Xinh Đẹp - Quân Lai
Ghen Tuông Hay Chỉ Là Giả Dối?
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng này quả thực có chút xấu hổ. Nếu là cô gái bình thường, làm bộ làm tịch như vậy mà bị đối phương trực tiếp nhìn thấy, tất nhiên sẽ ngượng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. May mắn là, khi ở gần Thương Ngôn Tân, da mặt Quý Nhiêu ngày càng chai lì.
Cô giả vờ như không có chuyện gì, đứng dậy, nhìn Thương Ngôn Tân khẽ cười rồi nói: “Khách sạn này trơn quá, không cẩn thận sẽ trượt chân đấy. Anh đi chậm một chút, coi chừng ngã.”
Cô nói với dáng vẻ đoan trang, nhân tiện thể hiện sự quan tâm đến anh.
Thương Ngôn Tân bình thản đáp: “Đúng là hơi trơn thật.”
Cửa thang máy mở ra, anh thu ánh mắt về, xoay người bước vào thang máy.
Quý Nhiêu cứ thế theo anh vào thang máy: “Là chú Lâm mời cả nhà em tới ăn cơm. Hai nhà em có mối làm ăn qua lại, thỉnh thoảng gặp gỡ riêng tư. Em tới đây ăn bữa cơm thôi, anh biết đấy, trong lòng em chỉ có anh, không có hứng thú với người đàn ông khác.”
Không hứng thú?
Thương Ngôn Tân nghĩ đến cách đây không lâu, cô cũng từng nói không có hứng thú với anh. Trong lòng anh không hiểu sao dâng lên một chút khó chịu khó nói thành lời.
Quý Nhiêu nhìn vẻ mặt hờ hững của anh, làm như không nghe thấy gì, thở dài: “Được rồi, ba em và chú Lâm quả thật có ý muốn làm cầu nối, tác thành em và Lâm Uyên. Hai nhà làm ăn có hợp tác, bọn họ cảm thấy liên kết mạnh mẽ như vậy có thể tối đa hóa lợi ích. Hôn nhân chính trị giữa các gia tộc lớn là chuyện rất bình thường. Đến tuổi kết hôn, cha mẹ trong nhà sẽ sắp xếp xem mắt. Nhất là gần đây con gái của một người bạn tốt của ba em, lén gia đình cùng một người đàn ông làm chủ quán bar đi đăng ký kết hôn. Ba em lo lắng em cũng sẽ ở bên ngoài tùy tiện tìm một người bạn trai không môn đăng hộ đối, cho nên mới vội vàng sắp xếp em đi xem mắt. Có điều những thứ này đều là suy nghĩ của người lớn trong nhà, bọn họ nói với em sẽ không ép em nhất định phải liên hôn, chỉ là theo người lớn qua đây ăn bữa cơm, nói chuyện tìm hiểu xem có thích hợp hay không. Không thích hợp thì có thể từ chối. Đến nước này, em cũng không thể không giữ thể diện, đúng không?”
Thương Ngôn Tân nói với giọng điệu thờ ơ: “Đây là chuyện của em, không cần phải giải thích với tôi.”
“Sao lại không cần thiết.” Quý Nhiêu phản bác lời anh: “Anh là người trong lòng em, em không muốn anh hiểu lầm em là một người phụ nữ hai lòng.”
Thang máy đến bãi đỗ xe, Thương Ngôn Tân không nói gì nữa, đi thẳng lên xe.
Quý Nhiêu cũng vô thức bước theo anh lên xe.
Tài xế thấy cô đi theo Thương Ngôn Tân, cũng không cảm thấy có gì lạ, quay đầu, nhìn Thương Ngôn Tân bằng ánh mắt dò hỏi, chờ anh ra lệnh phải đi đâu.
Thương Ngôn Tân nghiêng mặt nhìn cô, nói: “Tôi về Bác Cảnh Công Quán.”
“Em cũng về Bác Cảnh Công Quán, tiện đường.” Quý Nhiêu hất cằm ra hiệu cho tài xế, nói: “Lái xe đi.”
