46. Quý Nhiêu 'đòi' lời xin lỗi từ Ông cụ Thương

Xinh Đẹp - Quân Lai

Quý Nhiêu 'đòi' lời xin lỗi từ Ông cụ Thương

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông cụ Thương đột nhiên nghiêm nghị, đến cả Quý Hồng Chấn và Quý Hồng Dương cũng giật mình. Họ cứ ngỡ Quý Nhiêu thật sự vì muốn giữ hôn sự cho Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm mà không chịu đính hôn với Thương Ngôn Tân, thậm chí còn muốn chia tay anh. Quý Hồng Chấn vội vàng xin lỗi.
“Ông Thương đừng giận, Nhiêu Nhiêu nhà chúng tôi tuyệt đối không có ý không chịu trách nhiệm. Con bé tình cảm với chị gái rất tốt, thấy chị mình bị hủy hôn sự nên trong lòng tự trách và áy náy thôi.”
Quý Hồng Chấn thành thật nói: “Ông Thương cứ yên tâm, tôi đã hỏi Nhiêu Nhiêu rồi, tình cảm của con bé với sếp Thương kiên cố hơn vàng, khó lòng chia cắt. Chỉ là con bé không muốn chị gái đau lòng nên mới muốn hoãn lại hôm nay, chọn một ngày lành khác để đính hôn.”
Nói xong, ông ta lại liếc nhìn Quý Nhiêu một cái, ra hiệu cho cô đừng nói năng lung tung nữa, kẻo chọc giận ông cụ Thương.
Ông cụ Thương trầm giọng nói: “Đều là chị em trong một nhà, em gái tìm được mối hôn sự tốt, lẽ nào chị gái lại đau lòng? Chẳng lẽ là không muốn em gái mình được tốt hơn sao?”
Ông cụ Thương đột nhiên chĩa mũi nhọn về phía Quý Tư Nhu.
Quý Tư Nhu vốn vì hôn sự bị hủy mà vẻ mặt u ám. Lời nói của ông cụ Thương hướng về cô ta khiến ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô ta, vừa hay thấy cô ta mặt mày ủ rũ, ra vẻ không thể chịu được khi em gái mình tốt hơn.
Trần Nhã Như phản ứng nhanh, vội vàng chạm vào cánh tay Quý Tư Nhu, cười nói: “Đương nhiên Nhu Nhu vui mừng cho em gái rồi.”
Dù bà ta có làm ầm ĩ với Quý Hồng Chấn đến mấy, thì trước mặt ông cụ Thương cũng không dám lộ ra chút bất mãn nào.
Chỉ là Quý Tư Nhu không thể nhẫn nhịn được như bà ta. Việc cô ta âm thầm đứng một bên nhìn mọi người sắp xếp chuyện đính hôn của Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân đã là cực hạn rồi, dù thế nào cô ta cũng không thể gượng cười nổi. Cô ta lạnh mặt, ai cũng có thể nhìn ra là cô ta không vui.
Quý Hồng Chấn cũng khó giữ nổi sắc mặt.
Ông cụ Thương lạnh lùng nói: “Hai năm nay sức khỏe tôi không tốt, hôm nay cố gắng lắm mới đến được nhà họ Quý các cậu để ngỏ lời cầu hôn. Ngày khác tôi cũng không biết liệu cái thân già này có còn gắng gượng nổi không. Các cậu cho tôi một câu trả lời chính xác, rốt cuộc hôm nay nhà họ Quý có muốn kết thân không?”
Lời nói của ông cụ rất rõ ràng: Nếu nhà họ Quý muốn liên hôn với nhà họ Thương thì phải đính hôn ngay hôm nay. Qua ngày hôm nay, nhà họ Quý có muốn liên hôn với nhà họ Thương cũng không còn cơ hội nữa.
Quý Hồng Chấn vội vàng nói: “Muốn, muốn, đương nhiên là muốn! Có thể kết thân với nhà họ Thương là vinh dự của nhà họ Quý chúng tôi. Chọn ngày không bằng ngay ngày hôm nay, chúng ta sẽ đính hôn luôn!”
Ông cụ Thương mím môi, ánh mắt nặng nề lần nữa rơi vào Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu cúi đầu, trông như bị dọa sợ, mím môi không nói lời nào.
Bàn tay to lớn ấm áp của Thương Ngôn Tân nắm lấy tay cô, ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay cô như an ủi, rồi nói với ông cụ Thương: “Ba, việc con và Nhiêu Nhiêu cùng đến đây là ý của con. Trước đó Nhiêu Nhiêu không hề biết chuyện Ngạn Khâm sẽ đính hôn với chị cô ấy, còn con thì đã sớm biết hôm nay Ngạn Khâm sẽ đính hôn với chị của Nhiêu Nhiêu. Con sợ sau khi hai người họ đính hôn, ba sẽ không đồng ý chuyện của con và Nhiêu Nhiêu, cho nên con mới dỗ dành, lừa gạt Nhiêu Nhiêu đến cùng con. Ngạn Khâm vì thế mới hủy hôn, trách nhiệm là do con, ba đừng trách Nhiêu Nhiêu.”
