Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 35
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trái tim Quý Nhiêu vừa mới thả lỏng lại bị giọng điệu kỳ lạ của Thương Ngôn Tân làm cho căng thẳng, cô không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Theo lý mà nói, anh biết cô tiếp cận anh chỉ vì muốn phá hỏng cuộc hôn nhân với Quý Tư Nhu, những ngày này biểu hiện thích anh đều là giả vờ, hẳn là anh sẽ tức giận, cắt đứt quan hệ với cô, thậm chí là lập tức đuổi cô ra khỏi phòng. Cô đều có thể hiểu được, bởi cô là người sai trước.
Nhưng anh lại bình tĩnh đến bất ngờ, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng ấm áp, nói rằng anh không để bụng.
Thế nhưng, nếu nói anh thật sự không để bụng chút nào thì sao giọng điệu này, nghe thế nào cũng thấy vô lý. Hai chữ “được lắm” này nghe giống như khen ngợi, nhưng ngữ khí đó... quả thực không giống đang khen ai cả.
Anh thật sự không quan tâm sao?
Ánh mắt Quý Nhiêu lướt trên mặt anh, đánh giá vẻ mặt anh.
Thương Ngôn Tân ung dung ngồi trên sofa, mặt mang ý cười nhìn cô, nhưng không hiểu sao, cô cảm thấy nụ cười trên mặt anh thoạt nhìn cười mà như không cười.
Bóng đêm dày đặc, một vầng trăng sáng tỏ treo trên không trung, ánh sáng dịu dàng màu trắng ngà xuyên qua cửa sổ sát đất lờ mờ chiếu lên người anh, khiến khuôn mặt anh tuấn dịu dàng của Thương Ngôn Tân lại tăng thêm vài phần thanh lãnh và pha chút cô đơn.
Trong lòng Quý Nhiêu đột nhiên dâng lên cảm giác hối hận.
Cô không hiểu mình đã làm gì.
Nếu anh tức giận lên án cô thì cô sẽ yên tâm thoải mái hơn nhiều.
Nhưng bây giờ anh lại im lặng, dịu dàng bao dung như vậy, cô thật sự không biết mình có đức hạnh gì.
“Xin lỗi, Thương Ngôn Tân, em…”
“Xin lỗi gì chứ.” Thương Ngôn Tân ngắt lời cô, vẻ mặt khó tả cũng nhanh chóng biến mất hầu như không còn, giọng nói cũng trở lại bình thản: “Nếu không phải vì lợi dụng anh, em có tiếp cận anh không?”
Quý Nhiêu xấu hổ: “Không đâu.”
“Vậy thì, đây chính là duyên phận của chúng ta.”
Quý Nhiêu: “…”
Thương Ngôn Tân chậm rãi nói: “Mỗi người đều có những điều cần phải trải qua trong cuộc sống, mỗi một quyết định đều sẽ ảnh hưởng đến con đường tương lai của mình. Cuộc đời có rất nhiều ngã rẽ, quen biết giữa anh và em là do em muốn lợi dụng anh để đạt được mục đích của em, nhưng chính mục đích này của em, đã đưa em đến bên cạnh anh. Em nói em không có chút tình cảm nào với anh, tất cả sự mê đắm đối với anh đều là giả dối. Trong khoảnh khắc đó, anh quả thật không thể diễn tả cảm xúc của mình. Anh không thể chấp nhận việc cô gái trước mặt anh, những ánh mắt tràn đầy tình yêu rực rỡ ấy đều là giả. Cho nên, điều anh không thể chấp nhận chính là em không yêu anh, chứ không phải chuyện em lừa dối anh.”
Ngực Quý Nhiêu nghẹn lại.
Thương Ngôn Tân tiếp tục nói: “Không thể khiến em yêu anh, nhất định là vấn đề của anh. Nếu anh đủ tốt, làm sao em có thể không yêu anh. Cho nên, em không cần xin lỗi anh, em không có gì sai, là anh chưa đủ tốt.”
Quý Nhiêu tự trách: “Thương Ngôn Tân, mấy lời đó chỉ là ngụy biện, là anh đang biện hộ cho em.”
