Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 23
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nhiêu Nhiêu, dạo gần đây tôi vừa mua một chiếc du thuyền, mấy hôm nữa sẽ tổ chức tiệc trên đó, muốn mời em tham dự. Tôi còn chưa chốt thời gian, em rảnh ngày nào thì tôi sẽ tổ chức vào ngày đó."
Lâm Uyên đi bên cạnh Quý Nhiêu, lấy lòng nàng.
Trong đầu Quý Nhiêu toàn nghĩ đến Thương Ngôn Tân, hoàn toàn không để tâm anh ta đang nói gì.
Lâm Uyên thấy thái độ lạnh nhạt của Quý Nhiêu thì có chút mất hứng. Anh ta xuất thân hiển hách, trước giờ toàn là các cô gái chủ động tiếp cận, lấy lòng anh ta, chưa từng có cô gái nào khiến anh ta phải theo đuổi lâu đến thế mà còn chẳng thèm nở một nụ cười.
Có điều ánh mắt chạm vào khuôn mặt tinh xảo của Quý Nhiêu, nỗi không vui trong lòng lại bị dập tắt.
Người đẹp mà, có chút tính khí cũng là chuyện thường tình. Trưởng bối nhà họ Quý đều đã đồng ý hôn sự của hai người họ, anh ta không tin một cô gái nhỏ như nàng có thể thay đổi được ý kiến của người lớn. Giờ nàng có lạnh nhạt với anh ta, thì sớm muộn chẳng phải cũng sẽ phải gả cho anh ta sao?
Hai người cùng đi vào sảnh tiệc, bên cạnh Quý Hồng Chấn và chủ tịch Lâm có người cười hỏi: "Lão Quý, lão Lâm, chuyện thông gia hai nhà ông khi nào thì định ngày? Tình cảm của hai đứa nhỏ tốt đẹp thế này mà."
Phía nhà gái không tiện công khai thái độ, nụ cười của chủ tịch Lâm càng thêm thâm thúy: "Chuyện này phải xem suy nghĩ của mấy đứa nhỏ, bây giờ những người lớn như chúng ta không nên can thiệp vào chuyện của bọn nhỏ."
Chung quanh một vòng người liên tục phụ họa, xen lẫn những lời xã giao.
Lâm Uyên lại nói gì đó bên tai Quý Nhiêu nhưng Quý Nhiêu chẳng để ý đến anh ta, đi đến khu đồ ngọt, thấy Tô Duyệt Nghiên đang ngồi một mình thảnh thơi ở khu đồ ngọt.
Tô Duyệt Nghiên nhìn thấy Lâm Uyên ở bên cạnh Quý Nhiêu, vội vàng đặt miếng bánh ngọt đang ăn dở xuống, chạy đến khoác tay Quý Nhiêu: "Cậu đi đâu vậy, tớ có chuyện muốn nói với cậu, nhìn khắp nơi không thấy cậu, tìm mãi mới thấy cậu."
Quý Nhiêu hợp tác hỏi: "Chuyện gì?"
Tô Duyệt Nghiên nhìn về phía Lâm Uyên ở bên cạnh, cười hỏi: "Lâm đại công tử, chị em chúng tôi có vài lời muốn tâm sự, không tiện để anh nghe, có thể phiền anh tránh một chút không?"
Lâm Uyên cười lịch sự, nói: "Được, hai người nói chuyện đi."
Tô Duyệt Nghiên kéo Quý Nhiêu ngồi vào một góc khuất, đợi Lâm Uyên đi xa rồi, mới ghé sát tai nàng hơn một chút, khẽ than vãn: "Tên Lâm Uyên này, sao lại bám cậu như đỉa đói vậy, chẳng lẽ không nhìn ra cậu rất chán ghét anh ta sao?"
Quý Nhiêu bưng ly rượu, chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.
