Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 36
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khách sạn có khả năng cách âm rất tốt, mọi âm thanh đều như bị giữ lại bên trong. Môi Quý Nhiêu chạm lên môi anh, cô dường như nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của anh. Hơi thở anh phảng phất mùi rượu nồng, đầy sự kiềm chế, đè nén, nhưng lại không đáp lại cô.
Một lúc sau, Quý Nhiêu rời môi anh. Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh đang nhìn sâu vào đáy mắt cô, đôi mắt ấy ẩn chứa vẻ mệt mỏi và ý vị khó lường.
“Quý Nhiêu, em đang thương hại anh sao?” Giọng anh bình tĩnh, dịu dàng, như thể đã nhìn thấu tâm tư cô.
Đáy mắt anh hơi ửng đỏ, không biết là vì rượu, hay là...
Thương Ngôn Tân, chắc chắn anh sẽ không khóc sau lưng cô chứ?
Chắc là do rượu thôi, làm sao Thương Ngôn Tân có thể khóc được.
Quý Nhiêu bỗng nhiên hoảng loạn, tim đập thình thịch: “Thương Ngôn Tân, em không phải vậy, em không...”
Quý Nhiêu cảm thấy chột dạ.
Thương Ngôn Tân nở nụ cười, trong đôi mắt đen nhánh xẹt qua một tia tự giễu: “Từ khi sinh ra, anh đã có dòng dõi hiển hách, gia tộc họ Thương luôn đặt kỳ vọng lớn vào anh, dốc toàn lực bồi dưỡng, trải sẵn cho anh một con đường bằng phẳng, để anh thuận buồm xuôi gió, ít gặp trắc trở. Bây giờ anh đã gần ba mươi tuổi, lại rơi vào chuyện tình cảm mà bị một cô gái nhỏ như em thương hại, thê thảm đến mức này thì đủ buồn cười rồi. Em không thể bảo anh dựa vào lòng thương hại của em để có được em, anh không thể làm được điều đó.”
Anh đưa tay cầm lấy bình rượu bên cạnh, uống cạn bình rượu.
Quý Nhiêu hoàn toàn luống cuống. Cô ngồi xổm xuống, hai tay đặt lên đầu gối anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Thương Ngôn Tân, không phải thương hại.”
Một người sinh ra đã ở vạch đích, thành công từ nhỏ, đứng đầu toàn bộ gia tộc họ Thương, được mọi người kính nể, làm sao có thể chấp nhận để một cô gái trêu đùa, rồi sau đó lại bị cô ấy thương hại.
Điều này quả thực là một sự khiêu khích và xúc phạm đến tôn nghiêm của anh.
Thương Ngôn Tân cụp mắt, chăm chú nhìn cô. Một lúc lâu sau, anh mới chất vấn cô với vẻ mặt tổn thương: “Là ai nói với anh tất cả đều là tình cảm giả dối, bây giờ em lại chạy tới gọi anh, không phải thương hại thì là cái gì?”
Quý Nhiêu nghẹn lời, sự áy náy và chột dạ dâng trào khiến cô nghẹt thở.
Có lẽ Duyệt Nghiên nói rất đúng, hiện tại chính là lúc anh dành tình cảm sâu đậm nhất cho cô. Đột nhiên cô nói rằng sự yêu thích của cô dành cho anh là giả, cô không hề thích anh, đương nhiên anh không thể chấp nhận được. Sự bình tĩnh anh luôn giữ trước mặt cô chỉ là sự bình yên trước giông bão mà thôi. Nếu cô quay người đi về phòng ngủ, mặc kệ anh ở đây, thì không biết anh sẽ uống bao nhiêu rượu nữa.
Thà cứ như Duyệt Nghiên nói, tạm thời vẫn ở bên anh, đợi thời gian lâu dài, tình cảm phai nhạt, tự nhiên sẽ chia tay.
Huống chi hôm nay anh mới dẫn cô đi gặp bạn bè. Trước mặt bạn bè, anh đã tỏ ra thích cô như vậy, khoe khoang tình cảm mặn nồng như thế, về đến nơi cô lại lập tức chia tay anh, chẳng phải sẽ khiến anh bị người ta cười nhạo sao.
“Từ nãy đến giờ em đều nói bừa thôi.” Quý Nhiêu ngụy biện: “Em cảm thấy, sau khi anh biết em cố ý tiếp cận anh thì sẽ muốn chia tay em. Em theo đuổi anh lâu như vậy, chuyện gì cũng làm, nếu bị chia tay thì sẽ rất mất mặt. Cho nên mới muốn đánh đòn phủ đầu trước, nói với anh rằng em hoàn toàn không thích anh. Một mặt là vì thể diện của em, mặt khác là vì thực sự không muốn chia tay. Em nghĩ rằng làm như vậy có thể sẽ kích thích lòng háo thắng của đàn ông, anh sẽ vì muốn em thích anh mà tiếp tục giữ em lại bên cạnh. Đây đều là tâm tư nhỏ bé của con gái, có thể anh không hiểu. Đây là chiêu lạt mềm buộc chặt của em.”
