Bữa Tiệc Ép Duyệt và Sự Trở Về Bất Ngờ

Xinh Đẹp - Quân Lai

Bữa Tiệc Ép Duyệt và Sự Trở Về Bất Ngờ

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trò đùa thành công khiến Quý Nhiêu vui vẻ suốt buổi chiều, cho đến tận lúc đi ngủ. Cứ nghĩ đến cảnh Thương Ngôn Tân mặc chiếc áo sơ mi dính vết son của mình đi họp với cấp dưới trong công ty, cô lại không nhịn được mà bật cười.
Vị tổng giám đốc vốn luôn giữ mình, ôn hòa nhã nhặn, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cấp dưới với vết son của phụ nữ, chắc chắn sẽ khiến họ bất ngờ và tò mò đến mức nào. Chẳng mấy chốc, tin đồn về việc người đứng đầu tập đoàn Thương thị đã có bóng hồng bên cạnh sẽ lan truyền khắp giới.
Đêm khuya thanh vắng thường dễ khiến người ta hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong ngày. Buổi tối, Quý Nhiêu nằm trên giường, khi mơ màng sắp ngủ, trong đầu bỗng nhiên hiện lên nụ hôn trong phòng thử đồ hôm nay.
Cô nhớ đến anh, dưới sự khiêu khích của cô, đã khắc chế, nhẫn nhịn, cố giữ ranh giới cuối cùng.
Dục vọng khi đứng trên bờ vực mất kiểm soát, cuối cùng đã bùng phát, chiến thắng lý trí bằng ưu thế nhỏ bé, khiến anh không thể kiềm chế được nữa.
Bàn tay anh ấm áp, rộng lớn, một bàn tay có thể giữ chặt eo cô, khống chế cô. Hơi nóng từ lòng bàn tay anh không ngừng truyền sang người cô.
Đường cong cằm anh rõ ràng sắc gọn, ngũ quan nam tính, nhưng đầu lưỡi của anh lại mềm mại, như thể kèm theo ngọn lửa, cuốn lấy lưỡi cô, từng chút một chiếm đoạt cô.
Quý Nhiêu dần cảm thấy bứt rứt, trong lồng ngực bỗng dâng lên một cảm xúc khó kiềm nén, cả người dưới chăn rịn ra mồ hôi ẩm ướt.
Lẽ ra không nên thế này, phòng ngủ của cô đang bật điều hòa 26 độ C, nhiệt độ lý tưởng để đắp chăn mỏng đi ngủ.
Quý Nhiêu vén chăn ra, chỉ mặc một chiếc váy ngủ tơ tằm mỏng. Mồ hôi không còn túa ra nữa nhưng vẫn không ngăn được cảm giác khô nóng trong lồng ngực.
Xem ra cô vẫn chưa đủ 'mặt dày'.
Quý Nhiêu đưa tay sờ sờ gò má đỏ ửng nóng bừng của mình, đứng dậy khỏi giường, tự rót cho mình một ly nước lạnh, làm dịu cổ họng và đôi môi khô khốc.
Ban đêm chẳng biết đã mưa từ bao giờ. Buổi sáng khi Quý Nhiêu rời giường, nhìn thấy trên mặt đất bên ngoài cửa sổ có dấu vết nước mưa rửa sạch.
Mưa tạnh, trời trong, không khí thoang thoảng mùi hương trong lành. Quý Nhiêu đến phòng quần áo thay một chiếc váy, chuẩn bị xuống lầu đến công viên sau khu dân cư đi dạo một vòng, hít thở khí trời trong lành.
Khi vào thang máy, vừa xuống một tầng thì thang máy đã dừng ở tầng 56.
Tòa nhà này mỗi tầng chỉ có một hộ. Thời gian này, người cần dùng thang máy chắc chắn không phải là 'cú đêm' Tề Hành Châu kia.
Quý Nhiêu cong khóe môi, cô thề, lần này thật sự là trùng hợp.
Cửa thang máy từ từ mở ra, quả nhiên thấy Thương Ngôn Tân đứng bên ngoài.
Anh đẩy một chiếc vali màu đen, dáng vẻ như sắp đi xa.
