52. Chương 52: Ép Hôn và Trêu Chọc

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chương 52: Ép Hôn và Trêu Chọc

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu nghẹn lời, khô khan nói: “Anh không ép em ký vào thư đính hôn, nhưng anh đã gài bẫy em, hoặc ít nhất là anh cùng ông cụ Thương đã hợp tác để gài em. Làm sao em có thể mơ hồ mà ký vào một bức thư đính hôn đã định ngày đăng ký kết hôn chứ? Đây rõ ràng là các anh đang lừa em để em kết hôn! Em mới bao nhiêu tuổi mà anh lại muốn em kết hôn với anh?”
Nghĩ đến chuyện bị lừa gạt ngày hôm qua và tình cảnh vừa rồi, Quý Nhiêu càng nói càng tức giận. Dù sao người đàn ông này vừa mới đối xử với cô chẳng chút nể nang, giờ lại muốn ép cô kết hôn với anh. Cô có tỏ ra yếu thế thì cũng chẳng ích gì, chỉ cần cô không đồng ý yêu cầu của anh, anh sẽ lại lấy lời hứa trước kia ra để đè ép, bắt nạt cô.
Nghĩ đến đây, Quý Nhiêu không còn sợ hãi nữa, cầm chiếc gối đang ôm trong lòng ném về phía anh.
“Đồ khốn kiếp! Anh muốn kết hôn thì thích tìm ai thì tìm, nhưng tóm lại em sẽ không kết hôn với anh đâu!”
Chiếc gối đập vào người Thương Ngôn Tân, anh không tránh không né, bị câu “đồ khốn kiếp” của cô chọc cho bật cười.
Quý Nhiêu vẫn cứng đầu, dáng vẻ như chẳng còn gì để mất, mặc kệ anh muốn làm gì, cô vẫn kiên quyết chống đối.
Thương Ngôn Tân làm đúng như cô mong muốn, nghiêng người qua, nắm lấy cổ tay cô, ấn cô nằm sấp xuống gối, không chút nể nang mà vỗ xuống. Quý Nhiêu bật khóc thành tiếng, vùng vẫy đôi chân mềm nhũn như bông.
Cái vỗ thứ hai khiến cô mềm nhũn cả người, hoảng hốt nói: “Đồ khốn, em sai rồi! Anh đừng đánh em, đừng đánh em! Đau quá! Chuyện kết hôn chúng ta vẫn có thể thương lượng lại mà!”
“A…”
Thương Ngôn Tân lật cô lại, lạnh giọng hỏi: “Em vừa gọi anh là gì?”
Quý Nhiêu thức thời, dịu giọng, ôm lấy cổ anh: “Anh trai, anh trai tốt~~”
“Cái gì mà anh trai tốt.” Thương Ngôn Tân cười lạnh, đặt hai cổ tay cô lên gối, giọng nói lạnh lẽo: “Gọi ‘đồ khốn’ ấy, gọi thêm vài lần nữa đi, anh thích nghe.”
Hai mắt Quý Nhiêu đẫm lệ lắc đầu, cô luôn miệng nói: “Không gọi, không gọi! Em biết em sai rồi, hức hức, thật sự biết sai rồi!”
*
Khi cơn sóng dữ rút đi, căn phòng đã tối đen. Quý Nhiêu sức cùng lực kiệt, cơ thể hoàn toàn nằm xụi lơ trên giường, cảm thấy mình chẳng khác nào một con búp bê vải rách.
Đầu giường thắp một ngọn đèn vàng ấm áp. Thương Ngôn Tân ngồi đó, trên đùi đặt một chiếc váy màu đỏ, dịu dàng hỏi cô: “Em có đói bụng không?”
Quý Nhiêu không thèm để ý đến anh.
Thương Ngôn Tân rất kiên nhẫn, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “Ngoan nào, anh tin em sẽ không ngu xuẩn đến mức dùng cơ thể mình để giận dỗi anh mà bỏ bữa. Anh sẽ có cách để em ăn, nói cho anh biết, em không đói bụng, hay là muốn làm loạn?”
Quý Nhiêu thở hổn hển, thành khẩn hỏi: “Thương Ngôn Tân, anh là bạo quân à?”
Thương Ngôn Tân cũng không tức giận, cười khẽ nói: “Nếu em thích vậy, anh có thể là như vậy.”
Quý Nhiêu thở dài thật sâu.
Thương Ngôn Tân hôn lên môi cô: “Bé yêu, thở dài làm gì?”
“Em xong đời rồi!”
Thương Ngôn Tân nhíu mày: “Ồ?”
Quý Nhiêu thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng: “Em chọc phải một tên bạo quân rồi, đời này em chắc chắn sẽ rơi vào tay bạo quân. Em còn trẻ như thế, còn rất nhiều thời gian tự do tốt đẹp, nhưng giờ thì không cách nào hưởng thụ tự do một mình được nữa rồi.”
