Chương 2

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu đang tìm gì vậy?” Tô Duyệt Nghiên hỏi.
Quý Nhiêu quay ánh mắt về phía Tô Duyệt Nghiên: “Vừa rồi cậu có cảm giác ai đó đang nhìn chúng ta không?”
“Không.” Tô Duyệt Nghiên quét mắt một vòng: “Nơi này chỉ có hai chúng ta.”
Quý Nhiêu giơ tay ấn ấn giữa hai đầu mày: “Có thể là ảo giác của tớ.”
Khóe môi Tô Duyệt Nghiên khẽ nhúc nhích, định nói gì đó thì điện thoại của Quý Nhiêu reo. Cô liếc nhìn màn hình, ánh mắt thoáng qua vẻ không kiên nhẫn.
Ngay khi nhận cuộc gọi, vẻ ghét bỏ trên mặt Quý Nhiêu gần như biến mất, đôi mắt hoa đào cong cong cười, giọng nói ngọt ngào: “Ba ạ.”
Từ đầu dây bên kia, giọng nói yêu thương của Quý Hồng Chấn vang lên: “Nhiêu Nhiêu, sao con không về nhà mà lại bảo tài xế đưa đến chung cư bên đó? Chung cư đó không có người ở, làm sao thoải mái bằng ở nhà được. Dì Trần của con biết con về nên sáng sớm đã dặn người ta cẩn thận sắp xếp phòng cho con rồi, con mau về xem có thích không.”
“Ai nói con muốn ở chung cư đâu ba? Lần này con về là muốn ở bên cạnh ba nhiều hơn mà, sao con lại không ở nhà chứ? Là Nghiên Nghiên tổ chức tiệc chào đón con về. Lúc con xuống máy bay hơi buồn ngủ nên mới ghé chung cư nghỉ ngơi thôi. Cô ấy mời rất nhiều người đến chúc mừng con, lát nữa mọi người về hết thì con sẽ về nhà ngay.”
Quý Hồng Chấn hài lòng nói: “Được, con chơi với các chị em đi, ba ở nhà chờ con.”
Cúp điện thoại, Quý Nhiêu liếc nhìn đồng hồ, nói với Tô Duyệt Nghiên: “Cũng muộn rồi, ba tớ đang ở nhà chờ. Hôm nay là ngày đầu tớ về nên không thể để ông ấy đợi lâu được. Cậu thay tớ chào hỏi mấy người còn lại trong phòng nhé.”
Tô Duyệt Nghiên: “Được, cậu về đi, bên này giao cho tớ.”
Biệt thự cũ của nhà họ Quý nằm ở khu phía đông thành phố. Khi Quý Nhiêu về đến nhà đã gần mười giờ rưỡi, cả biệt thự sáng đèn. Vừa bước vào cửa, Quý Nhiêu đã thấy Quý Hồng Chấn, Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu đang ngồi ở phòng khách trò chuyện. Quý Tư Nhu kéo tay Quý Hồng Chấn, không biết nói gì mà khiến ông cười rất vui vẻ.
Ba người họ cười nói vui vẻ, trông rất hòa thuận và hạnh phúc.
Quý Nhiêu khẽ cong môi: “Ba, con về rồi ạ!”
Quý Hồng Chấn nhìn về phía Quý Nhiêu, chưa kịp nói gì đã thấy cô bé như một chú nai con, tung tăng chạy về phía ông.
Quý Hồng Chấn đứng dậy khỏi ghế sofa, Quý Nhiêu nhào vào lòng ông, ôm lấy ông làm nũng: “Ba, con nhớ ba lắm, ba có nhớ con không ạ?”
Quý Hồng Chấn cười nói: “Ba đương nhiên nhớ con, mỗi ngày ba đều mong con trở về.”
Trần Nhã Như dịu dàng tiếp lời: “Đúng vậy, Nhiêu Nhiêu. Ở nhà, ngày nào ba con cũng nhắc đến con. Giờ thì tốt rồi, con đã về.”
Người một nhà?
Quý Nhiêu cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tiếp tục làm nũng với Quý Hồng Chấn, nói những lời “nhớ nhung” với ông.