Thương Ngôn Tân xác nhận với cô: “Bạn em còn ở trong phòng chờ, em không về đó sao?”
Bạn của cô?
Bạn gì của cô?
Chẳng lẽ Thương Ngôn Tân đang nhắc đến Lâm Uyên sao?
Chẳng lẽ Thương Ngôn Tân đang… ghen sao?
Quý Nhiêu nhận ra, hơi nhướng mày nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, trong lòng dâng lên chút vui sướng. Khóe mắt cong cong, khi tiếp lời, giọng nói liền mang theo chút trêu chọc: “Trở về đâu cơ chứ? Người trong lòng của em ở chỗ này, còn bạn bè nào quan trọng hơn người trong lòng của em?”
Tài xế rất tinh ý, động tác thuần thục nâng vách ngăn giữa hàng trước và hàng sau lên.
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân vẫn như cũ, không trả lời.
Xe chậm rãi chạy ra khỏi tầng hầm để xe. Quý Nhiêu phát hiện thái độ của anh đối với mình lạnh nhạt hơn rất nhiều so với trước khi anh đi công tác. Nhớ tới lúc vừa rồi ở hành lang khách sạn, câu nói đầu tiên khi anh thấy cô chính là nghe nói cô đang xem mắt, dù thế nào thì cô cũng cảm thấy anh là đang ghen.
Tâm tình Quý Nhiêu càng lúc càng vui vẻ, trên mặt giả vờ khổ sở, buồn bã nói: “Có lẽ anh cảm thấy chuyện hôm nay em không cần phải giải thích với anh, bởi vì trong lòng anh không bận tâm đến em, cho nên em xem mắt với ai anh cũng không thèm để ý. Nhưng em nhất định phải nói rõ ràng với người trong lòng của mình. Chuyện hôm nay vốn không phải là ý của em, em chỉ là một cô gái được nuông chiều từ bé, nghe theo sự sắp xếp của người lớn trong nhà, em không thể nào từ chối được.”
Quý Nhiêu buồn bã, lải nhải một lúc lâu cũng không nghe thấy anh đáp lại. Cô sụt sịt mũi, nước mắt chảy dài từ khóe mắt.
Tiếng khóc nức nở trầm thấp từ bên cạnh truyền tới. Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn về phía cô.
Quý Nhiêu mắt đẫm lệ, bả vai mảnh khảnh khẽ run rẩy, khóc trông thật đáng yêu, giống như anh bắt nạt cô.
“Khóc cái gì?” Thương Ngôn Tân hỏi.
Quý Nhiêu oán trách liếc anh một cái, tiếp tục khụt khịt.
Trên xe có khăn giấy, Thương Ngôn Tân rút ra một tờ, đưa cho cô.
Quý Nhiêu không nhận khăn giấy, trực tiếp vồ lấy cổ tay anh, kéo tay anh lại, dùng ống tay áo anh lau nước mắt.
Áo sơ mi trắng tinh khôi cọ vào nước mắt của cô, xen lẫn lớp kem nền mỏng màu vàng nhạt.
Thương Ngôn Tân cũng không để ý, để mặc cô lau bẩn ống tay áo mình, anh dịu giọng hỏi: “Tủi thân à?”
Quý Nhiêu ngẩng đầu, mắt ngấn lệ, nghẹn ngào nói: “Em sợ.”
“Sợ cái gì?” Thương Ngôn Tân hỏi.
“Sợ anh không bận tâm đến em.” Quý Nhiêu hít hít mũi, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Cũng tủi thân nữa.”
Thương Ngôn Tân lẳng lặng nhìn cô, nghe cô nói.