Thương Ngôn Tân bình tĩnh nói: “Thật là một chuyện đáng đồng cảm, đồ đáng thương. Anh cho em mười phút để sầu não về cuộc đời bất hạnh của mình.”
Quý Nhiêu: “…”
Thương Ngôn Tân đặt chiếc váy lên giường, thản nhiên nói: “Không phải em nói tối nay phải mặc váy đỏ hẹn hò với anh sao?”
Quý Nhiêu không thể tưởng tượng nổi: “Em đã ra nông nỗi này rồi, anh sẽ không muốn em đi hẹn hò với anh chứ?”
Thương Ngôn Tân: “Là em thích, nhà hàng Pháp lãng mạn.”
Quý Nhiêu tức giận: “Chân em mềm nhũn hết cả rồi, không đi được đâu. Anh muốn đi thì một mình anh đi đi.”
“Anh biết chân em mềm.” Thương Ngôn Tân săn sóc nói: “Không cần ra ngoài, anh đã mời đầu bếp của nhà hàng Pháp đến nhà rồi, nhà ăn cũng đã được bố trí xong.”
Ngón tay thon dài của anh móc chiếc đồng hồ đeo tay trên tủ, ý tứ sâu xa nói: “Mười phút nữa, nếu em không ra tận hưởng bữa tối của em thì anh sẽ lên tận hưởng bữa tối của anh.”
Bữa tối của cô và bữa tối của anh.
Tất nhiên, bữa tối này không phải bữa tối kia.
Đồ khốn!
Quý Nhiêu tức giận mắng thầm trong lòng. Xương cốt cả người cô đều đã bị anh dạy dỗ đến mềm nhũn, nào còn có xương nào cứng nữa. Trong lòng mắng chửi, cô đành cầm lấy chiếc váy.
“Không vội.” Anh đứng dưới giường, áo mũ chỉnh tề, khuôn mặt dịu dàng, trông rất giống một người bình thường: “Em còn có thể nghỉ ngơi thêm mười phút nữa.”
Anh xoay người đi ra khỏi phòng ngủ. Quý Nhiêu ôm chiếc váy trong lòng, ngửa mặt nhìn chằm chằm trần nhà, các loại suy nghĩ cuồn cuộn trong đầu. Một lát sau, cô đột nhiên hoàn hồn, chính mình cũng không biết đã ngẩn người bao lâu, hoang mang rối loạn mà mặc chiếc váy lên người.
Phòng ăn được bố trí theo phong cách bữa tối dưới ánh nến, trên bàn bày nến và hoa tươi. Thương Ngôn Tân cũng đã thay quần áo, dựa vào ghế dựa, bên tay đặt một chiếc ly đế cao. Ánh nến nhảy nhót chiếu lên khuôn mặt anh tuấn của anh, anh vẫn dịu dàng như vậy, một cảnh tượng đẹp đẽ và vui mắt.
Khoảng thời gian buổi chiều vô cùng tồi tệ đối với Quý Nhiêu, nhưng đối với Thương Ngôn Tân lại vô cùng mỹ mãn. Bữa tối dưới ánh nến này anh ăn coi như vui vẻ. Suốt quá trình, Thương Ngôn Tân duy trì phong độ ga lăng, đút thịt bò bít tết đã cắt sẵn cho cô, dịu dàng dùng khăn giấy lau miệng cho cô. Mặc dù là ở nhà, anh cũng rất có nghi thức mà lấy ra một bó hoa hồng lớn tặng cô.
Nếu như không đề cập đến mâu thuẫn giữa hai người họ, thì thật ra họ có thể ở chung rất tốt. Nhưng Quý Nhiêu không thể không đề cập đến.
“Thương Ngôn Tân, em không muốn kết hôn. Cho dù anh có trói em lại, trái tim em cũng không ở bên cạnh anh, anh làm như vậy hoàn toàn không có ý nghĩa gì.”
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân không thay đổi, nâng ly rượu đỏ lên, nhấp nhẹ một ngụm, thản nhiên nói: “Trái tim em đã có lúc nào ở bên cạnh anh đâu?”
Quý Nhiêu nghẹn lời.
Đôi mắt sâu không thấy đáy của Thương Ngôn Tân nhìn thẳng vào mắt cô, tràn ngập đe dọa: “Quý Nhiêu, anh đã nói rồi, anh không để tâm đến việc trong lòng em nghĩ gì. Những lời này, không chỉ khi trước em lừa dối anh, em ở trước mặt anh yêu vờ yêu vịt, anh không quan tâm, mà về sau cũng vậy. Mặc kệ trái tim em ở nơi nào, nhưng thân xác em luôn phải ở bên cạnh anh.”
