Trêu chọc và thử lòng

Xinh Đẹp - Quân Lai

Trêu chọc và thử lòng

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác khác thường trỗi dậy từ trong tim, Quý Nhiêu khẽ ngẩng mắt, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh.
Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, môi mỏng, chỉ xét riêng về ngũ quan, đường nét khuôn mặt sắc cạnh, quả thực không tính là tướng mạo ôn hòa. Nhưng gương mặt anh lại luôn như gió xuân ấm áp, khiến người ta có cảm giác rất thân thiết, là một người đàn ông chín chắn hiền lành.
Quý Nhiêu mang máng nhớ tới trước đây khi còn chưa biết anh, nghe Tô Duyệt Nghiên đánh giá về anh: tính cách ôn hòa, nho nhã lịch sự, một quân tử khiêm tốn.
Vậy nên, sự dịu dàng lúc này của anh dành cho cô, là sự ưu ái đặc biệt chỉ mình cô có được, hay là phẩm chất tu dưỡng của một quân tử nho nhã, không thể bỏ mặc một cô gái yếu ớt?
Nếu là cô gái khác, liệu anh cũng như vậy không?
Trong đầu Quý Nhiêu không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Mọi người đều nói tính cách anh ôn hòa, vậy chắc những cô gái khác trước mặt anh cũng sẽ cảm nhận được sự nhẹ nhàng đó.
Nếu chưa từng cảm nhận được sự nhẹ nhàng của anh, sao lại có đánh giá về anh như vậy chứ.
“Quý Nhiêu.”
“Quý Nhiêu.”
Thương Ngôn Tân gọi tên Quý Nhiêu hai lần mới kéo cô từ trong thẫn thờ về thực tại.
“Sao vậy?” Quý Nhiêu bừng tỉnh, đối diện với ánh mắt của Thương Ngôn Tân, bỗng nhiên có chút giật mình, không dám nhìn thẳng vào anh.
Vừa rồi cô đang suy nghĩ miên man, vốn là cô đột nhiên xuất hiện trong thế giới của anh, làm phiền anh.
Nếu không phải tính cách anh tốt, cô cũng sẽ không có cơ hội được đến gần anh.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Thương Ngôn Tân nhìn ra cô đang lơ đãng.
Quý Nhiêu có cảm giác bị anh nhìn thấu, càng không dám nhìn vào mắt anh. Cô quay lưng về phía anh, giọng nói rất nhỏ: “Không có gì.”
Thương Ngôn Tân ngồi ở mép giường, nhìn Quý Nhiêu vùi nửa khuôn mặt vào gối, mỉm cười hỏi: “Còn đang xấu hổ?”
Quý Nhiêu kéo chăn lên, đắp kín người, lại che thêm gần nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh.
Khóe miệng Thương Ngôn Tân mang theo ý cười: “Tôi rất ngạc nhiên.”
Quý Nhiêu buồn bực nói: “Ngạc nhiên cái gì?”
Thương Ngôn Tân: “Em sẽ xấu hổ như vậy.”
Quý Nhiêu đảo mắt.
Ý gì? Cái gì mà cô lại xấu hổ như vậy?
Ý là nói cô mặt dày à?
Quý Nhiêu vừa xấu hổ vừa giận dữ: “Em xấu hổ thì làm sao, em cũng chỉ là một cô gái nhỏ, em không cần mặt mũi chắc?”
Quý Nhiêu không biết mình bị sao, bỗng nhiên có chút ngại ngùng.
Nhất định là do đến tháng, hormone của con gái khi đến tháng không ổn định, cảm xúc dễ bị bất ổn.
Thương Ngôn Tân mỉm cười, chuyển chủ đề: “Còn đau bụng không?”
Bàn tay Thương Ngôn Tân luồn vào trong chăn, đặt trên bụng nhỏ của cô. Cảm giác lạ thường dày đặc lại bắt đầu trỗi dậy từ trong tim cô, lòng bàn tay anh như ngọn lửa, nóng bỏng lướt trên da thịt cô.
Cô không cảm thấy bụng đau, nhưng tự nhiên lại hơi sợ sự dịu dàng của anh.
Cô đưa tay, nắm lấy cổ tay anh, nhẹ nhàng đẩy ra.
“Không đau nữa?” Anh hỏi.
Quý Nhiêu gật gật đầu: “Ừm, đỡ nhiều rồi.”