Quý Nhiêu khẽ cong khóe mắt, cười với anh: "Chào buổi sáng."
Thương Ngôn Tân đẩy vali vào thang máy: "Chào buổi sáng."
Hôm nay anh mặc bộ vest lịch lãm, trầm ổn và sang trọng.
Quý Nhiêu không đi giày cao gót, khi đứng trước mặt anh chỉ ngang vai anh. Cô hơi nâng cằm, nhìn anh hỏi: "Sếp Thương đã ăn sáng chưa ạ?"
Thương Ngôn Tân cúi đầu cười nói: "Sếp Thương ăn rồi, em ăn chưa?"
Quý Nhiêu tiếc nuối nói: "Em còn chưa ăn, nhưng hôm nay chắc chắn em không thể mơ tưởng anh ăn sáng cùng em rồi."
Ánh mắt của cô rơi vào chiếc vali của Thương Ngôn Tân: "Sếp Thương đây là muốn đi đâu?"
Thương Ngôn Tân: "Hải Thành."
"Hơn một nghìn cây số, xa thật." Mi mắt Quý Nhiêu khẽ cụp xuống, buồn rầu nói: "Vậy không phải là em sẽ không gặp được anh nhiều ngày sao, em nhớ anh thì phải làm sao?"
Cô vẫn luôn nói dăm ba câu là lại bày tỏ "tấm lòng" mình với anh.
Thương Ngôn Tân nghĩ cô đang làm nũng để anh dẫn cô đi Hải Thành cùng, nên nghiêm túc nói: "Tôi có chuyện quan trọng."
Quý Nhiêu ồ một tiếng, cúi đầu nhìn mũi chân mình, buồn bã không vui: "Vậy có phải là sẽ rất bận, bận đến nỗi không có thời gian nghe điện thoại không?"
Thương Ngôn Tân cười nói: "Cũng không đến nỗi."
Quý Nhiêu lập tức mỉm cười, ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh, đầy mong chờ: "Vậy anh sẽ nghe điện thoại của em chứ? Khi anh không quá bận, em gọi điện thoại cho anh."
Thang máy dừng ở tầng một, Thương Ngôn Tân giơ tay chắn trước cửa, ra hiệu bảo cô ra ngoài trước.
Quý Nhiêu bước ra khỏi thang máy, quay đầu lại, ánh mắt dõi theo anh.
Thương Ngôn Tân nói: "Chỉ cần không phải số lạ, tôi sẽ không từ chối."
Số điện thoại của cô trong điện thoại của anh có ghi chú, không phải là số lạ. Ý là, anh sẽ nghe điện thoại của cô.
Thương Ngôn Tân đẩy vali ra ngoài, Quý Nhiêu cong khóe mắt, đi theo sau anh: "Vậy em gửi tin nhắn anh sẽ trả lời chứ?"
"Khi anh không bận." Cô bổ sung thêm.
Thương Ngôn Tân: "Khi không làm việc, tôi thấy tin nhắn thì sẽ trả lời."
Thấy Thương Ngôn Tân ra ngoài, tài xế tiến lên nhận vali từ tay anh, mở cửa xe.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, Thương Ngôn Tân nghiêng mặt sang một bên, rất kiên nhẫn chờ xem cô còn muốn giở trò gì.
Nhìn ra được, anh là người rất kiên nhẫn.
Còn Quý Nhiêu, cô là người được đằng chân lân đằng đầu.
Cô giơ một ngón tay về phía Thương Ngôn Tân: "Em còn câu hỏi cuối cùng."
Thương Ngôn Tân: "Em cứ hỏi."
Quý Nhiêu xấu hổ cười một tiếng: "Không gặp được em, anh có nhớ em không?"
Câu hỏi này ít nhiều có chút mặt dày vô sỉ.
Thế nên, Thương Ngôn Tân chọn cách im lặng, Quý Nhiêu hoàn toàn có thể hiểu được.
Chiếc Rolls Royce lướt qua Quý Nhiêu, chỉ còn cô đứng một mình tại chỗ, dõi theo chiếc xe, rồi thờ ơ nhún vai: "Không nhớ thì thôi."
