Xinh Đẹp - Quân Lai
Bài kiểm tra bạn trai của Quý Nhiêu
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Máy bay ổn định lướt qua tầng mây. Đã lâu lắm rồi Quý Nhiêu không dậy sớm như vậy, nên thiếu ngủ trầm trọng. Vừa lên máy bay, cô đã ủ rũ tựa đầu vào vai Thương Ngôn Tân.
"Mệt à?" Thương Ngôn Tân hỏi.
"Dạ."
Gò má Quý Nhiêu vùi vào cổ Thương Ngôn Tân, mái tóc mềm mại cọ đi cọ lại trên cằm anh. Thương Ngôn Tân khẽ vỗ vỗ mái đầu không yên của cô, dịu dàng nói: "Ngủ đi."
Thương Ngôn Tân lấy chăn từ tiếp viên hàng không đắp lên người cô. Quý Nhiêu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ghé sát tai anh thì thầm: "Em nói cho anh nghe một chuyện."
Thương Ngôn Tân: "Chuyện gì?"
Quý Nhiêu dán sát vào tai anh, khẽ thổi nhẹ hơi thở. Bàn tay đang nắm lấy tay cô dưới chăn của Thương Ngôn Tân khẽ vỗ vỗ lên mu bàn tay Quý Nhiêu, ý bảo cô đừng nghịch ngợm.
Quý Nhiêu cong cong khóe mắt, cười tươi tắn nhìn Thương Ngôn Tân, trong đôi mắt thoáng hiện vẻ tinh nghịch: "Thật ra thì tối qua, khi em quyết định muốn đến Hải Thành cùng anh, em hoàn toàn có thể mua được vé cùng khoang với anh, nhưng em cố ý không mua."
"Tại sao?" Thương Ngôn Tân mỉm cười hỏi cô.
Quý Nhiêu nói: "Anh đoán đi."
Cô rúc vào trong lòng Thương Ngôn Tân, Thương Ngôn Tân ôm eo, suy đoán: "Không muốn để Kha Trạm ngồi cùng chúng ta?"
"Không đúng, không đúng." Quý Nhiêu giơ một ngón tay, lắc lắc trước mặt Thương Ngôn Tân: "Anh đoán sai rồi."
Thương Ngôn Tân cười: "Vậy thì là vì sao?"
Đôi mắt Quý Nhiêu lấp lánh, cô nói: "Muốn biết lý do, vậy anh hôn em một cái đi. Anh hôn rồi em sẽ nói đáp án cho anh nghe."
Thương Ngôn Tân hôn lên môi của cô một cái.
"Hời hợt quá." Quý Nhiêu bất mãn, bĩu môi.
"Đây chỉ là đặt cọc thôi." Thương Ngôn Tân đưa tay nhéo nhéo gò má cô: "Em nói cho anh đáp án, anh mới có thể 'thanh toán' nốt phần còn lại."
Quý Nhiêu nói điều kiện: "Phần 'thanh toán' còn lại phải là một nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng."
Thương Ngôn Tân bật cười, sờ sờ đầu cô nói: "Được, phần còn lại trả em một nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng."
Lúc này Quý Nhiêu mới hài lòng, kể cho anh nghe: "Bởi vì trước khi đi, em chưa hề bàn bạc với anh về việc muốn đi cùng, không biết anh có thật sự muốn dẫn em theo không. Nếu em tự mua vé máy bay, cho dù anh không muốn dẫn em đi cũng không thể từ chối được, chỉ có thể bất lực để mặc em quấn lấy anh. Nhưng nếu em không mua vé máy bay, anh không muốn em đi theo thì có thể nói là em không có vé, không thể đi cùng, thoải mái từ chối em. Nhưng nếu anh tình nguyện dẫn em đi, thì cho dù em không có vé, anh cũng nhất định có cách để dẫn em đi cùng."
Thương Ngôn Tân bật cười, lên tiếng: "Thì ra đây là một bài kiểm tra bạn trai."
"No, no, no." Quý Nhiêu nói: "Đây không phải là kiểm tra anh đâu, đây là sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của người bạn gái là em đây, trao quyền lựa chọn cho anh, tuyệt đối không để anh dẫn em theo một cách miễn cưỡng."