Tô Duyệt Nghiên sực nhớ ra điều gì, nói: "Đúng rồi, Thương Ngôn Tân cũng đến, cậu đã thấy anh ta chưa?"
Quý Nhiêu nhớ đến cảnh ở vườn hoa phía sau vừa rồi, khóe mắt cong cong cười: "Nào chỉ thấy được, tớ còn vừa kích thích anh ta cơ."
Tô Duyệt Nghiên nhướng mày, ghé sát tai nàng hơn một chút: "Nói nghe coi."
Quý Nhiêu hạ giọng, kể lại chuyện vừa xảy ra một lần.
Tô Duyệt Nghiên mắt trợn tròn, há hốc miệng: "Trời đất, cậu làm như thế không sợ sẽ bị lộ tẩy à?"
"Ai bảo lâu như thế mà anh ta vẫn không gửi tin nhắn cho tớ." Quý Nhiêu lắc nhẹ ly rượu trong tay, cụp mi mắt: "Ban đầu tớ chỉ cố ý nhắc đến tên Lâm Uyên để dò xét anh ta một chút, ai ngờ đúng lúc đó Lâm Uyên lại tìm đến thật. Đây đúng là ý trời! Vốn dĩ anh ta nghe tớ nhắc đến tên Lâm Uyên chẳng có chút phản ứng nào, cứ như là biết tớ cố tình dùng Lâm Uyên để chọc giận anh ta vậy. Nhưng giờ Lâm Uyên xuất hiện thật thì lại khác, đây là sự trùng hợp hoàn hảo, chứng minh lúc đó tớ quả thật đã nhìn về phía Lâm Uyên."
Tô Duyệt Nghiên: "Vậy sau khi Lâm Uyên đến, Thương Ngôn Tân có phản ứng gì?"
"Không biết." Quý Nhiêu lắc đầu: "Lâm Uyên đến tìm nên tớ đi cùng anh ta luôn, không thèm để ý đến Thương Ngôn Tân."
Tô Duyệt Nghiên: "..."
"Cậu thật sự không sợ Thương Ngôn Tân sẽ tức giận à?"
Quý Nhiêu cong môi cười: "Tớ chỉ sợ anh ta không tức giận."
Nàng đã theo đuổi Thương Ngôn Tân lâu như vậy, chút nữa là đã cùng nhau lên giường rồi. Nếu như Thương Ngôn Tân nhìn thấy nàng ở cùng người đàn ông khác mà người đàn ông này lại là đối tượng xem mắt do gia đình sắp xếp cho nàng mà vẫn không có phản ứng gì, vậy thì chứng tỏ anh ta chẳng có chút ý nghĩ gì với nàng cả.
Nếu như anh ta có ý gì với nàng, cho dù chỉ là một chút ít thì ham muốn chiếm hữu của đàn ông cũng sẽ không cho phép anh ta khoanh tay đứng nhìn.
Tô Duyệt Nghiên hỏi: "Nhưng cậu có từng nghĩ, nhỡ đâu anh ta chỉ tạm thời có chút hảo cảm với cậu, chưa đến mức không phải cậu thì không được, khi nhìn thấy cậu ở cạnh người đàn ông khác sẽ cảm thấy cậu không có ý gì với anh ta, cố ý quyến rũ anh ta, xem anh ta là lốp dự phòng, mất hết thiện cảm ban đầu với cậu thì sao?"
Quý Nhiêu sững sờ, những điều Tô Duyệt Nghiên nói này, nàng thật sự chưa từng nghĩ đến.
Nàng ngẫm nghĩ, nói: "Chắc không đâu, kiểu gặp đối thủ là rút lui như cậu nói, đó là tâm lý của kẻ tự ti, người mạnh mẽ sẽ chủ động tấn công."
Thương Ngôn Tân hiển nhiên là người mạnh mẽ.
Quý Nhiêu cầm ly rượu, khóe miệng nàng nở nụ cười mờ ám.
