Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 51
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu gần như không cần suy nghĩ nhiều cũng hiểu rằng hôm nay mình không thể rời đi. Từ trước đến nay, cô luôn là người biết điều.
Có lẽ các vệ sĩ không ngờ cô lại hợp tác đến thế. Lúc cô chạy vội về phía Thương Ngôn Tân, họ vẫn lo lắng cô sẽ giở trò, chạy ngược hướng để thoát thân, nên ánh mắt không rời khỏi cô. Nhưng rồi họ nhận ra cô thực sự một lòng một dạ chạy về phía sếp Thương, không hề có ý định chống đối hay thoát khỏi tầm mắt họ.
Mấy phút sau, Quý Nhiêu thở dốc được vệ sĩ đưa tới trước xe.
Cửa sổ xe hạ xuống thấp nhất. Thương Ngôn Tân ngồi ở hàng ghế sau, dựa vào ghế, hai chân vắt lên nhau, ngón tay thon dài nghịch nghịch chiếc đồng hồ vàng trên tay. Quý Nhiêu đứng trước xe vài giây, anh cũng không có phản ứng gì, như thể không nhận ra cô đã tới. Anh khẽ cụp mắt, khóe miệng mím chặt thành một đường thẳng, toát lên vẻ lạnh lùng.
"Ba phút đồng hồ, em... em không vượt quá thời gian chứ?" Quý Nhiêu chạy quá nhanh, trong giọng nói mang theo tiếng thở dốc rất nhỏ, gương mặt trắng nõn hơi ửng hồng, đứng dưới ánh mặt trời, trán lấm tấm mồ hôi mỏng. Không biết là bởi vì chạy vội hay vì trong lòng hoảng hốt.
Thương Ngôn Tân ngước mắt nhìn cô, nửa khuôn mặt khuất trong xe giờ mới lộ ra, anh bình thản nói ra sự thật: “Quá ba mươi giây.”
Quý Nhiêu mím môi, ánh mắt vô tội nhìn anh, giải thích: “Khoảng cách hơi xa, sân bay lại quá đông người, lúc chạy tới đây em suýt đâm vào mấy người. Em vừa cúp điện thoại là chạy ngay, không chần chừ dù chỉ một giây. Em đã chạy rất nhanh, chưa bao giờ em chạy nhanh như thế trong đời.”
Cô đã quen giả bộ đáng thương, cắn môi, đôi mắt đào hoa xinh đẹp điềm đạm đáng yêu nhìn anh.
Trên mặt Thương Ngôn Tân không có biểu cảm gì, anh thản nhiên nói: "Em vốn dĩ không cần phải vất vả thế này. Em nên ngoan ngoãn ở nhà, chờ anh tan tầm đón em đến nhà hàng hẹn hò, chứ không phải xuất hiện ở sân bay như bây giờ."
Đây là lần đầu tiên Thương Ngôn Tân nói thẳng thừng như vậy trước mặt Quý Nhiêu, cô lập tức căng thẳng giải thích: “Em thật sự... thật sự không muốn kết hôn sớm như vậy, em chưa từng nghĩ đến.”
“Chưa từng nghĩ đến?” Thương Ngôn Tân lạnh giọng: “Ai đã nói muốn ở bên anh cả đời?”
Quý Nhiêu yếu ớt giải thích: “Em... lúc ấy... những người yêu nhau đều nói những lời như vậy, em không biết anh lại tin là thật.”
Quý Nhiêu khẽ cúi người, hai tay bám vào cửa sổ xe, khẩn cầu nhìn anh: “Thương Ngôn Tân, em chỉ là một cô gái vô tư lự, không hề nghiêm túc trong chuyện tình cảm, sau khi tốt nghiệp vẫn không có lý tưởng, ngay cả một công việc tử tế cũng không có. Em thật sự không xứng với anh, em xin anh, hãy để em đi đi.”
Vẫn còn không biết sống chết mà muốn rời khỏi anh.
Thương Ngôn Tân đột nhiên nở nụ cười, trong giọng nói mang theo chút nghiền ngẫm: “Đừng cầu xin anh ở đây. Về đến nhà, sẽ có lúc em phải cầu xin anh. Lên xe đi.”
Quý Nhiêu mím môi, đầu óc nhanh chóng hoạt động.
