42. Chương 42

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân đến cạnh giường, xoa đầu cô, rồi hỏi lại: “Sao vậy?”
Quý Nhiêu hoàn hồn, cười nhẹ: “Không có gì ạ, chỉ là ở đây lâu rồi, nghĩ đến mai phải về Bắc Thành nên hơi không quen thôi.”
Quý Nhiêu tỏ vẻ thản nhiên.
Thương Ngôn Tân cười nói: “Vẫn chưa chơi đủ à.”
“Cũng không phải chưa chơi đủ.” Quý Nhiêu nghiêng người ôm lấy eo anh, tựa cằm lên ngực, ngẩng đầu nhìn anh: “Ở đây, chúng ta ngày nào cũng ở bên nhau, cảm giác rất thích.”
“Sau khi về, chúng ta cũng có thể như bây giờ.” Thương Ngôn Tân vuốt má Quý Nhiêu: “Em chuyển đến nhà anh, hoặc là, anh chuyển đến nhà em.”
Hiện tại, một người ở tầng trên, một người ở tầng dưới, ai chuyển đến nhà ai cũng như nhau.
Ý của anh đây là muốn sống chung với cô?
Vẻ mặt Quý Nhiêu khẽ sững sờ.
Nếu anh định sống chung với cô, chắc hẳn sẽ không còn định liên hôn với Quý Tư Nhu nữa đâu nhỉ?
Quý Nhiêu nhìn chằm chằm vào mắt Thương Ngôn Tân, ánh mắt anh không giống như đang giả bộ.
Nhưng Quý Tư Nhu lại rất chắc chắn nói ngày mai cô ta sẽ đính hôn với Thương Ngôn Tân, cô ta không có lý do gì mà bịa ra lời nói dối dễ dàng bị vạch trần này để khoe khoang trước mặt cô cả.
Lẽ nào ba cô cho rằng cô thật sự đang yêu đương với một boy phố, gọi điện thoại cô cũng không nghe máy, cho nên cố ý bảo Quý Tư Nhu gửi tin nhắn như vậy cho cô, để lừa cô về nhà họ Quý?
Trong lòng Quý Nhiêu rối như tơ vò, quyết định tạm thời án binh bất động, đợi đến ngày mai xem thử rốt cuộc mọi chuyện sẽ ra sao.
Có điều lúc này Thương Ngôn Tân đang đề nghị sống chung với cô.
Quý Nhiêu cười nói: “Hay là thôi đi, em nghĩ rồi, thấy chúng ta giờ sống lầu trên lầu dưới rất hay, khi anh nhớ em thì có thể đến nhà thăm em, em nhớ anh cũng có thể đến nhà anh.”
Cô cũng không có ý định ở mãi bên cạnh Thương Ngôn Tân, không cần thiết phải sống chung. Hơn nữa, sống chung đối với cô mà nói chẳng khác nào kết hôn, chỉ là thiếu giấy chứng nhận kết hôn mà thôi, cô cảm thấy mình sẽ không thích cảm giác đó.
Ánh mắt Thương Ngôn Tân dừng trên mặt cô: “Em không muốn sống cùng anh sao?”
“Giờ chúng ta đã sống ở lầu trên lầu dưới rồi, rất tiện mà.”
Thương Ngôn Tân nói: “Cho dù khoảng cách có gần đi nữa thì cũng vẫn là hai căn nhà.”
Quý Nhiêu: “Anh không cảm thấy sống như vậy rất gần, chỉ cần nhớ nhau thì lúc nào cũng có thể đến nhà nhau, nhưng lại vừa có thể giữ được một chút khoảng cách như vậy là vừa đẹp hay sao? Xa thương gần thường, nếu như không có chút khoảng cách, em nhiều khuyết điểm đến thế, sống lâu rồi chắc chắn anh sẽ ghét em.”