"Lâm Uyên chạy đến tìm tớ, không nằm trong kế hoạch của tớ, có điều chuyện đã đến bước này thì cứ thuận theo tình thế mà tiến hành thôi."
Thương Ngôn Tân lần nữa đi vào sảnh tiệc, nhân lúc mọi người còn chưa kịp vây quanh chào hỏi, Tạ Tri Tụng tiến đến sát tai anh, nhỏ giọng trêu chọc: "Không phải cậu đang đi tâm sự với tiểu cô nương à? Sao còn để cái tên họ Lâm kia cuỗm mất người ta vậy?"
Thương Ngôn Tân không tiếp lời.
Khóe miệng Tạ Tri Tụng mang theo ý cười, trong mắt tràn đầy vẻ chờ xem kịch hay. Rất nhanh đã có người mang rượu đến mời Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng.
Xung quanh anh không ngừng có người đến bắt chuyện, Quý Nhiêu vùi đầu vào ăn bánh ngọt, cố gắng không nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Khi gần hết nửa chiếc bánh ngọt nhỏ, Tô Duyệt Nghiên bên cạnh bỗng nhiên vỗ nhẹ cánh tay nàng, giọng nói có chút gấp gáp: "Nhiêu Nhiêu, cậu mau nhìn, Quý Tư Nhu đang làm gì vậy?"
Quý Nhiêu ngẩng đầu lên, nhìn theo ánh mắt Tô Duyệt Nghiên, nàng thấy Quý Hồng Chấn dẫn theo Quý Tư Nhu đứng trước mặt Thương Ngôn Tân, tay cầm ly rượu, không biết đang nói gì.
Thương Ngôn Tân đứng quay mặt về phía Quý Nhiêu, nhưng ánh mắt không hề nhìn về phía nàng.
Thân hình anh cao lớn, cao hơn Quý Hồng Chấn đang đứng đối diện vài phân. Nghe Quý Hồng Chấn nói chuyện, anh hơi cúi đầu, chiếc gọng kính bạc trên sống mũi, khóe miệng mang theo nụ cười khách sáo, dễ gần, nhưng cũng không thể che giấu được khí chất trời sinh toát ra từ anh.
Ánh mắt Quý Nhiêu lướt qua giữa anh và Quý Tư Nhu, ngón tay đặt trên bàn bất giác siết chặt lại.
Phụ thân nàng dẫn Quý Tư Nhu đến bên cạnh Thương Ngôn Tân, là chuẩn bị chính thức bàn chuyện liên hôn sao?
Lúc trước nghe Tề Hành Châu nói là chuyện liên hôn giữa Thương Ngôn Tân và nhà họ Quý là ý của ông cụ Thương, bản thân Thương Ngôn Tân tạm thời không có suy nghĩ muốn kết hôn.
Thương Ngôn Tân sẽ ưng ý Quý Tư Nhu chứ?
Quý Nhiêu cắn nhẹ môi, nhìn phụ thân nàng cười nói vui vẻ trước mặt Thương Ngôn Tân, không kìm được sự căng thẳng, đồng thời trong lòng cũng dâng lên ý trách móc Thương Ngôn Tân.
Phụ thân nàng không biết nàng và Thương Ngôn Tân đã mập mờ lâu như vậy, vẫn muốn gả Quý Tư Nhu cho Thương Ngôn Tân thì cũng đành vậy.
Thương Ngôn Tân đã hôn nàng rồi, sao còn không biết ngại ngùng mà cười nói trước mặt Quý Tư Nhu.
Lẽ nào anh ta thật sự có thể vừa mập mờ với tiểu thư nhà mình, vừa vì con gái riêng được phụ thân cưng chiều hơn, có thể có nhiều của hồi môn hơn mà lựa chọn con gái riêng sao?
Nhà họ Thương giàu nứt đố đổ vách cần người nắm quyền phải hy sinh hôn nhân của mình để 'bán thân' sao?