Tiếng bước chân trước giường xa dần, Quý Nhiêu duỗi tay, lấy điện thoại từ tủ đầu giường, mở phần giám sát camera trong điện thoại. Trong video, cô nhìn thấy Thương Ngôn Tân ra khỏi nhà mình, đi vào thang máy.
Xác nhận Thương Ngôn Tân đã rời khỏi nhà mình, Quý Nhiêu tung chăn ra, sờ lên gò má nóng bừng của mình, lăn lộn trên giường mấy vòng.
Cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ ập đến tấn công cô.
Không biết qua bao lâu, cô nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, cảm thấy hơi ảo não.
Cơ hội phát triển tình cảm tốt như vậy.
Vừa rồi Thương Ngôn Tân còn không phiền đến mức muốn đi, anh còn xoa bụng nhỏ cho cô, sao cô lại tự đẩy tay của anh ra chứ.
Quý Nhiêu, đầu mày úng nước hả?
Khó khăn lắm mới đổi được sự ấm áp trong chốc lát, sao trong giờ phút mấu chốt mày lại mất bình tĩnh vậy chứ?
Quý Nhiêu dụi đầu vào trong gối, bình tâm lại một hồi lâu mới nhớ ra, cô còn chưa trả lời điện thoại của ba.
Cô cầm điện thoại, vừa đúng lúc Quý Hồng Chấn gọi lại cho cô.
“Alo, ba.”
Giọng nói của cô uể oải, nghe có vẻ không khỏe.
Giọng nói của Quý Hồng Chấn đầy yêu thương: “Nhiêu Nhiêu, con sao vậy, bị ốm à? Lâm Uyên nói con thấy không khỏe nên về trước rồi.”
Thì ra không phải là nghe ra cô không khỏe, mà là thay đổi cách để giúp Lâm Uyên “chất vấn” cô.
Quý Nhiêu nói: “Con hơi đau đầu ạ.”
Quý Hồng Chấn: “Đi chơi cùng Lâm Uyên có vui không?”
Nếu như là ngày trước, có lẽ Quý Nhiêu sẽ còn khéo léo thoái thác với Quý Hồng Chấn mấy vòng, nhưng hôm nay chuyện xảy ra ở khách sạn làm cho cô không còn tâm trạng giả vờ là cô con gái ngoan hiểu rằng ba làm gì cũng vì tốt cho mình nữa.
Cô nói thẳng: “Con không thích Lâm Uyên, con với anh ta không có khả năng, sau này ba đừng sắp xếp cho con gặp mặt anh ta nữa.”
Quý Hồng Chấn im lặng chốc lát, hỏi: “Chuyện này là sao? Lâm Uyên làm gì chọc con giận à? Con nói với ba, ba sẽ dạy dỗ cậu ta cho con.”
Thái độ này rõ ràng là coi Lâm Uyên như con rể tương lai.
Quý Nhiêu nói: “Anh ta không làm gì để con tức giận cả, con với anh ta không có quan hệ gì hết, chỉ đơn giản là không thích thôi.”
“Ba thấy Lâm Uyên đối xử với con rất tốt, mọi chuyện lấy con làm trung tâm, quan tâm tỉ mỉ, lúc ăn cơm vẫn luôn chăm sóc con.”
Quý Nhiêu chán nản gãi gãi tóc: “Luôn chăm sóc con mà ba nói, là chỉ chằm chằm nhìn con ăn, làm con ăn cơm cũng cảm thấy mất tự nhiên sao?”
Quý Hồng Chấn cười: “Cậu ta nhìn chằm chằm con là bởi vì thích con, Nhiêu Nhiêu, nghe ba nói, ba là người từng trải, con ở cạnh Lâm Uyên, cậu ta biết chăm sóc con, chú Lâm và dì Bạch cũng rất quý con, còn nói sẽ coi con như con gái ruột. Nghe lời, yêu đương với Lâm Uyên, tình cảm có thể vun đắp dần.”
“Ba, nếu như xem mắt thông thường, trao đổi về sở thích, quan điểm sống trên WeChat, con có thể nói thêm với Lâm Uyên một thời gian. Nhưng tình huống ngày hôm nay ba cũng thấy rồi, dì Lâm kia lại trực tiếp đeo chiếc vòng ngọc gia truyền của nhà họ Lâm, vốn dành cho con dâu, lên tay con. Con và Lâm Uyên hôm nay chỉ cùng ăn bữa cơm, không có quan hệ gì hết, dì ấy tặng con vòng ngọc, chẳng phải là ép con phải chấp nhận mối quan hệ với Lâm Uyên ngay tại chỗ sao?”