Thương Ngôn Tân nhéo tai cô, cười cưng chiều: “Làm gì có khuyết điểm nào, sao anh không thấy nhỉ.”
Quý Nhiêu dụi đầu vào ngực anh: “Đó là vì chúng ta vừa mới yêu nhau, khuyết điểm sẽ từ từ lộ ra.”
Thương Ngôn Tân nói: “Đây là suy đoán không hợp lý.”
Quý Nhiêu ngẩng đầu: “Đây là em đang phòng xa.”
Thương Ngôn Tân từ tốn nói: “Xem ra anh vẫn chưa làm em tin tưởng, em không tin anh sẽ không rời xa em dù bất cứ giá nào.”
Anh vuốt ve mặt cô, cười dịu dàng.
“Đương nhiên không phải là không tin anh.” Ngón tay Quý Nhiêu đặt lên mu bàn tay anh, gò má dụi vào lòng bàn tay anh, ánh mắt long lanh nhìn anh, vẻ vô tội pha chút hờn dỗi: “Anh nghĩ mà xem, bình thường khi em ở nhà không ra ngoài chắc chắn sẽ không trang điểm, có lúc lười biếng còn chẳng thèm rửa mặt. Nếu như hai chúng ta sống cùng nhau, mỗi ngày anh ở nhà đều có thể nhìn thấy em đầu bù tóc rối. Nhưng nếu như hai chúng ta sống riêng, khi anh đến tìm em, chắc chắn sẽ báo trước là anh sẽ đến, em sẽ nhanh chóng trang điểm thật xinh trước khi anh đến. Như thế mỗi lần anh nhìn thấy em đều là xinh đẹp đáng yêu, con gái làm đẹp là để người yêu ngắm nhìn, em không hy vọng ngày nào anh cũng nhìn thấy em với mặt mộc.”
Quý Nhiêu mím môi: “Bây giờ chúng ta vừa mới yêu nhau, đang là giai đoạn tình cảm đẹp nhất, là lúc em trẻ đẹp nhất, cho dù là mặt mộc cũng rất đẹp, tất nhiên anh không cảm thấy gì. Thế nhưng thời gian trôi dần, sau này có một ngày, em lớn hơn một chút, em sẽ già đi, không còn xinh đẹp hoàn hảo ngay cả khi để mặt mộc như bây giờ nữa, đến lúc đó dù anh không ghét em thì em cũng sẽ tự ti mặc cảm. Đây chính là tâm tư của con gái, đương nhiên anh không hiểu được.”
Mặt Quý Nhiêu đầy thành khẩn: “Nói chung là em quá thích anh, em không hy vọng anh nhìn thấy mặt không tốt của em, anh có thể hiểu cho em không?”
Ánh mắt Quý Nhiêu tràn đầy mong đợi chăm chú nhìn anh.
Ánh mắt này, giọng điệu này, cho dù là người đàn ông không thể hiểu cô cũng không thể nói là không hiểu được.
Thương Ngôn Tân cụp mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, nhìn thẳng vào mắt cô một lát, rồi chầm chậm nói: “Nghe có vài phần hợp lý.”
Quý Nhiêu cong cong khóe mắt: “Đương nhiên là hợp lý rồi, mỗi ngày phần lớn tâm tư của anh đều dành cho công việc, còn em thì sao, rảnh rỗi không có việc gì làm, chỉ tập trung vào chuyện yêu đương, mỗi ngày trong đầu đều suy nghĩ làm thế nào mới có thể để tình cảm của chúng ta luôn tốt đẹp như thế này.”
Thương Ngôn Tân khẽ cười, nhéo tai cô: “Đây là đang nói anh làm việc bận rộn không có thời gian quan tâm đến em sao?”