“Lên xe!” Giọng Thương Ngôn Tân trầm xuống, cảnh cáo: “Đừng để anh phải nói lần thứ hai.”
Quý Nhiêu bất đắc dĩ, thở dài thật sâu, cúi đầu, thành thật lên xe.
Trên đường Quý Nhiêu vẫn bị Thương Ngôn Tân bỏ qua một bên. Lúc cô vừa lên xe, điện thoại di động của anh liền vang lên, là chuyện công việc. Anh đang bàn bạc công việc với đối tác, trò chuyện thẳng đến khi xe chạy vào gara ngầm của Bác Cảnh Công Quán mới kết thúc.
Thương Ngôn Tân cất điện thoại, xuống xe.
Trực giác mách bảo Quý Nhiêu rằng hôm nay về cùng anh sẽ gặp xui xẻo nên cô cứ nán lại trên xe, không muốn xuống.
Thương Ngôn Tân cũng không thúc giục cô, trầm mặc đứng ở một bên, ngón tay vẫn nghịch chiếc đồng hồ vàng như cũ. Ánh mặt trời từ xa chiếu dài, ánh sáng chiếu lên mặt đồng hồ, phản chiếu ánh vàng lấp lánh. Cô không biết có phải ảo giác không, nhưng cô luôn cảm thấy Thương Ngôn Tân cầm chiếc đồng hồ kia có ẩn ý gì đó.
Chần chừ một lúc, cuối cùng cô vẫn xuống xe, cắn răng để Thương Ngôn Tân nắm tay đi thẳng vào trong.
Giữa trưa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, cả phòng tràn ngập ánh sáng vàng nhạt mờ ảo, hư vô và phù phiếm. Một vệt nắng vừa vặn rơi trên vai anh.
Anh cúi đầu, chậm rãi kéo cà vạt, nhìn nửa bên má Quý Nhiêu bị ánh sáng hắt vào. Quý Nhiêu dễ dàng nhận ra vẻ nham hiểm trên mặt anh, một cảm giác hoảng loạn, thấp thỏm bất an bao trùm lấy cô. Tim cô đập thình thịch, theo bản năng lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với anh. Lông mi cô rung động, ánh mắt tìm kiếm bốn phía, giả vờ trấn định, giọng nói căng thẳng cất lên: “Hành Châu đâu rồi, sao không thấy cậu ấy?”
“Chuyển ra ngoài sống rồi.” Thương Ngôn Tân cười khẽ một tiếng, nói: “Thằng bé ấy hiểu chuyện, biết nơi này sắp là phòng tân hôn của chúng ta nên không ở đây làm phiền chúng ta.”
Quý Nhiêu cắn môi: “Em không kết hôn.”
“Vậy sao?” Khóe miệng Thương Ngôn Tân nhếch lên, cười như không cười.
Quý Nhiêu hít một hơi thật sâu, cô lại lùi về sau một bước, nói: “Đúng vậy.”
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân bình tĩnh: “Trước đây em đã hứa với anh thế nào? Cả đời cũng không chủ động rời khỏi anh, nếu không, cứ mặc anh xử lý.”
Lời vừa dứt, tất cả rèm cửa sổ trong phòng chậm rãi khép lại, ánh sáng từng chút một bị chặn ở bên ngoài. Vài giây sau, phòng khách sáng sủa chìm vào bóng tối. Ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân tràn đầy sự chiếm hữu nhìn cô, anh cất bước đi về phía cô.
Ngực Quý Nhiêu đập mạnh. Trong đầu cô theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng hai chân lại mềm nhũn vô lực, như thể không nhấc lên nổi, chỉ có thể đứng im tại chỗ.
Thương Ngôn Tân nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào phòng ngủ.
Phòng ngủ còn tối hơn cả phòng khách, rèm cửa sổ kéo kín mít, không lọt một tia sáng nào. Thương Ngôn Tân buộc cà vạt vào tay Quý Nhiêu. Khi bị đặt lên giường, Quý Nhiêu mới thực sự ý thức được rằng những lời cảnh cáo trước đây cô cho là hù dọa của anh đều là sự thật.
