45. Mưu Kế Của Quý Nhiêu

Xinh Đẹp - Quân Lai

Mưu Kế Của Quý Nhiêu

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông cụ Thương nói đến đó thì dừng lại.
Thương Ngôn Tân khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên, cười hỏi: “Ba, ba nghĩ hôm nay con đến đây để làm gì, chẳng lẽ, con đến là để phá hỏng hôn sự của Ngạn Khâm sao?”
Thương Ngôn Tân ngước mắt, đối diện với ánh mắt sắc bén của ông cụ Thương, trong đáy mắt thoáng hiện ý cười.
Ông cụ Thương như được toại nguyện, mặt mày hớn hở: “Sính lễ đã đưa đến rồi, vốn là để Ngạn Khâm cưới vợ. Giờ đổi thành con đính hôn thì không tiện dùng thẳng sính lễ của cháu con. May mà ba đã sớm chuẩn bị sính lễ cho con cưới vợ rồi. Vừa nãy ba đã dặn chú Trần cho người mang lên xe đưa sang đây ngay, con đã chuẩn bị những gì rồi?”
Thương Ngôn Tân bình thản đáp: “Đang trên đường đến.”
Trong một phòng sách khác, Quý Hồng Dương biết nếu để em trai mình mở lời trước, Trần Nhã Như nhất định sẽ làm loạn long trời lở đất với em trai, vì thế vừa đóng cửa, ông ta đã quả quyết tuyên bố: “Hôn sự của Tư Nhu và Ngạn Khâm sẽ hủy bỏ, Nhiêu Nhiêu và sếp Thương sẽ liên hôn.”
Lý do không cần nói nhiều, trong lòng mọi người đều đã rõ.
Quý Nhiêu vẫn còn đang suy nghĩ có nên để Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm đính hôn hay không, bởi vì một người cháu trai không quá có khả năng thừa kế gia tộc như vậy, thật sự không đáng để cô phải tốn hết tâm sức đi phá hoại cuộc hôn nhân này. Trần Nhã Như vừa nghe tin hủy bỏ hôn sự giữa Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm thì lập tức kêu la: “Nhu Nhu và Ngạn Khâm liên hôn là chuyện đã bàn bạc xong từ trước rồi, sính lễ cũng đã đưa đến rồi, cả gia đình đều đã nhìn thấy rồi. Bây giờ hủy hôn sự, nếu truyền ra ngoài, mặt mũi của Nhu Nhu còn đâu nữa?”
Quý Hồng Chấn nhìn bà ta đến cả anh cả cũng dám lớn tiếng, vội vàng kéo bà ta lại khuyên nhủ: “Anh cả quyết định như vậy là vì nghĩ cho nhà họ Quý, bà đừng có không biết lý lẽ. Người nhà họ Thương vẫn còn ở bên ngoài, các anh em họ cũng còn đang ở bên ngoài, bà nhỏ tiếng một chút, đừng để người khác nghe thấy.”
“Tôi không hiểu lý lẽ ư?” Trần Nhã Như vốn dĩ cũng không phải là quý phu nhân chuẩn mực gì, thủ đoạn chiếm chỗ vợ cả của bà ta cũng chẳng mấy vinh dự. Mấy năm nay bà ta cố làm ra vẻ phu nhân nhà giàu nhưng người trong giới lại chẳng ai coi trọng. Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc con gái tìm được mối hôn sự hợp ý, kết quả lại bị Quý Nhiêu phá đám, như sấm sét đánh ngang tai. Bà ta nào còn quan tâm đến thể diện phu nhân nhà giàu, chỉ muốn giành lại mối hôn sự này cho con gái bằng mọi giá.
“Hôn sự của Nhu Nhu đã đến giai đoạn đính hôn rồi, Nhiêu Nhiêu mới dẫn sếp Thương đến nhà. Cho dù hai đôi không thể cùng kết hôn thì theo thứ tự trước sau cũng không nên hủy hôn sự của Nhu Nhu.”
Quý Hồng Chấn: “Bà đừng có làm loạn, đây là vì lợi ích của nhà họ Quý.”
“Cái gì mà vì lợi ích của nhà họ Quý? Nhu Nhu không phải con cháu nhà họ Quý sao? Quý Hồng Chấn, Nhu Nhu không phải con gái của riêng tôi, ông có từng nghĩ đến không? Sính lễ của Nhu Nhu đã được đưa đến nhà rồi, lại chỉ vì Quý Nhiêu và sếp Thương yêu đương mà hủy hôn sự của Nhu Nhu, sau này Nhu Nhu còn mặt mũi nào gặp ai nữa?”
Quý Hồng Chấn nhíu mày, không đồng tình: “Chuyện liên hôn giữa nhà họ Quý và nhà họ Thương có lợi cho việc làm ăn của gia tộc, sau này sẽ tìm cho Nhu Nhu một người tốt hơn.”