“Sao có thể chứ.” Quý Nhiêu chớp chớp mắt: “Anh là người làm chuyện lớn, tập đoàn Thương thị nuôi bao nhiêu nhân viên, là chén cơm của bao nhiêu người, là tổng giám đốc của Thương thị, chuyện của tập đoàn do anh phụ trách, tất nhiên trọng trách càng thêm nặng nề. Là bạn gái của tổng giám đốc, sao em có thể không hiểu chuyện mà không thông cảm vì công việc mệt mỏi của anh, mà còn than phiền anh không rảnh ở bên em. Cho nên, tình cảm của chúng ta, cần em phải quan tâm nhiều hơn một chút.”
Quý Nhiêu nắm lấy tay anh, nhéo ngón tay anh, tiện miệng hứa hẹn: “Anh cứ thoải mái phát triển sự nghiệp, đàn ông thì phải tập trung vào sự nghiệp, còn chuyện tình cảm nam nữ này cứ để em lo liệu, anh không cần bận tâm.”
Cô khéo ăn khéo nói, vẫn luôn nói chuyện ngọt như mía lùi.
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, nghiêng người hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô: “Nhiêu Nhiêu nhà chúng ta quan tâm chu đáo quá.”
Quý Nhiêu cười đưa tay ôm cổ anh, môi ghé sát tai anh, ánh mắt liếc nhìn gương mặt anh, cẩn thận quan sát biểu cảm của anh: “Em đăng ảnh anh gửi cho em lên newfeed, ba em nhìn thấy rồi, nghi ngờ em đang yêu một người nghèo, nên bảo em mai về nhà, chắc là muốn dạy dỗ em, ngày mai anh đi về nhà cùng em đi, làm chỗ dựa cho em.”
Thương Ngôn Tân khẽ cụp mắt, những nụ hôn nhẹ nhàng, dày đặc rơi trên má cô, nhất thời không đáp lời.
Trong lòng Quý Nhiêu thầm đánh trống ngực, cánh tay trên cổ anh lắc nhẹ, như đang nũng nịu thúc giục, tràn đầy mong chờ: “Có được không ạ, anh về nhà họ Quý với em?”
Thương Ngôn Tân không biết đang nghĩ gì, lại im lặng, sau đó mới đồng ý với cô: “Được.”
Có được lời nói của anh, Quý Nhiêu cười càng thêm rạng rỡ, trong lòng càng lúc càng chắc chắn Quý Tư Nhu nghe lời Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như nói muốn gả cô ta cho Thương Ngôn Tân, lấy cổ phần nhà họ Quý làm của hồi môn nên quá tự tin, cảm thấy mối liên hôn này đã chắc chắn, gấp gáp muốn khoe khoang với cô.
Mà Quý Hồng Chấn bảo cô về nhà, là cố ý ngầm đồng ý cho Quý Tư Nhu khoe khoang trước mặt cô, để cô biết rằng làm con gái nhà họ Quý phải ngoan ngoãn nghe lời, chấp nhận liên hôn do gia tộc sắp đặt thì mới có thể có tài sản phong phú làm của hồi môn.
Chỉ là bọn họ không ngờ đến, Thương Ngôn Tân - con rể quý trong lòng Quý Hồng Chấn và Trần Nhã Như, là thứ để Quý Tư Nhu khoe khoang lúc này đang nằm bên cạnh cô.
Nụ cười trong mắt Quý Nhiêu càng rạng rỡ hơn, nghĩ đến việc ngày mai cô dẫn Thương Ngôn Tân về nhà, sắc mặt của ba người Quý Hồng Chấn, Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu chắc chắn sẽ rất thú vị.
Máy bay cất cánh dưới ánh nắng ban mai, Quý Nhiêu ngồi bên cạnh Thương Ngôn Tân, suốt hành trình rất bình tĩnh, không hề nhắc đến chuyện Quý Tư Nhu nói hôm nay cô ta sẽ đính hôn với anh dù chỉ một lời.
Kết quả xấu nhất, có thể là Thương Ngôn Tân muốn báo thù cô, cố ý tỏ vẻ thâm tình với cô, sau đó ở trước mặt cô đính hôn với Quý Tư Nhu, tàn nhẫn “bỏ rơi” cô.
