Xinh Đẹp - Quân Lai
Quý Nhiêu: "Cơ Bắp Quả Nhiên Săn Chắc!"
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối nay Quý Nhiêu định ở lại Nguyệt Chiêu Loan. Cô mở cửa, thay dép, ném túi xách lên ghế sofa, vừa định vào bếp rót một cốc nước thì điện thoại của ba cô gọi đến. Ông nói có chuyện muốn bàn với cô và hỏi mấy giờ cô về nhà.
Mấy ngày nay Quý Nhiêu vẫn ở nhà sau khi về nước, cô không biết ba mình muốn nói chuyện gì. Trong điện thoại ông không hé răng nửa lời. Suy nghĩ một chút, Quý Nhiêu quyết định quay về Ngự Sơn Trang Viên và gọi tài xế đến đón.
Một tiếng sau, Quý Nhiêu về đến Ngự Sơn Trang Viên.
Trong phòng khách không có người, Quý Nhiêu đi lên tầng hai, thấy phòng sách vẫn sáng đèn. Cô bước đến gõ cửa phòng.
Quý Hồng Chấn đang xem báo cáo, ngẩng đầu thấy Quý Nhiêu đứng cạnh cửa, cười hỏi: "Về rồi đấy à?"
"Sao muộn thế này rồi mà ba vẫn còn làm việc?" Quý Nhiêu bước đến bên cạnh Quý Hồng Chấn, giọng có chút không hài lòng: "Con đã nói với ba bao nhiêu lần rồi, sức khỏe là quan trọng nhất, ba đừng có vì công việc mà không biết quý trọng sức khỏe của mình."
Quý Hồng Chấn rất thích thú với sự quan tâm của con gái, ông nghiêng mặt nhìn Quý Nhiêu nói: "Sắp xem xong rồi, đợi chút nữa ba sẽ đi nghỉ ngơi."
Quý Nhiêu lấy điện thoại xem giờ, nói: "Bây giờ đã là mười giờ năm mươi phút rồi, trước mười một giờ rưỡi ba nhất định phải nghỉ ngơi."
"Được, được được, trước mười một giờ rưỡi nhất định nghỉ ngơi." Quý Hồng Chấn ra vẻ bó tay với Quý Nhiêu, giơ tay chỉ chỉ vào cô, cười vui vẻ nói: "Con bé này, cứ thích quản ba."
"Không phải con quản lý gì ba, mà là lo lắng cho sức khỏe của ba." Quý Nhiêu kéo ghế đến bên cạnh ông rồi ngồi xuống, ôm cánh tay ông, nghiêng đầu tựa vào vai ông: "Ba là ba của con, là người đã ban cho con sinh mệnh này. Trên thế giới này, ba và mẹ là người quan trọng nhất với con, con không quan tâm ba thì quan tâm ai đây?"
Nụ cười trên mặt Quý Hồng Chấn càng tươi tắn hơn.
"Đúng rồi, ba, không phải ba nói có chuyện muốn nói với con sao?" Quý Nhiêu ngẩng đầu khỏi vai ông, nhìn ông.
Quý Hồng Chấn nói: "Mấy ngày nay con ở bên ngoài, có gặp qua đại thiếu gia nhà họ Lâm chưa?"
"Đại thiếu gia nhà họ Lâm?" Quý Nhiêu suy nghĩ một lát, hỏi: "Mấy ngày trước con từng gặp một lần trong tiệc rượu, sao ạ?"
Quý Hồng Chấn: "Hôm nay ba gặp được chú Lâm, chú ấy nói với ba là mấy ngày trước, đại thiếu gia nhà ông ấy nhìn thấy con trong tiệc rượu, sau khi về nhà thì nói với người nhà muốn người lớn ra mặt sắp xếp để được xem mắt với con, con thấy thế nào?"
Quý Nhiêu kiên quyết lắc đầu: "Con thấy chẳng có gì tốt."
Đại thiếu gia nhà họ Lâm này Quý Nhiêu có ấn tượng. Mấy ngày trước cô tình cờ gặp anh ta trong tiệc rượu, anh ta lấy cớ hai nhà Quý Lâm có giao dịch làm ăn, xin WeChat của cô. Tối hôm đó về nhà, đối phương đã gửi tin nhắn tỏ tình cho cô, lúc đó cô đã từ chối rồi.