Quý Hồng Chấn biện hộ thay bà Lâm: “Dì Bạch của con là quá nóng lòng muốn con làm con dâu của bà ấy, người lớn nào cũng mong con cái tìm được ý trung nhân. Nhiêu Nhiêu, con phải hiểu cho tấm lòng của bậc làm cha mẹ.”
Những lời này căn bản không thể nói tiếp.
Xem ra trong lòng ba cô đã quyết tâm muốn liên hôn với nhà họ Lâm. Nếu như cô ngoan ngoãn, cô nghe lời, nói những lời dễ nghe cho ba cô nghe, ba cô cũng sẵn lòng dỗ dành cô, giả vờ không ép buộc, tôn trọng ý kiến của cô.
Nhưng nếu như cô ngoan thì sẽ theo yêu cầu của ba cô mà tiếp tục, làm sao cô còn có thể có ý kiến riêng của mình nữa.
Nếu như cô không muốn ngoan ngoãn nghe lời ba cô, không theo lời ba, thì sẽ giống như bây giờ, liên tục bị ba cô khuyên nhủ.
Trong lòng ba cô, cô nghĩ như thế nào không quan trọng.
Cho nên, ông ta mới vừa nói tôn trọng ý kiến của cô, cô có thể từ chối, vừa ở trên bàn tiệc, khi cô còn chưa gật đầu đồng ý liên hôn, đã xưng thông gia với nhà họ Lâm rồi.
Cô còn tưởng là cô dùng chút mánh khóe vặt vãnh, đeo mặt nạ dối trá, là thật sự có thể như cá gặp nước.
Không ngờ, cô vẫn quá ngây thơ rồi.
Ở chỗ ba cô, những mánh khóe vặt vãnh của cô, tự cho là mình khôn ngoan, đều là trong trường hợp không đụng chạm đến lợi ích của ba cô. Một khi đã xung đột với lợi ích của ba cô, cô có dùng thêm mánh khóe nào cũng vô dụng.
Nhưng mà, so với việc chỉ trích, phản kháng rồi trở mặt, ngoan ngoãn nghe lời bề ngoài ít nhất cũng có thể đổi lấy sự bình yên bên ngoài.
Cô không cãi lại, bèn chuyển sang chuyện khác.
“Ba, chuyện này sau này lại nói đi, bây giờ con rất đau đầu.”
Quý Hồng Chấn lo lắng: “Đã đi khám chưa? Để ba gọi bác sĩ đến khám cho con.”
“Không cần, con đã khám rồi, vừa mới uống thuốc ạ.”
Quý Hồng Chấn nói: “Nếu đã uống thuốc vậy thì nghỉ ngơi sớm đi.”
Tắt điện thoại, Quý Nhiêu nhìn thấy tin nhắn WeChat Lâm Uyên gửi cho cô.
[Nhiêu Nhiêu, ngày mai Trung tâm nghệ thuật Bắc Thành có buổi đấu giá châu báu, em có muốn đi cùng anh không?]
Hội đấu giá châu báu này vốn là Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên đã hẹn cùng đi xem, có điều nếu như Lâm Uyên đã muốn đi, vậy thì cô không đi.
Quý Nhiêu ném điện thoại sang một bên, xem như không thấy tin nhắn của Lâm Uyên, không trả lời.
***
Bánh xốp nhân tôm, chim bồ câu da giòn, thịt chua ngọt cà rốt, trứng chiên lục tục được bưng lên bàn. Quý Nhiêu không động đũa, cúi đầu, dùng thìa khuấy khuấy trà sữa trân châu trong ly, cả người trông uể oải, không chút sức sống.
Tô Duyệt Nghiên ở đối diện ăn một miếng bánh xốp nhân tôm, hỏi: “Hôm nay cậu sao vậy, trông giống như cây cà héo vậy.”
Quý Nhiêu thở dài một hơi, một tay chống má.
Tô Duyệt Nghiên suy đoán: “Chẳng lẽ chuyện cậu theo đuổi Thương Ngôn Tân không suôn sẻ?”
Quý Nhiêu lại thở dài.