Đây là một trong những kết quả mà hôm qua cô và Tô Duyệt Nghiên nghiên cứu và thảo luận ra.
Tình tiết tay ba máu chó trong phim truyền hình thường diễn như vậy, nam chính vì trả thù nữ chính, đính hôn với người con gái khác ở trước mặt nữ chính. Mà nữ chính tận mắt nhìn thấy bạn trai giây phút trước vẫn còn ngọt ngào với mình, quay đầu đã đính hôn với người con gái khác, đau đớn tột cùng, như mất đi cả thế giới.
Có điều, thủ đoạn trả thù như thế này, đối với Quý Nhiêu mà nói thì quá nực cười.
Đàn ông là cái thá gì chứ, mất đi một người đàn ông là phải buồn đến chết đi sống lại à?
Quý Nhiêu cô không phải là kiểu nữ chính nhu nhược đau khổ vì tình yêu đó, trong điện thoại cô có ảnh cô và Thương Ngôn Tân hôn môi, nếu như Thương Ngôn Tân thật sự vì trả thù cô và những cổ phần mà Quý Hồng Chấn đã hứa cho Quý Tư Nhu, đính hôn với Quý Tư Nhu trước mặt cô, cô sẽ gửi những bức ảnh cô và anh hôn môi kia đến tất cả các cô gái, tiểu thư trong danh bạ WeChat của mình.
Để cho giới thượng lưu nhìn xem, Thương Ngôn Tân vừa yêu đương với em gái, lại vừa tham lam của hồi môn của chị gái, lựa chọn liên hôn với chị gái.
Hơn hai mươi năm trước, Quý Hồng Chấn ngoại tình nuôi tình nhân, có con riêng, hơn hai mươi năm sau, bỏ vợ bỏ con, vì con riêng của vợ bé mà lấy của hồi môn kếch xù làm mồi nhử, giúp đỡ con riêng cướp bạn trai của con gái vợ chính thức.
Nói chung, nếu như Thương Ngôn Tân dám đính hôn với Quý Tư Nhu để trả thù cô, vậy thì người mất mặt tuyệt đối không phải cô.
Máy bay xuyên qua tầng mây, càng lúc càng gần Bắc Thành, trong lòng Quý Nhiêu đã diễn ra mấy vở kịch gay cấn. Thương Ngôn Tân ở bên cạnh cô, bàn nhỏ trước mặt đặt một cuốn sách dày cộp về tài chính, anh quen dùng chút thời gian rảnh rỗi nhỏ lẻ để tích lũy kiến thức, vừa đọc, vừa cầm bút viết nhận xét của mình vào đó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Quý Nhiêu, quan tâm đến tâm trạng của bạn gái nhỏ, tránh để bạn gái nhỏ cảm thấy anh ở bên cạnh mà vẫn cô đơn lạc lõng.
Mà bạn gái nhỏ của anh bây giờ trong lòng đang thầm lóe lên vô số ý xấu xa.
Máy bay hạ cánh ở sân bay Bắc Thành, Thương Ngôn Tân có việc ở công ty nên từ sân bay về thẳng công ty, bảo Quý Nhiêu về Bác Cảnh Công Quán đợi anh trước.
Bốn rưỡi chiều, Thương Ngôn Tân đúng giờ quay về, cùng Quý Nhiêu đến nhà họ Quý.
Chiếc xe từ từ lái vào khu biệt thự Ngự Sơn Trang Viên, từ xa Quý Nhiêu đã nhìn thấy hai ba mươi chiếc xe dừng bên ngoài nhà họ Quý, một hàng dài đàn ông trẻ tuổi thân hình to lớn, mặc vest đen được huấn luyện nghiêm chỉnh đang khuân đồ vào nhà, trên mỗi thùng hàng đều dán chữ Hỉ màu đỏ.