Người theo đuổi bị cô từ chối rất nhiều. Sau khi từ chối người ta rồi thì cô quẳng chuyện này ra sau đầu. Không ngờ đối phương bị cô từ chối rồi, còn về nhà nhờ người lớn trong nhà nói chuyện với ba cô, muốn được xem mắt.
"Ba lại thấy đại thiếu gia nhà họ Lâm không tệ." Quý Hồng Chấn lấy một bức ảnh của đại thiếu gia nhà họ Lâm từ trong ngăn kéo ra, phân tích cho Quý Nhiêu nghe: "Cậu ta lớn hơn con ba tuổi, dung mạo đoan chính, là người thừa kế đời này của Lâm gia, từ nhỏ đã được tập trung bồi dưỡng, trẻ tuổi tài năng."
Lâm gia và Quý gia không quá khác biệt. Khách quan mà nói, đại thiếu gia nhà họ Lâm quả thật là một đối tượng liên hôn khá phù hợp.
Nhưng Quý Nhiêu không có chút hứng thú nào với anh ta, đặc biệt là có Thương Ngôn Tân tài giỏi như vậy. Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như âm thầm đưa mối hôn nhân tốt nhất cho Quý Tư Nhu, lại ra vẻ muốn tốt cho cô mà giới thiệu đối tượng xem mắt khác, Quý Nhiêu chỉ thấy thật nực cười.
"Con vừa mới tốt nghiệp, vẫn còn nhỏ, tạm thời chưa nghĩ đến chuyện hôn nhân đại sự."
Quý Hồng Chấn cười nói: "Chỉ là đi gặp mặt, nói chuyện. Nếu như hợp nhau, hai đứa cứ thử yêu đương trước, đợi đến khi con muốn kết hôn thì mới kết hôn, ba không thúc giục con."
Quý Nhiêu nhận bức ảnh của đại thiếu gia nhà họ Lâm từ trong tay Quý Hồng Chấn, chống cằm suy tư: "Xem ra ba rất ưng ý với đại thiếu gia Lâm này."
Quý Hồng Chấn nói: "Trong giới thượng lưu Bắc Thành, xứng với Quý gia chúng ta không có mấy nhà. Lâm gia không chỉ môn đăng hộ đối với Quý gia ta, đại thiếu gia Lâm còn là người thừa kế của Lâm thị, rất khó để tìm được người thích hợp hơn đại thiếu gia Lâm rồi."
Quý Nhiêu cầm bức ảnh xem xem, nói: "Ba nói không sai, đại thiếu gia Lâm này quả thật là người đàn ông có điều kiện rất tốt, cũng rất được các tiểu thư trong giới thượng lưu chào đón, chỉ tiếc là..."
Quý Nhiêu lắc lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối thở dài.
Quý Hồng Chấn hỏi: "Đáng tiếc cái gì?"
Quý Nhiêu nói: "Đáng tiếc anh ta không hợp với tiêu chuẩn chọn chồng của con. Dù ngoại hình cũng khá, nhưng không phải kiểu con thích."
Quý Hồng Chấn: "Nhiêu Nhiêu thích kiểu gì?"
Quý Nhiêu khẽ cong khóe mắt, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Quý Hồng Chấn: "Con muốn tìm một người giống như ba, bờ vai vững chãi, thân hình cao lớn. Đại thiếu gia Lâm này quá gầy."
Quý Hồng Chấn vui vẻ nói: "Chẳng phải bây giờ mấy đứa nhỏ như các con đều thích đàn ông hơi gầy sao? Ba thấy tỷ tỷ con xem phim, thích những nam minh tinh đều là kiểu người gầy gầy cao cao."
Quý Nhiêu nói: "Con không thích kiểu vậy, con thích kiểu người cao lớn vạm vỡ như ba. Nếu con tìm bạn trai nhất định sẽ tìm người có dáng người giống ba."
Quý Hồng Chấn tươi cười đầy mặt: "Dáng người của người trẻ tuổi không thể sánh bằng đàn ông tầm tuổi ba. Khi ba còn trẻ cũng gầy lắm, thân hình của đại thiếu gia Lâm không khác mấy so với lúc ba còn trẻ, đợi sau này kết hôn, sẽ dần dần vạm vỡ hơn."
Ông ta tiếp tục thuyết phục Quý Nhiêu đi xem mắt với đại thiếu gia Lâm.