Chưa nói được mấy câu, Trần Nhã Như đã xen vào: “Hôm nay cũng muộn rồi. Nhiêu Nhiêu mới từ nước ngoài về, đường sá xa xôi, chắc chắn rất mệt mỏi.”
Trần Nhã Như chạm vào tay Quý Hồng Chấn, ân cần nói: “Hai cha con có gì muốn nói thì sáng mai hãy nói tiếp. Hôm nay cứ để Nhiêu Nhiêu lên lầu nghỉ ngơi trước nhé.”
“Nhu Nhu.” Trần Nhã Như nói với Quý Tư Nhu: “Con dẫn em lên phòng xem nó có thích cách chúng ta sắp xếp không, thiếu cái gì hay cần bổ sung gì thì con bảo người giúp việc nhanh chóng đi mua.”
Quý Tư Nhu: “Vâng.”
“Cảm ơn dì và chị.” Quý Nhiêu cong mắt cười, cánh tay vẫn ôm chặt Quý Hồng Chấn: “Nhưng con còn rất nhiều chuyện muốn nói với ba. Nếu dì và chị mệt thì cứ đi nghỉ ngơi trước đi ạ.”
Quý Nhiêu khéo léo từ chối sự sắp xếp của Trần Nhã Như, ánh mắt quay về phía Quý Hồng Chấn: “Ba, chúng ta vào phòng con nói chuyện đi. Con muốn ở riêng với ba một lát.”
“Được.” Quý Hồng Chấn nói với Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu: “Hai người về phòng nghỉ ngơi đi, tôi và Nhiêu Nhiêu nói chuyện.”
Phòng Quý Nhiêu ở lầu ba, Quý Hồng Chấn dẫn cô lên lầu.
Lên đến lầu ba, Quý Hồng Chấn đi về phía bên phải cầu thang. Quý Nhiêu giữ chặt ông lại: “Ba, ba đi nhầm đường rồi.”
Vẻ mặt Quý Hồng Chấn hơi giật mình.
Quý Nhiêu chỉ tay bên trái, nhắc nhở: “Phòng của con là phòng bên trái, từ nhỏ con đã ở đó, ba quên rồi sao?”
Không đợi Quý Hồng Chấn nói, Quý Nhiêu tủi thân tiếp lời: “Ba, chẳng lẽ ngay cả phòng của con là phòng nào ba cũng quên rồi sao ạ?”
Trần Nhã Như đi theo phía sau vội vàng hòa giải: “Nhiêu Nhiêu à, là thế này. Mấy năm nay con không về, phòng ngủ bên trái vẫn luôn để trống. Sau khi chị con tốt nghiệp đi làm, cần một phòng sách, mà phòng bên đó vừa vặn có một phòng đọc sách nên dì mới bảo chị con dọn vào ở. Nhưng phòng bên phải này dì cũng đã dày công sắp xếp rồi.”
Quý Hồng Chấn: “Đúng vậy, phòng bên phải cũng được sắp xếp theo sở thích của con.”
“Nhưng phòng bên trái mới là phòng của con.” Quý Nhiêu cắt ngang lời ông, mi mắt rũ xuống, khuôn mặt trắng nõn tràn đầy vẻ mất mát: “Trong nhà ngay cả phòng riêng của con cũng không có. Ba, có phải ba không nghĩ con sẽ trở về đúng không ạ?”
Quý Hồng Chấn nghẹn một tiếng.
Quý Nhiêu tiếp tục lên án: “Ba, có phải con đã không còn là con gái ba yêu thương nhất rồi phải không?”
Quý Hồng Chấn an ủi cô: “Chỉ là công việc của chị cần phòng sách, mà phòng ngủ kia vừa vặn có một phòng đọc sách nên mới để chị ấy dọn vào. Nếu con muốn phòng bên trái thì cứ ở phòng bên trái.”
“Nhã Như.” Quý Hồng Chấn dặn dò Trần Nhã Như: “Bà bảo người thu dọn một chút, rồi chuyển hành lý của Nhiêu Nhiêu vào phòng cũ.”