“Tìm đâu ra người tốt hơn Thương Ngạn Khâm nữa?” Trần Nhã Như gần như hóa điên: “Nếu như ông có trách nhiệm như Thương Nguyên Đạt thì khi tôi mang thai Nhu Nhu đã cho tôi danh phận rồi, giống như Thương Nguyên Đạt vậy, mỗi đứa con từ khi sinh ra đã danh chính ngôn thuận, sao có thể để Nhu Nhu bị người ta cười nhạo là con riêng nhiều năm như vậy chứ. Nếu như con bé vừa chào đời đã được nuôi dưỡng trong nhà họ Quý, Nhu Nhu muốn tìm ai mà chẳng được, sao tôi phải cố chấp với mối hôn sự nhà họ Thương đến thế. Vẫn là do ông có lỗi với Nhu Nhu, để con bé bị người khác chê cười nhiều năm như vậy, bây giờ còn bắt con bé hủy hôn ngay trong ngày đính hôn vì cái lý do mà nếu truyền ra ngoài sẽ bị người khác cười rụng răng thế này, người làm ba như ông không thấy có lỗi với con gái sao?”
Quý Hồng Chấn bị những lời tố cáo như pháo liên thanh của Trần Nhã Như làm cho sững sờ.
Quý Nhiêu nghe xong thầm bật cười.
Thương Nguyên Đạt là kẻ phong lưu nổi tiếng ở Bắc Thành, cưới hết vợ này đến vợ khác, con cái thì sinh hết đứa này đến đứa nọ, rồi vứt cho người cha già nuôi dưỡng, không hỏi không thăm đứa con nào. Đây vẫn là lần đầu tiên cô nghe có người nói Thương Nguyên Đạt có trách nhiệm.
Triệu Yến Ninh ngồi trên ghế sofa, nắm tay Quý Nhiêu trong lòng, nói lời châm chọc Trần Nhã Như: “Chuyện Nhu Nhu là con gái riêng này cũng không thể trách mỗi chú hai. Khi cô và chú ấy ở bên nhau chẳng lẽ không biết chú hai đã có gia đình rồi sao? Nói cho cùng, là do cô muốn mượn con để giành giật danh phận nên mới làm khổ Nhu Nhu thành con riêng bị người đời khinh thường. Cũng khổ cho Nhiêu Nhiêu nhà chúng ta, vốn là con gái độc nhất của chú hai, lại không biết từ đâu nhảy ra một người con gái riêng, một gia đình đang yên lành bị người ta phá hoại tan tành.”
Sắc mặt Trần Nhã Như cứng đờ.
Quý Hồng Chấn cũng có chút ngượng ngùng, mắng Trần Nhã Như: “Cái gì mà con riêng với con không riêng, hai đứa con gái trong lòng tôi đều như nhau cả, đều là con gái của tôi. Bây giờ đang bàn chuyện liên hôn với nhà họ Thương, bà ở đây nhắc đến chuyện cũ làm gì?”
Triệu Yến Ninh lạnh nhạt nói: “Con riêng đều là do ba mẹ tạo nghiệp, trẻ con vốn vô tội. Nhu Nhu đã vào nhà này thì đó chính là con cháu nhà họ Quý. Người khác đối xử với Nhu Nhu thế nào trước không nói đến, nhưng chú hai đối xử với hai đứa nhỏ ra sao, tôi đều trông thấy hết; chưa từng vì Nhu Nhu là con riêng mà bạc đãi nó. Thế nhưng có người cả ngày cứ treo câu con riêng bên miệng, giống như làm con riêng là chuyện gì đó vinh hạnh lắm.”
“Được rồi, mỗi người bớt nói mấy câu đi.” Quý Hồng Dương nhíu mày: “Ông cụ Thương vẫn còn ở nhà họ Quý, mấy người là muốn nói chuyện xấu của nhà họ Quý ra ngoài cho ông cụ nghe, phá hủy cuộc liên hôn giữa hai nhà đúng không?”
Trong phòng thoáng chốc im lặng.
Trần Nhã Như không còn kêu la nữa, chỉ lạnh mặt nói: “Tóm lại, tôi không đồng ý hủy bỏ hôn sự của Nhu Nhu.”
Quý Hồng Dương nói với Quý Hồng Chấn: “Hồng Chấn, hai đứa đều là con gái chú, chú nói xem phải làm sao bây giờ?”
Quý Hồng Chấn đang định nói chuyện, Quý Tư Nhu bỗng nhiên chỉ về phía Quý Nhiêu nói: “Ba, Quý Nhiêu cố ý dẫn Thương Ngôn Tân đến, sao mà có chuyện trùng hợp như vậy chứ? Con và Thương Ngạn Khâm liên hôn, cô ta lại vừa khéo yêu đương với Thương Ngôn Tân. Chắc chắn là cô ta cố ý, muốn phá hoại chuyện hôn nhân của con.”