Quý Nhiêu rất tiếc nuối nói: "Đáng tiếc gu thẩm mỹ của con bây giờ là kiểu người như ba. Con với anh ta xem mắt, chỉ có thể thấy bộ dạng hiện tại của anh ta."
Quý Nhiêu đặt bức ảnh lên bàn, giả vờ suy tư một lát, lắc lắc đầu: "Không được, không được, gầy quá, thật sự không hợp với tiêu chuẩn chọn chồng của con."
Quý Hồng Chấn bật cười, nói với giọng điệu đầy hàm ý: "Ba thấy đại thiếu gia Lâm là một chàng thanh niên khá tốt, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc."
Quý Nhiêu do dự: "Xem ra ba thật sự rất ưng ý với đại thiếu gia Lâm này, muốn anh ta làm con rể Quý gia chúng ta. Hay là... Hay là ba bảo tỷ tỷ đi gặp mặt anh ta đi? Tỷ tỷ lớn hơn con hai tuổi, càng hợp với đại thiếu gia Lâm hơn. Hơn nữa, tỷ ấy là tỷ tỷ, tỷ ấy còn chưa đính hôn, sao có thể đến lượt người làm muội như con chứ."
Quý Nhiêu giả vờ không biết Quý Hồng Chấn đang định gả Quý Tư Nhu liên hôn với nhà họ Thương.
Trong mắt Quý Hồng Chấn thoáng hiện vẻ không tự nhiên, ông ta khẽ ho một tiếng, nói: "Người đại thiếu gia Lâm thích là con."
Quý Nhiêu bĩu môi: "Con với anh ta không quen biết, chẳng qua chỉ gặp mặt một lần ở tiệc rượu. Nếu như anh ta chỉ nhìn trúng nhan sắc của con, thích con người con thì nên nghĩ cách theo đuổi con, để con làm bạn gái anh ta. Nhưng anh ta không theo đuổi đã về nhà nhờ người lớn trong nhà nói muốn xem mắt với con. Hai nhà Lâm - Quý có hợp tác kinh doanh, nhờ chú Lâm đứng ra nói chuyện xem mắt, chứng tỏ anh ta nhìn trúng thân phận của con, là muốn liên hôn với Quý gia chúng ta, nói gì mà thích con, chẳng qua chỉ là cái cớ thôi. Nếu như đã là liên hôn, chỉ cần là con gái Quý gia, đại thiếu gia Lâm cưới ai mà chẳng như nhau."
Quý Hồng Chấn bị những lời này của Quý Nhiêu làm cho chột dạ.
Ông ta từng dùng những lời này để thuyết phục Thương Ngạn Khâm cưới Quý Tư Nhu.
Thôi được rồi, chuyện liên hôn với Lâm gia không vội. Đợi chuyện của Tư Nhu và Thương gia xác định xong, rồi hãy bàn đến hôn sự của Nhiêu Nhiêu.
Quý Hồng Chấn trầm ngâm một lát, nói: "Thôi, nếu con tạm thời không muốn xem mắt, vậy chuyện này để sau này rồi tính."
Quý Nhiêu không lên tiếng đáp lại, mắt khẽ cụp xuống, thu lại vẻ châm chọc trong ánh mắt.
Chốc lát, Quý Hồng Chấn lại nói: "Tháng sau Tổng giám đốc Nhạc Trì sẽ được điều chuyển về tổng bộ. Ba muốn để con đến Nhạc Trì rèn luyện một thời gian. Có điều con mới vừa tốt nghiệp, kinh nghiệm còn ít ỏi, trực tiếp nhảy vào vị trí tổng giám đốc chắc chắn sẽ khiến các quản lý cấp cao bên tổng bộ không hài lòng, không phối hợp công việc với con. Phó tổng Lý của Nhạc Trì đã làm việc nhiều năm, ba định cất nhắc phó tổng Lý lên chức tổng giám đốc. Khoảng thời gian này con cứ thư thả trước, tháng sau đến Nhạc Trì, bắt đầu từ vị trí phó tổng, tiếp nhận công việc của phó tổng Lý, đi theo anh ta học tập."
Nhạc Trì là một công ty cổ phần thuộc Quý gia, chuyên về quần áo, giày thể thao và các sản phẩm liên quan, do Quý Hồng Chấn phụ trách.
Quý Nhiêu không có ý kiến gì về sự sắp xếp này, cười tươi rói nói: "Con nghe ba sắp xếp."