“Ba em nói với em, bữa tiệc hôm nay nhà họ Lâm hẹn từ rất lâu, thực sự không thể từ chối được. Ba bảo em giữ thể diện, hợp tác ăn bữa cơm, cùng Lâm Uyên nói chuyện tìm hiểu. Không thích hợp cũng không sao, ông ấy sẽ nói rõ ràng với nhà họ Lâm, nhưng điều kiện tiên quyết là em phải gặp mặt Lâm Uyên một lần. Em không thể ngay cả bữa cơm cũng không ăn mà đã từ chối họ, như vậy là không giữ thể diện cho nhà họ Lâm. Quan hệ hai nhà tốt như vậy, em không thể không giữ thể diện. Không ngờ ăn cơm xong, mẹ Lâm Uyên lại trực tiếp đeo vòng tay tổ tiên nhà họ truyền đời cho con dâu lên cổ tay em, nói là muốn tặng cho em. Bà ấy kéo tay em không chịu buông, em không tiện từ chối, muốn ba từ chối giúp em. Kết quả, ba em đã sớm thông đồng với họ, cũng bảo em nhận. Bọn họ chính là muốn dùng quan hệ lợi ích của cha mẹ hai nhà ép buộc em, khiến em không thể không chấp nhận cuộc hôn nhân với nhà họ Lâm. Lúc ấy em thật sự không biết phải làm thế nào.”
Quý Nhiêu nước mắt đầm đìa, lại túm lấy tay áo Thương Ngôn Tân, khóc nức nở.
Lòng Thương Ngôn Tân khẽ thắt lại. Anh giơ tay, ngón tay chạm nhẹ vào tóc cô, nhưng trước khi kịp vỗ nhẹ lên gáy cô an ủi thì anh đã rụt tay về. Khuôn mặt hơi nghiêm túc, chậm rãi hỏi: “Đã nhận vòng tay chưa?”
“Đương nhiên là không.” Quý Nhiêu đột nhiên ngẩng đầu, giọng cao hơn hẳn, tức giận nhìn anh lên án: “Đó là vòng tay nhà họ Lâm truyền đời cho con dâu, em nhận thì không phải là chấp nhận việc hẹn hò với Lâm Uyên sao? Làm sao em có thể hẹn hò với người đàn ông khác? Anh biết rõ trong lòng em chỉ có anh, anh còn hỏi loại vấn đề này, anh quả thực chính là xúc phạm tình cảm em dành cho anh.”
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, dịu dàng nói: “Là tôi nói sai. Nghĩ lại thì, mặc dù người lớn hai nhà Quý - Lâm áp đặt, ép buộc, nhưng với trí thông minh lanh lợi của em thì cũng có thể tùy cơ ứng biến, biến nguy thành an.”
“Đúng vậy.” Quý Nhiêu gật đầu, không chút khiêm tốn nói: “May mắn là em thông minh lanh lợi, cái khó ló cái khôn, tìm được lý do để thoái thác. Nếu quả thật nhận cái vòng ngọc kia thì sau này em còn mặt mũi nào mà gặp anh.”
Lớp trang điểm trên mặt cô đều đã bị trôi đi. Bỏ qua tính cách tinh quái, lắm mưu nhiều kế của cô thì giờ phút này mặt cô thoạt nhìn quả thật là thê thảm, đáng thương.
Thương Ngôn Tân dỗ dành cô: “Đúng là một cô bé thông minh.”
“Nhưng cái này thì có ích lợi gì.” Quý Nhiêu lại vùi đầu khóc thút thít: “Em mạo hiểm làm mất lòng nhà họ Lâm và ba em mà khéo léo từ chối cuộc hôn nhân với nhà họ Lâm. Nhưng người trong lòng em lại hiểu lầm em, ghẻ lạnh em, không bận tâm đến em. Em đã làm sai điều gì mà phải chịu khổ sở như vậy?”
Thương Ngôn Tân nói: “Không phải là không bận tâm.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu, khóe mắt cong lên, lúc nói tiếp giọng mang theo ý cười: “Thì ra anh biết anh là người trong lòng em à.”
Trong mắt cô còn đọng nước mắt, nhưng đáy mắt tràn đầy ý cười. Ngoài cửa sổ xe, một tia đèn đường màu vàng ấm áp chiếu qua, những giọt nước mắt trong suốt liền lấp lánh như ánh sao. Cười tươi như hoa, làm sao còn có chút nào tủi thân hay đau khổ.
