30. Chọc Ghẹo Bạn Trai

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chọc Ghẹo Bạn Trai

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu vui vẻ bước đến trước mặt Thương Ngôn Tân, vòng tay ôm cổ anh. Vừa ngồi vào lòng anh đã ghé sát hôn lên môi, chất vấn anh: "Anh còn nợ em nụ hôn kiểu Pháp đấy nhé."
"Biết rồi, nụ hôn kiểu Pháp." Thương Ngôn Tân như thể đầu hàng trước cô, giơ tay khẽ gõ trán cô: "Sao cứ nhớ mãi cái này, cô bé ham sắc."
"Ai bảo bạn trai em quyến rũ như vậy chứ." Quý Nhiêu có lý lẽ nên chẳng sợ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi anh.
Thương Ngôn Tân nắm lấy cổ tay cô, kéo ngón tay đang trêu ghẹo môi anh ra, giọng ôn tồn: "Đừng vội, sấy khô tóc đã, kẻo bị cảm lạnh."
"Em đâu yếu đuối đến thế!" Quý Nhiêu hừ một tiếng, bĩu môi, khóe miệng cong lên.
Thương Ngôn Tân cười nói: "Đây là anh lo cho sức khỏe của em thôi."
Quý Nhiêu lên tiếng 'tố cáo' anh: "Anh đây là không có tình thú. Lúc ở trên máy bay có thể bị người khác nhìn thấy thì bỏ qua đi. Bây giờ đã ở trong phòng khách sạn rồi, chỉ có hai chúng ta, em đã ra hiệu rõ ràng như vậy mà anh vẫn không có chút hành động nào, cứ nói chuyện sấy tóc mãi. Sấy tóc trước à? Em đâu phải trẻ con, tóc ướt một lát cũng đâu đến mức cảm lạnh. Không thể hôn xong rồi sấy tóc sao? Anh như vậy làm em cảm thấy mình thật kém quyến rũ, thật mất mặt, hừ..."
Cô đứng dậy, giận dỗi không muốn anh sấy tóc cho nữa. Vừa rời khỏi đùi anh đã bị anh giữ eo ôm trở lại.
Quý Nhiêu vùng vẫy một chút, vẫn muốn giả vờ giận dỗi làm nũng. Bàn tay lớn của Thương Ngôn Tân siết chặt eo cô, lòng bàn tay khẽ dùng lực.
Cách lớp vải tơ tằm mỏng manh, Quý Nhiêu như cảm nhận được hơi nóng rực từ bàn tay anh.
Vùng eo bị bàn tay anh siết chặt tựa như dâng lên cảm giác ngứa ngáy, Quý Nhiêu không tự chủ hóp bụng, eo khẽ run lên.
Lúc trước Thương Ngôn Tân đã phát hiện ra, gan cô rất lớn, khi tán tỉnh người khác cái gì cũng dám nói, nhưng thật ra cơ thể lại vô cùng mẫn cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã run rẩy không ngừng. Lần trước chỉ hôn lên cổ đã khiến cô kích động đến rơi nước mắt, không biết nếu thật sự lên giường thì sẽ khóc đến mức nào, nhưng cô cứ không biết tự lượng sức, luôn muốn dụ dỗ anh lên giường.
Thương Ngôn Tân vén tóc cô, vùi đầu vào cổ cô mà mút mạnh. Quả nhiên Quý Nhiêu không chịu được, rụt cổ sang bên cạnh né tránh nhưng lại bị Thương Ngôn Tân giữ chặt trong ngực không cho nhúc nhích.
Môi của Thương Ngôn Tân dịch sang tai cô, đầu lưỡi ấm nóng liếm nhẹ vành tai cô một cái, cả người Quý Nhiêu mềm nhũn, ngón tay vòng qua cổ anh bất giác siết chặt cổ áo anh, cả người như giẫm lên mây, hơi mất kiểm soát. Cảm giác khác lạ này khiến cô bản năng muốn chạy trốn, nhưng lại không kìm được muốn khám phá nhiều hơn. Hai luồng suy nghĩ đan xen trong đầu. Cuối cùng, luồng suy nghĩ thứ hai chiếm ưu thế hơn, cô liếm nhẹ môi, cố gắng chống lại sự run rẩy mà dựa vào lòng anh, cả người mềm nhũn như không xương. Đây là cảm giác vô cùng mới mẻ, Quý Nhiêu nín thở, cảm nhận nụ hôn nóng bỏng đang di chuyển trên vành tai.
