50. Lời chia tay bất thành

Xinh Đẹp - Quân Lai

Lời chia tay bất thành

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa mới tỉnh ngủ, cả người uể oải, Quý Nhiêu chậm rãi gõ vào khung chat: [Chào buổi sáng~]
Tin nhắn của Thương Ngôn Tân trả lời rất nhanh: [Vừa tỉnh à?]
Quý Nhiêu: [Vâng, có phải anh đã đi làm ở công ty rồi không?]
Thương Ngôn Tân: [Ừ.]
Quý Nhiêu: [Thương Ngôn Tân, tối nay em muốn ăn một bữa tiệc Pháp lãng mạn.]
Thương Ngôn Tân: [Được, để Kha Trạm quyết định.]
Quý Nhiêu: [Hừ ╭ (╯ ^ ╰) ╮]
Thương Ngôn Tân: [Sao vậy?]
Quý Nhiêu: [Không sao, tối gặp rồi nói, em phải đi rửa mặt đây.]
Để điện thoại di động xuống, Quý Nhiêu lại nằm trên giường vài phút, rồi rời giường rửa mặt, trang điểm nhẹ, xỏ dép lê xuống lầu.
Trong phòng khách dưới lầu, cả nhà ba người đã có mặt. Chẳng biết hôm qua Quý Hồng Chấn đã hứa hẹn những lợi ích gì để dỗ ngọt hai mẹ con này, mà hôm nay một nhà ba người lại bắt đầu vui vẻ hòa thuận, hoàn toàn không còn dấu vết của cuộc cãi vã kịch liệt tối qua.
Quý Hồng Chấn ngồi giữa sofa đọc báo, trước mặt Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu bày một đống hoa tươi, đang cắm hoa vào bình.
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang, tầm mắt Quý Hồng Chấn từ trên báo nâng lên, nhìn về phía Quý Nhiêu: “Dậy rồi đấy à?”
Quý Nhiêu vâng một tiếng, đi tới sofa, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ nhà bếp.
“Mùi gì thế?” Quý Nhiêu quay đầu hỏi dì Điền: “Trong bếp nấu gì mà thơm vậy?”
Dì Điền liếc nhìn Trần Nhã Như một cái, rồi ngập ngừng nói: “Hôm nay phu nhân đích thân vào bếp nấu canh ạ.”
“Canh chín chưa?” Quý Nhiêu ngồi xuống cạnh Quý Hồng Chấn, thản nhiên nói: “Đúng lúc con đang đói bụng, mang ra cho con đi.”
Dì Điền đứng bất động, vẻ mặt khó xử: “Món canh đó là phu nhân dậy từ sáng sớm nấu, hầm mấy tiếng liền, nhưng chỉ có một chén, là để tiên sinh uống ạ.”
Quý Nhiêu nhíu mày, ánh mắt không vui nhìn về phía Trần Nhã Như: “Vì sao không nấu thêm vài chén?”
Lời nói chẳng chút để tâm, cứ như đang ra lệnh cho người hầu trong nhà.
Trong nháy mắt Quý Tư Nhu nổi giận, đang định nổi nóng thì Trần Nhã Như đã kịp thời nhéo cánh tay cô ta, cười nói với Quý Nhiêu: “Dược liệu nấu canh đó vô cùng đắt tiền, lại đại bổ, là để ba con uống. Trẻ con như con không thích hợp uống canh bổ như vậy đâu.”
Quý Nhiêu nói: “Con chưa từng uống canh bổ bao giờ, không sao, con vẫn chịu được, dì đi nấu cho con thêm một chén nữa.”
Trần Nhã Như không đáp lời, ánh mắt nhìn về phía Quý Hồng Chấn, ý muốn ông đứng ra làm chủ cho mình.
Quý Hồng Chấn cúi đầu đọc báo, giả vờ như không thấy gì, cứ như người tàng hình.
Quý Nhiêu không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi, xem ra nhà họ Quý chúng ta hiện tại thật sự là quá đông người, nhà đông người nên chi tiêu lớn, ngay cả một chén canh cũng không cho con uống được. Cũng không biết là dược liệu quý hiếm gì, làm phiền dì Trần cho con một quyển sách dạy nấu ăn, để dì giúp việc nhà Thương Ngôn Tân xem, rồi nấu cho con uống.”
Quý Tư Nhu không nhịn được: “Em đừng lúc nào cũng lấy Thương Ngôn Tân ra làm oai làm quái.”