***
Những ngày tiếp theo, Quý Nhiêu lại trở về cuộc sống nhàn rỗi, cùng các tỷ muội đi dạo phố, mua sắm mỹ phẩm, chơi game với Tề Hành Châu.
Hai ngày trước sau khi Thương Ngôn Tân đi công tác, buổi tối trước khi đi ngủ Quý Nhiêu đều sẽ gửi tin nhắn cho Thương Ngôn Tân, nói rất nhớ anh, hỏi anh khi nào quay về. Những tin nhắn nhận được đều là những câu trả lời không xác định.
Trong nhóm tỷ muội, có người gửi ảnh anh tham gia tiệc rượu thương mại, anh bị một đám người vây quanh, không biết đang nói chuyện gì, phần lớn là bàn bạc làm ăn. Quý Nhiêu đoán anh rất bận. Cái kiểu không gặp mặt, mà đối phương đang bận việc lại liên tục gửi tin nhắn làm phiền, sẽ không tạo được ấn tượng tốt. Bởi vậy, mấy ngày sau đó, Quý Nhiêu không gửi tin nhắn cho anh nữa.
Buổi tối thứ Sáu, Quý Hồng Chấn lại gọi điện cho Quý Nhiêu, nhắc cô đừng quên bữa ăn với nhà họ Lâm vào ngày mai.
Nghĩ đến ba cô muốn tác hợp cho cô và thiếu gia cả nhà họ Lâm, Quý Nhiêu càng cảm thấy chuyện 'tán đổ' Thương Ngôn Tân này vẫn phải sớm ngày hoàn thành.
Quý Nhiêu mở WeChat, ấn vào khung trò chuyện với Thương Ngôn Tân, soạn tin nhắn: [Thương Ngôn Tân, em nhớ anh quá, mấy ngày không gặp được anh này, em ăn không ngon. Sợ anh chê em phiền, ngay cả tin nhắn cũng không dám gửi cho anh, khi nào anh mới về vậy, hu hu hu.]
Tin nhắn có vẻ hơi làm bộ này không hề khiến Thương Ngôn Tân thương xót. Câu trả lời nhận được vẫn là không xác định.
Quý Nhiêu ngồi trên giường thở dài.
Chiều tối hôm sau, Quý Nhiêu trang điểm xong, ngồi xe đến bữa cơm.
Thời gian hẹn là 7 giờ 30, Quý Nhiêu đến khách sạn trước 10 phút.
Thiếu gia cả nhà họ Lâm – Lâm Uyên cố tình xuống đại sảnh đón cô. Lâm Uyên cao lớn, dáng vẻ lịch sự, đường hoàng, trong giới phú nhị đại cũng được coi là có tướng mạo rất tốt. Quý Nhiêu không thân thiết với anh ta, nhưng việc đối phương, dù đã biết rõ cô từ chối, vẫn thuyết phục phụ huynh sắp xếp buổi xem mắt này, khiến cô thật sự không có chút thiện cảm nào.
Có điều, người trong giới từ trước đến nay không thể hiện yêu ghét ra mặt. Giữ thể diện cho hai nhà là đạo đức và sự tu dưỡng cơ bản nhất. Cho dù trong lòng cô hết sức không thích bữa ăn xem mắt này, ngoài mặt Quý Nhiêu vẫn giữ thái độ khách khí với Lâm Uyên.
Lâm Uyên nhìn thấy Quý Nhiêu mặc bộ váy đỏ từ bên ngoài đi vào, ánh mắt lóe lên vẻ rung động, cười tiến lên nghênh đón: "Cô Quý."
Anh ta duỗi tay với cô, muốn bắt tay cô.
Quý Nhiêu khẽ gật đầu, chào hỏi: "Chào anh Lâm."
Không muốn bắt tay với anh ta, Quý Nhiêu âm thầm kéo món đồ trang trí trên túi xách của mình rơi xuống đất.
"Ối, xin lỗi, đồ trên túi xách của tôi bị rơi rồi."
Người phục vụ gần đó nhanh chóng tiến lên nhặt món đồ trang trí, đưa cho Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu nhận lấy, nói cảm ơn.
