “Sân vườn Thủy Vân Các này xây khá đẹp, cậu có muốn cùng tớ ra ngoài tản bộ hóng gió không?”
“Được.” Quý Nhiêu buông ly rượu trong tay xuống, nói với đám người vây quanh cô một tiếng: “Tôi ra ngoài đi dạo một chút”, rồi đứng dậy khỏi sofa, bị Tô Duyệt Nghiên kéo cánh tay đi ra ngoài.
Thủy Vân Các là một câu lạc bộ tư nhân, được thiết kế theo phong cách sân vườn đình đài lầu các cổ kính, với những hành lang gấp khúc và cầu quanh co, mỗi bước đi là một cảnh đẹp.
Hai người đi ra khỏi phòng riêng, xuyên qua hành lang uốn lượn, đi qua chỗ rẽ, đến một đình nghỉ mát bên hồ.
Hai người đi tới ngồi xuống, Tô Duyệt Nghiên hỏi: “Lần này trở về, thật sự không đi nữa?”
Trước đây khi Tô Duyệt Nghiên hỏi Quý Nhiêu vấn đề này, Quý Nhiêu còn nói không chắc chắn. Mẹ của Quý Nhiêu là Đường Lam sau khi ly hôn với ba cô là Quý Hồng Chấn thì vẫn nhậm chức trong tập đoàn gia tộc họ Quý, sống ở nước ngoài, quản lý việc kinh doanh xuất nhập khẩu của tập đoàn. Mấy năm nay Quý Nhiêu vẫn đi theo Đường Lam, rất nhiều người đều cho rằng sau khi tốt nghiệp, Quý Nhiêu có thể sẽ ở lại bên cạnh Đường Lam, theo Đường Lam học cách xử lý việc kinh doanh của nhà họ Quý ở nước ngoài.
Quý Nhiêu nói: “Không đi nữa.”
Tô Duyệt Nghiên: “Sao đột nhiên lại hạ quyết tâm trở về?”
Quý Nhiêu nhếch môi cười: “Mẹ tớ gặp một người đàn ông rất hợp ý bà. Một tuần trước, họ đã đăng ký kết hôn.”
Cô ở nước ngoài là vì lo lắng mẹ cô một mình cô đơn. Hiện tại mẹ đã có người ở bên cạnh, nên cô trở về.
Tô Duyệt Nghiên hơi giật mình.
Quý Nhiêu nhướng mày: “Như vậy rất tốt, tớ rất vui. Tớ vẫn luôn hy vọng bà có thể tìm được một người yêu thương bà, thật lòng đối xử tốt với bà. Hiện tại bà đã tìm được rồi, là con gái, tớ thực sự rất mừng cho bà.”
Tô Duyệt Nghiên vẫn không lên tiếng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Quý Nhiêu cười càng rạng rỡ: “Sao cậu lại nhìn tớ như vậy? Tớ thực sự rất vui mà.”
Tô Duyệt Nghiên xoa xoa mu bàn tay cô, hỏi: “Tiếp theo cậu có tính toán gì không?”
Quý Nhiêu thu lại nụ cười trên mặt: “Ba tớ nói sẽ tìm cho tớ một chức vụ thích hợp ở công ty của nhà họ Quý, tạm thời vẫn chưa biết sắp xếp cụ thể ra sao.”
Tô Duyệt Nghiên chống cằm trầm mặc một hồi lâu, gật gật đầu: “Cũng đúng, cậu quả thật phải trở về. Quý Tư Nhu đã vào tổng bộ của Quý thị, nếu cậu không trở về, gia sản đều bị mẹ kế và đứa con gái riêng kia nẫng mất. Mấy năm nay Quý Tư Nhu làm việc trong giới rất phách lối, ở các buổi đấu giá châu báu, kim cương lớn nhỏ nào cũng gây ồn ào. Nhưng mà hiện tại cậu đã trở lại rồi.”
Tô Duyệt Nghiên nháy mắt ra hiệu: “Sau này chắc tối nào cô ta cũng mất ăn mất ngủ.”
Quý Nhiêu mỉm cười, chớp mắt mấy cái, khuôn mặt trắng nõn thoạt nhìn dịu dàng, vô tội: “Cô ta mất ăn mất ngủ cũng không liên quan đến tớ. Tớ chỉ là một cô gái tốt bụng đơn thuần lương thiện, quay về để bồi dưỡng tình cảm cha con, khiến ba tớ cảm nhận được tấm lòng hiếu thảo của đứa con gái này, cảm nhận được niềm vui của tình cha con mà thôi.”
Ở trong mắt người ngoài, Quý Hồng Chấn dẫn nhân tình và con gái riêng về nhà, Quý Nhiêu là con gái lớn của vợ cả theo mẹ ra nước ngoài, tất nhiên là trở mặt với người ba Quý Hồng Chấn, sinh ra sự xa cách rất lớn mới có thể bốn năm không về nước.
Trên thực tế, lúc trước biết được Quý Hồng Chấn có con riêng ở bên ngoài, con riêng còn lớn hơn cô hai tuổi, Quý Nhiêu cũng chưa từng làm ầm ĩ với Quý Hồng Chấn. Cô chỉ tủi thân nói với Quý Hồng Chấn rằng sinh mệnh của cô đều là do ba ban cho, cô không có tư cách lên án ba ruột của mình. Bất luận ba lựa chọn như thế nào, cô đều ủng hộ.
