Xinh Đẹp - Quân Lai
Mùi Hương Thính Tán
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày tiếp theo, Quý Nhiêu bận rộn tham gia các buổi tiệc. Cô vừa về nước, lời mời đến tới tấp, mỗi ngày đều uống trà, mua sắm, chuyện trò với đám tiểu thư khuê các, vui vẻ vô cùng.
Tô Duyệt Nghiên ngày nào cũng ở bên cô, thấy cô dường như đã vứt bỏ hoài bão lớn muốn chinh phục Thương Ngôn Tân lên tận chín tầng mây, không khỏi hỏi: "Không phải cậu nói muốn tán đổ Thương Ngôn Tân sao?"
"Đúng vậy." Quý Nhiêu dùng ống hút khuấy khuấy nước trái cây trong ly, thấy cô ấy có lời muốn nói bèn hỏi: "Sao vậy?"
Tô Duyệt Nghiên chống cằm nói: "Mấy ngày nay không thấy cậu có hành động gì."
Quý Nhiêu: "Gần đây anh ấy không có ở Bắc Thành, chắc phải đến cuối tuần này mới về."
Thương Ngôn Tân không có ở Bắc Thành, đương nhiên cô không thể hành động được.
Tô Duyệt Nghiên ngạc nhiên: "Sao cậu lại biết rõ lịch trình của anh ấy như vậy, ngay cả khi nào anh ấy về Bắc Thành cũng biết?"
Quý Nhiêu cong khóe miệng: "Là anh ấy tự mình nói với tớ, tuần này anh ấy đều không có ở Bắc Thành."
"Anh ấy đích thân nói với cậu?" Ánh mắt Tô Duyệt Nghiên sáng lên, giọng nói cao hơn mấy phần: "Cậu đã dụ dỗ được anh ấy rồi sao?"
Quý Nhiêu hất nhẹ mái tóc, hơi nhếch cằm, cười đầy tự tin: "Có người đàn ông nào mà tớ không tán được chứ?"
Ánh mắt Tô Duyệt Nghiên sáng lấp lánh: "Nói mau, cậu đã lén hành động sau lưng tớ từ lúc nào vậy?"
Quý Nhiêu nhấp một ngụm nước trái cây, kể chuyện ngày hôm đó bọn họ cùng ra khỏi trường đua ngựa ngoại ô phía tây, cô đã đến tổng bộ tập đoàn Thương thị hẹn gặp Thương Ngôn Tân.
Tô Duyệt Nghiên nghe xong, ngưỡng mộ nhìn Quý Nhiêu, vỗ tay tán thưởng: "Chiêu này của cậu hay thật đấy, không chỉ lấy cớ mượn ngựa của anh ấy để tạo mối quan hệ, mà còn có thể khiến anh ấy đích thân dẫn cậu đi cưỡi ngựa. Đến lúc đó cậu ngồi phía trước anh ấy, khi ngựa chạy thì có thể giả vờ sợ hãi, ngả người về sau, nép vào lòng anh ấy, rồi thuận thế ôm eo anh ấy. Mỹ nhân hoảng sợ, đáng yêu, mềm mại thơm tho trong vòng tay, nếu trong lúc hoảng hốt tay còn vô tình chạm vào chỗ nào đó trên người anh ấy... Nghĩ đến cái k*ch th*ch kia..."
Tô Duyệt Nghiên và Quý Nhiêu nhìn nhau, cả hai đều cùng hiểu mà cười.
"Cậu thêm WeChat của anh ấy chưa?" Tô Duyệt Nghiên hỏi.
Quý Nhiêu: "Chưa. WeChat và số điện thoại của anh ấy là một. Người trên thương trường thường nói những lời khách sáo, qua loa với người khác. Mặc dù anh ấy đồng ý khi rảnh sẽ liên lạc với tớ, nhưng không hề hẹn thời gian cụ thể, chẳng biết sẽ kéo dài đến bao giờ. Tớ định đợi thêm hai ngày nữa, nếu anh ấy vẫn không gọi điện thoại cho tớ thì sẽ thêm WeChat, nhân cơ hội đó nhắc nhở lời hẹn của anh ấy với mình."
Nhắc đến Thương Ngôn Tân, Quý Nhiêu nhớ ra hôm nay là ngày thứ tám cô và Thương Ngôn Tân gặp nhau, tính thời gian, chắc Thương Ngôn Tân đã quay lại Bắc Thành rồi.
Quý Nhiêu cầm điện thoại, bật sáng màn hình nhìn một cái, không có cuộc gọi nhỡ.