Cổ tay cô bị trói chặt vào đầu giường, không sao giãy thoát. Quý Nhiêu nhìn thấy Thương Ngôn Tân lấy ra một cái hộp từ trong tủ đầu giường, rồi mở nó ra. Quý Nhiêu nhìn rõ vật bên trong, ánh mắt kinh ngạc mở lớn: “Thương Ngôn Tân, đó là cái gì?”
Thương Ngôn Tân ngồi xuống bên giường, ngón tay vuốt ve gò má cô, khóe miệng gợi lên một nụ cười ôn hòa, ánh mắt cưng chiều: “Bé yêu, không phải em nói đã xem rất nhiều phim người lớn sao, em không biết đây là cái gì?”
Quý Nhiêu sợ hãi lắc đầu: “Thương Ngôn Tân, em không cần cái này, anh không thể hành hạ em như vậy.”
Thương Ngôn Tân cười lạnh: “Trước đây anh đã dung túng em, thông cảm cho tuổi trẻ thích chơi đùa của em. Nhưng em hết lần này đến lần khác lừa dối anh, anh cũng không so đo, ra sức lấy lòng em, hết lòng che chở em. Đến cuối cùng, em vẫn muốn rời khỏi anh, miệng đầy lời dối trá, không một câu thật lòng. Ngược lại cũng thú vị, anh tự có trí nhớ, không ai dám trêu chọc anh, Quý Nhiêu, em là người đầu tiên.”
“Em sai rồi.” Quý Nhiêu khóc nức nở, đáng thương nói: “Thương Ngôn Tân, em biết em sai rồi, em cam đoan sau này không bao giờ nói dối anh nữa, không bao giờ trêu chọc anh nữa. Em sẽ rời xa anh, được không?”
Đến bây giờ vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn đi.
“Đừng giả bộ đáng thương.” Thương Ngôn Tân dùng ngón cái lau khóe mắt Quý Nhiêu, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào mắt cô, trong lời nói mang theo nụ cười: “Yên tâm, em đã không thích anh thì anh cũng sẽ không chạm vào em.”
Nói xong, ngón tay anh rời khỏi khóe mắt cô, lấy đồ trong hộp ra.
Quý Nhiêu lắc đầu. Trong lúc kinh hoàng, một cảm giác như chết lặng ngấm vào máu, lan tỏa khắp tứ chi cô.
Quý Nhiêu khóc nức nở.
Thương Ngôn Tân cười khẽ một tiếng, giọng điệu nghe có vẻ bất đắc dĩ: “Bé yêu à, khóc gì chứ, còn chưa đến ba mươi giây mà.”
Ba mươi giây.
Quý Nhiêu chợt nhớ tới lúc mình ở sân bay, đến muộn ba mươi giây, hai mắt đẫm lệ mơ màng nhìn anh: “Là muốn ba mươi giây sao?”
Cô thầm đếm trong lòng, khóc thút thít: "Ba mươi giây đã hết.”
Trong ánh mắt tràn ngập khẩn thiết của cô, Thương Ngôn Tân nhếch khóe miệng, mỉm cười, cầm lấy chiếc đồng hồ đeo tay màu vàng mà hôm nay anh vẫn luôn ngắm nhìn từ sân bay. Giọng nói của anh bình tĩnh nhưng gần như tàn nhẫn: "Mười một giờ ba mươi tư phút, em rời khỏi nhà cũ Quý gia, đi tới sân bay. Bây giờ là một giờ năm mươi tám phút mười chín giây. Vì đưa em về, anh đã lãng phí hai giờ hai mươi bốn phút mười chín giây. Lát nữa anh có việc phải xử lý."
Thương Ngôn Tân đặt đồng hồ vào tay Quý Nhiêu: “Tự tính giờ đi.”
Quý Nhiêu sụp đổ: “Không, em không làm được, em sai rồi.”
“Sao lại không được?” Thương Ngôn Tân lơ đễnh, hờ hững nói: “Chỉ là hai giờ hai mươi bốn phút mười chín giây thôi mà.”
“Thương Ngôn Tân...” Quý Nhiêu dụi dụi trên gối, đầu tóc rối bù, nuốt nước mắt xuống, lấy lòng nói: “Anh cho em ba phút, em... em lập tức quay lại, anh không thể làm vậy.”