Thương Ngôn Tân, tốt nhất anh nên lập tức đuổi Quý Tư Nhu đang đứng trước mặt anh đi, nếu không ta sẽ giận đấy.
Cười, cứ cười mãi.
Có gì buồn cười chứ!
Không biết mình cười lên trông rất quyến rũ sao? Đây là muốn quyến rũ ai?
Người đàn ông phong lưu này!
Quý Nhiêu đè nén cơn giận trong lòng, ánh mắt tràn đầy oán hận nhìn chằm chằm về phía Thương Ngôn Tân.
Nhận thấy ánh mắt nàng, ánh mắt Thương Ngôn Tân hơi thay đổi, chuyển về phía nàng.
Trước khi ánh mắt của anh nhìn tới, Quý Nhiêu đã quay phắt đầu đi hướng khác, hai tay khoanh ngực, môi đỏ thắm hơi bĩu ra, trông vô cùng giận dỗi.
Quý Hồng Chấn đang nói chuyện hợp tác giữa nhà họ Thương và nhà họ Quý. Bởi vì định liên hôn giữa Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm, Thương Ngôn Tân vừa là chú của Thương Ngạn Khâm vừa là người nắm quyền của nhà họ Thương, cho nên ông ta cố ý dẫn Quý Tư Nhu đến gặp mặt trưởng bối tương lai. Sau này Quý Tư Nhu gả đến nhà họ Thương, vẫn phải dựa vào vị tiểu thúc này của Thương Ngạn Khâm.
Vừa định nói để cho Quý Tư Nhu tham dự vào dự án của hai nhà thì thấy khóe miệng Thương Ngôn Tân lại cong lên sâu hơn, ánh mắt không hề nhìn ông ta và Quý Tư Nhu. Nhận thấy Thương Ngôn Tân không còn chú ý đến câu chuyện, Quý Hồng Chấn cũng không tức giận, bình tĩnh dừng lời.
Quý Tư Nhu đứng trước mặt Thương Ngôn Tân, căng thẳng không dám nhìn thẳng anh, thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn anh.
Gần đây cô ta lén lút qua lại với Thương Ngạn Khâm, thường xuyên nghe anh ta nhắc đến vị tiểu thúc Thương Ngôn Tân này, trong lời nói đều thể hiện sự kính trọng và sùng bái đối với vị tiểu thúc này.
Thật ra thì Thương Ngạn Khâm cũng không kém Thương Ngôn Tân mấy tuổi, chẳng qua là Thương Ngôn Tân từ nhỏ đã là người thừa kế được cả gia tộc họ Thương gửi gắm hy vọng, còn Thương Ngạn Khâm chẳng qua chỉ là một trong số những đứa con do phụ thân anh ta để lại sau những lần phong lưu trác táng. Vốn dĩ trách nhiệm thừa kế gia tộc lẽ ra phải thuộc về Thương Nguyên Đạt – phụ thân của Thương Ngạn Khâm, nhưng ông ta làm việc hoang đường, khiến cả gia tộc họ Thương vô cùng thất vọng. Ngay cả những người con do ông ta sinh ra cũng không có hy vọng gì, toàn bộ hy vọng đều đổ dồn vào Thương Ngôn Tân. Cho nên đối với những con cháu trong nhà như Thương Ngạn Khâm mà nói, cho dù vị tiểu thúc Thương Ngôn Tân này chỉ lớn hơn bọn họ mấy tuổi, nhưng trước mặt họ vẫn giữ quyền uy tuyệt đối.
Sự anh tuấn và quyến rũ của Thương Ngôn Tân không thể chối cãi. Trước kia cũng không phải Quý Tư Nhu chưa từng nhìn thấy Thương Ngôn Tân, chỉ là từ trước đến nay chưa từng tiếp xúc gần đến thế.