Tô Duyệt Nghiên tưởng là mình đoán đúng, an ủi cô: “Không suôn sẻ là rất bình thường, nếu không thì anh ta đã không độc thân đến tận bây giờ, mà đã bị mấy cô tiểu thư vừa nhìn thấy anh ta đã như hổ đói kia theo đuổi được từ lâu rồi. Đừng vì không theo đuổi được anh ta mà bỏ bữa, chúng ta cứ ăn cứ uống, ăn no mới có sức mà theo đuổi tiếp chứ.”
Tô Duyệt Nghiên gắp một miếng thịt chua ngọt vào bát cô.
Quý Nhiêu: “Cũng không phải là theo đuổi không suôn sẻ, mà là... Haizz...”
“Rốt cuộc là làm sao?”
Quý Nhiêu: “Cậu chắc chắn không tưởng tượng được, hôm qua ngượng ngùng đến mức nào đâu.”
Tô Duyệt Nghiên bỏ đũa xuống: “Mau kể tớ nghe giải sầu nào, để tớ xem ngượng ngùng đến mức nào.”
Quý Nhiêu: “Hôm qua không phải là ba tớ sắp xếp cho tớ và Lâm Uyên đi xem mắt hay sao.”
Chuyện này Tô Duyệt Nghiên cũng biết, hơn nữa tối qua trong nhóm vẫn luôn nói chuyện Quý Nhiêu và Lâm Uyên ở bên nhau, Tô Duyệt Nghiên chuẩn bị hỏi cô là có chuyện gì.
“Sau đó thì sao?”
“Khi ăn cơm, nội dung cuộc nói chuyện giữa ba tớ và nhà họ Lâm khiến tớ cảm thấy khó chịu, lời trong lời ngoài cứ như hôm qua tớ đi ăn không phải là bữa cơm xem mắt, mà là bữa cơm hứa hôn vậy. Vừa ăn cơm xong, mẹ của Lâm Uyên lại trực tiếp đeo chiếc vòng ngọc gia truyền của nhà họ Lâm, vốn dành cho con dâu, lên tay tớ.”
“Đây không phải là ép cưới trá hình sao?” Tô Duyệt Nghiên phẫn nộ mắng: “Thế này đúng là không biết xấu hổ.”
Quý Nhiêu nói tiếp: “Tớ thấy ba tớ đã quyết tâm muốn tớ và Lâm Uyên đính hôn rồi. Mấy hôm trước tớ và Tề Hành Châu cùng đi dạo phố thì bị Quý Tư Nhu nhìn thấy. Không biết chị ta nói gì với ba tớ, chắc là đến bây giờ ba tớ vẫn còn nghi ngờ tớ qua lại với một cậu nhóc nổi loạn. Nếu như tớ không nghe lời ba tớ mà đính hôn với Lâm Uyên, thì không lâu sau, ba tớ chắc chắn sẽ tìm người đến giám sát tớ. Nếu là như vậy, chuyện tớ theo đuổi Thương Ngôn Tân nhất định sẽ bị bại lộ. Tớ cuống lên, bèn nghĩ thà làm một lần cho xong, lừa Thương Ngôn Tân lên giường. Nếu anh ta đã ngủ với tớ rồi thì cho dù không thích tớ, cũng sẽ không ở bên Quý Tư Nhu nữa.”
“Sau đó thì sao, anh ta từ chối cậu?”
Quý Nhiêu: “Anh ta không từ chối.”
Ánh mắt Tô Duyệt Nghiên mở to hơn mấy phần: “Cho nên, cậu và anh ta, đã ngủ rồi?”
“Suýt nữa thì.” Quý Nhiêu hai tay che mặt: “Khi tớ ngồi lên đùi anh ta, thì đột nhiên đến tháng, còn... làm bẩn đồ của anh ta.”
Tô Duyệt Nghiên: “...”
Quý Nhiêu: “Nếu như là cậu, cậu có ngại không?”
Tô Duyệt Nghiên gật đầu: “Chỉ muốn chết ngay tại chỗ.”
Quý Nhiêu: “...”
“Có điều tớ rất tò mò, cậu dùng cách gì để anh ta đồng ý lên giường với cậu?”
Quý Nhiêu mặt mày ủ rũ: “Còn có thể có cách gì, trực tiếp bổ nhào lên. Đàn ông chẳng phải đều là động vật nửa thân dưới hay sao?”