Ánh mắt của mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu vô tội chớp chớp mắt: “Sao em lại cố ý chứ, không phải em chỉ yêu đương thôi sao?”
Quý Tư Nhu chất vấn: “Trên thế giới có nhiều người như vậy, sao cô lại cứ nhất định phải yêu đương với Thương Ngôn Tân chứ?”
Quý Nhiêu buồn cười: “Em yêu đương với ai thì liên quan gì đến chị, sao mà em biết được chị sẽ liên hôn với Thương Ngạn Khâm chứ.”
Ánh mắt Quý Nhiêu nhìn về phía Quý Hồng Chấn: “Ba, mọi người lên kế hoạch liên hôn với nhà họ Thương từ khi nào vậy, sao không ai nói cho con biết?”
Quý Hồng Chấn chột dạ: “Chuyện này vẫn chưa xác định chính thức nên không nói cho con biết.”
Quý Nhiêu than thở: “Con với Thương Ngôn Tân đã yêu đương lâu lắm rồi. Nếu như sớm biết chị chuẩn bị liên hôn với Thương Ngạn Khâm thì con đã sớm nói chuyện con yêu đương với Thương Ngôn Tân cho mọi người, nếu vậy thì đã không xảy ra chuyện khó xử như ngày hôm nay.”
Quý Nhiêu tiếc nuối lắc đầu: “Chuyện này ồn ào như vậy, nếu truyền ra ngoài, chị sẽ bị người ta cười nhạo.”
Vẻ mặt Quý Nhiêu đầy lo lắng.
Quý Tư Nhu tức đến khó thở: “Cô bớt làm bộ làm tịch đi! Chắc chắn là cô biết trước chuyện tôi và Thương Ngạn Khâm liên hôn, mới cố ý đi dụ dỗ Thương Ngôn Tân. Cô và Thương Ngôn Tân căn bản yêu nhau chưa được bao lâu, lúc trước rõ ràng cô yêu đương với một tên ất ơ mà.”
Quý Tư Nhu nhớ đến cậu nhóc tóc vàng bên cạnh Quý Nhiêu cô ta gặp phải hồi ở trung tâm thương mại lần trước, mắt sáng lên: “Ba, bác cả, mới hôm trước Quý Nhiêu còn tay trong tay dạo trong trung tâm thương mại với một tên nào đó. Trong điện thoại con còn có ảnh chụp. Mới đây được bao lâu đã yêu đương với Thương Ngôn Tân rồi, còn không biết đã chia tay với tên kia chưa nữa. Nhỡ đâu cô ta một chân đạp hai thuyền, sếp Thương biết được không chừng sẽ giận cá chém thớt lên đầu nhà họ Quý chúng ta.”
Quý Hồng Dương cảnh giác: “Nhiêu Nhiêu, cháu đã chia tay với bạn trai cũ chưa?”
Thời bây giờ người trẻ tuổi yêu đương vài lần cũng không sao, nhưng nếu như cắm sừng Thương Ngôn Tân, vậy thì nhà họ Quý sẽ gặp phiền phức lớn rồi.
“Cháu làm gì có bạn trai cũ chứ ạ.” Quý Nhiêu tủi thân dựa vào lòng Triệu Yến Ninh: “Tên ất ơ mà chị nói là Tề Hành Châu, là cháu ngoại của Thương Ngôn Tân. Hồi nghỉ hè cậu ấy đến nhà Thương Ngôn Tân chơi, cháu và Thương Ngôn Tân dẫn cậu ấy đi dạo trung tâm thương mại, vừa đúng lúc bị chị bắt gặp. Chị cứ gọi người ta ất ơ nọ ất ơ kia, đi rêu rao khắp nơi là cháu yêu đương với một tên ăn chơi, lại còn chụp ảnh. Lẽ nào chị không nhìn ra Tề Hành Châu có mấy phần giống với Thương Ngôn Tân sao?”
Quý Hồng Dương và Quý Hồng Chấn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Quý Tư Nhu vốn cho rằng đã nắm được điểm yếu của Quý Nhiêu là có thể lật ngược ván cờ, không ngờ rằng tên ăn chơi mà cô ta dùng để cười nhạo Quý Nhiêu lại chính là cháu ngoại của Thương Ngôn Tân.
Vậy nên, Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân đã yêu nhau sớm như vậy rồi sao?
Không thể nào, sao lại có thể trùng hợp đến thế?
Quý Tư Nhu nghiêng đầu nhìn Trần Nhã Như, nóng lòng muốn mẹ mình nghĩ cách.