Thương Ngôn Tân xoa xoa tóc cô: “Chuyện đã xảy ra rồi, cho dù anh tức giận, em tự trách thì chúng ta cũng không thay đổi được quá khứ. Anh còn muốn ở bên em cả đời, cũng không thể vì tức giận mà đặt con nhóc lừa đảo miệng đầy lời nói dối như em lên đùi đánh mông một trận được.”
Tay Thương Ngôn Tân đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, hơi dùng sức, Quý Nhiêu còn chưa kịp phản ứng, người đã nằm úp sấp trên đùi anh.
Một bàn tay ấm áp rộng rãi đặt trên mông cô, cách lớp váy nhưng cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh.
Nhận ra mình hiện đang nằm trên đùi anh với tư thế xấu hổ đến thế nào, hai má cô đỏ bừng, cô vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng như con cá nằm trên thớt, anh ôm chặt cô, cô không thể nhúc nhích.
Thật ra anh không đánh, chỉ đơn thuần đặt bàn tay lên đó cũng đủ khiến cô xấu hổ đến cực điểm. Cô vùi đầu giãy giụa một hồi, rất nhanh liền mất sức, cũng không cầu xin tha thứ mà đưa hai tay che lỗ tai, rất cứng rắn nói: “Anh đánh đi anh đánh đi, là em không xứng với anh, anh đánh một trận cho hả giận.”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Anh mà đánh thì sẽ rất đau, đánh một cái năm dấu ngón tay hằn rõ, buổi tối em ngủ cũng không thể nằm ngửa, chỉ có thể nằm sấp.”
Thương Ngôn Tân hù dọa cô.
Thật ra Quý Nhiêu cũng không cảm thấy sợ lắm, cô nghĩ nếu Thương Ngôn Tân thật sự ra tay với cô thì cũng chẳng tàn nhẫn được bao nhiêu, chẳng qua bị người ta đặt trên đùi đánh mông quả thực là một chuyện rất xấu hổ. Nhất là, anh cũng không phải đơn thuần bởi vì tức giận nên muốn đánh đau để dạy dỗ cô, mà chính là muốn cô xấu hổ, mang theo chút ám muội của tình nam nữ.
Quý Nhiêu cũng không biết tại sao sự việc lại phát triển thành cái dạng này, rõ ràng cô đã nghiêm túc thành thật với anh về việc mình lừa dối anh.
Cô nghĩ sẽ phải chịu đựng cơn giận của anh, nhưng cũng không phải là tình huống giống như bây giờ, tay anh vén váy của cô lên, ngón trỏ móc vào viền ren của q**n l*t bên trong váy, như là chuẩn bị tụt quần ra đánh.
Rốt cuộc Quý Nhiêu không chịu nổi kiểu tra tấn nhục nhã kéo dài này nữa, bởi vì hành động xấu xa của anh, ngay cả cảm giác áy náy mãnh liệt trong lòng đối với anh cũng tan biến không còn dấu vết. Cô đưa tay ra phía sau bắt lấy cổ tay anh, quay đầu, ánh mắt thăm thẳm nhìn anh: “Anh không được đánh em.”
Thương Ngôn Tân khẽ bật cười, hỏi: “Không phải em bảo anh đánh em một trận cho hả giận sao?”
Bàn tay anh đè xuống phía dưới, hai má Quý Nhiêu càng nóng: “Em... Em đột nhiên cảm thấy anh nói rất đúng, sự việc đã xảy ra, cho dù anh đánh em một trận cũng vô dụng, hơn nữa anh đánh em rồi, người đau lòng không phải vẫn là anh sao?”
Cái miệng này của Quý Nhiêu làm nũng chơi xấu ở trước mặt anh đã quen, nên vô tình nói ra những lời khiêu khích như vậy.
Nói xong mới phản ứng lại mình vừa nói gì, cô hơi mất tự nhiên mà tránh đi tầm mắt của anh.
“Đồ lừa đảo.” Thương Ngôn Tân nhéo nhéo lỗ tai cô, trầm giọng nói: “Em còn biết anh sẽ xót em, biết trong lòng anh có em, em còn muốn nói những lời đó đâm vào tim anh.”
Trong lòng anh có cô?
Quý Nhiêu ngụy biện theo bản năng: “Nhưng anh đã nói, anh vẫn chưa hiểu rõ em lắm, tình cảm không sâu đậm.”