Tô Duyệt Nghiên giơ ngón tay cái lên với cô: “Cậu quá dũng cảm rồi, ngay cả người đàn ông như Thương Ngôn Tân cũng dám trực tiếp nhào lên.”
“Tại sao không dám, không phải cậu nói anh ta tính cách nhã nhặn sao?”
Tô Duyệt Nghiên nói: “Cho dù tính cách anh ta có ôn hòa hơn nữa, anh ta cũng là người nắm quyền của nhà họ Thương. Rèn luyện trên thương trường nhiều năm như vậy, chẳng ai thành công đủ để chứng minh trong chuyện nam nữ, muốn đột phá 'tuyến phòng ngự' đó của anh ta không hề dễ dàng. Vậy mà cậu lại trực tiếp 'nhào vào' thành công.”
Tô Duyệt Nghiên chống cằm, ánh mắt dò xét nhìn Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu hơi ngẩng mắt: “Sao cậu nhìn tớ như vậy?”
Tô Duyệt Nghiên: “Tớ cảm thấy, người như Thương Ngôn Tân, nếu như không có chút suy nghĩ gì với cậu, chắc chắn cậu không đến gần được anh ta.”
“Ý của cậu là, Thương Ngôn Tân có ý gì với tớ?”
Tô Duyệt Nghiên: “Tự cậu cảm thấy thế nào?”
Quý Nhiêu nhớ lại một chút: “Hôm qua khi tớ xem mắt với Lâm Uyên, Thương Ngôn Tân vừa hay cũng có mặt ở khách sạn. Câu nói đầu tiên của anh ta khi thấy tớ là nghe nói tớ đi xem mắt. Tớ nghe có cảm giác chua chát, như là đang ghen, nhưng hôm qua tớ thử anh ta một chút, kết quả thăm dò lại không như tớ nghĩ.”
“Thử như nào?” Tô Duyệt Nghiên hỏi.
“Tớ đột nhiên nhìn chằm chằm vào mắt anh ta hỏi anh ta có phải là ghen không. Ánh mắt anh ta không hề né tránh. Người bình thường tự dưng bị nhìn chằm chằm vào mắt, nếu nói dối thì sẽ vô thức giật mình, nhưng anh ta không có.”
Tô Duyệt Nghiên phân tích: “Nhưng anh ta đâu phải người bình thường, anh ta là Thương Ngôn Tân, người đứng đầu tập đoàn Thương Thị. Rèn luyện trên thương trường nhiều năm như vậy, làm sao có thể là người đàn ông dễ vui dễ giận, dễ thay đổi sắc mặt.”
Quý Nhiêu gật gật đầu, nói: “Vậy mấy ngày tới mình sẽ không chủ động tìm anh ta nữa.”
Tô Duyệt Nghiên: “Chẳng phải sắp thành công rồi sao? Sao lại không chủ động nữa?”
Quý Nhiêu nhướng mày cười cười: “Thử anh ta.”
Tô Duyệt Nghiên hiểu: “Những ngày này, cậu vẫn luôn quanh quẩn bên anh ta, chắc hẳn anh ta đã quen với việc cậu đột nhiên xuất hiện. Lúc này, đột nhiên cậu không theo đuổi nữa, chắc chắn anh ta sẽ không quen.”
Tâm trạng ủ rũ từ hôm qua của Quý Nhiêu bỗng vui vẻ hẳn lên, cầm ly trà sữa trên bàn lên nhấp một ngụm, khóe miệng cong lên nụ cười ranh mãnh. Tô Duyệt Nghiên quen thuộc vừa nhìn đã biết cô lại có ý đồ gì rồi.
Quý Nhiêu là người một khi đã có kế hoạch thì sẽ lập tức hành động, quyết định tạm thời không chủ động, trước tiên thử thái độ của Thương Ngôn Tân. Chiều hôm đó cô cùng Tô Duyệt Nghiên đặt vé máy bay đi Tây Thành.
Tây Thành là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng trong nước, có rất nhiều danh lam thắng cảnh. Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên chơi ở Tây Thành bốn năm ngày, ban ngày dạo quanh khắp các điểm du lịch, chụp ảnh check-in, lịch trình du lịch dày đặc, hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi để nhớ đến Thương Ngôn Tân. Chỉ đến tối trước khi đi ngủ mỗi ngày mới mở WeChat xem khung trò chuyện với Thương Ngôn Tân có động tĩnh gì không.