Cho nên, trong lòng Quý Hồng Chấn, Quý Nhiêu vẫn là đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện. Mấy năm nay tuy Quý Nhiêu không về nước, nhưng vì để bù đắp cho con gái, Quý Hồng Chấn thường xuyên ra nước ngoài thăm cô. Thậm chí ngay cả lễ mừng năm mới, cũng vì Quý Nhiêu “nước mắt rơi lã chã”, “nhớ ba” trong điện thoại mà ông vội vàng kết thúc bữa cơm tất niên do Trần Nhã Như tỉ mỉ chuẩn bị, rồi bay ra nước ngoài ở bên cạnh Quý Nhiêu.
“Còn cậu thì sao?” Quý Nhiêu quay lại hỏi cô ấy: “Tiếp theo cậu có dự định gì? Đi làm cho công ty của gia đình hay ra ngoài tự xây dựng sự nghiệp?”
Tô Duyệt Nghiên nói: “Tớ cũng chưa chắc chắn lắm, đại khái là sẽ làm cho công ty của gia đình.”
Hai người hàn huyên một lúc ở trong đình. Điện thoại di động của Tô Duyệt Nghiên đột nhiên vang lên tiếng “ting ting”, rất nhiều tin nhắn cùng lúc đổ về.
Tô Duyệt Nghiên liếc nhìn màn hình điện thoại, khẽ “chậc” một tiếng.
“Sao vậy?” Quý Nhiêu hỏi.
“Họ nói vừa mới nhận được tin tức, đêm nay Thương Ngôn Tân cũng tới Thủy Vân Các, ở một phòng riêng khác. Các vị tiểu thư trong phòng chúng ta đều đứng ngồi không yên, tất cả đều chào tạm biệt tớ, nói muốn qua phòng bên kia xem sao.”
“Thương Ngôn Tân?” Trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Quý Nhiêu tràn đầy vẻ mờ mịt, hiển nhiên không biết Thương Ngôn Tân mà bạn tốt cô nhắc đến là ai.
“Cậu không biết Thương Ngôn Tân?” Tô Duyệt Nghiên kinh ngạc, lập tức phản ứng lại: “Cũng đúng, cậu đã bốn năm không về nước, không biết anh ta cũng là chuyện bình thường.”
Tô Duyệt Nghiên giải thích cho cô: “Người nắm quyền mới của nhà họ Thương. Năm ngoái, người nắm quyền trước của tập đoàn Thương thị là ngài Thương Chính Nghiệp vì bệnh nặng mà nhập viện, tuyên bố thoái vị, giao lại tập đoàn Thương thị cho con trai thứ ba là Thương Ngôn Tân. Thủ đoạn của Thương Ngôn Tân trên thương trường vô cùng cao tay, được các thành viên gia tộc họ Thương nhất trí tán thành. Điều quan trọng là, anh ta vô cùng đẹp trai, lại chưa kết hôn. Những người từng tiếp xúc với anh ta đều nói rằng tính tình anh ôn hòa, nhã nhặn, giữ mình trong sạch, đúng chuẩn một quân tử khiêm tốn. Rất nhiều vị tiểu thư kiêu căng trong giới chúng ta đều có ý với anh ta, mỗi lần nhìn thấy anh ta thì đều tìm mọi cách để thu hút sự chú ý của anh.”
“Nhưng đến nay vẫn chưa có ai thành công. Cũng không biết vị Thương tam thiếu gia này cuối cùng sẽ tìm được mỹ nhân như thế nào nữa.”
Giọng Tô Duyệt Nghiên có vẻ tiếc nuối, nói đến mỹ nhân thì trong tầm mắt cô ấy đang có một người.
Tô Duyệt Nghiên nhìn khuôn mặt xinh đẹp đến hoàn mỹ của Quý Nhiêu, nhịn không được hỏi: “Cậu có hứng thú không?”
“Hứng thú gì?” Quý Nhiêu nhất thời không hiểu cô ấy có ý gì.
“Thương Ngôn Tân.” Tô Duyệt Nghiên nói: “Cậu có muốn tớ dẫn cậu qua xem không? Để tớ hỏi họ xem Thương Ngôn Tân ở phòng nào.”
“Không cần.”
Ánh trăng sáng vằng vặc, mặt hồ phản chiếu rõ mồn một. Làn gió ôn hòa từ mặt nước thổi qua, mang theo từng đợt mát mẻ.
Quý Nhiêu hơi nghiêng người, khuỷu tay đặt lên lan can đình nghỉ mát, vẻ mặt thiếu hứng thú: “Không có hứng thú.”
Đối diện với đầu gió, sợi tóc dính vào má tung bay và đung đưa trong gió. Đường nét đầy đặn hoàn mỹ phản chiếu dưới ánh trăng, lông mi dài và dày hơi rủ xuống, nhìn rất dịu dàng nhu thuận.
Ở góc hành lang, hai người đàn ông cao ráo đứng dưới mái che. Vừa nãy họ đi ngang qua đây, nghe thấy tiếng phụ nữ nói chuyện trong đình nghỉ mát liền dừng lại, không đi tiếp nữa.
Vừa lúc nghe Quý Nhiêu trả lời Tô Duyệt Nghiên, nói rằng không có hứng thú với Thương Ngôn Tân.
Tạ Tri Tụng nghiêng người, hạ giọng chế nhạo Thương Ngôn Tân: “Ngôn Tân, anh hấp dẫn quá rồi, con gái nhà người ta nói không có hứng thú với anh kìa.”
Thương Ngôn Tân không lên tiếng trả lời, chỉ chuyển tầm mắt từ bóng dáng trong đình nghỉ mát sang Tạ Tri Tụng, nhàn nhạt liếc nhìn anh ta một cái, rồi xoay người quay về.
Quý Nhiêu loáng thoáng cảm thấy có người nhìn mình, cô ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, không thấy một bóng người nào, chỉ có vầng trăng sáng treo lơ lửng trên không trung.