Ngay cả khi cô chủ động kéo anh lên giường như vậy nhưng anh cũng từ chối.
Vừa dứt lời, trong phòng vang lên một tiếng vỗ.
Quý Nhiêu bất ngờ không kịp đề phòng, theo bản năng kêu đau một tiếng, sững sờ vài giây, xấu hổ đến hóa giận: “Thương Ngôn Tân, em nói không cho anh đánh.”
Còn đánh đau như vậy, đã nói xót cô vậy mà ra tay lại không hề nhẹ nhàng.
Thương Ngôn Tân lạnh giọng: “Em nói không cho đánh thì không đánh sao, tại sao anh phải nghe em. Trong lòng anh cũng không có em, đánh đau em, anh cũng sẽ không đau lòng.”
Quý Nhiêu nghẹn một tiếng, vừa thẹn vừa tức.
Dưới ánh mắt đầy xấu hổ của cô, Thương Ngôn Tân giơ bàn tay lên thật cao, làm bộ muốn đánh lần thứ hai. Lông mi Quý Nhiêu run rẩy liên tục, theo bản năng cô muốn đưa tay ngăn cản, tay duỗi được một nửa thì lại rụt về, xoay mặt vùi vào sofa.
Cô dám làm dám chịu, anh đánh cô, về sau cô sẽ không cần áy náy với anh nữa.
Bàn tay của anh một lần nữa rơi xuống, nhưng không có đau đớn như trong tưởng tượng, bên tai chỉ truyền đến một tiếng thở dài.
Một lát sau, Thương Ngôn Tân bế cô từ trên sofa lên, Quý Nhiêu theo bản năng vòng tay lên cổ anh, giống như không lâu trước đây khi cô chưa từng nói với anh những lời kia.
Anh vẫn bình thản như không có chuyện gì.
Anh càng như thế, cô càng không thể yên lòng mà giả vờ như không có chuyện gì.
“Thương Ngôn Tân.”
Cô ngồi trên giường, giữ chặt cánh tay Thương Ngôn Tân, muốn nói rồi lại thôi.
“Còn muốn đánh đòn?” Trong giọng nói của anh mang theo chút trêu chọc.
Quý Nhiêu lập tức ngậm miệng.
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: “Ngủ ngon, bạn gái.”
Anh nhấn mạnh hai tiếng “bạn gái”.
Anh biết cô lừa anh, anh vẫn không muốn chia tay.
Quý Nhiêu đột nhiên cảm thấy không biết phải làm thế nào.
Ngày hôm nay gặp Tưởng Minh Hiên, thật ra cô đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, Thương Ngôn Tân biết những chuyện trước đây cô đã làm, sẽ chia tay với cô.
Mặc dù cô biết chuyện ở nước ngoài cô không làm sai, nhưng cô vẫn vô thức cảm thấy sau khi biết cô không còn là cô gái ngây thơ vô tội, anh sẽ cho rằng cô xảo quyệt mà chia tay với cô.
Nhưng anh không như vậy, anh vẫn dịu dàng với cô. Trong khoảnh khắc ấy, cô thật sự không có cách nào tiếp tục lừa dối anh. Cô bèn thẳng thắn kể hết với anh mà không hề suy nghĩ kỹ càng. Nhưng sau khi biết được chân tướng, thái độ dịu dàng của anh vẫn làm cho cô không biết phải làm thế nào.
Lúc cô nói ra mục đích thật sự, điều cô nghĩ đến chính là chia tay.
Sớm muộn gì cô cũng phải chia tay với anh.
Có lẽ khi nhìn thấy Tưởng Minh Hiên từ phòng riêng đi ra ngoài tìm anh, cô vẫn còn muốn giãy giụa lần cuối để đạt được mục đích của trò đùa dai mà cô muốn dành cho cha và Trần Nhã Như.
Nhưng sau khi nhìn thấy phản ứng bình tĩnh của anh, cô thật sự muốn chia tay.
Trong lòng cô biết rõ, anh có tình cảm tốt với cô, nếu không cũng sẽ không dung túng cô như vậy, nhưng cô không nghĩ tới anh sẽ có thể bao dung đến mức bị cô lừa dối đau lòng như vậy.