Sắc mặt Quý Tư Nhu cứng đờ: “Nhưng ba, bây giờ đó là phòng ngủ của con.”
Quý Hồng Chấn vỗ vai cô ta: “Em ở phòng ngủ đó trước con, con dọn sang phòng bên phải đi. Không phải con nói em gái trở về sẽ chăm sóc nó nhiều hơn sao?”
Quý Tư Nhu nghẹn họng không nói nên lời, ánh mắt nhìn về phía Trần Nhã Như.
Trần Nhã Như khoát tay với cô ta, ý bảo cô ta đừng nhiều lời.
Quý Nhiêu đã nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng ngời, giọng nói nhẹ nhàng: “Cảm ơn chị đã chăm sóc em.”
Một hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực Quý Tư Nhu. Nhìn Quý Nhiêu cười khúc khích, cô ta cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Trần Nhã Như sắp xếp người giúp việc dọn dẹp lại hai gian phòng. Quý Nhiêu kéo Quý Hồng Chấn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, biểu diễn cho ông một màn ảo thuật mình mới học được, khiến Quý Hồng Chấn vui vẻ ra mặt.
Hai cha con xa cách lâu ngày gặp lại, vui vẻ hòa thuận bên nhau. Quý Tư Nhu ngồi một bên, điên cuồng gửi tin nhắn châm chọc Quý Nhiêu cho bạn bè trên WeChat, lòng đầy phiền muộn.
Chờ người giúp việc dọn dẹp phòng xong, sau khi Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như xuống lầu, Quý Tư Nhu không nhịn được, liếc nhìn Quý Nhiêu một cái.
Quý Nhiêu thoáng thấy vẻ mặt u ám của cô ta, quay đầu lại cười: “Xem ra tâm trạng chị không tốt lắm?”
Quý Tư Nhu cười lạnh: “Ba không có ở đây, cô còn giả vờ giả vịt cho ai xem? Đồ dối trá! Đừng tưởng cướp được phòng của tôi là có thể đắc ý.”
Quý Nhiêu vô tội chớp mắt: “Chị đang nói gì vậy? Tôi cướp phòng của chị lúc nào? Tôi muốn ở căn phòng đó, nó vốn dĩ là phòng của tôi mà. Khi tôi còn ở trong căn phòng đó thì trong căn nhà này còn chưa có chị đâu.”
Quý Tư Nhu: “Cô...”
Quý Nhiêu: “Tôi mệt rồi, phải nghỉ ngơi. Chúc chị gái ngủ ngon.”
Quý Nhiêu cười híp mắt trở về phòng, không thèm để ý đến Quý Tư Nhu đang tức giận.
***
Sáng hôm sau, Quý Nhiêu ngủ thẳng đến hơn chín giờ. Cô chậm rãi ngồi dậy, mang dép lê đi vào phòng tắm rửa mặt.
Từ trên lầu đi xuống, người hầu đang bận rộn trong phòng khách nhìn thấy cô, vội vàng hỏi: “Tiểu thư, bây giờ cô có muốn ăn sáng không ạ?”
Quý Nhiêu ừ một tiếng, lúc đi tới phòng ăn thì chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Ba tôi đến công ty chưa?”
Người hầu nói: “Hôm nay ông chủ vẫn chưa ra ngoài, đang ở trong phòng sách ạ.”
Quý Nhiêu xoay người đi đến phòng sách của Quý Hồng Chấn.
Phòng sách của Quý Hồng Chấn ở lầu hai, cửa phòng khép hờ, không đóng chặt. Quý Nhiêu đi tới trước cửa, đang định gõ thì chợt nghe thấy giọng Quý Hồng Chấn truyền ra từ bên trong.
“Tôi thấy hôm nay lúc Nhu Nhu ăn sáng không vui lắm. Tối con bé về, bà dỗ dành nó một chút.”