***
Ngày hôm sau là thứ Bảy. Quý Nhiêu mở mắt ra, điện thoại nhận được vô số tin nhắn hẹn hò từ các tiểu thư trong giới. Giờ đây tâm trí cô chỉ hướng về Thương Ngôn Tân, trong đầu chỉ toàn nghĩ cách làm sao để cưa đổ Thương Ngôn Tân, cô kiên quyết từ chối hết lời mời của đám tiểu thư này.
Ăn sáng xong, không có chuyện gì làm, Quý Nhiêu về phòng ngủ, ngồi trên ghế sofa, trong đầu nhớ lại hai lần gặp Thương Ngôn Tân trước đó.
Hai lần gặp mặt, người đàn ông kia đều ấm áp như gió xuân, tạo cho người ta cảm giác dù làm gì trước mặt anh, anh cũng đều mỉm cười dung túng.
Nhưng lời mời kết bạn WeChat đã gửi đến bây giờ vẫn chưa có hồi âm, đủ để chứng minh, người đó đối với cô ôn tồn vui vẻ, chẳng qua là do thái độ đối nhân xử thế của anh. Trên thực tế, những trò vặt vãnh mà cô dùng trước mặt anh, e rằng trong lòng anh đều cảm thấy không đáng để tâm.
Bề ngoài nhìn ôn hòa dễ gần, nhưng thực tế lại rất giỏi ứng biến, tâm trí vững như bàn thạch, rất khó lung lay.
Làm sao mới có thể cưa đổ một người đàn ông bề ngoài ôn hòa nho nhã, nhưng nội tâm lại lạnh nhạt lý trí...
Suy tư hồi lâu, trong lòng Quý Nhiêu bỗng lóe lên một ý nghĩ. Nếu anh đã quen tươi cười nói chuyện trước mặt mọi người, vậy thì khi cô ở trước mặt anh, hãy khiêu khích một cách rõ ràng hơn một chút, nghĩ rằng anh cũng chẳng thể làm gì cô.
Dụ dỗ không dính mồi, vậy thì cô dứt khoát chủ động hơn một chút.
Quý Nhiêu cầm điện thoại lên gọi cho quản gia riêng của mình: "Chú Lưu, làm phiền chú liên hệ cho cháu một người môi giới nhà đất ở khu Bác Cảnh Công Quán."
***
Ba giờ chiều, mặt trời treo lơ lửng trên bầu trời xanh thẳm, không khí nóng bức.
Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng vừa đến sảnh ra vào thì nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh.
Tạ Tri Tụng đứng bên cạnh nhướng mày, cười liếc nhìn Thương Ngôn Tân: "Kia không phải là đại tiểu thư Quý gia không có hứng thú với cậu đó sao?"
Tạ Tri Tụng cố ý nhấn mạnh mấy chữ "không có hứng thú".
Thương Ngôn Tân không đáp lời, ánh mắt anh chạm phải ánh nhìn của Quý Nhiêu khi cô ngẩng đầu lên.
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng rực lên. Vốn chỉ là ôm tâm lý thử vận may xuống lầu đi vài vòng, không ngờ vận may lại tốt đến vậy.
Quý Nhiêu cầm ô che nắng, từ phía đối diện đi về phía Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng.
"Thương huynh, thật trùng hợp, không ngờ ở đây mà cũng gặp được huynh." Quý Nhiêu cười tươi tắn chào hỏi.
Thương Ngôn Tân mỉm cười nói: "Quý tiểu thư, thật trùng hợp."
Gặp nhau ngay dưới cửa nhà cũng được tính là trùng hợp lớn sao?
Ánh mắt Tạ Tri Tụng dò xét nhìn Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân, không biết hai người họ quen nhau từ khi nào. Tối đó ở Thủy Vân Các, khi vị đại tiểu thư Quý gia này và cô bạn nhắc đến Thương Ngôn Tân, rõ ràng là không quen biết anh ta.
Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, vị Quý tiểu thư này không chỉ quen thuộc với Thương Ngôn Tân mà còn "trùng hợp" đi đến dưới nhà Thương Ngôn Tân, chạm mặt với anh ta. Tạ Tri Tụng bỗng thấy thật thú vị.
Tầm mắt Quý Nhiêu chuyển sang Tạ Tri Tụng, hỏi Thương Ngôn Tân: "Vị này là?"
Không đợi Thương Ngôn Tân lên tiếng, Tạ Tri Tụng đã tự giới thiệu bản thân: "Tôi là bằng hữu của Ngôn Tân, Tạ Tri Tụng."