Tình cảm của anh dành cho cô, dường như sâu đậm hơn cô tưởng tượng một chút.
Vốn theo kế hoạch của cô, sau khi phá hỏng đám cưới của Thương Ngôn Tân và Quý Tư Nhu, cô sẽ ở bên anh thêm một thời gian nữa, rồi tìm cớ chia tay. Nếu như anh thật sự không muốn chia tay, cô sẽ thẳng thắn với anh tất cả, như vậy anh nhất định sẽ không ở bên cô, cô có thể thuận lợi rút lui.
Nhưng hôm nay, cô nói trước những lời đó, điều cô tưởng không thể xảy ra lại xảy ra, anh đang cố tình xem nhẹ lỗi lầm của cô.
Có mấy lần muốn dứt khoát nói chia tay với anh, nhưng đối mặt với thái độ níu kéo vô tình lộ ra của anh, cô cũng không biết phải mở miệng như thế nào.
Cửa phòng bị Thương Ngôn Tân đóng lại từ bên ngoài, Quý Nhiêu ngồi trên giường, hơi không biết phải làm thế nào, cô thở dài thật sâu, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Tô Duyệt Nghiên.
Quý Nhiêu: [Hôm nay tớ thành thật với Thương Ngôn Tân, nói với anh ấy rằng tớ tiếp cận anh ấy đều là vì muốn phá hỏng đám cưới giữa anh ấy và Quý Tư Nhu, thích anh ấy đều là giả dối.]
Có lẽ Tô Duyệt Nghiên đang bận việc khác, sau khi tin nhắn được gửi đi mấy phút cũng không trả lời.
Quý Nhiêu để điện thoại xuống, vào phòng tắm rửa mặt trước.
Tắm rửa xong, sấy tóc khô, trong điện thoại Tô Duyệt Nghiên đã trả lời tin nhắn.
Tô Duyệt Nghiên: [Vì sao đột nhiên thành thật, không phải cậu sắp thành công rồi sao?]
Quý Nhiêu: [Hôm nay tớ gặp Tưởng Minh Hiên.]
Quý Nhiêu kể lại chuyện xảy ra hôm nay cho Tô Duyệt Nghiên nghe.
Quý Nhiêu: [Tớ cho rằng, tất cả đàn ông trên đời này đều sẽ theo bản năng đứng về phía đàn ông để bảo vệ lợi ích của họ, nhưng Thương Ngôn Tân lại không làm như vậy. Khi anh ấy nghe tớ nói Tưởng Minh Hiên bọn họ là cặn bã, phản ứng đầu tiên chính là hỏi bọn họ có làm tổn thương tớ hay không. Anh ấy đưa tớ vào thế giới của anh ấy, giới thiệu bạn bè của anh ấy cho tớ, tóm lại, tớ không thể tiếp tục lừa dối nữa nên đành nói ra sự thật.]
Tô Duyệt Nghiên: [Cái tên cặn bã Tưởng Minh Hiên đó, sao còn sống phí không khí thế.]
Đầu tiên Tô Duyệt Nghiên mắng Tưởng Minh Hiên một trận thật to, sau đó lại phân tích hành động bộc bạch thẳng thắn đột ngột của cô hôm nay.
Tô Duyệt Nghiên: [Tớ có thể hiểu được cách làm của cậu, nhưng cậu vì muốn phá hỏng đám cưới của anh ấy cùng Quý Tư Nhu mà làm đến bước này, bây giờ lại kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Cậu nói như vậy, Thương Ngôn Tân sẽ không vì tức giận, trả thù mà lập tức đi làm đám cưới với Quý Tư Nhu đấy chứ?]
Quý Nhiêu: [Không, anh ấy sẽ không làm vậy, anh ấy nói anh ấy không quan tâm việc tớ lừa anh ấy.]
Tô Duyệt Nghiên: [...?]
Quý Nhiêu nói với Tô Duyệt Nghiên những lời mà Thương Ngôn Tân nói.
Tô Duyệt Nghiên: [Thật khó tin, anh ấy là người bị lừa, thế mà lại tìm ra nguyên nhân do mình, cảm thấy cậu lừa anh ấy là lỗi của anh ấy. Chắc anh ấy không phải là kiểu người yêu đương mù quáng sao?]