Quý Nhiêu lười giả vờ với cô ta, thẳng thắn nói với Quý Hồng Chấn: “Ba, con muốn ăn canh.”
Quý Hồng Chấn không thể trốn tránh được nữa, bèn vẫy tay với dì Điền: “Tối qua tôi uống nhiều rượu, hôm nay không có khẩu vị, không muốn uống canh. Nếu Nhiêu Nhiêu muốn uống thì bưng cho Nhiêu Nhiêu đi.”
“Ba!” Quý Tư Nhu tức giận: “Đó là canh mẹ nấu cho ba, mẹ đã dậy từ bốn giờ sáng để nấu cho ba, sao ba có thể…”
Lời còn chưa dứt, đã bị Quý Nhiêu cắt ngang.
“Con vẫn còn thắc mắc lúc hơn bốn giờ sáng dưới lầu là ai đang làm ồn, hóa ra là dì dậy nấu ăn. Dì à, tiếng động của dì lớn quá, làm con ngủ không ngon. Lần sau làm nhỏ tiếng một chút nhé.”
Trần Nhã Như tủi thân, ánh mắt ẩn nhẫn nhìn Quý Hồng Chấn.
Quý Hồng Chấn há miệng định dạy Quý Nhiêu không nên ngang ngược như vậy ở nhà, thì Quý Nhiêu đã mở miệng trước ông ta một bước, nhíu mày, nhìn ông ta cũng không vừa mắt, bực bội nói: “Ba, hôm nay là ngày làm việc mà, đã mấy giờ rồi sao ba còn chưa đến công ty?”
Quý Hồng Chấn nghẹn họng.
Quý Nhiêu nói tiếp: “Thương Ngôn Tân hơn bảy giờ sáng đã đến công ty rồi mà bây giờ ba còn chưa đến công ty. Thảo nào hai năm nay nhà họ Quý chúng ta càng ngày càng kém xa nhà họ Thương. Ba, ba hãy có chút cầu tiến đi. Cứ mỗi ngày như vậy không có chí tiến thủ, công ty không thể phát triển thêm bước nữa, lại càng lạc hậu hơn nhà họ Thương. Sau này con về nhà họ Thương làm sao có thể ngẩng mặt lên được chứ?”
“...”
Quý Hồng Chấn đang định dạy Quý Nhiêu phải lễ phép với người lớn như Trần Nhã Như thì lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Cái tiểu tổ tông này bây giờ ngay cả ông ta cũng không thèm để mắt đến, nói gì đến Trần Nhã Như.
“Hôm nay công ty ba không nhiều việc, sau bữa trưa sẽ đến công ty.” Quý Hồng Chấn giải thích.
Quý Nhiêu châm chọc thở dài, không nói gì thêm, vẻ mặt như thể chướng mắt trước sự thiếu tiến bộ của Quý Hồng Chấn.
Rất nhanh dì Điền đã bưng canh tới. Trước mặt một nhà ba người, cô dùng thìa uống một ngụm, nhíu mày, trực tiếp nhổ vào thùng rác, chê là khó uống.
“Đây là canh gì vậy, vị kinh khủng thế.”
Quý Tư Nhu không kiềm chế được tính tình, đứng phắt dậy chỉ vào Quý Nhiêu nói: “Quý Nhiêu, cô đủ rồi đó, mẹ tôi vất vả nấu canh cho ba, cô lại mặt dày đoạt mất rồi còn cố ý chà đạp tâm huyết của mẹ.”
Quý Nhiêu buồn cười: “Một chén canh mà đã là tâm huyết rồi ư? Đây chẳng phải là việc mà các dì giúp việc trong nhà vẫn thường làm sao?”
Nhìn thấy cảnh lại sắp cãi nhau, Quý Hồng Chấn lắc lắc tờ báo, trầm giọng nói: “Thôi được rồi, bớt nói vài câu đi.”
Quý Hồng Chấn đứng dậy khỏi sofa nói: “Công ty tôi còn có việc, bữa trưa không ăn ở nhà.”