“Tôi dỗ dành thì có ích gì chứ? Vì sao Nhu Nhu mất hứng, trong lòng ông cũng rõ.” Trần Nhã Như thở dài: “Không phải người làm mẹ kế như tôi phải nói đỡ cho con gái mình, nhưng thật sự là người làm ba như ông quá thiên vị. Nhu Nhu ở phòng kia rất ổn, Nhiêu Nhiêu vừa về ông đã bảo Nhu Nhu nhường phòng cho Nhiêu Nhiêu. Lại còn nói trước mặt nhiều người giúp việc trong nhà rằng Nhiêu Nhiêu là con gái ông yêu thương nhất. Trong lòng Nhu Nhu đương nhiên không vui rồi.”
Quý Hồng Chấn thờ ơ, cười ha hả nói: “Căn phòng kia vốn là của Nhiêu Nhiêu, từ nhỏ Nhiêu Nhiêu đã ở căn phòng đó. Lúc trước khi bà muốn Nhu Nhu dọn vào tôi đã nói với bà rồi nhưng bà không nghe. Trong nhà có nhiều phòng có thể ở như vậy, bà lại nhất định muốn Nhu Nhu ở trong phòng của Nhiêu Nhiêu.”
“Tôi biết gian phòng kia là Nhiêu Nhiêu ở từ nhỏ đến lớn. Ông cảm thấy dựa theo thứ tự trước sau, lẽ ra phải dành cho Nhiêu Nhiêu, và ông cho rằng quyết định như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng ông có nghĩ tới chính câu ‘vốn là phòng của Nhiêu Nhiêu’ mới khiến Nhu Nhu buồn lòng nhất không?”
Giọng Trần Nhã Như dần nghẹn ngào: “Hai đứa đều là con gái của ông. Nhiêu Nhiêu từ nhỏ đã ở bên cạnh ông, lớn lên trong nhung lụa, còn Nhu Nhu chỉ có thể cùng tôi ở bên ngoài, mang danh phận con gái riêng, nhận hết mọi sự xem thường của người khác.”
“Con bé cũng là con gái của ông, lớn hơn Nhiêu Nhiêu hai tuổi. Nếu con bé vừa sinh ra ông đã làm tròn trách nhiệm của người ba, mang con bé về nhà họ Quý, thì con bé là chị, Nhiêu Nhiêu là em gái. Dựa theo thứ tự trước sau, cũng nên là con bé chọn phòng mình thích trước. Bây giờ ông cứ từng lời từng chữ ‘vốn là của Nhiêu Nhiêu’, làm sao Nhu Nhu có thể không khổ sở chứ?”
Quý Hồng Chấn giải thích: “Chẳng qua chỉ là một gian phòng ngủ thôi mà, cần gì phải tính toán chi li như thế. Bọn trẻ không hiểu chuyện nhưng sao bà cũng làm ầm ĩ theo? Bà nói tôi thiên vị Nhiêu Nhiêu, vậy chuyện liên hôn với nhà họ Thương, không phải tôi đã nói với bà là chuẩn bị sắp xếp cho Nhu Nhu rồi sao?”
Nghe Quý Hồng Chấn nhắc tới chuyện liên hôn với nhà họ Thương, Trần Nhã Như thu lại vẻ mặt than vãn, niềm nở nói: “Nhà họ Thương bên đó đã đồng ý đổi đối tượng liên hôn thành Nhu Nhu rồi sao?”
Quý Hồng Chấn nghiêm mặt nói: “Nhà họ Thương muốn làm thông gia với nhà họ Quý, chỉ cần là con gái nhà họ Quý là được. Người mà nhà họ Quý chúng ta quyết định chọn chính là Nhu Nhu. Bà đừng nói nhầm, để người khác nghe thấy sẽ khiến chúng nó nảy sinh mâu thuẫn.”
Lời này rõ ràng là vì thể diện của Quý Tư Nhu. Nhà họ Thương ngay từ khi có ý muốn làm thông gia đã nhắm đến Quý Nhiêu.
Nhà họ Thương là gia đình hào môn bậc nhất, tìm khắp Bắc Thành cũng không có mối thông gia nào tốt hơn. Sau khi Trần Nhã Như biết nhà họ Thương muốn liên hôn với nhà họ Quý, liền quấn quýt lấy Quý Hồng Chấn cả ngày, bảo ông thương lượng với bên nhà họ Thương, đổi đối tượng liên hôn thành Quý Tư Nhu.
