Xinh Đẹp - Quân Lai
Cái Bẫy Tình Yêu
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ly rượu chưa kịp về tay Quý Nhiêu, Quý Hồng Chấn lo lắng Quý Nhiêu lại nói lời gì đó xúc phạm đến Thương Ngôn Tân, vội vàng kéo cô ra khỏi người anh ấy, đi đến bên cạnh còn không quên liên tục thấp giọng dặn dò Quý Nhiêu: "Mặc dù sếp Thương trẻ tuổi, nhưng vai vế lớn, cùng vai vế với ba, sau này con thấy anh ấy không được gọi thẳng tên mà phải gọi chú, biết chưa?"
Quý Nhiêu không đáp lời, Quý Hồng Chấn vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Nhiêu Nhiêu, con vẫn luôn hiểu chuyện, sao hôm nay lại ngang bướng như vậy, chẳng lẽ con và sếp Thương quen biết à?"
Quý Hồng Chấn nhận ra sự bất thường trong phản ứng của Quý Nhiêu với Thương Ngôn Tân hôm nay.
"Không quen." Quý Nhiêu lập tức chối: "Con vừa mới về nước không lâu, sao có thể biết sếp Thương, chẳng qua là nghe người khác nhắc đến. Thấy anh ấy trẻ tuổi như vậy không giống bậc chú, gọi chú thấy ngại."
Quý Hồng Chấn nói: "Vậy cũng phải gọi là chú, sếp Thương là con trai út của ông cụ Thương, cho nên vai vế cao hơn một bậc, con đừng thấy anh ấy trẻ tuổi, anh ấy có mấy người cháu trai trạc tuổi con. Hơn nữa sếp Thương tuổi trẻ tài cao, nắm giữ tập đoàn Thương thị, sau này con không được làm càn trước mặt anh ấy, biết chưa?"
Quý Nhiêu khéo léo đáp: "Biết rồi ạ, ba."
Cầm ly rượu không quay về khu đồ ngọt, Tô Duyệt Nghiên cười trêu: "Bạn nhỏ Nhiêu Nhiêu mời rượu chú xong rồi à?"
Khi Quý Nhiêu sang mời rượu Thương Ngôn Tân, Tô Duyệt Nghiên lại gần nghe lén, nghe được Thương Ngôn Tân hùa theo lời Quý Hồng Chấn nói cô là trẻ con.
Quý Nhiêu bực bội: "Cậu xem rốt cuộc ba tớ có ý đồ gì, tự nhiên bắt tớ gọi Thương Ngôn Tân bằng chú, chẳng lẽ ông ta không định liên hôn với nhà họ Thương sao?"
Tô Duyệt Nghiên nói: "Tớ vừa mới đi tìm hiểu cho cậu một chút, ba cậu dẫn Quý Tư Nhu đến trước mặt Thương Ngôn Tân, hoàn toàn chưa đề cập đến chuyện liên hôn, chỉ giới thiệu cô ta thôi. Nói đây là con gái ông ta, sau đó Thương Ngôn Tân liền nói đã nghe danh sếp Quý và sếp Đường có một cô con gái. Lời này nghe có vẻ chỉ như là nhận nhầm Quý Tư Nhu là cậu, nhưng ai tinh ý đều nhận thấy, Thương Ngôn Tân không hài lòng khi ba cậu dẫn con gái riêng ra mắt anh ấy."
Tô Duyệt Nghiên đẩy đẩy cánh tay Quý Nhiêu, ghé sát tai cô, thì thầm: "Cậu nói xem có phải Thương Ngôn Tân không nể nang ba cậu và Quý Tư Nhu là đang trút giận giúp cậu không? Mọi người đều nói Thương Ngôn Tân tính tình vốn rất tốt, chưa từng nghe nói anh ấy khiến ai đó mất mặt trước mặt mình. Với sự thông minh của anh ấy, không thể nào vô tình nói ra những lời khiến ba cậu và Quý Tư Nhu khó xử như vậy. Hơn nữa người khác không biết nhưng tớ thì biết, cậu ngày ngày lảng vảng trước mặt Thương Ngôn Tân, sao Thương Ngôn Tân có thể không biết Quý Tư Nhu là con riêng của ba cậu. Anh ấy nói như vậy, chắc chắn là cố ý."