Một tay cầm điện thoại, một tay cầm món đồ trang trí, cô cười với Lâm Uyên, hỏi: "Có phải tôi đến muộn rồi không?"
Lâm Uyên nói: "Không muộn, tôi dẫn em vào."
Trong phòng riêng, mọi người đã có mặt đông đủ. Người nhà họ Lâm đến là ba mẹ Lâm Uyên. Nhà họ Quý bên này, ngoại trừ Quý Hồng Chấn, Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu cũng đều có mặt.
Quý Nhiêu và Lâm Uyên vừa bước vào thì nhìn thấy Trần Nhã Như cười với bà Lâm đang ngồi cạnh mình và nói: "Nhìn hai đứa nhỏ đi cùng nhau xứng đôi biết bao."
Bà Lâm nhìn Quý Nhiêu, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng, nhưng thái độ quay sang nhìn Trần Nhã Như lại không mặn không nhạt.
Bà xuất thân cao quý, là người liên hôn môn đăng hộ đối với chủ tịch Lâm, trong lòng không hề coi trọng loại vợ bé leo lên ghế vợ cả như Trần Nhã Như này. Hơn nữa đối tượng muốn xem mắt với con trai bà là Quý Nhiêu, trong lòng bà đã xác định Quý Nhiêu là con dâu của mình, đương nhiên sẽ không tin Trần Nhã Như thật lòng thật dạ kết bạn với mình.
Có điều lời nói của Trần Nhã Như thì bà vẫn đồng ý, Quý Nhiêu và con trai bà đi cùng nhau rất xứng đôi.
Quý Nhiêu lần lượt chào hỏi những người lớn trong phòng: "Ba, dì Trần, chú Lâm, dì Bạch, cháu xin lỗi, cháu đến muộn làm mọi người chờ lâu."
"Không muộn, là chúng ta đến sớm." Bà Lâm cười nói: "Nhiêu Nhiêu càng lớn càng xinh ra rồi."
Quý Nhiêu giả vờ ngại ngùng cười một tiếng.
Chỗ ngồi đã sắp xếp xong, chỉ còn lại hai cái ghế đặt gần nhau.
Mục đích của bữa cơm này rất rõ ràng, là để tác hợp cô với Lâm Uyên.
Quý Nhiêu cũng không ngại ngùng, thoải mái ngồi vào chỗ đã được sắp sẵn cho mình, cúi đầu chuyên tâm ăn cơm.
Quý Hồng Chấn và ba Lâm quen biết nhiều năm, cho dù là nói chuyện làm ăn, hay là nhắc đến chuyện tương lai trở thành thông gia đều có chủ đề để nói. Biểu hiện của Lâm Uyên cũng rất lịch sự, ga lăng, ngồi bên cạnh Quý Nhiêu, cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc Quý Nhiêu, đưa khăn giấy, rót nước, quan sát món ăn mà Quý Nhiêu thích. Món ăn nào Quý Nhiêu từng gắp, khi bàn quay đến trước mặt Quý Nhiêu lần nữa, anh ta sẽ cố ý để bàn quay giữa bàn dừng lại, để Quý Nhiêu tiện gắp món mình thích.
Nếu không phải Quý Nhiêu từ chối việc anh ta gắp thức ăn cho mình, có lẽ anh ta đã muốn gắp luôn cả thức ăn cho cô.
Một bữa ăn, Quý Nhiêu chuyên tâm ăn, còn Lâm Uyên thì vì mải chú ý đến Quý Nhiêu nên không ăn được mấy miếng.
Quý Hồng Chấn rất hài lòng với biểu hiện của Lâm Uyên, luôn khen Lâm Uyên ổn trọng, lịch lãm, biết chăm sóc con gái.
Bà Lâm liền khiêm tốn nói chăm sóc con gái là điều nên làm, là sự tu dưỡng cơ bản mà đàn ông cần có, không có gì đáng khen.
Nhìn tình huống, cuộc hôn nhân này, ba mẹ hai bên đều rất vừa lòng. Lâm Uyên càng vội vàng muốn đính hôn với Quý Nhiêu, chỉ còn thiếu cái gật đầu của cô.