Thoạt nhìn Thương Ngôn Tân không tin lắm: “Lạt mềm buộc chặt?”
“Đúng vậy, em cảm thấy người đàn ông tài giỏi như anh nhất định không thể chấp nhận việc một cô gái ở bên cạnh mình lâu như vậy mà lại không hề thích anh chút nào. Nếu đổi lại em là anh, em nhất định sẽ nghĩ mọi cách khiến người này yêu em.”
“Nói như vậy tức là em thích anh?” Thương Ngôn Tân nhìn cô thật kỹ.
“Đương nhiên rồi.” Giọng Quý Nhiêu đầy bất đắc dĩ: “Làm ơn, anh là ai chứ? Anh là Thương Ngôn Tân, cho dù ngay từ đầu em vì lợi dụng anh, nhưng ở bên cạnh anh nhiều ngày như vậy, làm sao em có thể không thích anh chút nào. Nếu em không thích anh, làm sao em có thể hôn anh? Nếu em không thích anh, làm sao em có thể muốn trao mình cho anh.”
“Lần đầu tiên của con gái là quý giá nhất.” Quý Nhiêu tiến đến hôn nhẹ lên môi anh một cái, ánh mắt thành khẩn: “Em bằng lòng trao thứ trân quý nhất của em cho anh, chẳng lẽ điều đó còn không thể chứng minh tình cảm của em dành cho anh sao?”
Thương Ngôn Tân lẳng lặng nhìn cô, vẫn không hề lay động, đôi mắt sâu thẳm vẫn lộ rõ vẻ tổn thương.
Quý Nhiêu chưa từng thấy ai chính nhân quân tử như anh.
Cũng có thể là anh đã nhìn thấu miệng cô đầy lời nói dối, cho nên anh hoàn toàn không tin bất kỳ lời nào của cô.
“Thương Ngôn Tân.” Lông mi Quý Nhiêu khẽ run, hàng mi dài ướt át: “Là em không tốt, là em lừa anh, nhưng bây giờ em thật sự thích anh, anh đừng không cần em nữa, có được không?”
“Không phải anh không cần em.” Thương Ngôn Tân vuốt ve gò má cô.
Quý Nhiêu cầm tay anh, nghiêng mặt, dùng môi cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Thương Ngôn Tân cười khổ, thở dài: “Em nói thích anh… đừng lừa anh nữa.”
Tim Quý Nhiêu đập thình thịch, ánh mắt chớp chớp né tránh ánh mắt anh: “Không... không lừa anh đâu, em thật sự thích anh.”
Vừa dứt lời, dưới chân cô bỗng trống rỗng, anh cúi người, anh vòng tay qua khoeo chân cô, ôm cô vào lòng.
Mùi rượu từ lưỡi anh tràn vào môi cô, đầu lưỡi Thương Ngôn Tân lách vào giữa hàm răng, nhẹ nhàng liếm đầu lưỡi cô, nụ hôn vô cùng dịu dàng.
“Nhiêu Nhiêu.” Nụ hôn trải dài, lướt tới bên tai cô: “Đừng lừa anh nữa, anh rất khổ sở.”
Giọng nói của anh khàn khàn, hơi thở đầy lưu luyến, âm cuối khẽ cao lên, cổ họng anh mang theo sự run rẩy không kiềm chế được, giống như đang khẩn cầu.
Quý Nhiêu bị nỗi buồn khó tả này làm cho tim đập loạn, lòng bị sự áy náy vô tận bao vây. Cánh tay cô quàng lên cổ anh, theo bản năng nói: “Đừng khổ sở, trong lòng em có anh, em thích anh.”
“Thích bao nhiêu?” Anh thì thào hỏi.
“Rất rất nhiều.”
Thương Ngôn Tân khẽ hôn vành tai cô, cực kỳ dịu dàng, như thể sợ bảo bối của anh sẽ chạy mất. Anh cất giọng khàn khàn, uy hiếp: “Anh tin em, nhưng nếu em lừa anh nữa, anh sẽ trói em lên giường, khiến em không xuống giường được.”
Quý Nhiêu chỉ coi như anh đang hù dọa, căn bản không nghĩ rằng một người dịu dàng như anh lại có thể làm ra loại chuyện này.