Thì ra Thương Ngôn Tân không khách sáo với ba cô và Quý Tư Nhu, bảo sao sau khi Quý Tư Nhu cùng ba cô đi chào hỏi Thương Ngôn Tân, về đến đây lại tức đến đỏ mặt tía tai.
Thương Ngôn Tân không giống người sẽ làm cho người khác mất mặt, lúc trước cô làm trò trước mặt anh ấy như vậy, anh ấy cũng không dùng kiểu nói móc mỉa, đẩy đưa như thế với Quý Tư Nhu, chắc hẳn vì cô mà anh ấy mới khiến ba cô và Quý Tư Nhu khó xử.
Quý Nhiêu nhướng mày, khóe mắt ánh lên vẻ vui thích, tâm trạng vui vẻ cầm điện thoại lên, mở ảnh đại diện trên WeChat của Thương Ngôn Tân, soạn tin nhắn: "Thương Ngôn Tân, làm tốt lắm."
Không được, không được, cô không thể tự mình nhắn tin cho Thương Ngôn Tân, cô đã nhịn bao nhiêu ngày nay rồi, vừa rồi còn dùng Lâm Uyên để chọc tức anh ấy, câu nói không quen anh ấy mà cô nói với Lâm Uyên chắc anh ấy cũng nghe thấy rồi, bây giờ mà nhắn tin, anh ấy chắc chắn sẽ làm kiêu, còn cô sẽ phải nịnh nọt anh ấy một phen, vẫn không thể dò xem mình có vị trí nào trong lòng anh ấy.
Vẫn phải chờ Thương Ngôn Tân gửi tin nhắn cho cô trước, cô mới có thể chiếm được quyền chủ động.
Soạn xong tin nhắn, cô lại xóa đi, Tô Duyệt Nghiên thấy cô do dự, ghé đầu lại gần: "Muốn gửi tin nhắn cho anh ấy thì gửi đi. Thái độ của anh ấy đã quá rõ ràng là đang lấy lòng cậu rồi, người ta đã cho cậu đường lui, cậu mau mà xuống nước đi, đừng có làm quá."
"Thế mà gọi là lấy lòng à? Cậu đã gặp người đàn ông nào gọi người phụ nữ đang mập mờ với anh ấy là trẻ con chưa? Lại còn ra vẻ xem kịch vui, chờ tớ gọi anh ấy bằng chú." Quý Nhiêu bực bội.
Tô Duyệt Nghiên nhận xét khách quan: "Là ba cậu nói cậu là trẻ con trước."
"Ba tớ là ba tớ, ông ấy nói tớ là trẻ con thì rất bình thường, nhưng anh ấy là gì của tớ chứ, chẳng lẽ anh ấy còn muốn làm chú của tớ sao?"
Quý Nhiêu cất điện thoại đi, đôi mắt đảo liên hồi, vừa nhìn đã biết đang có ý đồ xấu: "Cái lưới này tớ đã giăng lâu rồi, cũng đến lúc thu lại thôi."
Bên kia Quý Tư Nhu ôm một bụng tức tối, giận dỗi với Trần Nhã Như, muốn về sớm.
Trần Nhã Như khuyên cô ta: "Hôm nay là tiệc sinh nhật bác dâu cả của con, khách khứa còn chưa về hết, cháu gái như con sao có thể bỏ về."
"Con thật sự không chịu nổi ánh mắt dò xét của mọi người, mẹ, họ đang cười nhạo con đấy." Quý Tư Nhu bực tức: "Cái gì mà tiệc sinh nhật, chẳng phải là người phụ nữ bên ngoài của bác cả mang bụng bầu đến tận cửa, bác trai cả sợ bác dâu cả làm ầm ĩ nên mới rình rang tổ chức tiệc sinh nhật để bà ta nở mày nở mặt, dỗ dành bà ta vui vẻ sao. Chuyện này liên quan gì đến con, trước giờ bác dâu cả luôn coi thường con, không coi con là cháu gái, sao con phải vì thể diện của bà ta mà ở lại đây cho người khác bàn tán."
"Đủ rồi." Trần Nhã Như lạnh mặt, khẽ trách mắng cô ta: "Đã nói với con bao nhiêu lần rồi, bác cả con rất coi trọng thể diện, ở bên ngoài đừng nhắc đến chuyện này."
Quý Tư Nhu không cam tâm: "Ông ta muốn thể diện, vậy con thì không cần thể diện sao? Vừa rồi sếp Thương nhận nhầm con là con gái của ba với người phụ nữ kia, rõ ràng anh ấy cố ý làm con mất mặt."