Trong lòng Quý Nhiêu bỗng nhiên bất an, chẳng lẽ Thương Ngôn Tân thật sự chỉ nói xã giao, qua loa cho xong với cô sao?
Sau hai ngày, Thương Ngôn Tân vẫn không gọi điện thoại cho Quý Nhiêu, cảm giác bị qua loa lấy lệ trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Buổi tối Quý Nhiêu nằm trên giường, lấy danh thiếp của Thương Ngôn Tân từ trong túi xách ra, màu đen tuyền, thiết kế đơn giản, chỉ in tên và số điện thoại.
Quý Nhiêu mở danh bạ WeChat, thêm dãy số trên danh thiếp vào mục Thêm bạn bè, tìm thấy tài khoản WeChat có tên 'syj'.
Đó là chữ viết tắt phiên âm của tên anh.
Quý Nhiêu nhấn nút trở lại, ấn vào phần Thông tin cá nhân của mình, đổi tên WeChat thành 'jr'.
Đổi tên WeChat xong, Quý Nhiêu gửi lời mời kết bạn cho Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu trằn trọc trên giường, điện thoại đặt trước mặt, hai tay chống cằm nằm sấp, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, đợi rất lâu vẫn không thấy đối phương đồng ý lời mời kết bạn.
Đến sáng hôm sau, Quý Nhiêu mở mắt ra, với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở WeChat, lời mời kết bạn ngày hôm qua vẫn như đá chìm đáy biển, không có hồi âm.
Quý Nhiêu nhớ lại lần gặp Thương Ngôn Tân trước đó, người này dung mạo sáng sủa, như vầng trăng trên trời, khóe miệng luôn mang ý cười, khí chất dịu dàng, vẻ ngoài rất dễ nói chuyện, không ngờ lại là một cao thủ lảng tránh.
Trước mặt thì cười nói vui vẻ, sau lưng thì lật mặt vô tình. Anh đã nói là khi rảnh sẽ liên lạc với cô, cũng nhận lời lúc rảnh cô có thể mời anh đi ăn cơm, danh thiếp cũng thoải mái đưa cho cô, kết quả gửi lời mời kết bạn WeChat lại không đồng ý.
Xem ra, cô đã gặp phải một sự từ chối khéo léo nhưng kiên quyết.
Lần đầu gặp mặt thuận lợi làm cho mấy ngày nay cô có chút lâng lâng, tưởng rằng chinh phục anh không khó, không ngờ anh chỉ thuận miệng qua loa với cô.
Khó trách trong giới có nhiều tiểu thư khuê các trăm phương ngàn kế tiếp cận anh nhưng không ai thành công. Người trong giới còn đều khen anh tính cách tốt, ai nấy đều bị chiêu thức này của anh làm cho mê mẩn.
Quý Nhiêu một tay chống cằm, tay còn lại gõ gõ giường, suy nghĩ kế hoạch tiếp theo.
Muốn chinh phục kiểu người giỏi trì hoãn như thế này, chắc chắn không hợp với cách tiếp cận quanh co, úp mở hay khiêu khích nửa vời. Cô càng phải trực tiếp hơn một chút.
***
Chín giờ tối, trăng thanh gió mát, ánh trăng mờ ảo trải khắp mặt đất. Tối nay Thương Ngôn Tân có một dạ tiệc. Sau khi kết thúc, anh rời phòng riêng, đi thang máy xuống lầu.
Kha Trạm đi theo sau Thương Ngôn Tân, cầm điện thoại liên hệ với tài xế, dặn tài xế đợi ở cửa khách sạn.
Vừa ra khỏi sảnh khách sạn, Thương Ngôn Tân đã thấy Quý Nhiêu đang đứng đón gió.
Cô mặc chiếc váy hai dây màu đỏ, hai sợi dây mảnh mai vắt trên vai, không thể che giấu bờ vai thon thả và xương quai xanh trắng nõn tinh xảo. Mái tóc đen dài hơi rối vì gió, trông như đã đứng đón gió rất lâu rồi.
"Anh Thương." Nhìn thấy anh, trên mặt cô lộ vẻ ngạc nhiên, bước về phía anh, ánh mắt sáng rỡ: "Hôm nay anh cũng dùng cơm ở đây sao? Thật trùng hợp quá."
Thương Ngôn Tân dừng bước, ôn hòa nói: "Tối nay có một bữa tiệc ở bên này. Sao cô Quý lại đứng ở ngoài?"