Khung cảnh hoành tráng như vậy, quy mô như vậy, thật sự là sính lễ đính hôn của một gia tộc lớn như nhà họ Thương.
Lẽ nào, Thương Ngôn Tân thật sự muốn đính hôn với Quý Tư Nhu ngay trước mặt cô?
Hơn nữa, hôm nay Thương Ngôn Tân vừa đến sân bay đã nói với cô rằng công ty có việc, nói với cô như vậy, nhưng mà rốt cuộc là đến công ty giải quyết công việc, hay về nhà họ Thương chuẩn bị sính lễ, cô cũng đâu có biết được.
Tuy là anh đồng ý về nhà họ Quý cùng cô, nhưng bây giờ hai người cùng đến, vừa hay cũng là lúc sính lễ của nhà họ Thương được chuyển đến.
Quý Nhiêu nghiêng đầu nhìn Thương Ngôn Tân bên cạnh, sắc mặt anh ung dung, không hề có chút khác thường, khi ánh mắt cô nhìn sang, anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm đối diện với cô, khẽ cười.
Trong lòng Quý Nhiêu cười.
Giả bộ, còn giả bộ đúng không?
Đợi lát nữa vào nhà họ Quý, xem anh còn giả bộ như thế nào.
Từ trên xe bước xuống, Quý Nhiêu lập tức thân thiết ôm cánh tay Thương Ngôn Tân, cả người dựa vào anh, như muốn dính chặt vào người anh.
Người nhà họ Quý đang bận tiếp đãi khách khứa, không ai chú ý đến việc Quý Nhiêu về lúc này.
Bảo vệ của nhà họ Thương chuyển đồ vào xong, khi ra ngoài, nhìn thấy Thương Ngôn Tân ở ngoài sân, đồng loạt cung kính cúi người chào hỏi anh.
Cảnh tượng này, trong lòng Quý Nhiêu đã xác định, cô bị Thương Ngôn Tân trêu đùa rồi.
Đây chính là người nhà họ Thương đến đưa sính lễ.
Nụ cười trên mặt Quý Nhiêu không thay đổi, như không có chuyện gì mà khoác tay Thương Ngôn Tân đi vào trong, trong lòng sôi sục.
Vừa rồi ở bên ngoài, cô nhìn thấy xe của bác cả.
Lần này Quý Tư Nhu đính hôn, không chỉ có ba người nhà Quý Hồng Chấn, bác cả của cô và mấy vị chú bác có tiếng nói trong nhà họ Quý cũng đến, có thể thấy được sự coi trọng của hai nhà Thương - Quý đối với cuộc liên hôn này.
Cô muốn xem thử khi cô khoác tay bạn trai mình, cũng là “vị hôn phu” sắp đính hôn của chị gái đi vào, sắc mặt của mấy người họ sẽ ra sao.
Nếu như không phải hai tay ôm chặt cánh tay Thương Ngôn Tân, Quý Nhiêu thậm chí đã suy nghĩ lát nữa đi vào có cần quay video lại cảnh ba cô sắc mặt tái nhợt, kinh ngạc khiếp sợ rồi đăng lên không.
Nghĩ đến, những ông chú, ông bác của nhà họ Quý năm đó có thể dễ dàng tha thứ cho Trần Nhã Như dẫn theo Quý Tư Nhu đến khóc ở linh đường của ông nội, hôm nay nhất định cũng có thể chịu được việc cô khoác tay “vị hôn phu” sắp tới của Quý Tư Nhu, náo loạn lễ đính hôn của cô ta.
Hơn nữa, cô và Thương Ngôn Tân yêu nhau trước, Quý Tư Nhu và Thương Ngôn Tân đính hôn sau, cho dù cô làm chuyện điên cuồng gì, cũng là điều có thể tha thứ được.
Dù sao chuyện này, cô cũng xem như “người bị hại”.