"Được rồi." Ánh mắt của Trần Nhã Như liếc nhìn xung quanh, sợ có ai đó đột nhiên đến gần nghe thấy cuộc nói chuyện của hai mẹ con: "Không phải mẹ đã nói với con rồi sao, đừng quá để ý đến ánh mắt của người khác, những người đó ghen tị vì con tốt hơn họ. Con nhìn bộ váy dạ hội cao cấp đặt may riêng con đang mặc này, một chiếc cả tỷ bạc. Sợi dây chuyền trên cổ con cũng đáng giá mấy trăm triệu, mấy cô gái trẻ trong bữa tiệc hôm nay có mấy ai bằng con. Nếu không phải mẹ và ba con ở bên nhau, cả đời này mẹ cũng không thể kiếm đủ tiền mua sợi dây chuyền con đang đeo trên cổ. Năm đó khi mẹ dẫn con về nhà họ Quý, bà nội còn tát mẹ một cái ngay trước mặt mọi người, mẹ không nói một lời nào mà vẫn cười với bà ta. Bà ta có coi thường mẹ đến mấy thì cuối cùng chẳng phải vẫn để mẹ vào nhà họ Quý sao, chỉ cần sống tốt, mấy lời châm chọc thì đáng là gì."
Quý Tư Nhu vừa tủi thân vừa tức giận: "Nhưng mà mẹ..."
"Không có nhưng mà." Trần Nhã Như ngắt lời cô ta: "Hôm nay là tiệc sinh nhật của bác dâu cả con, cho dù con có tủi thân uất ức hơn nữa cũng phải cười cho mẹ. Bày ra vẻ khó chịu tủi thân trên mặt chỉ làm con càng thêm khó coi, con có tủi thân uất ức gì cứ để đấy về nhà mà khóc, khóc cho ba con xem, để ba con biết hai mẹ con chúng ta vì ở bên cạnh ông ấy mà chịu rất nhiều tủi thân thì ba con mới tốt với con hơn, nghe thấy chưa?"
Quý Tư Nhu cắn môi, nén sự uất ức, lấy điện thoại nhắn tin cho Thương Ngạn Khâm.
[Hôm nay là tiệc sinh nhật của bác dâu cả em, chú anh cũng đến.]
Hôm nay Thương Ngạn Khâm đi công tác không ở Bắc Thành cho nên không đến.
Thương Ngạn Khâm trả lời tin nhắn rất nhanh: [Em nói chuyện với chú nhỏ của anh chưa?]
Quý Tư Nhu: [Ba em dẫn em đến mời rượu chú ấy.]
Thương Ngạn Khâm: [Có phải chú nhỏ của anh rất hiền không?]
Quý Tư Nhu cau mày, giữa hai lông mày hiện lên vẻ phiền muộn, chẳng lẽ Thương Ngạn Khâm ngốc thật sao, tập đoàn Thương thị vốn thuộc về cháu trưởng là anh ta, nhưng hiện tại lại rơi vào tay chú nhỏ, chú nhỏ của anh ấy sao có thể thật lòng với anh ấy? Sao anh ấy không hề nghi ngờ chú nhỏ của mình có ý đồ khác, vừa nhắc đến chú nhỏ thì mắt lại tràn đầy vẻ sùng bái?
Quý Tư Nhu ám chỉ: [Anh có từng nghĩ đến, chú nhỏ của anh không giống như anh tưởng tượng?]
Thương Ngạn Khâm: [Không giống cái gì?]
Quý Tư Nhu tức giận vì anh ta không hiểu chuyện(*).
(*)铁不成钢: Sắt không thể thành thép - Thành ngữ này dùng để chỉ một người hoặc một việc không đạt được tiêu chuẩn mong đợi, hoặc không phát triển và trở nên xuất sắc như kỳ vọng.
[Có khả năng nào, trong lòng chú không xem anh là cháu trai, hôm nay chú ấy làm em mất mặt trước mặt mọi người.]
Quý Tư Nhu kể lại chuyện vừa rồi cho Thương Ngạn Khâm nghe.
Thương Ngạn Khâm: [Em nghĩ nhiều rồi, chú anh không thể nào nhắm vào hàng con cháu như em đâu, chú ấy cũng không biết em và em gái em, làm gì phải làm em mất mặt.]