Quý Nhiêu: [Lúc trước khi đồng ý yêu đương với tớ, anh ấy đã nói rằng nhất định phải ở bên nhau cả đời. Có thể anh ấy chính là kiểu nhất định phải yêu đến cùng, cả đời chỉ yêu một người nên dù bị lừa cũng không chia tay.]
Tô Duyệt Nghiên: [Có khi nào anh ấy thích cậu không?]
Quý Nhiêu không hề khiêm tốn: [Rất có thể anh ấy thích tớ, trước đây tớ không cảm nhận được nhưng hôm nay tớ đã cảm nhận rõ ràng.]
Tô Duyệt Nghiên: [Nếu vậy, cậu nói tình cảm của cậu đối với anh ấy đều là giả, anh ấy chắc phải đau khổ biết bao.]
Quý Nhiêu: [Vậy nên tớ phải nhanh chóng chia tay với anh ấy, nhân lúc tình cảm của anh ấy còn chưa sâu đậm thì phải nhanh chóng chia tay.]
Tô Duyệt Nghiên: [Tớ lại không cảm thấy như vậy. Cậu xem trong cuộc sống, những cặp vợ chồng, tình nhân chúng ta gặp qua, cơ bản đều là lúc mới ở bên nhau là tình cảm nồng đậm nhất, ở bên nhau lâu, tình cảm sẽ càng ngày càng nhạt dần. Từ khi cậu tiếp cận Thương Ngôn Tân, cậu đều liều mạng trêu chọc anh ấy. Bây giờ khi vừa mới ở bên nhau được mấy ngày, tình cảm của anh ấy dành cho cậu nhất định là nồng đậm nhất. Lúc này cậu đột nhiên nói với anh ấy tình cảm dành cho anh ấy là giả, muốn chia tay với anh ấy, anh ấy sẽ buồn bã đến mức nào.]
Tô Duyệt Nghiên: [Cậu xem, anh ấy còn bắt đầu lừa mình dối người, cảm thấy là lỗi của anh ấy. Tớ không dám tưởng tượng anh ấy cố nén đau lòng, bình tĩnh nói ra lời anh ấy không quan tâm với cậu như thế nào. Lúc tình cảm sâu đậm nhất lại phát hiện bị lừa, anh ấy tình nguyện nhận lỗi về mình cũng không nỡ trách cậu một lời. Lúc này cậu lại đi nói chia tay với anh ấy, anh ấy làm sao chịu nổi.]
Quý Nhiêu: [Ý của cậu là, tớ tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, để thời gian bào mòn tình cảm của anh ấy dành cho tớ, chờ đến khi tình cảm của anh ấy phai nhạt, sau đó nói chia tay?]
Tô Duyệt Nghiên: [Đây chỉ là cái nhìn cá nhân của tớ, tớ cảm thấy như vậy so với việc cậu nói chia tay bây giờ sẽ khiến anh ấy ít bị tổn thương hơn một chút. Còn nữa, cậu đã đi đến bước này rồi, sao không nhân tiện dẫn anh ấy về nhà để vả mặt ba cậu và Trần Nhã Như, cho dù cậu muốn chia tay cũng không cần vội.]
Quý Nhiêu: [Tớ sợ càng kéo dài càng khó chia tay.]
Tô Duyệt Nghiên: [Sao có thể, cậu xem trong hiện thực, yêu nhau năm năm, tám năm rồi vẫn chia tay đầy rẫy đấy thôi, nhưng mà mới vài ngày liền chia tay thì chỉ có mấy đôi. Người bình thường yêu đương làm gì có ai vừa yêu vài ngày đã chia tay đâu, đều là thời gian lâu tình cảm phai nhạt, tự nhiên sẽ chia tay.]
Quý Nhiêu: [Lòng cô bất an.]
Tô Duyệt Nghiên: [Bây giờ lập tức chia tay thì lòng cậu sẽ yên ổn sao? Nếu cậu thật sự muốn chia tay, vậy cậu lập tức chia tay đi, nhân cơ hội hôm nay đã khiến anh ấy đau lòng thì hãy dứt khoát luôn một lần đi, đừng do dự. Tránh cho hôm nay khiến anh ấy đau lòng, ngày mai tỉnh dậy lại cảm thấy không ổn, vẫn muốn chia tay, đứng dậy lại khiến anh ấy đau lòng thêm một nhát nữa.]