Mấy đôi mắt trong phòng cũng nhìn chằm chằm về phía Quý Nhiêu. Bà Lâm cười tươi vui vẻ kéo tay Quý Nhiêu, muốn đeo chiếc vòng tay truyền đời, nghe nói là dành cho con dâu nhà họ Lâm, lên cổ tay cô.
Quý Nhiêu vội vàng từ chối, nói rằng nó quá quý giá, không thể nhận.
Bà Lâm nhất quyết muốn tặng, Quý Nhiêu chỉ đành nghiêng đầu nhìn về phía ba mình, để ông giải vây cho cô.
Trước đó, cô và ba đã nói chuyện xong xuôi, rằng hôm nay chỉ là cùng ăn một bữa cơm, xem cô và Lâm Uyên có hợp nhau để nói chuyện hay không, sẽ không ép cô ở bên cạnh người mình không thích.
Quý Hồng Chấn và ba Lâm uống đến đỏ mặt tía tai, cười ha hả nói: "Nhiêu Nhiêu à, dì Bạch thích con, bà ấy muốn tặng thì con cứ nhận đi, sau này hiếu thuận bà ấy là được."
Đây là lời gì vậy, bà Lâm là gì của cô mà còn muốn cô hiếu thuận?
Trong đáy mắt Quý Nhiêu xẹt qua một tia lạnh lẽo khó nhận ra.
Nói gì mà sẽ không ép cô liên hôn, chỉ đến xem thôi, xem ra tất cả đều là lời dỗ dành cô.
Hôm nay rõ ràng là một bữa tiệc Hồng Môn Yến. Bầu không khí đã đến đây rồi, nếu cô không nhận thì là không nể mặt, không hiểu chuyện; còn nếu nhận, đây là vật truyền đời của nhà họ Lâm dành cho con dâu, đồng nghĩa với việc cô ngầm chấp nhận liên hôn với Lâm Uyên.
"Dì à, cái này thật sự con không dám nhận. Từ nhỏ con đã không biết giữ gìn, vòng ngọc này mà đeo trên tay con, chưa đến một ngày đã rơi vỡ rồi. Bà nội con rất thích ngọc, bà nói ngọc có thể bảo vệ bình an. Hồi nhỏ bà rất thích đeo vòng ngọc cho con, kết quả vòng ngọc bị vỡ trên tay con không dưới mười cái, lần cuối cùng khi vòng vỡ còn làm đứt tay con, dì Bạch xem này."
Quý Nhiêu duỗi tay phải đến trước mặt bà Lâm. Trên bàn tay sạch sẽ trắng nõn có một vết sẹo khoảng 2cm, đã lâu rồi, nằm giữa ngón cái và mu bàn tay. Nếu không nhìn kỹ thì sẽ không chú ý đến. Nhưng nếu nhìn kỹ, thì có thể nhìn ra vết thương trước khi khép lại không hề nông.
Bà Lâm nhìn thấy trên mu bàn tay Quý Nhiêu thật sự có vết sẹo, nào còn dám không biết xấu hổ mà khuyên Quý Nhiêu nhận vòng ngọc nữa. Bà bình tĩnh cất vòng ngọc vào túi xách, đau lòng sờ sờ lên vết sẹo kia: "Bàn tay mềm mại thế này, lúc ấy chắc chắn đau lắm nhỉ."
Quý Nhiêu cười nói: "Lúc ấy còn nhỏ, đã qua rất lâu rồi, con không nhớ đau thế nào, chỉ nhớ là vết thương hơi sâu, bị dọa sợ."
Quý Tư Nhu ở bên cạnh không nhịn được: "Vết thương đó đâu phải do vòng ngọc làm, đó là do em..."
Nói được một nửa thì bị Trần Nhã Như bấm một cái vào mu bàn tay, lập tức ngừng lại.
Quý Hồng Chấn cũng tỉnh rượu hơn nửa, ánh mắt không vui nhìn Quý Tư Nhu một cái.
Vết sẹo trên tay Quý Nhiêu quả thật không phải là do vòng ngọc làm bị thương gì cả.