"Bạn gái hiểu chuyện ơi, nếu anh không nghĩ cách dẫn em đi, em thật sự sẽ không đi theo sao?" Thương Ngôn Tân nói: "Vậy thì vali của em không phải là dọn đồ uổng công sao?"
"Ai bảo em không đi theo anh đến Hải Thành là uổng công dọn đồ?" Quý Nhiêu hừ một tiếng: "Anh không dẫn em đến Hải Thành chắc chắn em sẽ rất buồn. Buồn thì em sẽ khóc ở sân bay, mọi người ở sân bay sẽ nhìn em, thắc mắc tại sao một cô gái xinh đẹp như vậy lại kéo vali một mình khóc thảm thương đến thế, có phải là do bị bạn trai bỏ rơi hay không? Người bạn trai như thế nào mà lại nhẫn tâm vứt bỏ bạn gái xinh đẹp như thế này, để cô ấy lên máy bay một mình? Quả thật là lòng dạ sắt đá. Đến lúc đó anh sẽ hắt hơi cả ngày, mà cái vali chính là đạo cụ vô cùng quan trọng đấy."
Thương Ngôn Tân: "Sao phải hắt hơi?"
Quý Nhiêu đắc ý: "Bởi vì em nghe nói, khi bị người khác mắng sau lưng thì sẽ bị hắt hơi. Anh nghĩ mà xem, ở sân bay nhiều người bất bình cho em như vậy, mắng anh lòng dạ sắt đá, có phải anh sẽ hắt hơi liên tục không?"
Thương Ngôn Tân bị những suy nghĩ lung tung này của cô chọc cho bật cười, vui vẻ nói: "May mà anh vẫn biết phải trái, không từ chối người bạn gái thông minh hiểu chuyện của mình. Nếu không thì chắc bây giờ anh đã hắt hơi không ngừng rồi."
"Đúng vậy đó." Quý Nhiêu há miệng ngáp một cái thật to, trông như sắp hết pin vậy.
Thương Ngôn Tân đưa tay kéo chiếc chăn nhỏ đã trượt đến bên eo cô, kéo lên đến vai Quý Nhiêu, vỗ vỗ lưng cô, thấp giọng nói: "Em ngủ một giấc trước đi."
Quý Nhiêu một lần nữa tựa đầu vào vai Thương Ngôn Tân. Chưa được mấy giây, cô lại bắt đầu không thành thật mà rúc rúc vào cổ anh.
Thương Ngôn Tân cụp mắt, nhìn mái đầu không ngoan ngoãn cọ đi cọ lại trên vai mình cuối cùng cũng yên tĩnh. Ngắm nhìn dung nhan thanh bình khi ngủ của cô, khóe miệng anh khẽ cong lên.
Chuyến bay vỏn vẹn 2 giờ đồng hồ căn bản không đủ để Quý Nhiêu ngủ bù đủ giấc. Cô ngủ một mạch cho đến khi máy bay hạ cánh, Thương Ngôn Tân khẽ nhéo má gọi cô tỉnh dậy. Bị gọi dậy, cô tỏ ra rất khó chịu, hừ hừ bày tỏ sự bất mãn với anh. Thương Ngôn Tân dỗ dành: "Đợi lát nữa đến khách sạn ngủ tiếp nhé."
Bước ra khỏi cửa máy bay, cả người cô như không xương mà tựa vào anh, nghiêng ngả chẳng thể tự đi được. Thương Ngôn Tân liền trực tiếp cõng cô.
Nhân viên tiếp đón bên ngoài sân bay nhìn thấy sếp Thương tự mình đẩy vali đi ra, trên lưng còn cõng một cô gái, ai nấy đều trợn mắt há miệng kinh ngạc.
Thương Ngôn Tân không để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của họ, bình tĩnh đưa vali cho tài xế, rồi đưa Quý Nhiêu lên xe về khách sạn.
Kha Trạm đổi chuyến bay khác, nửa tiếng sau hạ cánh. Vừa xuống máy bay, anh đã thấy tin nhắn nhóm WeChat như bùng nổ, bàn tán chuyện ông chủ cõng một cô gái ra khỏi sân bay, đang @ anh ta, hỏi cô gái nhỏ mà ông chủ cõng có lai lịch gì.