Thương Ngôn Tân vén mái tóc ướt sũng trên trán cô lên, dịu dàng nói: "Đây không phải là lý do để em cò kè mặc cả với anh. Em nên cảm thấy may mắn vì em đã lập tức quay lại, không lên chuyến bay đó, nếu không, sẽ không chỉ có hai tiếng đâu."
Anh không cho cô bất kỳ cơ hội nào để thương lượng, lạnh lùng vô tình bước ra khỏi phòng ngủ.
Quý Nhiêu nằm ở trên giường, từng đợt choáng váng trong đầu, hận không thể hôn mê bất tỉnh. Nhưng trong tai cô, tiếng rung động ong ong lần lượt chiếm lấy tất cả giác quan.
Không biết đã qua bao lâu, bên tai không còn âm thanh nữa. Trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc thút thít của cô. Quý Nhiêu mở mí mắt ướt sũng, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay bên gối, đã là hơn bốn giờ chiều.
Đến lúc rồi.
Quý Nhiêu cả người đều vô lực, đầy mồ hôi.
Cửa phòng từ bên ngoài đẩy ra. Quý Nhiêu theo bản năng co rúm lại, hạ thấp mi mắt, điều hòa hơi thở trong lồng ngực. Tiếng bước chân từng chút một tiến về phía giường. Thương Ngôn Tân vừa đi tới đầu giường, Quý Nhiêu liền òa khóc thành tiếng.
Thương Ngôn Tân cúi người, buông cổ tay bị trói của cô ra. Ngón tay anh vuốt nhẹ nước mắt nơi khóe mắt cô, không hề có ý xấu: “Khóc gì chứ? Em có can đảm vi phạm lời hứa, đây chẳng phải là điều em nên đoán trước sao?”
Quý Nhiêu đỏ bừng mặt, xấu hổ và giận dữ trừng mắt nhìn anh: “Thương Ngôn Tân, anh khốn kiếp! Anh dựa vào đâu mà đối xử với em như vậy!”
Thương Ngôn Tân nhẹ nhàng bóp má cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, ý vị sâu xa: “Vẫn còn sức mắng chửi anh, xem ra em vẫn chưa thỏa mãn nhỉ.”
Đôi mắt nhòe đi vì nước mắt, Quý Nhiêu loáng thoáng thấy trong tay anh cầm một cái điều khiển từ xa. Cô sợ tới mức lập tức ôm lấy cánh tay anh, vùi mặt vào ngực anh, dụi dụi: “Không... không còn sức nữa.”
“Thích không?” Anh bóp má cô, nâng mặt cô khỏi ngực mình, không cho cô dụi nữa.
Quý Nhiêu hiểu anh hỏi thích là ý gì, lập tức lắc đầu, khịt mũi: “Không thích! Thương Ngôn Tân, anh lấy thứ đó ở đâu ra vậy? Em không thích, sau này đừng như vậy nữa?”
“Sau này?” Thương Ngôn Tân hơi dùng sức bóp má cô, dạy dỗ: “Em luôn muốn chạy, chúng ta còn có sau này sao?”
Quý Nhiêu nắm lấy cổ tay anh: “Đau, buông tay ra.”
Thương Ngôn Tân không cho cô nói sang chuyện khác: “Còn muốn chia tay không?”
Quý Nhiêu dừng một chút. Nếu là trước kia, trong tình cảnh nguy hiểm bất lợi thế này, cô tất nhiên phải giữ mình trước, thuận miệng nói vài lời lấy lòng qua loa với anh, thoát khỏi khốn cảnh rồi tính sau.
Nhưng hiện tại, mỗi một câu cô nói anh đều cho là thật. Nếu lại giả vờ lừa gạt anh, ngày mai nhất định sẽ bị kéo đi đăng ký kết hôn.
Quý Nhiêu cắn răng: “Vẫn còn.”
Thương Ngôn Tân nheo mắt: “Nói lại lần nữa xem.”
Quý Nhiêu run rẩy ôm gối lăn vào trong giường, rụt vai, cứng cổ, không sợ chết mà tranh luận với anh: “Đăng ký kết hôn phải do hai bên tự nguyện, anh không thể ép buộc em.”
Thương Ngôn Tân cười lạnh: “Anh đã ép em ký tên vào thư đính hôn sao?”