Hồi năm tuổi, bảo mẫu trong nhà dẫn Quý Nhiêu đến công viên trò chơi, vừa hay ở đó gặp phải Quý Hồng Chấn, người vốn phải đi công tác ở bên ngoài. Trong tay ông ta còn dắt một cô bé lớn hơn cô một chút.
Lúc đó ông ta đang cùng Trần Nhã Như đưa Quý Tư Nhu đến công viên trò chơi chơi. Nhìn thấy Quý Nhiêu bỗng nhiên xuất hiện, ông ta chỉ sững sờ trong chốc lát rồi khôi phục lại sự bình tĩnh. Cô bé năm tuổi rất dễ dỗ. Ông ta nói với Quý Nhiêu, Quý Tư Nhu là con gái của bạn ông ta, còn bảo Quý Nhiêu chơi cùng Quý Tư Nhu.
Quý Nhiêu không nghi ngờ ba mình, tin là thật, rất vui vẻ tay trong tay với bạn mới, được bảo mẫu trông nom mà qua một bên vui chơi.
Cô chơi mệt rồi, bảo mẫu lấy bình nước từ trong ba lô nhỏ của cô đưa cho cô. Khi uống nước, Quý Tư Nhu bỗng nhiên xông lên giật bình nước của cô. Bình nước đó là do ba mua cho cô, cô không nhường. Trong lúc tranh giành, bình nước bị vỡ, Quý Tư Nhu dùng mảnh thủy tinh cắt đứt tay cô.
Sau này ba dỗ cô, nói là Quý Tư Nhu có một bình nước giống hệt của cô, cô ta tưởng là bình nước đó của mình nên mới giành, chẳng may làm đứt tay cô.
Cô nói Quý Tư Nhu cố ý, nhưng ba cô lại nói là vô tình.
Đứa trẻ bị uất ức, khóc to một trận, hét to mấy câu sau này sẽ không chơi với con gái của bạn ba nữa, chuyện cứ thế qua đi.
Sau này, đoạn ký ức đó dần mờ đi, cho đến khi Trần Nhã Như dẫn theo Quý Tư Nhu đến nhà, ba cô bảo cô gọi Quý Tư Nhu là chị, ký ức vụn vặt đã sớm vứt trong mảnh vỡ thời gian mới bắt đầu trở nên sâu sắc hơn.
Căn bản không phải là con gái của bạn, đó là một đứa con gái khác của ông ta.
Nói dối, lừa gạt.
Tất cả mọi người đều biết, chỉ cô là không biết.
Tất cả mọi người đều giúp Quý Hồng Chấn che giấu đứa con gái riêng bên ngoài của ông ta, giống như hôm nay, ai cũng biết vết sẹo trên tay cô không phải do vòng ngọc làm bị thương.
Cô nói phải cũng không có ai vạch trần mình.
Bà Lâm xem như không nghe thấy lời Quý Tư Nhu nói, cười nói: "Tôi thấy ở cạnh chúng ta, Tiểu Uyên và Nhiêu Nhiêu đều không tiện nói chuyện, chi bằng chúng ta ở đây ôn chuyện cũ, để Tiểu Uyên dẫn Nhiêu Nhiêu ra ngoài nói chuyện."
Ánh mắt bà Lâm chuyển sang Lâm Uyên: "Vừa nãy khi đến không phải con gặp mấy đứa Tiểu Mạnh sao? Nghe nói hôm nay chúng cũng chơi ở đây. Con thử nhắn tin xem bọn chúng đi chưa, nếu chưa đi, dẫn Nhiêu Nhiêu qua đó chơi với chúng, các con đều biết nhau, bình thường cũng thích tụ tập chơi với nhau mà."
Lâm Uyên nói vâng, quay đầu nhìn Quý Nhiêu nói: "Hôm nay Mạnh Dự tổ chức tụ họp, Mạnh Duyệt Văn cũng ở đây."
Mạnh Duyệt Văn là đại tiểu thư nhà họ Mạnh, là một người trong nhóm 'chị em cây khế' kia của Quý Nhiêu. Quan hệ không sâu, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ hẹn uống trà nói chuyện, khi tụ họp cũng hay gặp mặt.