Đến đi bộ cũng phải để ông chủ cõng, đây chính là trợ lý Quý mới nhậm chức mà anh ta nói sẽ chăm sóc tốt cho ông chủ sao?
Kha Trạm đẩy gọng kính, gõ chữ: Sếp Thương nói đó là trợ lý mà anh ấy tuyển cho tôi.
Nhóm chat lập tức im lặng như tờ.
Trợ lý nhà nào dám ban ngày ban mặt leo lên lưng của ông chủ? Ai cũng có thể nhìn ra đây là người yêu nhỏ của ông chủ. Có lẽ ông chủ cảm thấy nếu trực tiếp sắp xếp cho vị trí thư ký của mình thì sẽ bị hiểu lầm là đang 'nuôi' thư ký nhỏ, nên mới đi đường vòng, dùng danh nghĩa của Kha Trạm, sắp xếp cho vị trí trợ lý của trợ lý.
Mọi người âm thầm mặc niệm cho Kha Trạm.
Quý Nhiêu vừa đến khách sạn đã nhào lên giường, tiếp tục ngủ bù. Khi cô thức dậy lần nữa đã là 1 giờ chiều, Thương Ngôn Tân gọi cô dậy ăn trưa.
Anh đứng trước giường, quần áo trên người đã khác so với lúc mới đến. Anh đã đổi một bộ khác, ăn mặc chỉnh tề, ngay cả cà vạt cũng đã thắt xong, thoạt nhìn đã thấy anh chuẩn bị ra ngoài.
Thương Ngôn Tân nói: "Anh đã dặn người mang bữa trưa lên rồi. Lát nữa em xem có còn muốn ăn gì thì nói với quản lý khách sạn nhé."
Quý Nhiêu sững sờ một chút, hỏi: "Là sao ạ? Anh không ăn trưa cùng em sao?"
Thương Ngôn Tân giải thích: "Anh có một cuộc làm ăn, đã hẹn lúc 1 giờ 30 phút, bây giờ anh phải đi rồi."
"Được ạ." Anh đến đây vì công việc, Quý Nhiêu có thể hiểu được: "Vậy khi nào anh về ạ?"
Thương Ngôn Tân: "Buổi tối anh còn có một bữa tiệc, anh sẽ cố gắng về sớm."
"Vậy là cũng không thể ăn tối cùng em luôn rồi."
Quý Nhiêu bĩu môi, ánh mắt u oán nhìn anh, vẻ mặt đầy thất vọng.
Thương Ngôn Tân cúi người, ghé sát hôn lên môi cô, nói: "Bữa tiệc tối nay không tiện đưa em đi, vì không có ai em quen biết cả."
"Vâng ạ." Quý Nhiêu không dây dưa nhiều, làm bộ đáng thương: "Vậy lúc nào anh cũng phải nhớ trong khách sạn có một cô gái đáng thương đang chờ anh quay về, anh phải cố gắng về sớm đấy nhé."
Thương Ngôn Tân xoa xoa đầu cô, cười nói: "Biết rồi, cô bé đáng thương của anh."
Thương Ngôn Tân rời khỏi phòng, Quý Nhiêu rời giường, một mình ăn cơm trưa, rồi tinh thần thỏa mãn dạo quanh phòng.
Căn phòng cô ở là phòng có tầm nhìn ra biển. Sáng khi đến cô vẫn còn đang mơ màng, chưa cẩn thận quan sát căn phòng.
Căn phòng có bốn phòng ngủ. Quý Nhiêu nhạy bén phát hiện ra, hình như Thương Ngôn Tân không định ngủ cùng phòng với cô. Vali của cô đặt ở trong phòng cô vừa ngủ. Còn vali của Thương Ngôn Tân thì lại ở căn phòng khác, quần áo trong vali đã được lấy ra hết, treo gọn gàng trong tủ đồ.
Quý Nhiêu rất không đồng tình với hành vi 'quân tử' này của Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu dường như không chút do dự, đưa tay lấy hết quần áo đang treo trong tủ đồ, cùng với cả móc treo áo ra, rồi treo vào tủ đồ ở phòng cô.