Quý Nhiêu vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào, Thương Ngôn Tân liền đoán ra trong lòng cô lại đang tính toán điều gì đó.
Ông cụ đột nhiên nổi giận, có lẽ trong một khoảnh khắc đã thực sự khiến Quý Nhiêu sợ hãi. Nhưng cô không hề nhát gan đến mức bị dọa mà không dám lên tiếng mãi, chỉ trong chốc lát đã lấy lại tinh thần, nhất định là đang vắt óc nghĩ cách để chuyện đính hôn này trôi qua một cách qua loa.
Để đề phòng cô gái nhỏ quỷ kế đa đoan này với cái đầu tinh quái có thể nghĩ ra cớ hợp lý để trốn tránh đính hôn, Thương Ngôn Tân quyết định nhanh chóng chốt hạ chuyện này. Đính hôn dưới sự chứng kiến của người lớn hai nhà, cô sẽ không thể hối hận nữa.
Như anh suy đoán, lúc này trong lòng Quý Nhiêu thật sự đang nghĩ cách để vẹn cả đôi đường: vừa có thể phá hỏng hôn sự của Quý Tư Nhu khiến hai mẹ con Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu tức chết, mà hôm nay cô cũng không cần phải đính hôn với Thương Ngôn Tân. Nếu thực sự không được, vậy thì để Quý Tư Nhu và Thương Ngạn Khâm đính hôn. Cô còn đang xoắn xuýt thì nghe thấy Thương Ngôn Tân vì bảo vệ mình mà đã nhận hết trách nhiệm về bản thân.
Anh nắm tay cô, đi đến gần ông cụ Thương, giọng nói từ tốn: “Ba, vừa rồi ba đã hiểu lầm Nhiêu Nhiêu rồi, ba phải xin lỗi Nhiêu Nhiêu.”
Lời vừa dứt, cả phòng khách im lặng như tờ, không ai ngờ Thương Ngôn Tân lại dám bảo ông cụ Thương phải xin lỗi Quý Nhiêu.
Ông cụ Thương tức giận: “Con nói cái gì?”
Thương Ngôn Tân bình tĩnh lặp lại: “Ba phải xin lỗi Nhiêu Nhiêu.”
Ông cụ Thương trợn trừng hai mắt, ngón tay run run chỉ về phía Thương Ngôn Tân, giận đến mức không nói nên lời.
Thương Ngạn Khâm tiến lên đỡ lấy ông cụ, ánh mắt không đồng tình nhìn Thương Ngôn Tân, thất vọng nói: “Chú nhỏ, sao chú có thể bắt ông nội xin lỗi? Ông nội là bề trên, sức khỏe lại không tốt, chú…”
Sắc mặt Thương Ngôn Tân vẫn ung dung, nhìn ông cụ Thương, thái độ kiên định: “Nhiêu Nhiêu đối với con tình sâu nghĩa nặng, đã sớm thề nguyện trọn đời bên nhau với con. Ba hiểu lầm cô ấy không chịu trách nhiệm, không phân biệt đúng sai mà mắng mỏ cô ấy. Cô ấy còn nhỏ tuổi, cũng nhát gan, ba đã dọa cô ấy rồi, ba phải xin lỗi cô ấy.”
Người nhà họ Quý thấy hai cha con đối đầu, tim cũng căng thẳng, lại không dám xen lời, không biết nên khuyên ai. Ông cụ Thương thì họ không dám đắc tội, Thương Ngôn Tân thì họ cũng không dám chen vào.
Quý Nhiêu không ngờ Thương Ngôn Tân lại bảo ông cụ Thương xin lỗi mình trước mặt nhiều người như vậy. Những tính toán nhỏ nhặt trong đầu cô nháy mắt đã bị ném ra ngoài chín tầng mây, tâm trạng phức tạp nhìn Thương Ngôn Tân.
Thật ra, hoàn toàn không cần thiết.
Ông cụ Thương không hề trách oan cô.
Cô quả thật không muốn chịu trách nhiệm, cũng thật sự là đã phá rối hôn sự của Thương Ngạn Khâm.
Hơn nữa ông cụ Thương cũng chỉ mắng cô một câu chứ không làm gì cô cả.