Quý Tư Nhu: [Em nghi ngờ chú ấy là vì mối quan hệ của chúng ta.]
Thương Ngạn Khâm: [Ý em là, chú nhỏ anh vì ghét anh nên cố ý nhắm vào em?]
Quý Tư Nhu: [Đây là suy đoán của em.]
Thương Ngạn Khâm ở bên kia im lặng một lát, vẫn là câu nói kia: [Em nghĩ nhiều rồi, chú nhỏ anh công việc bận rộn, chưa từng thấy em và em gái em, chỉ đơn thuần là nhận nhầm em là em gái em, thuận miệng nói một câu, không có ý gì khác, chú nhỏ của anh rất tốt với anh.]
Quý Tư Nhu nói thẳng thừng: [Bình thường lúc anh nói chú nhỏ của mình giỏi, chú anh giỏi như vậy sao nói chuyện còn không biết chừng mực, để em mất mặt trước mặt mọi người. Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, anh đừng chỉ nhìn bề ngoài chú đối xử tốt với anh, nếu không phải có chú nhỏ của anh, bây giờ anh, cháu trưởng, mới là người thừa kế tập đoàn Thương thị.]
Thương Ngạn Khâm thấy cô không nghe lời khuyên, chửi thầm một câu, không gửi tin nhắn cho Thương Ngạn Khâm nữa.
***
Suốt cả đêm, bên cạnh Thương Ngôn Tân không ngừng có người đến bắt chuyện, Quý Nhiêu vẫn luôn ở góc khu đồ ngọt cùng Tô Duyệt Nghiên, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái. Mỗi lần đều nhìn thấy bên cạnh anh ấy có người khác nhau đang trò chuyện, mà anh ấy thì nhìn đối phương từ đầu đến cuối, khóe miệng luôn nở nụ cười, trầm tĩnh ôn hòa.
Thật đúng là tính cách ôn hòa, đối xử với ai cũng hòa nhã.
Quý Nhiêu tâm trạng phức tạp, lại bắt đầu suy đoán về thái độ dịu dàng của anh ấy khi ở trước mặt cô rốt cuộc là do tính cách vốn tốt của anh ấy hay là sự bao dung anh ấy dành cho cô.
Trong lòng anh ấy, cô có chiếm được chút vị trí nào không?
Yến tiệc kết thúc, khách mời lục tục rời khỏi khách sạn.
Lâm Uyên mặt tươi cười rạng rỡ đi về phía Quý Nhiêu, Tô Duyệt Nghiên cau mày: "Cái tên bám dai như đỉa này sao lại đến nữa, tớ chặn anh ta, cậu đi trước đi."
Quý Nhiêu giữ tay cô lại: "Không cần để ý đến anh ta, nếu anh ta chủ động lại gần, vừa hay tớ cho cái bẫy của tớ thêm chút mồi nhử."
"Mồi nhử gì?"
"Sau này tớ sẽ nói cho cậu, cậu đừng bận tâm, cứ về trước đi."
Quý Nhiêu đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ánh mắt liếc nhìn về phía Thương Ngôn Tân, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh ấy.
Bốn mắt giao nhau, cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm sau cặp kính của anh ấy, không thể nhìn thấu tâm tư trong mắt anh ấy.
Quý Nhiêu khẽ nâng cằm, kiêu ngạo mỉm cười, nhanh chóng thu lại ánh mắt, như thể chỉ là vô tình liếc nhìn sang bên đó thôi.
Lâm Uyên đi đến trước mặt cô, cười nói: "Thời gian không còn sớm nữa, ba em bảo anh qua chào bác trai bác gái."
Hôm nay anh ta bận rộn không ngớt, hoàn toàn tự coi mình là con rể nhà họ Quý mà tiếp đón khách mời.
Quý Nhiêu cười, nói: "Được."
Lâm Uyên sững sờ một chút, hôm nay Quý Nhiêu vừa nhìn đã không cho anh ta sắc mặt tốt, bỗng nhiên cười một cái lại khiến anh ta cảm thấy hoang mang lo sợ.
"Vậy chúng ta mau qua đi, kẻo trễ thì bác trai bác gái đi mất."
Anh ta thử dò xét muốn đặt tay lên eo Quý Nhiêu, Quý Nhiêu phát hiện ra, bình thản né tránh.
Lâm Uyên quen với thái độ thờ ơ của cô, cũng không ngại ngùng mà rụt tay lại nói: "Đi thôi."