"Nhiêu Nhiêu." Cô bỗng nhiên nghe tiếng cười khẽ từ cổ họng anh phát ra, anh dùng giọng điệu thương lượng: "Đợi lát nữa sẽ cho em nụ hôn kiểu Pháp được không?"
Tay anh luồn qua mái tóc ướt nhẹp của cô: "Anh không chắc một lát là xong được đâu."
Anh nắm cằm cô, xoay mặt cô nhìn thẳng vào anh.
Mùi rượu hòa lẫn hơi thở của anh phả vào mặt cô, cũng không biết là bị hơi rượu làm say hay vì câu nói 'không chắc một lát là xong được' của anh nghe ra có chút ý vị sâu xa khó hiểu, Quý Nhiêu cảm nhận rõ ràng mặt mình đang nóng bừng.
"Được không?" Anh lại hỏi ý cô lần nữa: "Chúng ta sấy tóc xong trước đã."
Giọng anh trầm thấp, nhẹ nhàng, sâu trong đôi mắt nhìn cô chăm chú cũng chứa đầy sự cưng chiều và dịu dàng.
Trái tim Quý Nhiêu như hẫng đi một nhịp, ngôn ngữ cơ thể nhanh hơn lý trí một bước. Trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ có nên tiếp tục giả vờ giận dỗi, nghịch ngợm tán tỉnh anh hay không, thì đầu đã ngoan ngoãn như gà mổ thóc mà gật lia lịa.
"Ngoan lắm." Thương Ngôn Tân cưng chiều xoa đầu cô.
Quý Nhiêu kịp phản ứng lại, mình được khen là ngoan ngoãn nghe lời, ánh mắt hơi sáng lên.
Là sự xấu hổ.
Cô biết lúc này mình đang làm chuyện gì, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chữ 'ngoan' cả.
Anh quá dịu dàng.
Dịu dàng đến mức trong lòng cô muốn lùi bước.
Nhưng suy nghĩ lùi bước này nhanh chóng bị sự hưng phấn và vui vẻ khi sắp thành công cuốn trôi.
Vốn dĩ cô không phải là một cô gái tốt.
Một tia áy náy bất chợt lóe lên rồi biến mất trong mắt, cô cụp mắt, giả vờ ngại ngùng nhỏ giọng nói: "Sau này anh đừng có vừa xoa đầu em, vừa nói em ngoan được không?"
Thương Ngôn Tân nói: "Sao thế?"
Quý Nhiêu hơi ngước mắt nhìn anh, nói: "Cứ như đang dỗ trẻ con vậy."
Máy sấy tóc thổi đến hơi nóng, ngón tay thon dài của anh luồn qua tóc cô, đầu ngón tay di chuyển trên da đầu, mang theo từng dòng điện nhỏ bé tê dại.
Quý Nhiêu nghe thấy giọng nói dịu dàng mang theo ý cười của anh: "Trước mặt anh, em chẳng phải là bé con sao?"
"Không nhé!" Quý Nhiêu hờn dỗi liếc anh một cái: "Thương Ngôn Tân, đừng có xem em là trẻ con, phải xem em là bạn gái anh chứ."
Vừa nói, tay cô vừa vươn đến người Thương Ngôn Tân, muốn sờ mó lung tung ngực anh.
Cách lớp áo sơ mi mỏng, ngón tay ấn vào một vị trí khiến hô hấp của Thương Ngôn Tân hơi hỗn loạn.
Khóe miệng cong cong, ngón tay hướng lên trên, nhẹ nhàng vuốt ve yết hầu đang chuyển động của anh, cười đầy vẻ nghịch ngợm: "Bây giờ anh còn cảm thấy em là bé con nữa không?"
Thương Ngôn Tân bắt lấy bàn tay không yên phận của cô, giọng hơi trầm: "Đừng nghịch."
Quý Nhiêu trừng mắt, giọng hết sức vô tội, nghe còn có chút tủi thân: "Không phải anh nói em là bé con sao? Bé con thì thích gây chuyện mà."