Tối đầu tiên không có.
Tối thứ hai không có.
Tối thứ ba, thứ tư cũng không có.
Ngón tay Quý Nhiêu xoa xoa trên màn hình điện thoại, không đợi được tin nhắn của Thương Ngôn Tân.
Trong lòng không khỏi cảm thấy hơi thất vọng.
Sao Thương Ngôn Tân còn chưa gửi tin nhắn cho cô, lẽ nào thật sự không có chút ý gì với cô sao?
Cô cũng chủ động lâu như vậy, người đàn ông này không hề rung động sao?
Tên đàn ông vô tâm, sắt đá này.
Ngay cả Tề Hành Châu, người phát hiện nhiều ngày không thấy cô, cũng đã gửi tin nhắn hỏi cô đi đâu rồi. Thương Ngôn Tân – người đàn ông suýt nữa đã lăn giường với cô – lại không gửi một tin nhắn nào.
Vốn Quý Nhiêu và Tô Duyệt Nghiên định sang thành phố bên cạnh chơi hai ngày, vừa đúng vào ngày sinh nhật năm mươi lăm tuổi của bác dâu cả. Bác cả của Quý Nhiêu là Quý Hồng Dương đã đặt tiệc ở khách sạn, mời giới thượng lưu đến chúc mừng.
Năm mươi lăm tuổi không tính là thọ chẵn. Trước đây sinh nhật bác dâu cả Quý Nhiêu chỉ là người trong nhà tụ tập ăn bữa cơm. Làm rầm rộ, mời nhiều người đến phô trương như thế này là lần đầu tiên.
Hơn nữa lúc trước hoàn toàn không nghe thấy bác cả nhắc đến việc muốn tổ chức tiệc mừng sinh nhật năm mươi lăm tuổi cho bác dâu cả, rõ ràng đây cũng là quyết định tạm thời.
Cho dù vì nguyên nhân gì mà bữa tiệc sinh nhật này được tổ chức, thì người cháu gái là Quý Nhiêu này nhất định phải đến.
Cùng ngày, bác cả của Quý Nhiêu là Quý Hồng Dương đã bao trọn cả khách sạn, bãi đỗ xe của khách sạn chật kín xe sang.
Khi Quý Nhiêu đến, bác dâu cả Triệu Yến Ninh đang bị một đám phu nhân giàu có vây quanh ở giữa. Có lẽ vì nể mặt Quý Hồng Chấn, bác dâu cả, người ngày thường không ưa Trần Nhã Như, cũng không phản đối Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu ngồi bên cạnh mình.
Mặc dù vẫn đối xử lạnh nhạt với Trần Nhã Như, nhưng cũng coi như đã giữ thể diện cho vị phu nhân thứ hai của nhà họ Quý này.
Các gia tộc lớn đều như vậy, trong lòng dù có ghét bỏ, trước mặt người khác cũng phải giữ thể diện cho nhau.
“Nhiêu Nhiêu.”
Thấy Quý Nhiêu đến, Triệu Yến Ninh cười vẫy tay với Quý Nhiêu.
“Bác dâu cả.” Quý Nhiêu cười tươi tắn đi đến trước mặt Triệu Yến Ninh: “Bác dâu cả, chúc mừng sinh nhật.”
Quý Nhiêu tặng Triệu Yến Ninh một bộ vòng tay quý giá làm quà sinh nhật. Triệu Yến Ninh tươi cười rạng rỡ, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, không chút che giấu sự yêu thích của mình dành cho cô cháu gái này.
Mặc dù bà đã giữ thể diện cho Quý Tư Nhu, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra sự chênh lệch trong cách bà đối xử với hai người cháu gái.
Quý Tư Nhu không thể nhẫn nhịn như mẹ cô ta, không chịu nổi việc mấy phu nhân giàu có đối xử lạnh nhạt với cô ta, còn đối với Quý Nhiêu thì khen không ngớt lời. Cô ta lấy điện thoại nhắn tin cho bạn mình, đợi khi người bạn đó đến tìm thì mượn cớ bạn đến mà rời đi.
Quý Nhiêu vẫn luôn đi theo bên cạnh Triệu Yến Ninh để tiếp khách. Bỗng nhiên, một bàn tay vươn đến trước mặt cô.
“Nhiêu Nhiêu, anh có thể mời em khiêu vũ một điệu không?”