Đối với Quý Hồng Chấn mà nói, cả hai đều là con gái của mình, ai kết hôn với nhà họ Thương cũng đều như nhau. Nhưng Trần Nhã Như luôn khóc lóc kể lể trước mặt ông, nói Quý Tư Nhu là chị, Quý Nhiêu là em gái, nhà họ Thương bỏ qua chị gái mà lại nhìn trúng em gái, nhất định là vì ông đã nuôi Quý Tư Nhu ở bên ngoài nhiều năm như vậy mà không đón về, khiến nhà họ Thương cảm thấy ông không coi trọng Quý Tư Nhu nên mới chọn Quý Nhiêu – đứa con cưng hơn của nhà họ Quý.
Sức mạnh của lời thì thầm bên gối thật lớn. Bà ta khóc lóc khiến Quý Hồng Chấn mềm lòng. Vả lại, Quý Hồng Chấn cũng cảm thấy mắc nợ Quý Tư Nhu nên muốn bù đắp cho cô ta thật tốt, không thể để cô ta thua kém Quý Nhiêu mọi chuyện. Thế là ông quyết định nhường chuyện liên hôn với nhà họ Thương này cho Quý Tư Nhu.
“Chuyện này tôi đã nói rõ với bên nhà họ Thương, nói Nhiêu Nhiêu còn nhỏ tuổi, gia đình muốn giữ con bé ở lại thêm vài năm nữa. Tuổi của Nhu Nhu và Thương Ngạn Khâm thích hợp hơn.”
“Vậy ý của nhà họ Thương thế nào?” Trần Nhã Như không thể chờ đợi được: “Nếu bên phía nhà họ Thương không có ý kiến, hai nhà chúng ta hợp tác thì tốt nhất là nên định ngày trước.”
“Việc đính hôn không vội. Hai nhà phải hợp tác, kết hôn là chuyện ván đã đóng thuyền. Nhưng Thương Ngạn Khâm luôn được ông cụ Thương coi trọng, mà chuyện thương nghị đính hôn thì ông cụ Thương phải có mặt. Bệnh tình của ông cụ gần đây nặng thêm nên việc này phải chờ sức khỏe ông cụ khá hơn rồi nói sau.”
Quý Hồng Chấn nhìn Trần Nhã Như: “Tôi đã thương lượng với anh cả rồi. Chờ sau khi Nhu Nhu và Ngạn Khâm đính hôn, dự án hợp tác giữa hai nhà Quý - Thương cũng sẽ để Nhu Nhu tham gia cùng. Chờ con bé làm ra chút thành tích, sẽ để con bé đảm nhiệm chức vụ thành viên hội đồng quản trị tập đoàn. Tôi đã suy nghĩ nhiều cho Nhu Nhu như vậy nên bây giờ bà nên vui vẻ lên đi.”
Quý Hồng Chấn cũng không phải người nắm quyền ở nhà họ Quý. Quý Nhiêu còn có một bác cả, hiện tại người nắm quyền của gia tộc Quý thị là bác cả Quý Nhiêu. Bác cả Quý Nhiêu cũng giống như ông nội Quý, là một người rất chú trọng thể diện. Quý Hồng Chấn đã muốn Quý Tư Nhu vào hội đồng quản trị của công ty gia tộc từ rất lâu nhưng đều bị bác cả Quý Nhiêu từ chối. Bác cả không đồng ý để một cô con gái ngoài giá thú đảm nhiệm chức vụ thành viên hội đồng quản trị của công ty gia tộc. Lần này, sự thỏa hiệp chủ yếu là bởi vì Quý Tư Nhu sắp kết hôn với nhà họ Thương, muốn giữ thể diện với nhà họ Thương, nâng cao thân phận cho cô ta.
Bên ngoài phòng sách, Quý Nhiêu nghe Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như bàn bạc, đáy mắt thoáng qua một tia giễu cợt.