Hai người sánh bước đi về phía sảnh tiệc bên cạnh. Tạ Tri Tụng ở phía sau chạm nhẹ vào cánh tay Thương Ngôn Tân.
Bên này trong sảnh tiệc chính, Quý Hồng Chấn và bác cả, bác dâu cả của Quý Nhiêu đang nói chuyện với bố mẹ Lâm Uyên, không biết đang nói đến chuyện gì, mấy người đều cười rất vui vẻ.
"Ba, bác cả, bác dâu cả, chú Lâm, dì Bạch." Quý Nhiêu đi đến, chào hỏi từng người.
Triệu Yến Ninh nắm tay Quý Nhiêu, hỏi: "Hôm nay Nhiêu Nhiêu có muốn đến chỗ bác dâu cả ngủ lại một đêm không?"
Quý Nhiêu cười nói: "Hôm nay muộn rồi, con không làm phiền bác cả và bác dâu cả nữa, hôm khác con lại đến thăm hai bác."
"Con bé này, với bác thì làm gì có chuyện phiền hay không phiền, bác chỉ mong con ngày ngày ở nhà bác."
Quý Nhiêu cúi đầu, khẽ mỉm cười.
Triệu Yến Ninh chuyển ánh mắt sang phía Lâm Uyên: "Hôm nay Tiểu Lâm vất vả rồi, giúp đỡ không ít việc."
Lâm Uyên khiêm tốn đáp: "Đều là việc cháu nên làm."
Triệu Yến Ninh nói: "Sau này cháu cũng phải cùng Quý Nhiêu đến nhà bác chơi thường xuyên."
Lâm Uyên cười gật đầu: "Chắc chắn rồi ạ."
Nghe cứ như cô và Lâm Uyên đang yêu nhau vậy.
Quý Nhiêu đang định nói thì liếc thấy Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng đi tới, suy nghĩ một chút, nuốt lại lời định nói.
Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng đến để chào tạm biệt, bác cả của Quý Nhiêu và Quý Hồng Chấn tự mình đưa hai người ra cửa lớn, Lâm Uyên cũng chẳng có chút tự giác nào mà đi theo, đứng ở ngoài cửa sảnh tiệc, lại là một hồi hàn huyên.
Quý Nhiêu không có hứng thú nghe họ nói chuyện xã giao, nghiêng đầu nói với Triệu Yến Ninh: "Bác dâu cả, nếu không có chuyện gì thì con về trước nhé."
Bà Lâm nói: "Muộn rồi, để Tiểu Lâm đưa con về đi, trên đường nói chuyện cùng con cho đỡ buồn."
Bà Lâm liếc mắt ra hiệu cho con trai mình.
Lâm Uyên không làm nền trước mặt Thương Ngôn Tân cùng bác cả Quý Nhiêu và Quý Hồng Chấn nữa, quay sang phía Quý Nhiêu: "Nhiêu Nhiêu, anh đưa em về."
Sợ Quý Nhiêu từ chối, anh ta hạ giọng, thì thầm: "Nhiều người đang nhìn như vậy, cho anh chút thể diện."
Quý Nhiêu không nói gì, quay người lên xe.
Không từ chối có nghĩa là đồng ý, Lâm Uyên cười và ngồi lên xe.
"Nhiêu Nhiêu, sao hôm nay em lại đổi tính rồi."
Lâm Uyên vừa lên xe đã xích lại gần Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu vừa lên xe là mặt đã nghiêm lại: "Anh ngồi dịch sang phải một chút, đừng dựa gần tôi quá, tôi bị say xe, không thích người khác ghé sát lại mình khi ngồi xe."
Nói là để Lâm Uyên đưa Quý Nhiêu về, nhưng xe là của Quý Nhiêu, tài xế cũng là tài xế riêng mà Quý Nhiêu bảo quản gia tìm cho mình, không hề lo lắng Lâm Uyên nhân cơ hội giở trò.
Lâm Uyên cười nói: "Được, được, được, đại tiểu thư, em muốn anh làm gì thì anh sẽ làm cái đó, dịch sang phải đúng không."
Anh ta dịch sang bên phải, cánh tay áp sát vào cửa xe bên phải, hỏi Quý Nhiêu: "Nhiêu Nhiêu, em thấy như này được chưa?"
