43. Quyến rũ nhầm người

Xinh Đẹp - Quân Lai

Quyến rũ nhầm người

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khóe mắt Quý Nhiêu cong lên, nụ cười trên môi ẩn chứa vài phần châm chọc.
Phòng khách biệt thự nhà họ Quý đã chật kín người. Cha của Thương Ngạn Khâm vốn tính tình phóng đãng, lúc này không biết đang ở đâu với người tình mới. Ông ta hoàn toàn không quan tâm đến chuyện công ty nhà họ Thương, cũng chẳng đoái hoài gì đến con cái. Coi hôn nhân như trò đùa, số lần kết hôn đếm không xuể, hiển nhiên ông ta không hề để tâm đến chuyện đính hôn của con trai trưởng.
Ông cụ Thương "hận rèn sắt không thành thép", thương cháu trai trưởng có người cha không đáng tin cậy, đến chuyện hôn nhân của con cũng chẳng hỏi han. Hôm qua, ông đã bàn với Thương Ngôn Tân, muốn chú là Thương Ngôn Tân dẫn cháu trai đến nhà họ Quý cầu hôn, để nhà họ Quý hiểu rằng Thương thị rất coi trọng Thương Ngạn Khâm và mối liên hôn này.
Nhưng Thương Ngôn Tân lại từ chối với lý do không có mặt ở Bắc Thành. Không còn cách nào khác, ông cụ Thương đành phải tự mình đến nhà họ Quý một chuyến.
Vốn dĩ, ông không định đích thân đến. Nếu không phải vì cháu trai kiên trì, thật lòng ông không hài lòng khi con gái riêng nhà họ Quý gả vào nhà họ Thương.
Chỉ là Thương Ngạn Khâm nhiều năm bị người cha vô trách nhiệm là Thương Viễn Đạt bỏ rơi, mẹ anh ta cũng không có xuất thân hiển hách. Để danh phận của Thương Ngạn Khâm được danh chính ngôn thuận, mẹ anh mới miễn cưỡng làm phu nhân nhà họ Thương hơn một năm. Tất nhiên, với xuất thân của mình, anh ta chỉ có thể cưới một cô con gái riêng được cưng chiều hơn cả con gái chính thất như Quý Tư Nhu. Đây có lẽ là lựa chọn tốt nhất của anh ta rồi, dù thế nào cũng kiên quyết yêu cầu ông cụ Thương tác thành.
Ý anh ta đã quyết, ông cụ Thương cũng đành phải tác thành.
Cháu trai trưởng nhà họ Thương vì không được coi trọng mà phải hạ thấp mình kiên trì cưới con gái riêng. Nếu đến cả lễ đính hôn mà không có cha chú nào coi trọng, e rằng sẽ bị người đời chê cười. Ông cụ Thương suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định đích thân tới.
Phía nhà họ Quý nghe tin ông cụ Thương đích thân đến bàn bạc việc đưa sính lễ, nào dám làm qua loa. Hơn nữa, vì Quý Hồng Chấn đã cưới vợ bé về nhà, những thân thích lâu ngày không đến cũng đều có mặt.
Phòng khách vốn lộng lẫy và rộng rãi của nhà họ Quý bỗng trở nên chật chội. Nhà họ Thương coi trọng mối liên hôn này như vậy, Trần Nhã Như có thể nói là "mặt mày hớn hở", ngồi trên sofa, được một vòng chị em dâu thường ngày vẫn khinh thường bà ta chủ động bắt chuyện.
Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân bước vào phòng khách bằng cửa bên, nhưng bên trong không ai để ý đến hai người họ.
"Chú nhỏ, sao chú lại đích thân đến bàn chuyện hôn nhân của cháu?"
Người đầu tiên lên tiếng là Thương Ngạn Khâm, đang ngồi cạnh Quý Tư Nhu. Giọng nói vang dội của anh ta khiến ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng khách đều đổ dồn ra phía cửa. Khi thấy Quý Nhiêu khoác tay Thương Ngôn Tân, cả hai nhà Quý - Thương đều trợn mắt há hốc mồm.
Họ không hiểu, Quý Nhiêu càng không hiểu. Ánh mắt cô rơi trên người Thương Ngạn Khâm, vẻ mặt mờ mịt.