Quý Nhiêu hít sâu một hơi: [Cậu nói đúng, bây giờ tớ phải đi chia tay với anh ấy.]
Quý Nhiêu để điện thoại xuống, đi xuống khỏi giường, hạ quyết tâm đi ra khỏi phòng ngủ.
Cô tìm khắp phòng sách và phòng ngủ của Thương Ngôn Tân, cuối cùng tìm thấy Thương Ngôn Tân trong phòng ăn. Anh vẫn chưa thay quần áo, ngồi bên bàn ăn, trong tay cầm ly rượu mà uống.
“Sao còn chưa nghỉ ngơi?”
Nghe thấy tiếng động, Thương Ngôn Tân nghiêng đầu nhìn về phía cô.
Quý Nhiêu đứng ở cửa phòng ăn, tầm mắt dừng ở vòng tay hoa hồng trên cổ tay anh, bước chân chững lại.
Cô vừa mới ném vòng tay vào trong thùng rác, còn anh… lại nhặt về.
“Không ngủ được sao?” Thấy cô không trả lời, Thương Ngôn Tân lại cười hỏi một câu.
“Ừ, không ngủ được.”
Quý Nhiêu nhấc chân đến gần anh, một mùi cồn nồng nặc bao trùm lấy cô. Đến gần hơn chút Quý Nhiêu mới phát hiện, thùng rác dưới chân anh chất đầy chai rượu rỗng.
“Thương Ngôn Tân.” Đi tới trước mặt anh, cô chậm rãi mở miệng.
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch rượu, cười nhìn cô: “Sao vậy?”
Anh cầm lấy bình rượu, lại rót đầy rượu vào trong ly, lông mày anh thoáng vẻ mệt mỏi.
Quý Nhiêu giữ lấy cổ tay anh: “Thương Ngôn Tân, anh đừng uống nữa.”
Thương Ngôn Tân gạt tay cô ra, cười nói: “Không sao.”
Quý Nhiêu khuyên anh: “Anh đừng uống nữa, anh uống nhiều quá rồi.”
“Không sao, tửu lượng của anh rất khá, em biết mà.” Thương Ngôn Tân cười nói: “Có phải không quen mùi rượu sao, em về phòng nghỉ ngơi đi.”
Quý Nhiêu cảm thấy lòng mình thật phức tạp.
“Em muốn nói gì?”
Quý Nhiêu nhướng mày, đối diện với đôi mắt hơi đỏ của anh, lời định nói lại nuốt ngược vào trong.
“Em muốn nói, uống nhiều rượu không tốt cho sức khỏe, anh đừng uống nữa.”
Thương Ngôn Tân cụp mắt, trầm mặc một lát, nói: “Em quan tâm anh sao?”
Quý Nhiêu không hề do dự: “Đương nhiên.”
Khóe miệng Thương Ngôn Tân nhếch lên một nụ cười tự giễu cợt: “Em lừa anh.”
Quý Nhiêu: “Không có.”
Sự quan tâm của cô lúc này, là thật.
Thương Ngôn Tân nhìn thấu tâm tư cô: “Điều em muốn nói, là chia tay phải không?”
Quý Nhiêu: “…”
Thương Ngôn Tân đưa tay sờ sờ má cô, dịu dàng nói: “Nhiêu Nhiêu, thời gian không còn sớm, muốn nói gì thì nói sớm một chút, nói xong trở về nghỉ ngơi sớm, đừng băn khoăn, em biết đấy, anh rất mạnh mẽ.”
Anh cười cười, giọng điệu thậm chí còn mang chút hài hước.
Lòng Quý Nhiêu rối bời: “Em... Em thật sự không phải tới để chia tay.”
“Vậy em tới đây làm gì?”
Quý Nhiêu bối rối một lát, hít một hơi thật sâu, vươn tay nắm lấy cổ áo anh.
“Em thấy anh sắp uống say, đến quyến rũ anh.”
Nói xong, cô cúi đầu, hôn lên môi anh.