Thương Ngôn Tân nhanh chóng rụt tầm mắt, như vô tình nói với Quý Hồng Chấn: "Trước kia nghe nói chủ tịch Quý và phu nhân Đường có một vị thiên kim, nghe nói đã đi nước ngoài rồi, lần này cố ý về mừng sinh nhật bà Quý sao?"
Sắc mặt Quý Tư Nhu trắng bệch, cúi đầu thấp hơn.
Quý Hồng Chấn cũng giật mình run lên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đây là Thương Ngôn Tân hiểu lầm người ông ta dẫn đến trước mặt anh là Quý Nhiêu. Hoặc là, anh nhìn ra ông ta dẫn đến trước mặt anh là con gái riêng của ông ta, không hài lòng việc ông ta dẫn người con gái riêng đến bên cạnh một người có thân phận như anh, cho nên mới cố ý nhắc đến vợ cũ Đường Lam của ông ta.
Sắc mặt ông ta không đổi, giữ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Tư Nhu là con gái của tôi và phu nhân hiện tại, người chủ tịch Thương nói là tiểu nữ của tôi, hôm nay con bé cũng ở đây."
"Tư Nhu." Quý Hồng Chấn nói với Quý Tư Nhu: "Đi gọi tiểu muội con đến đây kính rượu tiểu thúc Thương con."
Quý Tư Nhu không biết mình đắc tội gì với Thương Ngôn Tân.
Cho dù cô ta là con gái riêng, nhưng đây là chuyện của nhà họ Quý, có liên quan gì đến Thương Ngôn Tân? Vì sao anh ta đường đường là người nắm quyền của nhà họ Thương lại không nể mặt cô ta trước mặt nhiều người như vậy?
Nhà họ Quý ở Bắc Thành cũng được xếp vào hàng hào môn đứng đầu. Bốn năm trước cô ta đã về nhà họ Quý rồi, cô ta không tin Thương Ngôn Tân không biết cô ta không phải là con của Đường Lam.
Hơn nữa cô ta còn đang bàn chuyện liên hôn với cháu trai Thương Ngạn Khâm của anh ta.
Nghĩ đến Thương Ngạn Khâm, Quý Tư Nhu bất giác suy đoán, chẳng lẽ là Thương Ngôn Tân không thích người cháu Thương Ngạn Khâm này, cho nên cố ý làm mất mặt cô ta, người cháu dâu tương lai?
Đúng vậy, nhất định là như vậy.
Hào môn đâu có tình cảm chú cháu gì. Thương Ngạn Khâm là cháu đích tôn của ông cụ Thương, nếu Thương Nguyên Đạt không vô dụng, thân phận người nắm quyền tương lai sẽ được truyền từ Thương Nguyên Đạt đến Thương Ngạn Khâm, làm gì đến lượt Thương Ngôn Tân.
Mấy năm nay Thương Ngạn Khâm dần được ông cụ Thương coi trọng, không chừng còn có suy nghĩ thay đổi người thừa kế. Sao Thương Ngôn Tân có thể thật lòng thích đứa cháu Thương Ngạn Khâm này được chứ, tất nhiên là cái gai trong mắt rồi.
Thương Ngạn Khâm còn suốt ngày ở trước mặt cô ta gọi tiểu thúc này tiểu thúc kia, không có chút phòng bị nào.
Quý Tư Nhu cố nén sự khó chịu, ánh mắt quét một vòng trong sảnh tiệc, thấy Quý Nhiêu đang ngồi trong khu đồ ngọt, hít sâu một hơi, giả vờ như không có chuyện gì, mỉm cười đi về phía Quý Nhiêu.
Trong góc không có người ngoài, nụ cười trên khóe miệng Quý Tư Nhu biến mất, lạnh lùng nói với Quý Nhiêu: "Ba gọi cô qua mời rượu chủ tịch Thương."
Quý Hồng Chấn bảo nàng qua đó mời rượu Thương Ngôn Tân sao?