Quý Nhiêu không đáp lời, ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên, cúi đầu nghịch điện thoại.
Lâm Uyên biết rõ mà vẫn cố hỏi: "Nhiêu Nhiêu, sao em không để ý đến anh?"
Quý Nhiêu không nhịn được nữa: "Lâm đại công tử, tôi nhớ tôi đã nói với anh rồi. Tạm thời tôi không có ý định yêu đương, bảo anh đừng lãng phí thời gian với tôi."
Lâm Uyên nói: "Nhiêu Nhiêu, anh rất thích em, người lớn hai nhà đều hy vọng chúng ta đến với nhau. Em nên biết, hai nhà chúng ta có lợi ích ràng buộc rất sâu sắc, hôn nhân của những người như chúng ta, tình yêu nam nữ là một chuyện, cân nhắc lợi hại cũng là một chuyện, người trong giới của chúng ta rất khó tìm được người môn đăng hộ đối, hai bên cha mẹ đều vừa lòng, lại là người mình thích. Cho nên, kết hôn với anh em nhất định sẽ hạnh phúc."
Kiểu suy nghĩ này, ba câu thì hai câu lôi người lớn ra để chèn ép cô, Quý Nhiêu cảm thấy chẳng có gì đáng nói.
Tự anh ta sống chết đòi bám lấy, cũng đừng trách cô tiện tay dùng anh ta làm công cụ để chọc tức Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu cúi đầu xem WeChat, ngón tay lướt đi lướt lại trên màn hình điện thoại.
Chắc Thương Ngôn Tân nhìn thấy Lâm Uyên lên xe của cô rồi nhỉ, sao anh ấy vẫn chưa gửi tin nhắn cho cô nữa.
Quý Nhiêu chống tay, bĩu môi.
"Nhiêu Nhiêu, em đang nghĩ gì vậy?" Lâm Uyên bỗng nhiên hỏi.
Quý Nhiêu cau mày, giữa hai lông mày không hề che giấu chút khó chịu nào.
***
Trong xe tối mờ, Thương Ngôn Tân mím môi, mặt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm đuôi xe phía trước, không khí trong xe ngưng đọng, vô cùng yên tĩnh, tài xế cũng không dám thở mạnh.
Gần tới Bác Cảnh Công Quán, trong xe bỗng nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên nửa bên gò má u ám của Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân liếc nhìn màn hình, nhận điện thoại.
"Chú nhỏ." Người gọi điện thoại đến là Thương Ngạn Khâm, giọng nói của anh ta dè dặt: "Nghe nói hôm nay chú đi tiệc sinh nhật của bà Quý."
Thương Ngôn Tân lạnh nhạt ừ một tiếng.
Thương Ngạn Khâm nghe ra tâm trạng của chú nhỏ không tốt, giọng nói càng thêm căng thẳng: "Chú có gặp Quý Tư Nhu không ạ?"
"Con gái của Quý Hồng Chấn, là người cháu chuẩn bị kết hôn." Thương Ngạn Khâm bổ sung thêm.
Thương Ngôn Tân nghe ra sự căng thẳng của anh ta, đưa tay xoa xoa giữa hai đầu lông mày, cất giọng ôn hòa: "Gặp rồi."
"Chú... Chú thấy cô ấy thế nào?" Thương Ngạn Khâm hỏi dò.
Hôm nay Quý Tư Nhu than phiền chú anh ta nhắm vào cô ta, mặc dù anh ta nói với Quý Tư Nhu rằng cô ta suy nghĩ quá nhiều, chẳng qua chú chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhưng trong lòng anh ta thật ra cũng cảm thấy chú không giống như là vô tình.
Trước đó chú nhỏ cố ý hỏi anh ta về chuyện đối tượng liên hôn, lúc đó anh ta đã nói với chú nhỏ rồi, người mà anh ta muốn kết hôn là Quý Tư Nhu, thân phận con gái riêng của Quý Tư Nhu, chú nhỏ cũng biết.
Có điều anh ta không giống như Quý Tư Nhu, cảm thấy chú nhỏ cố tình làm cho Quý Tư Nhu và Quý Hồng Chấn mất mặt là bởi vì không thích anh ta, cho nên mới liên lụy mà nhắm vào vợ tương lai của anh ta.
Chú nhỏ vẫn luôn đối xử rất tốt với đám con cháu như bọn họ, lần trước còn cố ý hỏi đối tượng liên hôn của anh ta có phải là Quý Nhiêu hay không.