Quý Nhiêu thở dài, giọng nói đầy tủi thân: "Hôm nay tôi thảm vô cùng."
Cô gái ngước mắt lên, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào anh, như đang tố khổ, tủi thân vô cùng, dường như người khiến cô tủi thân chính là anh vậy.
Thương Ngôn Tân vẫn giữ vẻ mặt bình thản, anh hỏi: "Ai dám làm cô Quý phải chịu ấm ức?"
"Ấm ức thì cũng không đến nỗi." Quý Nhiêu nở nụ cười bất đắc dĩ: "Chỉ là bị cho leo cây thôi. Người bạn hẹn ăn cơm với tôi tối nay tạm thời có việc không đến được. Tài xế nhà tôi cũng có chút việc, không thể đến đón tôi. Đã muộn thế này, một cô gái như tôi gọi xe không an toàn. Muốn gọi bạn đến đón nhưng lướt qua danh bạ, giờ này mọi người đều bận, nhất thời không tìm được ai."
Vừa hay lúc này, một chiếc xe Rolls Royce màu đen từ từ ngừng bên cạnh bọn họ.
Quý Nhiêu ngạc nhiên: "Anh Thương, đây là xe của anh sao?"
Lời đã nói đến mức này, ý của cô đã rất rõ ràng, cô muốn đi nhờ xe của anh.
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: "Là xe của tôi."
Quý Nhiêu: "Có thể phiền anh Thương đưa tôi về nhà không?"
Thương Ngôn Tân không đáp lời, vòng qua người cô, đi đến ghế sau, mở cửa xe.
Khi Quý Nhiêu nghĩ mình bị từ chối thẳng thừng, thì thấy Thương Ngôn Tân nghiêng người, ánh mắt nhìn cô, ra hiệu bảo cô lên xe.
Quý Nhiêu cong khóe mắt, nhỏ giọng nói cảm ơn, đi đến trước mặt Thương Ngôn Tân, cúi người bước lên xe, ngồi vào trong.
Thương Ngôn Tân đóng cửa xe, vòng qua bên kia, lên xe.
Trước khi Thương Ngôn Tân ngồi vào xe, Quý Nhiêu duỗi tay vuốt lại tóc và váy. Chiếc váy của cô rất ngắn, khi đứng váy chỉ trên đầu gối khoảng mười phân, khi ngồi xuống thì váy co lên ngắn hơn, để lộ đôi chân dài trắng nõn, thon gọn.
Tầm mắt Thương Ngôn Tân lướt qua người cô, dặn dò tài xế đang quay đầu hỏi nơi đến: "Ngự Sơn Trang Viên."
Ngự Sơn Trang Viên là địa chỉ biệt thự nhà họ Quý.
Giờ này cô ngồi xe anh về nhà, tất nhiên sẽ gây sự chú ý của người nhà. Trước khi chinh phục được anh, cô không thể để ba và Trần Nhã Như phát hiện cô đang phá hỏng kế hoạch của họ.
"Tối nay tôi không về Ngự Sơn Trang Viên, đưa tôi đến Nguyệt Chiêu Loan đi."
Nguyệt Chiêu Loan là căn hộ của Quý Nhiêu ở khu trung tâm kinh tế.
Thương Ngôn Tân không hỏi gì thêm, bảo tài xế làm theo lời cô, đi về Nguyệt Chiêu Loan.
Chiếc xe ổn định lăn bánh trên đường. Thương Ngôn Tân dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh vào nhau đặt trên đùi, từ khi lên xe mắt vẫn luôn nhìn thẳng phía trước, không hề liếc nhìn cô một chút nào.
Cũng không biết là cô không có chút hấp dẫn nào với anh, hay là anh thật sự là người phẩm hạnh tốt đẹp, chính nhân quân tử.
Dù là điều nào đi nữa thì cũng kích thích tâm lý muốn chinh phục của Quý Nhiêu.
Trong xe có bốn người nhưng hoàn toàn im lặng.
Ánh mắt Quý Nhiêu xoay chuyển, nói với Kha Trạm ngồi ở vị trí ghế phụ: "Trợ lý Kha?"
Kha Trạm nghe tiếng, quay đầu nhìn Quý Nhiêu: "Cô Quý."
Quý Nhiêu: "Tôi có thể hỏi anh một câu không?"
Kha Trạm không trả lời ngay mà nhìn về phía Thương Ngôn Tân, thấy ông chủ khẽ mím môi, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì mới cười đáp lời Quý Nhiêu: "Cô Quý khách sáo rồi, có câu hỏi gì cô cứ hỏi."