Quý Nhiêu có cảm giác buổi tiệc này không thể đi. Quan hệ của Mạnh Dự và Lâm Uyên không tồi, buổi tiệc mà anh ta tổ chức chắc chắn đều là những người có quan hệ khá tốt với Lâm Uyên. Bữa cơm xem mắt của cô với Lâm Uyên hôm nay, lại trùng với buổi tụ tập của bạn bè Lâm Uyên, người không biết còn tưởng rằng cô chấp nhận chuyện liên hôn với nhà họ Lâm, chuẩn bị công khai đó.
Buổi tụ tập của Mạnh Dự hôm nay ở đây có lẽ cũng là một mưu kế của nhà họ Lâm, chỉ là không biết người đưa ra ý này là Lâm Uyên hay là bà Lâm với nụ cười đầy thiện ý kia.
Tóm lại đều là người nhà họ Lâm.
Nhà họ Lâm này làm việc thật gian xảo, đào từng cái hố để cô nhảy vào.
Ra khỏi phòng này cô và Lâm Uyên sẽ mỗi người một ngả. Dù sao trước mặt mọi người cô đã cho Lâm Uyên thể diện. Cá nhân Lâm Uyên chắc biết rằng cô không có ý gì với anh ta, nếu không đã không dùng loại âm mưu như thế này.
Kết quả vừa mới ra khỏi phòng riêng, đối diện liền thấy Mạnh Duyệt Văn dẫn mấy cô tiểu thư cười tươi đi tới.
"Nhiêu Nhiêu, Lâm Uyên, trùng hợp quá, sao hai người lại đi cùng nhau?"
Lâm Uyên nhìn Quý Nhiêu một cái, cười nói: "Ba tôi mời nhà chú Quý cùng ăn bữa cơm."
"Hai nhà cùng ăn cơm." Mạnh Duyệt Văn lộ ra vẻ mặt "tôi hiểu rồi", chớp chớp mắt với Quý Nhiêu, ôm cánh tay cô, ghé sát bên tai, khẽ giọng nói: "Nhiêu Nhiêu, cô và Lâm Uyên xem mắt à?"
Quý Nhiêu kìm nén xúc động muốn đánh người, cười tươi nói: "Không, chỉ là hai nhà cùng ăn cơm thôi."
Mạnh Duyệt Văn cười nói: "Cô mới về nước, e là không biết được, trong giới chúng ta, phụ huynh hai nhà dẫn theo con cái cùng ăn cơm thực chất là một buổi tiệc xem mắt. Thời bây giờ, xem mắt là chuyện rất bình thường, không có gì phải ngại ngùng cả. Chỉ tuần này đã xem mắt hai người rồi. Lát nữa tôi sẽ cho cô xem ảnh của mấy đối tượng xem mắt kia của tôi, cô giúp tôi góp ý chút, xem ai là người đẹp trai nhất."
Quý Nhiêu cười rạng rỡ hơn cả cô ta: "Được."
Phòng riêng của Mạnh Dự ở đầu kia hành lang, những người trong đó cơ bản đều quen biết. Mạnh Duyệt Văn vừa vào đã lớn tiếng nói: "Ê, chia sẻ tin tốt cho mọi người!"
"Tin gì tốt?" Mạnh Dự phụ họa hỏi.
Mạnh Duyệt Văn nói: "Chú Quý và Chú Lâm dẫn Nhiêu Nhiêu và Lâm Uyên đi xem mắt, trai tài gái sắc, mọi người nói xem có phải là tin tốt không?"
Mạnh Dự liền lên tiếng: "Vậy thì thật sự là tin tốt, được đấy tiểu tử này."
Mạnh Dự dùng cùi chỏ huých vào ngực Lâm Uyên: "Chuyện xem mắt với Quý đại mỹ nhân vinh dự như thế này mà lại giấu giếm, người anh em như cậu đúng là chẳng có lòng gì cả."
Lâm Uyên cười nói: "Chỉ là hai nhà cùng ăn bữa cơm, các cậu đừng cứ mãi nói là xem mắt, Nhiêu Nhiêu sẽ ngại."