Quý Nhiêu mím môi: “Nếu anh không ham muốn trái tim em, vậy anh cần gì phải lo lắng giữ em ở bên cạnh? Chỉ vì thân thể và dung mạo của em sao? Những cô gái xinh đẹp nhiều vô số kể, anh hoàn toàn có thể tìm một cô gái tốt dành cả thể xác lẫn tinh thần cho anh.”
“Cô gái tốt?” Thương Ngôn Tân cười lạnh: “Làm sao anh biết cô gái tràn đầy tình yêu trước mặt anh rốt cuộc nghĩ gì trong lòng?”
Quý Nhiêu: “Anh không thể chỉ vì em lừa anh mà có thành kiến với tất cả các cô gái trên thế giới này. Thật ra, phần lớn các cô gái đều lương thiện, tốt đẹp.”
Thương Ngôn Tân thản nhiên nói: “Em có thể vì cuộc hôn nhân thất bại của ba mẹ mà có thành kiến với tất cả đàn ông trên thế giới này, vậy tại sao anh lại không thể?”
Quý Nhiêu: “Em có thành kiến với tất cả là bởi vì em chính là một kẻ ngu ngốc, suy nghĩ nông cạn, không phân biệt được tốt xấu, em chỉ có thể vơ đũa cả nắm. Thế nhưng anh không giống vậy. Anh là ai chứ? Anh là người cầm quyền của gia tộc Thương thị, anh là Thương Ngôn Tân! Anh tai thính mắt tinh, thông minh sáng suốt, anh nhìn lướt qua đám đông là biết ai tốt ai xấu, ai mưu mẹo giở trò. Anh xem, em đùa giỡn trước mặt anh, muốn len lén chuồn đi, chẳng phải chưa kịp ra trận đã thất bại sao? Có hơn hai tiếng đã bị anh bắt trở về rồi sao?”
Thương Ngôn Tân nở nụ cười: “Hơn hai tiếng, em cảm thấy thời gian đó quá ngắn?”
Quý Nhiêu nghĩ đến việc mình bị tra tấn đến chết đi sống lại hơn hai tiếng đồng hồ, nghe ra hàm ý của anh, hít sâu một hơi: “Bây giờ chúng ta đang thảo luận một chủ đề rất nghiêm túc, xin anh đừng hướng tâm trí về những bộ phim rác rưởi đó.”
Thương Ngôn Tân chậm rãi nói: “Nhu cầu tự nhiên, sao lại là rác rưởi? Em không thích sao?”
Quý Nhiêu mỉm cười: “Nhưng bây giờ chúng ta đang thảo luận về vấn đề chúng ta có cần kết hôn hay không, cảm ơn anh.”
Thương Ngôn Tân nhếch môi: “Em cứ tiếp tục ngụy biện đi.”
“…” Quý Nhiêu cắn răng: “Em phải nói rõ, đây không phải là ngụy biện. Trước kia là em lừa anh, nhưng hiện tại mỗi một câu em nói đều là thật tâm thật ý. Em sẽ không kết hôn, em tình nguyện xuất gia làm ni cô, em cũng không kết hôn với anh!”
“Được.” Thương Ngôn Tân nói: “Ngày mai anh sẽ liên lạc với ni viện cho em. Em cứ yên tâm, hàng năm nhà họ Thương đều cung phụng ở chùa miếu, sau khi em lên núi, anh sẽ thỉnh cầu sư thầy chiếu cố đặc biệt cho em.”
Quý Nhiêu: “…”
“Không phải, chúng ta cũng không cần cực đoan như vậy.” Quý Nhiêu im lặng một lát, chép chép miệng: “Có vấn đề thì chúng ta liền giải quyết vấn đề. Anh xem, vấn đề hiện tại chính là em vô liêm sỉ, em khốn nạn, em tiếp cận anh, lừa gạt tình cảm của anh. Một người khốn nạn như vậy thì anh giữ bên cạnh làm gì? Không phải là vì em trẻ tuổi, em xinh đẹp, mà anh lại không có thời gian lãng phí để vun đắp một mối quan hệ mới đó chứ?”
“Vậy thì thế này đi.” Quý Nhiêu cố gắng cứu vãn sai lầm của mình: “Em biết có rất nhiều cô gái đều thích anh. Riêng em, em biết có vài cô gái trẻ tuổi xinh đẹp khăng khăng một mực với anh. Em có thể giúp anh thăm dò ý kiến của họ, xem họ có thật lòng thật dạ hay không, chọn một người trẻ tuổi nhất, xinh đẹp nhất, thích anh nhất, em sẽ mai mối cho anh. Anh chỉ cần bớt chút thời gian ra ngoài hẹn hò ăn cơm, chuyện còn lại không cần anh lo lắng một chút nào. Anh thấy sao?”