"Lịch trình của sếp Thương nhà các anh có phải rất bận không?" Quý Nhiêu quay đầu, ánh mắt nhìn về phía Thương Ngôn Tân ở bên cạnh.
Thương Ngôn Tân vững vàng như núi, tầm mắt vẫn không nhìn cô, giống như không nghe ra câu hỏi của cô có liên quan gì đến anh vậy.
Kha Trạm cười cười, nói: "Đúng vậy."
Quý Nhiêu: "Tôi muốn mời anh ấy đi ăn, đợi khi nào anh ấy rảnh sẽ chủ động liên lạc với tôi có phải là rất khó đợi được không?"
Lông mày Thương Ngôn Tân hơi động.
Kha Trạm đã nhìn ra, cô Quý này muốn hẹn ông chủ của anh ta ăn cơm, nhưng bị ông chủ lấy lý do tạm thời không rảnh để uyển chuyển từ chối. Tưởng nghe lời là đợi ông chủ của anh ta rảnh sẽ liên hệ với cô, ai ngờ đợi mãi không được, trong lòng rất không vui, nên đến đòi giải thích.
Nếu trực tiếp chất vấn ông chủ trước mặt anh ta và tài xế, ông chủ sẽ không khỏi cảm thấy mất mặt, mất đi thiện cảm với cô, thế nên cô đành tìm anh ta làm công cụ.
Kha Trạm ung dung thong thả: "Lịch trình của sếp Thương đã kín mít, khoảng thời gian gần đây chắc là không có thời gian rảnh."
Quý Nhiêu thuận theo lời anh ta: "Tôi đúng là hỏi cũng bằng thừa. Sếp Thương quản lý cả tập đoàn Thương thị, thanh danh hiển hách, người muốn mời sếp Thương ăn cơm chắc phải xếp hàng dài đến tận nước Pháp, làm sao có thể có thời gian rảnh. Xem ra tôi muốn hẹn sếp Thương ăn cơm, chỉ đợi thôi không được. Hay là tôi ghi tên vào danh sách ở chỗ trợ lý Kha đi, chỉ là không biết, bây giờ đã xếp đến số bao nhiêu rồi?"
Kha Trạm cạn lời, nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Không đợi Thương Ngôn Tân nói, trong mắt Quý Nhiêu tràn đầy ý cười, bỗng nhiên chuyển chủ đề: "Mùi gì vậy, thơm quá?"
Cô hít hít mũi, giả vờ men theo hương thơm nhích dần về phía Thương Ngôn Tân, tò mò hỏi: "Hình như là mùi trên người anh Thương, thơm quá, tối nay anh Thương dùng nước hoa gì vậy?"
Khoảng cách kéo gần, ánh mắt Thương Ngôn Tân lướt qua gò má cô, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng ẩn chứa ý cười: "Cô Quý ngửi nhầm rồi, tôi không dùng nước hoa."
"Sao có thể." Ánh mắt Quý Nhiêu kinh ngạc mở to hơn mấy phần: "Tôi ngửi rồi, rõ ràng là mùi thơm trên người anh Thương."
Cô hít hít mũi, bỗng nhiên cúi người lại gần anh, môi kề sát cổ anh.
Hơi thở ấm áp lập tức thoảng qua mũi anh, một mùi hương nhàn nhạt đưa đến chóp mũi anh.
Hơi thở của Thương Ngôn Tân khẽ khựng lại, anh nghiêng người về phía sau, khéo léo tránh khỏi môi cô. Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt như cười như không, giọng điệu ôn hòa nhưng lại xa cách, thoáng lộ vẻ uy áp: "Cô Quý, ngồi cho vững."
Trong lòng Quý Nhiêu bỗng nhiên căng thẳng, như có cảm giác áp lực nặng nề bao phủ cô. Hàng mi không kìm được mà khẽ run run, bừng tỉnh nhớ ra, người đàn ông trước mặt này, lớn tuổi hơn cô, hô mưa gọi gió trên thương trường, là người nắm quyền gia tộc họ Thương, tất nhiên không thể dịu dàng tốt tính như anh thể hiện ra bên ngoài. Nếu như không cẩn thận giẫm vào giới hạn cuối cùng của anh... Mũi tên đã rời cung, không thể quay lại. Quý Nhiêu chần chừ một chút, nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, cong khóe môi, cười đến cong cả khóe mắt, dường như không phát hiện hành động vừa rồi của mình như là muốn nhân cơ hội anh không phòng bị mà trộm hôn anh. Đôi mắt tràn đầy vẻ đơn thuần vô tội, cô đàng hoàng ngồi thẳng lại, chớp chớp đôi mắt đào hoa xinh đẹp, ánh mắt lấp lánh: "Anh Thương đừng lừa tôi. Tôi thật sự rất thích mùi hương trên người anh, anh làm ơn nói cho tôi biết anh mua ở đâu đi."