Quý Nhiêu ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Uyên mặc bộ vest đứng trước mặt mình, đang hơi cúi người, làm tư thế mời khiêu vũ.
Những người nói chuyện cùng Triệu Yến Ninh bên này cơ bản đều là các phu nhân lớn tuổi. Người trẻ tuổi ở sảnh tiệc khác, bên đó đang mở nhạc để khiêu vũ.
Quý Nhiêu đang định từ chối, Triệu Yến Ninh vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nói: “Xem trí nhớ của bác này, cứ mãi kéo con ở đây nói chuyện phiếm mà quên mất Tiểu Uyên cũng đến. Mau đi cùng Tiểu Uyên đi.”
Lời này nghe như là cô với Lâm Uyên có quan hệ gì đó vậy. Trước mặt nhiều người như vậy, Triệu Yến Ninh cũng đã lên tiếng, Quý Nhiêu không tiện phản bác điều gì. Cô hơi gật đầu với Lâm Uyên, đứng dậy theo Lâm Uyên sang sảnh tiệc khác.
Sau lưng truyền đến những lời xã giao nịnh bợ, là giữa Triệu Yến Ninh và bà Lâm.
“Nhìn hai đứa nhỏ kia, đi cạnh nhau thật xứng đôi biết bao.”
“Đúng là trai tài gái sắc.”
Bà Lâm nói: “Chuyện này còn chưa xác định đâu, có điều hai đứa nhỏ gần đây ở cạnh nhau cũng rất tốt.”
“Vậy thì nhanh thôi, chuyện tốt sắp đến, chúng tôi chờ uống rượu mừng rồi, đến lúc đó đừng quên mời chúng tôi nhé.”
Bà Lâm: “Nhất định, nhất định.”
Bà Lâm này, sao lời gì cũng hùa theo vậy.
Trong mắt Quý Nhiêu lóe lên một tia thiếu kiên nhẫn khó nhận ra. Vừa ra khỏi sảnh tiệc bên này, cô liền nói với Lâm Uyên: “Ngại quá, anh Lâm, thời gian trước tôi bị trẹo chân, vẫn chưa khỏi hẳn, không thể khiêu vũ. Xin lỗi tôi không thể theo anh, anh tìm người khác nhảy đi.”
Lâm Uyên cười nói: “Nếu như em không thể khiêu vũ, vậy thì tôi cũng không nhảy, tôi sẽ nói chuyện với em vậy.”
Bên cạnh có người đi qua, nhìn thấy hai người ở cạnh nhau, dường như có quan hệ rất tốt với Lâm Uyên, trêu ghẹo mà vỗ vai Lâm Uyên.
Xung quanh toàn là người. Quý Nhiêu vừa muốn tìm chỗ vắng người để nói chuyện rõ ràng với Lâm Uyên, bảo anh ta đừng dây dưa với cô nữa. Bỗng nhiên nhìn thấy bác cả và ba cô đều đi về phía cửa vào sảnh tiệc, mọi người xung quanh cũng nhao nhao đi theo đón chào, trông như có nhân vật quan trọng nào đó đến.
Quý Nhiêu vô thức nhìn sang, chỉ thấy một bóng người quen thuộc bước vào.
Là Thương Ngôn Tân, người đã nhiều ngày không có tin tức, anh và Tạ Tri Tụng cùng đến.
Hai người vừa vào liền trở thành tâm điểm của toàn bộ buổi tiệc. Ngay cả Lâm Uyên cứ bám riết bên người cô cũng không tiếp tục làm phiền cô nữa.
“Nhiêu Nhiêu, sếp Thương và sếp Tạ đến, em tự chơi một mình trước nhé, tôi đi qua đó chào hỏi.”
Quý Nhiêu không thèm quan tâm anh ta đi đâu. Nhân lúc mọi người vây quanh Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng, cô đi ra ngoài từ cửa sau của sảnh tiệc. Vừa bước một chân ra, cô quay đầu nhìn về phía Thương Ngôn Tân một cái.
Ánh mắt chạm nhau, cô cong môi cười, nhướng mày với anh.
Phía sau sảnh tiệc là một khu vườn nghỉ ngơi. Quý Nhiêu tìm một chiếc xích đu được cây xanh che chắn ngồi lên, cầm điện thoại liếc nhìn đồng hồ.
Khoảng chừng 10 phút sau, cuối cùng có tiếng bước chân truyền đến.