Đầu ngón tay cô hơi hướng lên một chút, mang theo ý trêu đùa, lướt qua miệng, mũi, lông mày, tai của anh, cuối cùng lại men theo đường nét khuôn mặt anh, trở về yết hầu.
Thương Ngôn Tân hết cách với cô, đành mặc kệ cô sờ soạng lung tung trong lòng mình.
Vừa rồi mới chỉ thổi hơi vào tai anh, sờ sờ yết hầu anh, thấy anh bao dung như vậy, liền được đằng chân lân đằng đầu, to gan đặt tay vào nút thắt dây lưng của anh.
"Quý Nhiêu." Anh đè mu bàn tay cô lại, giọng điệu mang theo ý cảnh cáo.
Khóe mắt cong cong, cười xấu xa, bổ nhào về phía bả vai anh.
"Thương Ngôn Tân, tai anh đỏ rồi kìa."
Lời vừa dứt, tiếng máy sấy tóc dừng lại, trong phòng thoáng chốc yên lặng.
Bàn tay lớn từ trong tóc cô chuyển sang sau gáy, giữ chặt.
Anh nghiêng người, nụ hôn mang theo hơi rượu rơi trên môi cô, đầu lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, quấn quýt, mút vào, thâm nhập, mang đến những tiếng thở dốc liên tục.
Mái tóc vừa mới được sấy khô xõa tung mềm mại, rơi trên ghế sofa, như dòng thác đổ.
Bàn tay mạnh mẽ giữ lấy chiếc eo thon nhỏ của cô, khiến cô run rẩy.
Nụ hôn mang tính xâm lược rơi trên cổ, mỗi lần hôn xuống cô lại run lên một cái.
Cơ thể tựa như không phải của mình, tay cô đặt trên vai anh, cảm giác xa lạ khiến cô sợ hãi muốn đẩy ra, nhưng cuối cùng vẫn vòng tay ôm cổ anh.
Ánh mắt sâu xa của Thương Ngôn Tân dò xét nhìn cô. Lúc này, gò má trắng nõn của cô ửng hồng, bả vai bé nhỏ hơi rụt lại, là tư thế sợ hãi muốn chạy trốn. Đầu cô tựa vào tay vịn sofa, là do vừa rồi cô không chịu nổi, dịch từng chút từng chút từ giữa sofa đến chỗ này.
Sợ đến mức này mà còn muốn quyến rũ anh.
Thương Ngôn Tân duỗi tay, nắm lấy cằm cô, hôn mạnh lên môi cô một cái, giọng nói dịu dàng, hoàn toàn khác nụ hôn thô lỗ vừa rồi của anh: "Nhiêu Nhiêu, nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng, em vừa lòng chưa?"
Thật ra đó không còn là nụ hôn đơn thuần nữa.
Cô quyến rũ anh rõ ràng như vậy, như thể mục đích yêu đương với anh là để kéo anh lên giường, sau đó có lẽ cô sẽ yêu cầu gì đó từ anh.
Mục đích của cô không trong sáng, anh đã biết từ đầu.
Trong lòng anh không nói rõ được là cảm giác gì. Là sự tự giễu khi biết rõ mình bị cô đùa giỡn mà vẫn phải phối hợp? Hay là sự không vui khi nhìn thấy cô gái nhỏ này miệng thì nói lời ngọt ngào với anh nhưng trong mắt lại chẳng có chút tình cảm nào? Hay là dục vọng của một người đàn ông, anh muốn đè cô dưới thân, nhìn cô khóc, nghe cô chịu không nổi mà xin tha?
Hơi men trong người dâng trào, lý trí gần như đứng bên bờ vực mất kiểm soát.
Cô ngây thơ mờ mịt, không nhận ra trong nụ hôn dài ấy, khi hàm răng anh cắn lên cổ cô đau nhói chính là lúc anh ác ý làm chuyện xấu.
Hơi thở cô hỗn loạn, hít sâu một hơi, cô lên án: "Sao anh lại hung dữ thế!"
Anh có thể dịu dàng, cô đã từng nhận được nụ hôn dịu dàng của anh mà.
"Xin lỗi." Anh dịu dàng cười một tiếng, khi hôn lên miệng cô đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Hôm nay anh uống chút rượu."