Mọi người trong phòng riêng ồ lên: "Yo, này còn chưa yêu đương đã bảo vệ thế rồi, tôi thấy hai người cứ yêu đương luôn đi, môn đăng hộ đối, khá là hợp đấy."
Trong phòng hò hét ầm ĩ, đều là trêu chọc Quý Nhiêu và Lâm Uyên, ngôn từ ngày càng quá đáng, bắt đầu hò hét bảo Quý Nhiêu và Lâm Uyên cùng uống rượu giao bôi.
Trong giới, khi có đôi tình nhân nhỏ cùng tham gia tụ họp, thường xuyên bị trêu chọc uống rượu giao bôi.
Không ai dám vứt bỏ thể diện trước đám phú nhị đại gia thế hiển hách này.
Nhưng địa vị của nhà họ Quý ở Bắc Thành không thua kém thế lực gia tộc sau lưng của bất cứ ai trong phòng này.
Là đại tiểu thư nhà họ Quý, Quý Nhiêu đương nhiên... cũng sẽ không vứt bỏ thể diện ở nơi này.
Cô xem những lời này như gió thoảng qua tai.
Chuyện gặp phải buổi diễn trò, không cần phải ồn ào đến mức làm mất hứng.
Quý Nhiêu cười nói: "Gần đây tôi bị cảm, uống thuốc có chứa Cephalosporins, không thể uống rượu. Làm mất hứng của mọi người rồi, chi bằng tôi lấy nước uống thay rượu, kính mọi người một ly."
Cô không thể uống rượu, đương nhiên cũng không có cái gì mà uống rượu giao bôi.
Lâm Uyên xem như biết chừng mực, bưng ly rượu, giải vây cho cô, cười nói: "Ai muốn uống rượu, đến đây, tôi uống với cậu ta đến tận hứng."
Cửa phòng đang mở, trên hành lang có người đi ngang, liếc mắt nhìn qua. Bầu không khí bên trong vui vẻ hòa hợp, nhất là Quý Nhiêu từ đầu đến cuối đều không phản bác những câu trêu chọc của mọi người, dường như rất vừa lòng với buổi xem mắt do phụ huynh sắp xếp này, chỉ là chưa chính thức xác nhận quan hệ, bị bạn bè trêu chọc nên có chút lúng túng.
Ở khúc quẹo cuối hành lang, Thương Ngôn Tân nghe thấy tiếng cười nói từ trong phòng riêng vọng ra, sắc mặt bỗng nhiên có chút không tốt.
"Thương Ngôn Tân!" Bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Thương Ngôn Tân ngẩng đầu, thấy cách đó mấy bước, Quý Nhiêu với đôi mắt sáng bừng nhìn anh. Cô đi ba bước chạy hai bước đến trước mặt anh, hơi nhón chân, gò má kề sát bên anh, như thể giây tiếp theo sẽ hôn lên vậy.
Thương Ngôn Tân không dấu vết lùi về phía sau một bước, cau mày: "Nghe nói em vừa đi xem mắt?"
Vừa dứt lời, Quý Nhiêu đã hỏi: "Sao anh đã về rồi?"
Quý Nhiêu nói xong mới phản ứng lại câu hỏi của anh, sững sờ mấy giây, bỗng nhiên cảm giác cuộc đối thoại của cô và anh giống như cô lén đi xem mắt sau lưng anh, rồi kinh ngạc vì anh bỗng nhiên quay về vậy.
Cô vội vàng muốn giải thích, nhưng lại hoảng loạn mà nói: "Không phải, anh nghe em giải thích."
Thôi rồi, càng nói càng giống chột dạ.
Quả nhiên, Thương Ngôn Tân quay đầu bỏ đi.
Không nghe người ta nói chuyện đàng hoàng đúng không!
"Ái da." Quý Nhiêu ngã phịch xuống đất.
Vừa mới ngã, đang định giở trò thì thấy Thương Ngôn Tân quay mặt sang, ánh mắt khó tả nhìn cô. Dáng vẻ anh như muốn nghe cô giải thích, kết quả vừa quay đầu lại thì thấy cô đang định giở trò.