Thương Ngôn Tân nói: “Tôi biết, em đã nói rất nhiều lần, thính lực của tôi vẫn rất tốt.”
Quý Nhiêu buông cánh tay anh xuống, khoanh tay trước ngực: “Chỉ là tai nghe được em nói anh là người trong lòng em thôi sao? Chẳng lẽ trái tim anh không cảm giác được tình yêu lớn lao em dành cho anh sao?”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân nhìn cô, đáy mắt ánh lên ý cười, nhưng cũng chỉ là cười. Từ trước đến nay anh là người rất giỏi giữ thể diện và sẽ không dễ dàng phản bác lời người khác, nhưng anh chưa bao giờ lên tiếng trả lời một cách nghiêm túc về những lời tán tỉnh mập mờ.
Quý Nhiêu cũng không bối rối, ánh mắt rơi vào ống tay áo bị bẩn của anh: “Thương Ngôn Tân, ngại quá, ống tay áo của anh bị em làm bẩn mất rồi.”
Thương Ngôn Tân cúi mắt xuống, cuộn ống tay áo đến khuỷu tay. Chỗ bẩn dính nước mắt và phấn nền đã bị che khuất, anh bình tĩnh nói: “Không sao, không nhìn thấy.”
“Lừa mình dối người.” Quý Nhiêu cười mỉm, hỏi anh: “Hôm qua em gửi tin nhắn cho anh, không phải anh nói không chắc chắn khi nào thì trở về sao? Sao lại trở về nhanh như vậy? Chẳng lẽ anh nhớ em sao?”
Thương Ngôn Tân nói: “Dự án tiến hành thuận lợi, công việc kết thúc sớm hơn dự kiến.”
Quý Nhiêu buồn bã nói: “Anh thật đúng là chẳng bận tâm đến em chút nào. Em vừa mới khóc lóc thảm thiết như vậy, kỳ thật hiện tại trong lòng cũng còn khó chịu, cần được an ủi ngay. Anh cũng đã trở về, về phần nguyên nhân thật sự vì sao anh trở về sớm thì em cũng không biết, tại sao anh không nói nhớ em theo ý em để dỗ dành em chứ.”
“Nếu đó là điều em muốn nghe thì cũng không phải là không thể nói.” Thương Ngôn Tân đột nhiên quay đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói vẫn rất ôn hòa: “Nhưng em chắc chắn rằng, em sẽ thích nghe lời nói dối hư tình giả ý chứ?”
Quý Nhiêu giật mình. Ánh mắt của anh sâu xa, đầy ẩn ý, như thể nhìn thấu cô, nghi ngờ tất cả những gì cô nói đều là lời dối trá. Nhưng anh không nói thẳng ra.
Rất nhanh, anh thu ánh mắt về, không đặt ánh mắt nặng trĩu của mình trên người cô nữa.
Trong xe yên tĩnh. Anh không nói gì, nhưng cô vẫn cảm thấy anh giống như một kẻ thích gây chuyện nhưng lại không thể là người xấu.
Không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại di động phá vỡ bầu không khí trong xe. Là điện thoại di động của Quý Nhiêu.
Cô liếc nhìn màn hình, là một dãy số xa lạ.
Quý Nhiêu nhấc máy. Đối diện truyền đến giọng Lâm Uyên: “Alo, là Nhiêu Nhiêu đúng không?”
Quý Nhiêu theo bản năng nhìn về phía Thương Ngôn Tân. Hai người gần nhau, hai chữ “Nhiêu Nhiêu” của người đàn ông kia lọt vào tai anh một cách rõ ràng.
Anh khẽ mím môi, vẻ mặt không hề biến sắc.
Quý Nhiêu giả vờ không nghe ra giọng nói của Lâm Uyên, lạnh lùng nói: “Tôi là Quý Nhiêu, xin hỏi anh là ai?”