Đây không phải là... lễ đính hôn của Quý Tư Nhu và Thương Ngôn Tân sao?
Người này là ai?
Thương Ngạn Khâm thấy chú nhỏ đến, cảm thấy vừa được quan tâm lại vừa kinh ngạc. Sự chú ý của anh ta hoàn toàn đổ dồn vào Thương Ngôn Tân mà chưa kịp để ý đến cô gái đang khoác tay chú nhỏ của mình, một người con gái khác của nhà họ Quý - Quý Nhiêu. Anh ta cung kính đứng dậy, đi đến trước mặt Thương Ngôn Tân: "Chú nhỏ."
Ánh mắt Quý Nhiêu dán chặt vào mặt anh ta, rồi lại di chuyển giữa anh ta và Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân nhìn ánh mắt mờ mịt của cô, dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, liền lạnh nhạt giới thiệu: "Thương Ngạn Khâm, cháu của anh."
Quý Nhiêu: "..."
Thương Ngạn Khâm?
Cái tên này...
Quý Nhiêu nhanh chóng phản ứng lại, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc.
Đối tượng liên hôn mà cha cô nói với Trần Nhã Như trong phòng sách ngày đó, cứ "Ngạn Khâm Ngạn Khâm" mãi. Lúc ấy, cô vừa nghe Tô Duyệt Nghiên kể về Thương Ngôn Tân tài giỏi thế nào, được các tiểu thư danh giá Bắc Thành ái mộ ra sao. Cha cô và Trần Nhã Như lại vui sướng như thể tìm được người con rể giỏi nhất trên đời. Cô đứng ngoài cửa phòng sách nghe loáng thoáng họ gọi "Ngạn Khâm", theo bản năng liền cho rằng "Ngạn Khâm" trong miệng họ chính là "Ngôn Tân".
Ngôn Tân (yanjin) và Ngạn Khâm (yanqin), cách đọc của hai cái tên này khá giống nhau.
Thees nên cô đã nhầm Thương Ngạn Khâm thành Thương Ngôn Tân.
Cô... cô đã quyến rũ nhầm người rồi.
Hơn nữa, trước đó cô còn nói với Thương Ngôn Tân rằng cô tiếp cận anh vì anh sắp liên hôn với Quý Tư Nhu.
Khó trách lúc đó vẻ mặt của Thương Ngôn Tân lại "khó nói" như vậy.
Hóa ra trong lòng anh ta đang thầm cười nhạo cô là một cô bé "ngốc nghếch".
Nhà họ Thương không thể đặt tên bằng phiên âm khác sao? Sao tên của chú và tên của cháu lại giống nhau đến thế chứ?
Cô đã tốn bao nhiêu công sức mới tán đổ Thương Ngôn Tân, đắc ý kiêu ngạo, dương dương tự đắc kéo anh về nhà để "vả mặt" ba người Quý Hồng Chấn. Kết quả đến bây giờ, cô mới là trò cười lớn nhất của Bắc Thành.
Quý Nhiêu nhất thời cảm thấy như sét đánh ngang tai, tài ăn nói khéo léo, khả năng tùy cơ ứng biến thường ngày đều "bay lên chín tầng mây", cô sững sờ đứng yên tại chỗ.
Hai nhà Quý - Thương cũng trố mắt nhìn nhau. Hôm nay không phải là ngày đính hôn của cháu trai trưởng nhà họ Thương và đại tiểu thư nhà họ Quý sao?
Sao người chú là Thương Ngôn Tân lại khoác tay nhị tiểu thư nhà họ Quý?
Lúc này, Thương Ngạn Khâm cũng nhận ra Quý Nhiêu, vẻ mặt hơi sững sờ, vô thức hỏi: "Em hai, em và chú nhỏ của anh..."
Lời còn chưa dứt, ánh mắt lạnh nhạt của Thương Ngôn Tân liếc nhìn anh ta một cái, Thương Ngạn Khâm chợt hoàn hồn, đổi lời: "Thím..."
Một câu "thím nhỏ" nghẹn lại trong cổ họng.
Gọi là "thím nhỏ" cũng không thích hợp.
Chỉ thấy Thương Ngôn Tân với vẻ mặt bình tĩnh, dắt tay Quý Nhiêu đang ngẩn ngơ đi vào trong nhà.