"Thì ra là bằng hữu của Thương huynh, chào Tạ huynh, ngưỡng mộ đã lâu, rất hân hạnh được làm quen với huynh." Quý Nhiêu khẽ cong mắt, ánh mắt sáng ngời: "Tôi là bằng hữu của Thương huynh, Quý Nhiêu."
Tạ Tri Tụng cong môi, cười tươi rói hơn cô, rất hứng thú trò chuyện với cô: "Chào Quý tiểu thư, trời nóng như vậy, sao Quý tiểu thư lại một mình xuống dưới lầu?"
Quý Nhiêu cười nói: "Tôi vừa mới về nước, ba tôi sắp xếp tôi đến một công ty của gia đình làm việc. Mấy căn hộ của tôi cách công ty quá xa nên đã liên hệ với bên môi giới, xem có căn hộ nào phù hợp gần công ty không. Vừa mới xem mấy căn hộ ở khu này, bên môi giới đã về rồi, tôi tiện đi dạo một vòng, xem xét cảnh quan khu chung cư."
"Quý tiểu thư muốn mua căn hộ ở đây sao?" Tạ Tri Tụng liếc về phía Thương Ngôn Tân: "Thật trùng hợp, tôi và Ngôn Tân đều sống ở đây."
Ánh mắt Quý Nhiêu bình thản: "Tôi vốn còn chưa xác định muốn mua căn hộ ở đây, nhưng vì có Thương huynh và Tạ huynh đều sống ở đây, vậy thì đương nhiên căn hộ ở chỗ này rất tốt, vậy tôi cũng sẽ mua căn hộ ở khu này."
Tạ Tri Tụng: "Đã có căn hộ ưng ý rồi sao?"
Quý Nhiêu gật đầu: "Có nhìn trúng một căn, đợi chính thức làm xong thủ tục, tôi và Thương huynh, Tạ huynh sẽ là hàng xóm rồi. Tôi vừa mới đến đây, sau này mong Thương huynh, Tạ huynh chiếu cố nhiều hơn."
Tạ Tri Tụng giơ tay khoác vai Thương Ngôn Tân, cười nói: "Đơn giản thôi, Quý tiểu thư là bằng hữu của Ngôn Tân, vậy cũng chính là bằng hữu của tôi, có chuyện gì cần tôi, cứ việc nói."
Quý Nhiêu: "Vậy tôi xin thêm WeChat của Tạ huynh được không?"
Tạ Tri Tụng sảng khoái đáp: "Được."
Tạ Tri Tụng cầm điện thoại, để Quý Nhiêu mở mã QR WeChat ra, quét mã kết bạn ngay tại chỗ.
Quý Nhiêu đồng ý lời mời kết bạn, thấy Tạ Tri Tụng dễ tính, thuận miệng hỏi: "Tạ huynh và Thương huynh chuẩn bị ra ngoài bàn chuyện làm ăn sao?"
Tạ Tri Tụng: "Không phải đi làm, bọn tôi ra ngoài thư giãn."
Quý Nhiêu cười nói: "Hôm nay là thứ Bảy, ngày nghỉ đúng là nên ra ngoài thư giãn. Tôi cũng định lát nữa tìm chỗ nào đó để vui chơi một chút."
Tạ Tri Tụng nhìn ra ý đồ của cô, hỏi: "Quý tiểu thư có muốn đi cùng chúng tôi không?"
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng rực lên: "Được chứ, Thương huynh và Tạ huynh muốn đi đâu?"
Tạ Tri Tụng: "Bọn tôi không có sắp xếp gì cụ thể, Quý tiểu thư có ý kiến gì không?"
Tạ Tri Tụng và Thương Ngôn Tân vốn định đi đến sòng bạc, có điều phòng riêng bên đó toàn là đàn ông, dẫn một cô gái nhỏ qua thì không tiện lắm.
Quý Nhiêu không hề khách khí, giả vờ suy tư một lát, đề nghị: "Đi đến trường đua ngựa thì sao ạ?"
Tạ Tri Tụng cười: "Ý hay đó, tôi và Ngôn Tân đều có ngựa nuôi ở trường đua ngựa, vừa hay qua đó thăm chúng một chút."
Đã đạt được mục đích, Quý Nhiêu nhìn về phía Thương Ngôn Tân, khẽ nhướng mi, kéo dài giọng: "Ý của Thương huynh thế nào?"