Quý Nhiêu áp khóe miệng cong cong lên: “Không sao đâu chị.”
Cô duỗi tay nắm lấy tay Quý Tư Nhu, an ủi: “Chị, đừng buồn, bác cả và ba quyết định như vậy là cân nhắc vì nhà họ Quý. Bác cả và ba vẫn thương yêu chị, chị nên hiểu cho nỗi khổ tâm của bác cả và ba, đừng có ghi hận hai người họ.”
Nhìn dáng vẻ hồn bay phách lạc của Quý Tư Nhu và Trần Nhã Như, tâm trạng Quý Nhiêu vui sướng.
Mặc dù quyến rũ nhầm người, nhưng hình như kết quả cũng khá tốt.
Chỉ là cô chỉ chọc tức hai mẹ con Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu, còn làm ba cô được lợi.
Thấy ông ta có vẻ rất vui.
Trong lòng Quý Nhiêu có chút tiếc nuối.
Hai nhà đã tự bàn bạc xong xuôi, lần nữa tụ tập ở phòng khách, ông cụ Thương cười híp mắt hỏi Quý Hồng Chấn: “Không biết nhà họ Quý các cậu cảm thấy, con trai và cháu trai của tôi, ai là người hợp làm con rể nhà họ Quý hơn?”
Ông cụ Thương cho nhà họ Quý đủ thể diện, Quý Hồng Chấn đáp lại với vẻ mặt vui vẻ: “Cho dù là sếp Thương hay là Ngạn Khâm đều là nhà họ Quý chúng tôi trèo cao. Vừa rồi tôi hỏi hai đứa nhỏ, Tư Nhu là chị gái bình thường vẫn luôn yêu thương em gái, lần này lựa chọn tác thành cho em gái.”
Đây đều là lời xã giao, ông cụ Thương chỉ muốn nghe kết quả.
“Vậy chính là để Nhiêu Nhiêu và Ngôn Tân nhà tôi kết thân.” Nụ cười của ông cụ càng sâu hơn: “Vậy thì bây giờ chúng ta tiếp tục, bàn chuyện đính hôn của Nhiêu Nhiêu và Ngôn Tân đi.”
Quý Nhiêu sững sờ.
Đính hôn ư?
Ngay bây giờ ư?
Ánh mắt Quý Nhiêu nhìn về phía Thương Ngôn Tân, trao cho anh một ánh mắt: “Ngôn Tân, hôm nay đã đính hôn có phải là quá vội vàng không? Sính lễ này vốn là để cho chị em mà.”
Cũng không thể để cô nhận sính lễ của Quý Tư Nhu được chứ.
Ông cụ Thương trả lời thay Thương Ngôn Tân: “Nhiêu Nhiêu yên tâm, sính lễ cưới vợ của Ngôn Tân, ta đã sớm chuẩn bị xong cho nó, đã bảo người đưa đến rồi, tuyệt đối không để con chịu thiệt.”
Quý Nhiêu nghẹn một tiếng: “Không… không phải chịu thiệt, mà là…”
Quý Nhiêu đến trước mặt Thương Ngôn Tân, kéo tay áo anh, ý muốn bảo anh nói vài câu.
Thương Ngôn Tân trông rất bất lực, ghé sát tai cô, nhẹ giọng nói: “Hôm nay ông cụ đến là để bàn chuyện cưới hỏi. Chúng ta hủy lễ đính hôn của Ngạn Khâm, ông cụ giận rồi.”
Ý ngoài lời, anh không dám phản kháng quyết định của ông cụ Thương.
Không thể trông cậy vào anh, Quý Nhiêu hít sâu một hơi, giả bộ bình tĩnh: “Chú Thương, con và Ngôn Tân đính hôn, có phải cần xem bát tự, tính ngày hoàng đạo không ạ? Hôm nay, có vẻ không thích hợp lắm thì phải?”
Không phải người nhà họ Thương rất để ý chuyện này sao? Sao có thể lấy ngày đính hôn của cháu làm ngày đính hôn cho chú được chứ.
Ông cụ Thương cất tiếng nói vang vọng, trách mắng: “Mới nhỏ tuổi, sao đã mê tín dị đoan rồi.”
Quý Nhiêu không kịp đề phòng, bị mắng đến hơi run rẩy.
Ánh mắt nghiêm túc của ông cụ Thương rơi vào mặt Quý Nhiêu, biết rõ tất cả, ông quắc mắt: “Nghe ý của con là đã làm loạn lễ đính hôn của cháu trai ta, lại còn không muốn chịu trách nhiệm với con trai ta sao?”
Quý Nhiêu bị dọa đến sững sờ, vô thức trốn phía sau Thương Ngôn Tân, dịch bước nhỏ về phía sau lưng anh, lắc lắc đầu, mím môi không dám lên tiếng.