Nhìn dáng vẻ tức giận không thể che giấu được của Quý Tư Nhu, không giống vẻ vừa nói chuyện vui vẻ với Thương Ngôn Tân.
Chẳng lẽ Thương Ngôn Tân niệm tình kề tai sát má với nàng, trực tiếp từ chối Quý Tư Nhu và phụ thân nàng, muốn liên hôn với nàng sao?
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng bừng lên, đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Quý Tư Nhu hừ lạnh một tiếng: "Cô chớ đắc ý."
Mặt Quý Tư Nhu đã tái mét, Quý Nhiêu càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng, hơi nhếch cằm nhìn Quý Tư Nhu, hất nhẹ mái tóc, đắc ý đi về phía Thương Ngôn Tân. Khi đi qua bên người Quý Tư Nhu, như vô tình mạnh tay đụng vào bả vai Quý Tư Nhu.
Quý Tư Nhu không kịp phòng bị, suýt chút nữa bị nàng đụng ngã, lui về phía sau hai bước vịn bàn, tay nắm chặt, giận đến mức hận không thể xông lên xé nát Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu biết ở trong kiểu yến hội như thế này cô ta không dám làm gì nàng, cũng không thèm nhìn cô ta, cầm lấy ly rượu từ người phục vụ đang đi ngang qua, mi mắt kiêu căng, tự đắc, dáng vẻ yểu điệu tiến gần về phía Thương Ngôn Tân.
"Ba."
Quý Nhiêu chào hỏi Quý Hồng Chấn trước.
Quý Hồng Chấn thấy nàng đến, cười hiền từ, vẫy tay với nàng: "Nhiêu Nhiêu mau qua đây, kính rượu tiểu thúc Thương con."
Chú... Thương?
Quý Nhiêu sững sờ, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp tràn đầy vẻ mờ mịt và nghi hoặc.
Phụ thân nàng đây là ý gì, sao lại bảo nàng gọi Thương Ngôn Tân là chú?
Ông ta thiên vị Quý Tư Nhu đến vậy sao? Cho dù Thương Ngôn Tân đã tỏ ra không thích Quý Tư Nhu, ông ta cũng không có ý định gả nàng cho Thương Ngôn Tân, cố ý bảo nàng đến để gọi Thương Ngôn Tân là chú, vạch rõ giới hạn giữa nàng và Thương Ngôn Tân, để nàng không có cách nào cản trở Quý Tư Nhu gả cho Thương Ngôn Tân sao?
Nhưng mà cho dù ông ta không muốn nàng gả cho Thương Ngôn Tân, muốn gả Quý Tư Nhu cho Thương Ngôn Tân, cũng không thể bảo nàng gọi Thương Ngôn Tân là chú được chứ?
Nàng và Quý Tư Nhu cùng vai vế, gọi Thương Ngôn Tân là chú, thế này không phải là kém vai vế sao?
Rốt cuộc thì phụ thân nàng đang nghĩ gì vậy?
Lẽ nào Thương Ngôn Tân không thích Quý Tư Nhu, phụ thân nàng lo lắng nàng gả cho Thương Ngôn Tân, Quý Tư Nhu sẽ đau lòng, nên mới vạch rõ giới hạn, không muốn mối liên hôn với nhà họ Thương này sao?
Quý Nhiêu nhất thời không hiểu nổi phụ thân nàng đang tính toán điều gì, nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân vẫn vững vàng đứng đó, nghe Quý Hồng Chấn bảo Quý Nhiêu gọi anh bằng chú, vẻ mặt bình tĩnh.
Quý Nhiêu tâm tình phức tạp, lòng phản nghịch với Quý Hồng Chấn trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng bưng ly rượu, cười tươi rói nói với Thương Ngôn Tân: "Thương Ngôn Tân, tôi kính anh."
Nàng cứ không gọi là chú Thương đấy.