Thương Ngôn Tân cười cười: "Nghe Quý tiểu thư vậy."
Tạ Tri Tụng chỉ về chiếc xe ở chỗ đậu xe phía trước, nhìn Quý Nhiêu hỏi: "Quý tiểu thư đi cùng xe của bọn tôi, hay là...?"
Quý Nhiêu: "Tài xế của tôi đang đợi ở phía trước rồi, tôi sẽ đi xe của mình."
Quý Nhiêu gửi tin nhắn cho tài xế, tài xế lái xe đến. Đợi cô lên xe trước, Thương Ngôn Tân và Tạ Tri Tụng mới đi về phía xe ở bãi đậu xe.
Hai người đi một chiếc xe, không dùng tài xế. Tạ Tri Tụng lái xe, Thương Ngôn Tân ngồi ở ghế phụ.
Tạ Tri Tụng thắt đai an toàn, liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái, hỏi: "Cậu với cô gái nhỏ kia là thế nào?"
Thương Ngôn Tân lạnh nhạt nói: "Chẳng thế nào cả."
"Đừng có giả vờ, chẳng có gì mà trời nắng như thế này người ta lại cố ý chạy đến dưới lầu nhà cậu để vô tình gặp mặt?"
Thương Ngôn Tân nói: "Vấn đề này cậu nên hỏi cô ấy thì hơn."
Hai tay Tạ Tri Tụng đặt lên vô lăng, nhướng mày nói: "Thì cũng không cần hỏi, đợi lát nữa đến trường đua ngựa, xem cô ấy có thái độ gì với cậu thì sẽ biết tình hình thế nào."
Tay Thương Ngôn Tân đặt lên đầu gối, không đáp lời.
Hơn nửa tiếng sau, xe của Quý Nhiêu và Tạ Tri Tụng, Thương Ngôn Tân một trước một sau đến trường đua ngựa ở ngoại ô phía Tây.
Vào trường đua ngựa, nhân viên dẫn cả ba người đi thay đồ trước.
Phòng thay đồ nam nữ không ở cùng một chỗ. Quý Nhiêu thay bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ rực, từ trong phòng thay đồ đi ra, nhân viên làm việc chào đón hỏi: "Quý tiểu thư, cô muốn đi chọn ngựa sao?"
Quý Nhiêu đang định bảo cô ta dẫn mình đi tìm Thương Ngôn Tân thì từ bên trái truyền đến tiếng bước chân.
Quý Nhiêu liếc mắt nhìn sang, Thương Ngôn Tân dắt con tuấn mã trắng của mình đến. Anh mặc đồ cưỡi ngựa màu đen, thiết kế bó sát tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của anh, ưu nhã kiêu ngạo, có sức quyến rũ khiến người ta huyết mạch căng tràn, vô cùng cuốn hút.
Con ngựa anh dắt trong tay lông mượt óng ánh, bốn chân rắn chắc, vẻ ngoài thanh lịch.
Quý Nhiêu nhấc chân bước đến bên cạnh anh, giơ tay về phía con bạch mã. Trước khi ngón tay chạm đến lưng ngựa, như thể nhớ ra điều gì đó, đôi mắt đào hoa long lanh đầy tình cảm nhìn về phía Thương Ngôn Tân, chớp chớp mắt, xin phép anh: "Nhìn rất ưu nhã, cơ bắp săn chắc, tôi có thể sờ một chút được không?"
Thương Ngôn Tân tưởng cô muốn sờ ngựa, ánh mắt ôn hòa, cười nói: "Được."
Lời vừa dứt, giây tiếp theo, một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đã đặt vào ngực anh.
Lông mày Thương Ngôn Tân kinh ngạc khẽ giật.
Chưa đợi anh lên tiếng, bàn tay kia lại nhéo nhéo ngực anh, rồi vuốt ve từng chút một, từ từ.
"Quý Nhiêu."
Đôi mắt Thương Ngôn Tân sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, đáy mắt ẩn chứa sự thâm trầm.
Quý Nhiêu ngẩng đầu, đôi mắt trong veo đối diện với anh, cười rạng rỡ: "Oa, cơ bắp quả nhiên săn chắc."
Cô đâu có nói thứ cô muốn sờ là ngựa.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Quý Nhiêu: Tôi đã xin phép rồi mới sờ đó.