Nhà họ Thương và nhà họ Quý muốn kết hôn. Đối tượng liên hôn mà nhà họ Thương nhắm tới ngay từ đầu là cô. Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như cảm thấy hôn sự này rất tốt, liền lặng lẽ thương lượng với nhà họ Thương, đổi đối tượng kết hôn thành Quý Tư Nhu.
Quý Hồng Chấn thật đúng là một người ba tốt!
Nhà họ Thương?
Lông mày Quý Nhiêu giật giật.
Ba cô vừa mới nói, đối tượng liên hôn với nhà họ Quý là...?
“Ngạn Khâm ở nhà họ Thương được ông cụ Thương coi trọng nhất, tướng mạo tuấn tú, phong thái lịch thiệp, năng lực xuất chúng. Một người con rể tốt như vậy dành cho Nhu Nhu trước, sau này bà đừng nói tôi thiên vị Nhiêu Nhiêu nữa nhé.”
Bên trong lại truyền ra giọng nói của Quý Hồng Chấn, xen lẫn những lời lấy lòng Trần Nhã Như, rồi giọng nói trầm xuống.
Quý Nhiêu mơ hồ cảm thấy cái tên ba cô vừa nói rất quen thuộc. Cô hồi tưởng lại cái tên mà Tô Duyệt Nghiên đã giới thiệu bên tai cô tối hôm qua.
Thương Ngôn Tân...
Người nắm quyền đương nhiệm của nhà họ Thương.
Khó trách Trần Nhã Như hao hết tâm tư để đổi đối tượng liên hôn thành Quý Tư Nhu.
Cô không có ý kiến gì về đám cưới. Nhưng nếu Trần Nhã Như và Quý Hồng Chấn đều muốn gả Quý Tư Nhu cho Thương Ngôn Tân, vậy thì cô lại không muốn bọn họ được như ý.
Hiện tại, hai nhà Quý - Thương còn chưa chính thức bắt đầu bàn bạc chuyện liên hôn, mà Trần Nhã Như và Quý Hồng Chấn đã tràn đầy vui mừng, chuẩn bị tốt hôn sự cho Quý Tư Nhu. Nếu Thương Ngôn Tân hẹn hò với cô thì vẻ mặt hai người này nhất định sẽ rất đáng xem.
***
Quý Nhiêu quyết định giành lấy Thương Ngôn Tân. Cô là một người theo phái hành động, nên ngay lập tức trở về phòng, gọi điện thoại cho Tô Duyệt Nghiên.
Tô Duyệt Nghiên kinh ngạc: “Tối hôm qua không phải cậu nói cậu không có hứng thú với anh ta sao?”
Quý Nhiêu kể lại những gì cô nghe được ở cửa phòng sách của Quý Hồng Chấn.
“Muốn Quý Tư Nhu liên hôn với Thương Ngôn Tân?” Tô Duyệt Nghiên cười lạnh một tiếng: “Ba cậu và người tình kia đúng là có tính toán tốt.”
Quý Nhiêu ung dung nói: “Không sao, tớ sẽ phá tan kế hoạch của bọn họ.”
“Cho nên cậu muốn theo đuổi Thương Ngôn Tân, chờ lúc hai nhà Quý - Thương bàn bạc hôn sự, cậu sẽ tát vào mặt bọn họ.” Tô Duyệt Nghiên hiểu cô: “Nhưng tớ cũng không hiểu nhiều về Thương Ngôn Tân lắm. Những gì tớ biết thì tối qua gần như đã nói hết cho cậu rồi.”
“Chỉ có những điều tối qua đó thôi sao?” Quý Nhiêu ngồi trước bàn làm việc, mở một cuốn sổ nháp, cầm một cây bút: “Cậu nghĩ lại xem, có biết anh ta có bạn bè thân thiết nào không? Hội nhóm bí mật đó thích đi club tư nhân hay nhà hàng nào? Anh ta có hứng thú, sở thích gì? Khi bàn chuyện làm ăn, xã giao với đối tác thương mại sẽ sắp xếp những hoạt động gì, ví dụ như đánh golf, hoặc là đi cưỡi ngựa vài vòng?”