Quý Nhiêu chớp mắt, vẻ mặt thành khẩn nhìn Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân đặt ly rượu xuống, đặt cánh tay cô lên bàn ăn. Quý Nhiêu sợ tới mức mất hồn, hai chân đạp loạn xạ: “Không được, không được! Anh muốn làm em mệt chết sao?”
Thương Ngôn Tân thản nhiên nói: “Những lời vừa rồi, anh không thích nghe.”
“Em không nói nữa.” Hai tay Quý Nhiêu che miệng, ánh mắt mờ ảo nhìn anh, bả vai run lẩy bẩy, cười lấy lòng: “Ngài muốn nghe gì ạ?”
Môi Thương Ngôn Tân khẽ nhúc nhích, còn chưa nói gì, Quý Nhiêu đã đi trước anh một bước: “Nếu anh muốn nói ngày mai cùng anh đi đăng ký kết hôn, em tuyệt đối không thể đồng ý! Anh muốn chà đạp em thế nào cũng được, nhưng muốn em kết hôn thì tuyệt đối không thể! Anh hoặc là thả em, hoặc là cứ như vậy hao tổn tâm trí với em. Đăng ký kết hôn là phải đến cục dân chính, nếu anh cứ nhất quyết dẫn em đến cục dân chính, ra ngoài em sẽ báo cảnh sát!”
“Được thôi.” Thương Ngôn Tân nắm cằm cô, giọng nói dịu dàng: “Nếu em muốn như vậy, chúng ta cứ như vậy. Không kết hôn, em cứ ở bên cạnh anh, tùy anh giày vò.”
Quý Nhiêu hơi mở to mắt: “Anh làm như vậy thì có gì khác việc nuôi chim hoàng yến (*) chứ? Anh bao dung, dịu dàng, chính nhân quân tử, làm sao anh có thể làm như vậy?”
(*) 养金丝雀: một thuật ngữ lóng, chỉ việc đàn ông bao nuôi phụ nữ, chu cấp cho họ về vật chất đồng thời mang lại cho chính mình sự thỏa mãn về cảm xúc. Điều này khá giống với từ Sugar baby - Sugar daddy.
“Em nói xong chưa?” Thương Ngôn Tân lạnh giọng: “Em có biết giày vò là gì không?”
Tầm mắt Thương Ngôn Tân quét về phía giá nến trên bàn ăn, ánh nến lay động, dịch nến nóng chảy nhỏ xuống phía dưới. Nếu rơi trên da người, Quý Nhiêu biết đó là một loại thủ đoạn tàn nhẫn.
Quý Nhiêu nuốt nước miếng, ngoái đầu nhìn Thương Ngôn Tân, nhếch môi cười: “Sai rồi, em sai rồi! Thương Ngôn Tân đối tốt với em nhất, nhất định không nỡ giày vò em đâu.”
Thương Ngôn Tân nhíu mày: “Em vừa nói rằng em quen biết rất nhiều cô gái trẻ đẹp, muốn giới thiệu cho anh?”
“Không có, không có!” Quý Nhiêu lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Em nói hươu nói vượn thôi, anh biết mà, cái miệng này của em, từ trước đến nay đều thích nói linh tinh mà.”
Thương Ngôn Tân: “Thà xuất gia làm ni cô, cũng không gả cho anh?”
“Làm sao có thể chứ?” Quý Nhiêu giả bộ hồ đồ.
“Anh nghe thấy rồi.” Thương Ngôn Tân cười khẽ: “Ý của em là anh nghe nhầm ư?”
“Không, ngài không sai, em, là em sai!” Quý Nhiêu khẩn thiết vỗ vỗ ngực: “Em nói bừa thôi.”
Quý Nhiêu ôm cổ anh khen ngợi: “Thương Ngôn Tân là tốt nhất!”
“Em có hài lòng với cuộc hẹn tối nay không?”
Quý Nhiêu gật đầu: “Hài lòng! Bữa tối dưới ánh nến rất lãng mạn, hoa hồng cũng rất đẹp.”
Thương Ngôn Tân: “Nếu đã hài lòng như vậy, vì sao em không thể hiện ra?”
Quý Nhiêu lập tức tiến đến hôn một cái lên môi anh.
Thương Ngôn Tân: “Nói ‘thích’ đi.”
Quý Nhiêu: “Thích!”
“Thích ai?”
Quý Nhiêu cười khanh khách: “Thích Thương Ngôn Tân!”
“Chỉ là thích thôi sao?”
Quý Nhiêu: “Thích Thương Ngôn Tân nhất, thích Thương Ngôn Tân nhất!”
Đồ khốn!
Thương Ngôn Tân mỉm cười: “Em xem, như vậy không phải tốt lắm sao? Anh chỉ có thể nghe thấy em nói yêu anh, chứ không nghe thấy trong lòng em đang mắng anh là đồ khốn.”
Quý Nhiêu: “…”