Vốn dĩ hôm nay ông ta chưa ra khỏi cửa là muốn đợi Quý Nhiêu xuống lầu, để tâm sự với cô, và bảo cô xin lỗi chuyện hôm qua đã đập bình hoa làm Trần Nhã Như bị thương. Tối hôm qua ông ta nhìn thấy, vai Trần Nhã Như bị đập bầm tím. Không ngờ sau khi con gái đính hôn lại thay đổi hẳn, ngang ngược đến mức ngay cả ông ta cũng dám dạy dỗ. Cứ thế này, nếu ông ta còn dám bắt cô xin lỗi Trần Nhã Như, thì không chừng cái tiểu tổ tông này cũng dám ra tay với cả ông ta.
Từ trước đến nay, Trần Nhã Như chỉ thích giả bộ quan tâm chu đáo đến Quý Nhiêu trước mặt Quý Hồng Chấn. Quý Hồng Chấn vừa đi, Trần Nhã Như liền hằm hằm kéo Quý Tư Nhu về phòng.
Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Quý Nhiêu. Quý Nhiêu vào nhà ăn, chậm rãi ăn cơm trưa xong, xách túi ra ngoài, bắt taxi đến sân bay.
Lúc xe tới gần sân bay, Thương Ngôn Tân đột nhiên gọi video cho cô.
Thương Ngôn Tân rất ít khi gọi video cho cô, bình thường đều nhắn tin hoặc gọi thoại.
Tim Quý Nhiêu đập thình thịch, sợ Thương Ngôn Tân phát hiện ra điều gì, cô từ chối cuộc gọi và trả lời bằng tin nhắn.
Quý Nhiêu: [Em ở bên ngoài, không mang tai nghe, không tiện nghe điện thoại, anh không bận à?]
Thương Ngôn Tân: [Đột nhiên nhớ em, muốn nhìn em một chút.]
Quý Nhiêu: [Thật ngại quá, anh học nói lời ngon ngọt từ bao giờ vậy?]
Quý Nhiêu: [Nói lại lần nữa.]
Thương Ngôn Tân: [Nhớ em.]
Quý Nhiêu: [Yêu anh, bắn tim.]
Thương Ngôn Tân: [Em ở bên ngoài làm gì?]
Quý Nhiêu: [Đi dạo phố với Duyệt Nghiên ở bên ngoài.]
Từ trong album ảnh điện thoại di động Quý Nhiêu chọn ra ảnh chụp lúc trước cùng Tô Duyệt Nghiên đi dạo phố chọn quần áo, gửi hai tấm ảnh chụp bộ quần áo đó qua.
Quý Nhiêu: [Chiếc váy này, màu đỏ đẹp hơn hay màu tím đẹp hơn?]
Thương Ngôn Tân: [Màu đỏ.]
Quý Nhiêu: [Vậy tối nay em mặc màu đỏ đi gặp anh nhé.]
Xe đến sân bay, Quý Nhiêu xuống xe, đi vào sảnh sân bay, vừa nói chuyện phiếm với Thương Ngôn Tân, vừa làm thủ tục bay.
Trước khi lên máy bay, Thương Ngôn Tân gửi cho cô một địa chỉ nhà hàng.
Thương Ngôn Tân: [Buổi tối chúng ta đến nhà hàng này được không?]
Quý Nhiêu gõ vào khung chat: [Thương Ngôn Tân, xin lỗi, buổi tối em không thể hẹn hò với anh.]
Thương Ngôn Tân: [Vì sao?]
Quý Nhiêu thẳng thắn nói: [Bởi vì tạm thời em không có ý định kết hôn, cho nên em quyết định chia tay với anh.]
Có lý có cứ, lời nói không hề mang theo một chút tình cảm.
Đài phát thanh sân bay nhắc nhở Quý Nhiêu mau chóng lên máy bay, đúng lúc đó Thương Ngôn Tân gọi điện thoại đến.
Quý Nhiêu suy nghĩ một chút, rồi nhận điện thoại.
“Bây giờ em đang ở đâu?” Giọng Thương Ngôn Tân vẫn dịu dàng như trước.
Bây giờ nói với anh cũng không sao, cô sắp lên máy bay rồi.
Quý Nhiêu: “Em đang ở sân bay.”
Thương Ngôn Tân khẽ bật cười: “Vậy tại sao lại nói là đi dạo phố?”
Nếu đã quyết tâm chia tay, cũng không cần lưu lại cho anh bất cứ sự vương vấn nào làm gì.