“Được.” Cô không sợ hãi, thầm nghĩ mình nên xoa dịu trái tim bị tổn thương của anh, thuận miệng hứa hẹn: “Nếu em còn lừa anh, anh cứ trói em lên giường, để em không xuống giường được nữa.”
Nụ hôn của anh dừng lại, anh ôm chặt lấy cô, như muốn ghì cô vào tận xương tủy.
Quý Nhiêu ngồi trong lòng anh một lúc, bị anh ôm đến mức không thở nổi. Cô thoáng nhúc nhích, cánh tay ôm eo cô siết chặt hơn, như thể sợ cô sẽ chạy mất.
“Thương Ngôn Tân.” Quý Nhiêu xoa xoa lông mày anh, nhìn khuôn mặt bị cồn làm đỏ ửng, hỏi: “Có phải anh hơi say rồi không?”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, dịu dàng nói: “Hình như là vậy.”
“Anh có muốn uống chút canh giải rượu không?”
Quý Nhiêu đặt hai tay lên vai anh, muốn đứng dậy.
“Đừng nhúc nhích.” Thương Ngôn Tân cúi đầu, tựa đầu vào ngực cô: “Để anh ôm một lát.”
Ngón tay Quý Nhiêu cọ cọ vai anh: “Em đi rót cho anh một ly nước ấm.”
Thương Ngôn Tân ngẩng đầu, nhìn vào mắt cô: “Em có yêu anh không?”
Quý Nhiêu trả lời: “Yêu, em yêu anh.”
Thương Ngôn Tân: “Lừa anh.”
Quý Nhiêu lắc đầu như trống bỏi: “Tuyệt đối không phải.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ một tiếng, hôn nhẹ lên giữa hai hàng lông mày cô, buông lỏng vòng tay ôm cô ra.
Quý Nhiêu nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh, vào phòng bếp rót cho anh một ly nước ấm.
“Sao lại ngọt?” Thương Ngôn Tân ngậm nước trong miệng, cảm nhận vị ngọt nhẹ.
“Em cho thêm một chút mật ong.” Quý Nhiêu nói: “Mật ong có tác dụng giải rượu. Anh không thích ăn ngọt, nên em chỉ cho thêm một chút.”
Cô vô cùng chu đáo.
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười, ngửa đầu uống cạn ly nước mật ong.
Quý Nhiêu nhận lấy ly nước từ tay anh, hỏi: “Còn muốn uống nữa không?”
Cô lo lắng nhìn sắc mặt anh, đưa tay sờ lên khuôn mặt đỏ bừng của anh, thấy hơi nóng.
Thương Ngôn Tân không lên tiếng, cầm cổ tay cô kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên đùi anh.
Quý Nhiêu cho rằng anh lại muốn hôn cô ngay tại đây, nên đặt ly nước rỗng lên bàn ăn. Cánh tay cô vừa mới quàng qua cổ anh thì cô đã bị anh ôm lấy đi vào phòng ngủ.
Mặc dù đã uống rượu, bước chân anh vẫn rất vững vàng, bình tĩnh bế cô lên giường. Anh không hề gấp gáp, mà dịu dàng hỏi ý kiến cô.
“Em chuẩn bị xong chưa?”
Vấn đề này thực sự khiến cô có chút xấu hổ.
Quý Nhiêu cúi đầu, nhỏ giọng than thở: “Không phải em đã sớm chuẩn bị xong rồi sao? Cũng không biết là ai không muốn.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ một tiếng, xoa xoa tóc cô: “Chuyện này, nếu không thể chắc chắn yêu nhau, hiểu nhau, dắt tay cả đời thì người chịu thiệt luôn là con gái. Em chắc chắn muốn tiếp nhận anh sao?”
Quý Nhiêu không đồng ý với quan điểm của anh. Cô biết anh xuất phát từ sự bảo vệ và tôn trọng cô, nhưng cô cảm thấy trong chuyện này, đàn ông và phụ nữ đều giống nhau. Đàn ông có thể theo đuổi những kích thích vui vẻ, phụ nữ cũng có thể. Chỉ cần lựa chọn đối tượng thích hợp, sạch sẽ, bảo vệ tốt cơ thể mình là được rồi.
Người đàn ông như Thương Ngôn Tân, quả thực không ai sạch sẽ hơn anh.
Phát sinh quan hệ với anh, cơ bản cô không cần phải do dự.
Về phần anh nói chuyện phát sinh quan hệ là phải dắt tay cả đời, đó chỉ là vì anh chưa trải qua tình cảm. Con người trước khi bắt đầu đoạn tình cảm đầu tiên sẽ luôn ảo tưởng cả đời chỉ có một đoạn tình cảm này. Sau khi chân chính yêu đương, sẽ phát hiện lý tưởng và hiện thực khác nhau rất nhiều.