Đầu dây bên kia hơi sững sờ, có chút xấu hổ, tự giới thiệu: “Anh là Lâm Uyên.”
“A, thì ra là anh Lâm.” Quý Nhiêu thay đổi giọng điệu và nở nụ cười tươi tắn như mọi khi: “Anh có việc gì sao?”
Lâm Uyên nói: “Em ở đâu? Anh bảo Mạnh Duyệt Văn qua tìm em, cô ấy nói không thấy em.”
Vừa rồi Quý Nhiêu cứ ủ rũ trong phòng riêng, lấy cớ đi vệ sinh rồi rời khỏi đó. Chỉ là gặp Thương Ngôn Tân trên hành lang, liền trực tiếp cùng anh trở về.
“À, xin lỗi, quên nói với anh, người tôi hơi khó chịu, tôi về trước.”
Lâm Uyên không trách cứ cô, quan tâm hỏi: “Là bởi vì em bị cảm sao?”
Quý Nhiêu từ chối uống rượu giao bôi với Lâm Uyên, dùng việc bị cảm làm cái cớ.
Quý Nhiêu cúi đầu, ừ một tiếng cho có lệ.
Nói dối Thương Ngôn Tân là một chuyện, nói dối người khác trước mặt Thương Ngôn Tân lại là một chuyện khác.
Quý Nhiêu cảm thấy như vậy so với trực tiếp khóc lóc ầm ĩ với Thương Ngôn Tân còn xấu hổ hơn.
Lâm Uyên: “Đau đầu không? Anh qua thăm em một chút, nhân tiện đưa túi xách của em qua. Túi của em vẫn còn ở chỗ anh.”
Quý Nhiêu: “Không cần, phiền anh quá. Anh đưa túi xách của tôi cho ba tôi là được rồi.”
Lâm Uyên nói: “Bác Quý đã rời khỏi khách sạn rồi, để anh đưa qua cho em.”
“Tôi muốn nghỉ ngơi.” Quý Nhiêu không muốn nói chuyện với anh ta nữa: “Anh đưa túi cho quầy lễ tân khách sạn, tôi sẽ bảo người đến lấy.”
Lâm Uyên nghe ra Quý Nhiêu mất kiên nhẫn nên không quanh co nữa: “Được, vậy anh đưa túi xách đến quầy lễ tân khách sạn. Em nghỉ ngơi tốt nhé.”
Kết thúc cuộc trò chuyện với Lâm Uyên, trong xe lại chìm vào im lặng. Không khí dường như còn căng thẳng hơn trước khi nghe điện thoại.
Quý Nhiêu nghiêng đầu nhìn Thương Ngôn Tân đang mím môi không nói, như đang suy tư điều gì.
Xe đến dinh thự Bác Cảnh.
Vào thang máy.
Quý Nhiêu vội vàng mở miệng: “Có phải hôm nay tâm trạng anh không tốt không?”
Thương Ngôn Tân: “Không.”
Quý Nhiêu nghiêng đầu: “Nhưng sao em lại cảm thấy tâm trạng anh không tốt? Từ lúc mới gặp anh ở khách sạn, cho tới bây giờ, em đều cảm thấy anh cứ là lạ. Có phải gặp chuyện gì phiền lòng sao? Nói ra đi, em sẽ an ủi anh.”
Thương Ngôn Tân chỉ cười không nói.
“Được rồi, anh đã không nói, vậy em tự mình đoán đi. Nếu em đoán đúng thì anh hãy gật đầu.”
Nói xong, không đợi anh trả lời, cô trực tiếp hỏi: “Có phải ở bữa tiệc khách sạn vừa nãy, có người làm anh mất hứng?”
“Không có.” Thương Ngôn Tân cười nói: “Em đừng nghĩ lung tung.”
Thang máy đến tầng năm mươi sáu. Thương Ngôn Tân đang muốn đi ra ngoài, Quý Nhiêu đột nhiên đi tới trước mặt anh, đứng đối diện anh, kiễng chân, cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh: “Câu hỏi cuối cùng, có phải anh ghen không?”