Thương Ngôn Tân cụp mi nhìn cô, tính tình tốt đã khôi phục lại: "Tôi không dùng nước hoa."
Quý Nhiêu không tin, vẫn không bỏ qua mà nói: "Sao có thể, anh Thương lừa người khác à, trên người anh thơm như vậy, sao có thể không dùng nước hoa chứ."
Kha Trạm bừng tỉnh khỏi sự sững sờ, ngắt lời, nói hộ ông chủ: "Cô Quý, sếp Thương của chúng tôi không dùng nước hoa, tôi chưa từng ngửi thấy mùi hương nào trên người anh ấy cả."
Quý Nhiêu không tin, nhìn anh ta: "Anh không ngửi thấy mùi hương trên người anh Thương sao?"
Kha Trạm lắc đầu: "Không ngửi thấy."
Quý Nhiêu mơ hồ, tự lẩm bẩm: "Vậy sao mình lại ngửi thấy trên người anh Thương thơm như vậy nhỉ, lẽ nào mũi mình có vấn đề gì à?"
Cô lo lắng che mũi.
Thương Ngôn Tân vẫn thản nhiên nhìn cô biểu diễn, chờ xem cô muốn dùng chiêu trò gì.
"Không được, tôi phải tra xem."
Quý Nhiêu cầm điện thoại, mở trình duyệt Baidu, vừa gõ câu hỏi vừa lẩm bẩm: "Tại sao con gái lại ngửi thấy trên người đàn ông rất thơm?"
Một lát sau, trên mặt Quý Nhiêu lộ ra biểu cảm bỗng nhiên hiểu ra, thở phào nhẹ nhõm nói: "Thì ra là vậy, khó trách mình có thể ngửi được mùi thơm, còn anh Thương và trợ lý Kha thì không ngửi thấy."
Kha Trạm lặng lẽ lấy điện thoại ra, tìm câu trả lời, liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái, rồi cúi đầu cười cười.
Thương Ngôn Tân không bận tâm đến màn kịch của Quý Nhiêu, nhắm mắt nghỉ ngơi chút.
Quý Nhiêu thấy vậy, yên tĩnh ngồi bên cạnh, thức thời không lên tiếng quấy rầy anh.
Xe xuống khỏi cầu vượt, không bao lâu thì đến Nguyệt Chiêu Loan.
Trước khi Quý Nhiêu xuống xe, cô cảm ơn Thương Ngôn Tân: "Anh Thương, hôm nay cảm ơn anh đã đưa tôi về, tạm biệt."
Nói xong, cô nhanh nhẹn xuống xe, không hề dây dưa, cười vẫy vẫy tay với Thương Ngôn Tân trong xe, rồi xoay người đi bộ vào khu chung cư.
Bóng người mảnh khảnh thoáng chốc đã biến mất khỏi tầm mắt. Kha Trạm liếc nhìn biểu cảm trên mặt sếp từ trong gương chiếu hậu rồi cười đầy ẩn ý.
Thương Ngôn Tân liếc nhìn anh ta một cái, nhàn nhạt nói: "Cậu cười cái gì?"
Kha Trạm thu lại biểu cảm trên mặt, đưa điện thoại cho anh: "Sếp Thương, tôi vừa mới tra nguyên nhân cô Quý cảm thấy người anh rất thơm, anh xem xem."
Thương Ngôn Tân nhận điện thoại, lướt nhìn màn hình.
Kết quả tìm kiếm hiển thị: "Nếu như người con gái cảm thấy trên người đàn ông rất thơm, chứng tỏ cô ấy ngửi thấy mùi hương cơ thể của người đàn ông, và thích người đàn ông đó."
***
Tác giả có lời muốn nói:
Nghe nói khi con gái có hảo cảm với con trai, thích đối phương thì có thể ngửi được mùi hương cơ thể của đối phương, sẽ rất thích ngửi mùi hương trên người đối phương, có điều Nhiêu Nhiêu nói trên người sếp Thương thơm, là nói lung tung, em ấy chỉ thả thính tán tỉnh mà thôi.