Quý Nhiêu cũng không tức giận, vẫn là dáng vẻ quyến rũ không biết sợ hãi kia: "Chỉ là vì rượu thôi ư, lẽ nào không phải vì em quá quyến rũ?"
"Ừm, là vì em quá quyến rũ." Giọng nói của Thương Ngôn Tân vẫn dịu dàng như cũ.
Đôi mắt Quý Nhiêu hơi nhướng lên, giọng nói mang theo ý thúc giục: "Anh bế em về phòng đi."
Thương Ngôn Tân đứng dậy, bế ngang cô lên.
"Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi." Thương Ngôn Tân đặt Quý Nhiêu lên giường, cúi người hôn lên trán cô: "Chúc ngủ ngon."
Thần sắc Quý Nhiêu hơi sững lại, kéo lấy ống tay áo anh: "Ngủ ngon?"
Thật khó tin.
Quý Nhiêu ngẩng đầu nhìn anh: "Anh... Anh không định..."
"Hôm nay anh uống rượu rồi." Thương Ngôn Tân giải thích.
Quý Nhiêu không nghe: "Uống rượu thì sao chứ, anh đâu có say."
Thương Ngôn Tân kiềm chế vỗ nhẹ mu bàn tay cô: "Uống rượu dễ mất kiểm soát, anh sợ sẽ làm em đau."
Quý Nhiêu: "Em không sợ đâu."
"Sốt sắng thế sao?" Giọng nói mang ý cười của Thương Ngôn Tân còn có chút hài hước.
Quý Nhiêu cắn cắn môi, giả vờ tủi thân: "Nhưng chúng ta đã yêu nhau rồi, Thương Ngôn Tân. Dáng vẻ như Liễu Hạ Huệ này của anh là một sự sỉ nhục với bạn gái anh đó."
"Trời đất chứng giám." Thương Ngôn Tân cười nói: "Trước mặt bạn gái hoạt bát đáng yêu của mình, anh tuyệt đối không phải Liễu Hạ Huệ ôm giai nhân mà không chút tà tâm. Chỉ là chúng ta vừa mới yêu nhau, anh không hy vọng làm em cảm thấy anh yêu em là vì ham muốn vẻ đẹp và thân thể trẻ trung của em. Chúng ta cứ từ từ có được không?"
Quý Nhiêu hiểu ra, đây là anh ấy cảm thấy họ vừa mới yêu nhau, còn chưa đến bước lên giường.
"Thương Ngôn Tân, anh thật sự đã hai mươi chín tuổi rồi sao?" Quý Nhiêu phàn nàn: "Sao anh yêu đương mà cứ như nam sinh cấp ba đơn thuần vậy? Người trưởng thành không phải là đi thẳng vào vấn đề sao?"
"Anh còn chưa hiểu hết về em." Thương Ngôn Tân nói: "Anh tự thấy mình vẫn chưa phải là một người bạn trai đủ tư cách, thậm chí anh còn chưa có buổi hẹn hò chính thức nào với em. Đợi thêm chút nữa, được không?"
Từ đầu đến cuối anh vẫn luôn dùng giọng điệu thương lượng, nhưng thái độ lại kiên quyết.
Quý Nhiêu than phiền: "Nhưng anh đến Hải Thành công tác, công việc của anh bận rộn như vậy, khi nào mới rảnh để đi hẹn hò với em chứ."
"Cho nên mới nói, đây là lỗi của anh. Để bạn gái phải vượt ngàn dặm theo anh đến đây nhưng lại bỏ bạn gái ở trong khách sạn cả buổi chiều."
Anh đổ hết trách nhiệm về mình, tựa như người từ chối không tiếp xúc thân mật với cô không phải là anh vậy.
Quý Nhiêu biết tối nay hết cơ hội rồi, xoay người thật mạnh, vén chăn lên, che kín mít cả người.
"Nhiêu Nhiêu."
Anh gọi tên cô.
Cô không thèm để ý đến anh.
Anh đứng ở mép giường, yên lặng nhìn cô bé đang bọc kín trong chăn, dỗ dành: "Đừng giận, chúng ta cứ từ từ."
Cô duỗi tay, âm thầm mò điện thoại bên gối, núp trong chăn, lặng lẽ tìm kiếm.
"Hai người yêu nhau bao lâu thì ngủ cùng giường mới thích hợp?"