Anh ta suy đoán ý của chú nhỏ, cảm thấy có lẽ chú nhỏ coi trọng đứa cháu là anh ta, không hài lòng việc nhà họ Quý lấy một người con riêng kết hôn với anh ta. Có lẽ chú nhỏ muốn để anh ta lấy được đại tiểu thư Quý Nhiêu chính thống do Quý Hồng Chấn và vợ trước sinh ra, nhưng anh ta đã thử cầu hôn Quý Nhiêu với Quý Hồng Chấn nhưng ông ta không đồng ý, thái độ kiên quyết. Nếu muốn liên hôn, nhà họ Quý bên kia chỉ có thể để Quý Tư Nhu kết hôn với anh ta.
Đại khái là bên nhà họ Quý cảm thấy xuất thân của anh ta không xứng với Quý Nhiêu.
Mặc dù anh ta không phải là con riêng giống như Quý Tư Nhu, nhưng thân phận của anh ta cũng rất lúng túng. Anh ta là kết quả của cuộc vui giữa ba và mẹ anh ta, để anh ta không thành con riêng mới cưới mẹ anh ta, sau khi anh ta được sinh ra không lâu, tình nhân mới của ba anh ta lại mang thai, để đứa trẻ mới danh chính ngôn thuận, ba anh ta lại ly hôn với mẹ anh ta, cưới vợ mới. Nhiều năm như vậy, anh ta nhìn ba mình không ngừng kết hôn rồi ly hôn, trên danh nghĩa anh ta và mấy người em trai em gái không tính là con riêng, nhưng trên thực tế anh ta cũng không khác Quý Tư Nhu là bao.
Thương Ngôn Tân nói: "Ngạn Khâm, không cần vòng vo, rốt cuộc cháu muốn nói gì?"
Thương Ngạn Khâm suy nghĩ chốc lát, như quyết định mà nói: "Chú nhỏ, nếu như chú không hài lòng việc cháu với Quý Tư Nhu liên hôn, vậy thì cháu không liên hôn với cô ta nữa, cháu nghe chú."
Thương Ngôn Tân dừng lại một lát: "Chuyện hôn nhân đại sự của cháu, cháu lại nghe tôi sao?"
Thương Ngạn Khâm không lên tiếng, có lẽ là đang nghĩ gì đó.
Thương Ngôn Tân: "Cháu có muốn cưới Quý Tư Nhu không?"
"Cháu cảm thấy liên hôn với cô ấy cũng tốt." Thương Ngạn Khâm ấp úng: "Nhưng mà... Cháu nghe nói, trong bữa tiệc, chủ tịch Quý dẫn Quý Tư Nhu đến mời rượu chú, chú cố ý nói đến Quý Nhiêu. Cháu nghĩ liệu có phải chú không hài lòng với thân phận của Quý Tư Nhu, cháu không muốn làm chú không hài lòng."
Thương Ngôn Tân đợi anh ta nói xong, ôn tồn nói: "Tôi đã nói, chuyện hôn nhân của cháu, cháu tự quyết định là được, tôi không can thiệp. Không có gì là không hài lòng cả, bây giờ là thời đại hôn nhân tự do, phong trào phá "Tứ Cựu"* đã qua mấy thập niên rồi. Người làm chú như tôi sao lại can thiệp vào hôn nhân của cháu, trong bữa tiệc hôm nay, chẳng qua là tùy ý nói một câu, không ngờ lại nhận nhầm người. Cháu bảo vị hôn thê tương lai của mình chọn một món quà tùy thích, tôi sẽ cho người đi mua, xem như là quà nhận lỗi của người chú này với cô ta."
(*)Phong trào phá "Tứ Cựu": Đây là một phần của cuộc cách mạng văn hóa ở Trung Quốc, được phát động bởi Mao Trạch Đông và các lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc vào năm 1966. Mục tiêu của phong trào này là phá bỏ các tập tục, văn hóa, thói quen và ý thức hệ cũ, nhằm thiết lập một xã hội mới theo lý tưởng cách mạng. "Tứ Cựu" ở đây bao gồm "cũ về tư tưởng", "cũ về văn hóa", "cũ về phong tục" và "cũ về thói quen".
"Không cần, không cần đâu ạ." Thương Ngạn Khâm vội vàng nói: "Không phải chuyện gì to tát, là Tư Nhu nhạy cảm, suy nghĩ lung tung, ngày khác cháu sẽ tạ lỗi với chú thay cô ấy."