“Bởi vì em sợ anh phát hiện em muốn rời khỏi Bắc Thành thì sẽ ngăn cản em. Thương Ngôn Tân, em xin lỗi, em lại lừa anh. Giữa chúng ta, ngay từ đầu đã là sai lầm. Em vẫn chưa nói với anh rằng, em đã sớm quyết định cuộc đời này sẽ không kết hôn. Thật xin lỗi vì đã làm phiền anh trong khoảng thời gian này. Chúng ta tạm biệt như vậy nhé. Chúc anh sớm tìm được người thật lòng yêu anh, bằng lòng cùng anh nắm tay nhau suốt đời, cùng nhau bạc đầu.”
“Quay về đây.” Thương Ngôn Tân dịu dàng nói: “Bây giờ quay về, những lời vừa rồi anh coi như em chưa nói.”
Giọng điệu Thương Ngôn Tân bình tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng Quý Nhiêu dường như cảm nhận được một tia nguy hiểm.
“Thương Ngôn Tân, em xin lỗi.”
Thương Ngôn Tân chậm rãi nói: “Quý Nhiêu, em đã hứa với anh.”
Quý Nhiêu lơ đễnh: “Lời hứa giữa nam và nữ sao có thể coi là thật, không tính là thật.”
“Vậy sao?” Giọng Thương Ngôn Tân trầm xuống: “Bé cưng, ở chỗ anh, chưa từng có ai dám nói những lời hứa hẹn không thể coi là thật.”
Không hiểu sao, Quý Nhiêu cảm thấy giọng của anh hơi lạnh lẽo, giống như rắn phun nọc độc khiến người ta kinh hãi.
Tim Quý Nhiêu đập nhanh hơn, lông mi khẽ rung lên, căng thẳng nói: “Thương Ngôn Tân, máy bay của em sắp cất cánh, em cúp máy đây.”
Chưa kịp cúp điện thoại, bên kia đã bật cười một tiếng.
“Quý Nhiêu, anh đã nói rồi, ở chỗ anh, không ai dám nói lời mà không giữ lời. Em cho rằng anh đang đùa với em sao?”
“Xin lỗi.” Quý Nhiêu chỉ có thể xin lỗi.
“Không cần xin lỗi, quay đầu lại đi.”
Quý Nhiêu theo bản năng quay đầu lại, hai người đàn ông cao lớn đeo kính râm đang đi về phía cô. Trong điện thoại, Thương Ngôn Tân hạ tối hậu thư cho cô: “Anh đã phái người đến đón em, ngoan ngoãn theo bọn họ trở về. Hôm nay em không đi được đâu.”
Hai vệ sĩ đi tới trước mặt Quý Nhiêu, khách khí khẽ gật đầu: “Cô Quý, ngài Thương đang chờ cô ở bên ngoài.”
Quý Nhiêu lập tức ý thức được, bàn tay nắm chặt điện thoại di động một cách vô thức, trên mu bàn tay lộ rõ gân xanh.
“Thương Ngôn Tân, anh theo dõi em, hay là điện thoại của em...”
“Trên điện thoại của em có hệ thống định vị.” Thương Ngôn Tân nói thẳng với cô: “Chẳng lẽ em cho rằng anh dùng điện thoại của em chỉ để xem lịch sử chat WeChat nhàm chán của em sao?”
Quý Nhiêu nghẹn lời.
“Anh cho em ba phút.” Giọng Thương Ngôn Tân lạnh lùng: “Ba phút nữa nếu anh vẫn chưa gặp được em, thì em cứ thử xem.”
Cuộc gọi kết thúc, là Thương Ngôn Tân cúp máy trước.
Quý Nhiêu cầm điện thoại di động, ngẩn ngơ tại chỗ vài giây, rồi ngẩng đầu nhìn về phía vệ sĩ mà Thương Ngôn Tân phái tới, lạnh giọng hỏi: “Xe của Tổng giám đốc Thương các anh cách đây bao xa?”
Hai vệ sĩ nhất thời không hiểu ý cô là gì.
Quý Nhiêu thay đổi cách hỏi: “Bây giờ tôi đi đến đó cần mấy phút?”
Vệ sĩ ước tính tốc độ bước đi của Quý Nhiêu: “Xe của Tổng giám đốc Thương đang ở bên ngoài, cô đi đến đó đại khái mất khoảng bảy phút.”
“Vậy các người còn đứng ngây ra đó làm gì?” Quý Nhiêu cắn răng: “Tổng giám đốc Thương các người chỉ cho tôi ba phút, mau dẫn tôi chạy đến đó đi.”