Quý Hồng Chấn nghe thấy nàng liên tục gọi tên Thương Ngôn Tân, hốt hoảng liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái, gấp đến mức vỗ một cái lên gáy Quý Nhiêu, khiển trách: "Đứa nhỏ này, sao lại không hiểu chuyện thế, gọi là chú!"
Quý Nhiêu: "..."
Thật ra Quý Hồng Chấn cũng đang rất sốt ruột. Mới vừa rồi Thương Ngôn Tân vừa tỏ thái độ không hài lòng khi ông ta dẫn con gái riêng đến nói chuyện với anh, đủ thấy người này tuy nhìn rất ôn hòa nhưng thực ra lại rất chú trọng lễ nghi thân phận. Mới đó mà tiểu nữ lại cứ gọi thẳng tên họ người ta, thế này chẳng phải là đắc tội người ta đến cùng cực rồi sao?
Quý Nhiêu bị cái vỗ vào gáy của Quý Hồng Chấn này khiến nàng mơ hồ.
Cái vỗ này không mạnh, thậm chí chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng phụ thân nàng chưa từng động tay động chân với nàng, còn là ở trước mặt nhiều người như vậy, dạy dỗ nàng như trẻ con. Đặc biệt là, trước mặt Thương Ngôn Tân.
Tay anh cầm ly rượu, khóe miệng anh cong lên, như cười như không, trông như đang xem trò vui.
Gò má Quý Nhiêu bỗng dưng nóng bừng, thẹn thùng ngại ngùng nói: "Ba, ba làm gì... Anh ta cũng đâu lớn hơn con là mấy."
"Vậy cũng phải gọi bằng chú, vai vế của chủ tịch Thương vẫn ở đó."
Quý Hồng Chấn nhìn Quý Nhiêu vẫn không biết hối cải, sợ Quý Nhiêu lại nói lung tung đắc tội Thương Ngôn Tân, kéo Quý Nhiêu, cười lấy lòng Thương Ngôn Tân: "Chủ tịch Thương chê cười rồi, Nhiêu Nhiêu còn nhỏ, vẫn còn trẻ con, mấy năm nay vẫn luôn ở nước ngoài, không hiểu quy củ trong nước. Mong chủ tịch Thương lượng thứ, tôi thay mặt con bé xin lỗi anh."
Thương Ngôn Tân nhìn Quý Nhiêu, giọng nói nhẹ nhàng, ôn hòa: "Chủ tịch Quý quá lời rồi, tiểu cô nương còn nhỏ tuổi, ta cũng sẽ không so đo với tiểu cô nương."
Mắt Quý Nhiêu mở to hơn vài phần, nghiến răng nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Nói ai là trẻ con cơ chứ?
Nếu nàng là trẻ con, vậy anh hôn trẻ con là gì, là biến thái à?
Quý Nhiêu oán giận trong lòng.
Quý Hồng Chấn thở phào nhẹ nhõm, vỗ nhẹ mu bàn tay Quý Nhiêu, thúc giục: "Tiểu thúc Thương đã không so đo với con rồi, còn không mau xin lỗi tiểu thúc Thương đi."
Quý Nhiêu cắn răng, khóe mắt cong cong, lộ ra nụ cười khôn khéo, lần nữa nâng ly với Thương Ngôn Tân: "Tiểu... tiểu thúc Thương, là cháu mạo phạm. Tiểu thúc là người lớn rộng lượng không chấp nhặt với cháu, ly này cháu mời tiểu thúc. Cháu xin cạn ly trước."
Quý Nhiêu ngẩng đầu, cầm ly rượu lên định uống, một bàn tay đặt lên mu bàn tay nàng.
Sự ấm áp từ bàn tay lướt qua mu bàn tay nàng, Thương Ngôn Tân lấy đi ly rượu của Quý Nhiêu, khẽ cười nói: "Trẻ con không cần uống rượu, ly này cứ để tôi uống vậy."