"Đây là Quý Nhiêu." Thương Ngôn Tân dẫn Quý Nhiêu đến trước mặt ông cụ Thương, trịnh trọng giới thiệu: "Là bạn gái của con."
Trong lòng ông cụ vừa mừng vừa lo, vẻ mặt có phần nghiêm nghị.
Ông chỉ biết con trai út có bạn gái, nhưng lại không biết con dâu út tương lai là người nhà nào.
Con trai út năm nay đã gần ba mươi tuổi, bây giờ mới có bạn gái. Dù xuất thân thế nào ông cũng không để ý, hơn nữa ông tin vào ánh mắt của con trai út, người mà con trai út đã chọn, nhất định không tồi.
Nhưng ông cũng không ngờ rằng, con dâu út tương lai lại là em gái của cháu dâu, thế này chẳng phải loạn hết bối phận sao.
Quý Hồng Chấn hoàn hồn từ sự kinh ngạc, đứng dậy đi đến trước mặt Quý Nhiêu, vẻ mặt phức tạp: "Nhiêu Nhiêu, chuyện này là sao, con và sếp Thương, hai người..."
Nhất thời, ông ta cũng không biết phải nói gì.
Quý Nhiêu cụp đầu, vẻ mặt ủ rũ: "Ba."
Cô cũng không biết nên nói gì.
Thương Ngôn Tân nói thay cho cô: "Chú Quý, cháu là bạn trai của Nhiêu Nhiêu."
Thương Ngôn Tân khẽ mỉm cười, khiêm tốn và lễ độ.
Một câu "Chú Quý" này của Thương Ngôn Tân khiến Quý Hồng Chấn kinh ngạc hơn cả việc nhìn thấy con gái nhỏ khoác tay Thương Ngôn Tân bước vào.
Vốn dĩ, Thương Ngôn Tân là chú của con gái cả ông ta, ngang hàng với ông ta.
Bây giờ thì hay rồi, ông ta lại thành "chú" luôn rồi.
Ông ta muốn hỏi Quý Nhiêu rốt cuộc chuyện này là sao, nhưng ông cụ Thương vẫn đang ngồi đó. Dù chuyện có liên quan đến hai cô con gái của mình, ông ta cũng không thể lên tiếng trước.
Những người trong phòng khách sắc mặt khác nhau, đều chờ ông cụ Thương bày tỏ thái độ trước. Mối hôn sự hôm nay còn tiếp tục bàn bạc nữa hay không, sẽ bàn bạc thế nào? Hai nhà Thương - Quý đều là gia tộc lớn, chuyện rối loạn bối phận như thế này, nếu truyền ra ngoài chẳng phải sẽ thành trò cười sao.
Rất nhanh, những người không liên quan đều được mời sang phòng khác nghỉ ngơi.
Ông cụ Thương hỏi ý kiến nhà họ Quý về việc hai chị em cùng gả cho hai chú cháu nhà họ Thương.
Ông cụ Thương hỏi như vậy, thái độ đã rất rõ ràng: ông không đồng ý việc hai nhà kết hai mối hôn sự.
Trong hai mối liên hôn này, Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu, Thương Ngạn Khâm và Quý Tư Nhu, chỉ có một đôi được tác thành.
Thương Ngôn Tân là người nắm quyền nhà họ Thương, dường như không cần phải lựa chọn, trong lòng Quý Hồng Dương và Quý Hồng Chấn đều đã có đáp án.
Liên hôn giữa hai nhà vốn là sự kết hợp lợi ích, đương nhiên phải chọn đối tượng liên hôn mang lại lợi ích lớn hơn cho nhà họ Quý.
Trần Nhã Như liếc nhìn chồng bên cạnh một cái là biết chuyện hôn nhân giữa con gái mình và nhà họ Thương hơn phân nửa đã bị Quý Nhiêu phá hỏng. Bà ta cố gượng cười, tranh thủ nói: "Đây là chuyện tốt mà, thân càng thêm thân."
Ông cụ Thương cầm ly nước, nhấp một ngụm rồi không lên tiếng đáp lại.
Trần Nhã Như lúng túng, biết ông cụ Thương phần lớn là không coi trọng mình, khẽ đẩy người chồng bên cạnh, ý bảo ông ta giải vây cho mình.
Quý Hồng Chấn nhíu mày, trong lòng thầm mắng Trần Nhã Như thiển cận.