Quý Nhiêu cong cong khóe miệng, hai tay vịn vào dây xích đu đứng dậy.
Một lát sau, tiếng bước chân đến gần. Cô quay đầu lại, cười tươi tắn chào Thương Ngôn Tân: “Anh Thương, trùng hợp quá.”
(Ở đây, Quý Nhiêu xưng hô với Thương Ngôn Tân là 商先生 - một cách xưng hô khách khí của người Trung Quốc. Cách xưng hô đã trở thành “anh Thương” rồi.)
Thương Ngôn Tân mỉm cười nói: “Không phải là em bảo tôi đến sao?”
Mấy ngày không gặp, không nói mấy câu, anh đối với cô vẫn là giọng điệu quen thuộc.
Quý Nhiêu ngạc nhiên: “Tôi bảo anh Thương đến khi nào?”
Thương Ngôn Tân điềm nhiên nói: “Vậy thì tôi hiểu sai ý của em, cho rằng em nhướng mày với tôi là có ý bảo tôi đến tìm em.”
“Tôi nhướng mày với anh Thương lúc nào?” Quý Nhiêu giả bộ nhớ lại: “Ồ, tôi nhớ ra rồi, anh nói là vừa rồi khi tôi ra khỏi sảnh tiệc nhướng mày về phía anh sao? Vậy thì anh thật sự hiểu sai ý của tôi rồi, tôi nhướng mày không phải với anh mà là chào hỏi Lâm Uyên.”
Hai chân Quý Nhiêu chạm đất, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt anh.
Thương Ngôn Tân mặt không đổi sắc: “Vị thiếu gia nhà họ Lâm sao? Vừa rồi tôi vừa gặp cậu ta, em có cần tôi gọi cậu ta giúp em không?”
Quý Nhiêu cười, chớp mắt với Thương Ngôn Tân: “Được chứ, vậy thì phiền anh Thương rồi.”
Quý Nhiêu nói xong, âm thầm đếm đến 10 trong lòng.
Sau mười giây, khóe miệng cô không ngừng nhếch lên, nhìn về phía Thương Ngôn Tân đang đứng bất động tại chỗ: “Không phải anh Thương nói đi gọi người giúp tôi sao?”
Thương Ngôn Tân mỉm cười hỏi: “Em chắc chắn muốn tôi đi gọi thiếu gia nhà họ Lâm đến đây giúp em chứ?”
Quý Nhiêu đang định nói chuyện, bỗng nhiên giọng nói của Lâm Uyên truyền đến.
“Sếp Thương.”
Ánh mắt Quý Nhiêu lóe lên, không thể nào, sao Lâm Uyên lại đến thật chứ.
“Nhiêu Nhiêu, sao em cũng ở đây, anh đang đi tìm em.”
Quý Nhiêu ngồi trên xích đu, có một vòng cây xanh che chắn, vừa rồi Lâm Uyên chỉ nhìn thấy Thương Ngôn Tân đứng trước mặt Quý Nhiêu ở ngoài vòng cây xanh, đến gần mới nhìn thấy Quý Nhiêu đang ngồi bên trong.
Trong lòng Quý Nhiêu thầm đánh trống. Nhà họ Lâm và nhà họ Quý có quan hệ thân thiết, không thể để Lâm Uyên biết cô đang quyến rũ Thương Ngôn Tân.
Ánh mắt của Lâm Uyên di chuyển giữa Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu: “Thì ra Nhiêu Nhiêu và sếp Thương quen biết nhau.”
Quý Nhiêu đứng dậy khỏi xích đu, cười nói: “Đương nhiên rồi, ở Bắc Thành ai mà không biết sếp Thương, có điều sếp Thương có biết tôi không thì tôi không rõ, tôi đi trước đây.”
Cô nhấc chân bước ra ngoài. Lâm Uyên gật đầu với Thương Ngôn Tân, quay người đi theo Quý Nhiêu, khẽ nói: “Thấy em và sếp Thương nói chuyện, tôi còn tưởng hai người rất thân thiết.”
Quý Nhiêu thờ ơ nói: “Không quen, chỉ là vừa gặp mặt.”
Sau lưng, Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người, khuôn mặt trầm xuống.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Thương Ngôn Tân: Người đi hết rồi nhỉ, không ai thấy đúng khummm, tôi bắt đầu thay đổi sắc mặt đây.