Những vấn đề cô hỏi cũng không phải bí mật gì. Nhiều tiểu thư trong giới cảm thấy hứng thú với anh, bình thường ở các buổi yến tiệc thường xuyên thảo luận về anh ta, nên Tô Duyệt Nghiên đúng là có biết một ít.
“Người có quan hệ tốt nhất với anh ta là Tạ Tri Tụng, đại công tử nhà họ Tạ. Còn hội nhóm riêng tư đó thích đi club tư nhân hay nhà hàng nào thì tớ không rõ lắm, cái này không khó tra. Về phần hứng thú, sở thích...” Tô Duyệt Nghiên suy nghĩ một chút: “Trước đây có một lần tớ cùng ba tớ đến trường đua ngựa, nhìn thấy anh ta ở đó. Hình như anh ta gửi nuôi một con tuấn mã thuần trắng ở trường đua.”
Quý Nhiêu dừng ghi chép. Ngón tay kẹp bút khẽ quơ, đây là động tác quen thuộc khi cô đang viết và dừng lại suy nghĩ.
Gửi nuôi một con ngựa ở trường đua ngựa…
Quý Nhiêu nheo mắt, ánh mắt hơi động, trong lòng nảy ra một ý nghĩ, khóe miệng khẽ mỉm cười.
***
Năm giờ chiều, tại tòa trụ sở chính của tập đoàn Thương Thị.
Thương Ngôn Tân vừa kết thúc một cuộc họp, đang ngồi trước bàn làm việc, mở máy tính.
Trợ lý Kha Trạm gõ cửa từ bên ngoài rồi bước vào: “Sếp Thương, vị tiểu thư Quý Nhiêu vừa về nước hôm qua đã tới. Cô ấy muốn gặp anh một lần.”
Thương Ngôn Tân dời tầm mắt về phía Kha Trạm. Không đợi anh hỏi, Kha Trạm liền bổ sung: “Một giờ trước, người của trường đua ngựa ở ngoại ô phía tây gọi điện thoại tới nói cô Quý ở trường đua thích con ngựa mà anh nuôi ở đó. Cô ấy bảo họ hỏi xem có thể cho cô ấy mượn cưỡi vài vòng hay không. Tôi đã từ chối thay anh rồi.”
Ngựa của Thương Ngôn Tân trước nay đều không cho người ngoài mượn. Hơn nữa, Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân cũng không có quan hệ cá nhân, mà lại thông qua người ở trường đua liên lạc với Kha Trạm để mượn ngựa. Loại chuyện nhỏ này không cần hỏi Thương Ngôn Tân, Kha Trạm có thể tự quyết định.
Lúc ấy, sau khi khéo léo từ chối qua nhân viên phụ trách trường đua, đối phương cũng không dây dưa nhiều. Kha Trạm cho rằng việc này đến đây là kết thúc, không ngờ cô lại tìm thẳng đến công ty.
Không biết cô ấy thật sự đơn thuần chỉ vì mượn ngựa mà đến, hay là còn có ý đồ khác.
Kha Trạm nhìn Thương Ngôn Tân, chờ anh ra hiệu.
Lông mi Thương Ngôn Tân rũ xuống, anh nhớ tới tối hôm qua. Cô gái ngồi trong đình nghỉ mát khi nhắc tới anh, không chút do dự, thản nhiên nói không có hứng thú với anh.
Không có hứng thú với anh nhưng lại có hứng thú với ngựa của anh.
Khóe miệng Thương Ngôn Tân lộ ra một nụ cười ý vị sâu xa.
Kha Trạm thấy anh không đáp thì ngầm hiểu: “Tôi sẽ cho người từ chối cô Quý.”
Phụ nữ muốn hẹn gặp Thương Ngôn Tân rất nhiều. Loại chuyện này, Kha Trạm xử lý rất thuận lợi.
Kha Trạm xoay người rời đi. Vừa đi tới cửa văn phòng, Thương Ngôn Tân bỗng nhiên mở miệng: “Gọi cô ấy lên.”