Đứng trước tủ đồ, Quý Nhiêu nhìn quần áo của mình và Thương Ngôn Tân treo cùng nhau, vừa lòng gật đầu.
Như vậy mới hợp lý chứ.
Đôi tình nhân ở trong khách sạn, sao có thể không ngủ cùng phòng cho được?
Có điều quần áo của Thương Ngôn Tân...
Hình như cô quên mang đồ lót của anh.
Quý Nhiêu lại chạy sang phòng bên, tìm thấy đồ lót của Thương Ngôn Tân trong ngăn kéo.
Đồ lót của đàn ông, ở một bộ phận nào đó, có thiết kế rất khác đồ lót của nữ. Khi Quý Nhiêu xếp những chiếc đồ lót bị mình làm lộn xộn vào trong ngăn tủ, tầm mắt cô lướt qua một vị trí đặc thù nào đó, trong đầu cô không tự chủ mà suy nghĩ lung tung.
Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Quý Nhiêu lắc đầu một cái, ném hết những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu đi.
***
Quý Nhiêu đợi cả chiều trong khách sạn, tự tìm thú vui. Buổi tối khi Thương Ngôn Tân trở về, cô vừa tắm xong, tóc còn chưa sấy khô. Nghe thấy anh quay về, cô liền mang theo mái tóc còn ẩm chạy ra vui vẻ đón anh.
"Thương Ngôn Tân, anh về rồi..."
Ở bữa tiệc anh uống chút rượu, trên người vẫn còn mùi rượu thoang thoảng. Nhìn thấy Quý Nhiêu trong bộ đồ ngủ bó sát, ánh mắt anh hơi sững lại.
"Cái này mua cho em sao?"
Tay anh cầm một hộp quà. Nghe thấy cô hỏi, anh khẽ ừm một tiếng.
Quý Nhiêu đưa tay cầm lấy. Thương Ngôn Tân nói: "Sấy tóc trước đã."
Quý Nhiêu không nghe lời anh, trực tiếp cầm hộp quà từ tay anh, tóc vẫn còn nhỏ nước. Cô không ngồi lên ghế sofa mà trực tiếp ngồi xổm trên đất mở hộp quà.
"Lego!" Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói vui vẻ: "Sao anh biết em thích ghép Lego, mà lại còn là lâu đài công chúa nữa chứ? Rất hợp với em, em thích lắm!"
Thương Ngôn Tân nói: "Lần trước ở nhà em, anh thấy đầu giường em có đặt một cái. Đừng ghép vội, đứng dậy sấy tóc đã."
"Không đâu, em phải ghép ngay bây giờ!" Quý Nhiêu ngang bướng nói.
Thương Ngôn Tân: "Để tóc ướt dễ bị đau đầu."
"Đau thì đau thôi, dù sao em cũng không sao. Đau đầu thì lên giường ngủ một giấc là được mà." Cô nghịch đồ chơi mới trong tay, nói rất thờ ơ, sau đó như nhớ ra cái gì: "Ai da, hình như em quên mất. Giờ em có bạn trai rồi, nhỡ đâu bị ốm bạn trai em sẽ đau lòng chứ nhỉ?"
Cô chớp chớp mắt, nũng nịu nói: "Vì để bạn trai không lo lắng, bạn trai ơi, anh sấy tóc cho em nhé?"
Thương Ngôn Tân cười cười, tính tình tốt bụng, đi lấy máy sấy tóc và khăn lông.
Cô ngồi trên đất chăm chú ghép lâu đài. Thương Ngôn Tân cầm khăn lông, lau lau tóc cô, lau đến khi không còn nước.
Chỗ cô ngồi không có ổ cắm điện. Thương Ngôn Tân cắm máy sấy vào ổ điện gần ghế sofa, rồi ngồi trên sofa gọi cô qua.
Quý Nhiêu đứng dậy, nhưng lại đứng nguyên tại chỗ.
Thương Ngôn Tân dò hỏi nhìn cô.
Quý Nhiêu chỉ chỉ vào đùi anh, nói: "Em muốn ngồi lên đùi anh."
Thương Ngôn Tân dung túng nói: "Em đến đây."