Nói chuyện điện thoại xong, Thương Ngôn Tân tựa người về phía sau, trong lòng dâng lên sự bực bội.
Trong đầu hiện lên gương mặt sinh động hoạt bát của Quý Nhiêu.
Cô gái nhỏ kia, quỷ kế đa đoan, từ khi tiếp cận anh ấy đã không đơn thuần.
Chị của cô chân trước vừa mới chuẩn bị kết hôn với Ngạn Khâm, chân sau cô liền tìm đến anh ấy.
Hoặc là không muốn chị gái riêng của cô nhận được sự trợ giúp của nhà họ Quý, hoặc là muốn phá hỏng chuyện liên hôn của Ngạn Khâm và Quý Tư Nhu.
Tóm lại, cô tiếp cận anh ấy, là có liên quan đến chuyện liên hôn của Ngạn Khâm và Quý Tư Nhu.
Vừa rồi trong tiệc đều nói cô và tên nhà họ Lâm kia chuẩn bị đính hôn rồi, nhìn cô có vẻ rất vui lòng.
Cứ vậy đi.
Ngạn Khâm là cháu ruột của anh, là anh nhìn thằng bé lớn lên, mà thằng bé cũng rất kính trọng người chú nhỏ là anh đây.
Anh là người làm chú, cũng không thể vì một cô hồ ly nhỏ không tim không phổi mà đối phó cháu ruột mình.
Khóe môi Thương Ngôn Tân nhếch lên nụ cười tự giễu.
Xe đậu ở dưới lầu khu dân cư, Thương Ngôn Tân xuống xe, tầm mắt ngước nhìn về phía đèn đường cách đó không xa.
Bên đó có hai người một nam một nữ đang đứng, dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt xinh đẹp của Quý Nhiêu càng thêm sinh động, cô hơi ngẩng đầu, trong mắt ánh lên ý cười, giọng nói truyền đến bên này chỉ có thể nghe được âm cuối, mềm mại dịu dàng, như đang nũng nịu.
Thương Ngôn Tân xoay người, bước vào đại sảnh của tòa nhà, đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu lóe lên những tia sáng vàng trên gọng kính bạc, tròng kính mỏng manh che đi tình cảm trong mắt anh ấy.
"Hình như anh thấy sếp Thương đi qua?"
Lâm Uyên quay đầu, cảm giác bóng người vừa lướt qua rất quen thuộc.
Quý Nhiêu thu lại nụ cười trên mặt, lạnh nhạt nói: "Sao sếp Thương có thể ở chỗ này, anh nhìn nhầm rồi, không còn sớm nữa, anh mau về đi."
Lâm Uyên: "Em về nhà nghỉ sớm chút, ngủ ngon nhé."
Quý Nhiêu không quan tâm anh ta.
Gió đêm hơi lạnh, Quý Nhiêu ra khỏi thang máy, đang chuẩn bị nhập mật khẩu vào nhà, trong cầu thang bên kia bỗng nhiên lướt qua một bóng đen, hô hấp Quý Nhiêu căng thẳng, sau lưng nhanh chóng dâng lên cảm giác lạnh sống lưng, tim đập thình thịch, cô không dám quay đầu, lặng lẽ cầm điện thoại, ấn vào khung trò chuyện WeChat với Thương Ngôn Tân, đang định gửi tin nhắn cầu cứu cho anh ấy.
Một bàn tay rộng lớn nắm lấy tay cô, bóng lưng cao lớn từ phía sau bao phủ, Quý Nhiêu liếc nhìn một cái, nhận ra ngay đôi bàn tay khớp xương rõ ràng kia là của Thương Ngôn Tân, mới vừa thở phào nhẹ nhõm, quay đầu còn chưa kịp nói chuyện, cả người đã bị anh ấy đẩy mạnh vào cửa và hôn.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Sếp Thương một giây trước: Cháu ruột tôi rất kính trọng tôi, tôi nhìn cháu trưởng thành, không thể vì một cô gái nhỏ không có mình trong lòng mà đối phó cháu mình, thôi vậy, từ bỏ thôi.
Sếp Thương một giây sau: Nhìn thấy Nhiêu Nhiêu cùng người đàn ông khác nói nói cười cười, quay đầu đổ cả một vò giấm chua.