Liên hôn với nhà họ Thương, chỉ cần một người con gái là đủ rồi. Ông ta không cần thiết phải đưa cả hai cô con gái ra. Để Nhiêu Nhiêu gả cho Thương Ngôn Tân sẽ mang lại lợi ích cho nhà họ Quý nhiều hơn rất nhiều so với việc Quý Tư Nhu gả cho Thương Ngạn Khâm. Nhà họ Quý sẽ phát triển thêm một bước, còn Nhu Nhu có thể tìm được đối tượng môn đăng hộ đối khác.
Vừa rồi, vì ông cụ Thương đích thân đến nhà cầu hôn, Trần Nhã Như đắc ý đến mức "mặt mày hớn hở", trước mặt Triệu Yến Ninh cũng không nhịn được mà khoe khoang. Lúc này, khi chuyện liên hôn gặp rắc rối, Triệu Yến Ninh lại được dịp xem kịch hay, âm thầm mỉa mai: "Em dâu, nếu như thân càng thêm thân, hai chị em cùng gả vào nhà họ Thương, sau này Tư Nhu gặp Nhiêu Nhiêu phải gọi bằng thím nhỏ đấy."
Sắc mặt Trần Nhã Như cứng đờ, bà ta thầm siết chặt lòng bàn tay.
Quý Tư Nhu cũng nhận ra hôn sự của mình sắp bị Quý Nhiêu phá hỏng. Cô ta vội vàng không ngừng kéo ống tay áo Quý Hồng Chấn, muốn ông phân xử cho mình. Nhưng Quý Hồng Chấn dường như không hiểu ám hiệu của cô ta, chỉ vỗ vỗ mu bàn tay cô ta, ý bảo cô ta im lặng.
Quý Tư Nhu trừng mắt nhìn Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu vẫn còn sững sờ, nhưng cô cũng hiểu, bây giờ hai nhà ngồi cùng nhau là để lựa chọn giữa hai mối liên hôn: cô và Thương Ngôn Tân, hay Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm.
Thật ra cô rất muốn nói, cứ để Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm kết hôn đi.
Cô không muốn kết hôn.
Nếu như ngay từ đầu cô biết đối tượng liên hôn của Quý Tư Nhu là Thương Ngạn Khâm, cô đã không "nóng đầu" mà một mực muốn quấy rầy mối liên hôn này. Dù Thương Ngạn Khâm là cháu trai trưởng của nhà họ Thương, nhưng những người cùng bối phận với anh ta quá nhiều, Thương Viễn Đạt cũng chẳng mấy quan tâm. Chỉ cần nhìn thân phận và địa vị của đối tượng liên hôn là có thể thấy Thương Ngạn Khâm thậm chí còn không bằng Lâm Uyên.
Dù sao thì Lâm Uyên cũng là người thừa kế của nhà họ Lâm.
Còn Thương Ngạn Khâm chỉ là một trong số rất nhiều người con của Thương Viễn Đạt, cha anh ta vẫn còn đang tiếp tục sinh thêm em trai, em gái cho anh ta nữa.
Cô đã hiểu lầm đối tượng liên hôn của Quý Tư Nhu là Thương Ngôn Tân, là Thương Ngôn Tân mà các tiểu thư danh giá Bắc Thành đều mơ ước, nên mới giận dữ bất bình mà muốn phá hủy mối liên hôn này.
Nhưng bây giờ nhìn thấy Quý Tư Nhu và Trần Nhã Như nôn nóng đến vậy, cố gắng hết sức bảo vệ hôn sự với Thương Ngạn Khâm, cô lại cảm thấy nhìn bộ dạng gấp gáp nhưng không thể vừa lòng của họ cũng rất thú vị.
Thế là cô hơi nhướng cằm, như không có chuyện gì mà xích lại gần Thương Ngôn Tân, nắm lấy tay anh, đắc ý nhướng mày với Quý Tư Nhu, trong mắt hiện rõ mấy chữ "tôi cố ý".
Quý Tư Nhu tức đến ngồi không yên, đang định chỉ thẳng vào mặt Quý Nhiêu mà mắng.
Quý Hồng Chấn thấy vậy, nhanh tay kéo cánh tay cô ta, giữ cô ta ngồi yên, rồi nhéo mạnh vào cánh tay cô ta, ý bảo cô ta im miệng.