“Thương Ngôn Tân, em không sao, không…”
Quý Nhiêu đang muốn khuyên Thương Ngôn Tân đừng vì mình mà chống đối ông cụ Thương, cô không sao cả. Lời còn chưa nói hết, ông cụ Thương đã cầm quải trượng trong tay vung về phía chân Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân nặng nề rên một tiếng, trúng một gậy, cả người hơi lắc lư, suýt chút nữa thì đứng không vững.
Khi gậy thứ hai đến, Thương Ngôn Tân vẫn đứng yên tại chỗ, không hề tránh né, mặc cho ông cụ đánh. Quý Nhiêu phản ứng nhanh, nhanh tay lẹ chân kéo anh tránh ra trước khi chiếc quải trượng rơi xuống người Thương Ngôn Tân.
Ông cụ nhà họ Thương vô cùng tức giận, chỉ vào Thương Ngôn Tân nói: “Đồ bất hiếu kia, con còn dám tránh?”
“Anh ấy không trốn, là con kéo anh ấy tránh ra.” Quý Nhiêu giải thích thay Thương Ngôn Tân một câu, rồi trách móc ông cụ: “Chú nói chuyện thì nói thôi ạ, sao lại ra tay đánh người chứ? Nhỡ đâu đánh hỏng người thì phải làm sao?”
Có lẽ ông cụ Thương không nghĩ đến một cô gái nhỏ như cô lại dám chất vấn mình, không thể tin nổi: “Nó không nghe lời là bất hiếu, lẽ nào không nên đánh?”
“Anh ấy bất hiếu chỗ nào chứ?” Quý Nhiêu nghiêng đầu, lý luận với ông.
Ông cụ Thương cười lạnh một tiếng: “Có vợ quên cha, bắt người lớn phải xin lỗi con cháu, đáng bị đánh!”
Ông cụ Thương vung quải trượng lên, làm bộ còn muốn đánh nữa.
“Không đáng đâu.” Quý Nhiêu đứng trước mặt Thương Ngôn Tân, dang tay ra bảo vệ anh: “Cho dù chú là bậc cha chú nhưng nói sai thì cũng phải xin lỗi, không thể không phân biệt phải trái chứ ạ.”
Ông cụ Thương hừ lạnh: “Cô nói xem, tôi nói sai chỗ nào?”
“Không phải Ngôn Tân đã nói hết rồi sao?” Quý Nhiêu nói: “Con với anh ấy tình sâu nghĩa nặng, hai chúng con đã thề nguyện suốt kiếp bên nhau. Chú không phân biệt đúng sai, hiểu lầm con, khiển trách con. Lần đầu tiên gặp mặt, con đã phạm lỗi gì mà chú lại ác ý suy đoán về con như thế? Con là bạn gái của anh ấy, anh ấy bảo vệ con thì có gì sai? Anh ấy là người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất, sao có thể nhìn trơ mắt bạn gái mình bị bắt nạt?”
Ông cụ Thương tức đến bật cười: “Ý của cô là, ông già xương xẩu này đang bắt nạt cô gái nhỏ là cô sao?”
Quý Nhiêu hít sâu một hơi, khẽ nâng cằm, tủi thân nói: “Vâng ạ, chú mắng con, chú bắt nạt con!”
Ông cụ Thương chống chế: “Tôi chẳng qua chỉ nói cô hai câu, cô gái nhỏ này đừng có vu oan cho người khác.”
Quý Nhiêu nói: “Ngôn Tân chẳng qua cũng chỉ bảo chú xin lỗi, một câu nói, xin lỗi chỉ có hai chữ thôi mà chú lại muốn đánh anh ấy.”
Quý Hồng Chấn vội vàng nói: “Nhiêu Nhiêu, không được nói linh tinh.”
Quý Nhiêu không để ý ông ta, đôi mắt to tròn long lanh vừa vô tội lại vừa phẫn nộ nhìn về phía ông cụ Thương, trách móc: “Chú là ai, con lại là ai? Chú nắm quyền nhà họ Thương mấy chục năm, tung hoành thương trường, uy nghiêm to lớn, khí chất mạnh mẽ không ai không sợ, không ai không kính nể. Tên của chú vang như sấm bên tai, từ nhỏ con đã được nghe về truyền thuyết của chú, sự kính trọng của con dành cho chú dạt dào như sóng Hoàng Hà. Chú cảm thấy chú chỉ trách mắng con hai câu, nhưng lại không biết được với cô gái nhỏ từ bé đã sùng bái chú mà lớn lên, nghe được những lời trách mắng của chú quả thật như sét đánh giữa trời quang. Ngôn Tân biết con kính trọng và ngưỡng mộ chú nên mới kiên quyết bảo chú xin lỗi con. Nếu như chú không xin lỗi con, con sẽ lo lắng bất an, ăn không ngon, suy nghĩ mãi không yên.”